Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 56

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

“Đúng vậy, anh đang ghen đấy.” Tần Việt trả lời đầy thẳng thắn, “Anh đang đứng trước mặt em, sao em lại phải nhìn ảnh của anh?”

Cố Kỳ An nghiêng đầu quay mặt đi, ánh mắt lại đặt lên bức ảnh Tần Việt thiếu niên thêm một lần nữa: “Chưa từng thấy anh lúc mười mấy tuổi, thấy hơi mới lạ thôi.”

Tần Việt mười tám, mười chín tuổi, ngũ quan đã lộ rõ vẻ tuấn tú sắc nét, nhưng so với Tổng giám đốc Tần bây giờ thì có thêm chút non nớt và khí chất thiếu niên.

“Vậy Tổng giám đốc Cố—” Tần Việt giơ tay bóp cằm cậu, cưỡng chế quay mặt cậu lại đối diện với mình, “Là thích anh lúc mười mấy tuổi, hay thích anh bây giờ hơn?”

“Có gì mà phải so sánh, em đâu có gặp anh lúc mười mấy tuổi.” Cố Kỳ An lại cười, “Hơn nữa, anh lúc nào cũng là anh thôi mà.”

Tần Việt khẽ nheo mắt lại, miễn cưỡng hài lòng với câu trả lời này: “Được, xem như em qua cửa.”

Cố Kỳ An dùng đầu ngón tay chọc nhẹ vào cằm anh: “Hũ giấm.”

“Anh không phải hũ giấm, anh là bể giấm lớn.” Tần Việt cười thừa nhận, đột nhiên lại tò mò: “Thất Thất, em lúc mười tám tuổi trông như thế nào?”

Cố Kỳ An suy nghĩ một chút: “Cũng gần giống bây giờ thôi.”

Năm mười tám tuổi, cậu vừa vào đại học, bà Cố vẫn còn ở bên cạnh cậu, đó là khoảnh thời gian hạnh phúc cuối cùng trước khi cậu gặp Tần Việt.

“Không có ảnh à?” Tần Việt nhìn chằm chằm vào mặt cậu, “Anh muốn xem ảnh em hồi trung học.”

Cố Kỳ An đáp: “Có vài tấm, khi nào rảnh em tìm cho anh xem.”

“Haizzz…” Tần Việt không kìm được thở dài một tiếng, “Giá mà anh gặp em sớm hơn thì tốt biết mấy.”

Cố Kỳ An nhẹ giọng đáp: “Bây giờ cũng chưa muộn mà.”

“Chỉ là hơi tiếc nuối, đã lãng phí rất nhiều thời gian.” Tần Việt cúi xuống hôn cậu, giọng nói trở nên ngọng nghịu, “Vậy nên từ bây giờ, chúng ta phải trân trọng từng giây từng phút…”

Cố Kỳ An ngồi trên bàn hôn người đàn ông, hôn được một lúc, bàn tay chống ở hai bên cơ thể anh trở nên không ngoan ngoãn.

“Khoan đã…” Cậu ngả người ra phía sau, giữ chặt bàn tay lớn đang luồn vào gấu áo sơ mi, “Đêm nay không được.”

“Sao lại không được?” Tần Việt đuổi theo đòi hôn, giọng khàn khàn, “Không sao đâu, phòng anh cách âm rất tốt, cũng không ai đến làm phiền chúng ta đâu.”

“Không phải vấn đề cách âm.” Cố Kỳ An khó khăn né tránh đôi môi nóng bỏng, “Ngày mai, ngày mai về rồi anh muốn làm gì cũng làm…”

Hai người đã không làm chuyện đó mấy ngày rồi, đêm nay nếu Tần Việt bắt đầu hành hạ, chắc chắn không phải một hai lần là xong, nhưng đây là nhà cũ họ Tần, cậu không muốn bị làm đến mức ngày mai không thể xuống giường nổi.

“Thật sao?” Tần Việt bắt được từ khóa, mắt chợt lóe lên ánh sáng xanh, “Thật sự là tùy anh muốn làm gì thì làm?”

Cố Kỳ An th* d*c đáp: “Quá đáng thì không được.”

“Yên tâm.” Tần Việt cười, lại cắn môi cậu một cái rồi mới lùi ra, “Anh luôn rất biết chừng mực.”

Cố Kỳ An: “…”

Cậu vừa nghe thấy một câu chuyện cười thì phải.

“Được rồi, đi tắm đi.” Tần Việt bế cậu xuống khỏi bàn, “Anh lấy quần áo của anh cho em mặc.”

Đêm đó, hiếm hoi hai người yên tĩnh nằm trên giường trò chuyện.

Tần Việt kể một số chuyện thời thơ ấu của mình, mặc dù kể với giọng điệu rất thoải mái, nhưng Cố Kỳ An vẫn nhìn ra được một tuổi thơ không mấy hạnh phúc.

Ông cụ Tần đã quyết định nuôi dưỡng anh thành người thừa kế từ khi còn rất nhỏ, vì vậy ngay từ bé anh đã phải đối mặt với những yêu cầu nghiêm khắc gấp bội so với người khác, mất đi sự tự do của tuổi thơ mà một đứa trẻ bình thường nên có.

Còn cha mẹ Tần Việt đã ly thân từ hơn mười năm trước, chỉ vì lợi ích của hai gia tộc mà không làm thủ tục ly hôn, bề ngoài vẫn là một gia đình hoàn chỉnh, nhưng thực ra mỗi người đã tìm kiếm hạnh phúc riêng từ lâu.

“Anh và họ bây giờ, trong một năm cũng chỉ gặp được một hai lần thôi.” Tần Việt kết luận, “Lần gặp tới, anh sẽ giới thiệu họ với em.”

“Ừm.” Cố Kỳ An đáp lời, đưa tay về phía anh.

Tần Việt hiểu ý ngay lập tức, một tay ôm cậu vào lòng.

Cố Kỳ An dựa đầu vào vai anh, giọng rất nhẹ: “Tần Việt, sau này em cũng là người thân của anh rồi.”

Trái tim Tần Việt nóng ran, không kìm được siết chặt vòng tay, trầm giọng đáp: “Ừm, chúng ta sẽ có ngôi nhà của riêng mình.”

Khoảnh khắc này, cơ thể hai người áp sát vào nhau, hai trái tim cũng tiến gần vô hạn.

**

Sáng hôm sau, cả hai thức dậy đều tinh thần sảng khoái.

Sau khi dùng bữa sáng, ông cụ mở lời hỏi: “Tiểu Cố, biết chơi cờ không?”

“Biết một chút.” Cố Kỳ An đáp, “Nếu ngài không chê cháu trình độ kém, cháu có thể cùng ngài giết thời gian.”

Ông cụ cười hừ một tiếng: “Khiêm tốn thế, không giống cậu chút nào.”

“Đâu có, ông nội?” Tần Việt không nhịn được chen vào, “Thất Thất nhà chúng cháu lúc nào cũng khiêm tốn như thế mà.”

“Có chuyện gì của mày?” Ông cụ lườm anh một cái, “Cút sang một bên!”

“Được được được, cháu không xen vào.” Tần Việt giơ tay đầu hàng, “Hai người chơi cờ, cháu ở bên cạnh bưng trà rót nước được không?”

Ông cụ bày bàn cờ, hai người một người cầm quân đen, một người cầm quân trắng, bắt đầu đấu cờ.

“Tiểu Cố, nghe A Việt nói cha mẹ cậu đều không còn nữa.” Ông cụ vừa đặt quân cờ, vừa tán gẫu với cậu.

“Ông nội.” Tần Việt nhíu mày khi nghe vậy, ngắt lời nhỏ giọng, “Không phải đã nói không nhắc đến chuyện này sao?”

“Không sao, không có gì không thể nói.” Cố Kỳ An đáp với giọng bình tĩnh, “Mẹ cháu mất nhiều năm rồi, cha cũng mới mất năm nay, hiện tại còn một người em trai cùng cha khác mẹ, nhưng chúng cháu sẽ không liên lạc nữa.”

“Cậu cũng thật khổ sở.” Ông cụ nhìn người trẻ tuổi đối diện, “Vậy cậu quyết định không quay lại Thịnh Thái nữa?”

Cố Kỳ An đưa ra câu trả lời khẳng định: “Cháu sẽ không quay lại Thịnh Thái.”

Ông cụ khẽ gật đầu: “Nếu đã như vậy, cậu có nghĩ đến việc đến Hoàn Vũ giúp A Việt không?”

Động tác Tần Việt khựng lại, ánh mắt cũng đổ dồn lên khuôn mặt Cố Kỳ An, trong lòng mong chờ không biết cậu có thay đổi ý định không.

Cố Kỳ An đặt một quân cờ xuống bàn cờ, đáp: “Xin lỗi ông nội, tạm thời cháu không cân nhắc đến Hoàn Vũ.”

Tần Việt thu hồi ánh mắt, cũng không quá bất ngờ với câu trả lời này.

“Lý do?” Ánh mắt ông cụ tìm tòi, “Cậu sợ có A Việt ở đó, cậu không thể phát huy năng lực của mình sao?”

“Có một phần lý do đó.” Cố Kỳ An ngước mắt lên, thẳng thắn đối diện với ông cụ, “Lý do quan trọng hơn là, cháu muốn tự mình gây dựng sự nghiệp.”

“Thì ra là vậy, người trẻ tuổi có ý chí tiến thủ là tốt.” Vẻ mặt ông cụ lộ rõ sự tán thưởng, “Nếu cậu đã nói như vậy, tôi cũng không ép cậu.”

Cố Kỳ An cười: “Cảm ơn ông nội đã thông cảm.”

“Anh cũng rất ủng hộ em, Thất Thất.” Tần Việt nhanh chóng bày tỏ thái độ, “Bất kể em muốn làm gì, anh đều hết lòng ủng hộ.”

Ông cụ vẻ mặt ghét bỏ: “Tao nói chuyện với Tiểu Cố, mày ít xen vào thôi.”

“Ông nội, rốt cuộc ai mới là đứa cháu trai lớn của ông vậy?” Tần Việt cố ý kêu oan, “Sao cháu cảm thấy bây giờ ông thích Thất Thất hơn cháu?”

Ông cụ cười lạnh: “Mày cũng không nhìn xem mình đã làm những chuyện tồi tệ gì, mày có điểm nào bằng Tiểu Cố?”

“Buồn quá buồn quá…” Tần Việt miệng nói buồn, nhưng lại lén lút quay đầu nháy mắt với người yêu.

“Ông nội là yêu ai yêu cả đường đi thôi.” Cố Kỳ An liếc anh một cái, ra hiệu anh đừng giả vờ quá đáng.

Ông cụ ngồi đối diện thấy rõ những hành động nhỏ của hai người, chỉ có thể tự nhủ, mắt nhắm mắt bỏ qua đi.

**

Sau bữa trưa, hai người từ biệt, lái xe rời khỏi nhà cũ họ Tần.

Vừa vào đến nhà, Cố Kỳ An nhận được một cuộc điện thoại.

Cậu không tránh Tần Việt, trực tiếp nghe điện thoại ngay trước mặt anh.

Tần Việt đứng trước bàn bếp, vừa rót nước vừa nghe họ nói chuyện điện thoại, nghe vài câu thì nhíu mày.

Một phút sau, Cố Kỳ An cúp điện thoại, chủ động giải thích: “Em mãi không tìm được cơ hội nói với anh, trước đây khi em đi du học nước ngoài đã cùng vài người bạn cùng lớp khởi nghiệp, mở một công ty công nghệ nhỏ.”

“Công ty công nghệ nhỏ?” Tần Việt cầm cốc nước đi đến sofa, “Nhỏ đến mức nào?”

“Lúc mới khởi nghiệp quy mô thực sự rất nhỏ, mấy năm nay phát triển cũng tạm ổn.” Cố Kỳ An nhận lấy cốc nước, “Mấy năm nay bọn em vẫn luôn trao đổi qua mạng, bây giờ em nghỉ việc rồi, bọn họ đang giục em khi nào thì quay lại.”

Tần Việt ngồi xuống sofa bên cạnh cậu, nhìn thẳng vào mắt cậu: “Vậy thì sao, em sẽ quay lại à?”

“Đương nhiên là không.” Giọng Cố Kỳ An chứa ý cười, “Anh ở đây, em còn có thể đi đâu được nữa?”

Khóe môi đang căng thẳng của Tần Việt lập tức giãn ra, nắm tay cậu vào lòng: “Có câu này của em, anh an tâm rồi.”

“Tuy nhiên có lẽ em vẫn phải tự mình về đó một chuyến.” Cố Kỳ An tiếp tục nói, “Nhân tiện mang những đồ đạc em để lại ở đó trở về.”

Tần Việt lập tức nói: “Anh đi cùng em.”

Cố Kỳ An nhàn nhạt đáp: “Khi nào rảnh rồi nói.”

Tần Việt còn muốn nói gì đó, nhưng cậu đã đứng dậy khỏi sofa: “Anh nghỉ ngơi một lát đi, em vào thư phòng xử lý chút việc.”

Tần Việt theo phản xạ muốn nắm tay cậu, nhưng lại vồ hụt, ánh mắt tối sầm khi thu tay về.

Đợi Cố Kỳ An làm việc xong, trời bên ngoài cửa sổ đã tối, bữa tối cũng đã chuẩn bị xong.

Ăn tối xong, cậu định kéo Tần Việt xuống lầu đi dạo tiêu hóa thức ăn, nhưng lại bị anh giữ lại.

Tần Việt dùng ngón tay trêu đùa d** tai cậu, cười như không cười nói: “Thất Thất, có phải em đã quên một chuyện quan trọng rồi không?”

“Chuyện gì?” Cố Kỳ An nghi ngờ nhìn lại đôi mắt đen nhánh đó, phải mất vài giây mới nhớ ra lời hứa đêm qua, vô thức mím môi.

“Đêm nay không cần vận động dư thừa nữa.” Tần Việt kéo cậu đứng dậy, kéo léo bóp mạnh vào vòng mông tròn đầy đầy ám chỉ, “Để em giữ sức.”

Cơ thể Cố Kỳ An run lên một cái, né tránh bàn tay ma quỷ đó, tốt bụng nhắc nhở: “Mặc dù ngày mai em không phải đi làm, nhưng anh vẫn phải đi làm.”

“Không cần lo lắng, anh biết chừng mực.” Ánh mắt Tần Việt nhìn cậu giống như nhìn một con cừu non sắp rơi vào miệng sói, “Đi tắm trước đi.”

Cố Kỳ An không biết người đàn ông này đêm nay rốt cuộc muốn chơi trò gì, trong lòng có chút sợ hãi, lê lết một lúc lâu trong phòng tắm mới quấn khăn tắm bước ra.

Trong phòng ngủ, Tần Việt đang đứng bên giường, tay lúi húi với một chiếc váy xếp ly kẻ caro.

Bước chân Cố Kỳ An hơi khựng lại: “Anh mua váy mới từ khi nào?”

“Em tắm xong rồi à?” Tần Việt không trả lời câu hỏi đó, cầm chiếc áo sơ mi cộc tay đang trải trên giường cho cậu xem, “Em xem bộ váy này, có giống đồng phục trung học của em trước đây không?”

Cố Kỳ An nhìn kỹ một chút: “Hơi giống.”

“Vậy đêm nay em mặc bộ váy đồng phục này đi.” Tần Việt nở một nụ cười khó tả với cậu, “Coi như anh đã được gặp em lúc mười tám tuổi.”

Cố Kỳ An cạn lời: “Hồi trung học em mặc quần đồng phục, không mặc váy đồng phục.”

Nụ cười trên mặt Tần Việt càng sâu hơn: “Vậy thì cũng tiện bù đắp cho em, sự tiếc nuối vì hồi trung học không được mặc váy đồng phục.”

Cố Kỳ An: “…”

Trước Tiếp