Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 53

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Ba ngày sau, Cố Kỳ An ngồi trên sofa phòng khách nhìn ra ngoài cửa sổ sát trần, nhưng tần suất ngón tay gõ trên đầu gối cho thấy cậu không hề đang ngắm cảnh hồ.

Tần Việt đã biến mất suốt ba ngày, kể từ đêm hôm đó vội vã về nhà cũ của nhà họ Tần, cậu đã không thể liên lạc với anh nữa.

Nếu không phải cậu có đủ hiểu biết về Tần Việt, cậu đã nghi ngờ liệu anh có đang cố ý trả thù việc mình đã biến mất ba ngày trước đó hay không.

Trong lúc suy tư, chiếc điện thoại đặt trên bàn trà rung “err err”, màn hình theo đó sáng lên.

Cố Kỳ An vươn tay cầm điện thoại, bắt máy: “Điều tra ra được gì rồi?”

“Tổng giám đốc Cố, bên tôi điều tra được Tổng giám đốc Tần mấy ngày nay không đến làm việc ở tập đoàn Hoàn Vũ.” Giọng Trợ lý Lương truyền đến từ đầu dây bên kia, “Trong công ty, ngoại trừ một vài cấp cao đặc biệt, những người khác đều không liên lạc được với Tổng giám đốc Tần, nên tạm thời vẫn chưa rõ rốt cuộc là chuyện gì.”

Cố Kỳ An hơi nheo mắt: “Tôi biết rồi.”

“Tôi sẽ tiếp tục theo dõi, nếu có tin tức mới, sẽ thông báo cho ngài ngay lập tức.” Trợ lý Lương an ủi, “Với thân phận và địa vị của Tổng giám đốc Tần, chắc sẽ không có chuyện gì đâu, ngài đừng quá lo lắng.”

“Được, cảm ơn cậu đã vất vả.” Cố Kỳ An chân thành cảm ơn, “Cảm ơn cậu, Lương Văn Thanh.”

Đây là lần đầu tiên cậu gọi tên Lương Văn Thanh, đối phương sững sờ mấy giây mới lấy lại tinh thần: “Tổng giám đốc Cố không chấp hiềm khích cũ, còn sẵn lòng tin tưởng tôi, tôi rất vui khi có thể làm được điều gì đó cho ngài.”

Cố Kỳ An nhàn nhạt nói: “Tôi đã nghỉ việc lâu rồi, bây giờ cậu chịu giúp tôi là tình nghĩa, tôi ghi nhớ.”

“Tổng giám đốc Cố quá khách sáo rồi.” Trợ lý Lương dừng lại một chút, “Nếu ngài không có dặn dò gì khác, tôi xin phép đi làm việc đây.”

Cố Kỳ An do dự một chút, hỏi: “Tình hình Thịnh Thái bây giờ thế nào rồi?”

Trợ lý Lương tóm tắt đơn giản: “Hội đồng quản trị vẫn đang tiếp tục gây áp lực lên Tiểu Mạnh Tổng, tình hình không mấy lạc quan.”

Cố Kỳ An lại hỏi: “Còn cậu thì sao, không nghĩ đến việc nghỉ việc trước khi tình hình trở nên tồi tệ hơn à?”

“Dù sao chủ tích Mạnh cũng có ơn tri ngộ với tôi, tôi không thể vào lúc này…” Trợ lý Lương nói đến đó chợt nhận ra điều gì, kịp thời dừng lại, “Xin lỗi, Tổng giám đốc Cố.”

“Không sao.” Cố Kỳ An đứng dậy, “Cậu cứ đi làm việc đi, giữ liên lạc.”

Cúp điện thoại, cậu cầm điện thoại đi đến trước cửa sổ sát trần, một lúc sau lại gọi một cuộc điện thoại quốc tế.

Cố Kỳ An kiên nhẫn chờ đợi, cho đến ngày thứ năm, cuối cùng cậu nhận được một cuộc gọi lạ.

Đối phương vừa bắt đầu đã nói rõ mục đích, ông cụ Tần mời cậu gặp mặt nói chuyện.

Cố Kỳ An thay một bộ vest, thắt cà vạt một cách chỉnh tề, rồi mới ra ngoài đi gặp mặt.

Khi đến nơi đã hẹn, cậu đi theo sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ vào phòng bao bên trong.

Vừa bước vào, liền thấy Ông cụ Tần tóc bạc trắng đang ngồi trang nghiêm trên sofa, đôi mắt trải qua nhiều thăng trầm của cuộc đời, sâu thẳm như giếng cổ không thấy đáy.

Cố Kỳ An hơi cúi người, hành lễ với ông cụ.

Cùng lúc đó, Ông cụ Tần cũng không lộ vẻ gì đang đánh giá người trẻ tuổi không kiêu không hèn trước mặt này.

Dáng người đẹp, khí chất tốt, quan trọng là tướng mạo rất tuấn tú, thảo nào thằng cháu bất hiếu của ông lại bị mê mẩn đến mức không tìm thấy phương hướng.

“Cậu chính là Cố Kỳ An.” Ông cụ Tần mở lời hỏi, “Có biết hôm nay tôi gọi cậu đến là vì chuyện gì không?”

Cố Kỳ An ngước mắt lên: “Biết, là vì chuyện của tôi và Tần Việt.”

“Vậy tôi không vòng vo nữa, tôi không đồng ý cho hai người ở bên nhau.” Ông cụ Tần dùng ánh mắt uy nghiêm dò xét cậu, “Chỉ cần cậu rời xa Tần Việt, những điều kiện trong phạm vi hợp lý, tôi đều có thể đáp ứng cậu.”

Cố Kỳ An bỗng nhiên cười cười: “Ông Tần, thời đại này không còn thịnh hành kịch bản này nữa đâu.”

Sắc mặt Ông cụ Tần cứng lại: “Cậu tưởng tôi đang đùa với cậu sao?”

“Chỉ cần tôi và Tần Việt ở bên nhau, sau này những thứ của anh ấy đều có phần của tôi.” Cố Kỳ An thong thả đáp, “Vậy tôi cần gì phải bỏ gần tìm xa, bỏ lớn giữ nhỏ chứ, ngài nói có đúng không?”

Chiếc gậy trong tay Ông cụ Tần gõ mạnh xuống đất, mặt giận dữ: “Cậu tự tin đến vậy sao?”

Cố Kỳ An khẽ gật đầu: “Tự tin này thì tôi vẫn có.”

“Cậu—” Lần đầu tiên trong đời Ông cụ Tần bị người ta làm cho á khẩu, hơn nữa còn là một người trẻ tuổi bằng với tuổi cháu mình, khuôn mặt già nua bị tức đến đỏ bừng.

“Ngài đừng giận.” Cố Kỳ An thậm chí còn quan tâm nói một câu, “Giữ gìn sức khỏe.”

Dù sao cũng là ông nội ruột của Tần Việt, cậu cũng không muốn làm ông cụ tức đến mức xảy ra chuyện gì không hay.

“Người trẻ tuổi có tự tin là tốt, nhưng đáng tiếc.” Ông cụ Tần cũng cười, nếp nhăn nơi khóe mắt như bị dao khắc, “Tôi đã bắt Tần Việt chọn giữa cậu và nhà họ Tần, cậu đoán xem nó chọn ai?”

“Đương nhiên là chọn tôi.” Cố Kỳ An đáp, “Nếu không ngài cũng sẽ không giam lỏng anh ấy, đúng không?”

Sắc mặt Ông cụ Tần khó dò, giọng nói già nua lộ ra vẻ lạnh lẽo: “Một khi nó bước ra khỏi cánh cửa nhà cũ họ Tần, nó sẽ mất hết tất cả, dù vậy cậu vẫn kiên quyết muốn ở bên nó sao?”

“Dù anh ấy đưa ra lựa chọn nào, tôi đều tôn trọng.” Cố Kỳ An đáp với vẻ mặt bình tĩnh, “Nếu ngài nghĩ tôi là người sẽ hy sinh vô tư vì Tần Việt, vậy thì ngài đã lầm rồi.”

“Tốt! Tốt lắm!” Chiếc gậy trong tay Ông cụ Tần lại gõ xuống đất, “Vậy thì tôi muốn xem xem, hai người có phải chỉ cần một túp lều tranh hai trái tim vàng thôi không!”

“Ngài yên tâm, tôi vẫn còn chút tiền tiết kiệm.” Giọng Cố Kỳ An thành khẩn, “Tần Việt đi theo tôi, tôi nhất định sẽ không để anh ấy chỉ uống nước lã.”

Ông cụ Tần lại một lần nữa bị nghẹn lời, nghẹn đến mức lồng ngực khó chịu, chỉ có thể chống gậy đứng dậy: “Cố Kỳ An, cậu nghĩ cậu còn có thể phát triển tốt ở đây sao?”

“Trời đất rộng lớn, cánh tay của nhà họ Tần dù dài đến mấy, cũng có chỗ không thể vươn tới.” Cố Kỳ An khẽ mỉm cười, đối diện với người lớn tuổi không còn giữ sự khiêm tốn, “Có lẽ ngài đã hiểu lầm về năng lực của tôi rồi.”

Sắc mặt Ông cụ Tần rất khó coi: “Người trẻ tuổi, quá kiêu ngạo không phải là điều tốt.”

“Tôi chỉ đang chứng minh với ngài, tôi quan tâm đến Tần Việt, mà tôi cũng sẽ không rời xa anh ấy.” Cố Kỳ An khẽ gật đầu, “Nếu hôm nay lời lẽ có phần đắc tội, là do tôi quan tâm quá hóa loạn, xin ngài lượng thứ.”

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Ông cụ Tần dịu đi đôi chút, giọng điệu vẫn rất lạnh lùng: “Vì cậu cố chấp như vậy, tôi không có gì để nói với cậu nữa.”

Cố Kỳ An thành tâm hỏi: “Ông Tần, khi nào ngài định thả Tần Việt ra?”

Nhưng Ông cụ Tần đã quyết tâm không để ý đến cậu nữa, chống gậy bỏ đi trong sự vây quanh của mấy người khác.

Xe lái về nhà cũ họ Tần, ông cụ vừa bước vào cửa, Tần Việt đã bước nhanh tới đón: “Ông nội.”

Ông cụ Tần vừa thấy anh, cơn giận lại bốc lên: “Đừng gọi tao là ông nội!”

“Ông nội, không phải đã nói là không giận nữa sao?” Tần Việt dỗ dành với giọng ôn hòa, “Sức khỏe là quan trọng.”

Ông cụ Tần chống gậy đi vào trong: “Tao thấy mày mong tao chết sớm, để mày có thể muốn làm gì thì làm.”

“Sao có thể?” Tần Việt phủ nhận không chút do dự, “Cháu mong ông trường thọ trăm tuổi, cơ thể khỏe mạnh.”

Ông cụ Tần bực bội nói: “Trường thọ trăm tuổi có ích gì? Cũng không thể ôm được chắt.”

Bước chân Tần Việt khựng lại, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “Ông nội, ông đã đi gặp Cố Kỳ An à?”

Kể từ khi lui về hậu trường, ông cụ rất ít khi ra khỏi nhà cũ, hôm nay lại giấu anh đi ra ngoài cả buổi chiều, rõ ràng là có việc quan trọng.

Ông cụ Tần quay đầu lại: “Tao đã đi gặp nó rồi, thì sao?”

Tần Việt lập tức đáp: “Nếu cậu ấy có chỗ nào xúc phạm đến ông, cháu thay cậu ấy xin lỗi ông.”

“Mày đúng là rất hiểu nó.” Ông cụ Tần hừ lạnh một tiếng, nhận xét, “Khẩu khí sắc bén, cuồng vọng tự đại.”

Tần Việt cúi đầu, che giấu độ cong khóe môi đang khẽ nhếch lên: “Cậu ấy tính cách như vậy, bình thường cháu cũng không nói lại cậu ấy.”

“Mày nhìn cái bộ mặt này của mày xem!” Ông cụ Tần giơ gậy lên lại muốn đánh anh, “Sao tao lại nuôi ra cái thứ vô dụng như mày! Bị một thằng đàn ông mê hoặc đến mức thần hồn điên đảo!”

Tần Việt đứng yên không động đậy, chỉ gọi một tiếng: “Ông nội.”

Vết thương trên trán anh bị chén trà đập vào vẫn còn dán băng vô trùng, chỉ trong mấy ngày khuôn mặt đã gầy đi, chiếc gậy trong tay ông cụ khựng lại, cuối cùng vẫn không đánh xuống.

“Thôi đi thôi đi!” Ông cụ Tần quay người, “Đừng quên thời hạn một tháng của chúng ta.”

Tần Việt khẽ đáp: “Cháu không quên, ông nội.”

Mấy ngày nay anh ngày nào cũng ăn không ngon ngủ không yên, vừa sợ Cố Kỳ An hiểu lầm anh vô cớ biến mất, lại vừa phải chịu đựng nỗi nhung nhớ thấm vào tận xương tủy.

Hôm nay ông nội đi gặp Cố Kỳ An, ngược lại anh lại cảm thấy an tâm hơn một chút, nhìn phản ứng của ông nội vừa rồi, người yêu của anh đã không dễ dàng từ bỏ anh.

**

Mười giờ tối, Tần Việt nằm trên giường trằn trọc, trong đầu tràn ngập những suy nghĩ lộn xộn.

Đột nhiên, anh nghe thấy một tiếng gõ cửa rất nhẹ.

Tần Việt bật dậy khỏi giường, đi đến sau cánh cửa.

Vừa mở cửa, khuôn mặt lén lút của Tần Tri Hủ xuất hiện trong tầm mắt: “Anh, vào trong nói chuyện.”

Tần Việt nhường chỗ, cho cậu ta vào: “Chuyện gì?”

Tần Tri Hủ lấy điện thoại ra khỏi túi, thần thần bí bí nói: “Anh, anh đoán xem ai gọi điện cho em?”

Trái tim Tần Việt đập mạnh một cái, giật lấy điện thoại từ tay cậu ta, thậm chí không kịp nhìn màn hình: “Thất Thất, là em phải không?”

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói lười biếng dễ nghe: “Lâu rồi không gặp, Tổng giám đốc Tần.”

“Anh—” Tần Việt mở miệng, “Xin lỗi Thất Thất, đã để em lo lắng rồi.”

Cố Kỳ An cười nói: “Anh ở nhà họ Tần ăn ngon uống tốt, em lo lắng cho anh chuyện gì?”

“Không khiến em lo lắng là tốt rồi.” Tần Việt gượng cười, “Thất Thất, đợi anh một chút.”

Anh đẩy người Tần Tri Hủ đang đứng bên cạnh dựng tai nghe lén: “Cậu ra ngoài trước đi, anh dùng xong điện thoại sẽ trả lại cho cậu.”

Tần Tri Hủ không muốn đi: “Đừng mà anh…”

Tần Việt vô tình đóng cửa nhốt cậu ta ở bên ngoài, mở lời giải thích lại: “Xin lỗi, anh không cố ý mất liên lạc, anh đã đồng ý với ông nội trong vòng một tháng không liên lạc với em, chỉ cần vượt qua một tháng này, chúng ta là có thể ở bên nhau rồi.”

“Anh đấy, đối với em sao không thấy thật thà như vậy?” Cố Kỳ An than phiền, “Yên tâm đi, ông nội anh chỉ nói không cho anh liên lạc với em, chứ có nói em không được liên lạc với anh đâu.”

“Là lỗi của anh.” Tần Việt dứt khoát nhận lỗi, “Vẫn là Tổng giám đốc Cố thông minh.”

Cố Kỳ An lại hỏi: “Mấy ngày không gặp, Tổng giám đốc Tần có nhớ em không?”

“Nhớ, nhớ chết đi được.” Tần Việt giơ tay còn lại lên, nắm chặt chỗ ngực, “Nhớ đến mức gan tim tỳ phế đều đau.”

Cố Kỳ An khẽ cười: “Thật hay giả?”

Giọng Tần Việt trở nên khàn hơn: “Nếu có nửa lời giả dối, thiên lôi đánh xuống.”

“Thôi đi, đừng động một chút là thề thốt.” Cố Kỳ An nhẹ giọng dạy dỗ, “Đã nhớ em đến vậy, thì đến đón em đi.”

Tim Tần Việt ngừng đập: “Em đang ở đâu?”

“Đang ở gần nhà cũ nhà anh.” Cố Kỳ An đáp, “Tối đen như mực.”

Tần Việt không nói hai lời, cầm điện thoại chạy về phía cửa: “Đợi anh!”

Cố Kỳ An nhắc nhở: “Cẩn thận đấy, đừng để người nhà anh phát hiện.”

Giờ này ông cụ đã đi nghỉ, nhà cũ hoàn toàn yên tĩnh, Tần Việt nhẹ nhàng bước xuống lầu, tránh né những nơi có thể có người, đi đến ngoài cổng lớn.

Anh nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng quen thuộc đó, chỉ cảm thấy nhịp tim của mình chưa bao giờ đập nhanh đến thế, nhanh đến mức như thể sắp đau tim mà ngã quỵ.

Cố Kỳ An bước ra từ bóng tối: “Tần Việt.”

Tần Việt mấy bước dài lao về phía cậu, ôm chầm lấy cậu vào lòng, dùng lực mạnh như thể muốn nhào nặn người ta thật mạnh vào lồng ngực mình.

Cố Kỳ An không giãy giụa, giơ tay lên ôm lại người yêu.

Tần Việt vùi mặt vào tóc cậu, liên tục hít thở sâu, cuối cùng cũng coi như sống lại, khàn giọng gọi: “Thất Thất…”

“Em đây.” Cố Kỳ An ngẩng mặt lên khỏi lồng ngực anh, ánh mắt rơi vào thái dương anh, “Anh bị thương à?”

“Không sao, vết thương nhỏ thôi.” Tần Việt không hề để tâm, tham lam nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cậu, “Có thể nhìn thấy em, vết thương nào cũng không quan trọng.”

Cố Kỳ An nhíu mày, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào miếng băng dán: “Đau không?”

“Không đau.” Tần Việt lắc đầu, nghiêm túc nói, “Nhưng nếu được em hôn, vết thương chắc chắn sẽ mau lành hơn.”

Giây tiếp theo, Cố Kỳ An dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt anh, hơi kiễng chân lên, hôn lên môi anh.

Trước Tiếp