Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 50

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Cố Kỳ An ngủ li bì hai ngày hai đêm ở nhà, như thể muốn ngủ bù cho những giấc ngủ thiếu hụt trong vài năm qua.

Trong phòng ngủ, rèm cửa kéo kín, không thể phân biệt được ngày hay đêm, cậu co ro trong chăn, mơ thấy ngày mẹ mình qua đời.

Ngày hôm đó, cậu vừa ra khỏi sân bay, trời đã đổ mưa như trút nước, cậu đội mưa chạy đến bệnh viện, cả người ướt sũng như vừa được vớt lên từ dưới nước, in một loạt dấu chân ướt át trên sàn bệnh viện.

Cậu nhìn thấy các y tá đẩy chiếc giường bệnh ra khỏi phòng, cậu kéo lê cơ thể nặng nề loạng choạng chạy đến bên giường, dùng bàn tay run rẩy như bị sàng mà lật tấm vải trắng lên, bên dưới tấm vải là một khuôn mặt tái nhợt, hốc hác, đôi mắt nhắm chặt, không bao giờ mở ra nữa.

Từ ngày đó, Cố Kỳ An không bao giờ có thể thoát ra khỏi cơn mưa đó.

Nhưng lần này trong cơn ác mộng, nửa tỉnh nửa mê, cậu cảm thấy có người ôm lấy mình từ phía sau, dùng lồng ngực ấm áp truyền hơi ấm cho cậu, dùng đôi tay rắn chắc siết chặt lấy cậu, không để cậu rơi xuống vực sâu tăm tối.

Cậu biết, Tần Việt vẫn luôn ở đó.

Trong hai ngày này, ngoài việc thỉnh thoảng đến công ty để xử lý công việc khẩn cấp, thời gian còn lại Tần Việt đều ở nhà.

Anh không cố gắng đánh thức người đang chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ thỉnh thoảng bế cậu dậy, cẩn thận ôm vào lòng, đút cho một ít nước ấm hoặc sữa để duy trì các dấu hiệu sinh tồn cơ bản nhất.

Sáng sớm ngày thứ ba, cuối cùng Cố Kỳ An cũng mở mắt.

Phòng ngủ rất tối, cậu nằm trên giường một lúc, từ từ chống người ngồi dậy.

Cố Kỳ An để chân trần bước xuống giường, đi đến cửa sổ kính sát trần trong suốt, đưa tay kéo rèm ra, ngước mặt lên cảm nhận ánh nắng sớm đã lâu không thấy.

Một tiếng “cạch”, cửa phòng bị đẩy từ bên ngoài vào.

Tần Việt bước vào, ánh mắt hướng về bóng người đang hòa mình vào trong ánh nắng ban mai, không kìm được mà nín thở, như thể sợ làm kinh động đến đối phương.

Cho đến khi Cố Kỳ An quay đầu lại, mỉm cười nhẹ nhàng với anh, giọng nói khàn khàn: “Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.” Tần Việt mới bước tới, đưa tay nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc lộn xộn trên trán cậu, “Đói chưa?”

Cố Kỳ An sờ vào chiếc bụng gần như lõm vào của mình, thành thật đáp: “Đói rồi.”

Tần Việt nắm lấy tay cậu, giọng nói thân mật tự nhiên: “Bữa sáng đã sẵn sàng rồi, chỉ chờ em dậy ăn thôi.”

Cố Kỳ An vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, rồi ngồi vào bàn ăn.

Hai ngày không ăn gì, Tần Việt sợ dạ dày yếu ớt của cậu không chịu nổi, không để cậu ăn quá nhiều trong một bữa.

Sau khi ăn sáng, Cố Kỳ An lau khóe môi, bình tĩnh hỏi: “Tang lễ kết thúc chưa?”

“Hôm nay là ngày thứ ba, chuẩn bị hạ táng.” Tần Việt vừa nói vừa quan sát sắc mặt của cậu, “Hình như cùng nghĩa trang với dì.”

Cố Kỳ An cau mày, đáp: “Không sao, tôi cũng đã định di dời mộ của bà Cố rồi.”

Mọi việc trong tang lễ của bà Cố năm đó đều do Mạnh Nghiệp một tay sắp xếp, nghĩa trang đương nhiên cũng là do Mạnh Nghiệp chọn, từ đầu đến cuối cậu không có bất kỳ tiếng nói nào.

“Được.” Tần Việt dừng lại một chút, bỗng nhiên hỏi, “Thất Thất, em có muốn đi xem một lần không?”

“Xem gì?” Cố Kỳ An ngước mắt lên, lạnh lùng hỏi lại, “Xem ông ta hạ táng à?”

“Nếu em không muốn đi thì thôi.” Tần Việt nhìn cậu, giọng nói trầm ấm, “Nếu em muốn đi, tôi sẽ đi cùng em.”

**

Buổi sáng trời còn trong xanh, nhưng buổi chiều lại bất ngờ đổ mưa.

Cố Kỳ An đứng dưới gốc cây tùng già ở rìa nghĩa trang, mặc một bộ vest đen, từ xa nhìn nhóm người mặc đồ đen trước những ngôi mộ.

Tang lễ của chủ tịch tập đoàn Thịnh Thái, có không ít người đến viếng, người đứng đầu là Mạnh Tư Diệu, cũng mặc vest đen, khuôn mặt gầy gò, vẻ mặt nghiêm nghị, không còn thấy vẻ tươi sáng, cởi mở như vài tháng trước.

Mưa ngày càng lớn, nhanh chóng làm ướt vai áo vest của Cố Kỳ An, nhưng cậu chỉ đứng bất động ở đó, vẻ mặt vô cảm.

Người đàn ông mà cậu đã hận nhiều năm giờ đã biến thành một nắm tro cốt, một tấm ảnh đen trắng trên bia mộ, cậu nghĩ mình sẽ cảm thấy hả hê, hoặc là được giải thoát, nhưng trên thực tế, lúc này trong lòng cậu không có bất kỳ cảm xúc nào.

Một chiếc dù đen lặng lẽ che trên đầu cậu, chắn mưa lớn cho cậu.

Cố Kỳ An ngửi thấy một mùi hương gỗ quen thuộc, không cần quay đầu cũng biết người đến là ai: “Sao vẫn lên đây?”

“Trời mưa rồi, đến đưa ô cho em.” Tần Việt đứng bên cạnh cậu, khẽ hỏi, “Muốn đi qua đó không?”

“Không muốn.” Cố Kỳ An nghiêng mặt, nước mưa trượt theo những sợi tóc đen nhánh, như một giọt nước mắt rơi xuống, “Chỉ đến để xác nhận là ông ta đã chết thật chưa thôi.”

Tần Việt lấy khăn tay từ túi áo ngực trái ra, giúp cậu lau những hạt mưa trên mặt: “Vậy bây giờ đã xác nhận xong rồi, chúng ta về nhà thôi.”

Cố Kỳ An nhìn về phía ngôi mộ lần cuối cùng, quay người định rời đi thì phía sau vang lên một tiếng gọi gấp gáp: “Anh Kỳ An!”

Cậu dừng bước, nhưng không quay người lại: “Tần Việt, chúng ta đi thôi.”

Nhưng Mạnh Tư Diệu không bỏ cuộc, đội mưa chạy nhanh tới, vòng ra phía trước chặn đường xuống núi của bọn họ.

Cố Kỳ An đứng trên bậc thang, giọng nói lạnh lùng: “Có chuyện gì không?”

Mạnh Tư Diệu tự động phớt lờ người đứng bên cạnh Cố Kỳ An, thở hổn hển: “Anh Kỳ An, anh… anh vẫn đến.”

“Tôi đến thăm bà Cố.” Cố Kỳ An cười lạnh, “Cậu không quên rằng mẹ tôi cũng được chôn cất trong nghĩa trang này chứ?”

“Em không quên, em biết dì Cố cũng chôn cất ở đây.” Ánh mắt Mạnh Tư Diệu nhìn chằm chằm vào cậu, “Anh Kỳ An, anh đến để tiễn ba lần cuối đúng không?”

“Mạnh Tư Diệu, cậu lấy tư cách gì mà nói với tôi những lời này?” Cố Kỳ An cau mày, “Cậu không hận ông ta, cũng không trách tôi à?”

“Em…” Mạnh Tư Diệu gạt nước mưa trên mặt, giọng nói nhỏ dần, “Chuyện năm đó, thực sự là lỗi của ba đối với anh và dì Cố, anh làm những chuyện này ba đều có thể hiểu, cho nên em không có tư cách trách anh.”

Cố Kỳ An im lặng vài giây, rồi nói tiếp: “Nếu đã như vậy, thì ân oán giữa tôi và nhà họ Mạnh của các người, từ đây coi như xóa bỏ.”

Mạnh Tư Diệu phản ứng vài giây, đột nhiên bước tới một bước: “Anh Kỳ An, ý anh là anh sẽ tha cho Thịnh Thái sao?”

“Mạnh Nghiệp đã chết, tôi sẽ không trả thù người khác nữa.” Cố Kỳ An nhìn xuống, “Sau này Thịnh Thái sống hay chết, không liên quan đến tôi.”

Mạnh Tư Diệu lẩm bẩm vài câu, ôm hy vọng cuối cùng hỏi: “Anh… anh thật sự không quay về Thịnh Thái nữa sao?”

“Cầu về cầu, đường về đường.” Cố Kỳ An đi vòng qua cậu ta, tiếp tục bước xuống, “Gặp lại, coi như người xa lạ đi.”

Mạnh Tư Diệu còn muốn đuổi theo, nhưng thấy người đàn ông đứng bên cạnh Cố Kỳ An quay đầu lại, đôi mắt đen thẳm lạnh lùng, sắc bén, dành cho cậu ta một cái nhìn cảnh báo.

Cậu ta theo bản năng dừng lại, rồi mới bắt đầu cảm thấy nghi ngờ.

Tại sao anh Kỳ An lại xuất hiện ở đây cùng với người của tập đoàn Hoàn Vũ, hơn nữa hai người trông còn thân thiết như vậy?

**

Sau khi trở về nhà, Cố Kỳ An cởi bộ vest còn hơi ẩm ướt ra, vào phòng tắm để tắm nước nóng.

Tắm xong, cậu bước ra khỏi phòng ngủ, đi theo mùi thức ăn đến phòng khách.

Tần Việt đang bận rộn trong bếp, ống tay áo sơ mi xắn lên đến khuỷu tay, để lộ cánh tay săn chắc, vẻ mặt rất tập trung khi thái rau, như thể đang hoàn thành một dự án lớn.

“Tổng giám đốc Tần lại đích thân vào bếp à?” Cố Kỳ An dựa vào quầy bếp, giọng lười biếng, “Tối nay lại được ăn ngon rồi.”

“Đúng vậy, đích thân tôi vào bếp đó.” Tần Việt cười cười, đáp, “Thực ra Tổng giám đốc Cố có thể luôn được ăn ngon như thế này đấy.”

Cố Kỳ An không tiếp lời đầy ẩn ý đó, rót một cốc nước rồi ra sofa, cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn.

Chiếc điện thoại cũ của cậu đã bị vỡ màn hình, sáng nay cậu vừa mua một chiếc mới.

Cố Kỳ An cầm điện thoại mới đi ra ban công, gọi một cuộc điện thoại quốc tế.

Tần Việt đang ở trong bếp dường như cảm nhận được điều gì đó, anh đặt nguyên liệu xuống, đứng ở cửa bếp lén nghe cậu gọi điện thoại.

Nhưng Cố Kỳ An chỉ dùng tiếng Anh nói chuyện vài câu với người ở đầu dây bên kia, rồi nhanh chóng cúp máy.

Tần Việt vội vã quay lại quầy bếp, nhưng vẫn bị cậu nhìn thấy bóng dáng lén lút đó.

Cố Kỳ An bật cười: “Tổng giám đốc Tần, muốn biết tôi nói chuyện với ai thì sao không nghe một cách công khai?”

“Tôi có thể không?” Tần Việt quay lại đối mặt với cậu, “Tôi có thể nghe một cách công khai không?”

“Thực ra cũng không có gì.” Cố Kỳ An giải thích một cách hờ hững, “Tôi gọi cho một người bạn quen từ khi đi du học, trước đó nhờ bọn họ giúp mình làm một số việc, nhưng bây giờ không cần nữa.”

Tần Việt trầm ngâm: “Có liên quan đến Thịnh Thái?”

“Đúng.” Cố Kỳ An khẽ gật đầu, “Nhưng bây giờ không quan trọng nữa, tôi nghe lời anh, tha cho Thịnh Thái cũng là tha cho chính mình.”

Tần Việt bước tới trước mặt cậu, dang tay ôm cậu vào lòng, cúi đầu hôn lên tóc cậu: “Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp thôi, Thất Thất.”

“Ừm.” Cố Kỳ An khẽ đáp trong lòng anh, “Tôi biết.”

Tần Việt làm một bữa tối rất thịnh soạn, Cố Kỳ An ăn một cách ngon miệng, khi đặt bát đũa xuống, chiếc bụng phẳng của cậu đã căng tròn.

Sợ cậu khó tiêu, sau khi dọn dẹp bếp, Tần Việt đưa cậu xuống lầu đi dạo một lúc.

Mưa đã tạnh, bầu không khí trong lành và ẩm ướt, làn gió đêm thổi tới rất dễ chịu.

Hai người vai kề vai đi trên vỉa hè, dưới ánh đèn đường mờ ảo, hai cái bóng lúc thì kéo dài, lúc lại co ngắn lại.

Tần Việt lặng lẽ đưa một tay ra, từ từ chạm vào bàn tay đang buông thõng bên hông của Cố Kỳ An, dò dẫm chạm vào mu bàn tay của cậu.

Cố Kỳ An không có phản ứng gì, chỉ tiếp tục bước đi.

Tần Việt mạnh dạn hơn, đầu tiên là nắm lấy bàn tay trắng trẻo thon dài, rồi từ từ lồng từng ngón tay của mình vào, tạo thành tư thế đan chặt mười ngón tay thân mật.

Cố Kỳ An nghiêng mặt nhìn anh một cái, nhưng không rút tay của mình ra khỏi bàn tay to lớn đó.

Khóe môi Tần Việt cong lên một nụ cười đắc ý, anh siết chặt những ngón tay đang lồng vào của cậu, áp sát cơ thể vào người cậu.

Cố Kỳ An bị ép nghiêng sang một bên: “Đường rộng thế này, anh cứ phải chen lấn đi cùng tôi như thế à?”

Tần Việt trả lời một cách thẳng thừng: “Tôi thích em, nên mới chen lấn đi cùng em.”

Cố Kỳ An: “…”

Đi dạo xong về nhà, Tần Việt ngồi trên sofa uống nước, chần chừ không muốn rời đi.

Cố Kỳ An nhìn đồng hồ, nhắc nhở: “Cũng muộn rồi, anh nên về đi.”

Tần Việt đặt cốc nước xuống, ánh mắt đầy uất ức nhìn cậu: “Lại qua cầu rút ván nhanh như thế, tổng giám đốc Cố?”

Cố Kỳ An không nói gì, đi thẳng đến trước mặt anh, đưa tay ấn lên cơ ngực săn chắc đầy đặn kia.

Tần Việt theo lực ấn của cậu, ngả người ra sau dựa vào lưng ghế sofa: “Sao thế, Thất Thất?”

Cố Kỳ An cúi người xuống, nhìn sâu vào mắt anh: “Tần Việt, anh nói anh thích tôi, là có thể thích được bao lâu?”

Tần Việt đột nhiên nhận ra điều gì đó, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Nếu tôi nói tôi sẽ thích em cả đời, có lẽ em sẽ không tin, nhưng Thất Thất, Tần Việt tôi có thể thề với trời, kiếp này tôi tuyệt đối sẽ không bỏ rơi em, hay làm tổn thương em.”

Tiếng tim đập mạnh mẽ và đều đặn làm lòng bàn tay Cố Kỳ An tê dại, những đầu ngón tay hơi ửng đỏ khẽ co lại, nhưng không rút về: “Thật sao?”

“Nếu em không tin, tôi có thể trao tất cả những gì mình có cho em, nhà cửa, xe cộ và cổ phần của Hoàn Vũ, tất cả những gì thuộc về tôi.” Tần Việt đặt tay lên mu bàn tay cậu, để tay cậu áp sát vào trái tim mình hơn, “Có lẽ em cho rằng lòng người dễ thay đổi, nhưng vật chất sẽ không bao giờ phản bội em.”

Mi mắt Cố Kỳ An run rẩy, khẽ mắng: “Đồ điên.”

“Tôi đã điên từ lâu rồi.” Tần Việt cười cười, “Nếu có thể có được tình yêu của em, thì làm một kẻ điên có sao đâu?”

Cố Kỳ An im lặng nhìn thẳng vào mắt anh, dường như chỉ vài giây, lại như đã trải qua mấy thế kỷ.

Đúng lúc trái tim nóng bỏng của anh dần dần chìm xuống, Cố Kỳ An cuối cùng cũng lên tiếng gọi: “Tần Việt.”

Trái tim Tần Việt lại đập điên cuồng, anh trầm giọng đáp: “Ừm, anh đây.”

Cố Kỳ An rút tay ra, nắm lấy cà vạt của anh, kéo anh lại gần mình: “Chúng ta yêu nhau đi.”

**
Chan: Từ chương sau đổi xưng hô nhé ^^

Trước Tiếp