Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Cho đến khi đi đến khúc cua, cảm giác khó chịu phía sau lưng Cố Kỳ An mới biến mất.
Cậu bước chân vào thang máy xuống tầng, đến sảnh chính.
Trịnh Bác Văn đang nói chuyện với một người đàn ông trung niên, ngước mắt lên nhìn thấy cậu, liền vội vàng gọi: “Kỳ An, giới thiệu với cậu, đây là Tổng giám đốc Trần của Tập đoàn Hồng Phong.”
Tổng giám đốc Trần đứng dậy, nhiệt tình chìa tay ra: “Tổng giám đốc Cố, nghe danh từ lâu!”
Cố Kỳ An bước tới, đưa tay ra nắm lại: “Tổng giám đốc Trần khách sáo rồi.”
“Lão Trần cũng thích đánh bóng, tôi với anh ấy thường xuyên gặp nhau ở đây, uống trà trò chuyện.” Trịnh Bác Văn đưa ra lời mời, “Hôm khác gọi cả Lão Lý, bốn người chúng ta làm một ván nhé?”
“Được, không thành vấn đề!” Tổng giám đốc Trần đồng ý ngay, “Vậy hôm nay tôi không làm phiền hai người nữa, hẹn hôm khác nhé.”
Tiễn Tổng giám đốc Trần đi, hai người cùng nhau ra khỏi câu lạc bộ.
“À, vừa nãy tôi gặp Tiểu Tần tổng của Hoàn Vũ ở trên đó.” Trịnh Bác Văn bất ngờ hỏi, “Hai người có gặp nhau không?”
Cố Kỳ An bình thản đáp: “Có chào hỏi một tiếng.”
“Lần trước ở tiệc rượu của Lão Lý, chúng ta cũng gặp nhau.” Trịnh Bác Văn liếc nhìn cậu, nửa đùa nửa thật, “Sao tôi thấy, giữa hai người nồng mùi thuốc súng thế?”
Cố Kỳ An đáp: “Dù sao Thịnh Thái và Hoàn Vũ, phần lớn thời gian đều là quan hệ cạnh tranh.”
“Nói cũng đúng.” Trịnh Bác Văn nở nụ cười, “Nhưng so với Tiểu Tần tổng, tôi vẫn thích làm việc với cậu hơn.”
Cố Kỳ An cũng cười khẽ: “Tôi cũng nghĩ vậy.”
Xe của Trịnh Bác Văn đỗ ngay trước cửa, hai người lên xe và đi thẳng đến nhà hàng Quảng Đông.
Sau ba lượt nâng ly, Cố Kỳ An bắt đầu chính thức đề xuất ý tưởng hợp tác.
Dự án “Ốc đảo” vẫn chưa bắt đầu đấu thầu, Cố Kỳ An tự tin rằng hồ sơ đấu thầu của Thịnh Thái có thể đạt gần như hoàn hảo, nhưng nếu muốn nắm chắc phần thắng, cậu vẫn cần một số sự giúp đỡ bổ sung.
Dù sao đối thủ của Thịnh Thái là Hoàn Vũ, đối thủ của cậu là Tần Việt.
Trịnh Bác Văn đã uống rượu, tựa vào lưng ghế nói: “Kỳ An, từ trước đến nay tôi không thích tham gia vào cuộc cạnh tranh giữa các công ty lớn.”
“Đằng Phi không cần tham gia cạnh tranh, Thịnh Thái chỉ đang tìm kiếm một đối tác phù hợp.” Cố Kỳ An cũng đã uống rượu, mặt hơi đỏ, giọng nói vẫn bình tĩnh như mọi khi, “Mô hình hợp tác mà tôi đề xuất hoàn toàn có lợi cho Đằng Phi, không gây hại. Bất kể dự án này cuối cùng thuộc về ai, Đằng Phi cũng không có bất kỳ tổn thất nào, anh thấy thế nào?”
Trịnh Bác Văn nhìn thẳng vào đối phương một lúc lâu, rồi đưa tay chỉ vào cậu: “Kỳ An a, cậu quá giỏi thuyết phục người khác.”
Cố Kỳ An thản nhiên đáp: “Tôi chỉ đang thể hiện sự chân thành lớn nhất mà Thịnh Thái có thể mang lại cho anh Trịnh mà thôi.”
Trịnh Bác Văn trầm tư một lúc, cuối cùng chỉ nói: “Thế này đi, cho tôi hai ngày để suy nghĩ kỹ.”
Nói chuyện chính xong, hai người cùng rời nhà hàng.
Ra ngoài, Trịnh Bác Văn quay đầu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn tú như tranh vẽ bên cạnh: “Kỳ An, làm đối tác với cậu dễ dàng hơn nhiều so với làm đối thủ, đúng không?”
Cố Kỳ An đưa ra câu trả lời khẳng định: “Đúng vậy.”
“Ha ha ha! Kỳ An, tôi thích sự thẳng thắn của cậu!” Trịnh Bác Văn cười lớn, khoác vai cậu một cái, “Được rồi, tôi biết rồi. Hôm nay đến đây thôi, hẹn hôm khác nhé.”
“Được.” Cố Kỳ An mỉm cười đáp lại, “Mong anh Trịnh sẽ xem xét kỹ đề xuất của tôi.”
Trịnh Bác Văn gật đầu: “Chắc chắn rồi.”
Tiễn Trịnh Bác Văn lên xe rời đi, Cố Kỳ An cũng đi về phía xe của mình.
Tài xế đã đợi sẵn bên xe, nhanh chóng mở cửa: “Tổng giám đốc Cố.”
Cố Kỳ An lên xe, tựa vào cửa sổ nghỉ ngơi, tay đỡ thái dương.
Thực ra tửu lượng của cậu không tốt, hai năm nay đã tập luyện được một chút, nhưng mỗi lần uống rượu xong vẫn cảm thấy không thoải mái lắm.
Đôi mắt của cậu nhắm lại, nhưng suy nghĩ trong đầu thì không ngừng.
Hôm nay Tần Việt đột nhiên xuất hiện ở câu lạc bộ, lẽ nào chỉ đơn thuần là để khiêu khích mình?
Không đúng, cậu quá hiểu vị tổng giám đốc Tần này, đối phương không phải là người nhàm chán như vậy.
Cố Kỳ An xoa xoa thái dương, quyết định tạm gác vấn đề này lại, để sáng mai tỉnh dậy rồi tính tiếp.
Khi về đến nhà, đã là 10 giờ tối.
Cố Kỳ An đóng cửa, thay dép đi trong nhà, lấy một chai nước từ tủ lạnh, ngồi xuống ghế sofa.
Uống hết một chai nước, cậu đứng dậy đi vào phòng tắm.
Cố Kỳ An vừa đi vừa cởi cà vạt, tháo quần áo. Khi đến phòng tắm, cậu đã c** s*ch.
Nước ấm từ vòi hoa sen chảy xuống, sau khi tắm xong, cơn say cũng tan bớt vài phần.
Cố Kỳ An khoác áo choàng tắm ra khỏi phòng tắm, đi vào phòng ngủ, ánh mắt dừng lại trên chiếc điện thoại phụ trên bàn.
Cậu đưa tay cầm điện thoại lên, mở WeChat, quả nhiên có hai tin nhắn chưa đọc.
Y: [Xong việc chưa?]
Y: [Muộn rồi, về đến nhà chưa?]
Cố Kỳ An nhìn những dòng chữ trong hộp thoại, trong lòng có một cảm giác tinh tế khó tả.
Từ khi mẹ qua đời, dường như không còn ai hỏi cậu: “Đã về đến nhà chưa?” nữa.
Cậu cầm điện thoại lên giường, tựa vào đầu giường và trả lời tin nhắn.
77: [Vừa về đến nhà.]
Đối phương trả lời lại gần như ngay lập tức, như thể đã luôn cầm điện thoại chờ tin nhắn của cậu vậy.
Y: [Về nhà an toàn là tốt rồi.]
Y: [Tối nay ăn ở bên ngoài à?]
77: [Ừm, xã giao.]
Y: [Uống rượu?]
77: [Uống rồi, không say.]
Ngoài việc hơi đau đầu, Cố Kỳ An vẫn tỉnh táo, đúng là không say.
Y: [Được rồi.]
Y: [Ở nhà có nước mật ong không?]
77: [Không.]
Y: [Tôi gọi ship cho cậu nhé?]
77: [Không cần.]
Y: [Xin lỗi, tôi không có ý dò hỏi địa chỉ của cậu, chỉ lo cậu uống rượu không thoải mái.]
77: [Không sao, tôi ngủ một giấc là ổn thôi.]
Y: [Được, vậy cậu nghỉ ngơi sớm đi.]
77: [Ừ, anh cũng ngủ sớm đi.]
Y: [Ngủ ngon, Thất Thất.]
Chờ gần một phút, Tần Việt cuối cùng cũng nhận được hồi đáp.
77: [Ngủ ngon.]
Tần Việt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nhưng trong đầu lại hiện lên cảnh tượng trong phòng thay đồ ban ngày.
Lúc này, khả năng ghi nhớ không quên của anh đã phát huy tác dụng, bây giờ anh có thể chắc chắn 100% rằng Thất Thất chính là Cố Kỳ An.
Tuy nhiên, anh không vội vạch trần bí mật nhỏ của đối phương, anh muốn biết tại sao Cố Kỳ An lại có sở thích mặc đồ nữ.
Và khi đối phương biết rằng anh đã biết bí mật của mình, khuôn mặt luôn hoàn hảo không tì vết đó sẽ lộ ra biểu cảm gì?
Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ khiến máu trong người Tần Việt sôi sục, thậm chí còn hưng phấn hơn cả việc giành được bất kỳ dự án lớn nào.
Hai ngày sau, Cố Kỳ An nhận được câu trả lời từ Trịnh Bác Văn như mong đợi.
Trịnh Bác Văn cười qua điện thoại: “Kỳ An, hình như cậu không ngạc nhiên với câu trả lời của tôi nhỉ?”
Cố Kỳ An đứng trước cửa sổ kính: “Đêm hôm đó anh đã nói, so với làm đối thủ, anh muốn làm đối tác của tôi hơn.”
“Ha ha ha, được!” Trịnh Bác Văn đáp, “Kỳ An, tôi tin rằng hợp tác với cậu sẽ rất vui vẻ.”
Hai người hẹn thời gian cụ thể để thảo luận chi tiết hợp tác, sau đó Cố Kỳ An cúp điện thoại.
Hôm nay tâm trạng của cậu rất tốt. Buổi tối về nhà, khi trả lời tin nhắn của Y, cậu cũng không còn kiệm lời nữa.
Đối phương rất nhạy bén nhận ra rằng trạng thái của cậu dường như khác với bình thường.
Y: [Có vẻ hôm nay tâm trạng của cậu khá tốt, có chuyện gì vui à?]
77: [Đúng vậy, chuyện công việc.]
Y: [Vậy chúc mừng anh nhé.]
77: [Cảm ơn.]
Y: [Đột nhiên nhớ ra, hình như cậu đã không livestream mấy ngày rồi.]
Y: [Khi nào có thời gian livestream lại vậy?]
Cố Kỳ An do dự một chút, gõ chữ trả lời: [Dạo này sẽ không livestream nữa.]
Câu nói cuối cùng của Tần Việt trong phòng thay đồ ngày hôm đó đã khiến cậu cảnh giác.
Tổng giám đốc Tần sẽ không vô cớ nhắc đến nền tảng video ngắn, chắc chắn đối phương đã biết tin từ đâu đó, rằng Thịnh Thái có ý định thâu tóm nền tảng này.
Dựa trên kinh nghiệm trong quá khứ, Hoàn Vũ chắc chắn sẽ tham gia vào cuộc chơi này, điều đó có nghĩa là đối phương cũng sẽ giống như cậu, tiến hành khảo sát trước trên nền tảng.
Mặc dù cậu không lộ mặt hay nói chuyện, nhưng để đề phòng, cậu vẫn không muốn mạo hiểm.
Dù sao, điều cậu ghét nhất là xảy ra những sự cố không thể kiểm soát.
Y: [Tại sao, bận quá à?]
77: [Sợ bị người khác nhận ra.]
Y: [Không đâu, cảm giác cậu mặc đồ nữ chắc chắn khác xa với vẻ ngoài bình thường.]
77: [Đúng vậy.]
77: [Nhưng tôi không muốn mạo hiểm.]
Y: [Vậy sau này cậu sẽ không livestream nữa sao?]
77: [Trong thời gian ngắn sẽ không livestream nữa.]
Y: [Vậy cậu sẽ giải tỏa áp lực bằng cách nào?]
77: [Tôi vẫn sẽ mặc váy, chỉ là không livestream nữa thôi.]
Y: [Vậy à.]
Y: [Thế bây giờ cậu có đang mặc váy không?]
Cố Kỳ An cúi đầu nhìn chiếc áo choàng tắm trên người, trong lòng khẽ lay động, cậu đã không mặc váy vài ngày rồi.
Cậu đặt điện thoại xuống, đứng dậy đi về phía phòng thay đồ.
Cố Kỳ An chọn một chiếc váy liền màu trắng dài đến đầu gối, thay xong rồi quay lại bàn làm việc.
77: [Bây giờ đang mặc.]
Y: [Thật không?]
Cố Kỳ An mở máy ảnh, chụp một bức ảnh tùy ý và gửi cho đối phương.
77: [Lừa anh làm gì?]
Tần Việt ở đầu bên kia màn hình nhấp vào ảnh lớn, ánh mắt lướt qua từng centimet của bức ảnh.
Vì đang ngồi, chiếc váy liền màu trắng dài đến đầu gối đã bị kéo lên một chút, để lộ đầu gối tròn và một đoạn chân trắng nõn.
Làn da của cậu ấy quá trắng, ngay cả khớp gối cũng ửng một lớp hồng. Không khó để tưởng tượng nếu làn da mỏng manh này bị cọ xát lâu, chắc chắn sẽ đỏ hơn.
Đúng lúc Tần Việt đang dán mắt vào bức ảnh, điện thoại bỗng hiện lên thông báo tin nhắn đã bị thu hồi.
Anh bừng tỉnh, “chậc” một tiếng.
Y: [Tôi còn chưa xem mà, sao lại thu hồi rồi?]
77: [Anh đã xem rồi.]
Y: [Cậu phát hiện ra à?]
Cố Kỳ An khẽ hừ một tiếng, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, gần giống như sự xấu hổ.
Đây là lần đầu tiên cậu chủ động gửi ảnh mặc váy cho người khác, khác với livestream không lộ mặt, đây là tin nhắn riêng tư.
Y: [Rất đẹp.]
Y: [Rất hợp với cậu.]
77: [Quả nhiên anh đã xem rồi.]
Y: [Xem rồi, nhưng không thấy rõ.]
Y: [Chỉ là một mánh khóe nhỏ để cậu gửi lại lần nữa thôi.]
77: [Ha ha.]
Y: [Hai lần tôi thấy cậu đều chỉ mặc váy dài, cứ tưởng cậu không thích mặc váy ngắn.]
77: [Tôi mua váy dài nhiều hơn.]
Y: [Chân cậu cũng rất đẹp, rất hợp mặc váy ngắn.]
77: [Cảm ơn.]
Y: [Để bày tỏ lòng cảm ơn, gửi lại lần nữa nhé?]
Cố Kỳ An: “…”
Đàn ông a, đừng nghĩ tôi không biết anh đang nghĩ gì.
77: [Không gửi, đi ngủ đây.]
Y: [Cậu như vậy, đêm nay tôi sẽ không ngủ được đâu.]
77: [Vậy thì đừng ngủ nữa.]
Y: [Thật lạnh lùng, thật vô tình.]
77: [Bây giờ anh mới nhận ra à?]
Y: [Không sao, tôi không bận tâm.]
Y: [Ngủ ngon, Thất Thất.]
77: [Ngủ ngon.]
Tần Việt nhìn vào lịch sử trò chuyện trên màn hình điện thoại, khóe môi bất giác cong lên.
Ngay khi anh chuẩn bị đặt điện thoại xuống, WeChat lại hiện lên một tin nhắn mới.
77: [Hình Ảnh]
Đường cong khóe môi của Tần Việt càng lúc nhếch cao hơn, anh lẩm bẩm như tự nói với mình: “Đúng là mạnh miệng mềm lòng a…”
Làm sao đây, Cố Kỳ An dường như còn dễ thương hơn anh tưởng tượng.