Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Sau khi đàm phán xong, Cố Kỳ An quay về Tê Giang Nhã Uyển, thu dọn hành lý để tối nay chuyển đi.
Tần Việt tình nguyện giúp đỡ dọn quần áo, anh mở tủ ra, ánh mắt lại dán vào những chiếc váy xinh đẹp.
Anh bất chợt vươn tay, lấy ra một chiếc váy hai dây màu trắng, rồi quay người lại khoe khoang: “Thất Thất, đây là chiếc váy em đã mặc trong lần đầu tiên tôi xem livestream của em.”
Cố Kỳ An ngước mắt lên: “Trí nhớ tốt của Tổng giám đốc Tần, toàn dùng vào những việc vô bổ như thế này à.”
“Sao lại vô bổ được? Đó là duyên phận đã giúp tôi tìm được buổi livestream em mặc đồ nữ một cách chính xác.” Tần Việt cười ph*ng đ*ng, “Buổi livestream đó tôi đã quay màn hình lại, đến giờ vẫn có thể lấy ra xem lại.”
Cố Kỳ An: “…”
“Yên tâm, chỉ xem lại thôi.” Tần Việt nói thêm một câu thừa thãi, “Không làm gì xấu đâu.”
Cố Kỳ An lườm anh: “Đừng nói nhảm, nếu muốn giúp thì dọn nhanh lên.”
“Tuân lệnh.” Tần Việt bắt đầu lấy từng chiếc váy dài trong tủ ra, rồi quay đầu hỏi: “Thất Thất, khi nào em lại mặc váy đẹp cho tôi xem nữa?”
Cố Kỳ An nhướng mày: “Tôi có thể mặc bất cứ lúc nào, anh dám xem không?”
Trong đầu Tần Việt chợt hiện lên vài hình ảnh, yết hầu anh trượt lên trượt xuống hai lần: “Thôi đi, cứ để dành đã.”
Cố Kỳ An vứt bỏ những thứ không cần thiết, cuối cùng chỉ dọn được hai chiếc vali lớn và một chiếc vali nhỏ, chủ yếu vẫn là quần áo và phụ kiện.
Tần Việt xách hai chiếc vali, không khỏi buột miệng nói: “Thất Thất, đồ đạc của em ít thật đấy.”
Cố Kỳ An khẽ đáp: “Tôi đã sớm biết mình sẽ không ở đây lâu, sắm sửa nhiều đồ cũng phí, vì không mang đi được.”
“Hiểu rồi.” Tần Việt hỏi: “Vậy chúng ta đi thôi?”
“Ừm.” Cố Kỳ An đẩy chiếc vali nhỏ, ngoái lại nhìn căn nhà mình đã ở gần ba năm, rồi quay người bước ra cửa, “Đi thôi.”
Hai người trở về căn hộ của Tần Việt ở Thiên Tỷ Hồ Uyển, đặt hành lý xuống và ngồi nghỉ trên sofa.
“Mặc dù tôi không thường xuyên đến đây ở, nhưng vẫn có người giúp việc đến dọn dẹp định kỳ, chăn ga gối đệm đều rất sạch sẽ.” Tần Việt lấy hai chai nước từ tủ lạnh ra, “Còn đồ dùng cá nhân, em xem thiếu gì thì tôi sẽ đi mua cho em.”
“Không cần đâu, thiếu gì tôi sẽ tự mua.” Cố Kỳ An nhận lấy chai nước, “Hôm nay vất vả cho anh rồi.”
“Không vất vả.” Tần Việt cúi người xuống, nhìn vào mắt cậu, cười nói, “Được phục vụ Tổng giám đốc Cố là vinh hạnh của tôi.”
“Vậy tối nay tôi mời cơm đi.” Cố Kỳ An cũng cười cười, “Tổng giám đốc Tần muốn ăn gì thì cứ gọi.”
“Thật à?” Tần Việt lập tức phấn khích, “Em không sợ bị người khác phát hiện ra mối quan hệ của chúng ta nữa à?”
“Chúng ta có quan hệ gì? Chúng ta có quan hệ rất chính đáng.” Cố Kỳ An chợt ngừng lại, “Tôi nói, tôi chỉ sợ gây phiền phức cho anh thôi.”
“Tôi không sợ.” Tần Việt nắm lấy bàn tay còn lại của cậu, “Tôi chỉ mong tất cả mọi người đều biết tôi thích em, tôi đang theo đuổi em.”
Ngón tay Cố Kỳ An khẽ co lại, cậu cụp mi xuống: “Tôi đổi ý, vẫn nên đặt đồ ăn về đi.”
Tần Việt vô thức cau mày, nhưng vẫn tôn trọng ý muốn của cậu: “Cũng được, đỡ phải đi lại.”
Sau khi ăn tối xong, Cố Kỳ An bắt đầu đuổi người: “Muộn rồi, anh về đi.”
Tần Việt chỉ vào chiếc vali ở góc phòng: “Đồ của em vẫn chưa dọn xong, tôi giúp em một tay.”
“Không vội, tôi tự dọn từ từ cũng được.” Cố Kỳ An nhìn anh cười mà như không cười, “Tổng giám đốc Tần, anh sẽ không vi phạm thỏa thuận ngay từ ngày đầu tiên chứ?”
“Sao có thể?” Tần Việt phủ nhận ngay lập tức, “Tôi là người rất giữ chữ tín đấy.”
Cố Kỳ An hừ một tiếng: “Tốt nhất là như vậy.”
“Vậy tôi đi đây, có bất kỳ chuyện gì, gọi điện cho tôi ngay nhé.” Tần Việt đi một bước lại quay đầu ba bước, mở cửa ra còn cố vùng vẫy lần cuối, “Thất Thất, em ngủ một mình không sợ à?”
Cố Kỳ An giơ tay phẩy phẩy hai cái: “Đóng cửa lại cho kỹ.”
**
Tạm thời, Cố Kỳ An ở lại Thiên Tỷ Hồ Uyển. Vài ngày sau, quả nhiên có người tìm đến cậu.
Mối quan hệ nội bộ của Thịnh Thái vốn đã phức tạp, giờ đây lại như rắn mất đầu, các phe phái khác nhau đang tranh nhau giành quyền kiểm soát tập đoàn.
Với tư cách là cựu CEO và là người từng được Mạnh Nghiệp tin tưởng nhất, cậu không chỉ có nhiều mối quan hệ mà còn nắm giữ bí mật và điểm yếu của Thịnh Thái. Vì vậy, các thế lực khác tất nhiên đều muốn giành được sự ủng hộ của cậu.
Nhưng Cố Kỳ An không vội đứng về phe nào, chỉ khuấy cho nước càng thêm đục, tiện thể quan sát xem Mạnh Tư Diệu có động thái gì.
Cùng lúc đó , trợ lý Lương cũng báo cáo tình hình mới nhất của Mạnh Nghiệp cho cậu.
Nói ra thì có chút mỉa mai, trợ lý Lương trước đây là người Mạnh Nghiệp cài vào bên cạnh cậu để báo cáo mọi chi tiết công việc cho chủ tịch Mạnh, giờ thì điều đó đã hoàn toàn ngược lại.
Chiều hôm đó, Cố Kỳ An nhận được một cuộc điện thoại bất ngờ.
Khoảng một giờ sau, cậu và Trịnh Bác Văn ngồi đối diện nhau tại tầng hai của một quán cafe.
Trịnh Bác Văn mở lời trước: “Kỳ An, không ngờ cậu lại đồng ý gặp tôi.”
“Mặc dù đã rời khỏi Thịnh Thái, nhưng trong lòng tôi vẫn rất cảm kích sự giúp đỡ của anh Trịnh trong thời gian trước đây.” Cố Kỳ An đáp lại một cách điềm tĩnh.
Trịnh Bác Văn tán thưởng gật đầu: “Tôi biết mà, tôi đã không kết nhầm bạn.”
Sau vài câu chuyện phiếm, Cố Kỳ An đi thẳng vào vấn đề: “Anh Trịnh hôm nay tìm tôi có chuyện gì khác không?”
Vô sự bất đăng tam bảo điện*, Trịnh Bác Văn không thể không biết chuyện của cậu và Thịnh Thái, cũng không thể chỉ tìm cậu để ôn lại chuyện cũ.
(*không có việc gì thì không đến)
“Vì cậu đã mở miệng hỏi, vậy thì tôi sẽ nói thẳng.” Trịnh Bác Văn nâng tách cafe uống một ngụm, “Kỳ An, tôi muốn mời cậu về Đằng Phi.”
Cố Kỳ An im lặng vài giây, nhàn nhạt hỏi: “Anh Trịnh chắc đã biết chuyện tôi rời khỏi Thịnh Thái không phải theo thủ tục bình thường, tin đồn về tôi ở bên ngoài cũng có rất nhiều. Trong tình hình này, anh vẫn muốn mời tôi về Đằng Phi?”
“Đúng vậy, bây giờ tin đồn về cậu ở ngoài đúng là rất nhiều, nhưng tôi chỉ tin vào phán đoán của mình.” Giọng Trịnh Bác Văn trầm ổn và đầy tự tin, “Kỳ An, tôi biết cậu là người như thế nào.”
Cố Kỳ An ngước mắt: “Tổng giám đốc Trịnh, anh không hiểu tôi đâu.”
“Cậu xem cậu kìa, sao lại khách sáo với tôi như thế?” Trịnh Bác Văn nhìn cậu, “Không hiểu cậu cũng không sao, tôi chỉ cần biết cậu là một nhân tài hiếm có, cũng là nhân tài mà hiện tại Đằng Phi đang rất cần.”
Cố Kỳ An đáp lại: “Cảm ơn anh Trịnh đã tin tưởng, nhưng tôi — “
“Kỳ An, cậu đừng vội vàng từ chối tôi có được không?” Trịnh Bác Văn ngắt lời, “Tôi biết hai năm qua cậu đã rất vất vả, sau khi nghỉ việc muốn nghỉ ngơi một thời gian cũng là chuyện bình thường. Đợi cậu nghỉ ngơi xong rồi, hãy trả lời tôi được không?”
Cố Kỳ An nhìn thẳng vào đối phương vài giây, rồi gật đầu đồng ý: “Được, tôi sẽ suy nghĩ kỹ về lời đề nghị của anh Trịnh.”
“Thế mới phải chứ.” Trịnh Bác Văn lộ vẻ hài lòng, “Không cần vội, cậu cứ từ từ suy nghĩ, tôi có thể hứa với cậu rằng đãi ngộ mà Đằng Phi dành cho cậu chắc chắn sẽ không thua kém khi cậu làm việc ở Thịnh Thái.”
Hai người trò chuyện thêm một lát, Cố Kỳ An chủ động xin phép ra về.
“Được, vậy tôi không giữ cậu ở lại thêm nữa.” Trịnh Bác Văn chợt nhớ ra điều gì đó, “À, quên hỏi, bây giờ cậu đã có chỗ ở chưa?”
“Có rồi.” Cố Kỳ An không nói nhiều, “Vậy tôi xin phép đi trước, anh Trịnh.”
Trịnh Bác Văn cũng đứng dậy: “Để tôi tiễn cậu.”
Hai người cùng xuống lầu, đẩy cửa quán cafe đi ra.
Cố Kỳ An ngước mắt lên, bất chợt phát hiện bên đường có một chiếc Maybach màu đen quen thuộc.
Đúng lúc này, chiếc xe từ từ khởi động, cửa sổ hạ xuống, lộ ra một gương mặt tuấn tú thấm thúy.
Tần Việt ngồi trong xe, ánh mắt đen thẳm giao nhau với Cố Kỳ An, cho đến khi chiếc Maybach rời khỏi ngã tư.
“Đó là Tiểu Tần Tổng?” Trịnh Bác Văn cũng nhìn theo ánh mắt của cậu, nửa đùa nửa thật nói, “Kỳ An, cậu lại đắc tội với Tiểu Tần Tổng à?”
Cố Kỳ An thu lại ánh mắt: “Không rõ.”
“Nhưng may mắn là từ nay về sau, hai người không cần phải đối đầu gay gắt như vậy nữa.” Trịnh Bác Văn trầm ngâm nói, “Việc kinh doanh của Đằng Phi và Hoàn Vũ từ trước đến nay không có nhiều sự giao thoa.”
Cố Kỳ An không phản bác, sau khi chào tạm biệt thêm một lần nữa thì rời đi.
Khi về đến Thiên Tỷ Hồ Uyển thì trời đã tối, vừa bước chân vào nhà, cậu đã thấy đèn phòng khách đang sáng.
Cố Kỳ An bước vào sảnh, thay dép rồi đi tiếp vào trong.
Tần Việt ngồi trên sofa, nói với vẻ mặt lạnh lùng: “Về rồi đấy à.”
“Ừm.” Cố Kỳ An rửa tay sạch sẽ, rót một cốc nước, “Sao anh lại đến đây?”
“Đi ngang qua.” Tần Việt nhìn theo bóng cậu, “Hôm nay em cố ý đi gặp Trịnh Bác Văn?”
Cố Kỳ An đáp ngắn gọn: “Anh Trịnh gọi điện thoại, muốn tìm tôi nói chuyện.”
Khi nghe thấy hai chữ “anh Trịnh”, một đường gân xanh trên thái dương của Tần Việt giật giật: “Hai người nói chuyện gì?”
Cố Kỳ An không giấu giếm: “Anh ta muốn mời tôi về Đằng Phi làm việc.”
“Không được!” Tần Việt “pah” đứng bật dậy khỏi sofa, “Em chưa đồng ý với anh ta đấy chứ?”
Cố Kỳ An liếc nhìn anh: “Đó là chuyện của tôi, sao anh lại kích động như vậy?”
“Tôi…” Tần Việt cố nén lại, hạ thấp giọng nói, “Ý của tôi là, Đằng Phi không phải là lựa chọn tốt nhất của em lúc này.”
Cố Kỳ An đặt cốc nước xuống: “Vậy theo anh, lựa chọn tốt nhất hiện tại của tôi là gì?”
“Đương nhiên là Hoàn Vũ.” Tần Việt buột miệng nói, “Những gì Đằng Phi có thể cho em, Hoàn Vũ đều có thể cho, không — Hoàn Vũ có thể cho em gấp mười lần so với Đằng Phi.”
“Tổng giám đốc Tần, trước khi nói nên suy nghĩ thật kỹ.” Cố Kỳ An cười cười, “Trừ khi Tổng giám đốc Tần muốn dâng cả Hoàn Vũ lên, nếu không những gì anh nói không thể thực hiện được đâu.”
Tần Việt cũng cười: “Nếu em muốn, sao lại không thể?”
Cố Kỳ An giật mình: “Tần Việt, đừng tùy tiện nói đùa như vậy.”
“Mặc dù Hoàn Vũ không phải của riêng một mình tôi, nhưng ít nhất phần mà tôi sở hữu đều có thể cho em.” Tần Việt đi về phía cậu, nói từng câu từng chữ rõ ràng, “Cố Kỳ An, tôi là người đã nói là làm.”
“Cho dù anh có cho, tôi cũng sẽ không cần.” Cố Kỳ An quay mặt đi, “Tôi không hứng thú với đồ của người khác.”
Tần Việt cau mày: “Em vẫn muốn đi Đằng Phi?”
“Không, tôi sẽ không đi Đằng Phi.” Cố Kỳ An khẽ lắc đầu, “Dù là Hoàn Vũ hay Đằng Phi, đều không nằm trong phạm vi lựa chọn của tôi.”
“Vậy em —” Trong tích tắc, Tần Việt chợt nhận ra, “Em không định ở lại đây nữa?”
Cố Kỳ An không nói gì, coi như ngầm thừa nhận.
Tần Việt bước nhanh tới trước mặt cậu: “Em định đi đâu?”
Mi mắt Cố Kỳ An run run: “Về nơi mà tôi nên về.”
Tần Việt nắm lấy cổ tay cậu giơ lên: “Em nói rõ ràng!”
“Tần Việt, đây là kế hoạch mà tôi đã định từ rất lâu rồi.” Cố Kỳ An hé mi mắt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh đó, “Sau khi chuyện ở đây kết thúc, tôi không có lý do để ở lại nữa.”
“Vậy còn tôi?” Tần Việt nhìn chằm chằm vào cậu, nghiến răng nói ra từng chữ, “Vậy còn chúng ta thì sao?”
Lúc này, trong lòng Cố Kỳ An rối như tơ vò, không thể trả lời câu hỏi của đối phương.
Trên thực tế, thời gian qua cậu vẫn luôn trốn tránh vấn đề này, không ngờ hôm nay lại phải nói hết ra.
Tần Việt siết chặt hàm, nắm chặt cổ tay cậu, kéo cậu đến sofa, đẩy cậu ngã xuống.
Cố Kỳ An ngã vào sofa mềm mại, chưa kịp đứng dậy, thân hình cao lớn của anh đã đè xuống.
Tần Việt dùng một tay giữ chặt hai cổ tay của cậu ấn lên lưng ghế sofa, đầu gối mở hai chân cậu ra, quỳ một gối trước mặt, tạo thành một cái lồng giam bằng cơ thể.
Cố Kỳ An vùng vẫy theo bản năng, nhưng lại bị kìm kẹp mạnh bạo hơn.
“Tần Việt!” Cậu gằn giọng mắng, “Anh lại lên cơn điên gì thế?”
“Em cứ nói tôi phát điên, vậy tôi sẽ phát điên cho em xem.” Tần Việt nở một nụ cười khiến người ta rợn tóc gáy, “Em sắp bỏ rơi tôi rồi, còn không cho phép tôi phát điên nữa à?”
“Anh đang nói gì thế?” Cố Kỳ An tức giận đến bật cười, “Chúng ta chưa từng ở bên nhau, sao lại nói bỏ rơi?”
“Vậy đối với em, tôi chẳng là gì cả.” Giọng Tần Việt trầm xuống rất thấp, “Những lời em nói với tôi trước đây đều là giả dối, em sớm đã có ý định bỏ đi rồi, từ nay về sau không bao giờ gặp lại tôi nữa.”
“Tôi…” Cố Kỳ An nhắm chặt hai mắt lại, “Tần Việt, anh bình tĩnh lại đi đã.”
“Sao tôi có thể bình tĩnh được!” Tần Việt gầm lên, “Tôi cứ nghĩ chỉ cần có đủ thời gian, tôi sẽ dùng tấm lòng chân thành để dần dần cảm hóa em, nhưng em lại muốn đi, em căn bản, căn bản…”
Cố Kỳ An trơ mắt nhìn vành mắt người đàn ông đỏ lên, giống như một con thú bị thương, ngay cả hơi thở cũng trở nên khó khăn.
Cậu há miệng, những lời muốn nói nghẹn lại nơi cổ họng, khiến lồng ngực cũng bắt đầu khó chịu.
“Nếu em đã nhẫn tâm như vậy, vậy tôi cũng chẳng cần nhịn nữa.” Tần Việt nghiến răng nghiến lợi nói, mang theo cơn giận dữ mà hôn xuống.
Cố Kỳ An né mặt sang một bên, đôi môi nóng bỏng rơi xuống má, dừng lại một chút, rồi không chút do dự hôn xuống dọc cổ.
Nói là hôn, chẳng bằng nói là vừa hôn vừa cắn, bàn tay to lớn thô bạo kéo cổ áo sơ mi của cậu ra.
Cố Kỳ An cảm thấy hơi đau, nhưng cơ thể cậu lại bị những hành động thô bạo này nhanh chóng đánh thức ký ức.
Cả hai đã cấm dục một thời gian khá dài, giống như củi khô lâu ngày gặp lửa, chỉ cần chạm vào là bùng cháy.
“Tần Việt…” Cố Kỳ An thở hổn hển, cố gắng kéo tóc anh, “Đừng như vậy, có gì thì nói chuyện đàng hoàng.”
“Còn phải nói cái gì nữa?” Tần Việt ngẩng mặt lên khỏi ngực cậu, đôi mắt đỏ ngầu, nói với vẻ hung dữ, “Không phải em muốn cái này à? Đối với em, tác dụng duy nhất của tôi không phải là cái này à?”
Cố Kỳ An không chịu nổi dáng vẻ này của người đàn ông, rõ ràng đang làm những chuyện tùy tiện trên người cậu, nhưng vẻ mặt lại như thể đang chịu uất ức tột cùng.
Cứ như thể cậu là một thằng đàn ông tồi tệ nhất trên đời, vừa lừa gạt cơ thể lại còn lừa gạt cả tình cảm của anh.
Tần Việt thấy cậu không nói gì, nghĩ rằng cậu đã thừa nhận, tức giận đến mức lồng ngực phập phồng kịch liệt hơn.
Cố Kỳ An cắn môi, định nói gì đó để an ủi người đàn ông trước mặt này, nhưng lại đột nhiên bật ra một tiếng rên khẽ.
Tần Việt vậy mà đã vùi mặt xuống phía dưới…
Một giây trước rõ ràng còn giận dữ bừng bừng, nhưng giây tiếp theo lại hạ mình làm hành động lấy lòng cậu như vậy.
Lồng ngực Cố Kỳ An nóng ran, cố gắng dùng bàn tay mềm nhũn kéo người đàn ông lên: “Tôi chưa tắm, bẩn…”
Tần Việt rút một tay ra, giữ chặt không cho cậu cử động.
Cố Kỳ An ngẩng cằm lên, chiếc cổ thon dài như ngọc toát ra một lớp mồ hôi mỏng, căng cứng như sợi dây cung đang kéo.
Bộ vest cậu đang mặc còn chưa cởi ra, chỉ có chút xộc xệch, còn người đàn ông đang quỳ phục trước mặt cậu, cũng vẫn đang mặc nguyên bộ vest chỉnh tề.