Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Bước chân của Cố Kỳ An khẽ khựng lại: “Anh nhất định phải giữ câu đó mãi trên miệng à?”
“Tôi sẽ giữ nó mãi trên miệng, nói mãi nói mãi.” Tần Việt vẻ mặt đường hoàng đáp, “Nói đến khi nào em thấy phiền, nói đến khi nào em đồng ý với tôi thì thôi.”
Cố Kỳ An có chút bất lực cười cười: “Vậy anh cứ đợi đi.”
“Chúng ta quay lại chủ đề lúc nãy đi.” Tần Việt thấy cậu đã tốt hơn “Nói không tò mò là giả, nhưng tôi đợi đến ngày em sẵn lòng chủ động nói cho tôi nghe.”
Cố Kỳ An khẽ hỏi: “Anh biết mẹ của tôi đã mất, nhưng anh có biết bà ấy là một nhà thiết kế thời trang không?”
“Biết chứ.” Tần Việt thốt lên, “Thực ra dì ấy khá nổi tiếng trong lĩnh vực thiết kế thời trang.”
Cố Kỳ An nhìn anh: “Anh thậm chí còn điều tra cả mẹ tôi rồi?”
Tần Việt có chút chột dạ, cười khan một tiếng: “Cũng không phải cố ý điều tra, chỉ là tiện tay thôi…”
Cố Kỳ An không chấp nhặt với anh, tiếp tục nói: “Hồi nhỏ tôi trông giống con gái, bà Cố liền để tôi làm người mẫu nhỏ cho mình, tự tay may váy cho tôi mặc, đủ kiểu váy nhỏ xinh đẹp.”
Tần Việt không nhịn được tưởng tượng ra dáng vẻ của Tiểu Thất Thất, suýt nữa bị vẻ đáng yêu đó làm tan chảy: “Chắc chắn là dì đã coi em như một con búp bê để trang điểm rồi.”
“Đúng vậy, bà Cố rất thích trang điểm cho tôi, nên đến trước khi đi học, mọi người đều nghĩ tôi là con gái.” Khóe môi Cố Kỳ An khẽ cong lên, nở một nụ cười hoài niệm, “Nhưng sau này tôi lớn lên, có ý thức về giới tính, liền không muốn mặc những chiếc váy bà may cho nữa.”
“Dì ấy rất có mắt nhìn, em thực sự rất hợp mặc váy.” Giọng Tần Việt đầy tiếc nuối, “Nhưng tôi cũng hiểu, dù sao xã hội luôn có những quy tắc này nọ, con gái phải có dáng vẻ của con gái, con trai phải có dáng vẻ của con trai.”
“Bà Cố thường nói với tôi, quần áo vốn không có giới tính, con trai có thể mặc váy, con gái cũng có thể ăn mặc trung tính, chỉ cần là xuất phát từ trái tim mình thích là được.” Cố Kỳ An rũ mắt xuống, giọng nói trở nên rất khẽ, “Tiếc là cho đến hôm nay, tôi cũng không thể thẳng thắn đối diện với sở thích thật của mình.”
Sau khi bà Cố qua đời, cậu đã mang theo một chiếc váy bà từng mặc khi còn sống, trong vô số đêm nhớ bà ở nước ngoài, cậu sẽ v**t v* chiếc váy còn mang mùi hương của mẹ.
Cho đến một ngày, cậu như quỷ thần xui khiến, mặc chiếc váy cũ đó lên người, nhìn vào gương thấy khuôn mặt có vài phần giống bà Cố, liền cảm thấy bà vẫn còn ở bên cạnh mình.
“Thất Thất, đây không phải lỗi của em, là xã hội này vẫn chưa đủ bao dung thôi.” Tần Việt đưa tay khoác vai cậu, giọng nói trầm ấm và dịu dàng, “Nhưng không sao, em có thể mặc cho tôi xem, tôi sẽ mãi mãi làm tôi tớ dưới chân váy của em.”
Trái tim Cố Kỳ An đột nhiên hụt một nhịp, vành tai bị hơi thở của người đàn ông phả vào vô cớ nóng lên, đầu ngón tay cũng vô thức siết lại.
Tần Việt không nhận ra sự khác lạ của cậu, bóp bóp vai cậu hứa hẹn: “Sau này tôi sẽ mua thêm nhiều chiếc váy xinh đẹp nữa cho em, đều mặc cho tôi xem được không?”
Cố Kỳ An hoàn hồn, quay mặt đi: “Mơ đẹp thật đấy.”
Tần Việt cười khẽ: “Tôi thì mơ đẹp thật, nhưng không đẹp bằng em.”
Cố Kỳ An vươn tay véo vào eo anh: “Mồm miệng dẻo quẹo.”
Tần Việt cười tránh sang một bên: “Vậy em không thích à?”
Cố Kỳ An mím môi, chuyển chủ đề: “Đi thôi, đi tìm chỗ nào ăn trưa trước đã.”
**
Một ngày trôi qua rất nhanh, buổi tối hai người mới quay về nhà nghỉ.
Cố Kỳ An vẫn ngồi bên cửa sổ như thường lệ, pha một ấm trà, mở cuốn sách đang đọc dở ra đọc tiếp.
Đêm qua Tần Việt được nghỉ ngơi tốt, tối nay cả người tràn đầy sức sống, làm mấy kiểu chống đẩy trong phòng.
Không lâu sau, chiếc điện thoại đặt trên bàn vang lên.
Tần Việt đứng dậy đi tới, cầm điện thoại lên bắt máy, nói vài câu rồi cúp máy, mở lời: “Thất Thất, em có mang laptop theo không? Tôi muốn dùng nhờ một chút.”
“Có.” Cố Kỳ An đưa tay chỉ vào vị trí vali, “Ở trong vali, chưa lấy ra bao giờ.”
Tần Việt lấy laptop ra khỏi vali, đặt lên bàn, còn chưa kịp hỏi, Cố Kỳ An đã nói mật khẩu cho anh.
Anh nhập mật khẩu mở laptop, nói đùa: “Tổng giám đốc Cố, laptop không có tài liệu mật nào chứ?”
Cố Kỳ An không ngẩng đầu lên: “Có.”
Tần Việt nhướng mày: “Vậy mà em vẫn yên tâm cho tôi dùng?”
“Cuối cùng anh có dùng hay không?” Cố Kỳ An ngước mắt nhìn anh, “Không dùng thì trả tôi.”
“Xin lỗi tổng giám đốc Cố, tôi nhiều lời rồi.” Tần Việt lập tức quỳ gối, “Cảm ơn sự tin tưởng của tổng giám đốc Cố, tôi nhất định sẽ dùng thật cẩn thận.”
Một người ngồi bên cửa sổ đọc sách, một người ngồi trước bàn làm việc, không làm phiền nhau, lại vô cùng hòa hợp.
Một lúc lâu sau, Tần Việt gập laptop lại: “Tôi dùng xong rồi.”
“Cứ để lại là được.” Cố Kỳ An vừa nói xong, chiếc điện thoại đặt trên bàn trà đột nhiên rung lên.
Tần Việt nhìn về phía điện thoại của cậu: “Em đã bật máy lại từ lúc nào vậy?”
“Vừa nãy.” Cố Kỳ An đưa tay cầm điện thoại, nhưng không bắt máy.
Tần Việt đi qua, nhìn tên người gọi trên màn hình, nhíu mày.
Cuộc gọi tự động kết thúc, nhưng rất nhanh màn hình lại sáng lên.
Tần Việt ngồi xuống chiếc ghế mây đối diện: “Nếu không muốn nghe, cứ tắt máy tiếp đi.”
Cố Kỳ An im lặng vài giây, cuối cùng vẫn nhấn nút nghe.
“Cố Kỳ An! Cuối cùng anh cũng bắt máy rồi!” Điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia đã truyền đến giọng chất vấn đầy nóng nảy của Mạnh Tư Diệu, “Anh chạy đi đâu rồi? Anh có biết mình đang làm gì không?”
Cố Kỳ An nhíu mày, kéo điện thoại ra xa một chút: “Tôi rất rõ mình đang làm gì.”
“Anh —” Mạnh Tư Diệu bị một câu nói của đối phương làm cho nghẹn cứng, hít vài hơi mới lấy lại bình tĩnh, tiếp tục chất vấn, “Tại sao? Rốt cuộc tại sao anh lại làm như vậy! Thịnh Thái có điểm nào có lỗi với anh!”
Cố Kỳ An lạnh lùng đáp: “Thịnh Thái không có gì có lỗi với tôi.”
“Vậy tại sao anh lại phản bội Thịnh Thái, phản bội ba em?” Mạnh Tư Diệu ở đầu dây bên kia nghiến răng nghiến lợi hỏi, “Em đã nghĩ, em đã nghĩ…”
Cố Kỳ An ngắt lời cậu ta: “Cậu nghĩ tôi sẽ làm việc cho Thịnh Thái, dọn dẹp mớ hỗn độn cho mình cả đời à?”
Mạnh Tư Diệu gào lên: “Anh không muốn làm việc cả đời cho em thì cứ nói thẳng ra! Tại sao phải đẩy Thịnh Thái vào chỗ chết như vậy!”
Cố Kỳ An cười khẩy: “Cậu nên đi hỏi Mạnh Nghiệp, hỏi ông ta đã làm những gì.”
Mạnh Tư Diệu sững sờ: “Ý anh là gì?”
“Mạnh Tư Diệu, đôi khi tôi khá ghen tị với cậu đấy, cái gì cũng không biết.” Giọng Cố Kỳ An rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức lạnh lùng, “Tôi không có gì để nói với cậu nữa, vậy nhé.”
Lời vừa dứt, cậu dứt khoát cúp điện thoại, tiện tay kéo Mạnh Tư Diệu vào danh sách đen.
Sau khi chặn, Cố Kỳ An tắt điện thoại, ném lại lên bàn trà, nhướng mi: “Anh nghe thấy hết rồi chứ?”
“Tôi không có ý định nghe lén, nhưng giọng cậu ta lớn quá.” Tần Việt làm động tác ngoáy tai, “Làm tôi đau tai quá trời.”
Cố Kỳ An nhìn anh: “Tần Việt, có phải anh cũng cảm thấy tôi là người ăn cháo đá bát không?”
“Đương nhiên không.” Tần Việt lập tức nghiêm túc, “Tôi biết em là người như thế nào, tôi cũng biết em làm bất cứ chuyện gì cũng nhất định có lý do của riêng mình.”
“Anh đúng là đã điều tra tôi từ đầu đến chân, nhưng có những chuyện anh không thể tra ra được.” Trong đôi mắt hổ phách của Cố Kỳ An là một màu băng lạnh, “Mạnh Nghiệp là cha ruột của tôi.”
Mặc dù trong lòng đã đoán rằng chuyện này có ẩn tình, nhưng khoảnh khắc này Tần Việt vẫn bị chấn động, biểu cảm phức tạp: “Thì ra… là như vậy.”
Cố Kỳ An nâng chén trà lên, nhàn nhạt hỏi: “Có phải anh đã bắt đầu tưởng tượng ra một vở kịch máu chó rồi không?”
Tần Việt lắc đầu: “Trí tưởng tượng của tôi không đủ phong phú lắm đâu.”
“Thực ra tôi chẳng quan tâm việc ông ta đã vứt bỏ hai mẹ con tôi, không có ông ta tuổi thơ của tôi vẫn hạnh phúc.” Những ngón tay Cố Kỳ An siết chặt vào mép chén trà, dùng sức đến mức trắng bệch, “Nhưng tôi hận ông ta nhiều năm sau lại đột nhiên xông vào cuộc sống của hai mẹ con tôi, và với một lý do đường hoàng, cưỡng ép đưa tôi ra nước ngoài.”
Lúc đó bệnh tình của bà Cố ngày càng trở nên nghiêm trọng, cậu chỉ muốn ở bên cạnh bà để bà vượt qua những đợt điều trị khó khăn, nhưng vào năm cuối đại học, cậu lại bị Mạnh Nghiệp sắp xếp ra nước ngoài du học.
Cậu không muốn đi, nhưng không biết Mạnh Nghiệp đã nói gì với bà Cố, bà liền cứng lòng nói rất nhiều lời cay độc, ép cậu đi du học.
“Sau khi tôi ra nước ngoài, bệnh tình của bà ấy trở nên xấu đi nhanh chóng, ngày càng tệ hơn.” Mi mắt Cố Kỳ An run lên, “Mỗi lần gọi điện cho tôi, bà đều giả vờ mình rất ổn, nhưng tôi biết rõ bà đang phải chịu những tra tấn đau đớn như thế nào.”
Tần Việt đứng dậy đi đến bên cạnh cậu, quỳ một gối xuống, nắm lấy tay cậu, dành cho cậu sự an ủi yên lặng mà kiên định.
“Sau đó có một ngày, bà gọi điện cho tôi, bảo tôi về gặp bà càng sớm càng tốt.” Cố Kỳ An nhíu chặt mày, như thể chìm vào một ký ức kinh khủng nào đó, “Tôi biết bà ấy sẽ không dễ dàng gọi tôi về, tôi thực sự rất sợ, sợ đến mức đặt vé máy bay về nước ngay trong đêm, nhưng lại một lần nữa bị Mạnh Nghiệp ngăn cản.”
Tần Việt khẽ hỏi: “Mạnh Nghiệp không muốn em quay về?”
“Đúng.” Cố Kỳ An mím môi, “Sau này tôi mới hiểu tại sao ông ta lại ngăn cản tôi, bởi vì bà Cố nói với tôi qua điện thoại, có một chuyện rất quan trọng muốn nói với tôi.”
Tần Việt phản ứng rất nhanh: “Ông ta lo lắng dì ấy sẽ nói cho em biết, bí mật về thân thế của em.”
“Hai ngày sau, tôi lén lút đặt vé máy bay về nước, chỉ là…” Cố Kỳ An rũ mi, giọng nói nghẹn lại, “Tôi vẫn không kịp về gặp bà ấy lần cuối.”
Mạnh Nghiệp không biết thực ra cậu đã sớm đoán được thân thế của mình, cậu đồng ý gọi một tiếng “chú Mạnh” là vì không muốn mẹ buồn.
Nhưng Mạnh Nghiệp lại vì muốn giữ bí mật xấu xa nhất của mình, thậm chí không cho cậu gặp mẹ lần cuối, để bà ấy cứ như vậy mang theo sự tiếc nuối sâu sắc nhất mà rời khỏi thế giới này.
Trái tim Tần Việt như bị thứ gì đó đập mạnh, một cơn đau âm ỉ nặng nề truyền từ trong ra ngoài, gần như khiến anh không thở nổi.
Anh không nhịn được dùng lực ôm chặt Cố Kỳ An vào lòng, một tay siết lấy bờ vai gầy của cậu, tay kia đỡ sau gáy cậu, là một cái ôm bao bọc hoàn toàn.
Hai tay Cố Kỳ An run rẩy, chậm rãi giơ lên, lần đầu tiên ôm lại người đàn ông trước mặt.
Cậu nhắm mắt lại, nước mắt đã chực trào cuối cùng cũng rơi xuống, để lại hai vệt nước rõ ràng trên khuôn mặt trắng muốt.
“Thất Thất…” Lần đầu tiên Tần Việt cảm thấy ngôn ngữ thật nhợt nhạt và bất lực, anh nói lắp bắp đến mức không thốt nên lời an ủi, chỉ có thể không ngừng siết chặt cái ôm, muốn truyền hơi ấm của mình cho người trong lòng.
Không biết qua bao lâu, Cố Kỳ An vùng vẫy một chút trong vòng tay của anh: “Đủ rồi, buông tôi ra.”
Hai tay Tần Việt trượt xuống siết lấy eo cậu, với một tư thế kỳ quặc, bế cậu lên như bế một đứa trẻ.
Cố Kỳ An kêu lên một tiếng, theo phản xạ ôm lấy cổ anh: “Anh làm gì vậy?”
“Không buông.” Tần Việt nhìn sâu vào đôi mắt cậu, “Cả đời này cũng sẽ không buông em ra.”