Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
“Tôi không có khóc!” Phản ứng đầu tiên của Tần Việt là phủ nhận, nhưng anh lại không kìm được sự run rẩy trong giọng nói, “Tôi chỉ là…”
Anh đột nhiên không thể nói tiếp được nữa, chỉ cảm thấy hốc mắt nóng lên, có chất lỏng ấm nóng nào đó tuôn ra không kiểm soát.
Tần Việt đưa bàn tay còn lại lên sờ má, lúc này mới nhận ra mình thật sự đã khóc.
“Anh…” Trong giọng nói của Cố Kỳ An ngoài sự ngạc nhiên còn pha lẫn những cảm xúc phức tạp khác, “Anh đừng khóc, tôi đã bắt máy rồi mà?”
Tần Việt thô bạo lau đi nước mắt trên mặt, giọng khàn khàn hỏi: “Cố Kỳ An, tại sao em đột nhiên bốc hơi khỏi thế gian như vậy?”
Cố Kỳ An khẽ thở dài: “Tôi không bốc hơi, tôi chỉ từ chức thôi, tạm thời không muốn người khác tìm thấy tôi.”
“Nhưng tôi cũng không liên lạc được với em!” Tần Việt bất ngờ gầm lên, “Tại sao ngay cả tôi em cũng giấu?”
Đầu dây bên kia im lặng, dường như không biết phải trả lời câu hỏi này như thế nào.
“Cố Kỳ An, em có biết ba ngày qua tôi sống như thế nào không?” Giọng Tần Việt hạ xuống, mang theo sự nghẹn ngào không thể che giấu, “Tôi lo em xảy ra chuyện… Tôi còn tưởng, tưởng em sẽ không bao giờ quay lại nữa…”
Ba ngày này quá dài, trong đầu anh quay đi quay lại vô số suy nghĩ, từ sự tức giận lo âu ban đầu, dần chuyển thành lo lắng và sợ hãi.
Anh vừa sợ Cố Kỳ An xảy ra chuyện ở nơi nào đó mà mình không biết, lại vừa sợ Cố Kỳ An đã hoàn thành việc mình muốn làm nên mới biến mất, từ nay về sau sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Trời đất rộng lớn, anh phải đi đâu để tìm Cố Kỳ An đây?
“Tần Việt, tôi xin lỗi.” Cố Kỳ An lại lên tiếng, giọng nói trở nên mềm mại hơn, “Tôi không ngờ anh lại… xin lỗi, lẽ ra tôi nên báo trước với anh một tiếng.”
Từ khoảnh khắc được Mạnh Nghiệp gọi về nước, cậu đã lên kế hoạch mọi thứ, mà giờ đây quả thực đang tiến hành kết thúc theo kế hoạch của mình.
Chỉ là cậu không ngờ đến, trong kế hoạch này lại xuất hiện một sự cố, một người đàn ông sẽ vì sự biến mất của mình mà rơi lệ.
Tần Việt hít sâu một hơi, nén lại cảm xúc cuộn trào trong lòng, hạ giọng hỏi: “Bây giờ em đang ở đâu?”
“Sao nào, anh muốn đến tìm tôi à?” Cố Kỳ An cố ý dùng giọng điệu thoải mái đùa, “Nếu bị người khác phát hiện tổng giám đốc của tập đoàn Hoàn Vũ có liên hệ với tôi, anh không sợ hai chúng ta sẽ cùng lên trang nhất ngày mai à?”
“Tôi không sợ, cây ngay không sợ chết đứng.” Tần Việt lập tức đáp lại, “Vì em đã rời Thịnh Thái rồi, không còn liên quan gì đến Thịnh Thái nữa, chuyện giữa chúng ta cũng không cần phải giấu giếm nữa.”
Cố Kỳ An cười cười: “Tổng giám đốc Tần nghĩ đơn giản quá rồi.”
Bây giờ những tin đồn về Thịnh Thái và cậu đang tràn lan, bên ngoài đều đồn rằng cậu đã ôm tiền bỏ chạy, một khi liên lụy đến tập đoàn Hoàn Vũ, chuyện này sẽ biến thành cậu và Hoàn Vũ đã sớm có cấu kết, chỉ để hạ bệ Thịnh Thái.
Đối với hình ảnh của tập đoàn Hoàn Vũ, có thể nói là trăm hại không có một lợi.
“Tôi muốn gặp em, Thất Thất.” Giọng Tần Việt trầm khàn, mang theo chút nghèn nghẹn hiếm thấy, “Không gặp được em nữa, tôi thật sự sẽ phát điên lên mất…”
Sau một khoảng lặng nữa, cuối cùng Cố Kỳ An cũng nhượng bộ: “Nếu anh không sợ, vậy thì anh đến đi.”
**
Tần Việt ngay lập tức mua vé máy bay, đến sân bay ngay trong đêm, chợp mắt hai tiếng trong phòng chờ, rồi tiếp tục bắt taxi đi đến cổ trấn.
Lớp sương mỏng buổi sớm bao phủ những mái ngói xanh và bức tường đen của vùng sông nước Giang Nam, Tần Việt cởi áo vest khoác lên tay, sải bước nhanh trên con đường đá xanh.
Thời gian còn quá sớm, trên đường cổ trấn không có nhiều người đi lại, chỉ có vài chiếc thuyền ô bồng ra khơi sớm trên sông, anh đi theo chỉ dẫn của bản đồ đến trước một nhà nghỉ kiểu khách sạn.
Tần Việt sải bước vào trong nhà nghỉ, đi thẳng đến quầy lễ tân.
Bà chủ quầy lễ tân dường như vừa mới tỉnh ngủ, vừa ngáp vừa hỏi: “Chào ngài, ngài muốn thuê phòng sao?”
Tần Việt mở lời: “Xin chào, tôi đến tìm người.”
Bà chủ nhìn kỹ khuôn mặt anh, cơn buồn ngủ lập tức tan biến, giọng nói cũng trở nên nhiệt tình: “Anh đẹp trai, sáng sớm như vậy đã đến tìm ai?”
“Cố Kỳ An.” Tần Việt hỏi, “Có người này ở đây không?”
“À đúng đúng! Cậu ấy ở chỗ chúng tôi!” Bà chủ lập tức nhớ ra, “Xin hỏi tên cậu là gì?”
Tần Việt đáp: “Tần Việt.”
“Đúng, là cậu rồi.” Bà chủ mỉm cười xác nhận, “Tối qua cậu Cố có dặn dò, nếu cậu đến thì cứ đi thẳng lên tìm cậu ấy là được.”
“Vâng, cảm ơn.” Tần Việt lịch sự cảm ơn, vừa đi được hai bước đến cầu thang, anh lại quay lại, “Cậu ấy ở phòng nào?”
Bà chủ nhiệt tình chỉ đường: “Cậu lên tầng hai rẽ trái, chính là căn phòng thứ ba.”
Tần Việt lên tầng hai, đến trước cửa phòng, đưa tay định gõ cửa, nhưng rồi lại khựng lại.
Anh đi xuống lầu tìm bà chủ xin một chiếc chìa khóa, quay lại trước cửa phòng, dùng chìa khóa mở cửa.
“Kẽo kẹt” một tiếng, cánh cửa từ từ được đẩy ra.
Tần Việt rón rén bước vào, ánh mắt lướt một vòng, rồi dừng lại trên giường.
Rèm cửa trắng khẽ lay động, ánh sáng ban mai lọt vào, người nằm trên giường đang nhắm mắt ngủ say, vẻ mặt tĩnh lặng và an lành.
Tần Việt gần như không thể thở được, hốc mắt chợt đỏ lên.
Nhưng giây tiếp theo, sức lực căng cứng toàn thân anh liền buông lỏng, ánh mắt tràn ngập vẻ may mắn của một người đã tìm lại được thứ đã mất.
Chẳng mấy chốc, mi mắt Cố Kỳ An khẽ run run, khoảnh khắc mở mắt ra, cậu liền lọt vào một đôi mắt sâu thẳm đen láy.
Tần Việt đang ngồi bên đầu giường, ánh mắt không hề chớp nhìn chằm chằm vào mặt cậu.
“Đến rồi à.” Cố Kỳ An khẽ cười cười, “Sao nhìn tôi như vậy, hơi đáng sợ đấy.”
Tần Việt hé miệng, giọng vẫn khàn khàn: “Trông tôi đáng sợ lắm à?”
“Anh thử thức dậy vào buổi sáng mà bên cạnh giường có một người đang ngồi nhìn chằm chằm mình xem.” Cố Kỳ An vừa nói vừa muốn chống người dậy, lúc này mới phát hiện tay mình đang bị người đàn ông nắm chặt.
“Xin lỗi, Thất Thất.” Tần Việt nắm tay cậu giơ lên, tựa lên trán mình, “Tôi đi gấp trong đêm, đúng là trông hơi tệ.”
Trái tim Cố Kỳ An khẽ động, giọng nói nhẹ nhàng đáp: “Thực ra cũng được mà.”
Tần Việt cười: “Vậy là tốt rồi.”
Hai người đều ngầm hiểu không nhắc đến chuyện đã xảy ra trước đó, Cố Kỳ An tắm rửa xong, thay chiếc áo sơ mi bằng vải cotton và quần dài thoải mái.
Cậu mặc bộ đồ này, đã rũ bỏ đi vẻ tinh anh khó gần ở môi trường công sở, thêm vài phần khí chất ấm áp như ngọc, rất hợp với vùng sông nước Giang Nam.
Ánh mắt Tần Việt vẫn dán chặt vào cậu, trêu chọc nói: “Tổng giám đốc Cố không mang vest theo à?”
“Thật sự nghĩ tôi không có vest là không sống nổi à?” Cố Kỳ An lườm anh, “Anh cũng đi tắm đi.”
Tần Việt mở vòi sen, dùng nước nóng gột rửa đi sự mệt mỏi trên người, rồi quấn khăn tắm bước ra khỏi phòng tắm.
Kết quả vừa đi ra, đã thấy trong phòng không có ai.
Sắc mặt Tần Việt lập tức thay đổi, thậm chí không để ý trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, quay người lao ra cửa.
Đúng lúc này, cửa phòng từ bên ngoài mở ra, để lộ một khuôn mặt xinh đẹp.
Tần Việt vội vàng phanh gấp lại: “Em đi đâu vậy?”
“Tôi xuống lầu gọi bữa sáng cho anh.” Cố Kỳ An có chút buồn cười, “Yên tâm đi, tôi đã trả tiền phòng rồi, sẽ không đi như vậy đâu.”
Yết hầu Tần Việt khẽ động, ánh mắt rất sâu: “Nếu em còn dám không nói gì mà đi, tôi…”
Cố Kỳ An khẽ nhướng mày: “Thì anh sẽ làm sao?”
Tần Việt không trả lời, một tay kéo cậu vào trong phòng.
Cố Kỳ An còn chưa kịp phản ứng, đã bị người đàn ông ôm chặt lấy.
Tần Việt vùi mặt vào hõm vai cậu, hít một hơi thật sâu, thật sâu, như thể nếu không hít được mùi hương trên người cậu, giây tiếp theo sẽ tắt thở mà chết.
Lưng Cố Kỳ An dựa vào cửa, bàn tay giơ lên ban đầu là để đẩy đối phương ra, nhưng cuối cùng lại đặt lên sau gáy của anh.
Những ngón tay dài và trắng len vào chân tóc đen, an ủi v**t v* qua lại.
Không biết qua bao lâu, lâu đến mức cơ thể Cố Kỳ An cũng có chút tê dại, người đàn ông cuối cùng cũng buông cậu ra.
Tần Việt chuyển sang nắm tay cậu: “Đi thôi, chúng ta xuống ăn sáng.”
Cố Kỳ An đánh giá anh: “Anh định cứ như này mà xuống à?”
Tần Việt cúi đầu nhìn mình, cười nói: “Không được, tôi là tấm gương cho đàn ông, cơ thể này chỉ cho một mình tổng giám đốc Cố nhìn thôi.”
Cố Kỳ An: “…”
“Đến vội quá, quên thu dọn hành lý.” Tần Việt buông tay cậu ra, đi đến bàn lấy điện thoại, “Tôi xem thử gần đây có trung tâm thương mại lớn nào không.”
“Đừng xem, gần đây chỉ có các cửa hàng nhỏ thôi.” Cố Kỳ An lại mở cửa, “Tôi đi mua cho anh một bộ quần áo rồi về.”
Tần Việt đành ngoan ngoãn ngồi trong phòng, mong ngóng đợi cậu mua quần áo về.
Đang đợi, chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia đã truyền đến giọng hỏi thăm cẩn thận của trợ lý Phương: “Tổng giám đốc Tần, hôm nay ngài có chuyện gì không thể đi làm sao?”
“Đúng vậy, quên nói với cậu.” Tần Việt sắp xếp, “Giúp tôi hoãn lại lịch trình vài ngày tới, những việc phải đích thân tôi xử lý thì gửi email cho tôi.”
“À?” Trợ lý Phương nhất thời ngơ ngác, “Chuyện này, đột ngột vậy sao tổng giám đốc Tần?”
Giọng Tần Việt không thể nghi ngờ: “Cậu là trợ lý xuất sắc nhất của tôi, tôi tin cậu sẽ sắp xếp mọi thứ ổn thỏa.”
“Cảm ơn sự tin tưởng của tổng giám đốc Tần…” Trợ lý Phương cứng rắn nhận lấy lời khen này, lại thăm dò hỏi, “Vậy ngài nói hoãn lại mấy ngày, rốt cuộc là mấy ngày?”
“Tạm thời vẫn chưa rõ.” Tần Việt nheo mắt lại, “À đúng rồi, bất kể là ai hỏi, cứ nói tôi đi công tác đột xuất, đang thực hiện một dự án tuyệt mật.”
Trợ lý Phương: “Tôi hiểu rồi, tổng giám đốc Tần.”
Cúp điện thoại, Tần Việt đứng dậy kéo rèm cửa sổ, nhìn xuống dưới lầu, vừa lúc nhìn thấy bóng dáng thanh tú cao ráo kia đang thong thả bước qua cầu đá xanh.
Khóe môi anh cong lên, không nhịn được gọi: “Thất Thất!”
Cố Kỳ An nghe tiếng ngước mắt, nhìn thấy một người đàn ông khỏa thân đang nằm rạp bên cửa sổ cười với mình.
Cố Kỳ An: “?”
Để không làm những du khách khác trong nhà nghỉ bị dọa sợ, cậu tăng tốc bước về phía cửa phòng.
Vừa định vặn tay nắm cửa, cửa phòng đã bị Tần Việt mở ra từ bên trong: “Em về rồi.”
Cố Kỳ An đưa chiếc túi trong tay cho anh, nhắc nhở: “Phong tục ở đây rất mộc mạc, anh đừng đứng ở cửa sổ khoe tám múi cơ bụng của mình nữa.”
“Ghen rồi?” Khóe môi Tần Việt càng mở rộng hơn, “Yên tâm, ngoài em ra thì không ai nhìn thấy đâu.”
Cố Kỳ An lười đáp lời: “Mau đi thay đồ đi.”
Rất nhanh, Tần Việt thay chiếc áo phông và quần dài mà cậu vừa mua, tóc cũng không tạo kiểu, mái bằng xõa trên trán, trông trẻ ra ít nhất vài tuổi.
Hai người xuống lầu ăn sáng, ăn xong Cố Kỳ An dẫn anh đi dạo khắp nơi.
Cổ trấn này chưa được phát triển nhiều, lúc này cũng không phải mùa du lịch cao điểm, du khách nước ngoài không nhiều, không gian rất yên tĩnh.
Chiều tối, không khí lất phất mưa phùn.
Hai người ăn tối xong trở về nhà nghỉ, ngồi đối diện trên chiếc ghế mây bên cửa sổ, trên chiếc bàn trà nhỏ cũng bằng mây đặt một bộ ấm trà.
Trong hương trà thoang thoảng, Cố Kỳ An mở lời hỏi: “Anh định khi nào thì đi?”
Động tác rót trà của Tần Việt khựng lại, anh cười cười hỏi lại: “Sáng nay tôi vừa mới đến, sao tối đã muốn đuổi tôi đi rồi?”
Cố Kỳ An cũng cười cười: “Tôi tưởng anh chỉ muốn xác nhận là tôi vẫn còn ở đây thôi.”
Tần Việt tiếp tục rót trà cho cậu, rót xong rồi đặt ấm trà xuống: “Nếu tôi nói, tôi không muốn đi thì sao?”
“Tôi đã từ chức rồi, có rất nhiều thời gian.” Cố Kỳ An nâng tách trà lên, “Tổng giám đốc Tần không thể ở đây với tôi mãi được đúng không?”
Tần Việt nghiêm túc đáp: “Tôi không thể ở đây mãi, nhưng tôi muốn có thể ở bên em thêm vài ngày, vậy thì tôi sẽ ở thêm vài ngày.”
Cố Kỳ An nhấp một ngụm trà: “Vậy anh không có gì muốn hỏi tôi à?”
Tần Việt lắc đầu: “Em không muốn nói, tôi sẽ không hỏi.”
“Được.” Cố Kỳ An cười khẽ, “Vậy anh xuống tìm bà chủ mở thêm một phòng đi.”
“Đây không phải có sẵn một phòng rồi sao?” Tần Việt nhướng mày, “Mở hai phòng, lãng phí lắm.”
Cố Kỳ An hơi nghiêng đầu: “Tổng giám đốc Tần không giống người thiếu tiền phòng đâu.”
“Trước đây thì không thiếu, nhưng bây giờ thì thiếu rồi.” Ánh mắt Tần Việt tràn ngập ý cười nhìn cậu, “Đây chẳng phải là phải tích cóp tiền cưới vợ ư?”