Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Bốn mắt nhìn nhau, Cố Kỳ An nắm chặt tay cầm cửa: “Tổng giám đốc Tần có chuyện gì không?”
Thấy cậu trong trạng thái đề phòng cao độ, Tần Việt cố ý hỏi: “Tổng giám đốc Cố, không mời tôi vào phòng ngồi chơi sao?”
Cố Kỳ An vẫn đứng im không nhúc nhích: “Không tiện lắm.”
Tần Việt cười như không cười: “Có gì mà không tiện chứ, lẽ nào trong phòng còn có người khác?”
Cố Kỳ An lạnh lùng đáp: “Nếu không có việc gì, mời tổng giám đốc Tần quay về đi.”
Nói xong, cậu lùi lại một bước, chuẩn bị đóng cửa phòng.
“Khoan đã.” Tần Việt đưa tay giữ khung cửa, đồng thời đưa một chân chặn cánh cửa lại: “Tôi đến để đưa đồ cho cậu.”
Cố Kỳ An khựng lại: “Đồ gì?”
“Tai nghe của cậu.” Tần Việt đưa bàn tay còn lại ra khỏi túi quần, trong lòng bàn tay rộng lớn là một chiếc hộp tai nghe bluetooth nhỏ gọn.
Cố Kỳ An nhíu mày: “Sao tai nghe của tôi lại ở chỗ anh?”
“Đừng hiểu lầm a, tôi không phải kẻ trộm.” Tần Việt cười giải thích: “Tôi nhặt được trên máy bay, ban ngày quên trả cho cậu.”
Cố Kỳ An: “…”
Sau khi xuống máy bay, họ đã gặp nhau ở khách sạn hai lần, cả hai lần đều không nhớ ra để trả lại tai nghe, tại sao lại phải đợi đến tận đêm khuya như vậy?
Tần Việt đưa hộp tai nghe sang: “Không cần khách sáo.”
Cố Kỳ An buông tay cầm cửa, mở cửa rộng hơn một chút, đưa tay lấy hộp tai nghe của mình.
Đầu ngón tay lành lạnh vô tình lướt nhẹ qua lòng bàn tay ấm áp, Tần Việt khẽ nheo mắt lại, nhịn không cử động.
“Cảm ơn.” Cố Kỳ An cúi mắt xuống nói lời cảm ơn, khách sáo hỏi: “Tổng giám đốc Tần còn việc gì nữa không?”
Tần Việt không nói gì, ánh mắt lơ đãng nhìn xuống trước ngực cậu.
Chiếc áo choàng tắm màu trắng được thắt rất chặt, nhưng ở cổ áo rộng vẫn lộ ra một mảng da trắng ngần, cùng với lớp vải màu đen ẩn hiện, khiến người ta rất muốn xé mạnh chiếc áo choàng vướng víu đó ra, để xem bên trong mặc gì.
Chiều dài của chiếc áo choàng vừa đến dưới đầu gối, không che được hai bắp chân thẳng tắp thon dài. Lúc này Tần Việt rất muốn biết, chiếc váy hai dây giấu bên trong rốt cuộc ngắn đến mức nào.
Không nhận được phản hồi, Cố Kỳ An ngước mắt lên: “Tổng giám đốc Tần?”
Tần Việt bình tĩnh thu hồi ánh mắt: “Tổng giám đốc Cố, thật sự không mời tôi vào ngồi sao?”
“Cũng muộn rồi, tôi phải ngủ.” Cố Kỳ An lại từ chối: “Tổng giám đốc Tần cũng nghỉ sớm đi.”
“Vậy được.” Giọng Tần Việt đầy vẻ tiếc nuối: “Ngủ ngon, tổng giám đốc Cố.”
Cố Kỳ An không đáp lại lời chúc ngủ ngon, dứt khoát đóng cửa lại trước mặt anh ta.
“Cạch” một tiếng, tiếng khóa cửa vang lên.
Tần Việt đứng tại chỗ, cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, dường như vẫn còn cảm nhận được sự mềm mại.
Một lát sau, anh từ từ siết chặt các ngón tay, quay người rời khỏi hành lang.
Chưa đến lúc, chưa đến lúc để xé chiếc áo khoác ngoài của tổng giám đốc Cố.
Trong phòng, Cố Kỳ An cởi chiếc váy giấu trong áo choàng tắm ra, lại nhét vào ngăn vali.
“Err” một tiếng, điện thoại có tin nhắn mới.
Y: [Thất Thất, ngủ rồi à?]
77: [Chưa, vừa có chút việc.]
Y: [Muộn thế này rồi, còn bận làm việc sao?]
Cố Kỳ An dựa vào đầu giường, gõ chữ trả lời: [Vừa có người gõ cửa, tôi không kịp thay váy, khoác áo choàng tắm lên rồi mở cửa.]
Y: [k*ch th*ch vậy sao?]
77: [k*ch th*ch cái đầu anh…]
Y: [Không bị đối phương phát hiện chứ?]
77: [Không.]
Trừ khi Tần Việt có đôi mắt nhìn xuyên thấu, nếu không không thể nào phát hiện mình mặc một chiếc váy bên trong.
Y: [Vậy thì tốt rồi.]
Hai người trò chuyện một lúc, lúc nào không hay đã gần mười một giờ.
77: [Tôi chuẩn bị ngủ, anh cũng nghỉ sớm đi.]
Y: [Ngủ ngon mơ đẹp nhé, Thất Thất.]
77: [Ngủ ngon mơ đẹp.]
**
Sáng sớm hôm sau, Cố Kỳ An dẫn theo cả đội đến trung tâm khoa học công nghệ.
Trước đó Thịnh Thái đã cử người đến khảo sát công ty khoa học công nghệ này, lần này tổng giám đốc Cố đích thân đến thăm, ông chủ cũng đích thân ra mặt, trình bày những thành quả nghiên cứu mới nhất của công ty cho tổng giám đốc Cố.
Buổi chiều, hai đội có một cuộc họp kéo dài, chủ yếu là đàm phán về các điều khoản cốt lõi.
“Phía chúng tôi định giá công ty của quý vị là tám trăm triệu, Thịnh Thái đầu tư hai trăm triệu, chiếm 25% cổ phần.” Giám đốc Tôn lật xem báo cáo trên tay: “Tổng giám đốc Trần, ngài thấy tỷ lệ này có hợp lý không?”
Tổng giám đốc Trần nhìn sang giám đốc Lý bên cạnh, giám đốc Lý hiểu ý: “Tháng này, công ty đối thủ cạnh tranh của chúng tôi đã đạt mức định giá mười tỷ trong vòng B, trong khi số lượng bằng sáng chế của chúng tôi không hề ít hơn họ. Tổng giám đốc Cố, ngài thấy, mức định giá của Thịnh Thái dành cho chúng tôi có hơi thấp không?”
Giám đốc Tôn lập tức đáp: “Công ty đối thủ mà giám đốc Lý nói, Thịnh Thái chúng tôi cũng đã tìm hiểu. Theo tôi được biết, tiến độ nghiên cứu công nghệ của đối phương nhanh hơn quý vị, đặc biệt là trong lĩnh vực công nghệ hình ảnh y học AI đã có những bước đột phá mang tính cách mạng.”
Vẻ mặt tổng giám đốc Trần lập tức không vui, giọng nói cũng trở nên cứng rắn: “Nếu đã như vậy, tại sao Thịnh Thái không tìm họ hợp tác mà lại đến tìm tôi?”
Giám đốc Tôn còn muốn nói gì đó, nghe thấy tổng giám đốc Cố bên cạnh gõ gõ bàn, lập tức nuốt lời lại.
Cố Kỳ An bình tĩnh nói: “Tổng giám đốc Trần, trong trung tâm khoa học công nghệ của chúng tôi có năm công ty nghiên cứu trí tuệ nhân tạo. Thịnh Thái chọn các vị, chắc chắn là vì các vị có ưu thế không thể thay thế.”
Sắc mặt tổng giám đốc Trần lập tức tốt lên: “Cảm ơn tổng giám đốc Cố đã ưu ái.”
“Vì hai bên chúng ta đều chân thành hợp tác, chi bằng mỗi bên lùi một bước.” Cố Kỳ An khẽ cười: “Thịnh Thái có thể đầu tư hai trăm triệu theo mức định giá một tỷ, chỉ chiếm 20% cổ phần. Tuy nhiên, Thịnh Thái muốn một ghế trong hội đồng quản trị và có quyền phủ quyết.”
Lời vừa dứt, tổng giám đốc Trần và giám đốc Lý nhìn nhau, không ai nói gì.
Phòng họp chìm vào im lặng một lúc, Cố Kỳ An đợi khoảng một phút, rồi nói thêm: “Tất nhiên, Thịnh Thái chỉ tham gia vào các quyết sách chiến lược của công ty, sẽ không can thiệp vào việc nghiên cứu công nghệ cốt lõi của đội ngũ các vị.”
Vẻ mặt giám đốc Lý thả lỏng: “Nếu là vậy, chúng ta có thể tiếp tục đàm phán.”
Sau khi sơ bộ xác định phương án đầu tư, luật sư của hai bên cần làm rõ các điều khoản để tiến hành ký kết hợp tác sau này.
Sau khi cuộc họp kết thúc, tổng giám đốc Trần mời cả hai đội đi ăn tối.
Sau ba lượt nâng ly, tổng giám đốc Trần nói lắp bắp, kéo Cố Kỳ An lại lải nhải: “Tổng giám đốc Cố, tôi đã nghe danh ngài là ngọc diện Tu La trên thương trường, ăn người không nhả xương, hôm nay gặp mặt, hóa ra không phải!”
Cố Kỳ An khẽ cười: “Lời đồn thôi, lúc nào cũng có chút màu sắc phóng đại.”
Tổng giám đốc Trần lại tự rót cho mình một ly rượu: “Tổng giám đốc Cố, ly rượu này tôi phải kính ngài!”
Cố Kỳ An chạm ly với hắn: “Chúc hợp tác vui vẻ, tổng giám đốc Trần.”
Ăn tối xong, Cố Kỳ An dẫn mọi người về khách sạn.
Mạnh Tư Diệu kìm nén suốt cả buổi tối, cuối cùng cũng tìm được cơ hội trên xe để nói: “Anh Kỳ An, đàm phán thương mại đơn giản vậy sao?”
Cố Kỳ An tựa đầu vào tay, nhắm mắt đáp: “Cậu nghĩ sao?”
Mạnh Tư Diệu không kìm được kể lể một tràng: “Chiều nay, em cứ nghĩ hai bên sẽ đấu khẩu, cãi nhau một trận, không ngờ anh lại dễ dàng đồng ý điều kiện của họ như vậy.”
Cố Kỳ An liếc nhìn cậu ta: “Cậu nghĩ đây là chợ rau, mặc cả sao?”
Mạnh Tư Diệu vẻ mặt ngơ ngác: “Ý là gì?”
Trợ lý Lương chu đáo giải thích: “Mức định giá ban đầu của Thịnh Thái cho họ vốn dĩ là một tỷ, mục tiêu của tổng giám đốc Cố luôn là 20% cổ phần, cộng thêm quyền phủ quyết của hội đồng quản trị.”
Mạnh Tư Diệu trợn tròn mắt: “Còn có thể như vậy sao?”
“Tổng giám đốc Trần xuất thân là tiến sĩ, học nhiều sách, con người khó tránh khỏi sự kiêu ngạo.” Cố Kỳ An lại nhắm mắt: “Cậu nói cũng không sai, đàm phán với những người như vậy là dễ nhất.”
Mạnh Tư Diệu im lặng một lúc lâu, rồi thốt lên một câu: “Thành phố cạm bẫy sâu quá, em muốn về nông thôn…”
“Cậu về nông thôn thì làm được gì?” Đôi môi mỏng của Cố Kỳ An hé mở: “Nuôi heo cũng có thể chết đói dưới tay cậu.”
“Anh Kỳ An! Anh không thể nói xấu người khác như vậy chứ?” Mạnh Tư Diệu không chịu nổi, vỗ đùi phản đối: “Em đâu có tệ như lời anh nói!”
Nhưng bất kể cậu ta nói gì, Cố Kỳ An cũng không thèm để ý nữa.
**
Về đến khách sạn, Cố Kỳ An vào phòng tắm trước, gột rửa hết mùi rượu trên người.
Tắm xong, cậu quấn áo choàng tắm, ngồi tựa vào ghế sofa trước cửa sổ kính để giải rượu.
Cuộc đàm phán hôm nay thuận lợi hơn cậu tưởng tượng, điều này cũng chứng tỏ một điều, Tần Việt không đến để cướp dự án này.
Vậy thì tạm coi đó là sự trùng hợp đi, nhưng vấn đề là, lần này tiểu Tần tổng lại nhắm vào công ty nào?
Cố Kỳ An đang lục lọi trong đầu các công ty khoa học công nghệ khác, chiếc điện thoại đặt trên bàn trà rung lên.
Cậu chậm rãi vươn cánh tay lấy điện thoại, nhấn vào tài khoản WeChat phụ.
Y: [Về khách sạn chưa?]
77: [Về rồi.]
Y: [Tối nay tôi có việc, có thể sẽ rất muộn, cậu cứ nghỉ ngơi trước đi.]
Cố Kỳ An nhìn giờ, gõ chữ hỏi: [Muộn thế này còn ở ngoài xã giao?]
Y: [Đúng vậy, số rất khổ.]
Y: [Thất Thất có muốn an ủi tôi một chút không?]
77: [Anh muốn tôi an ủi anh thế nào?]
Y: [Nếu được nhìn thấy Thất Thất mặc chiếc váy đẹp hôm qua, thì sẽ không khổ nữa.]
Cố Kỳ An “chậc” một tiếng, khẽ mắng: “Đồ đàn ông chó.”
Nhưng sau khi mắng xong, cậu lại không kìm được nhìn về phía chiếc vali trong góc.
Dưới tác động của rượu, não bộ giải phóng những tín hiệu khác thường, chỉ là một chiếc váy ngắn hơn một chút thôi, có gì to tát đâu, Y đã cho mình xem cơ bụng và…
Cố Kỳ An như ma xui quỷ khiến đứng dậy đi đến, lại mặc chiếc váy hôm qua.
Vài phút sau, Tần Việt nghe thấy điện thoại “ting” một tiếng.
Anh cầm chiếc điện thoại đặt trên bàn, nhấn vào WeChat.
77: [Đừng mở ảnh này khi ở ngoài.]
Chưa kịp hiểu rõ ý nghĩa của câu nói, một bức ảnh đã bật lên trong khung chat.
Đồng tử Tần Việt co rút lại, giây tiếp theo, anh nhanh như chớp úp điện thoại xuống bàn.
Người bên cạnh thấy động tĩnh của anh, giọng nói ngạc nhiên, nói: “Ể? Uống đến giờ cuối cùng tổng giám đốc Tần cũng đỏ mặt rồi!”
Hơi thở của Tần Việt có chút không ổn định, cười nói: “Đúng vậy, tối nay uống nhiều quá.”
Những người khác cũng hùa theo trêu chọc, nhưng anh lại cầm điện thoại đứng dậy: “Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một lát.”
Tần Việt sải bước đến nhà vệ sinh, nhấn vào bức ảnh lớn trong khung chat WeChat chưa đóng.
Người trong ảnh mặc một chiếc váy hai dây màu đen, dáng vẻ tùy ý ngồi trên ghế sofa, một tay chống ra sau để tự chụp ảnh trước gương.
Dưới xương quai xanh tinh tế là làn da trắng sáng, khuôn ngực nở nang với đường cong đẹp mắt, phía dưới là một vòng eo thon gọn, dường như có thể nắm trọn trong một tay.
Chiếc váy này thực sự rất ngắn, tà váy xòe ra chỉ vừa đủ che đi vòng ba căng tròn, đôi chân thon dài, đều đặn khép lại, bắp đùi trắng mịn màng bị ép lại tạo cảm giác đầy đặn.
Cậu ấy đi chân trần, ngay cả những ngón chân màu hồng nhạt cũng toát lên vẻ quyến rũ nồng nàn.
Yết hầu Tần Việt trượt lên xuống, màu mắt đen càng trở nên sâu thẳm hơn.
Y: [Thất Thất, cậu biết bây giờ tôi muốn làm gì không?]