Bệnh Mỹ Thủ Phụ & Pháo Hôi Tra Thê

Chương 14

Trước Tiếp

Chương 14: "Ta chỉ tin ngươi"

Tiêu Minh Chúc biết Lê Hoài Âm tuy vì bệnh yếu ít ra ngoài, nhưng trước đây hai người bàn luận thời cuộc, Lê Hoài Âm luôn có những kiến giải khiến nàng ta phải sáng mắt ra, cho nên bị phủ quyết cũng không hề tức giận, ngược lại khiêm tốn thỉnh giáo: "Vậy ý của Hoài Âm là?"

Lê Hoài Âm: "Ngân mễ kiêm chẩn (vừa phát tiền vừa phát gạo)."

Tiêu Minh Chúc nghe xong cười phản bác: "Hoài Âm, cách làm mưu lợi này của ngươi không tính là cao tay đâu. Tiêu Thụy đòi phát bạc, ta đòi phát lương, ngươi lại bảo vừa phát bạc vừa phát lương, làm sao khiến người ta tin phục được?"

Lê Hoài Âm không phật ý, thản nhiên hỏi: "Vậy nỗi băn khoăn của Điện hạ là gì?"

Tiêu Minh Chúc nghiêm mặt: "Bá tánh gặp tai ương, người đói vô số, thứ họ cần nhất là lương thực. Thứ nhất, mở kho lương là cách cứu tế trực tiếp và hiệu quả nhất; thứ hai, phát ngân lượng dễ nảy sinh th*m nh*ng hơn phát lương thực, khó mà giám sát; thứ ba..."

Tiêu Minh Chúc liếc nhìn Tạ Thanh Kỳ, hạ thấp giọng: "Tiêu Thụy cũng biết mở kho phát lương là tốt nhất, nhưng vẫn khăng khăng đòi phát bạc, ta nghi ngờ chuyện này có ẩn tình khác."

"Ngân mễ kiêm chẩn không phải là tiêu tốn gấp đôi tài lực, ngược lại còn tiết kiệm hơn phương pháp của các người." Lê Hoài Âm cầm chén trà lên, đổ vài giọt nước xuống bàn, dùng ngón trỏ phác họa, thong thả vừa vẽ vừa giảng giải: "Hạc Châu chỉ gặp tai họa trong phạm vi nhỏ, các châu huyện và chợ búa xung quanh vẫn còn lương thực để mua, nạn dân nhận được tiền bạc có thể lập tức giải quyết được hỏa hoạn trước mắt.

Hơn nữa vào năm mất mùa, nạn dân không đòi hỏi cao về khẩu vị lương thực, nếu phát tiền bạc, họ có thể mua được nhiều lương thô hơn để duy trì sự sống qua ngày."

Thấy thần sắc Tiêu Minh Chúc hơi giãn ra, ngón trỏ Lê Hoài Âm vẽ xong nét cuối cùng, phác ra một bản đồ địa hình, ra hiệu cho Tiêu Minh Chúc nhìn kỹ.

Tiêu Minh Chúc ngưng thần một lát, nói: "Đây là... vị trí địa lý đại khái của Hạc Châu."

"Không sai. Hạc Châu địa thế độc đáo, bên ngoài có sông núi hiểm trở che chắn, bên trong có đồi núi bồn địa xen kẽ, địa hình này rất không thuận tiện cho việc vận chuyển lương thực, phát tiền cứu tế trái lại còn thuận tiện và tiết kiệm hơn.

Đợi đến mùa xuân hạ năm sau, đúng vào lúc giáp hạt, khi đó lương thực cứu tế mới là thứ cần thiết nhất. Trong khoảng thời gian đó, còn có thể huy động nạn dân xây dựng thêm kho lương, tạo công ăn việc làm cho họ nuôi gia đình."

Ánh mắt Tiêu Minh Chúc sáng lên, đứng dậy khen ngợi: "Cách này rất hay, tùy nghi di dời, trị được cả ngọn lẫn gốc! Ngày mai tranh luận tại triều đình, ta nhất định phải giành được công vụ lần này."

"Còn về vấn đề tham ô ngân lượng," Lê Hoài Âm nhìn Tiêu Minh Chúc, "Ta tin là chuyện đó không làm khó được Điện hạ."

"Tất nhiên rồi, ta về sẽ lập tức sai người soạn thảo phương lược phát bạc, đến lúc đó sẽ cùng quan viên địa phương công khai điểm danh phát tiền trước bàn dân thiên hạ, tuyệt đối không để đám sâu mọt có cơ hội nhúng tay vào."

Sau khi Tiêu Minh Chúc rời đi, Tạ Thanh Kỳ mới đưa ra nghi vấn: "Chẳng phải nói tình hình thiên tai nghiêm trọng, nạn dân chạy cả ra ngoài thành sao, sao nàng lại nói Hạc Châu chỉ gặp tai họa phạm vi nhỏ?"

Lê Hoài Âm tự rót cho mình chén nước, nhấp một ngụm nhỏ, nhướng mày cười: "Vị kinh thành Thế tử vốn chỉ biết 'nay uống rượu, mai ngắm hoa, ghé lầu xanh tìm lạc thú' mà cũng bắt đầu quan tâm đến đời sống bá tánh sao?"

Tạ Thanh Kỳ bị nàng nói cho đỏ mặt, ngượng ngùng: "Trước kia toàn kết giao với đám bạn xấu nên mới không học vấn không nghề nghiệp. Nay đi theo kinh thành đệ nhất tài nữ, kiến thức tự nhiên cũng khác xưa."

Lê Hoài Âm lườm nàng một cái, không đáp lời, thản nhiên uống trà.

Tạ Thanh Kỳ xin tha: "Ta thật lòng khen nàng mà, tuyệt đối không có ý mỉa mai đâu!"

Lê Hoài Âm thấy nàng cuống quýt mới giải thích: "Nếu thiên tai thật sự nghiêm trọng đến mức đó, việc cấp bách nhất chắc chắn phải là mở kho phát lương, Tiêu Thụy sao dám đề xuất với Thánh thượng chỉ phát ngân lượng cứu tế? Đến lúc đó nếu nhận việc mà để chết đói nhiều bá tánh như vậy, hắn cũng không gánh nổi trách nhiệm đâu."

Tạ Thanh Kỳ không hiểu: "Vậy còn nạn dân ngoài thành?"

Lê Hoài Âm: "Nạn dân nháo sự ngoài thành, là ai đi xử lý?"

"Phụ thân ta?"

"Đúng vậy, là Định An Hầu. Hầu gia vừa bị tước quyền quản lý Cấm quân, nay lại bị điều ra ngoài thành, ai là người hưởng lợi lớn nhất?"

Tạ Thanh Kỳ suy nghĩ một lát: "Tiêu Thụy?"

Lê Hoài Âm không phủ định, Tạ Thanh Kỳ bừng tỉnh đại ngộ: "Người của hắn tiếp quản vị trí Thống lĩnh Cấm quân, nhưng phụ thân ta vẫn còn Võ Vệ doanh, nếu lúc này an trí nạn dân không tốt, Thánh thượng trách tội, mất đi tín nhiệm với phụ thân ta, hắn có thể nhân cơ hội tiếp quản hoàng thành, thậm chí là quân đội kinh thành."

"Thánh thượng đa nghi, không đời nào giao binh quyền cho Tiêu Thụy đâu."

Tạ Thanh Kỳ vừa mới thở phào được một chút, liền nghe Lê Hoài Âm đổi giọng: "Tuy nhiên, thiên tai mở rộng, nạn dân ngoài thành ngày một đông là chuyện tất yếu, Tiêu Thụy chẳng qua chỉ là người quạt gió thêm củi mà thôi."

Tạ Thanh Kỳ nghe vậy lặng lẽ thở dài, hỏi: "Có việc gì ta có thể làm không?"

Lê Hoài Âm chằm chằm nhìn nàng một lát, ánh mắt hơi đổi, mang theo chút ý cười mà Tạ Thanh Kỳ không hiểu nổi.

Tạ Thanh Kỳ bị nhìn đến mức lòng dạ bất an, ấp úng: "Không phải là... bảo ta đem hết gia tài ra quyên góp chứ?"

Ý cười trong mắt Lê Hoài Âm đậm thêm, đầy thâm ý nói: "Ngươi cứ dưỡng thương cho tốt đi đã rồi tính."

Tạ Thanh Kỳ cúi đầu, may mà lúc nãy nàng không hỏi những câu đó trước mặt Tiêu Minh Chúc, nếu không thì mất mặt chết mất.

Chỉ hai ngày sau, Tiêu Minh Chúc đã nhận mệnh đi Hạc Châu chủ trì cứu tế.

Nửa tháng sau.

Vết thương của Tạ Thanh Kỳ đã lành hẳn, đã có thể xuống đất đi lại.

Mấy ngày nay nàng vẫn luôn canh cánh chuyện chữa bệnh cho Lê Hoài Âm, nghĩ thầm giờ đã đến lúc rồi.

Sau giờ ngọ, hai người đang ngồi đọc sách, Trúc Nguyệt đứng sau Tạ Thanh Kỳ, Hồng Oanh và Thanh Dung đứng sau Lê Hoài Âm.

Tạ Thanh Kỳ chỉ lo liếc nhìn Lê Hoài Âm lật sách, còn cuốn sách của mình thì một trang cũng chưa lật.

Nàng không ngừng xây dựng tâm lý, tự nhủ đây chỉ là quy trình thăm khám bình thường mà thôi.

Một lát sau, trong căn phòng tĩnh lặng vang lên một tiếng nói đột ngột: "Bắt mạch chứ?"

Động tác trên tay Lê Hoài Âm khựng lại, trang sách đang lật dở dừng giữa không trung, lật tiếp không được mà để yên cũng không xong.

Thần kinh Tạ Thanh Kỳ căng như dây đàn, ngón tay vô thức siết chặt. Rõ ràng là một câu nói rất bình thường, sao qua miệng nàng lại nghe như một lời... mời mọc vậy.

"Được."

"Được!" Tạ Thanh Kỳ gật đầu lặp lại câu trả lời của Lê Hoài Âm, thở phào nhẹ nhõm.

"Khụ, đưa tay đây." Tạ Thanh Kỳ vén ống tay áo, đưa ba ngón tay ra, ra hiệu nàng đặt tay lên gối kê mạch.

Lê Hoài Âm chậm rãi đưa tay tới, Hồng Oanh tiến lên giúp nàng vén tay áo cao hơn một chút, lộ ra một đoạn cổ tay trắng ngần như tuyết, mịn màng như ngọc.

Ánh mắt hai người chạm nhau trong thoáng chốc rồi vội dời đi, bầu không khí vi diệu khiến ba người đứng sau đều ngơ ngác không hiểu gì.

Chỉ có hai vị đương sự mới biết cái bắt mạch này có ý nghĩa gì.

Ngón tay Tạ Thanh Kỳ nhẹ nhàng đặt xuống, làn da chạm nhau, một cảm giác mát lạnh mịn màng từ đầu ngón tay lan tỏa, chạy dọc theo cánh tay lên trên, khiến nửa người Tạ Thanh Kỳ tê dại trong chớp mắt, suýt chút nữa thì rụt tay lại.

Nàng vội vàng định thần, tập trung cảm nhận nhịp đập khe khẽ dưới ngón tay. Trong lòng thầm nhủ: Đừng có căng thẳng, đâu phải lần đầu tiên.

Không biết bao lâu trôi qua, Tạ Thanh Kỳ thu tay về, nhẹ giọng nhắc nhở: "Xong rồi."

Lê Hoài Âm giấu đôi tay dưới ống tay áo, tùy ý lật sách đến một trang nào đó. Nàng chỉ cảm thấy từng tấc da thịt nơi cổ tay đang nóng bừng lên, khiến mạch đập cũng nhanh hơn vài phần.

Tạ Thanh Kỳ hiển nhiên không nhận ra sự bối rối của nàng, lại hỏi tiếp: "Vậy... tối nay nhé?"

Ba người đứng sau: ???

Mặt Lê Hoài Âm lập tức ửng đỏ, trừng mắt lườm Tạ Thanh Kỳ một cái.

Ba người đứng sau: !!!

"Thế tử, Hầu gia mời Ngài qua đó một chuyến."

Tạ Thanh Kỳ sửng sốt, ông ấy không phải đang ở ngoài thành an trí nạn dân sao?

Chưa đợi được câu trả lời của Lê Hoài Âm, lòng Tạ Thanh Kỳ bồn chồn không yên, trước khi đi không quên dặn dò: "Đợi ta về rồi bàn bạc thời gian cụ thể nhé."

Cái "đợi" này, kéo dài mãi tới tận đêm khuya.

Tạ Thanh Kỳ trở về, xiêm y trên người đã sớm dơ hẩn, lấm lem bùn đất. Nàng vốn định đẩy cửa bước vào, nhưng thấy Lê Hoài Âm vẫn chưa an giấc, lại sợ mình lôi thôi làm bẩn mắt nàng, liền nhanh như chớp chạy đi tắm rửa sạch sẽ, thay đổi y phục mới dám tiến vào.

Vừa vào cửa, nàng đã liền uống hai chén nước lớn, thở phào một hơi nói: "Gọi ta qua đó, chẳng qua là để ra ngoài thành duy trì trật tự tại các lều phát cháo. Ngươi không biết nạn dân đông đúc thế nào đâu, cả ngày nay ta chỉ đứng đó khản cổ kêu: 'Đừng chen lấn, đừng chen lấn'."

Lê Hoài Âm khẽ hỏi: "Bùn đất trên y phục ngươi là thế nào mà có?"

Tạ Thanh Kỳ cười khổ đáp: "Nạn dân ngày một đông, cháo lại càng nấu càng loãng, bọn họ ăn không đủ no nên sinh loạn. Hôm nay có một đám người đột nhiên xông lên cướp lương thực phía sau, xô đổ cả hai lều cháo, ta đứng gần đó nên cũng chịu vạ lây."

"Hóa ra là vậy." Lê Hoài Âm trầm ngâm như suy tính điều gì, lại hỏi tiếp: "Hầu gia gọi ngươi qua chỉ vì chuyện này thôi sao?"

Tạ Thanh Kỳ ngồi xuống, bất bình nói: "Ông ấy bảo ta nghĩ cách an trí đám nạn dân này. Dưới trướng ông ấy bao nhiêu nhân sĩ tài ba, lại có ngân lượng cứu tế của Thánh thượng, ông ấy còn chẳng làm gì được, ta thì có thể có diệu kế gì cơ chứ?"

Lê Hoài Âm điềm tĩnh nói: "E rằng Hầu gia đã bị Thánh thượng trách phạt. Hiện tại gọi ngươi đến, chưa chắc đã thật sự muốn ngươi giải quyết vấn đề, đại khái chỉ là muốn ngươi thấu hiểu nỗi vất vả của ông ấy, mong ngươi sớm ngày thu tâm dưỡng tính, gánh vác trọng trách của Hầu phủ."

Tạ Thanh Kỳ nghe vậy liền rầu rĩ: "Nhưng ta thực sự không am tường những việc này, bình sinh ta chỉ biết bắt mạch bốc thuốc mà thôi."

Dù thần sắc của Lê Hoài Âm vẫn lãnh đạm như thường, nhưng Tạ Thanh Kỳ vẫn cảm nhận được chút chuyển biến khác lạ. Nghĩ đến việc Lê Hoài Âm đêm khuya vẫn còn ngồi đây, hẳn là đang đợi mình, mắt nàng chợt sáng lên: "Có phải ngươi đã nghĩ ra cách giải quyết rồi không?"

"Các ngươi nắm trong tay quyền thế lẫn ngân lượng còn bó tay, ta thì có thể làm được gì?"

Tạ Thanh Kỳ không tin, ghé sát đầu vào Lê Hoài Âm, năn nỉ: "Nói cho ta biết đi mà. Nếu ngày nào ta cũng phải đi phát cháo, làm gì còn thời gian để... châm cứu cho ngươi?"

"Câm miệng!"

Tạ Thanh Kỳ ngoan ngoãn che miệng lại, chỉ để lộ đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn Lê Hoài Âm đầy mong đợi.

Lê Hoài Âm nhàn nhạt liếc nàng một cái, mở lời: "Trước kia, ngươi chắc hẳn thường xuyên cùng đám công tử phú quý ăn chơi trác táng, hưởng lạc tiêu dao?"

"Ta không..." Tạ Thanh Kỳ định bụng phủ nhận theo bản năng, nhưng thấy ánh mắt nghiêm nghị của Lê Hoài Âm, lại nhớ đến ký ức của nguyên chủ, nàng đành gật đầu thừa nhận, vội vàng cam đoan: "Về sau nhất định sẽ không như vậy nữa."

Lê Hoài Âm lại bảo: "Không, từ ngày mai, ngươi hãy tận lực hẹn những người đó ra ngoài tiêu khiển."

"Hả?" Tạ Thanh Kỳ ngơ ngác không hiểu ý nàng.

Lê Hoài Âm tiếp lời: "Những phú thương quyền quý, thế gia công tử đó, ngươi cứ việc dẫn bọn họ đi chơi. Bất kể là cưỡi ngựa bắn tên, tổ chức yến tiệc, hay xây cất cung lâu thiết lập kho tàng, đều được." Nàng bổ sung thêm: "Thi đấu càng náo nhiệt càng tốt, chốn ăn chơi xây dựng càng xa hoa càng tốt."

"Được, ngày mai ta sẽ làm theo lời ngươi."

Lê Hoài Âm không ngờ Tạ Thanh Kỳ lại đồng ý dứt khoát như vậy, liền hỏi: "Trong lúc thiên hạ không có cơm ăn, ta lại bảo ngươi trắng trợn đi hưởng lạc chơi bời, ngươi không sợ ta đang hãm hại ngươi sao?"

Tạ Thanh Kỳ cười đáp: "Ngươi sẽ không làm vậy."

Bờ môi Lê Hoài Âm khẽ động, cuối cùng chỉ thốt ra một tiếng thở dài: "Nỗi khổ tâm của Hầu gia sợ là uổng phí rồi."

Tạ Thanh Kỳ biết nàng đang lo lắng mình không thể gánh vác Hầu phủ trong tương lai, đôi đồng tử đen nhánh không chút dao động, chỉ thêm vài phần nghiêm túc: "Ta chỉ tin tưởng mình ngươi."

Trước Tiếp