Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa

Chương 67: Ừm, chúng tôi đang yêu đương.

Trước Tiếp

Cùng Yến Ngọc Sơn nói giống nhau, kỳ mới nhất của 《Nói đi là đi, lữ hành》 được tổ tiết mục định địa điểm quay ở một hòn đảo hải ngoại.

Hộ chiếu của Hứa Tích Sương là do Yến Ngọc Sơn giúp làm, ảnh chụp trên hộ chiếu so với ảnh trong chứng minh thư trông còn khí sắc hơn nhiều, gương mặt đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt được.

Khi gặp lại những vị khách mời khác tại sân bay, Thẩm Hựu Liên và mọi người đều thấy Hứa Tích Sương hành động tự nhiên, sắc mặt hồng hào, lúc này mới yên tâm rằng thân thể của cậu thật sự đã khỏe hẳn.

Lần này Phí Nguyên không còn để khán giả đoán xem vị khách mời bay cùng là ai nữa, bởi vì người đó đã sớm tuyên bố tin tức mình tham gia chương trình trên Weibo, Lương Phong.

Lương Phong mang kính râm, mặc áo thun in hình bộ xương khô, bên ngoài khoác thêm chiếc áo da gắn đinh tán. Vừa thấy sáu vị khách mời mới bước lên máy bay, hắn liền giơ tay làm một động tác rock and roll, hưng phấn hét lớn một tiếng: "Ngô hô!"

Những người khác:......

【Cứu mạng, anh Phong phấn khích đến như mất trí luôn】

【Bọn họ làm động tác rock and roll nhiều quá trông giống như có chút bệnh tâm thần ha ha ha】

【Lương Phong ở nước ngoài không phải có buổi biểu diễn sao, địa điểm trùng với đoàn lữ hành, hẳn là tiện đường tham gia luôn rồi】

【Nghe tin rỉ rả nói Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn hôm nay công khai quan hệ, thật không nhỉ?】

【Tin vỉa hè đó mà cũng tin được? Mấy account marketing lừa lưu lượng thôi...】

Dòng bình luận mới vừa lướt qua màn hình thì đại gia đã nghe thấy Lương Phong nói với Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn: "Này, hai người mặc đồ tình nhân à? Ở trước mặt bao nhiêu người mà còn âu yếm thế?"

Vừa nói xong, mọi người mới để ý. Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn đều mặc áo lông, một người màu trắng, một người màu đen. Lúc lên máy bay thì còn có vẻ kín đáo, nhưng khi cởi áo khoác ra thì bên trong cũng đều là áo lông cùng kiểu, chỉ khác màu.

【Thật ra tôi đã để ý từ trước, chỉ là sợ mình suy diễn quá nhiều】

【Cả hai giống hệt nhau thế này, rõ ràng là đang ở bên nhau rồi.】

"Đúng vậy." Yến Ngọc Sơn gật đầu, ngồi xuống phía sau Lương Phong cùng Hứa Tích Sương: "Chúng tôi đang ở bên nhau."

Nhìn vào Hứa Tích Sương, người ấy mấp máy môi cười rồi gật đầu xác nhận: "Ừ, chúng ta yêu nhau."

【??? Thật sao? 】

【Thật chứ? Tôi kích động muốn chết, CP này thật sự có thật.】

【Nghe như hơi khoe khoang nhỉ ha ha ha, mà các cậu ngọt quá rồi】

【Ăn Tết luôn rồi. Yến Ngọc Sơn với Hứa Tích Sương tối nay cưới luôn đi. Tôi đem hồ sơ đăng ký kết hôn đến tận đây.】

【Sao các khách mời khác lại không ngạc nhiên chứ!! Họ có biết từ trước rồi à?】

【Huuh tôi khóc mất, các cậu phải bên nhau thật lâu nha】

【Nếu không sinh con thì không được chia tay. Không, có sinh con cũng không được chia tay.】

Dòng bình luận chuyển thành một biển cảm xúc chúc tụng và la hét. Hai người trong cuộc vẫn rất bình tĩnh ngồi tại chỗ, trừ Hứa Tích Sương có chút hồng hào trên mặt, nhìn chung họ như không bận tâm đến việc vừa mới tuyên bố trước hàng chục vạn người xem.

Máy bay cất cánh, phát sóng trực tiếp tạm gián đoạn. Hứa Tích Sương lập tức thả lỏng, dựa vào ngực Yến Ngọc Sơn để nghỉ ngơi, trong khi Yến Ngọc Sơn khẽ vòng tay ôm đối phương.

Tuy rằng thân thể đã hồi phục, nhưng thói quen dễ buồn ngủ trong thời gian mang thai của Hứa Tích Sương vẫn chưa thay đổi. Trong vòng tay Yến Ngọc Sơn vừa ấm áp vừa vững chãi, cậu chẳng mấy chốc đã yên tâm mà chìm vào giấc ngủ.

Tiếp viên hàng không đi ngang qua, nhìn thấy cảnh đó liền nhỏ giọng hỏi có cần thêm chăn không. Yến Ngọc Sơn khẽ gật đầu, nhận tấm chăn nhỏ từ tay cô, cẩn thận đắp lên người Hứa Tích Sương.

Trước khi rời đi, tiếp viên vẫn không nhịn được quay đầu lại nhìn một cái, vừa vặn bắt gặp khoảnh khắc Yến Ngọc Sơn cúi người, khẽ hôn lên trán người đang ngủ trong lòng mình. Dù vốn không phải fan CP của hai người, cô tiếp viên vẫn bị cảnh tượng ấy làm ngọt đến mức phải che miệng cười, lặng lẽ rời khỏi lối đi nhỏ.

Phía sau, Nhan Dao cũng nhìn thấy hết thảy. Tuy cảnh đó không lọt vào ống kính, nhưng cô vẫn cười rộ lên, nụ cười vừa trêu chọc vừa chân thành. Người ngồi bên cạnh cô, Dụ Thư Điệp thì quay đầu đi, vẻ mặt ghét bỏ, song ánh mắt vẫn lộ ra chút rung động khó nói.

Nhan Dao dĩ nhiên nhận ra điều đó, nghiêng đầu trêu chọc: "Cô hôm nay vì sao lại ngồi cạnh tôi?"

Dụ Thư Điệp mím môi: "Tôi, cô cô sắp xếp."

Thật ra là Thẩm Hựu Liên cố ý an bài như vậy. Sau nhiều ngày quan sát, bà cảm thấy Dụ Thư Điệp quá cứng nhắc, nên muốn để Nhan Dao, người ngoài lạnh trong nóng kéo cô bé ra khỏi cái vỏ cứng đầu kia. Có lẽ sau chuyến đi này, Dụ Thư Điệp sẽ thay đổi một chút.

"Không nói thì thôi vậy." Nhan Dao chẳng bận tâm, nghiêng đầu hỏi tiếp: "Ê, cô có thấy không, Sương Sương bảo khụ, Hứa Tích Sương ấy, được anh Yến thích, có phải là quá may mắn không?"

Dụ Thư Điệp không đáp, nhưng trong lòng thật ra đúng là nghĩ vậy. Cô ta biết Hứa Tích Sương xinh đẹp, diễn giỏi, tính tình tốt, thế nhưng Yến Ngọc Sơn lại thiên vị cậu đến mức ấy, cẩn thận, dịu dàng, luôn nâng niu như báu vật, ai mà chẳng ghen, ai mà chẳng thấy Hứa Tích Sương thật may mắn chứ.

Nhan Dao nhìn nét mặt Dụ Thư Điệp, cười cười: "Xem ra cô vẫn thiếu một đôi mắt tinh tường rồi. Đi theo tôi, tôi dạy cho cô cách cắn CP song hướng."

Dụ Thư Điệp:......

Cô ta quay đầu đi, không định nói chuyện nữa.

Nhưng Nhan Dao đã gửi cho cô một đống cơm CP trong WeChat, fan video, ảnh ghép, bình luận siêu ngọt, vừa gửi vừa bắt cô xem. Suốt mấy tiếng trên chuyến bay, Nhan Dao không ngừng lải nhải bên tai, đến mức khi máy bay hạ cánh, Dụ Thư Điệp cảm giác mình đã bị tẩy não hoàn toàn.

Giờ chỉ cần thấy Yến Ngọc Sơn giúp Hứa Tích Sương cởi áo khoác thôi, cô cũng thấy ngọt lịm tim.  

Tuy biết hòn đảo này khí hậu ấm áp, mọi người đều mặc sơ mi ngắn tay hoặc váy mỏng, vừa xuống máy bay liền cởi áo khoác cho thích ứng với thời tiết.

Hứa Tích Sương mặc áo thun rộng suông, lộ ra vòng bụng hơi nhô nhưng có thể dùng lý do ăn nhiều để che đi, nhìn không quá lộ nên không gây nghi ngờ.

Khi nhân viên đưa hành lý đến chỗ trước, Yến Ngọc Sơn rút trong túi ra kem chống nắng, đội mũ và đeo kính râm cho Hứa Tích Sương, nhẹ nhàng thoa kem lên cánh tay và bắp chân cậu. Hứa Tích Sương đứng e lệ, chăm chú quan sát, chăm sóc từng chút cho Yến Ngọc Sơn mà không hay biết buổi livestream đang mở.

【Hả? Hứa Tích Sương sờ ngực Yến Ngọc Sơn sao?? Vừa tới đã thế này k*ch th*ch quá.】

【Xin đừng công khai bạo lực tình cảm trên sóng nữa, tụi tôi không chịu nổi đâu.】

【Anh Yến nhìn bụng nhỏ của Sương Sương mà mê mẩn quá kìa, dễ thương muốn xỉu】

【Trắng quá trời trắng luôn, anh Yến vốn không ngầu mà đứng cạnh Hứa Tích Sương càng thấy da mình màu kém hẳn】

【Anh Yến chịu nổi sao? Người ta sờ ngực anh như vậy mà vẫn bình tĩnh?!】

Yến Ngọc Sơn cũng gần như không nhịn nổi, anh cúi xuống, nghiêm túc thoa kem lên ngực Hứa Tích Sương rồi thầm nghĩ không nên để anh tiếp tục thế này. 

Nhìn thấy ống kính, Yến Ngọc Sơn liếc một cái, kéo Hứa Tích Sương xoay người tránh khỏi tầm máy quay, bảo cậu không cần lo lắng trước màn hình, rồi nắm tay dẫn cậu rời khỏi khu vực quay, nửa phần thiên vị cũng không cho khán giả thấy.

【? Anh Yến vẫn còn khách khí quá đó nha, cơ ngực đẹp như vậy mà không cho đại gia nhìn thêm chút sao 】

【Anh Yến: Không được, có gia thất rồi, phải giữ nam đức, chỉ để cho vợ xem thôi. 】

【 Hứa Tích Sương che kín quá trời, chẳng lẽ sợ tụi tôi thấy dấu dâu tây trên người à 】

【 Mấy người thiệt là hoàng quá rồi đó.】

Phí Nguyên đã ngồi sẵn trên xe, thấy mọi người đến đủ liền giơ tấm bảng nhỏ trong tay, cười nói: "Chào mọi người, lại gặp mặt rồi. Lần này chúng ta sẽ đến một hòn đảo tư nhân. Tuy là đảo tư nhân, nhưng chủ nhân của nó rất hào phóng, du khách đều có thể đến tham quan, nghỉ dưỡng, thậm chí còn có người định cư ở đó nữa."

Hắn vừa nói vừa thầm nghĩ trong lòng: Yến Ngọc Sơn đúng là nhiều tiền thật.

"Nhiệm vụ đầu tiên là mang hành lý đến biệt thự để nghỉ ngơi." Tất nhiên, hắn không nói ra việc chủ nhân của đảo chính là Yến Ngọc Sơn, mà tiếp tục công bố nhiệm vụ ngày hôm nay: "Nhiệm vụ thứ hai, hãy hỏi thăm người dân địa phương, rồi nhặt vỏ sò trên bãi biển để làm một chiếc vòng cổ. Thế nào, rất đơn giản phải không?"

Phí Nguyên từ lâu đã đánh mất uy tín của mình trong mắt các khách mời. 

Thẩm Hựu Liên khoanh tay, hất cằm hỏi với giọng nửa đùa nửa thật: "Nếu không hoàn thành thì sao? Các người lại tính không cho chúng tôi đồ ăn à?"

Hướng Diêu bỗng xen vào, cười hề hề: "Phí đạo, anh không cho đồ ăn cũng chẳng sao đâu. Bên này chúng tôi có thần câu cá Hứa Tích Sương, ở ngay bờ biển như thế này, Tiểu Hứa tuyệt đối sẽ không để ai phải đói đâu."

Phí Nguyên bị chặn họng, mặt hơi cứng lại, vội vàng giải thích: "Làm gì có chuyện đó.Trên đảo có cửa hàng đầy đủ, mọi người muốn ăn gì cứ mua. Nhiệm vụ của chúng ta từ trước đến nay đều không có tính ép buộc đâu mà."

【 Ha ha ha, hỏi thử Phí đạo xem có sợ danh tiếng thần câu cá của Hứa Tích Sương không?】

【 Từ sau khi Hướng Diêu đi câu ba buổi sáng liền mà không được con nào, anh ta liền chuyển sang sùng bái Hứa Tích Sương, buồn cười muốn xỉu 】

【 Phí đạo hôm nay túng quá, mấy kỳ trước còn dám trêu Thẩm Ảnh hậu, giờ thấy Yến Ngọc Sơn tới là ngoan liền 】

【 Hứa Tích Sương tựa vào người Yến Ngọc Sơn ngủ rồi kìa, ngọt quá trời ơi 】

Xe lăn bánh đều đặn, hơn một tiếng sau thì dừng lại trước biệt thự, nơi các khách mời sẽ nghỉ ngơi lần này.

Hứa Tích Sương tỉnh dậy ngay khi xe vừa dừng, ánh mắt còn mơ màng. Cậu dụi đầu vào ngực Yến Ngọc Sơn, khẽ khò khè một tiếng như mèo con, khiến làn đạn suýt nữa nổ tung.

【 A a a là mèo con. Là mèo con thật sự đó trời ơi!!! 】

【 Chết mất thôi, Yến Ngọc Sơn hôn lên trán Hứa Tích Sương để gọi dậy kìa, ai chịu nổi cái cảnh này. 】

【 Trời ơi ngọt quá, đúng là người đang yêu nói chuyện bằng tế bào cũng khác người thường mà 】

Bị hôn một cái, Hứa Tích Sương lập tức tỉnh táo lại. Cậu nhớ ra mình vẫn đang trong buổi phát sóng trực tiếp, vành tai lập tức đỏ lên, liếc nhanh về phía camera rồi bị Yến Ngọc Sơn nắm tay kéo xuống xe, cùng nhau bước vào biệt thự.

Biệt thự này dường như thuộc về người ưa phong cách tối giản, hoặc có thể do lâu không dùng nên bài trí vô cùng đơn sơ. Toàn bộ tòa nhà sơn trắng, đường nét hào phóng mà thanh nhã. Bên trong đồ đạc không nhiều bàn ghế, tủ kệ đều được phủ khăn và bọc ô dù kỹ lưỡng, mang lại cảm giác vừa sạch sẽ vừa trầm tĩnh.

Nghe mọi người bàn tán, Hứa Tích Sương lặng lẽ liếc nhìn Yến Ngọc Sơn một cái.

Cả cậu và Phí Nguyên đều biết, nơi này vốn là biệt thự riêng của Yến Ngọc Sơn. Những góc nhọn trong phòng được bọc lại cẩn thận đều là vì cậu mà làm. Bây giờ bụng cậu đã khá lớn, Yến Ngọc Sơn tuy ngoài miệng không nói gì, nhưng thần kinh lại càng lúc càng căng. Mọi thứ trong nhà chỉ cần có khả năng gây thương tích đều bị dọn sạch.

Biệt thự không có thang máy, Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn vẫn chọn phòng ở tầng một, hai phòng sát nhau, chỉ cần đi vài bước là tới. Mấy vị khách khác cũng chọn phòng tương tự như lần trước.

Sắp xếp hành lý xong, mọi người tập trung ở phòng khách tầng một để bàn chuyện nấu cơm. Rút kinh nghiệm từ lần trước, cả nhóm đồng loạt loại Hứa Tích Sương ra khỏi danh sách nấu ăn. Cuối cùng chia thành ba nhóm: Yến Ngọc Sơn đi cùng Hướng Diêu, Dụ Thư Điệp với Nhan Dao, còn Thẩm Hựu Liên ghép cặp cùng Lương Phong. Ba nhóm thay phiên nhau lo cơm nước cho cả đoàn.

Bên ngoài nắng rực rỡ. Từ nơi phủ đầy băng tuyết chuyển sang hòn đảo tràn ngập ánh mặt trời, ai nấy đều có phần chưa quen. Nhưng nhớ tới nhiệm vụ thứ hai Phí Nguyên đã giao, mọi người lại hào hứng chia tổ, đi về ba hướng khác nhau tìm người dân địa phương để học cách làm vòng cổ bằng vỏ sò.

Biết rõ Yến Ngọc Sơn và Hứa Tích Sương đang ở bên nhau, mấy vị khách quý khác cũng rất biết điều, không quấy rầy thế giới hai người của họ. Vì vậy, hai người liền cùng một tổ, hướng về khu chợ phía đông mà đi.

Khu chợ nằm sát bờ biển. Trên bãi cát, các cô gái mặc bikini và những chàng trai cơ bắp đang khoe dáng, chơi bóng chuyền, phơi nắng, uống nước lạnh, lướt sóng... chỉ liếc mắt một cái đã thấy toàn là người.

Hứa Tích Sương chỉ nhìn thoáng qua rồi lập tức thu ánh mắt về. Nhưng khi quay đầu lại, cậu phát hiện Yến Ngọc Sơn vẫn đang nhìn về phía bãi cát bên kia.

Ánh mắt Yến Ngọc Sơn chăm chú, dường như đang nhìn ai đó, còn hơi nheo mắt lại như muốn xác nhận. Hứa Tích Sương liền theo hướng đó nhìn sang, chỉ thấy một nhóm nam nữ dáng người cực chuẩn đang cụng ly uống rượu.

Hứa Tích Sương nhịn vài giây, rốt cuộc không chịu nổi, quay sang hỏi thẳng: "Anh đang nhìn cái gì vậy?"

【! Hứa Tích Sương ghen rồi. Ghen kìa. Anh Yến mau quay đầu lại đi!!! 】

【Anh Yến tiêu rồi, giờ nhận lỗi vẫn còn kịp đó 】

【 Tôi thì lại nghĩ Yến Ngọc Sơn không phải đang nhìn người khác đâu, vì người đẹp nhất đang ngay bên cạnh anh ấy mà 】

【 Nhưng mà cô gái tóc vàng kia dáng người thật sự đẹp quá mà. 】

Giọng Hứa Tích Sương nghe nhẹ hều, nhưng Yến Ngọc Sơn lại lập tức ngửi thấy mùi nguy hiểm. Anh hoàn hồn, đối diện với ánh mắt Hứa Tích Sương, rồi nhanh chóng đáp: "Anh đang nhìn Khương Dương Trạch."

Câu trả lời ngoài dự đoán khiến Hứa Tích Sương hơi ngẩn ra, khẽ lặp lại: "Khương Dương Trạch?"

"Lần trước cậu ta gây chuyện..." Yến Ngọc Sơn dừng lại một chút, không nói chi tiết, chỉ nhàn nhạt nói: "Sợ tôi tìm tính sổ nên chạy ra nước ngoài, không ngờ lại trùng hợp gặp ở đây. Muốn qua chào hỏi một tiếng không?"

"Cũng được." Hứa Tích Sương gật đầu, hơi chột dạ, vô thức siết chặt tay Yến Ngọc Sơn.

Yến Ngọc Sơn đương nhiên biết Hứa Tích Sương vừa nãy là đang ghen, nhưng anh chẳng nói gì, chỉ khẽ cong khóe môi, tâm trạng tốt đến mức gần như muốn cười thành tiếng.

Ghen có nghĩa là để tâm. Tuy ban đầu không định chọc cho Hứa Tích Sương ghen, nhưng kiểu ngoài ý muốn ngọt ngào này, anh lại cực kỳ thích.

【 Anh Yến, anh kiềm chế chút đi, khóe miệng sắp nhếch lên tới mang tai rồi kìa 】

【 Có ai biết người anh Yến nói là ai không vậy? 】

【 Là Khương Dương Trạch đó. Bạn thân của anh Yến, nhà giàu nứt đố đổ vách, tính cách siêu bốc, Weibo toàn đăng ảnh tiệc tùng ăn chơi 】

【 Có ai biết Khương Dương Trạch từng chọc gì khiến anh Yến ghim không? 】

Khương Dương Trạch bên kia hoàn toàn không hay biết cơn nguy hiểm đang đến gần. Hắn đang vui vẻ ôm eo cô gái tóc vàng bên cạnh, tay kia nâng chai bia cụng ly với đám bạn, cười lớn chuẩn bị uống cạn một hơi.

"Khương Dương Trạch."

Tay Khương Dương Trạch run lên, suýt nữa làm bia đổ. Hắn cảm thấy mình chắc say rồi, bằng không ở nơi đất khách quê người này, sao lại có thể nghe thấy giọng Yến ca được chứ, ha ha...

"Khương Dương Trạch." Yến Ngọc Sơn nắm lấy vai hắn, xoay người hắn lại, khóe môi cong lên, nụ cười chẳng có chút thiện ý nào: "Có vẻ cậu chơi vui lắm nhỉ?"

Khương Dương Trạch khẽ run lên một cái, men rượu bay sạch ngay lập tức.

Hắn run rẩy đặt chai bia xuống, dè dặt hỏi: "Anh Yến, không phải chứ, lúc này anh không phải đang ở trong nước quay chương trình sao?"

Yến Ngọc Sơn chỉ ra phía sau, nơi máy quay đang ghi hình: "Đang quay đây."

Khương Dương Trạch suýt quỳ sụp tại chỗ: "Anh Yến, em sai rồi. Em không nên gọi Hứa Tích Sương là anh dâu... ơ, Hứa Tích Sương cũng ở đây à?"

Yến Ngọc Sơn đẩy đầu hắn sang một bên, không cho nhìn, sợ hắn lại ăn nói linh tinh. Sau đó anh thản nhiên thả xuống một quả bom: "Tôi với Hứa Tích Sương đang ở bên nhau."

Khương Dương Trạch sững sờ vài giây, rồi oa một tiếng kêu to: "Là thật hả? Khi nào vậy? Anh Yến, anh còn coi em là anh em không thế, chuyện lớn như vậy mà không nói với em."

Trong lúc Yến Ngọc Sơn chỉnh đốn Khương Dương Trạch, cô gái tóc vàng mà hắn ôm ban nãy cũng bước tới chỗ Hứa Tích Sương.

Cô gái tóc vàng có gương mặt vô cùng xinh đẹp, nhìn thấy ống kính máy quay sau lưng liền nở nụ cười quyến rũ, rõ ràng không quá bận tâm, ở nước ngoài, chuyện lên hình vốn rất bình thường, thậm chí còn tăng thêm độ nổi tiếng.

Cô gái nhìn Hứa Tích Sương từ đầu đến chân, dùng tiếng Anh hỏi: "Anh cũng đến đây du lịch à?"

Rõ ràng là coi Hứa Tích Sương như người Yến Ngọc Sơn dẫn theo.

Hứa Tích Sương khẽ mỉm cười, đáp lại bằng tiếng Anh chuẩn xác: "Không. Tôi là bạn trai của anh ấy."

Cô gái tóc vàng hơi sững sờ, nhướng mày kinh ngạc. Cô từng nghe danh Yến Ngọc Sơn, người như anh, nếu có thể tiếp cận, chỉ cần một món quà tùy ý tặng cũng đủ giúp người ta sống sung sướng nửa đời. Nhưng Yến Ngọc Sơn không giống đám bạn thân ăn chơi như Khương Dương Trạch, vốn chẳng ai chạm được tới gấu áo của anh.

Cô gái tóc vàng thật sự không tin có người dám mạo nhận là bạn trai của Yến Ngọc Sơn. Nếu khiến anh tức giận, hậu quả chắc chẳng ai dám tưởng.

Nghĩ vậy, cô lập tức thay đổi thái độ, trở nên nhiệt tình khác hẳn, chủ động giới thiệu Hứa Tích Sương với đám bạn, thậm chí còn muốn kéo cậu ra bàn rượu, mời uống và ăn nhẹ. Nhưng Hứa Tích Sương lịch sự từ chối.

Làn đạn nhanh chóng hiển thị phần phiên dịch trực tiếp cuộc hội thoại giữa Hứa Tích Sương và cô gái tóc vàng, khán giả phản ứng sôi nổi:

【 Tức ghê. Khí chất chính cung của Sương Sương mạnh như vậy rồi mà vẫn có người không biết điều, 】

【 Hứa Tích Sương: Tôi, bạn trai chính chủ của Yến Ngọc Sơn, độc nhất vô nhị toàn cầu 】

【 Tôi nhớ Hứa Tích Sương bỏ học từ cấp ba mà? Sao tiếng Anh lại giỏi thế? 】

【 Giới giải trí rốt cuộc có bao nhiêu người giỏi giấu nghề vậy trời 】

【 ? Tiếng Anh tốt thì liên quan gì đến bằng cấp? Không thể tự học à? Với lại, Hứa Tích Sương nghỉ học vì chuyện gia đình và tiền chữa bệnh, sau đó vẫn tham gia thi đại học và có bằng tốt nghiệp đàng hoàng nhé, không phải chín lậu cá.】

【Anh Yến, các anh còn nhớ rõ các anh đang làm nhiệm vụ không? 】

Bên kia Yến Ngọc Sơn đã kết thúc tính sổ, Khương Dương Trạch ôm bụng khổ ha ha mà chạy tới, đầu tiên là thành khẩn hướng Hứa Tích Sương xin lỗi, sau đó quy quy củ củ gọi một tiếng anh hai, rồi cười nịnh nọt hỏi: "Yến ca, hứa ca, ta thỉnh các ngươi ăn cơm đi!"

"Chúng ta còn phải làm nhiệm vụ nữa." Yến Ngọc Sơn từ chối: "Cậu có biết ở đây chỗ nào có người làm vòng cổ vỏ sò truyền thống không?"

"Biết chứ." Khương Dương Trạch vội cười hì hì: "Hai người tìm đúng người rồi đó. Ở chỗ này người làm vòng cổ vỏ sò truyền thống hiếm lắm, mà vừa hay tôi biết, để tôi dẫn hai người đi."

"Khó tìm vậy à?" Hứa Tích Sương hỏi.

Khương Dương Trạch gật đầu: "Đúng vậy, người biết làm chỉ còn rất ít, hơn nữa hiện giờ chỉ có một nhà còn làm thôi."

Hứa Tích Sương liếc sang Yến Ngọc Sơn. Yến Ngọc Sơn hiểu ngay ý cậu, quay lại hỏi Khương Dương Trạch: "Cậu có ngại nếu chúng tôi dẫn thêm vài người cùng đi không?"

"Không ngại, không ngại gì hết." Khương Dương Trạch đáp liền.

Thế là Hứa Tích Sương lấy điện thoại ra, gửi tin vào nhóm, gọi mọi người cùng đi theo Khương Dương Trạch.

Bên ngoài, đạo diễn Phí Nguyên đang lén quan sát: ......

Hắn chuẩn bị cho các khách mời một nhiệm vụ gian nan cực kỳ khó. Một nhiệm vụ mà đáng lẽ phải tìm rất lâu mới ra.

Kết quả, bị Yến Ngọc Sơn với Hứa Tích Sương nhẹ nhàng phá banh trong ba câu nói.

Trước Tiếp