Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bay được hơn mười phút.
Li Li ôm ba lô ấm áp, chưa được bao lâu thì bụng bắt đầu réo ùng ục. Nhóc con nằm sấp bên cửa sổ vội ôm chặt bụng, không muốn để anh cả nghe thấy.
Cuối cùng cũng xong việc quay phim, Thời Thịnh tranh thủ thời gian xử lý công việc tồn đọng. Mắt không rời màn hình máy tính, anh nói: “Trong ba lô có đồ ăn đấy.”
Li Li thắc mắc: “Là ba lô của Li Li ạ?”
Thấy anh cả gật đầu, nhóc con càng khó hiểu hơn. Cậu nhớ rõ ràng tối qua trước khi đi ngủ, mẹ chỉ bỏ vào ba lô một con búp bê bông và một gói khăn giấy thơm, đâu còn gì nữa đâu.
Nhưng đúng là cái ba lô nặng hơn tối qua thật.
Li Li tò mò mở ra, đập vào mắt là một chiếc lọ nhỏ trong suốt đựng đầy sữa bột, bên trên dán tờ giấy ghi hai chữ “Li Li”.
Là chữ mẹ viết.
Mắt nhóc con sáng rực lên, chúi đầu vào trong ba lô, tay ngắn ngủn lục lọi, chạm phải bình sữa vẫn còn hơi nóng qua lớp vỏ cách nhiệt.
Cậu mở to mắt nhìn kỹ, cẩn thận đợi tay quen với nhiệt độ bình sữa rồi mới ôm bằng hai tay, lén nhìn anh cả ngồi bên cạnh.
Sữa bột chắc chắn là mẹ chuẩn bị.
Còn bình sữa này là do anh cả vừa cầm ba lô đi pha.
Nhưng sao Li Li còn chưa biết mình đói mà mẹ và anh cả đã biết rồi? Đầu óc nhóc con đầy ắp câu hỏi, cậu ôm bình sữa, ngẩng đầu lên: “Cảm ơn anh ạ.”
Đôi mắt đen láy cong lên vui vẻ.
Nỗi buồn vì xa mẹ mấy ngày bỗng chốc tan biến lúc nào không hay.
Thời Thịnh vẫn tiếp tục làm việc: “Ừ.”
Nhân viên chương trình đã thông báo trước lịch trình hôm nay, Thời Thịnh chỉ tranh thủ được chút thời gian trên máy bay để giải quyết công việc.
Đó cũng là lý do anh phải mang theo trợ lý, phòng khi công ty có việc gấp không liên lạc được.
Thấy anh bận rộn, Li Li tự ôm bình sữa bú no nê, vừa bú vừa ngắm bầu trời bên ngoài. Mây trắng bồng bềnh nhìn lúc đầu thì lạ mắt nhưng nhìn mãi cũng chán.
Cậu mong chờ xem lúc hạ cánh sẽ thấy gì hơn.
Li Li uống từ từ, cái bụng đói meo dần được lấp đầy. Trẻ con no bụng là căng da mắt, cảnh vật ngoài cửa sổ lại đơn điệu khiến mắt Li Li díp lại, cậu lắc đầu: “Anh ơi em uống xong rồi ạ.”
Thời Thịnh: “Thế thì cất đi.”
Cái đầu nhỏ gật gù: “Vâng ạ!”
Cậu đóng nắp bình sữa, nhét lại vào ba lô sau đó ôm ba lô vào lòng, nhắm mắt ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Đến khi nhóc con trượt dần xuống người mình, đầu tựa vào tay mình, Thời Thịnh mới phát hiện ra em trai đã ngủ say.
Anh dừng việc, hạ thấp giọng bảo trợ lý: “Lấy cái chăn ra đây.”
Rất nhanh sau đó, chiếc chăn lông mềm mại được đắp lên người Li Li. Nhóc con theo bản năng dụi đầu vào chăn, ngủ càng say hơn.
Khi tỉnh dậy thì máy bay đã hạ cánh.
Thời Thịnh lay em dậy, thấy nhóc con mơ màng mở mắt liền nhắc: “Đến nơi rồi.”
Li Li vẫn chưa tỉnh hẳn, được dắt xuống ghế, bước thấp bước cao theo sau anh cả, mắt nhắm mắt mở đi như chim cánh cụt, loạng choạng xiêu vẹo.
Thỉnh thoảng lại va vào chân Thời Thịnh, mở mắt ra nhìn một cái rồi lại nhắm tịt vào.
Thời Thịnh: “Sắp xuống máy bay rồi.”
Li Li gật đầu chậm chạp.
Nhưng mà Li Li buồn ngủ.
Trợ lý đi sau thấy vậy liền giải vây:
“Giám đốc Thời để tôi bế Li Li xuống cho.”
Cậu ta mở điện thoại khoe hình nền là một bé gái thắt bím tóc đáng yêu cười tươi rói:
“Em gái tôi toàn do tôi bế ẵm đấy, anh yên tâm, tôi biết cách bế trẻ con mà.”
Thời Thịnh nhìn cầu thang máy bay trước mặt, khựng lại một chút rồi buông tay Li Li ra.
Vì Li Li dậy muộn nên họ là những người xuống cuối cùng.
Li Li đang buồn ngủ díp mắt, tự nhiên thấy tay anh cả buông ra thì giật mình tỉnh táo đôi chút. Cậu dụi mắt định nắm lại tay anh thì bỗng một ông anh lạ hoắc ngồi xổm xuống trước mặt, cười nụ cười dịu dàng đến đáng ngờ:
“Nào để anh bế em nhé.”
Cả Thời Thịnh và trợ lý đều không ngờ tới phản ứng của nhóc con. Li Li hoảng hốt lao tới ôm chặt lấy chân Thời Thịnh, giọng run run sợ hãi: “Anh ơi! Có chú lạ mặt!”
Cậu rúc mặt vào chân anh, nức nở: “Mẹ dặn không được đi theo người lạ đâu ạ!”
Hoàn toàn không cảm nhận được bắp đùi người anh đang cứng đờ lại. Một lúc sau, Thời Thịnh mới ho khan một tiếng: “Nhìn kỹ lại xem.”
Trợ lý nhìn sếp mình đứng chôn chân tại chỗ và nhóc con đang bám chặt lấy chân sếp không buông.
Dù rất muốn nói với sếp là trẻ con không phải đồ dễ vỡ nhưng vì tiền thưởng cuối năm, cậu ta đành nén lại, không vạch trần sự lúng túng của sếp.
Cậu ta đành lên tiếng giải vây lần nữa: “Li Li à là anh đây mà.”
Nhóc con đang buồn ngủ díu mắt mới rụt rè ngẩng đầu lên, cố nhìn kỹ: “Anh trợ lý ạ?”
Trợ lý gật đầu: “Sắp xuống máy bay rồi, Giám đốc Thời sợ em ngã.”
Li Li thắc mắc tại sao anh cả không bế mình nhưng do dự một chút rồi lấy hết can đảm buông chân anh cả ra, bước những bước ngắn về phía trợ lý.
Ngón tay thon dài của Thời Thịnh co lại rồi thả lỏng.
“Để tôi.”
Nhóc con đang đi về phía trợ lý liền quay ngoắt lại, lao sầm vào người anh cả, giơ hai tay lên cao, ngửa mặt chờ bế: “Li Li đây rồi ạ.”
“Anh bế ạ!”
Thời Thịnh ngồi xổm xuống, luống cuống luồn tay qua nách nhóc con nhấc bổng lên. Chạm vào cơ thể mềm mại như cục bột của trẻ con, đầu ngón tay anh không khỏi cứng lại.
Li Li đã quen được mẹ bế, một tay ôm cổ người lớn, quay người ra phía trước, nhìn cầu thang máy bay vắng tanh. Nhân viên trên máy bay đã nhận ra sự chậm trễ, định lên tiếng nhắc nhở.
Li Li không hiểu sao anh cả chưa đi, thắc mắc hỏi: “Anh đi thôi ạ, hết người rồi.”
Trợ lý nói đỡ: “Giám đốc Thời, anh cứ yên tâm.”
Đoạn đường xuống cầu thang máy bay không dài nhưng Li Li bị bế hơi khó chịu, cứ cựa quậy liên tục. Tuy nhiên, lần đầu được anh cả bế nên cậu thấy rất lạ lẫm và thích thú.
Thời Thịnh cao hơn Thời Trình đang học cấp ba gần một cái đầu cũng phải mét tám.
Được bế lên cao, Li Li cảm thấy như mình đang bay, nhất là khi đứng trên cầu thang máy bay nhìn xuống dòng người và xe cộ bé xíu bên dưới.
Nhìn chỗ này một tí, ngó chỗ kia một tí.
Quay trái quay phải.
Dù tư thế bế của Thời Thịnh có phần vụng về và cứng nhắc nhưng bờ vai rộng và cánh tay vững chãi mang lại cho Li Li cảm giác an toàn tuyệt đối, dù ở độ cao này cậu cũng không thấy sợ.
Nhưng thời gian được bế ngắn ngủi, vừa xuống hết cầu thang là Li Li bị thả xuống đất ngay.
Nhân viên chương trình đã đợi sẵn ở sân bay, máy quay dựng lên tua tủa nhưng vì không phải ngôi sao nổi tiếng nên không thu hút quá nhiều sự chú ý.
Khi Li Li được anh cả dắt tay đi ra khỏi cửa VIP, cậu nhìn thấy ngay “dì Đường chị” đang cầm cái loa to đùng.
Đường Danh tinh mắt thấy nhóc con vẫy tay với mình liền cười tít mắt vẫy lại.
Nhưng sự chú ý của Li Li nhanh chóng bị thu hút bởi một cậu bé đứng trước mặt Đường Danh.
Cậu bé sáu bảy tuổi mặc áo khoác chống nắng màu đen mỏng tang, đeo kính râm cực ngầu, ôm một tấm bảng trắng dày cộp nổi bần bật so với vóc dáng nhỏ bé của mình. Trên bảng viết mấy chữ to đùng, nguệch ngoạc: [Đón em Li Li].
Chữ đầu tiên không biết viết nên viết phiên âm, chữ thứ hai thì thiếu nét.
Nhìn là biết chữ trẻ con viết.
Cố Tiểu Trạch thấy em trai vừa đi ra vẫy tay về phía mình liền nhếch môi cười, vẻ mặt đắc ý giơ cao tấm bảng trắng lên vẫy vẫy.
Đón em nào thì ai cũng biết rồi đấy.
Đây không phải là sắp xếp của chương trình đâu nhé.
Các bé khác đã lên xe chuyên dụng đến địa điểm tập kết từ lâu rồi, chỉ có mỗi Cố Tiểu Trạch, Cố phu nhân gọi thế nào cũng không chịu đi, cứ nằng nặc học theo cách đón người ở sân bay trên mạng, ôm tấm bảng đứng đợi ở đây hơn mười phút rồi.
Cậu nhóc còn giữ khư khư tấm bảng, không cho mẹ đụng vào.
Li Li cố gắng nhìn kỹ: “Kia là anh Tiểu Trạch ạ?” Cậu lại “a” lên một tiếng: “Trên bảng viết tên Li Li ạ?”
“Anh Tiểu Trạch viết sai tên Li Li rồi kìa.” Vì nói xấu người khác nên Li Li thì thầm vào tai anh cả, giọng bé xíu.
“Ngốc xít quá.”
Nhưng mà Li Li thích cái bảng nhỏ này lắm.