Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời Li trằn trọc mãi mới ngủ được, sáng hôm sau dậy muộn, vừa mở mắt đã thấy tin nhắn của Thời Trình:
[Ok.]
[Để anh hỏi Cố Trạch lịch trình mấy ngày tới.]
[Lạc Lạc vẫy tay (Chào buổi sáng).jpg]
Thời Li chụp rất nhiều ảnh Lạc Lạc, chế thành đủ loại meme, bộ meme Lạc Lạc dần lưu hành nội bộ trong nhà họ Thời.
Hôm nay Cố Trạch cũng dậy muộn. Khi Thời Li đi ra, anh vẫn mặc đồ ngủ, ngồi ở quầy bar ngăn cách phòng khách và phòng bếp làm việc, mắt dán vào màn hình laptop.
Giống như Thời Thịnh năm xưa, Cố Trạch đang dần làm quen với công việc kinh doanh của gia đình để chuẩn bị tiếp quản sau khi tốt nghiệp. Mọi hợp đồng hợp tác của nhà họ Cố ở châu Âu đều do Cố Trạch đàm phán.
Thỉnh thoảng anh phải giám sát tiến độ các dự án.
Mệt thì nhấp một ngụm cà phê đen đá bên tay trái. Nghe tiếng mở cửa phòng ngủ phụ, Cố Trạch quay đầu lại: “Dậy rồi à?”
Thời Li gật đầu, ngáp một cái: “Anh đang làm việc ạ?”
Cố Trạch ừ một tiếng.
Thời Li nói nhỏ: “Thế em không làm phiền anh nữa, em đi rửa mặt đây.”
Cậu căng thẳng đi về phía nhà vệ sinh phòng khách nhưng rồi mím môi, hạ quyết tâm quay lại chạy đến trước mặt Cố Trạch.
Tóc tai Thời Li rối bù, vài sợi vểnh lên ngơ ngác. Cậu mặc bộ đồ ngủ nhung san hô màu kem mang từ nhà đi, mềm mại như lông mèo Fufu.
Cậu cúi xuống hôn nhanh lên khóe môi Cố Trạch.
“Chào buổi sáng.”
Nói bằng giọng hơi.
Cố Trạch sững sờ, nhìn chằm chằm vành tai đỏ ửng của Thời Li từ từ nở nụ cười: “Chào buổi sáng.”
Thời Li đứng thẳng dậy, luống cuống giật lấy cốc cà phê đá của Cố Trạch: “Em tịch thu cái này, cấm uống.”
Cố Trạch thở dài: “Được rồi.”
Thời Li giả vờ hung dữ: “Không có lần sau đâu đấy.”
Cố Trạch đưa tay giữ gáy Thời Li, ấn nhẹ đầu cậu xuống, rướn người hôn lên vành tai ửng hồng của cậu thì thầm bằng hơi: “Được.”
“Nghe em hết.”
Giọng Cố Trạch trầm thấp, hơi thở phả vào tai Thời Li khiến nửa người cậu tê dại, cảm giác tê dại lan tỏa từ nơi môi anh chạm vào.
Mặt Thời Li đỏ bừng, lắp bắp: “Em, em đi đổ đây.” Cậu chạy biến vào bếp, hoàn hồn lại mới đưa tay nhéo tai mình.
Sao cậu lại yếu thế trước anh Tiểu Trạch thế nhỉ? Rõ ràng cậu hôn anh thì anh tỉnh bơ còn anh hôn cậu cái là cậu rụng rời chân tay.
Thời Li đổ hết cà phê, rửa sạch cốc, tự nhủ không thể cứ thế này mãi được.
Nhưng đây là lần đầu tiên cậu yêu đương,
Kinh nghiệm tình trường là con số không tròn trĩnh.
Trong lúc Thời Li rửa mặt, Cố Trạch vào bếp làm bữa trưa: mì Ý sốt tiêu đen hành tây, bên trên là thịt xông khói chiên và giăm bông thái lát.
Thời Li chọn một ly nước ép,
Cố Trạch uống nước lọc.
“Bao giờ bạn anh đến đón Fufu ạ?” Thời Li đưa điện thoại cho Cố Trạch xem đoạn chat với Thời Trình: “Nếu không tiện thì em bảo chị cả là chị cứ về trước đi, không cần đợi tụi mình.”
Cậu sực nhớ ra: “Nếu anh không thích có người lạ đi cùng thì em từ chối luôn.”
Dù sao Cố Trạch cũng không thân với chị cả, Thời Vân Kinh ít khi ở nhà.
Dù cậu rất muốn gặp chị nhưng cũng phải để ý cảm nhận của anh Tiểu Trạch, xem anh có muốn chuyến du lịch hai người bỗng dưng có thêm người thứ ba không.
Cố Trạch uống ngụm nước ép lạnh: “Họ về London tối nay, sáng mai là đón Fufu được rồi.” Anh xem lịch: “Lễ trao giải chị cả tham gia chắc là ngày mai để anh xem vé máy bay từ London sang đó.”
Một phút sau.
“Đặt xong rồi, 3 rưỡi chiều.”
Tốc độ làm việc của Cố Trạch nhanh đến chóng mặt, Thời Li còn chưa ăn hết cuộn mì anh đã giải quyết xong xuôi mọi việc. Cậu ngẩn người nuốt vội miếng mì: “Thế hôm nay mình có đi đâu không anh?”
Cố Trạch: “Tùy em.”
Những địa điểm nổi tiếng ở London anh đã đưa Thời Li đi gần hết rồi, vả lại sau này về nước đâu phải không sang nữa, không cần vội vàng đi hết trong mấy ngày ngắn ngủi.
Thấy Thời Li do dự, anh gõ nhẹ ngón tay lên bàn, đưa ra gợi ý: “Em hỏi trước xem chị cả xong việc có cần đi tiệc tùng hay có kế hoạch gì không, nếu không thì mình cùng đi đón chị ấy.”
“Nếu thế thì ngày mai sẽ phải di chuyển nhiều, hôm nay ở nhà thu dọn hành lý, nghỉ ngơi cho lại sức cũng được.”
Anh lại uống thêm ngụm nước ép ngọt lịm.
Mắt Thời Li sáng lên: “Quyết định thế đi, em đi bảo anh hai, tiện thể hỏi chị cả luôn.” Thấy ly nước ép sắp cạn đáy, cậu phồng má giận dỗi: “Anh đừng uống nước của em nữa.”
Cậu mới uống được một ngụm thôi mà!
Cố Trạch chắc chắn cố ý.
“Sáng anh uống cà phê đá rồi, giờ lại uống nước ép đá của em.” Thời Li lầm bầm. Cậu không có thói quen uống nước đá nên thỉnh thoảng uống chút không sao nhưng Cố Trạch thì khác.
Cố Trạch khựng lại: “Trời lạnh, em dễ bị cảm, ăn xong anh pha thuốc cảm cho em.” Thấy cậu thiếu niên thèm thuồng tiu nghỉu, anh mềm lòng đẩy ly nước ép còn một nửa sang.
Dường như sau khi xác nhận quan hệ, những chuyện bình thường hay để ý giờ cũng trở nên bình thường. Cố Trạch uống chung cốc với cậu, giờ đẩy lại, Thời Li cầm cốc, khựng lại một hai giây rồi uống thử một ngụm.
Cũng chẳng khác gì.
Vẫn là nước ép mát lạnh trôi tuột xuống dạ dày.
Nhưng hình như cũng khác một chút,
Có vẻ ngọt hơn.
Buổi chiều, Cố Trạch tiếp tục làm việc, Thời Li nằm bò ra bàn bên cạnh, thỉnh thoảng chán quá lại lén nhìn anh.
Cậu vẫn chưa quen với thân phận bạn trai mới này, cử chỉ còn gượng gạo, căng thẳng hơn trước.
Cố Trạch nhận ra, kiểm tra xong dự án liền gập laptop lại: “Xem phim không?”
Thời Li ngơ ngác: “Không dọn đồ ạ?”
“Không vội.”
Phòng khách có cửa sổ sát đất nhìn ra những tòa nhà chọc trời hiện đại. Khi rèm cửa chắn sáng được kéo lại, căn phòng tối om.
Thời Li phải bật đèn pin điện thoại mới thấy đường đi.
Tối quá.
Trong bóng tối, tay cậu được nắm lấy. Ở trong nhà nên tay Cố Trạch ấm áp, lòng bàn tay nóng hổi bao bọc lấy tay cậu, dẫn cậu đến sô pha.
Khác với căn hộ ở Bắc Kinh, phòng khách ở London lắp máy chiếu, màn chiếu để một góc lâu không dùng, lắp đặt hơi phiền phức.
Cố Trạch gỡ mấy bức tranh dán tường xuống, bật máy chiếu, kết nối điện thoại rồi hỏi Thời Li muốn xem gì.
Họ ngồi cùng nhau trên sô pha, màn hình điện thoại bé tí nên Thời Li phải ghé sát vào Cố Trạch xem anh lướt màn hình: “Không xem phim ma đâu nhé.”
Cố Trạch: “Ừ.”
Anh không sợ nhưng Thời Li sợ.
Chọn mãi mới quyết định xem một bộ phim hài Hoa Quốc nhẹ nhàng. Phim vừa bắt đầu đã có mấy tình huống hài hước khiến Thời Li bật cười khúc khích.
Bên cạnh là Fufu, bên kia là Cố Trạch, cậu ôm gối tựa mềm mại trong lòng, thỉnh thoảng Cố Trạch lại thì thầm nhận xét về bộ phim.
Trong bóng tối, Thời Li cứ lén nhìn Cố Trạch mãi, dù tiếng phim ồn ào bên tai nhưng cậu vẫn thấy không gian thật yên tĩnh.
Cố Trạch dường như cảm nhận được ánh mắt cậu, hỏi: “Sao thế?”
Tim Thời Li hẫng một nhịp, lắc đầu: “Không có gì ạ.”
“Anh đừng động đậy.”
Cậu bỗng nói nhỏ.
Cố Trạch cúi xuống nhìn: “Mỏi à?”
Thời Li: “Hơi hơi ạ.”
Không phải đâu, sô pha êm lắm.
Nhưng cậu thiếu niên cứ nhích dần sang bên cạnh như chú chim cánh cụt ngả vào người anh, cọ cọ tìm tư thế thoải mái.
Thời Li im lặng xem phim tiếp, trong bóng tối lờ mờ cảm thấy Cố Trạch đang nhìn mình lại ngờ ngợ là ảo giác, chắc anh Tiểu Trạch cũng đang xem phim thôi.
Rất lâu sau, giọng nam trầm thấp vang bên tai: “Hôn một cái nhé, được không?”
Giọng hơi khàn.
Nhịp tim dồn dập bị kìm nén bấy lâu bỗng nổi dậy như trống đánh, Thời Li “ưm” một tiếng, quay mặt sang, hàng mi run rẩy nhắm lại theo bản năng: “Anh, anh hôn đi.”
Cố Trạch nâng mặt cậu lên, cúi xuống.
Họ hôn nhau trong bóng tối,
Hơi thở quyện vào nhau nồng nàn.
Trong không gian riêng tư kín đáo, dường như mọi thứ trở nên táo bạo hơn. Thời Li vốn đang dựa vào anh, bị cuốn vào nụ hôn nồng cháy, bất tri bất giác ngả hẳn vào người Cố Trạch.
Tay cậu đặt lên eo bụng săn chắc, cơ bắp rõ ràng của anh qua lớp áo, nhiệt độ nóng bỏng khiến cậu rụt tay lại.
Cả người cậu cũng nóng ran.
Khi Thời Li quay mặt đi th* d*c, giọng nói trở nên nhão nhoẹt: “Không được đưa lưỡi vào.”
Xấu hổ đến mức muốn độn thổ.
Giọng Cố Trạch khàn đặc: “Được.”
Một từ ngắn gọn, nhẹ đến mức không nghe kỹ sẽ không thấy.
Thời Li ngẩn người, quay lại nhìn, bắt gặp ánh mắt Cố Trạch nhìn mình chằm chằm trong bóng tối, ánh mắt chứa đựng d*c v*ng bị kìm nén.
“Anh không hôn nữa.”
Giọng buồn thiu.
Như chú sói bị mắng cụp cả đuôi.
“Thế... thế thì.” Thời Li thở hắt ra, mi mắt ướt át run rẩy: “hôn một cái thôi nhé.”
“Không được quá đáng đâu đấy.”
Thế là Cố Trạch lại cúi xuống, cẩn thận chạm nhẹ vào khóe môi Thời Li, khàn giọng đáp “được”.
Cuối cùng chẳng ai kiềm chế nổi,
Một khi đã vượt qua giới hạn thì không thể dừng lại được.
Phim hết từ bao giờ, Thời Li vẫn nằm trên người Cố Trạch th* d*c. Phòng khách yên tĩnh, tiếng thở càng thêm rõ mồn một.
Kỹ thuật hôn vụng về của Cố Trạch tiến bộ thần tốc, anh hôn lên giọt nước mắt nơi đuôi mắt Thời Li như một lời kết thúc.
“Hơi sưng rồi.”
“Anh ra ngoài mua thuốc mỡ cho em.”
Thời Li ôm chặt Cố Trạch lắc đầu: “Xa lắm.” Cậu mím môi, cảm thấy hơi rát.
Hơi hối hận,
Sợ mai chị cả nhìn ra manh mối.