Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân

Chương 51

Trước Tiếp

Chương 51

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Nha Bảo cũng là kiểu sấm to mưa nhỏ, trước khi đến còn hưng phấn không tả xiết trong xe, nói muốn chơi cái này cái kia. Vào công viên giải trí, chạy loanh quanh trong đám đông ùn ùn một lúc, con bé đã bắt đầu kêu mệt.

Ban đầu còn vùng vằng không chịu cha bế, giờ lại mắt mong chờ kéo tay Chu Yến Chi, làm nũng nói: “Cha bế.”

Chu Yến Chi vẫn còn ghen với con bé, trước khi đưa tay ra thì hỏi trước: “DiDi tốt hơn hay cha tốt hơn?”

Nha Nhi ngây ra, mắt đảo tròn.

“Hừ,” Chu Yến Chi véo mũi nhỏ của con bé, cố tình trêu chọc: “Phải suy nghĩ lâu như vậy cơ à, vậy cha không bế nữa.”

Nha Nhi cảm thấy cha đang làm khó mình.

Cha tốt, DiDi cũng tốt, nhưng không phải tốt giống nhau.

Cô bé cứng đầu lắm, quay người lại, kéo Ôn Tụng đi về hướng khác.

“Bé con—” Ôn Tụng bị con bé kéo lảo đảo, nhịn cười quay lại nhìn Chu Yến Chi một cái.

Chu Yến Chi đi theo.

Ôn Tụng đang chuẩn bị dỗ cả hai bên, Nha Nhi đã khóc trước, nhào vào lòng Ôn Tụng, thút thít nói: “Cha không bế con!” Từng lời từng chữ, như thể chịu đựng nỗi oan ức tày trời.

Ôn Tụng ôm con bé, vỗ vỗ mông nhỏ của con: “Công chúa nhỏ hôm nay trang điểm xinh đẹp thế này, khóc một cái là hỏng hết luôn.”

Nha Nhi nghe vậy, lập tức ngừng thút thít.

Ôn Tụng đặt con bé lên ghế, rút khăn giấy cẩn thận lau nước mắt cho con, rồi nói: “Cha ghen rồi. Cha nghĩ DiDi quan trọng hơn trong lòng Nha Nhi.”

Nha Nhi mím môi: “Không thể so sánh được.”

“Tại sao?”

“Vì DiDi sẽ đến đảo Úc Úc, cha vs ba ba sẽ luôn ở bên con.”

Ôn Tụng vừa xúc động vừa có chút buồn bã: Thực ra hai chúng ta cũng không thể ở bên con mãi mãi được, bảo bối.

Nha Nhi lau nước mắt, nhìn Chu Yến Chi đang chầm chậm đi tới, chủ động nhảy xuống ghế, chạy đến ôm chân Chu Yến Chi, ngẩng đầu lên, tủi thân nhìn anh.

Chu Yến Chi ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm với con bé.

Nha Nhi đặt tay Chu Yến Chi lên ngực nhỏ của mình, nghiêm túc nói: “Trong lòng Nha Nhi, cha với ba ba là quan trọng nhất. Cha không được tùy tiện giận dỗi.”

Nói xong liền nhào vào lòng Chu Yến Chi.

Con bé là một em bé lớn lên trong môi trường tràn đầy tình yêu thương, không bao giờ ngần ngại nói lời yêu, không bao giờ ngần ngại bày tỏ.

Vì bông hoa được tưới bằng tình yêu, luôn khoe sắc nở rộ khi đối diện với thế giới.

Ôn Tụng bước tới vài bước, ánh mắt đối diện với Chu Yến Chi từ xa. Chu Yến Chi dùng khẩu hình nói: “Tiểu nũng nịu tinh.”

Chu Yến Chi ôm Nha Nhi, đi tới, hôn lên má Ôn Tụng: “Ba ba có thể học hỏi Nha Nhi.”

Ôn Tụng không nhịn được cười.

Gia đình ba người lại chơi thêm hai trò nữa, cuối cùng đưa cô bé ngủ gà ngủ gật về nhà.

**

Năm Ôn Tụng hai mươi bảy tuổi, cậu chính thức quay lại làm việc cho Vân Đồ.

Chu Yến Chi đã nhiều lần khuyên cậu không cần giới hạn tầm nhìn ở Thành phố Phỉ, nhưng Ôn Tụng vẫn kiên quyết trở về. Cậu nhân danh phòng thí nghiệm ký hợp đồng hợp tác lâu dài với Vân Đồ, tập trung vào lĩnh vực tính toán bảo mật, phát triển các chức năng cụ thể, không làm việc bên trong tòa nhà Vân Đồ.

Cậu thuê một văn phòng, nhóm của cậu tổng cộng bốn người, trong đó có Dư Chính Phàm.

Về phần Tạ Bách Vũ, anh ấy đã ra nước ngoài. Mấy năm nay Ôn Tụng vẫn giữ liên lạc với anh ấy, cũng hỏi ý kiến của anh ấy. Tạ Bách Vũ nói mình muốn ra ngoài thử sức một phen, nếu trở về thảm hại thì mong ông chủ Ôn thu nhận.

Ôn Tụng cười nói được.

Phòng làm việc được hoàn thành việc bố trí vào ngày thứ ba sau sinh nhật hai mươi bảy tuổi của Ôn Tụng, tất cả thiết bị đều đã được điều chỉnh xong.

Ôn Tụng và các đồng nghiệp cùng nhau bắn pháo hoa giấy.

Tiếng “bùm” vang lên, dải ruy băng đầy trời.

Ôn Tụng đứng tại chỗ, quay đầu lại, lặng lẽ nhìn biển tên phòng thí nghiệm, mắt đầy cảm xúc. Dư Chính Phàm đi tới, cười nói: “Mấy năm nay, cậu thay đổi nhiều thật đấy.”

Ôn Tụng cũng cảm thấy mình thay đổi rất nhiều.

Nhiều đến mức đôi khi cậu không nhớ nổi mình từng nhút nhát và tự ti đến mức nào, bởi vì bạn bè của cậu cũng đang thay đổi tốt hơn.

Cậu đã xin chính quyền Thành phố Phỉ cấp đề tài dự án. Vân Đồ cung cấp tài nguyên công nghiệp, còn cậu và đội của cậu chịu trách nhiệm nghiên cứu và phát triển.

“Không sợ người khác nói cậu đi cửa sau à?” Phương Tư Kính đến tham quan.

Ôn Tụng cười khẽ: “Em đâu phải người nổi tiếng, lời đàm tiếu vài câu, em không để tâm nữa.”

Phương Tư Kính gật đầu: “Phải có thái độ này chứ. Cậu xem Lâm Luật Thăng kìa, đi đâu cũng nói anh ta là con rể ở rể nhà anh, sợ người khác không biết quan hệ của anh ta với nhà anh. Anh còn nghi ngờ anh ta ở bên anh là vì gia sản của anh nữa. đó”

Ôn Tụng bị anh chọc cười, hỏi anh và Lâm Tổng gần đây thế nào.

Phương Tư Kính nói: “Gia đình giục anh tranh thủ tuổi còn trẻ thì sinh một đứa, anh không muốn. Anh ta luôn ủng hộ ý kiến của anh, đang võ mồm quần hùng, một mình đấu với bốn người lớn trong nhà, bận rộn lắm.”

Phương Tư Kính vốn tính tự do, phóng khoáng. Kết hôn hai năm với Lâm Luật Thăng mà chưa từng sống chung, hai người chơi trò yêu đương sau hôn nhân, vui vẻ không thôi. Gặp nhau cứ như lén lút, thỉnh thoảng còn thuê phòng khách sạn. Mãi đến khi cha mẹ không chịu nổi nữa, tưởng rằng họ đang có quan hệ mở, phải nhắc nhở ép buộc họ về sống chung, hai người mới chịu an phận.

Ôn Tụng cười nói: “Nha Nhi cũng là con gái của anh mà.”

“Đương nhiên rồi, bao lì xì lớn mỗi năm đâu phải là cho không.”

Trước khi phòng thí nghiệm đi vào hoạt động, Ôn Tụng cũng bận rộn một thời gian.

Việc xin dự án phức tạp hơn cậu nghĩ, thủ tục của chính phủ rất nhiều, phải nửa tháng sau mới nhận được giấy phép. Việc bàn giao với Vân Đồ thì đơn giản, Chu Yến Chi đã chuẩn bị sẵn cho cậu rồi.

Tháng Chín, dự án chính thức khởi động.

Cả mùa cuối hè đầu thu, Ôn Tụng đều vùi mình trong phòng thí nghiệm, liên tiếp mấy tối đều về nhà sau chín giờ.

Về đến nhà, Nha Nhi đã ngủ rồi. Chu Yến Chi nằm bên cạnh con bé đọc truyện cổ tích, giọng rất nhẹ. Nghe tiếng bước chân, Chu Yến Chi quay đầu lại, mỉm cười với Ôn Tụng: “Về rồi à?”

Ôn Tụng ra dấu “suỵt” với anh. Đôi dép đế vải đi trên sàn gỗ không hề phát ra tiếng động, cậu đi đến bên giường.

Cô bé đã ngủ say, nằm trên giường trong tư thế rất an toàn, d*ng ch*n dạng tay hình chữ “Đại”. Một tay nhỏ nắm lấy cánh tay Chu Yến Chi, chân trái gác lên gấu bông.

Ôn Tụng đi tới, đắp chăn cho con bé.

Chu Yến Chi nhẹ nhàng gỡ tay Nha Nhi ra, tắt đèn, cùng Ôn Tụng rời khỏi phòng trẻ con.

“Em xin lỗi, hôm qua vừa hứa sẽ về sớm, mà vẫn không làm được,” Ôn Tụng lắc lắc tay áo Chu Yến Chi.

Chu Yến Chi dừng lại, thở dài nói: “Tôi chỉ lo em bận quá, cơ thể không chịu nổi.”

Chuyện phòng thí nghiệm của Ôn Tụng vừa về Thành phố Phỉ đã nhận được hợp tác của Vân Đồ, rất nhiều người đều biết. Trong công ty càng bàn tán xôn xao. Ôn Tụng lại là người có lòng tự trọng rất mạnh, miệng thì nói không quan tâm, nhưng trong lòng vẫn âm thầm cố gắng hết sức. Đồng nghiệp đều về rồi, cậu vẫn không về, một mình nghiên cứu phương án đến tận đêm khuya.

Chu Yến Chi không nói gì, chỉ nhắc cậu không cần vội, cứ chậm rãi, ngày còn dài, đừng để cơ thể bị suy kiệt.

Hôm qua Ôn Tụng còn ngoan ngoãn gật đầu, hôm nay lại về nhà dưới ánh trăng.

Cậu làm nũng sà vào lòng Chu Yến Chi. Chu Yến Chi cũng chẳng có cách nào với cậu, không thể thốt ra một lời trách móc nào, chỉ có thể vỗ mông cậu, thở dài: “Em đó.”

Chu tiên sinh năm nay đã ba mươi lăm tuổi. Mặc dù vẫn đẹp trai, đang ở độ tuổi quyến rũ nhất, nhưng nhìn bé vợ omega có khuôn mặt trẻ thơ của mình, thỉnh thoảng anh vẫn cảm thấy bất an.

Đặc biệt là cậu alpha hai mươi lăm tuổi trong phòng thí nghiệm kia.

Cậu ta hơi giống Trịnh Tuyết Dương, người từng là đối tượng tin đồn của Ôn Tụng — mặc dù Ôn Tụng nói cậu không nhớ nổi Trịnh Tuyết Dương trông như thế nào, Chu Yến Chi vẫn không tránh khỏi việc để tâm.

Mấy hôm trước anh tan làm đi đón Ôn Tụng về nhà, vừa hay thấy cậu alpha đó đang ghé sát bàn làm việc của Ôn Tụng, lắc lư đầu hỏi vấn đề, cười đến tận mang tai.

Đương nhiên, anh không để Ôn Tụng biết suy nghĩ của mình.

Anh cũng không hề nghi ngờ Ôn Tụng.

Anh chỉ đơn thuần là lo lắng về tuổi tác, dù sao cũng đã ba mươi lăm tuổi rồi.

Thêm vào đó, Ôn Tụng gần đây cũng không còn quấn quýt anh nữa. Giống như hôm nay về nhà, làm nũng với anh một lát là đã vào phòng tắm.

Chu Yến Chi một mình trên giường nghe tiếng nước chảy ào ào, ánh mắt trầm xuống, cố ý kéo chăn ra. Ôn Tụng nhanh chóng sấy khô tóc bước ra, vừa cài cúc áo ngủ vừa trèo lên giường.

Chu Yến Chi duỗi một chân đang co lên.

Ôn Tụng bò đến bên cạnh anh.

Chu Yến Chi cởi hai cúc áo đầu tiên.

Ôn Tụng nằm xuống.

Chu Yến Chi nghiêng người, để lộ bờ ngực với cơ bắp rõ nét, lặng lẽ nhìn Ôn Tụng.

Ôn Tụng chợt nhớ ra thầy hướng dẫn nói đã gửi cho cậu một bài luận tiếng Anh qua email, vội vàng tải về điện thoại, lướt nhanh qua. Phát hiện đó chính là vấn đề cậu đã vắt óc suy nghĩ cả ngày. Nước ngoài đã có câu trả lời rồi, cậu vô cùng phấn khích, phải bảy tám phút sau mới bình tĩnh lại, khóe môi vẫn còn nở nụ cười, đặt điện thoại xuống.

“Tiên sinh, giáo sư gửi cho em một bài—”

Nói đến nửa chừng thì kẹt lại.

Chu Yến Chi nghiêng người dựa vào đầu giường, cánh tay lười biếng kê dưới trán. Khuôn mặt ôn hòa như ngọc thường ngày giờ đã không còn nụ cười nào. Mắt trái hơi nheo lại sau tròng kính phát ra ánh sáng lạnh lùng đầy ẩn ý, như một mãnh thú đã khóa chặt con mồi.

Lần trước thấy vẻ mặt này của anh, là vào cuối năm ngoái, khi cậu và Tạ Bách Vũ nói chuyện thêm hai mươi phút ngoài khách sạn sau buổi tiệc.

“Tiên sinh… làm, làm sao vậy?”

“Em nghĩ sao?”

Chu Yến Chi không đưa tay, cũng không mở rộng lòng, không thèm ban phát một lời nào, cứ thế nhìn chằm chằm Ôn Tụng.

Đại não Ôn Tụng quay nhanh hơn chục vòng, cuối cùng cũng phản ứng lại, ghé sát vào, giữ lấy má Chu Yến Chi chủ động hôn.

Hôn một lúc lâu, cậu ngồi bật dậy: “Không đúng, vẫn chưa đến thời gian tiên sinh đến kỳ mẫn cảm mà.”

“Chỉ có kỳ mẫn cảm mới được làm thôi à?”

Ôn Tụng biết mình nói hớ, vội vàng rúc vào lòng Chu Yến Chi, ôm tay anh cởi cúc áo của mình. Từng chiếc cúc được cởi ra, trượt xuống dọc xương quai xanh.

Ôn Tụng là người đột nhiên trưởng thành từ khoảng hai mươi lăm tuổi. Những đường nét nhỏ nhắn, tròn trịa ban đầu bất giác biến thành vẻ tuấn tú. Khi ngước mắt nhìn người, hàng mi dài cong vút cứ như những chiếc móc câu nhỏ, mang theo một vẻ quyến rũ khác.

Hai năm trước, khi Ôn Tụng học thạc sĩ, số lời tỏ tình cậu nhận được không đếm xuể. May mắn thay, sau đó cậu đã công khai thân phận đã kết hôn của mình.

Cậu kéo tay Chu Yến Chi, ôm lấy eo mình. Đợi Chu Yến Chi v**t v* đủ rồi, cậu lại lật người, nằm sấp trên ngực anh, ngồi ngay ngắn, chờ Chu Yến Chi đưa tay vào trong.

Trên giường, Chu Yến Chi luôn là người chủ động.

Ôn Tụng không quen và cũng không biết cách dẫn dắt.

Dù sao thì tay Chu Yến Chi đã quá quen đường quen nẻo, nhắm mắt cũng có thể luồn vào quần áo ngủ của Ôn Tụng, còn dễ dàng hơn cả vào cửa nhà.

Anh cử động qua lớp quần ngủ.

Nhưng Chu Yến Chi không làm theo ý cậu. Anh đưa tay ra nhưng lại kê dưới gáy, nhìn Ôn Tụng một cách thư thái và nói: “Tiểu Tụng làm việc vất vả rồi.”

Ôn Tụng không hiểu, lắp bắp: “Không vất vả.”

“Nếu không vất vả,” Chu Yến Chi nắm tay Ôn Tụng, đặt lên chỗ đó, “Vậy thì Tiểu Tụng tự làm đi.”

**

Chan: làm thế nào, tả đi cho họ chung với :)

Hết chương 51

Trước Tiếp