Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân

Chương 49

Trước Tiếp

Chương 49

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Ôn Tụng cũng không biết mình đã thay đổi tư thế từ lúc nào, cả người nằm ngang giữa giường, ngửa đầu lên, khóe mắt liếc thấy chiếc dây ruy băng ren đã rớt xuống đất trong tình trạng gần như đứt lìa.

Đứt từ lúc nào? Cậu không thể nhớ nổi nữa.

Còn chưa kịp hồi tưởng, Chu Yến Chi lại vòng tay ôm lấy eo cậu.

Ánh mắt Chu Yến Chi trong đêm tối hoàn toàn giống như một con sói dữ đang đói khát, hoàn toàn không còn vẻ thanh lịch, quý phái thường ngày, trong mắt chỉ toàn là khát vọng muốn tháo xương róc thịt Ôn Tụng.

Ôn Tụng trong những lúc này luôn có chút bàng hoàng, nhớ lại những đêm thời niên thiếu, sau khi mới phân hóa, những đêm cậu rung động nhất với chuyện tình ái mông lung, Chu Yến Chi trong giấc mơ hoàn toàn khác biệt so với alpha lúc này. Xem ra, cậu vẫn còn quá non nớt.

Chu Yến Chi tháo bao cao su vứt vào thùng rác, nằm sấp lên người Ôn Tụng nghỉ ngơi một lúc.

Ôn Tụng ôm vai anh hỏi: “Lần nào tiên sinh cũng dùng ạ?” Chu Yến Chi luôn rời đi một lát rồi lại cuồn cuộn trở lại, cậu thậm chí còn không để ý thấy hành động của anh.

“Ừm,” Chu Yến Chi hôn lên cổ cậu, “Sao vậy, Tiểu Tụng còn muốn sinh nữa à?”

Ôn Tụng thì không có ý kiến gì về chuyện này.

“Không sinh nữa. Nuôi nấng Nha Nhi lớn khôn đã cần rất nhiều tâm huyết rồi, hơn nữa Tiểu Tụng còn nhiều kế hoạch phải hoàn thành.”

Ôn Tụng nhìn lên trần nhà, ngây người thất thần.

“Đi tắm thôi,” Chu Yến Chi đứng dậy khỏi người cậu, kéo cậu đến mép giường rồi bế bổng lên. Ôn Tụng mượn ánh trăng mờ ảo nhìn khuôn mặt anh, đưa tay lên, lau đi một giọt mồ hôi trên trán anh.

“Tiên sinh, một năm nay em cũng đã nhìn thấy một chút thế giới rồi.”

Cậu ngồi trên bồn rửa mặt, đung đưa đôi chân thon dài, lặng lẽ nhìn Chu Yến Chi xả nước vào bồn tắm.

Nghe thấy lời cậu nói, Chu Yến Chi quay lại hỏi: “Cảm giác thế nào?”

“Vẫn thấy tiên sinh là tốt nhất.”

Một câu tình cảm bất ngờ khiến Chu Yến Chi khựng lại, ngón tay dừng lại trong nước vài giây rồi mới rút ra.

Anh bước đến trước mặt Ôn Tụng, ôm lấy cậu.

“Tiên sinh, em hiểu, ngài hy vọng em trở nên tốt hơn, ưu tú hơn, đừng vì quá khứ đáng thương mà giới hạn cuộc đời. Tiên sinh đã hy sinh và nâng đỡ em trưởng thành, em rất biết ơn, nhưng em cũng có suy nghĩ của riêng em. Tiên sinh mãi mãi là vị trí số một trong lòng em, mãi mãi là số một. Em muốn tiên sinh biết điều đó.”

“Tôi biết,” Chu Yến Chi chạm trán với cậu.

Sáng sớm hôm sau, Ôn Tụng vẫn còn ngủ say. Mơ màng cảm nhận được một vật gì đó ấm áp và mềm mại chui vào chăn của cậu, nắm lấy cánh tay cậu, đầu tiên là cuộn tròn trong khuỷu tay cậu, sau đó hì hục bò lên người cậu, nằm sấp trên ngực cậu.

Không cần nghĩ cũng biết là ai.

Ôn Tụng đã tỉnh, cố tình không mở mắt.

Cảm nhận được Nha Nhi đã tìm được một vị trí thoải mái trên ngực cậu, áp sát thật chặt, cậu mới đột ngột mở mắt ra, làm Nha Nhi giật mình, hai mắt tròn xoe, giây tiếp theo lại cười đến cong cong cả mắt.

“Ba ba!”

Ôn Tụng cố ý trêu bé: “Đây là ai thế này? Heo con nhà ai lại nằm trên người tôi thế này?”

“Là Nha Nhi,” Nha Nhi ôm cổ Ôn Tụng, biện minh cho mình: “Không phải heo con, Nha Nhi là cỏ nhỏ mà.”

Ôn Tụng xoa xoa cái mông tròn và vòng eo nhỏ nhắn, chắc nịch của bé, gật đầu nói: “Thì ra là mầm cỏ nhỏ!”

Nha Nhi lao tới, hôn Ôn Tụng một cái rõ kêu: “Ông mặt trời đã thức dậy lâu lắm rồi, sao ba ba vẫn chưa dậy thế ạ?” Mắt con bé đảo một vòng, phát hiện ra quy luật, “Mỗi lần ba ba đi học về, là lại ngủ nướng!”

Mặt Ôn Tụng đỏ lên, vội vàng đùa giỡn với bé: “Làm gì có đâu.”

Cậu cù nách Nha Nhi, con bé vừa cười khúc khích vừa trốn xuống gối. Ôn Tụng lại kéo chăn phủ kín con, hai ba con một lớn một nhỏ đùa giỡn vui vẻ, cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân của Chu Yến Chi, Nha Nhi mới chui vọt ra ngoài.

“Cha!” Con bé đưa tay ra, Chu Yến Chi đưa bình sữa vừa hâm nóng cho nó.

Nha Nhi thỏa mãn, ôm bình sữa ngồi phịch xuống lòng Ôn Tụng, ngửa đầu lên, gác cái chân nhỏ xíu, uống sữa ngon lành.

Ôn Tụng nhìn con bé vẻ mặt hạnh phúc như vậy, không nhịn được cúi xuống hôn con.

Đáng tiếc sữa quan trọng hơn, Nha Nhi nhíu mày nhỏ xíu, do dự không biết có nên hôn lại ba ba một cái hay không, nhưng con bé thật sự không thể rảnh miệng, đành bỏ cuộc, nhưng không quên đưa bàn tay nhỏ ra trước mặt Ôn Tụng, để Ôn Tụng nhẹ nhàng cắn một cái.

Chu Yến Chi cũng tham gia vào, nắm lấy bàn tay nhỏ còn lại của Nha Nhi, làm bộ muốn cắn.

Nha Nhi giật mình, lập tức đưa chân nhỏ ra.

“Phải cắn tay nhỏ cơ,” Chu Yến Chi từ chối.

Nha Nhi tội nghiệp rũ lông mày, giằng co nội tâm một lúc lâu, mới đưa ra quyết định. Con bé nắm chặt tay lại, chặn trước miệng Chu Yến Chi, căng thẳng nói: “Cắn một cái thôi nha.”

Chu Yến Chi không nghe lời, cắn liền ba bốn cái.

“Hức…” Nha Nhi lập tức chui vào lòng Ôn Tụng, ngay cả bình sữa cũng không cần nữa.

Ôn Tụng vẫn lo lắng, kiểm tra bàn tay nhỏ của con. Chu Yến Chi nói với cậu: “Con bé đang làm nũng đó. Bình thường tôi vẫn trêu nó mỗi ngày, nó chẳng sao cả, em vừa về là nó lại hức hức.”

Bị vạch trần rồi.

Nha Nhi quay đầu lại, bĩu môi với Chu Yến Chi.

Chu Yến Chi nhìn con bé thấy càng lúc càng đáng yêu, cúi xuống, hôn lên cái má phúng phính của con.

Nha Nhi lại cười, tự mình bò dậy ôm lấy bình sữa.

Thật là tràn đầy sức sống, Ôn Tụng nghĩ: Tốt quá.

Khi mới mang thai, cậu đã trò chuyện với Kiều Phồn về tương lai của em bé. Cậu nói muốn sinh con xong sẽ đưa con rời khỏi Thành phố Phỉ, đến một nơi mới để sinh sống, làm vài công việc mỗi ngày, chắc chắn sẽ nuôi được con. Kiều Phồn nghe xong, hỏi cậu: “Nhưng mà… như vậy thực sự tốt cho em bé không? Cậu có muốn con của mình sống như chúng ta không?”

Chính câu nói đó đã khiến Ôn Tụng bắt đầu do dự.

Sinh con không phải là để kéo dài cuộc đời của cậu, mà là cậu quá khao khát có một gia đình.

Đương nhiên, cậu mong con mình khỏe mạnh, hoạt bát và vui vẻ.

May mắn thay, cậu đã không đi sai đường ở ngã rẽ cuộc đời.

Cậu đã toại nguyện.

Cậu cúi đầu véo mông nhỏ của Nha Nhi. Có lẽ là trân trọng khoảng thời gian cậu ở nhà, Nha Nhi không bao giờ giận cậu, chỉ ngẩng đầu lên, cười toe toét với cậu, giọng non nớt nói: “Ba ba làm gì thế ạ?”

Nha Nhi cũng có một đôi má lúm đồng tiền nhỏ, cười lên trông đặc biệt rõ ràng.

Ôn Tụng đợi con uống xong, cuộn con lại, ôm vào lòng, nhẹ giọng nói: “Ngủ với ba ba một lát nữa nhé.”

Nha Nhi đương nhiên vô cùng sẵn lòng.

Ôn Tụng không ngủ nướng quá lâu, đã dậy trước mười rưỡi, vệ sinh cá nhân, thay quần áo và xuống lầu ăn sáng.

Chu Yến Chi có công việc quan trọng, đã đi làm.

Ôn Tụng bế Nha Nhi ra sân chơi.

Cậu ngồi trên xích đu, Nha Nhi ngồi trên đùi cậu. Cậu một tay ôm con, một tay giúp con bé buộc lại tóc.

Không lâu sau khi Nha Nhi chào đời, con bé đã trở thành tiểu minh tinh của cả khu biệt thự. Những người lớn tuổi ở hai nhà bên cạnh ghen tị không thôi. Mỗi lần đi ngang qua, họ đều hỏi: “Tiểu Nha Nhi có ở nhà không?”

Nha Nhi lớn tiếng nói: “Có ạ!”

Ôn Tụng bế con bé ra cửa, chào hỏi các ông bà.

“Ba ba về nhà rồi, Tiểu Nha Nhi có vui không?” Một bà cụ hỏi.

Nha Nhi liền nghiêng đầu nói: “Vui ạ!”

Ôn Tụng đã hòa đồng hơn trước, nhưng vẫn không thể hướng ngoại bằng Nha Nhi. Cậu chỉ có thể cười trừ, nhìn tiểu Nha Nhi dễ dàng chinh phục trái tim của các ông bà chỉ bằng vài câu nói. Chẳng bao lâu sau, đủ loại đồ ăn thức uống theo mùa đã được gửi đến tận cửa. Ôn Tụng từ chối đủ kiểu, hàng xóm chỉ nói: “Cháu cứ nhận đi, chúng ta thực sự yêu quý Tiểu Nha Nhi.”

Ôn Tụng nhướng mày với Nha Nhi, Nha Nhi không hiểu gì, ôm gấu bông nhỏ cười ngây ngô với cậu.

Ôn Tụng vốn định vào bếp nấu một bữa cơm Trung Hoa, đã lâu rồi cậu chưa nấu ăn cho tiên sinh rồi.

Nhưng Chu Yến Chi gọi điện thoại về gấp, nói công ty có việc khẩn cấp, không thể về được.

Ôn Tụng vội vàng nói: “Không sao đâu, tiên sinh cứ làm việc của mình đi ạ.”

“Tôi sẽ cố gắng giải quyết xong sớm nhất. Em đừng đợi tôi về ăn cơm nhé.”

Cúp điện thoại, Ôn Tụng và Nha Nhi nhìn nhau.

Nha Nhi hỏi: “Cha không về ạ?”

“Cha bận rộn và vất vả quá.”

Nha Nhi bĩu môi nói: “Nha Nhi mau lớn.”

Ôn Tụng ngạc nhiên: “Lớn rồi, con muốn làm gì?”

“Con muốn…” Nha Nhi suy nghĩ một lát, “Nha Nhi đi làm, hai người ở nhà ngủ.”

“Bé ngoan,” Ôn Tụng bật cười thành tiếng.

Ăn xong cơm, Ôn Tụng gửi tin nhắn cho trợ lý của Chu Yến Chi, hỏi Chu Yến Chi đang bận việc gì.

Trợ lý nói: [Sản phẩm mới gặp chút vấn đề, ngài ấy đang có một buổi họp báo khẩn cấp, còn nửa tiếng nữa là kết thúc.]

Ôn Tụng ngạc nhiên, cậu hoàn toàn không biết gì.

Sau khi học thạc sĩ, cậu cứ đắm chìm trong cuộc sống học tập của mình. Nhớ lại, cậu đã không theo dõi tin tức của Vân Đồ hơn một tháng rồi, hoàn toàn không biết về việc ra mắt sản phẩm mới, Chu Yến Chi cũng không nói cho cậu. Bình thường gọi điện, cậu đều đơn phương kể về cuộc sống của mình. Cứ như thể cậu mặc định Chu Yến Chi là ổn định, hoàn hảo, không bao giờ mắc lỗi, cậu chỉ cần dựa dẫm vào anh là đủ.

Điều này thật sự không nên.

Chu Yến Chi không phải là vạn năng. Điều hành một doanh nghiệp hàng nghìn người, áp lực của anh thực chất lớn hơn Ôn Tụng rất nhiều.

“Đi ra ngoài một chuyến với ba ba nhé, được không?”

Nha Nhi lập tức đặt gấu bông xuống: “Được ạ!”

Ôn Tụng thu dọn đồ đạc, xuống hầm lấy xe.

Cậu đã học lái xe năm ngoái, do Chu Yến Chi đồng hành luyện tập.

Mỗi tối nhân lúc Nha Nhi ngủ say, hai người lại lén lút lái xe ra ngoài luyện tập. Ôn Tụng rất muốn nói rằng cậu cảm thấy thoải mái khi ở cạnh thầy dạy lái xe hơn là khi ở cạnh Chu Yến Chi, khi đó cậu lại thấy căng thẳng. Nhưng Chu Yến Chi cứ ở bên cậu cả ngày lẫn đêm, cậu cũng không thể nói lời từ chối.

May mắn thay, Chu Yến Chi nhận ra cảm xúc nhỏ của cậu, thường xuyên cầm điện thoại, giả vờ xem tin nhắn, không nhìn chằm chằm vào Ôn Tụng lúc cậu đánh tay lái. Ôn Tụng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Thực ra cậu chỉ muốn thể hiện tốt hơn trước mặt anh mà thôi.

Ngày thứ hai có bằng lái, Chu Yến Chi đã mua xe cho cậu.

Ôn Tụng từ chối không thành công, cộng thêm thấy vẻ mặt phấn khích của cô nhân viên bán hàng khi chốt được hợp đồng lớn, cuối cùng cậu cũng gật đầu, ôm bó hoa chụp ảnh trước xe. Cô nhân viên bán hàng đưa hóa đơn, Ôn Tụng nhìn dãy số không, thầm tính toán xem mình còn nợ anh bao nhiêu tiền.

Chu Yến Chi nghe thấy cậu lầm bầm, tính toán rành mạch cho cậu nghe: ” 1.375.603.”

“…” Ôn Tụng nghẹn lời, “Lẻ ba là gì ạ?”

“Hôm qua mua cho em một chai sữa chua và một phần Oden ở cửa hàng tiện lợi, tổng cộng ba mươi đồng,” Chu Yến Chi nhướng mày, “Tiện thể ghi sổ luôn đi, sau này đỡ quên.”

Cái tài mỉa mai của anh ngày càng tăng trưởng.

Nói xong, anh tự mình bước đi trước, Ôn Tụng đuổi theo ôm eo anh, kiễng chân hôn lên má anh một cái chụt.

“Em còn chưa nói gì mà tiên sinh đã giận rồi.”

Chu Yến Chi nhân cơ hội này làm bộ giận dỗi.

Ôn Tụng nghĩ ra một lý do: “Em chỉ đang nghĩ xem trong thẻ của mình còn bao nhiêu tiền. Sắp đến sinh nhật mẹ rồi, em muốn mua quà cho mẹ, cái này thì không thể để em mượn hoa cúng Phật được.”

Ôn Tụng hiếu thảo với Chu Phùng Thanh và Khâu Mẫn Tâm như cha mẹ ruột, đặc biệt là với Khâu Mẫn Tâm, mỗi ngày cậu đều gọi điện một lần, còn thân thiết hơn cả với Chu Yến Chi. Chu Yến Chi biết, đây là dấu hiệu Ôn Tụng đã thực sự hòa nhập vào gia đình họ, nên anh không bao giờ can thiệp vào chuyện Ôn Tụng mua quà cho cha mẹ.

Nhắc đến chuyện này, Chu Yến Chi cũng xuống nước.

“Trêu em thôi, đừng căng thẳng.”

Ôn Tụng hôn lại lên môi Chu Yến Chi một cái, cười nói: “Tiên sinh dễ dỗ nhất.”

Thực ra Ôn Tụng hoàn toàn không có kỹ năng dỗ người, phần lớn thời gian cậu chỉ biết cúi đầu, chu môi nhìn người khác đầy vẻ thương hại, nhưng Chu Yến Chi luôn có thể tự mình dỗ mình xong, rồi tìm một cái cớ để xuống nước.

Chu Yến Chi là một người tình rất tốt. Ôn Tụng đã học được cách yêu thương và được yêu thương từ anh.

Hai bài học này, có lẽ cả đời cậu cũng không thể học được nếu không có anh.

Cậu đặt Nha Nhi vào ghế trẻ em, lái xe đến địa điểm họp báo.

Trước cửa hiện trường có rất nhiều phóng viên, điều này khiến Ôn Tụng căng thẳng. Cậu ngồi trong xe xem livetreams, biết được vụ lùm xùm sản phẩm mới lần này không phải do lỗi kỹ thuật, mà là lỗi ghi sai dữ liệu trong tài liệu quảng cáo. Sự việc không gây ảnh hưởng thực chất đến uy tín thương hiệu Vân Đồ trên thị trường, chỉ cần tổ chức họp báo giải thích rõ ràng là được.

Cậu cố gắng giả vờ là người qua đường để giải thích và kiểm soát bình luận trong khu vực chat trực tiếp.

Họp báo sắp kết thúc, cậu vội vàng hỏi trợ lý xem Chu Yến Chi sẽ đi đâu sau khi kết thúc.

Trợ lý nói: [Chu Tổng và giới truyền thông có hẹn rồi, sau khi kết thúc sẽ lên lầu hai thảo luận về cách dùng từ trong bài viết.]

Ôn Tụng bèn lặng lẽ đợi ở một phòng khác trên lầu hai.

Khoảng hơn bốn giờ chiều, mọi quy trình đều kết thúc. Chu Yến Chi lộ vẻ mệt mỏi, tháo kính ra, nhíu mày day day trán.

“Cô cũng vất vả rồi, tài liệu cứ gửi cho tôi trước khi tan làm ngày mai. Hôm nay về sớm đi.” Anh nói với trợ lý.

“Chu Tổng,” cô trợ lý chỉ vào phòng bên cạnh, khóe môi mỉm cười.

Chu Yến Chi nghi ngờ đi tới, đẩy cửa ra, thấy Ôn Tụng và Nha Nhi đang mặc bộ đồ đôi màu trắng có họa tiết hoạt hình, ngồi trên chiếc ghế sofa nhỏ. Một lớn một nhỏ cứ như bản sao chép dán của nhau.

Nha Nhi mắt thèm thuồng nhìn chiếc túi giữ nhiệt của Ôn Tụng, nói: “Nha Nhi ngửi thấy mùi thịt thơm thơm.”

Ôn Tụng cười nói: “Đợi cha về ăn cùng nhau.”

Vừa dứt lời, cậu nghe thấy tiếng bước chân.

Một lớn một nhỏ đồng loạt ngẩng đầu nhìn.

Vẻ mệt mỏi giữa hai lông mày Chu Yến Chi lập tức tan biến.

Anh bước nhanh tới, nới lỏng cà vạt, không đợi Ôn Tụng mở lời, đã cúi người xuống, ôm cả Ôn Tụng lẫn Nha Nhi vào lòng.

Hết chương 49

Trước Tiếp