Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 23
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Ôn Tụng cứ tưởng mình nghe nhầm.
Cậu hoài nghi Tiên sinh nói tiếng Anh, hoài nghi căn phòng có tên riêng, hoàn toàn không dám tin Tiên sinh nói là “ngủ với tôi”.
Ngủ… với ngài ấy?
“Chỉ còn lại một phòng thôi.” Chu Yến Chi nói.
Ôn Tụng ngây ra mấy giây, lập tức nói: “Vậy em sẽ ngủ sofa.”
Chu Yến Chi kéo cậu lại, bất lực đến cùng cực: “Em nghĩ tôi sẽ để em ngủ sofa chắc?”
Ôn Tụng vẫn còn ngơ ngác, vẻ mặt mơ hồ.
Lần đầu tiên Chu Yến Chi cảm thấy cậu nhóc này thật vô lương tâm, ba tháng dốc lòng chăm sóc tỉ mỉ, ban ngày cho ăn đồ bổ nước ngọt, buổi tối tự tay vào bếp nấu ăn, món ăn cả tháng không hề trùng lặp… cuối cùng chỉ đổi lại một câu: Giữa em và Tiên sinh không có gì cả.
Anh thì lại muốn có gì đó.
Ôn Tụng đã cho anh cơ hội nào chưa?
Cứ thế này không được, thật sự phải trừng phạt cậu nhóc vô lương tâm này một chút rồi.
Anh nghiêm mặt, nói một cách nghiêm túc: “Tối nay ngủ cùng phòng với tôi.”
Ôn Tụng luống cuống tay chân, mở miệng định lên tiếng, nhưng chưa kịp thốt ra đã bị Chu Yến Chi chặn lại: “Không được phép thương lượng.”
Ôn Tụng cứ thế ôm chiếc túi nhỏ, bị Chu Yến Chi đẩy vào phòng ngủ. Cậu thầm cầu nguyện phòng ngủ có ngăn trong ngăn ngoài, nhưng rất tiếc, phòng ngủ rất lớn, nhưng chỉ có một chiếc giường, lại còn hình vỏ sò, từ kiểu dáng đến chất liệu, đều toát ra không khí mờ ám, lãng mạn.
Yết hầu cậu không kìm được mà nuốt xuống, cậu cố gắng nhắm mắt lại.
Buộc mình không được nghĩ lung tung.
Tiên sinh không có ý đó, cậu cũng tuyệt đối không được có.
Chu Yến Chi mở tủ quần áo, thấy bộ đồ ngủ mà Lâm Luật Thăng đã bảo quản gia chuẩn bị sẵn từ trước, đã được ủi phẳng phiu và gấp gọn, anh lấy bộ đồ ngủ cỡ nhỏ hơn, đưa cho Ôn Tụng: “Đi tắm đi.”
Ôn Tụng đặt túi nhỏ xuống, cứng đờ như một con robot nhận lấy đồ ngủ, chỉ khi quay lưng mới để lộ vành tai đỏ bừng.
Đồ dùng vệ sinh cá nhân đầy đủ mọi thứ, nhưng Ôn Tụng vẫn nấn ná rất lâu, tim đập nhanh như trống, vang lên ầm ầm trong lồng ngực. Cậu không thể kiểm soát mà nghĩ đến nhiều hơn nữa, một căn phòng, một chiếc giường, ngủ chung giường với Tiên sinh, cậu sắp nghẹt thở rồi.
Vịn vào bồn rửa mặt, chậm rãi điều chỉnh hơi thở.
Cậu nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định đi tắm, bóp một lượng lớn sữa tắm hương hoa hồng, cố gắng làm cho mình thơm tho hơn một chút.
Thay đồ ngủ xong, vừa định bước ra, lại nhớ đến hành động ngu ngốc hồi trưa, nhớ đến khuôn mặt lạnh lùng của Tiên sinh.
Đốm lửa nhỏ trong lòng đột nhiên tắt ngấm.
Cảm xúc như tàu lượn siêu tốc lao xuống, cậu dựa vào tường ngẩn người.
Cho đến khi nghe thấy tiếng Chu Yến Chi gõ cửa: “Xong chưa?”
Ôn Tụng giật mình nhảy dựng lên, đột ngột kéo tay nắm cửa, hé một khuôn mặt nhỏ ra khỏi khe cửa: “Xong, xong rồi ạ.”
Cậu vừa tắm xong, những sợi tóc lòa xòa trên trán còn đọng nước, làn da được nước nóng ngâm qua trắng bóc, dưới ánh đèn tỏa ra ánh sứ mềm mại. Chu Yến Chi có chút ngẩn ngơ, nhưng rất nhanh thu lại ánh mắt, nói: “Tôi rót nước rồi, uống thuốc đi.”
“Cảm ơn Tiên sinh.”
Ôn Tụng cúi đầu kiểm tra xem đồ ngủ đã mặc kỹ chưa, sau đó mở cửa, mang theo hơi nước bước ra, đi qua bên cạnh Chu Yến Chi, trong không khí thoang thoảng một mùi hương ngọt ngào, là sự pha trộn giữa linh lan và hoa hồng, thơm ngát không kém phần nào.
Bước vào phòng tắm, trong làn hơi nước chưa tan còn sót lại mùi pheromone thoang thoảng, Chu Yến Chi cảm thấy cổ họng mình căng thẳng.
Sức mạnh của pheromone mạnh mẽ hơn anh tưởng tượng nhiều.
Khả năng tự chủ mà anh luôn tự hào, trước mùi hương linh lan quen thuộc ấy, hoàn toàn không có sức kháng cự.
Anh bước vào phòng tắm đứng, tắm nhanh qua loa rồi thay đồ ngủ. Khi ra ngoài, giường vẫn trống không.
Quay đầu lại, anh thấy Ôn Tụng đứng cô độc bên giá treo quần áo, như đang chịu phạt, hai tay buông thõng bên hông.
Nghe thấy tiếng mở cửa, cậu giật mình ngẩng đầu, ánh mắt giao nhau với Chu Yến Chi từ xa.
“Tiên sinh, em nghĩ… em vẫn nên ngủ sofa thôi.”
Chu Yến Chi không để ý đến cậu, đi thẳng đến bên giường, liếc nhìn tin nhắn điện thoại, rồi vén chăn lên giường.
Ôn Tụng hoàn toàn hoảng loạn, từng bước một dịch đến bên giường, cách Chu Yến Chi nửa mét, cúi đầu kiểm điểm: “Tiên sinh, em biết ngài đang giận em, hôm nay em không nên nói những lời đó, thực sự xin lỗi. Em hứa sau này sẽ không bao giờ nói lung tung nữa.”
Chu Yến Chi cuối cùng vẫn không kìm được mà mềm lòng trước cậu.
“Lên đây.”
Ôn Tụng lại không nhúc nhích.
“Tiên sinh, thật ra em cũng đã chuẩn bị quà sinh nhật, vốn đã rất ngại ngùng không dám tặng, không ngờ còn chọc ngài tức giận.” Cậu nói càng lúc càng nhỏ, cầu xin một cách đầy tủi thân: “Có thể cho em một cơ hội, để em tặng quà cho ngài được không ạ?”
Chu Yến Chi làm sao có thể nói “Không” với cậu được?
“Được.”
Ôn Tụng lập tức quay người, hành động nhanh đến mức Chu Yến Chi gần như nghi ngờ cậu định nhân cơ hội này bỏ trốn, theo bản năng đưa tay túm lấy, đầu ngón tay chỉ chạm vào vạt áo ngủ của cậu. Chỉ thấy Ôn Tụng nhanh chóng chạy đến bên giá treo quần áo, móc từ túi áo khoác nhung kẻ mà cậu mặc ban ngày ra một chiếc hộp vuông nhỏ màu đen, chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay.
Cậu nâng hộp nhỏ đi đến trước mặt Chu Yến Chi.
“Lần trước Tiên sinh nói không muốn em mua phụ kiện đắt tiền, em cũng thực sự không biết chọn, hơn nữa Tiên sinh không thiếu gì cả, em đã nghĩ rất lâu, cũng không biết nên chuẩn bị quà gì cho Tiên sinh…”
Cậu đưa chiếc hộp nhỏ về phía trước, giọng nói đầy căng thẳng, bắt đầu lắp bắp: “Cái, cái này em mua trên mạng, hơi trẻ con một chút, hy vọng Tiên sinh đừng chê.”
Chu Yến Chi nhận lấy, từ từ mở nắp hộp.
Bên trong là một con robot đồ chơi nhỏ xíu bằng ngón tay cái.
Cái đầu to tròn, mặt trước là một màn hình tròn, thân hình mềm mại được bọc bằng len trắng.
“Đây là một con robot bỏ túi dạng đồng hành, em đã sửa lại code, cái đầu của nó là một màn hình nhỏ, có thể thay đổi rất nhiều biểu cảm, đây là vui vẻ, đây là ngáp, đây là tức giận. Nó còn có thể báo cáo thời tiết, báo cáo thời gian, dùng làm đồng hồ báo thức nữa…”
Cậu gãi gãi trán: “Hình như trẻ con quá rồi.”
Lẽ ra nên mua kẹp cà vạt hoặc bút máy cho Tiên sinh mới phải, không nên tin lời trên mạng nói “mua quà độc nhất vô nhị cho chồng yêu”, Tiên sinh đâu phải con nít, thật là quá không thể đưa ra được.
Ôn Tụng ủ rũ.
Mắt Chu Yến Chi lại ánh lên ý cười, anh chạm vào đầu con robot nhỏ, trên màn hình đen rất nhanh hiện ra một đôi vòng tròn pixel ngơ ngác, góc trên bên phải còn có một dấu chấm hỏi nhỏ.
Chu Yến Chi chạm thêm một cái, đôi vòng tròn pixel từ từ biến thành một cặp hình tam giác ngược màu đỏ — đây là đang giận.
Anh lại chạm một lần nữa, lần này, màn hình biến thành một cặp trứng ốp la pixel, đang nhanh chóng rung rinh.
“Đây có nghĩa là đang khóc đó.” Ôn Tụng giải thích.
Chu Yến Chi nhướng mày, nhìn về phía Ôn Tụng, bình thản nói: “Robot của tiểu mít ướt cũng là tiểu mít ướt.”
Mặt Ôn Tụng đỏ bừng.
“Rất dễ thương, nó tên là gì?”
Ôn Tụng chưa từng nghĩ tới, cậu tưởng Tiên sinh vốn dĩ chín chắn, trầm ổn sẽ không thích món quà này: “Chưa có tên ạ.”
“Gọi là Tiểu Tụng, được không?”
Ôn Tụng rõ ràng không muốn lắm, nhìn chằm chằm mũi giày không nói tiếng nào.
“Vậy thì gọi là Tiểu Tiểu Tụng.”
Ôn Tụng bĩu môi, lẩm bẩm nhỏ giọng: “Thôi được.”
Chu Yến Chi lại bắt đầu chạm vào đầu “Tiểu Tiểu Tụng”.
Dường như anh rất thích chức năng chuyển đổi biểu cảm này, đặc biệt là đôi mắt trứng ốp la kia.
Ôn Tụng chuyển sang trang hiển thị thời gian, thời tiết cho anh xem: “Thật ra còn một chức năng nữa…”
Ôn Tụng nói rất nhỏ, nhưng Chu Yến Chi vẫn nghe thấy, hỏi cậu: “Chức năng gì?”
Ôn Tụng lấp l**m: “Cũng không quan trọng lắm.”
“Đây không phải là thái độ nên có khi tặng quà đâu.”
Ôn Tụng đành phải thành thật: “Nếu Tiên sinh đồng thời bóp hai tay của nó, điện thoại của em sẽ nhận được tin nhắn.”
Chu Yến Chi thử bóp lại.
Con robot nhỏ nghiêng đầu, chớp chớp mắt, lớn tiếng hỏi: “Tiên sinh, gọi Tiểu Tụng có chuyện gì?”
Giọng nó hoạt bát, vui vẻ hơn Ôn Tụng, nghe có vẻ vô tư lự.
Ôn Tụng lấy điện thoại ra, giơ trước mặt Chu Yến Chi.
Màn hình bật lên một tin nhắn: [Nhận được cuộc gọi của Tiên sinh! Nhận được cuộc gọi của Tiên sinh!]
Chu Yến Chi ngây người rất lâu.
Ôn Tụng thấy Chu Yến Chi không nói gì, cụp tay lại một cách ngại ngùng, nhỏ giọng xin lỗi: “Xin lỗi Tiên sinh, em biết rất trẻ con, cũng không có ý nghĩa gì, năm sau em nhất định sẽ chuẩn bị một món quà tốt hơn—”
“Tôi rất thích.”
Ôn Tụng ngẩn ngơ, nghe Chu Yến Chi chậm rãi mở miệng: “Đây là món quà tôi thích nhất trong ngần ấy năm nhận được.”
Ôn Tụng cứng đờ ngay tại chỗ, mắt đầy vẻ khó tin.
Chu Yến Chi bóp hai tay của con robot nhỏ.
Con robot nhỏ lại phản hồi, giọng điệu đáng yêu: “Tiên sinh, gọi Tiểu Tụng có chuyện gì?”
Chu Yến Chi nhìn khuôn mặt Ôn Tụng, nhẹ giọng nói: “Có thể giúp tôi hỏi Tiểu Tụng, em ấy còn phải chịu phạt đứng bao lâu nữa?”
Ôn Tụng chậm chạp phản ứng lại.
Cậu đỏ mặt, chậm rãi bò lên giường.
Lưng vừa chạm vào gối, Chu Yến Chi đã đắp chăn lên người cậu, hơi ấm mang theo mùi gỗ thông bao phủ lấy cậu.
Ôn Tụng sợ tiếng tim đập của mình quá lớn, bị Chu Yến Chi nghe thấy, lẳng lặng dịch sang bên cạnh. Cậu cố gắng điều chỉnh hơi thở, một lúc sau, lại lén lút thò chân ra ngoài để tản nhiệt.
Căng thẳng quá.
Thi đại học còn không căng thẳng như thế này.
Bên tai truyền đến giọng nói của Chu Yến Chi: “Sau này tôi muốn Tiểu Tụng đến văn phòng của tôi, chỉ cần bấm Tiểu Tiểu Tụng là được đúng không?”
Ôn Tụng gật đầu loạn xạ, hoàn toàn mất hồn.
Chu Yến Chi không hề thấy phiền, lại bóp tay Tiểu Tiểu Tụng, trong phòng ngủ yên tĩnh lại vang lên tiếng máy móc vui vẻ:
“Tiên sinh, gọi Tiểu Tụng có chuyện gì?”
Ôn Tụng mong đợi nhìn.
Chu Yến Chi dịu dàng nói: “Giúp tôi nói với Tiểu Tụng, tôi không giận, đương nhiên cũng không phải là không có chút cảm xúc nào. Nhưng chỉ cần Tiểu Tụng có thể làm được điều mình đã hứa, tôi sẽ coi chuyện hôm nay chưa từng xảy ra.”
“Bảo đảm làm được!” Ôn Tụng lập tức chụm ba ngón tay giơ lên qua đầu: “Em thề, xin Tiên sinh tin tưởng em.”
Chu Yến Chi mỉm cười: “Vậy thì tốt.”
Ôn Tụng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng tìm lại được nửa cái hồn. Cậu chậm rãi trượt xuống chăn, để lộ nửa khuôn mặt, dùng đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi một tay đỡ Tiểu Tiểu Tụng, một tay cầm điện thoại, màn hình nhấp nháy hai cái, có lẽ có tin nhắn mới đến.
Anh trả lời bằng một tay.
Ôn Tụng ngây ngất nghĩ: Góc nghiêng của Tiên sinh thật sự rất đẹp… sao lại có sống mũi cao như vậy, kính gọng vàng hoàn toàn không bị trượt xuống. Chữ chi chít phản chiếu trên mặt kính, dáng vẻ Tiên sinh cúi đầu nghiêm túc xem tin nhắn, cũng thật có sức hút…
Chu Yến Chi cúi đầu nhìn cậu, cậu lập tức che mặt lại.
Cậu nghe thấy Chu Yến Chi cười khẽ một tiếng, rất lâu sau, cậu mới rón rén thò đầu ra.
Đêm nay có lẽ rất khó ngủ rồi, Ôn Tụng nghĩ.
**
Thời kỳ mang thai làm chứng rối loạn pheromone trở nên nặng hơn.
Điều khó xử hơn cả sự ngượng ngùng, là pheromone thoang thoảng trong không khí, rõ ràng đã dán miếng dán ức chế, nhưng vẫn không hiệu quả. Có lẽ vì không lâu trước đây đã từng đánh dấu tạm thời, cậu đặc biệt nhạy cảm với pheromone của Chu Yến Chi.
Cậu nhấn nhấn miếng dán ức chế ở gáy, rồi lại lén lút thò tay vào trong chăn, xoa nhẹ miếng dán ở rốn.
Chu Yến Chi nghe thấy tiếng sột soạt bên cạnh, cố ý không nhìn, đợi đến khi Ôn Tụng hoàn toàn im lặng mới hỏi: “Thường thì trước khi ngủ em hay làm gì?”
“Trò chuyện với Kiều Phồn.”
“Kiều Phồn dạo này thế nào?”
“Rất tốt—” Ôn Tụng đột nhiên mở to mắt, cả khuôn mặt cau lại vì bực bội: “Tiên sinh, Tiểu Linh cũng chuẩn bị quà cho ngài, em quên mang theo mất rồi, là một hũ sao giấy tự xếp, đều là cô bé tự tay xếp, cô bé và Bằng Bằng cũng chúc ngài sinh nhật vui vẻ.”
Sợ Chu Yến Chi không tin, cậu lại lấy điện thoại ra, mở album ảnh, cho Chu Yến Chi xem: “Đây là ảnh em chụp.”
Chu Yến Chi nhận lấy điện thoại của cậu.
Trong màn hình là một chiếc bình thủy tinh hình bầu hồ lô, bên trong chứa đầy sao giấy xếp, có ba màu chuyển sắc đỏ, xanh lam, tím, cũng có một vài ngôi sao màu trắng, có lẽ là do cô bé không phân biệt được mặt phải mặt trái của dải giấy nên xếp nhầm. Chiếc bình cao khoảng hai mươi centimet, đầy ắp, không biết cô bé đã xếp bao lâu.
Chu Yến Chi hít một hơi sâu.
Sao giấy xếp và con robot nhỏ, tuy ngây thơ nhưng chân thành, đến từ hai đứa trẻ sống trong cảnh túng thiếu, nương tựa vào nhau, đã bỏ ra thời gian và công sức, gửi gắm một lời chúc phúc nồng hậu hơn cả bản thân món quà, gửi đến một người sinh ra trong nhung lụa, sống cuộc sống sung túc.
Lòng Chu Yến Chi cũng dấy lên sự hối hận: Tại sao lúc trước mình lại không coi trọng việc tài trợ này, chuyển tiền xong rồi không hỏi han gì nữa?
Nếu tìm hiểu kỹ hơn, có lẽ ca phẫu thuật của Bằng Bằng đã có thể thực hiện sớm hơn, sớm được ra khỏi giường để tiếp xúc với xã hội, có lẽ chân phải của Kiều Phồn và đôi mắt của Tiểu Linh cũng có cách chữa khỏi.
Từ thiện đối với anh, chẳng qua chỉ là để tô điểm cho bề ngoài, anh thật sự không có tư cách tự xưng là người tốt.
Ôn Tụng thở dài một tiếng nặng nề: “Em còn mua cả hộp, đèn trang trí và giấy gói, làm rất lâu, kết quả lại để quên trên bàn, em đã không hoàn thành tốt nhiệm vụ truyền đạt tấm lòng của Tiểu Linh.”
“Nhưng tôi cảm nhận được.”
Ôn Tụng ngẩng đầu lên, Chu Yến Chi cong khóe môi, tiến lại gần cậu: “Tôi cảm nhận được, giúp tôi cảm ơn Tiểu Linh và Bằng Bằng nhé.”
Ôn Tụng lại thấy choáng váng, ngây ngô gật đầu.
Chu Yến Chi chủ động đề cập đến mắt của Tiểu Linh, khả năng hồi phục, tại sao không đi trường chuyên biệt, Ôn Tụng lần lượt trả lời, cuối cùng bức xúc nói: “Viện trưởng trại trẻ mồ côi Thái Dương rất không có trách nhiệm, ông ấy đã làm lỡ dở cuộc đời của rất nhiều đứa trẻ, mặc dù trại trẻ mồ côi không phải là tổ chức lợi nhuận, ông ấy cũng không có nghĩa vụ phải chịu trách nhiệm cho cuộc đời của chúng em, nhưng… một số bất hạnh có thể tránh được.”
Chu Yến Chi nói: “Tôi sẽ nghĩ cách.”
Ôn Tụng khẽ khựng lại: “Nghĩ, nghĩ cách gì ạ?”
Liên quan đến chuyện của bạn bè, cậu luôn tỏ ra thận trọng và căng thẳng, lật người lại, nhìn thẳng vào mắt Chu Yến Chi.
Trong mắt dường như có hai ngọn lửa nhỏ.
“Vào trường chuyên biệt.”
“Nhưng Tiểu Linh đã trưởng thành rồi, e rằng—”
“Vậy nên để tôi nghĩ cách.” Chu Yến Chi nhẹ nhàng gạt những sợi tóc lòa xòa trên trán Ôn Tụng, dịu dàng nói: “Sau khi trở về, tôi sẽ tìm hiểu tình hình, cố gắng sắp xếp ổn thỏa, điều Tiểu Tụng cần làm là thuyết phục Tiểu Linh đồng ý, đưa cô bé ra ngoài.”
Chu Yến Chi không bao giờ nói chắc chắn, giọng điệu nghe có vẻ tùy tiện, giống như đang sắp xếp bữa trưa ngày mai, nhưng Ôn Tụng biết, “tìm hiểu tình hình” trong lời Chu Yến Chi có nghĩa là chuyện này đã chắc chắn thành công. Điều khó khăn như lên trời đối với trẻ em ở trại trẻ mồ côi, cứ thế được giải quyết nhẹ nhàng.
Ôn Tụng cảm thấy một nguồn sức mạnh trấn an dâng trào trong lồng ngực.
“Cảm ơn Tiên sinh.”
Đầu ngón tay Chu Yến Chi trượt từ trán cậu xuống má, nhẹ nhàng nhéo một cái vào má mềm mại của cậu.
Rất mềm, mềm hơn cả những gì anh tưởng tượng.
“Không cần cảm ơn.”
Ôn Tụng quỳ ngay trước mặt Chu Yến Chi: “Em mua quà cho Tiên sinh không phải vì muốn nhận được sự giúp đỡ của Tiên sinh.”
“Tôi biết, là tôi tự nguyện.”
Thấy khóe mắt Ôn Tụng ửng đỏ, Chu Yến Chi dùng lòng bàn tay xoa xoa má cậu: “Lẽ ra tôi nên xuất hiện sớm hơn.”
Ôn Tụng tựa vào Chu Yến Chi nằm xuống.
Bên ngoài cửa sổ mưa như trút nước, gió dữ dội mang theo hạt mưa đập vào kính, phát ra âm thanh đáng sợ. Ôn Tụng vùi mình trong chiếc chăn bông xốp mềm, ngơ ngác nhìn hình dáng chiếc giường vỏ sò, đột nhiên cảm thấy mình giống như một viên ngọc trai.
Chu Yến Chi dựa vào đầu giường, anh vẫn đang nghiên cứu một thỏa thuận hợp tác, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, thêm chú thích vào các chi tiết hợp đồng, tay trái đặt trên đầu Ôn Tụng, ngón tay thon dài vô thức xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu.
Ôn Tụng vùi mình trong chăn, xung quanh bao bọc bởi pheromone alpha khiến cậu cảm thấy ấm áp và mềm nhũn, vô thanh vô tức quyến rũ cậu, sau lưng đã ướt một lớp mồ hôi mỏng, nhưng cậu không nỡ dịch chuyển dù chỉ một chút.
Giá như thời gian có thể ngừng lại ở khoảnh khắc này.
Cậu không kiểm soát được mà nghĩ đến đêm hôm đó.
Vì say rượu bí tỉ, những chi tiết của đêm hôm ấy, cậu đã không còn nhớ rõ. Với kiến thức t*nh d*c nghèo nàn của mình, về việc hai người đã hòa hợp với nhau như thế nào, đánh dấu tạm thời ra sao, cậu càng có ấn tượng ít ỏi. Chỉ nhớ có một khoảnh khắc, Tiên sinh phủ lên người cậu, sau vô số lần tránh nụ hôn quấn quýt trong nước mắt của cậu, anh thở dài một tiếng, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên khóe môi cậu.
Đó là nụ hôn đầu của cậu.
Tính là nụ hôn đầu đi, mặc dù là bị ép buộc.
Nhịp tim tăng nhanh từng chút một, Ôn Tụng không dám nhìn Chu Yến Chi nữa, ánh mắt không có chỗ đặt, chỉ có thể ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ.
**
Bên ngoài cửa sổ sấm sét vang trời.
Phương Tư Kính nằm trên sofa, im lặng nhìn ra ngoài, bên tai truyền đến tiếng bước chân ngày càng gần, anh không quay đầu lại nhìn, tự mình cầm lấy ly rượu vang đỏ bên cạnh, đưa lên môi nhấp một ngụm.
“Tối nay cứ ở lại đây đi.” Lâm Luật Thăng nói.
“Không muốn.”
Lâm Luật Thăng cũng không giận, cúi người xuống: “Tiểu thiếu gia, không muốn cũng không về được đâu.”
Trong âm thầm, anh ta vẫn luôn gọi Phương Tư Kính là tiểu thiếu gia.
Lần đầu tiên gặp mặt, anh ta đã gọi như thế.
Mười hai năm trước, anh ta là đứa con riêng bị cả nhà họ Lâm ghét bỏ, mẹ là tình nhân của Lâm Trí Nghiệp, để giành lấy danh phận, bà ta đã dẫn anh ta xông vào tiệc sinh nhật sáu mươi tuổi của Lâm Trí Nghiệp, khiến cả bàn tiệc xôn xao, năm đó anh ta mười bảy tuổi, đứng trong góc tường mặt mày xám xịt, lòng tự trọng tan vỡ, chỉ muốn chết quách đi cho xong, ngẩng đầu lên, thấy Phương Tư Kính trong bộ lễ phục trắng.
Phương Tư Kính đứng bên cạnh một quý phu nhân, nghiêng đầu, dùng ánh mắt tò mò đánh giá Lâm Luật Thăng.
Phương Tư Kính vừa trưởng thành đã thoát khỏi vẻ non nớt, đẹp như tiên giáng trần, mọi cử chỉ đều toát lên vẻ thoát tục.
Lâm Luật Thăng tiếp cận anh với thân phận đáng xấu hổ nhất.
Cố ý quyến rũ, kéo chàng thiếu niên kiêu ngạo lạnh lùng xuống khỏi thần đàn, khiến Phương Tư Kính được mọi người ngưỡng mộ phải vật lộn cầu xin trong d*c v*ng pheromone. Lâm Luật Thăng thừa nhận, anh ta thực sự đã từng có ý nghĩ muốn dùng cách này để thuyết phục bản thân — thực ra mọi người đều như nhau, anh ta không hèn mọn, Phương Tư Kính cũng không quá xa vời.
Nhưng đó cũng chỉ là ý nghĩ mà thôi.
“Tiểu thiếu gia, còn muốn trừng phạt tôi đến bao giờ nữa?”
Một cơn giận đã kéo dài hơn mười năm, quấn quýt, chia ly rồi lại tái hợp, vẫn không có hồi kết. Giờ đây anh ta không còn là đứa con riêng bị mọi người ghét bỏ nữa, dần thích nghi với cuộc sống nhà họ Lâm, thay người anh trai không nên thân quản lý sản nghiệp, cũng có được chút danh tiếng tốt.
“Có định không tha thứ cho tôi cả đời không?”
Phương Tư Kính vẫn im lặng.
Cho đến khi Lâm Luật Thăng đặt tay lên vai anh, anh mới đột ngột đứng dậy, chưa đi được vài bước đã bị Lâm Luật Thăng ôm lấy, ép vào tường. Hơi thở quấn quýt, Lâm Luật Thăng khàn giọng hỏi: “Cha em giới thiệu ai cho em?”
“Không liên quan đến anh.”
“Nghe nói em và nhị thiếu gia Dược phẩm Diên Thắng mỗi lần tiếp xúc đều nói chuyện rất vui vẻ, rất hợp nhau, còn cùng nhau ăn tối nữa, thế nào, đó là mẫu người em thích à?”
“Đúng vậy.” Phương Tư Kính nhìn thẳng vào mắt Lâm Luật Thăng, đối chọi gay gắt: “Anh ấy tôn trọng tôi, và không nói dối.”
“Em động lòng rồi à?”
“Người lớn yêu đương, động lòng có gì lạ đâu?”
Lời chưa dứt, anh đã bị Lâm Luật Thăng chặn môi, muốn dùng sức giãy giụa, nhưng hai tay bị khóa ngược ấn vào bức tường lạnh lẽo, hơi thở Lâm Luật Thăng nóng bỏng, mang theo ngọn lửa ghen tuông khó đè nén, tùy tiện cướp đoạt giữa hàm răng Phương Tư Kính, cho đến khi hơi thở hoàn toàn mất kiểm soát, bị đoạt hết oxy, Lâm Luật Thăng mới buông anh ra.
“Không sao, tiểu thiếu gia,” Lâm Luật Thăng dùng ngón cái xoa xoa môi Phương Tư Kính: “Chúng ta cứ thế này dây dưa cả đời.”
“Nếu tôi kết hôn thì sao?”
“Không ảnh hưởng.”
Lâm Luật Thăng cởi từng chiếc cúc áo của Phương Tư Kính, bàn tay phủ lên tấm lưng trần mịn màng của anh: “Trên đời này có rất nhiều cặp gia đình bằng mặt không bằng lòng, tôi không bận tâm.”
Phương Tư Kính dùng sức đẩy anh ta ra, cài lại vạt áo, nghiêm nghị nói: “Tôi phải về.”
“Yến Chi và Tiểu Ôn đã sớm ân ái rồi, ai đưa em về?”
Phương Tư Kính cau mày: “Anh nhốt họ lại với nhau à?”
“Ừm.”
Phương Tư Kính hừ lạnh một tiếng: “Anh chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi, Yến Chi khác anh, cậu ấy là một quý ông chân chính.”
“Quý ông chân chính?” Lâm Luật Thăng cười khẽ, lại kéo Phương Tư Kính vào lòng: “Cậu ta chỉ là chưa khai mở tình cảm, tâm trí đều đặt vào công việc, nên mới là quý ông chân chính, em xem phản ứng của cậu ta khi Tiểu Ôn nói những lời đó hôm nay đi, cậu ta sớm muộn gì cũng sa vào thôi.”
Đèn tắt, tiếng sóng biển từng đợt vỗ vào rạn đá ngầm.
**
Khi Chu Yến Chi đặt điện thoại xuống, Ôn Tụng đã ngủ rồi.
Cậu nhóc vùi mình trong chiếc chăn bông xốp mềm, đầu vùi giữa hai chiếc gối, một chút má lộ ra hồng hào vì hơi ấm.
Xem ra nhiệt độ trong phòng hơi cao, Chu Yến Chi đưa tay muốn sửa lại chăn cho cậu, ngón tay vừa chạm vào góc chăn, Ôn Tụng đã như cảm nhận được nguồn nhiệt, vô thức cọ cọ về phía anh.
Chu Yến Chi khẽ khựng lại, đợi Ôn Tụng yên tĩnh rồi mới vén nhẹ góc chăn, không ngờ giây tiếp theo, Ôn Tụng đột nhiên lật người, cuộn tròn lăn vào vòng tay anh.
Cánh tay Chu Yến Chi cứng đờ giữa không trung.
Góc chăn đột nhiên bị hất lên, sau lưng lạnh toát, điều này gây ra sự bất an trong giấc ngủ của Ôn Tụng, cậu cứ cố gắng chui vào lòng Chu Yến Chi như một chú mèo con tìm kiếm hơi ấm, má áp chặt vào ngực Chu Yến Chi, bị ép đến biến dạng nhẹ, vẫn còn cọ xát qua lại, trong cổ họng phát ra âm thanh mơ hồ.
Hơi nóng cậu thở ra xuyên qua lớp vải đồ ngủ mỏng, làm nóng da Chu Yến Chi.
Mãi lâu sau, Chu Yến Chi mới hạ cánh tay xuống.
Vẫn là ôm lấy cái cục mềm mại ấm áp này.
Ôn Tụng gầy hơn vẻ ngoài, khung xương nhỏ, ôm trong lòng cũng mềm nhũn.
Chu Yến Chi dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng gạt những sợi tóc bết mồ hôi trên trán Ôn Tụng, Ôn Tụng cảm nhận được, co mình lại một chút.
Chu Yến Chi liền rút tay về.
Đèn vẫn chưa tắt, ánh sáng chói mắt, Chu Yến Chi muốn lấy điều khiển, nửa thân trên vừa xoay, Ôn Tụng đã dán chặt lấy anh như miếng cao dán, trong miệng còn phát ra tiếng r*n r* gấp gáp.
“Tôi không đi, ngoan.” Chu Yến Chi vỗ nhẹ lưng Ôn Tụng.
Ôn Tụng lúc này mới chịu dừng lại, im lặng, vùi mặt vào ngực Chu Yến Chi thở đều.
Một lát sau, cậu lại gác chân lên, kẹp vào g*** h** ch*n Chu Yến Chi, ôm chặt Chu Yến Chi như một chú gấu túi nhỏ.
Trong lúc vùng vẫy, miếng dán ức chế ở gáy cậu bong ra một chút, một luồng hương linh lan nồng nàn mạnh mẽ tràn ra, Chu Yến Chi gần như không kiểm soát được mà siết chặt cánh tay, cúi đầu nhìn Ôn Tụng.
Trong tầm mắt anh chỉ toàn là đôi môi màu hồng đào của Ôn Tụng.
Mãi lâu sau, Chu Yến Chi đưa tay ra phía sau gáy Ôn Tụng, khả năng tự chủ phát huy đến mức tối đa, ấn một góc miếng dán ức chế xuống.
Sự va chạm của pheromone giảm bớt một chút.
Cổ họng căng thẳng của anh cũng được thư giãn.
Ôn Tụng lại bắt đầu ư ử, cọ đi cọ lại mặt vào ngực Chu Yến Chi, hoàn toàn không giống với người ban ngày đã lạnh lùng nói “giữa chúng em không có gì cả”. Không biết là gặp ác mộng gì, Ôn Tụng đột nhiên nhíu mày, Chu Yến Chi nhẹ nhàng ấn ngón tay cái lên giữa hai lông mày của cậu.
Ôn Tụng ôm anh càng chặt hơn.
Chu Yến Chi chỉ biết cậu nhóc này khi ngủ thích co mình lại chui vào chăn, nhưng không biết cậu lại dính người đến thế.
Bình thường cậu ngủ một mình kiểu gì nhỉ?
Ôm, dỗ dành, vỗ nhẹ lưng… không biết bao lâu trôi qua, khó tránh khỏi mỏi cổ đau vai, Chu Yến Chi muốn rút cánh tay ra, nhưng nghe thấy Ôn Tụng nói mê trong giấc mơ.
Nghe không rõ nhưng rất quen thuộc, Chu Yến Chi ghé lại gần hơn.
“Tiên… sinh.”
Tiếng gọi mơ hồ đó khiến anh nghẹt thở.
Anh cúi đầu, dựa vào ánh sáng yếu ớt ngoài cửa sổ, nhìn thấy lông mi Ôn Tụng đổ bóng mờ nhạt lên má.
Không tỉnh, chỉ là nói mê.
Tại sao lại gọi anh?
Trong mơ là chuyện tốt hay xấu?
Đúng lúc này, Ôn Tụng lật người, Chu Yến Chi cuối cùng cũng nhẹ nhàng rút được cánh tay trái ra. Sau khi cử động nhẹ vai đang bị tê, anh đưa tay tắt hết đèn trong phòng.
Với một tiếng “tách” nhẹ, căn phòng hoàn toàn chìm vào bóng tối, cơn bão ngoài cửa sổ dường như đang ngủ yên, bên tai chỉ còn tiếng thở đều đặn và sâu lắng của Ôn Tụng phập phồng trong tĩnh lặng.
Chu Yến Chi nằm im lặng trong bóng tối một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được mà ôm người trở lại vào lòng.
Cảm nhận được hơi ấm, Ôn Tụng lập tức rúc sâu hơn vào lòng anh, sau khi tìm được vị trí thoải mái nhất, cậu thở ra một tiếng thỏa mãn.
Ôn Tụng tỉnh dậy khi ánh nắng ban mai xuyên qua màn cửa.
Cậu ngủ rất sâu, hầu như không mơ thấy gì.
Đã lâu lắm rồi cậu không có được một giấc ngủ sâu và ngon như vậy, đến mức khi tỉnh dậy còn ngơ ngác một lúc lâu, đầu óc trống rỗng, mơ hồ nhìn về phía tia sáng khó chịu kia.
Vài phút sau, ký ức từ từ trở về như bánh răng.
Khung cảnh trước mắt dần rõ ràng, cậu đột nhiên sững người.
Bởi vì cậu nhìn thấy yết hầu của một người đàn ông.
Ngẩng đầu lên nữa, là cằm.
Tiếp theo là sống mũi cao thẳng, hàng mi rủ xuống, cậu như không nhận ra Chu Yến Chi khi tháo kính, cứ nhìn đi nhìn lại mấy lần, rồi mới nhận ra khoảng cách giữa hai người.
Quá gần, ôm nhau gần đến thế.
Cúi đầu xuống, quả nhiên là vậy.
Cậu bám chặt lấy người Chu Yến Chi như bạch tuộc, cánh tay siết chặt lấy eo Chu Yến Chi, má áp vào xương quai xanh của anh, nửa người nằm hẳn lên người anh, chân còn bá đạo kẹp vào g*** h** ch*n Chu Yến Chi—
Điều đáng sợ hơn chính là, cậu nhìn ra phía sau, chiếc giường lớn như vậy, Chu Yến Chi lại bị cậu ép sát đến tận mép giường.
Cậu muốn trốn thoát, nhưng không dám cử động, chỉ có thể giữ nguyên tư thế, bất động nhìn Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi cũng không biết có phải vì bị Ôn Tụng quấy rối nửa đêm, ngủ không ngon giấc hay không, bên cạnh sột soạt như thế mà anh vẫn chưa tỉnh, cho đến khi điện thoại của trợ lý Tống gọi đến.
Anh khẽ cau mày, Ôn Tụng lập tức nhắm mắt giả vờ ngủ.
“Chu Tổng, 10 giờ sáng nay, ngài có sắp xếp một cuộc họp với Nhạc Tổng và Cố Tổng, nhưng phía Nhạc Tổng vừa liên hệ với tôi, do thời tiết nên chuyến bay bị hủy, hiện tại ngài ấy vẫn bị kẹt ở tỉnh khác không về kịp, vì vậy—”
“Hủy cuộc họp đi.”
“Vâng.”
Chu Yến Chi dường như đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lại nói: “Trợ lý Tống, gửi thông báo, do thời tiết khắc nghiệt, hôm nay cho phép nghỉ phép có lương, những người đến làm việc sẽ được trả lương gấp đôi.”
Anh cố ý hạ giọng để không đánh thức Ôn Tụng, nhưng lời vừa dứt, anh đã thấy tai Ôn Tụng khẽ nhúc nhích.
Hết chương 23