Bẫy rập - Chuyên Nghiệp Vi Quan

Chương 7: Không biết xấu hổ

Trước Tiếp

Đó là một chiếc vòng tay được xâu từ những viên đá đen tự nhiên, phần đuôi được trang trí bằng một viên xúc xắc tinh xảo cùng màu, những chấm nhỏ trên viên xúc xắc được khảm bằng kim cương, dưới ánh mặt trời tỏa sáng lấp lánh, làm hoa cả mắt người nhìn.

Đó là món quà kỷ niệm mà vợ chồng cậu em trai mang về sau chuyến du lịch, sáng nay vừa mới gửi tới, anh liền đeo ngay lên cổ tay.

Thật ra đối với anh mà nói, kiểu dáng của chiếc vòng tay này có phần hơi quá trẻ trung và năng động, thoạt nhìn chẳng giống phong cách mà anh thường chọn mua chút nào.

Nhưng không thể không thừa nhận, anh đeo lên quả thực rất hợp.

Sắc màu mê hoặc tựa màn đêm của đá đen làm tôn lên làn da vùng cổ tay thêm phần trắng trẻo ôn nhuận, đan xen cùng ánh hào quang của kim cương, vừa tao nhã quý phái lại chẳng mất đi vẻ hoang dã.

Có điều, thứ đồ xa lạ không rõ lai lịch này rơi vào trong mắt Tần Tử Dập, lại hoàn toàn mang đến một loại cảm giác khác.

Chiếc vòng tay này cũng chẳng biết là ai tặng, gu thẩm mỹ quá kém. Trong lòng cậu hậm hực nghĩ, tóm lại một câu thôi, xấu đau xấu đớn!

Anh dùng bàn tay đang rảnh rỗi gạt nhẹ tay Tần Tử Dập, thế nhưng lại chẳng gạt ra được, anh bình thản liếc nhìn cậu một cái: "Em làm gì thế?"

Lúc nói chuyện, ánh mắt anh như có như không lướt qua Tiểu An đang ngồi bên cạnh. Lo lắng anh sẽ để lộ hiện trạng của hai người trước mặt Tiểu An, bàn tay Tần Tử Dập siết chặt thêm một chút, cuối cùng cũng chậm rãi buông ra, giọng điệu dịu xuống, làm ra vẻ lơ đễnh hỏi: "Không làm gì cả, chỉ nhìn chút thôi. Cái vòng tay này ở đâu ra thế? Đừng đeo nữa, chẳng đẹp chút nào, một chút cũng không hợp với anh."

Sợ đối phương không chịu tin, nghĩ ngợi một chút, cậu lại bồi thêm một câu: "Không tin anh hỏi Tiểu An xem có phải vậy không."

Thế nhưng Tiểu An căn bản chẳng hề chú ý tới việc Tần Tử Dập đang lén lút liều mạng nháy mắt ra hiệu cho mình, nghe thấy cuộc đối thoại, cậu ấy cũng tò mò nhìn sang.

Sau đó, cậu ấy hoàn toàn không có chút ăn ý nào mà hát ngược lại với trúc mã của mình: "Đâu có, tôi thấy anh Tiềm đeo cái này rất đẹp mà."

"..." Đồng minh phản bội rồi, thật là tức chết đi được.

Tần Tử Dập vốn không giỏi tranh luận, lúc này rõ ràng càng không nói lại được liên minh của hai người bọn họ, vì thế cậu dứt khoát buông một câu chế giễu rồi lập tức nhanh trí chuyển chủ đề: "Hai người các người có cái gu thẩm mỹ tệ hại gì vậy hả! Buổi trưa muốn ăn gì? Để tôi gọi người mang tới."

Thẩm Tiềm: "..."

Thế là cuối cùng, Tần Tử Dập gọi điện thoại cho trợ lý, bảo cậu ta đến một nhà hàng món Hoa mà trước đây cậu và anh từng ghé qua, đặt một bàn rượu và thức ăn mang tới.

Trợ lý của Tần Tử Dập vô cùng tháo vát, chẳng bao lâu sau đã dẫn người mang những thứ ông chủ cần tới nơi, đồ ăn sắc hương vị đều đủ cả bày biện la liệt khắp một bàn.

Trước mặt là rượu ngon món lạ, bầu không khí dần trở nên náo nhiệt.

Ba người vừa uống rượu, vừa trò chuyện trên trời dưới biển.

Nói tới nói lui, Tiểu An chẳng biết thế nào lại nhớ tới cảnh tượng lần đầu gặp gỡ Thẩm Tiềm, không kìm được cảm thán: "Thời gian trôi nhanh thật, nhoáng cái đã quen biết anh Tiềm hơn hai năm rồi."

Nghe vậy, anh và Tần Tử Dập không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn về phía đối phương.

Hơn mười giây sau, tầm mắt của Tần Tử Dập vẫn không hề lay động. Anh quay sang, cười với Tiểu An một cái: "Đúng vậy, trôi qua nhanh thật."

Lần đầu gặp gỡ trong mắt Tiểu An, đối với anh và Tần Tử Dập mà nói, thực ra đã là lần gặp mặt thứ hai của họ.

Thẩm Tiềm vốn đã quen bận rộn, rốt cuộc không làm được cái việc ngày ngày vô công rỗi nghề dưỡng bệnh. Sau khi xuất viện nghỉ ngơi vài tháng, anh vẫn nhận lời mời của người bạn thân Ngụy Nhiên, gia nhập công ty nhỏ do hắn một tay sáng lập, đồng thời bắt đầu từng bước tiếp quản các hoạt động kinh doanh qua lại của công ty nhà mình.

Cái ngày gặp lại Tiểu An và Tần Tử Dập, chính là ngày anh hẹn gặp một khách hàng tiềm năng tại một hội sở để bàn chuyện hợp tác.

Vị khách hàng tiềm năng này đối với công ty nhỏ vẫn chưa mấy khởi sắc của bọn họ lúc bấy giờ mà nói, là một nhân vật vô cùng quan trọng. Nếu như có thể đàm phán thành công, không chỉ thu được lợi nhuận đáng kể về mặt tiền bạc, mà danh tiếng và đánh giá của bọn họ trong ngành cũng có thể trực tiếp thăng hạng vài bậc.

Ngụy Nhiên vô cùng coi trọng việc này, không chỉ chi một khoản tiền lớn để lót đường, thậm chí bản thân hắn còn đích thân ra trận, thế nhưng cũng chỉ nhận được một câu trả lời lấp lửng nước đôi. Cuối cùng, hắn gần như là dốc toàn lực đánh cược một ván, phái anh - người mà hắn tin tưởng nhất làm người phụ trách chính đi đàm phán vụ làm ăn này.

Thẩm Tiềm bình thường không phải là người nhiều lời, nhưng chỉ cần anh muốn, thì cũng có thể trở nên bát diện linh lung, khéo ăn khéo nói, bao năm qua hiếm có người nào có thể hoàn toàn không bị anh lay chuyển.

Vì công ty, vì bạn tốt, anh cũng coi như đã liều mạng một phen, trên bàn tiệc gần như đã tung ra hết các ngón nghề, cuối cùng cũng thuyết phục được vị phụ trách mặt đen vốn luôn tỏ ra dầu muối không ăn kia phải quyết định ngay tại chỗ, ký kết hợp đồng chính thức.

Anh thở phào nhẹ nhõm, mượn cớ đi vệ sinh để ra ngoài, báo tin vui cho Ngụy Nhiên đang đợi kết quả.

Thế nhưng trên đường quay lại, anh liếc mắt nhìn thấy trong một gian phòng bao đang mở hé cửa, một bóng người lảo đảo bước ra.

Người nọ tay bám vào tường, vất vả chống đỡ cơ thể đang lung lay sắp đổ, đôi mắt nhìn về hướng anh, miệng đóng mở như đang nói gì đó.

Trong tiếng nhạc ồn ào truyền ra từ phòng bao, anh không nghe thấy nhưng lại đọc hiểu khẩu hình, người đó nói là "Cứu tôi."

Thẩm Tiềm không mắc chứng mù mặt như em trai, chức năng nhận diện khuôn mặt của anh cực kỳ mạnh mẽ.

Cho dù cách ăn mặc của người nọ khác biệt rất lớn so với trước kia, cho dù giờ phút này sắc mặt cậu ấy đỏ bừng một cách bất thường, thần sắc hoảng loạn sợ hãi, anh vẫn nhận ra ngay chỉ sau gần hai tháng xa cách, chỉ bằng một lần chạm mặt, rằng người thanh niên quần áo xộc xệch trước mắt này chính là thiếu niên nho nhã đã đàn piano trong hội trường biểu diễn vào ngày lễ kỷ niệm của trường quý tộc tư nhân nọ.

Hơi nheo mắt lại, anh sải bước đi tới.

Cùng lúc đó, trong phòng bao sau lưng thiếu niên có người lao ra túm chặt lấy cậu ấy kéo mạnh về phía sau, đồng thời cố gắng đóng cửa lại. Thiếu niên liều mạng giãy giụa, cánh cửa phòng bao vẫn từng chút từng chút khép lại trước mắt y.

Anh vừa vặn đuổi tới vào giây phút cuối cùng, mạnh mẽ tung một cước đá văng cửa!

Nếu là ở nơi khác, hành động này thực sự là một việc khá nguy hiểm. Dù chỉ cách một khe cửa, anh cũng có thể nhìn thấy bên trong ngoại trừ thiếu niên đang cầu cứu kia, còn có ít nhất ba bốn gã đàn ông trưởng thành.

Nhưng một mặt là tình huống trước mắt khẩn cấp, mặt khác đây cũng là kết quả tốt nhất sau khi anh đã cân nhắc tổng hợp các yếu tố... suy cho cùng, những kẻ có khả năng tới những nơi như thế này, trước mặt người ngoài ít nhiều cũng sẽ kiêng nể mặt mũi, dù chỉ là làm bộ làm tịch.

Còn về chuyện sau đó, tin rằng với gia thế của thiếu niên kia, hẳn là có khả năng xử lý thỏa đáng.

Mấy người trong phòng bao đưa mắt nhìn nhau, nhất thời đều bị khí thế lạnh lùng tàn bạo của anh trấn áp.

"Đây chính là chuyện chính sự mà em nói đó hả?" Anh từ trên cao nhìn xuống thiếu niên đang mềm oặt ngã trên ghế sô pha, vẻ mặt âm trầm lạnh lẽo, "Chuyện chính sự của em chính là đàn đúm với mấy gã đàn ông này sao?"

Phản ứng của thiếu niên cực nhanh, ngay lập tức phối hợp nắm chặt lấy tay áo anh, giọng mềm nhũn nói: "Xin lỗi, em sai rồi. Cầu xin anh tha thứ cho em một lần đi."

"...... Mày là gì của nó?" Nhìn thấy cảnh này, có người chần chừ mở miệng hỏi.

"Hóa ra vẫn chưa giới thiệu tôi với mọi người sao?" Anh cúi người xuống, túm lấy áo trước ngực thiếu niên kéo cậu ấy dậy, đi thẳng ra ngoài, "Bạn trai. Không, hiện tại hẳn là bạn trai cũ rồi."

Thiếu niên mở miệng: "Không, đừng mà......"

Anh trừng mắt nhìn cậu ấy: "Câm miệng, về nhà rồi tính sổ với em sau!"

Chú cừu non đang mặc người xâu xé đột nhiên lòi ra một gã bạn trai hung tàn lạnh lùng đến bắt gian.

Những người trong phòng bao còn chưa kịp hoàn hồn hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh đã quang minh chính đại dẫn người đi ra ngoài.

Binh bất huyết nhẫn, thắng không tốn một giọt máu.

"Đắc tội rồi." Thoát khỏi tầm mắt của những kẻ đó, anh đứng lại buông tay ra, khôi phục lại dáng vẻ nho nhã lịch thiệp thường ngày.

Cơ thể thiếu niên vô lực, loạng choạng một cái, suýt chút nữa thì ngã nhào. Anh nhanh chóng vươn hai tay ra, lần nữa đỡ lấy vai cậu ấy.

"Cảm ơn anh." Thiếu niên nhìn vào mắt anh, giọng nói mềm mại, "Em tên là An Chi, người khác đều gọi em là Tiểu An. Xin hỏi, anh có thể giúp em gọi một cuộc điện thoại không?"

Anh một tay ôm vai Tiểu An đỡ cậu ấy đứng vững, tay kia sờ tìm điện thoại của mình, còn chưa sờ thấy, liền nghe phía sau truyền đến một tiếng gầm đầy giận dữ: "Đồ b**n th**! Mày muốn làm gì Tiểu An?! Buông cậu ấy ra!"

Quay đầu nhìn lại, hóa ra là chàng nghệ sĩ cello xinh đẹp ngồi cạnh Tiểu An trên sân khấu lễ kỷ niệm lần trước.

Bọn họ quả nhiên là đi cùng nhau.

Còn chưa đợi anh nảy sinh thêm chút tiếc nuối thừa thãi nào, người thanh niên nọ đã ba bước thành hai lao tới, vung nắm đấm về phía anh.

Nhưng nắm đấm ấy lại dừng lại ngay khoảnh khắc sắp chạm vào da mặt anh.

Cậu khiếp sợ và giận dữ nhìn trừng trừng vào anh: "..... Sao lại là anh? Anh, anh không biết xấu hổ!"

Trước Tiếp