Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tần Tử Dập ngồi trên ghế sô pha trong phòng hội sở XX cắm đầu uống rượu.
Trên bàn trà trước mặt, những chai rượu rỗng đã xếp thành một hàng.
Bên cạnh và trong điện thoại đều là những âm thanh chúc cậu sinh nhật vui vẻ, nhưng trong lòng cậu cực độ khó chịu, hoàn toàn không vui nổi.
Thẩm Tiềm và cậu chia tay đã gần nửa tháng rồi.
Tuy nhiên trước đó, bất kể là suy nghĩ thực sự trong lòng cậu, hay là thái độ lúc gần lúc xa của Thẩm Tiềm, đều khiến cậu luôn cảm thấy, bọn họ chỉ là những cặp tình nhân cãi nhau ở mức độ bình thường.
Với tính cách của Thẩm Tiềm chắc chắn sẽ không chủ động cầu hòa, Tần Tử Dập còn cố ý đăng nhập tài khoản trang web của Thẩm Tiềm, thay anh mua vé máy bay chiều về.
Chỉ cần Thẩm Tiềm kịp về vào ngày sinh nhật cậu, thế giới hai người chúc mừng một chút, vậy thì cuộc tranh cãi khó hiểu lần này có thể thuận lý thành chương mà kết thúc rồi.
Thế nhưng Thẩm Tiềm vậy mà thực sự không về.
Rút hết tai mắt theo dõi anh, Tần Tử Dập không rõ Thẩm Tiềm hai ngày nay rốt cuộc đang làm gì, nhưng cho đến đêm qua, địa điểm định vị được trên điện thoại của anh vẫn là ở thành phố C.
Anh không chịu về. Anh hạ quyết tâm từ bỏ mình rồi.
Trong lòng Tần Tử Dập có chút hoảng hốt.
Cuộc cãi vã nửa tháng trước, cậu sảng khoái đồng ý chia tay, luôn miệng nói muốn đi theo đuổi Tiểu An.
Nhưng cậu thậm chí còn chưa từng nói tin chia tay với Tiểu An. Cậu biết, với quan niệm đạo đức của Tiểu An, mình và Thẩm Tiềm một ngày chưa chia tay, Tiểu An sẽ một ngày không chen chân vào tình cảm của họ, đến cân nhắc cũng sẽ không cân nhắc.
Cậu lại càng chưa bao giờ nghĩ Thẩm Tiềm và cậu sẽ thực sự chia xa. Rõ ràng trong Wechat vẫn còn nói chuyện dịu dàng với mình, rõ ràng...
Buổi trưa Tần Tử Dập về nhà chính ăn cơm cùng bố mẹ và các anh, trong lòng vẫn nghĩ đến chuyện này, vô cùng lơ đễnh.
Cậu thậm chí lờ mờ có chút hối hận vì đã không phái người tiếp tục theo dõi anh, bây giờ mới mờ mịt, không biết làm sao như thế này.
Trên bàn cơm phu nhân Tần hỏi cậu sao không đi ăn mừng cùng bạn bè, cậu cũng không nói được nguyên cớ. Đúng lúc có điện thoại của một người bạn gọi đến giải vây cho cậu, đối phương nói đã đặt được chỗ ở hội sở XX, nói buổi tối mừng sinh nhật cậu, hỏi cậu có đi không.
Người bạn đó tên là Diệp Vô Song, tên công tử bột nhỏ nhà họ Diệp trong giới, người khá là hay quậy, có chút quan hệ thông gia dây mơ rễ má với cậu.
Tần Tử Dập vai vế cao, con cái của mấy người anh trai tuổi tác cũng xấp xỉ cậu thậm chí còn lớn hơn cậu, một đứa cháu trong đó đã kết hôn với một người anh họ của Diệp Vô Song.
Diệp Vô Song gọi điện thoại hẹn cậu, cậu cũng không nghe kỹ, chỉ là không muốn người nhà truy hỏi nữa, không muốn buổi tối ở một mình, nên đã đồng ý.
Sau này mới biết Diệp Vô Song đặt là cái hội sở mang tiếng xấu này, nhưng cũng không tiện đổi ý.
Ngồi trong ghế sô pha ở hội sở, trong lòng cậu có chút buồn bực, lại lờ mờ có chút oán trách Thẩm Tiềm.
Sinh nhật anh cũng không chịu về... Anh thật sự, tuyệt tình như vậy sao?
Trong phòng bao tiếng nhạc rung trời, ánh đèn mê ly, một đám hồ bằng cẩu hữu, cơ bản đều là con ông cháu cha, ngoại trừ Tần Tử Dập và Tiểu An, ai cũng ôm một hai cô gái chàng trai trẻ trung xinh đẹp, có người tự mang đến, cũng có người do hội sở cung cấp.
- Nhắc đến mới để ý, bây giờ cậu mới chú ý tới, Tiểu An vốn xưa nay không thích xã giao, thế mà cũng tới nơi hỗn loạn thế này.
Đèn rọi chiếu lên sân khấu ở một góc phòng, màn biểu diễn vũ đạo táo bạo của hai nam hai nữ trên đài dẫn tới từng đợt từng đợt tiếng hò reo.
Tần Tử Dập bị ồn đến đau đầu lại phiền lòng. Cậu không muốn xem biểu diễn chỉ muốn uống rượu, nhưng ngay cả uống rượu cũng uống không được thống khoái, luôn có người đến làm phiền cậu, quấn lấy cậu nói này nói nọ, muốn mời rượu cậu, hát cho cậu nghe.
Còn có một Tiểu An giống như bà má cứ liên tục khuyên cậu đừng uống nhiều mau về nhà, cảnh giác thay cậu đuổi từng đợt từng đợt người sán lại gần.
...Chẳng lẽ vị trúc mã này thực sự không kiên trì với thiết lập trai thẳng của mình nữa sao?
Cậu cũng không có tâm trạng truy cứu, cứ tự mình ngồi đó uống rượu, từng ly lại từng ly.
Vị công tử bột họ Diệp mời Tần Tử Dập đến có lẽ là thực sự rất quan tâm đến bạn mình, thấy Tần Tử Dập là nhân vật chính hôm nay từ chối tất cả các công chúa và thiếu gia đến phục vụ đợt đầu, lại tích cực gọi người phụ trách hội sở đến, bảo họ đổi mấy người tốt hơn tới.
Xu hướng tính dục của Tần Tử Dập không phải bí mật gì, chẳng mấy chốc, lại có thêm nhiều chàng trai xinh đẹp đi tới.
"Đừng nói tôi không hướng về cậu nhé Tiểu Tần gia," Diệp Vô Song béo múp míp cười híp cả đôi mắt lại, "Tôi đích thân giám sát bọn họ chọn người đấy, mấy thiếu gia này quả thực là những người xinh đẹp nhất hội sở bọn họ rồi. Nào chọn một người đi?"
Tần Tử Dập bị ép ngẩng đầu nhìn một cái, suýt chút nữa bị cái thẩm mỹ trai thẳng của Diệp Vô Song dọa cho ngã lộn nhào, xua xua tay: "Không cần không cần. Cậu thích thì cậu tự mình lấy đi."
Đùa gì vậy, cho dù không có Thẩm Tiềm, người cậu thích cũng tuyệt đối sẽ không phải là loại trát phấn tô son đến mức không nhìn ra giới tính và tuổi tác thế này được không?!
Diệp Vô Song nghiêng đầu quan sát mấy thiếu gia kia. Chẳng phải gay thì nên thích những người đàn ông xinh đẹp yêu diễm thế này sao.
Cho nên mình chắc là chọn không sai, Tiểu Tần gia không muốn lấy có thể là do nguyên nhân khác. Hắn nghĩ nghĩ, nói: "Tiểu Tần gia không phải là lo người trong nhà tức giận đấy chứ? Yên tâm đi, nhân viên phục vụ ở đây đều rất có đạo đức nghề nghiệp, ra khỏi hội sở tuyệt đối không dây dưa, cứ chơi thoải mái là được, người kia sẽ không biết đâu."
Tần Tử Dập hôm nay cứ luôn lạnh mặt, rõ ràng tâm trạng không tốt, đám hồ bằng cẩu hữu này bèn tự giác không đi tìm chuyện không vui, ai chơi việc nấy, lúc này Diệp Vô Song mở đầu câu chuyện này mà chưa bị chửi, bèn có người hùa theo cười nói: "Vô Song cậu hiểu cái gì, người trong nhà Tiểu Tần gia của chúng ta được cưng chiều lắm đấy. Cậu bây giờ nói cái này, cậu ấy sẽ không vui đâu."
Lại có người cười nói: "Đúng thế đúng thế. Tiểu Tần gia với chúng ta không giống nhau đâu, người ta là đàn ông tốt, sợ vợ đấy, ha ha ha."
Tần Tử Dập bình thường ra ngoài xã giao, không ít lần lấy Thẩm Tiềm làm lý do để về nhà sớm, dần dần người xung quanh ít nhiều đều biết có một người như vậy, có lúc nhắc đến cũng sẽ gọi đó là vợ cậu, muốn nói hiểu rõ bao nhiêu thì không tới mức, nhưng cảm giác tồn tại thì khỏi phải bàn.
Lúc này bị mọi người nhao nhao nói tới, lại nghĩ đến "người trong nhà" đêm nay còn chưa biết đang lêu lổng ở đâu, Tần Tử Dập lập tức cảm thấy một ngọn lửa vô danh bốc lên từ lồng ngực, nhếch khóe miệng, mở miệng nói: "Được rồi được rồi, còn nói nữa là giễu cợt tôi đấy à. Chẳng phải là chơi sao, tôi bồi các cậu chơi là được." Nói rồi ngước mắt nhìn một cái, từ trong đám thiếu gia trát phấn tô son chọn lấy một người tương đối không yêu diễm đến thế, "Được rồi, người này đi."
Những người khác vui vẻ khi thấy cảnh tượng như vậy, ngầm hiểu ý mà cười rộ lên, cười xong thì tiếp tục tìm vui, duy chỉ có Tiểu An là cuống lên.
Cậu ấy kéo áo Tần Tử Dập, nói nhỏ: "Tần Tử Dập, anh không thể như vậy, anh Tiềm biết được sẽ không vui đâu."
Anh Tiềm của cậu đều không cần tôi nữa rồi anh ấy còn quản tôi thế nào? Tần Tử Dập dỗi hơi nói: "Tôi thế nào chứ? Chuyện này không phải rất bình thường sao? Phải rồi, cậu còn chưa có người tiếp, hay là cậu cũng chọn một người ở đây đi?"
Tiểu An tính tình tốt cũng bị sự châm chọc quái gở của cậu chọc cho tức giận, đẩy cậu một cái: "Tôi mới không cần. Tên khốn Tần Tử Dập, anh đợi đấy, tôi sẽ không để anh thực hiện được đâu."
Vị thiếu gia được chọn mang theo vẻ hưng phấn mà lớp trang điểm dày cộp cũng khó che giấu đi tới, chuẩn bị ngồi xuống bên trái Tần Tử Dập, thì bị Tiểu An chặn lại: "Không được ngồi đây."
Thiếu gia kia...thực ra vẫn là một chàng trai rất trẻ...sững sờ: "T-tại sao?"
Tiểu An nói: "Bởi vì tôi muốn ngồi chỗ đó." Nói rồi cậu ấy đứng dậy khỏi ghế sô pha, từ bên tay phải Tần Tử Dập chuyển sang ngồi xuống bên tay trái.
"Ồ..." Chàng trai vẻ mặt ngơ ngác, bước hai bước đi sang bên phải, "Vậy tôi ngồi bên này."
"Bên đó cũng không được ngồi!" Tiểu An vì anh Tiềm của mình cũng liều mạng. Có thể từ nhỏ đến lớn cậu ấy chưa từng tùy hứng như thế bao giờ.
Quy mô của hội sở này xưa nay tương đối lớn, trong tiếng nhạc ồn ào, dưới ánh đèn mê ly, những thiếu gia công chúa khác đã bị khách của mình ôm ấp bắt đầu thế này thế nọ thậm chí là không thể mô tả rồi. Chàng trai kia sợ bị phạt, có chút sốt ruột, nhìn Tiểu An, lại nhìn Tần Tử Dập người đã chọn mình, thấy người sau khá là dửng dưng, tủi tủi thân thân hỏi: "Vậy tôi nên ngồi ở đâu?"
Tần Tử Dập dỗi xong cơn tức này hoàn hồn lại, cũng có chút đâm lao phải theo lao, nhìn quanh bốn phía, chỉ vào một cái ghế đẩu bên cạnh, nói: "Ngồi đó đi, rót rượu cho tôi."
Chàng trai kia bèn cười ngọt ngào, ân cần cầm lấy ly rót rượu cho Tần Tử Dập.
Cho dù chỉ là rót rượu, Tiểu An dường như vẫn không hài lòng, tức tối chọc chọc điện thoại.
Từ kinh nghiệm quen biết nhiều năm, Tần Tử Dập nghi ngờ Tiểu An đang mách lẻo với Thẩm Tiềm.
Nhưng mà vô dụng thôi. Cậu nghĩ, sinh nhật mình Thẩm Tiềm cũng không chịu về, bây giờ mình làm gì anh ấy cũng sẽ chẳng quan tâm nữa đâu nhỉ.
Không khí dần dần náo nhiệt, màn biểu diễn trên sân khấu càng lúc càng lộ liễu, bạn bè xung quanh cũng gần như say khướt cả rồi.
Đây là một bữa tiệc sinh nhật, càng là một cuộc phóng túng lấy danh nghĩa tụ tập, buông thả hình hài, túy sinh mộng tử.
Nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, Tần Tử Dập bỗng nhiên cảm thấy có chút vô vị.
Trúc mã Tiểu An bên cạnh cuối cùng cũng từ bỏ việc quản thúc cậu, cúi đầu chuyên tâm chơi điện thoại.
Chơi được một lúc thì dứt khoát đứng dậy, đi ra ngoài nghe điện thoại.
Chàng trai rót rượu cho Tần Tử Dập đợi một lát, xác nhận cái chướng ngại vật vẫn luôn ngăn cản cậu ta đã thực sự ra ngoài, bèn đứng lên từ ghế đẩu, muốn ngồi xuống bên cạnh khách, làm những dịch vụ mà một thiếu gia nên làm.
Lần này là Tần Tử Dập nhìn thấu ý đồ của cậu ta, tự mình giơ tay ngăn lại: "Không cần. Cậu cứ tiếp tục rót rượu là được."
Thiếu gia kia đứng trước mặt Tần Tử Dập, nhìn quanh một vòng cảnh tượng dâm loạn xung quanh, dùng giọng điệu cầu khẩn khó xử nói: "Nhưng không làm chút gì, quản lý sẽ phạt em."
Tần Tử Dập ném ly rượu trong tay lên bàn trà bên cạnh, mất đi sự kiên nhẫn, lạnh nhạt nói: "Tôi đã nói rồi, không cần."
Dáng vẻ mất kiên nhẫn của cậu thực ra rất hung hãn, tuy vẫn xinh đẹp, nhưng lại có loại cảm giác sợ hãi khiến người ta kinh tâm động phách.
Tuy nhiên giây tiếp theo, chàng trai kia lại đột nhiên quỳ một gối xuống ngoài dự liệu, ngẩng mặt lên g*** h** ch*n c** nh* giọng nói: "Tiểu Tần gia, em cái gì cũng sẽ làm..."
Câu nói này của cậu ta chưa nói hết, bởi vì lúc này, Tiểu An từ bên ngoài đẩy cửa bước vào vì hành động gây nhiều liên tưởng của hai người mà thốt lên một tiếng chất vấn đầy kinh ngạc: "Tần Tử Dập anh đang làm cái gì?!"
Thiếu gia kia bị dọa giật mình, quỳ không vững liền ngã nghiêng xuống. Tần Tử Dập đưa tay đỡ cậu ta một cái, ngẩng đầu vừa định nói Tiểu An cứ quan trọng hóa vấn đề, thì cũng theo đó bị người ở cửa dọa cho giật mình. Cậu theo bản năng đẩy chàng trai dưới chân ra, bật dậy: "Anh... sao anh lại về rồi?!"
Theo sự qua lại này của họ, tầm mắt của tất cả mọi người trong phòng đều từ bên phía Tần Tử Dập tập trung vào người đàn ông lạ mặt bên cạnh Tiểu An ở cửa.
Đó là một người đàn ông trưởng thành vô cùng anh tuấn. Thân hình anh cao lớn thẳng tắp, ngũ quan không thể chê vào đâu được, mím môi mặt không cảm xúc, lộ ra khí chất trầm ổn nội liễm lại mang theo chút lạnh lùng nghiêm túc, rõ ràng không cùng một đường với phần lớn đám con ông cháu cha trẻ tuổi lại phóng túng trong phòng lúc này.
Khung cảnh một phen trầm lắng, ngay sau đó lại xôn xao hẳn lên.
Có người không nhịn được lên tiếng hỏi: "Tiểu An, đây là ai thế? Bạn cậu? Hay là...?"
Tiểu An gật đầu: "Bạn tôi, vừa từ nơi khác về."
Tần Tử Dập xuyên qua đám đông, đứng trước mặt Thẩm Tiềm người quả thực như từ trên trời giáng xuống, lại hỏi một lần nữa: "Anh... sao anh lại về rồi?"
Vẻ mặt cậu có sự kìm nén kiềm chế rõ ràng, nhất thời khiến người ta khó phân biệt được cảm xúc thật sự.
Dưới sự chăm chú của mọi người, Thẩm Tiềm quay mặt sang, nhìn Tiểu An bên cạnh, khẽ mỉm cười: "Tôi đến trả lại khăn quàng cổ cho Tiểu An."
Anh cười lên như vậy, khí trường bỗng nhiên thay đổi, giống như từ cái lạnh lẽo của tuyết xuân mới tan nhảy vọt sang hoa đào nở rộ, gió xuân đưa hơi ấm.
Tần Tử Dập có chút nôn nóng: "Anh biết em không phải hỏi cái đó."
"Tôi đổi vé rồi." Thẩm Tiềm vẫn khẽ cười, nhìn Tần Tử Dập, châm chọc nói, "Tôi mà không về, làm sao có thể nhìn thấy một màn... thế này chứ?"
Tần Tử Dập quả thực trăm miệng cũng khó bào chữa: "Em không có!"
Những người có mặt đều đã từng nghe tên Thẩm Tiềm, nhưng người có thể nhận ra bản thân anh thì lại chẳng có mấy ai.
Mà người khởi xướng bữa tiệc này là Diệp Vô Song lại thuộc về một trong số những kẻ chỉ nghe tên chưa thấy người.
Có điều hắn vẫn cười rất nhiệt tình đón tiếp: "Là bạn của Tiểu Tần gia và Tiểu An sao? Đã đến rồi thì cùng chơi đi." Nói rồi bèn gọi nhân viên phục vụ bên cạnh, "Gọi cho người bạn mới này một cô công chúa nữa."
Thẩm Tiềm nghe vậy liền quay mặt sang, cũng cười với Diệp Vô Song một cái, đáp: "Được thôi, vậy cảm ơn nhé."
Mặt Tần Tử Dập đen sầm lại: "Anh dám!"
Thẩm Tiềm quay sang cậu, giọng điệu vẫn rất ôn hòa: "Em đều dám, tại sao tôi lại không dám?"
Tần Tử Dập bực bội nói: "Thẩm Tiềm, có phải anh quên mất quan hệ của chúng ta rồi không?"
"Không có nha." Thẩm Tiềm liếc nhìn sự hỗn loạn ô uế xung quanh, "Em thử nói xem, chúng ta bây giờ còn lại quan hệ gì?"
Đến lúc này, Diệp Vô Song có chậm tiêu hơn nữa cũng nhận ra vấn đề rồi, lập tức sợ đến mức không dám nói chuyện.
Thẩm Tiềm, đây chẳng phải là tên người trong nhà của Tiểu Tần gia sao!
Vừa nãy mình nói cái gì? Muốn gọi một cô công chúa cho người đầu gối tay ấp của Tiểu Tần gia!
Diệp Vô Song: Đau lòng ôm lấy tấm thân béo múp của mình.
Diệp Vô Song cảm thấy, chuyện này mình thật sự cũng khá là vô tội.
Trong vòng bạn bè đều biết trong nhà Tần Tử Dập có một người đàn ông, nhưng Tần Tử Dập chưa bao giờ nỡ dắt ra cho bọn họ xem, rõ ràng là ghét bỏ bọn họ. Chỉ có mấy người bạn đứng đắn thân thiết nhất của cậu mới từng gặp người thật.
Được rồi, Diệp Vô Song thừa nhận, bao gồm cả bản thân hắn, mấy người bạn quả thực không có quan niệm tiết tháo gì cho cam, ngủ với tình nhân xinh đẹp trên giường bạn bè cũng chẳng hề nương tay.
Nhưng mình là một tên trai thẳng từ đầu đến đuôi mà! Có đói khát đến đâu cũng sẽ không đi ngủ với đàn ông!
Trong tưởng tượng của hắn, người có thể mê hoặc được Tiểu Tần gia phải là một tiểu yêu tinh gợi cảm yêu diễm cỡ nào chứ, ít nhất cũng phải hồ ly hơn mấy thiếu gia hắn chọn vài phần, ai mà ngờ được lại là một người đàn ông trưởng thành anh tuấn lạnh lùng như vậy?
Cho nên phản ứng của mình hoàn toàn là rất tự nhiên có đúng hay không?
Trong đám bạn có người đầu óc xoay chuyển khá nhanh, thấy sự việc không ổn bèn ném lại câu: "Bọn tôi rút trước, không làm phiền hai người nói chuyện." Rồi kéo người bên cạnh chuồn ra khỏi phòng.
Những người còn lại chưa phản ứng kịp, muốn xem náo nhiệt, Tần Tử Dập xua tay một cái, trực tiếp đuổi người.
Chưa được mấy phút, trong phòng chỉ còn lại ba người.
Không còn người ngoài, vẻ mặt Thẩm Tiềm dần dần lạnh xuống, ánh mắt rơi vào một vật thể nào đó trong phòng, một lời cũng không nói.
Tiểu An nhìn Thẩm Tiềm, nhìn Tần Tử Dập, cũng chuẩn bị rút lui, lại bị trúc mã của mình gọi lại: "Tiểu An cậu đừng đi. Hôm nay chúng ta nói cho rõ ràng, ai với ai rốt cuộc là quan hệ gì."