Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cả hai người đều chìm vào im lặng, bầu không khí nhất thời chết chóc, tĩnh mịch đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.
Trong căn phòng rộng lớn, chỉ còn lại tiếng hít thở có phần nặng nề mà kìm nén. Ngay cả chú chó Alaska ban nãy còn đang giận dữ nằm rạp trên sàn cắn xé quần áo của Tần Tử Dập dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng như dây đàn chực đứt giữa hai người, nó lén nhìn Thẩm Tiềm một cái, rồi lại liếc sang Tần Tử Dập, cái đuôi và cằm dán chặt xuống sàn, không dám động đậy.
Hồi lâu sau, Tần Tử Dập là người đầu tiên phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng: "Anh... có phải biết chuyện Tiểu An về rồi không?"
Cậu không tin. Không phải không tin rằng sẽ có ngày Thẩm Tiềm chán mình, mà là thời điểm anh đề nghị chia tay thực sự quá đỗi trùng hợp.
Tiểu An vừa mới về nước chân trước, chân sau anh đã muốn cùng cậu đường ai nấy đi, đây rõ ràng là nhịp điệu của việc nghe ngóng được tin tức ở đâu đó, định đá cậu để đi tìm nốt ruồi son trong lòng anh nối lại tình xưa!
Đừng hòng mơ tưởng!
"Biết." Giọng điệu của Thẩm Tiềm vẫn không chút gợn sóng.
Lại thêm một tràng im lặng đến nghẹt thở.
Sau đó khóe miệng Tần Tử Dập cong lên, thế mà lại nặn ra một biểu cảm như đang cười.
Đôi mắt xinh đẹp của cậu nhìn thẳng vào khuôn mặt Thẩm Tiềm, mở miệng nói với tốc độ rất nhanh: "Anh Tiềm à, anh vẫn hiểu lòng người như vậy. Nói thật lòng, em ngủ với anh hai năm, cũng sớm đã chán ngấy rồi, chỉ là chúng ta quen thân quá, mãi chẳng tiện mở lời với anh mà thôi. Tiểu An về rồi, nhìn bộ dạng này của anh, chắc là vẫn chưa hết hy vọng với cậu ấy đâu nhỉ? Khéo thật, em cũng có cùng suy nghĩ với anh đấy. Anh có thể chủ động đề nghị chia tay, khôi phục lại mối quan hệ trước kia của mấy người chúng ta, quả thực là tốt không gì bằng. Có điều hai ta vốn dĩ cũng chẳng được tính là chính thức bên nhau, giờ cũng chẳng gọi là chia tay được, chuyện này sau này anh cũng không cần phải nói với Tiểu An... À anh nói xem, anh lớn tuổi thế rồi, còn cạnh tranh với đám thanh niên chúng em, liệu có phần thắng nào không? Anh bảo đến lúc đó lỡ như đánh nhau, em nên ra tay với anh, hay là kính lão đắc thọ đây?"
Tần Tử Dập bình thường vốn chẳng phải người mồm mép tép nhảy, so với lời nói, cậu quen dùng hành động để tỏ thái độ hơn. Nếu Thẩm Tiềm nghiêm túc tranh luận với cậu điều gì, chín mươi phần trăm khả năng cậu chẳng có lấy một phần thắng.
Đối với cậu mà nói, trong tình cảnh trước mắt, có thể miễn cưỡng duy trì lòng tự trọng đang lung lay sắp đổ để đốp chát lại Thẩm Tiềm từng câu từng chữ đã là phát huy vượt mức bình thường rồi, còn về việc rốt cuộc cụ thể đã nói những gì, có phải nói năng lộn xộn rối rắm logic hay không, thì sớm đã nằm ngoài phạm vi suy nghĩ của cậu.
Thẩm Tiềm cũng biết cậu vụng ăn vụng nói, thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần nếu nói không thông thì cùng lắm đánh một trận rồi đường ai nấy đi.
Không ngờ lúc này cậu lại bắt đầu mồm mép lanh lợi, cái giọng điệu khắc nghiệt lại ác độc trong lời nói kia, quả thực là cạn lời.
Kính lão đắc thọ... Thẩm Tiềm cũng bị cậu chọc cho tức cười.
Anh đúng là lớn hơn Tần Tử Dập tròn bảy tuổi, nhưng hiện giờ cũng mới chỉ là tuổi tam thập nhi lập, tuyệt đối được coi là thời kỳ sung sức đỉnh cao nhất của một người đàn ông.
(*) Tam thập nhi lập: tuổi 30, ý nói tuổi trưởng thành, tự lập được sự nghiệp.
"Nếu em đã nói như vậy thì tôi yên tâm rồi." Thẩm Tiềm cũng mỉm cười, "Còn về việc có theo đuổi được Tiểu An hay không... thì không phiền em bận tâm."
Chung quy vẫn là tuổi trẻ khí thịnh, tuy rằng cố sức tỏ ra không thèm để ý, hoàn toàn không bị tin tức này đả kích, nhưng hơi thở dồn dập nặng nề của Tần Tử Dập, nắm đấm siết chặt bên hông và sự châm chọc khiêu khích không che giấu nổi trong giọng điệu vẫn tiết lộ ra rằng sự "thấu tình đạt lý" này của Thẩm Tiềm chẳng hề mang lại cho cậu chút cảm giác vui vẻ nào.
Nhịn được vài phút, Tần Tử Dập không kìm được lại mở miệng: "Nể tình chúng ta dù gì cũng ngủ với nhau hai năm, em khuyên anh thêm một câu. Đừng phí công vô ích nữa, anh căn bản không phải mẫu người Tiểu An thích. Hai năm trước cậu ấy đã không chọn anh, giờ đây va chạm xã hội nhiều rồi, thì lại càng không thể!"
"Thế thì có sao?" Ánh mắt Thẩm Tiềm chuyển từ nắm tay dùng sức quá độ đến mức nổi gân xanh bên hông Tần Tử Dập lên khuôn mặt cậu, đổ thêm dầu vào lửa: "Em ấy là mẫu người tôi thích, thế là đủ rồi."
"Được, vậy anh đúng là nặng tình thật đấy." Tần Tử Dập quả nhiên bị anh chọc cho đen mặt, hít sâu một hơi, cố gắng nói một cách nhẹ nhàng bâng quơ, "Nhắc mới nhớ, không phải là lúc ở bên em anh vẫn luôn tơ tưởng đến Tiểu An đấy chứ? Vừa nghe tin cậu ấy về là vội vàng chạy theo dâng hiến..."
"Em còn vừa ăn cướp vừa la làng à?" Thẩm Tiềm nhướng mày, cắt ngang lời lẽ ngông cuồng của cậu, "Luôn mồm nói là xã giao công việc, vậy em có dám nói cho tôi biết, tối hôm nay rốt cuộc em đã đi gặp ai không?"
Sắc mặt Tần Tử Dập thay đổi, không lên tiếng nữa.
Cậu vốn tưởng mình đã ngăn chặn thành công mọi liên hệ riêng tư giữa Thẩm Tiềm và Tiểu An, nay lại lờ mờ cảm thấy, rất có khả năng hai người bọn họ còn có một phương thức liên lạc nào đó ẩn giấu rất sâu mà cậu không hề hay biết.
Vấn đề rốt cuộc nằm ở đâu?!
Thẩm Tiềm đứng dậy, nhặt bộ quần áo bị Lạc Lạc đè dưới móng vuốt lên ném xuống ghế sô pha, lại xoa xoa cái đầu chó của Lạc Lạc đang bị dọa sợ để trấn an, dường như có ý muốn kết thúc cuộc trò chuyện này: "Tan hợp êm đẹp nhé Tần Tử Dập. Trong hai ngày này tôi sẽ dọn ra ngoài."
Phản ứng của Tần Tử Dập cực nhanh. Lời đã đến nước này, hiện tại rõ ràng Thẩm Tiềm đã hạ quyết tâm, không thể dễ dàng thay đổi.
"Được, tan hợp êm đẹp." Trên mặt cậu miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, "Anh cũng không cần đi, căn nhà này vốn dĩ viết tên anh. Em đi là được. Hôm nay muộn quá rồi, em ở lại thêm một đêm, mai sẽ chuyển đi."
Cậu đồng ý dứt khoát như vậy, Thẩm Tiềm ngược lại chẳng thể nói thêm lời nào tuyệt tình hơn, khẽ gật đầu: "Cũng được. Vậy cứ thế đi. Tôi đi tắm trước đây." Nói rồi bèn xoay người đi về phía phòng tắm.
Trên ghế sô pha, nụ cười giả tạo trên mặt người đàn ông trẻ tuổi dần tắt ngấm, đôi mắt đen láy nhìn chòng chọc vào bóng lưng người nọ, ánh mắt thâm sâu đầy tàn nhẫn.
---
Thẩm Tiềm tạm thời khôi phục thân phận tự do, hôm sau vừa khéo là cuối tuần, bèn hẹn em trai mình ra ngoài ăn cơm.
Em trai anh tên là Thẩm Phóng, lớn lên cùng anh từ nhỏ, tuy cùng cha khác mẹ nhưng tình cảm hai người vẫn luôn rất tốt. Dung mạo hai người có vài phần tương tự, tính cách lại một trời một vực, em trai nhiệt tình cởi mở, anh trai trầm ổn nội tâm. Vừa ngồi vào trong quán, dung mạo tuấn tú cùng khí chất mỗi người một vẻ của hai anh em đã thu hút ánh nhìn của không ít nam thanh nữ tú, cả công khai lẫn lén lút.
"Cuối tháng này anh định đi du lịch ngoại tỉnh mấy ngày." Thẩm Tiềm đặt tách trà xuống, nhìn em trai, vẻ mặt rất dịu dàng, "Đến lúc đó Lạc Lạc anh gửi sang chỗ mẹ. Lúc nào rảnh em qua đó dắt nó chạy vài vòng. Lạc Lạc bây giờ cần lượng vận động lớn, mẹ đi bộ chậm, nó không hoạt động thoải mái được."
Thẩm Phóng đang cầm dụng cụ chuyên chú bóc cua, động tác vô cùng thành thục, nghe vậy ngẩng đầu cười nói: "Cứ để em nuôi cho? Em có thể dắt nó đi chạy cả sáng lẫn tối, còn có thể cho nó chơi với mấy con chó khác. Khu nhà em nhiều chó lắm."
Thẩm Tiềm nói: "Cậu ấy có chịu không? Đừng để lại gây mâu thuẫn gia đình em."
Chữ "cậu ấy" mà Thẩm Tiềm nói là chỉ bạn đời của em trai. Em trai tuy nhỏ hơn Thẩm Tiềm hai tuổi, nhưng ba năm trước đã kết hôn rồi, đối phương là một cậu cả cực kỳ hẹp hòi. Thẩm Tiềm chẳng nghi ngờ chút nào, nếu em trai ngày nào cũng chơi với Lạc Lạc, người đàn ông kia sẽ ghen với cả một con chó.
"Không sao đâu, thật ra anh ấy cũng thích chó mà. Dạo trước bọn em còn bàn bạc tính nuôi một con đấy. Vừa khéo để anh ấy trải nghiệm trước niềm vui của con sen." Thẩm Phóng nóng lòng muốn thử.
Cậu đã nói vậy, Thẩm Tiềm ngẫm nghĩ một lát rồi cũng đồng ý: "Thế cũng được."
Thẩm Phóng đặt chiếc đĩa đựng thịt cua đã bóc xong tới trước mặt anh trai: "Anh đi chơi với Tiểu Tần hả anh?"
"Không, anh đi một mình. Con gái một người bạn học tròn một tuổi, anh đi thăm, tiện thể chơi ở bên đó luôn."
Động tác của Thẩm Phóng khựng lại, quên cả rụt tay về, ngạc nhiên nói: "Tiểu Tần thế mà lại đồng ý à? ... Phải rồi, hôm nay anh cũng đi ra ngoài một mình. Hai người cãi nhau sao?"
Thẩm Tiềm nhét bát nước chấm đã pha xong vào tay cậu, giọng điệu nhẹ nhàng: "Không có gì, chút mâu thuẫn nhỏ thôi."
"Ồ." Thẩm Phóng gật gật đầu, quay sang khuyên anh, "Vậy thì mau giải quyết sớm đi thì hơn, tránh để biến thành vấn đề lớn."
Thật ra Thẩm Phóng vốn dĩ không có cái nhìn thiện cảm lắm với người trẻ tuổi còn nhỏ hơn mình vài tuổi là Tần Tử Dập này, thậm chí từng lén cho rằng cậu ta chính là hồ ly tinh nam giả tạo.
Cách nhìn này đương nhiên chẳng phải vô cớ. Nguyên do là trước khi Thẩm Tiềm đưa Tần Tử Dập về ra mắt người nhà, có một lần Thẩm Phóng tháp tùng bạn đời tham dự một bữa tiệc khá long trọng, vừa khéo cơ duyên xảo hợp từng tiếp xúc với cậu ta. Khi đó Thẩm Phóng đã cảm thấy, vị con trai út của gia chủ nhà họ Tần danh tiếng lẫy lừng chốn Đế đô, người được gọi là Tiểu Tần gia xinh đẹp này e là đã được chiều hư rồi, coi trời bằng vung, khí thế ngang ngược, thái độ ngông cuồng đến tận trời, cho nên ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Điều này cũng dẫn đến việc kẻ mắc chứng mù mặt như cậu khi nhìn thấy người thanh niên trông hơi quen mắt, tuy to cao nhưng lại có vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện bên cạnh anh trai mình, thì gần như chẳng chút áp lực khẳng định rằng mình nhận nhầm người - Ấy thế mà sau đó vị bạn đời nhà cậu lại bảo cậu biết, bạn trai nhỏ của anh trai và vị Tiểu Tần gia gặp trong bữa tiệc kia, xác thực chính là cùng một người.
Một người đàn ông có hai bộ mặt như vậy làm anh dâu, ban đầu Thẩm Phóng cự tuyệt.
Nhưng không ngăn được việc anh trai biết chân tướng rồi vẫn cứ thích, cộng thêm sau này Tần Tử Dập luôn thể hiện rất chu đáo, cậu mới dần dần chấp nhận.
Có lẽ người anh trai không gì không làm được đã thuần phục được cậu ta rồi chăng?
Thẩm Tiềm không nhắc tới đề tài này nữa, chuyển sang hỏi thăm tình hình gần đây của em trai.
Em trai anh chính là một người ngây thơ hồn nhiên lắm niềm vui, rất nhanh đã quên mất nghi vấn vừa rồi, hưng phấn kể cho anh nghe những chuyện thú vị xảy ra dạo này.
Một bữa cơm còn chưa ăn xong, di động của Thẩm Tiềm lại vang lên.
Tiếng chuông này... theo phản xạ có điều kiện lấy ra xem, quả nhiên vẫn là Tần Tử Dập.
----
Editor: Thẩm Phóng có truyện riêng. Bộ ấy tên "欺诈婚约". Chảnh chó Công - Không tim không phổi Thụ. Tag: Cưới trước yêu sau, mưa dầm thấm lâu.