Bẫy Ngược - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 47: Tên của anh - Dương Mặc Băng

Trước Tiếp

Vệ Lăng vừa nhìn bèn nhận ra đối phương.

"Ai da! Giáo sư Dương! Đây mới là giáo sư chính hiệu này!"

Các sinh viên vừa nghe bèn lũ lượt ngoái đầu, trên mặt lập tức làm biểu cảm ngưỡng mộ.

Giáo sư Dương vừa mỉm cười đi tới, vừa vuốt tóc ướt mồ hôi trước trán ra sau gáy, lập tức sức quyến rũ của đàn ông trưởng thành chinh phục mọi sinh viên.

"Chào buổi tối, thầy Vệ."

Giáo sư Dương cố tình nhấn mạnh hai chữ "thầy Vệ".

"Ha ha, giáo sư Dương chơi bóng xong rồi à?"

Lúc trước trên trực thăng xem không đủ rõ, Vệ Lăng chẳng hề khách sáo, khen ngợi giáo sư Dương từ đầu đến chân một lượt.

Giáo sư Dương hào phóng cho anh xem, còn ném bóng rổ cho anh.

"Thầy Vệ, làm một ván đi."

"Giáo sư Dương thể lực khỏe thật. Tôi nhớ hôm nay lúc hơn ba giờ chiều, anh đã chơi bóng rồi. Bây giờ đã bảy giờ tối, anh vẫn chơi được à?"

Giáo sư Dương cười: "Thể lực tôi tiêu hao rồi, sức khỏe của thầy Vệ cũng khôi phục chưa được bao lâu, thế không phải khá công bằng ư?"

Vệ Lăng cười ném trả bóng vào lòng giáo sư Dương: "Coi thường tôi là phải chịu khổ đấy."

"Đương nhiên tôi biết coi thường cậu sẽ chịu khổ rồi."

Hai người đến sân bóng rổ.

Đại học Công Nghệ Liên Hợp xây dựng rất chất lượng, sân bóng rổ buổi tối được chiếu sáng rạng rỡ.

Vừa nghe nói giáo sư Dương định chơi bóng rổ với học giả thỉnh giảng mà giáo sư Ôn bầu bạn không rời nửa bước, rất đông sinh viên đều xúm lại.

Kể từ sau khi rời khỏi cơ sở y tế, Vệ Lăng chưa được chơi bóng rổ lần nào.

Thú vị, thú vị thật.

Vệ Lăng hạ thấp trọng tâm, hai người nhìn nhau.

Anh mang bóng vượt qua giáo sư Dương, ánh mắt của các sinh viên đều tụ tập ở đây, động tác của giáo sư Dương nhanh nhẹn đến mức khiến Vệ Lăng ngạc nhiên, bị dẫn trước trong nháy mắt, giáo sư Dương nhảy lên cao, ném ba điểm vào rổ.

"Á!! Á!! Giáo sư Dương đẹp trai quá!"

"Giáo sư Dương! Giáo sư Dương!"

"Đức trí thể mỹ phát triển toàn diện!"

Vệ Lăng bị sét đánh trúng, "đức trí thể mỹ phát triển toàn diện" qué gì!

Lần này là giáo sư Dương cầm bóng, Vệ Lăng phòng thủ.

Y lắc mình, Vệ Lăng còn không được chạm tới bóng, giáo sư Dương đã vượt qua, hơn nữa lại được điểm.

Tiếng vỗ tay nổi lên tứ phía.

Sau vài vòng nữa, giáo sư Dương liên tục K.O Vệ Lăng.

Vệ Lăng dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên mặt, không kìm được nói: "Trước đây chắc chắn tôi từng đắc tội anh trên sân bóng! Bây giờ tôi cảm nhận được h*m m**n báo thù nồng nặc của anh!"

Giáo sư Dương cười, ném bóng cho Vệ Lăng.

"Đúng thế. Trước đây có Ôn Chước, tôi khó ra tay. Bây giờ có thể thoải mái xử lý cậu rồi."

"Có phải vì giải sinh viên trước đây? Tôi từng chặn bóng của anh? Hay là từng úp rổ anh?" Vệ Lăng kéo cổ áo.

"Từ từ mà nghĩ."

Xem ra năm đó kết mối thù khá to.

Trong lòng Vệ Lăng rất khó chịu, lâu lắm rồi anh không bị người ta đè xuống đánh thế này.

Bên ngoài sân bóng rổ, một thiếu niên tóc vàng ngậm kẹo m*t đang đứng cùng một người đàn ông mặc áo gió màu đen.

"Ái chà, lão Hạ... giáo sư Ôn không có mặt, Vệ Lăng bèn bị người khác xử lý. Đúng là không nỡ nhìn."

Thiếu niên tóc vàng mặt mũi rất lập thể, nhưng cũng rất tinh tế, đứng trong đám sinh viên cực kỳ bắt mắt.

Cậu ta chính là Dạ Đồng đáng lẽ phải trấn thủ phòng điều khiển máy chủ, tối nay tới nghe lệnh bảo vệ Vệ Lăng, ai dè vừa tới trường học, bèn thấy anh bị giáo sư Dương đè xuống đánh.

"Không nỡ nhìn, mà cậu còn không đi giúp?" Người đàn ông mặc áo gió màu đen là giám đốc trung tâm an ninh, Hạ Cung.

"Giúp gì chứ, tôi là chủng lai, giáo sư Dương là nhân loại bình thường, lẽ nào bảo tôi PK giáo sư Dương? Thế chẳng phải làm mất thể diện của chủng lai chúng ta ư?"

Dạ Đồng cắn vỡ kẹo m*t, rút điện thoại ra chuẩn bị chơi điện tử.

Vệ Lăng lúc này mệt lắm rồi, giáo sư Dương đấu với anh, ngoại trừ đổ chút mồ hôi ra thì hít thở vẫn đều đặn, cứ như người lớn đánh trẻ con.

"Năm đó đại học Bách Khoa bọn tôi gặp phải đại học Q các cậu ở vòng bán kết giải vô địch. Cậu bị cú ném ba điểm của tôi đánh đến mức không thở nổi, héo úa như cọng giá nhuốm sương, còn nhớ không?"

Giáo sư Dương hất cằm hỏi.

"Không nhớ nữa!" Vệ Lăng cấm cảu nói.

"Thế cậu còn nhớ hôm đó cậu lau nước mắt lên áo khoác Ôn Chước không?" Giáo sư Dương lại hỏi.

"Lau nước mắt? Giáo sư Dương anh chẳng phúc hậu gì cả! Vệ Lăng tôi đây ngoại trừ lúc chào đời thì chưa từng khóc!" Vệ Lăng bị đối phương nói mà hơi bực.

"Vệ Lăng, cậu nghĩ lại đi. Năm tháng tuổi trẻ tươi đẹp của các cậu mà không nhớ nổi, Ôn Chước buồn đấy." Giáo sư Dương cười nói.

Giây phút đó, có thứ gì ùa vào não Vệ Lăng.

Tiếng hoan hô khắp tứ phía, âm thanh cổ vũ có tiết tấu, còn cả nhịp tim đập nặng nề của mình.

Trên khán đài đằng xa giăng băng rôn – Đại học Q! Đánh đâu thắng đó!

Đây là đâu? Hình như là sàn bóng rổ?

Mệt quá, bất lực quá... Họ vào được top 8 đã khá lắm rồi.

Top 4 gì đó, bỏ đi.

Vệ Lăng ngồi trên băng ghế điều tiết nhịp thở, lúc này huấn luyện viên kêu tạm dừng, liên tục yêu cầu họ đừng bị đối thủ dẫn nhịp.

Cách sân bóng, hậu vệ liên tục ném trúng ba điểm của đại học Bách Khoa đang nhìn Vệ Lăng, khóe môi nở nụ cười gợi đòn.

Y tên là gì? Tên gì tên gì?

À! Dương Mặc Băng!

Cười! Cười! Cười! Cười cái đầu anh!

Trong khi Vệ Lăng tức tối, trán bị thứ gì chạm vào, lạnh toát.

Vừa ngoảnh mặt bèn phát hiện ra là Ôn Chước.

"Cậu sắp thua rồi." Ôn Chước nói.

"Còn lâu. Họ chỉ dẫn trước tám điểm thôi mà?"

"Nhưng chỉ còn hai phút nữa là trận đấu kết thúc rồi. Các cậu sẽ càng chơi càng loạn."

Ngón tay Ôn Chước cầm lon nước ngọt, mở đánh cách một tiếng bằng một tay.

"Vả lại, cậu vừa nghĩ từ bỏ đi mà." Ôn Chước lại nói.

Vệ Lăng run bắn vai, sao Ôn Chước biết anh đang nghĩ gì?

"Cậu ném ba điểm đẹp hơn Dương Mặc Băng." Ôn Chước ngửa đầu nói.

"Hả?"

Ôn Chước khen anh à? Có phải hỏng tai nghe nhầm không?

"Vòng cung thế này." Ngón tay Ôn Chước vẽ một đường cong trong không khí, "Góc vào rổ, sức, tốc độ đều hoàn hảo nhất."

Không biết tại sao, lắng nghe giọng nói bình tĩnh của Ôn Chước, trái tim lơ lửng của Vệ Lăng cũng bình tĩnh theo.

Dù sao thì kết quả tệ nhất cũng chỉ là thua cuộc mà thôi.

Thế nhưng Ôn Chước bảo anh ném ba điểm rất đẹp, bảo tên này khen ngợi bất cứ thứ gì còn khó hơn cả bảo hắn uống thuốc trừ sâu.

Nếu đây là trận đấu cuối cùng của giải vô địch thật, Vệ Lăng còn muốn để Ôn Chước nhìn thấy.

"Ôn Tiểu Tửu, cậu tốt với tớ quá... còn chạy tới cổ vũ tớ!"

Vệ Lăng bỗng chui vào lòng Ôn Chước, dụi mặt thật mạnh.

"Cậu đứng dậy cho tôi, bẩn quá!"

Ôn Chước đẩy thẳng anh ra.

"Đừng thế mà! Để tớ lau mồ hôi!"

"Cậu không phải lau mồ hôi, rõ ràng là nước mắt." Ôn Chước vạch trần anh không hề nể nang.

Trọng tài ra hiệu trận đấu tiếp tục, mọi cầu thủ trở về sân bóng.

Vệ Lăng ghé sát tai Ôn Chước nói: "Thế tớ bắn rổ cho cậu xem."

"Phắn."

Kết quả trận đấu đó là đại học Q họ thắng đại học Bách Khoa bằng ưu thế một điểm.

Bởi Vệ Lăng ném trúng liền ba phát ba điểm.

Anh biết Ôn Chước đang nhìn mình, anh biết hai phút cuối cùng, e là Ôn Chước còn chẳng chớp mắt, cảm giác đó cứ như mình độc chiếm thế giới của hắn.

Đúng là trùng hợp, mười sáu năm sau, trên sân bóng đại học Công Nghệ Liên Hợp, anh lại chạm trán Dương Mặc Băng?

Vệ Lăng thở ra một hơi.

Quân tử báo thù mười năm chưa muộn?

Vớ vẩn.

Bại tướng dưới tay ông đây, cả đời đừng hòng ngóc dậy!

Giáo sư Dương lúc này đang dẫn bóng sắp băng qua Vệ Lăng.

Các sinh viên đứng xem đã chuẩn bị cổ vũ cho giáo sư Dương, Dạ Đồng vừa chơi điện tử vừa nói "quả thứ mười tám", Hạ Cung còn đang nghĩ xem Vệ Lăng thua thảm hại thế này, có phải nên ám chỉ giáo sư Dương tha cho không...

Chỉ nghe thấy một tiếng "phịch", bóng trong tay giáo sư Dương biến mất!

Vệ Lăng dẫn bóng quay người, anh phát hiện rổ bóng vốn cách mình rất xa bỗng như gần ngay trước mắt, mọi chi tiết trong tầm mắt đều được phóng đại vô tận.

Tốc độ gió, nhịp thở của anh, thậm chí là bụi đang bay, đều như dừng lại vì anh.

Ngay cả động tác quay người phòng thủ, nhảy bật định đập rớt bóng anh của giáo sư Dương, đều biến thành phim hoạt hình từng khung hình một.

Anh đẩy bóng ra xa, nó xoay vòng trong không trung, vẽ nên một vòng cung mượt mà, vành rổ còn chưa kịp rung, nó đã xuyên qua.

Vệ Lăng đáp xuống đất, thế giới chậm rãi bỗng tăng tốc trở lại.

Anh nhận ra, mình vừa tiến vào trạng thái phản ứng phân tích tốc độ cao đó.

Đó là tiến hóa mà nội tiết tố của Angela mang tới cho anh.

Tim Vệ Lăng đập thình thịch.

Dường như bên tai có thể nghe thấy giọng Ôn Chước, cũng như ngày ấy rất nhiều năm trước, hắn đứng ngoài sân ngước nhìn cú ném ba điểm của Vệ Lăng.

"Đẹp thật."

Giáo sư Dương sững sờ.

Vệ Lăng nhếch khóe môi, vẫy tay với y: "Làm lại."

Dù sao thì anh không định kể cho giáo sư Dương biết, trùng hợp dùng giáo sư Dương để tập luyện, anh phải khống chế được năng lực này bất cứ lúc nào.

Bắt đầu từ chơi bóng rổ đi.

Sau đó là Vệ Lăng dẫn bóng.

Cùi chỏ Hạ Cung huých Dạ Đồng bên cạnh: "Nhìn đi... mau xem này..."

"Nhìn giáo sư Dương ghi bàn à? Nhìn nhiều lần lắm rồi..."

Khoảnh khắc Dạ Đồng ngước mắt, thứ lọt vào đáy mắt cậu ta là Vệ Lăng nhảy lên cao, giáo sư Dương nhảy lên cản, Vệ Lăng gần như dán dính vào y. Vệ Lăng nhìn giáo sư Dương, ánh mắt hai người va chạm trong không khí.

Cổ tay Vệ Lăng xoay rất linh hoạt, vòng qua gáy giáo sư Dương, bóng quay non nửa vòng men theo vành rổ, chậm rãi rơi xuống.

Sau một giây yên tĩnh, không biết nữ sinh nào đột nhiên nói "đẹp trai quá".

Vệ Lăng và giáo sư Dương đồng thời đáp đất.

"Nữa?" Vệ Lăng vỗ tay, hạ thấp trọng tâm, chờ giáo sư Dương tấn công.

"Không. Tôi không làm đá mài của cậu đâu."

Giáo sư Dương cúi đầu, nhặt bóng.

Vệ Lăng sửng sốt: "Anh biết à?"

"Cậu tưởng giáo sư nghiên cứu Angela và Noah chỉ có mình Ôn Chước thôi à?"

Giáo sư Dương xách áo thể thao, lau mồ hôi trên cằm.

Lại hấp dẫn các nữ sinh ngoài sân gào rú kích động.

Vệ Lăng nhìn chằm chằm vào cơ bụng của giáo sư Dương, đường nét mượt mà, săn chắc mà không quá mức, quả không tệ...

Theo ánh mắt của Vệ Lăng, giáo sư Dương nhìn bụng mình, bất lực hỏi: "Cơ bụng của Ôn Chước cậu chưa ngắm đủ à?"

"Không phải... tôi đang nghĩ giáo sư Dương giữ gìn tốt quá! Cơ bụng của anh là cơ bụng đẹp nhất cả đời tôi từng thấy!"

Vệ Lăng khen ngợi không hề giấu giếm.

"Ồ, của giáo sư Ôn không phải hạng nhất ư?"

"Ôn Chước chưa bao giờ cho tôi xem." Vệ Lăng thở dài.

Giáo sư Dương không nhịn được cười.

"Không phải, giáo sư Dương... với điều kiện, IQ của anh, sao Noah không chọn anh nhỉ? Lãng phí của trời!"

"Cậu đang khen tôi, hay là mỉa mai tôi vậy." Giáo sư Dương kéo khăn lông, ném lên mặt Vệ Lăng.

"Khen anh! Đương nhiên là khen anh rồi!" Vệ Lăng tỏ vẻ chân thành ra mặt.

"Lúc đó tôi đang thám hiểm Nam Cực. Noah và Angela đều lan truyền bản sao bằng virus cúm, tôi không kịp tiêm phòng." Giáo sư Dương đáp.

"Ồ... Nhất định là Noah và Angela đều rất tiếc nuối. Có điều bây giờ anh chắc chắn đã dùng virus Angela rồi phải không? Nhưng Noah vẫn có thể lây nhiễm cho anh đúng không?" Vệ Lăng sán đến gần đối phương.

"Sao tôi nghe cậu nói không có ý tốt thế nhỉ?"

Giáo sư Dương cách khăn lông hung dữ dúi đầu Vệ Lăng.

"Tôi đang nghĩ... có phải anh là gu của Vương Hạo không? Tới bây giờ chúng ta vẫn chưa bắt được anh ta!" Vệ Lăng cố tình dùng ánh mắt sến rện quét một vòng giáo sư Dương từ trên xuống dưới.

"Tôi thấy, là tại giáo sư Ôn không ở bên cạnh trông nom quả tim bộp chộp của cậu, cậu bèn muốn kiếm việc làm phải không?"

"Bị anh đoán trúng một nửa." Vệ Lăng cười nói.

"Một nửa?"

"Bây giờ cậu ấy vẫn đang ở đây trông nom quả tim bộp chộp của tôi mà!" Vệ Lăng gõ đầu mình, rồi nói, "Nhưng tôi đúng là muốn kiếm việc làm."

Giáo sư Dương ngoảnh mặt cười.

Lại hạ gục một đám thiếu nữ bên ngoài sân bóng.

"Òa! Trước đây thấy thầy Vệ được giáo sư Ôn đối xử khác biệt, hai người họ xứng đôi, giờ xem ra giáo sư Dương cũng không tệ!

"Thầy Vệ ai cũng hợp!"

"Hợp cái đầu bạn! Thầy Vệ chỉ có thể là của giáo sư Ôn! Chỉ có thầy Vệ ngồi trong lớp giáo sư Ôn, mới có thể thu hút sự chú ý của giáo sư Ôn!"

"Có lý! Thầy Vệ mà thèm cơm ngoài, có khi chúng ta sẽ tiêu đời mất!"

"Kiên định CP của thầy Vệ và giáo sư Ôn đến khi tốt nghiệp không dao động!"

Giáo sư Dương lúc này cúi đầu xuống cười.

"Nếu cậu nói được tên tôi, tôi sẽ đồng ý chơi cùng cậu."

"Dương Mặc Băng, đại học Bách Khoa, ném ba điểm." Vệ Lăng cao giọng nói.

Giáo sư Dương đang lau mồ hôi sửng sốt, y ngoái đầu lại: "Cậu nhớ ra rồi?"

"Có vài chuyện nhớ ra rồi, có vài chuyện thì để gió cuốn trôi đi." Vệ Lăng lắc mu bàn tay, "Ví dụ như ba phát ba điểm của tôi đảo ngược tình thế, thắng đại học Bách Khoa các anh, nếu đối với anh mà nói diện tích bóng ma ám ảnh tâm lý quá lớn, tôi có thể quên tiếp."

"Cậu tìm đại một sinh viên nghe ngóng là biết tên tôi rồi."

"Ồ, nên giáo sư Dương không giữ lời. Anh vừa bảo nếu tôi nói được tên anh, anh sẽ đồng ý chơi cùng tôi mà."

Giáo sư Dương thở dài bất lực: "Được thôi, bạn nhỏ Vệ Lăng, cậu muốn chơi gì?"

Vệ Lăng đến cạnh giáo sư Dương, khoác vai y rất tự nhiên: "Tôi muốn... bắt Vương Hạo."

"Thì sao? Tôi không phải chủng lai, chưa bao giờ giao chiến trực diện với Noah."

Giáo sư Dương đập rơi tay Vệ Lăng.

Vệ Lăng không quấn lấy y, người như giáo sư Dương, thích mềm không thích cứng.

Sau khi giáo sư Dương đi mất, các sinh viên bao vây sân bóng vẫn chưa tản đi.

"Thầy Vệ! Thì ra thầy chơi bóng rổ giỏi thế! Lần này có thể chơi cùng bọn em không?"

Vài nam sinh xúm lại.

"Không thành vấn đề! Lần sau chơi cùng! Nào nào! Kết bạn WeChat đi!"

Vệ Lăng vừa mở đồng hồ thông minh của mình, một đám người bèn bâu lấy anh đòi quét mã.

"Cậu ta trêu ong ghẹo bướm thế này, công việc của cậu sẽ khó khăn lắm đây." Hạ Cung thở dài.

Dạ Đồng vẫn đang chơi điện tử, thản nhiên đáp: "Đó không tính là bướm, cùng lắm chỉ là ruồi thôi."

Vệ Lăng lập tức có thêm rất nhiều "bạn bè", sau khi các nam sinh giải tán, vài nữ sinh cũng xúm tới.

"Thầy Vệ, bọn em cũng được kết bạn với thầy ạ?"

Vệ Lăng nhìn họ cười, "Các em phải trả lời được một câu hỏi của tôi đã."

"Câu hỏi gì?"

Các cô gái biết anh không làm màu, cũng cười đùa theo anh.

"Các bạn gọi tôi là "thầy Vệ", kết bạn với tôi là vì có kiến thức không hiểu muốn hỏi tôi, hay là vì giáo sư Ôn?" Vệ Lăng hỏi.

Một cô gái đeo kính hơi đỏ mặt: "Đương nhiên là vì có thứ không hiểu tiện thể hỏi thầy rồi... Lần trước thầy thảo luận với giáo sư Ôn, bọn em đã thấy thầy rất thông minh."

"Nếu là học hỏi, thì tôi không kết bạn." Vệ Lăng cố tình tỏ vẻ hơi giận dỗi.

"Hả, tại sao?" Cô gái đeo kính làm biểu cảm buồn bã.

"Bởi học hành mà, để ở lớp là được rồi! Tại sao tan học không chơi bời đi, còn phải học nữa?"

Vệ Lăng nói vậy, các cô gái khác đều cười theo.

"Thế bọn em kết bạn với thầy vì giáo sư Ôn, có được không? Muốn nghe thầy kể chuyện về giáo sư Ôn, cảm giác các thầy rất thân thiết." Một cô gái tóc ngắn khá can đảm nói.

"Vì Ôn Chước? Thế thì càng chán! Kể từ ngày đầu tiên quen biết cậu ta, các bạn nữ tôi thích đều thích cậu ta! Tôi và cậu ta là kẻ thù!"

Vệ Lăng tỏ vẻ cực kỳ chán ghét.

"Hả... không... không thể nào? Thầy Vệ cũng rất đẹp trai mà..." Cô gái tóc ngắn nói.

Hạ Cung đang quan sát cách đó không xa thở dài: "Diễn xuất của cậu ta giỏi thật đấy. Bây giờ còn kịp ra mắt công chúng không?"

Dạ Đồng bĩu môi: "Logic bình thường không phải kiểu của anh ta."

"Thế phải như thế nào?" Hạ Cung hỏi.

"Nhìn là biết các anh bình thường bận rộn quá, chưa xem đủ phim truyền hình máu cún." Dạ Đồng cuối cùng cũng chơi xong ván này, nhét điện thoại vào túi, "Logic bình thường hẳn là giáo sư Ôn để ý tới Vệ Lăng quá, nên mỗi bạn nữ Vệ Lăng từng thích, đều bị giáo sư Ôn hấp dẫn hoặc đuổi đi. Thế mới khiến Vệ Lăng tuấn tú từng này tuổi rồi mà chưa bao giờ đường hoàng hẹn hò với ai."

Hạ Cung nhìn Dạ Đồng, vài giây sau mới hắng giọng.

"Cậu làm quan chấp hành thì đáng tiếc quá, đáng lẽ phải làm biên kịch phim truyền hình máu cún."

"Vẫn tạm, vẫn tạm."

Dạ Đồng đi tới cạnh Vệ Lăng, bắt chước dáng vẻ của anh, khoác một tay lên vai anh.

"Các chị gái, ngại quá! Người đàn ông này là gái đã có chồng, các chị đừng lãng phí thời gian, ngộ nhỡ bị hiểu nhầm là kẻ thứ ba phá vỡ hạnh phúc gia đình người ta thì không hay đâu!"

Vệ Lăng vừa ngoảnh mặt bèn nhìn thấy Dạ Đồng cười rất vô tội, khiến các bạn nữ bao quanh Vệ Lăng tràn ngập tình mẫu tử.

"Sao cậu lại tới? Đợi đã, "gái đã có chồng" là thế nào?"

Dạ Đồng lắc tay mình, Vệ Lăng phát hiện tay cậu ta đang cầm kẹo m*t màu cam – vị phân mèo.

"Thầy Vệ... ăn kẹo không?" Dạ Đồng cười hỏi.

"Không ăn!"

"Không ăn thì về nhà."

Tay Dạ Đồng cầm cổ áo Vệ Lăng, đẩy anh về hướng ký túc xá giảng viên.

"Này!! Cậu làm gì thế hả?"

"Chấp hành nhiệm vụ của tôi."

"Nhiệm vụ gì?"

"Bảo vệ anh đó."

Vệ Lăng ngạc nhiên nhìn Dạ Đồng: "Cậu bảo... cậu không trấn thủ phòng điều khiển máy chủ nữa, mà đến trông nom tôi?"

"Đúng thế. Có gì kỳ lạ ư? Không ai trông nom anh, anh phải đóng Na Tra náo hải, hay tưởng mình là Vi Tiểu Bảo? Khi nào giáo sư Ôn trở về, phát hiện ra trong phòng có thêm bảy người?" Dạ Đồng hỏi ngược.

"Phắn phắn! Cậu còn trẻ thế này, xem mấy thứ phục cổ đó làm gì!"

"Vì phục cổ nên mới kinh điển."

Vốn dĩ Vệ Lăng còn hơi buồn, đây là ngày đầu tiên sau khi tỉnh lại anh không ở bên Ôn Chước.

Nhưng ra ngoài thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm, Ôn Chước vẫn không quên gọi Dạ Đồng tới bảo vệ anh, trong lòng Vệ Lăng rất vui sướng.

"Giám đốc Hạ, chú cũng đến à?" Vệ Lăng nhìn người đàn ông mặc áo gió màu đen đang đi thẳng tới.

"Đúng thế, nhân vật quan trọng như cậu... thị trưởng Doãn vốn định nhốt cậu lại. Nhưng giáo sư Ôn và giám đốc Châu đều cho rằng bất kể nhốt cậu ở đâu, cậu đều sẽ lật tung trời, chi bằng tìm người giỏi đến trông nom cậu."

Giám đốc Hạ cười khẩy, nghĩa là thằng nhóc này ngoan ngoãn cho tôi, nếu không tôi sẽ xiên cậu thành kẹo hồ lô.

Vệ Lăng cứ thế bị "áp giải" về ký túc.

Giám đốc Hạ chắp tay sau lưng, kiểm tra hết một lượt căn phòng này.

"Nơi này gần như không được cài đặt an ninh. Quả nhiên nên nhốt cậu ta lại thì hơn." Hạ Cung nói.

Vệ Lăng ngồi trên ghế, chẳng nói năng gì.

"Không phải tôi là biện pháp an ninh tốt nhất ư?" Dạ Đồng ngồi xổm trên ghế của Ôn Chước chơi điện tử, chẳng buồn ngẩng đầu lên.

"Thế được, tôi đi đây. Thầy Vệ, cậu làm ơn ngoan ngoãn một chút. Chắc giáo sư Ôn sẽ về nhanh thôi."

Sau khi Hạ Cung đi mất, Vệ Lăng nằm ườn trên bàn, thở hắt ra một hơi.

Dạ Đồng rất yên tĩnh, cậu ta có thể ngồi xổm ở đúng một chỗ tập trung chơi điện tử mấy tiếng đồng hồ liền.

Vệ Lăng thấy tẻ nhạt, bèn muốn ra ngoài đi dạo, tay anh còn chưa chạm vào cửa, Dạ Đồng bỗng xuất hiện ở cửa, vẫn cúi đầu chơi điện tử.

"Đi đâu?"

"Ra ngoài đi dạo."

"Không cho."

Vệ Lăng há miệng, mình không phải đối thủ của Dạ Đồng, anh lập tức trở về chỗ ngồi, mắt long lanh nhìn Dạ Đồng chơi điện tử.

Không biết đã qua bao lâu, nghe thấy ngoài cửa ồn ã, thậm chí còn có tiếng thét của nữ sinh.

"Sao thế?" Vệ Lăng ngẩng đầu.

"Gì mà sao thế?" Dạ Đồng chỉ quay ghế dựa về phía Vệ Lăng, đầu vẫn không ngước lên.

"Cậu không nghe thấy... tiếng thét của nữ sinh à?"

"Không. Anh bị ảo giác à? Thính giác của chủng lai rất nhạy bén, âm thanh mà anh nghe thấy được, tôi không thể nào không nghe thấy."

Đúng lúc này, giáo sư Dương chạy từ trên tầng xuống, tiếng bước chân bị Dạ Đồng nhận ra.

Dạ Đồng mở cửa, kéo phắt giáo sư Dương: "Xảy ra chuyện gì vậy? Giáo sư Dương sốt sắng thế này..."

"Là bãi đậu xe của trường! Có phụ huynh đưa sinh viên đến... xảy ra chuyện! Hơn nữa hệ thống Thiên Nhãn của tường phòng thủ vừa gửi tin, tín hiệu Noah hoạt động xuất hiện trong bãi đậu xe trường!"

Tín hiệu Noah hoạt động?

Lẽ nào là Vương Hạo bị Noah ký sinh quay về? Noah đang ngủ đông trong cơ thể anh ta bỗng hoạt động, chỉ có thể vì một lý do – chọn lại vật chủ!

Trước Tiếp