Bẫy Ngược - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 41: Chống lưng

Trước Tiếp

Vừa ngoái đầu bèn nhìn thấy Ôn Chước cầm một chiếc sơ mi trắng đứng đó.

"Lớp trưởng bảo tôi đưa cho cậu."

"Ai da! Cảm ơn! Tớ cũng không ngờ uống coca lại bắn lên người! Chiếc này là của lớp trưởng à? Thân hình của lớp trưởng hơi vạm vỡ nhỉ..." Vệ Lăng ngồi trên góc bàn, cặp chân dài hơi đong đưa.

"Của tôi."

"Thảo nào! Thân hình của cậu mới xêm xêm tớ!"

Vệ Lăng ngoắc ngón tay với Ôn Chước, đối phương không bước tới, mà vứt sơ mi lên mặt anh.

"Ôn Tiểu Tửu, tớ nhất định sẽ dùng nước tẩy trùng giặt sạch sẽ rồi trả cậu!"

Ôn Chước quay người, lại quẳng bóng lưng cho anh.

Tại sao phải dùng nước tẩy trùng? Em đâu phải virus, cũng chưa bao giờ bẩn.

"Ôn Tiểu Tửu! Cậu lại đây."

Ôn Chước không buồn để ý tới anh, sắp mở cửa phòng thay đồ.

"Tớ có việc thật mà..." Vệ Lăng thở dài bất lực.

Âm thanh ồn ã bên ngoài tôn tiếng thở dài của Vệ Lăng thêm dài.

Ôn Chước dừng bước chân, quay người, Vệ Lăng vẫn ngồi trên bàn, ánh đèn hoàng hôn trong phòng thay đồ khiến người anh nom càng trẻ con.

Em toàn nói đùa rằng – cặp chân dài của Ôn Chước không quay quảng cáo 3D quả là uổng phí của trời.

Nhưng em có biết không, chân mình cũng vừa dài vừa khỏe khoắn.

Lúc nhảy lên úp rổ ở sân bóng rổ thì săn chắc, mà giờ lại yên lặng ngoan ngoãn gác bên mép bàn.

... Sẽ khiến tôi rất muốn bắt nạt em.

"Việc gì?" Ôn Chước hỏi.

"Cậu đến đây! Tớ có ăn thịt cậu đâu!" Vệ Lăng bất mãn nói.

Sao em lại chắc chắn tôi mà lại gần thêm chút nữa, sẽ không ăn thịt em?

"Tớ bảo cậu này, chẳng phải lát nữa có cuộc thi trừng mắt đấy ư? Chẳng phải cậu được lớp mình chọn đi đấy à! Theo tớ được biết, bên kỹ thuật cơ khí cử Hoàng Thần Quang! Chính là cái tên đen sì ấy! Cánh tay thô bằng cổ tớ ấy, cậu nhớ không?"

Vệ Lăng dựa rất gần, gần đến mức có thể nhìn thấy rõ lông mi rung động khe khẽ theo giọng nói và ánh sáng nơi đáy mắt anh.

Cánh tay Ôn Chước rũ bên người, hắn thản nhiên nhìn anh.

Tôi không nhớ tên đen sì nào cả, anh ta không phải em, tại sao tôi phải nhớ?

"Được rồi, mặc kệ cậu nhớ hay không, người dẫn chương trình công bố quy tắc xong, cậu sẽ..."

Vệ Lăng bỗng ngả người về phía trước, anh ngồi trên bàn vốn đã cao hơn Ôn Chước, tư thế đó giống như sắp hôn hắn.

Ôn Chước cứng đờ người tại chỗ, hơi thở kéo dài vô tận, trái tim bỗng bị nhấc lên, hắn giơ tay, muốn kéo phắt cái tên trên bàn xuống.

Tuy nhiên, chỉ có một luồng hơi phả lên mặt Ôn Chước, thổi bay tóc trước trán hắn.

Vệ Lăng lại ngồi về chỗ, cười nói: "Không hổ là Ôn Chước! Thế mà không chớp mắt! Vinh dự của lớp mình giao cho cậu đấy. Nhớ nhé, làm như vừa nãy xử gọn Hoàng Thần Quang. Theo tớ điều tra, còn lại không có đối thủ nữa. Cậu xem cậu giỏi ghê, tớ thổi cậu gần thế mà cậu không chớp mắt."

"Cậu muốn thắng thế cơ à?" Vài giây sau, Ôn Chước hỏi.

Rõ ràng có đầu óc thông minh, lại thích mấy trò chơi của trẻ con.

"Muốn chứ... Thưởng một cái lều cắm trại. Chúng ta có thể vác lều đi cắm trại. Cái trường cho chất lượng rất tốt, loại dày hơn, chống gió, chống mưa... rồi câu cá nướng thịt."

Rốt cuộc là thứ gì khiến em nghĩ mình có thể an toàn đi cắm trại với tôi?

Vệ Lăng cởi hai cúc áo sơ mi bị bắn coca, định cởi từ đỉnh đầu xuống cho xong.

Ai dè bị kẹt ở tai.

Anh cởi mãi mà không cởi được.

Ôn Chước đứng tại chỗ, ngắm bả vai và bụng anh căng lên vì dùng sức, đường nét săn chắc.

"Ôn Chước... Ôn Chước cậu còn ở đây không? Cậu kéo đằng sau lên giúp tớ với!"

Vệ Lăng hối hận sao mình không ngoan ngoãn cởi hết các cúc khác ra, lần này thì hay rồi, dở dang giữa chừng!

Anh cảm thấy Ôn Chước lại gần mình, tay đối phương móc chỗ bị kẹt ở sau gáy anh, kéo nhẹ, sơ mi lập tức được cởi hoàn toàn.

Anh thật sự bị ngạt đến mức suýt thì tắt thở, mặt đỏ bừng.

Vừa mở mắt ra bèn chạm phải mắt Ôn Chước.

Các cô gái phòng bên cạnh lại nói đùa tiếp.

"Ha ha ha, nếu anh Lăng ghép với Ôn Chước, thế chúng ta cũng coi như chết không còn nuối tiếc!"

"Nhưng con người Ôn Chước lạnh như băng, nếu ghép với anh Lăng, anh Lăng đáng thương lắm, cứ để bọn mình thương anh ấy đi!"

"Thực ra cũng không phải đâu, mình nghĩ Ôn Chước vẫn đối xử rất tốt với anh Lăng. Có lần ở thư viện, anh Lăng đang ngủ, áo rơi xuống đất, mình nhìn thấy Ôn Chước nhặt lên đắp cho anh Lăng mà!"

"Thật hay giả đấy? Nếu là người khác thì thấy chẳng có gì, Ôn Chước đắp áo cho anh Lăng, đúng là cây sắt nở hoa, đông va vào xuân đấy!"

"Bạn ví dụ vớ vẩn gì vậy!"

Vệ Lăng nghe thấy mấy cô gái này thảo luận hăng hái, đầy hứng thú nhìn Ôn Chước đối diện: "Hì, cậu gặp phải tớ, cây sắt nở hoa, đông va vào xuân đấy! Hay là cậu thích tớ đi, làm theo mong muốn của họ?"

Tôi chẳng muốn làm theo mong muốn của bất cứ ai, chỉ muốn theo mong muốn của mình mà thôi!

Đừng tùy tiện lại gần tôi nữa!

Đừng nói đùa ngớ ngẩn như thế nữa!

Đừng tự cho rằng tôi cam lòng chỉ làm bạn cùng phòng của em!

Vệ Lăng đang cởi áo sơ mi từ cổ tay ra, không ngờ Ôn Chước đối diện đột nhiên túm sơ mi kéo lên, tay Vệ Lăng cũng bị kéo lên theo.

"Được thôi." Ôn Chước hất cằm.

Vệ Lăng bị Ôn Chước kéo xuống bàn, loạng choạng đâm vào lòng đối phương.

Anh lùi lại một bước, vừa đứng vững bèn đụng phải cặp mắt u ám của Ôn Chước.

"Được... được gì cơ?" Vệ Lăng sửng sốt, anh nhìn đối phương, muốn thả tay xuống, nhưng Ôn Chước cứ ấn ra sau mãi.

Vệ Lăng đành vừa vặn vẹo cổ tay muốn cởi sơ mi ra khỏi tay, vừa lùi lại.

Ai dè lùi liền ba bước, bèn dựa vào tường phòng thay đồ.

Sơ mi bị Ôn Chước túm chặt cứng, cổ tay Vệ Lăng hơi tê, nhưng vẫn không giãy ra được.

Anh bị ép thẳng lưng, đường nét từ cổ đến eo đều căng lên.

"Thích em."

Giọng Ôn Chước rất nhẹ, rơi vào tai Vệ Lăng lại như một cú đòn mạnh.

Anh ngạc nhiên nhìn đối phương, nhất thời quên hết tất cả.

Lúc này, giọng nam sinh nói chuyện truyền tới từ ngoài cửa.

"Cúc áo Trung Sơn này bị lỗi à? Cài kiểu gì cũng không được!"

"Tại bạn béo đấy! Cổ thô hơn rồi!"

Đó là bạn học biểu diễn hài tấu nói.

Họ gõ cửa: "Có người anh em nào trong đó không? Bọn tôi vào đây, cẩn thận khỏa thân nhé!"

Vệ Lăng đang định nói gì đó, tay Ôn Chước bèn bịt miệng anh, kéo sơ mi của anh sang một bên, Vệ Lăng bị đối phương kéo sang cạnh hòm đạo cụ.

Trong đó tình cờ là một góc chết, có hai ba cái hòm đạo cụ, xếp chồng lên nhau như một ngọn núi nhỏ, trùng hợp chắn hết ánh đèn trong phòng thay đồ.

Vệ Lăng ngồi phịch dưới đất, bị Ôn Chước kéo rồi quẳng đột nhiên như vậy, xương cụt anh cũng đau.

Một không gian chật hẹp như vậy, Ôn Chước ở ngay bên cạnh anh, một tay ôm anh, ấn anh vào lòng mình, tay còn lại thì bịt miệng Vệ Lăng, anh bỗng không biết hắn định làm gì.

Vừa nghĩ tới câu "thích em" vừa rồi, trái tim đột nhiên đập điên cuồng.

Anh giơ tay, ấn lên bàn tay đang bịt miệng mình của Ôn Chước.

Ôn Chước chỉ cụp mắt nhìn anh, hoàn toàn không định buông ra.

Hai người anh em đó còn đang nghiên cứu áo Trung Sơn của họ.

"Tôi đã bảo rồi bạn đừng mặc áo Trung Sơn! Bụng to thế, khác gì chim cánh cụt mang bầu!"

"Thế mới có không khí tấu hài!"

Vệ Lăng sắp bị bịt ngạt thở rồi, hơn nữa anh càng tẽ tay Ôn Chước, đối phương càng bịt mạnh hơn, Vệ Lăng hết cách, đành l**m mạnh kẽ ngón tay của Ôn Chước.

Lần này, Vệ Lăng cảm thấy rõ ràng Ôn Chước rùng mình.

Cuối cùng hắn cũng buông tay, không khí trong lành ùa vào, Vệ Lăng còn chưa kịp hoàn thành một lần hít thở, Ôn Chước bỗng đè lên.

Môi hắn rất nóng.

Trái tim như bị thứ gì bắt được, máu ngừng chảy, đầu kêu ong một tiếng, không thể suy nghĩ được nữa.

Mọi nơi Ôn Chước tới, cảm giác khỏe mạnh thật sự, cổ tay Vệ Lăng bị sơ mi vặn chặt, chẳng có chút sức nào.

Anh còn chẳng dám thốt lên một tiếng, mũi chân bất cẩn đụng phải hòm đạo cụ, khiếp vía chỉ sợ phát ra tiếng gì, thu hút hai bạn tấu nói kia tới đây.

Anh ngửa đầu, cả đời này chưa từng nghĩ Ôn Chước sẽ phóng túng bất chấp hậu quả như thế.

Vệ Lăng định ngoảnh mặt đi, đối phương càng bám theo sát, ép buộc đến mức Vệ Lăng muốn trốn vào tường.

Nhưng càng trốn, Ôn Chước càng ghê gớm hơn, hai cánh tay của Vệ Lăng bị giữ trên đầu, anh trợn to mắt nhìn hắn.

Không ngờ đối phương nói bên tai anh: "Em có thể cầu cứu."

Vệ Lăng nhìn hắn bằng ánh mắt "cậu điên rồi".

Cầu cứu?

"Ôn Chước cậu điên à! Thả tớ ra!"

Giọng người dẫn chương trình rất to, cánh gà cũng nghe thấy được, át cả tiếng của Ôn Chước và Vệ Lăng, các bạn đang chuẩn bị tấu hài trong phòng thay đồ không nghe thấy.

"Tôi đếm đến ba, nếu không cầu cứu... tôi sẽ dịu dàng hơn với em."

Vệ Lăng nhìn đối phương, tớ không cầu cứu cậu sẽ dịu dàng hơn là thế quái nào?

Anh tranh thủ khoảng cách tí teo giữa hai người, bỗng đạp một phát, tình cờ là lúc người dẫn chương trình nói xong, khán giả đang vỗ tay, động tác của Vệ Lăng đạp lung lay cả hòm đạo cụ!

"Hình như có tiếng gì ấy?"

"Bạn nghe nhầm à?"

Hai bạn học bên ngoài nhìn ngó, nhưng vẫn không nhìn thấy hòm đạo cụ và góc hẹp của tường.

Tim Vệ Lăng đập như nổi trống, anh nhìn thấy miệng Ôn Chước đang đếm không thành tiếng.

"Một."

"Hai..."

"Ba."

Vệ Lăng mặc kệ tất thảy định hét lên, Ôn Chước đột nhiên đè lên môi anh, mọi âm thanh đều bị kìm nén trong cổ họng.

Con người Ôn Chước tuyệt đối không biết hai chữ "dịu dàng" viết như thế nào!

Vệ Lăng chỗ nào cũng tê rần.

Người bên ngoài đã mặc xong đồ Trung Sơn, cuối cùng cũng ra ngoài, Ôn Chước cũng thả Vệ Lăng ra, chờ anh thở hổn hển.

Môi trên bị đụng nhẹ một cái.

Vệ Lăng rùng mình.

Sau đó là môi dưới lại bị đụng nhẹ một cái.

"Thích tôi không?"

Chất giọng trầm khàn của Ôn Chước vang lên bên tai anh.

Vệ Lăng co rúm, lỗ tai nóng bừng, trong đầu kêu ong ong.

"Không trả lời, coi như em thích."

Vệ Lăng đẩy Ôn Chước một phát, hắn chỉ nhấc sơ mi lên, anh bèn ngã lên người hắn theo quán tính.

"Cậu bị điên à!"

"Em tức là vì đây là phòng thay đồ, hay là vì không thích tôi?"

Cặp mắt Ôn Chước nhìn Vệ Lăng khác bình thường, không còn lạnh lùng kiềm chế thế nữa, trái lại... cứ như bắt lửa, thiêu đốt Vệ Lăng không còn manh giáp.

Máu lại bắt đầu ào vào tim anh mà không chờ đợi nổi.

"... Cậu làm tớ sợ rồi."

Vệ Lăng muốn đứng dậy, nhưng lại bị đối phương kéo về.

"Vậy nên, không phải vì đây là phòng thay đồ, cũng không phải vì em không thích tôi."

Giọng Ôn Chước hạ rất trầm, thậm chí hơi khản.

Vệ Lăng có linh cảm khá nguy hiểm.

Chỉ cần mình cho Ôn Chước câu trả lời khẳng định, anh sẽ tiêu đời.

Nhưng nếu mình đưa ra câu trả lời phủ nhận... có thể còn tiêu đời thê thảm hơn.

Các cô gái phòng bên cạnh đã lên sân khấu, có âm nhạc theo nhịp nổi lên.

Là bài "Chống lưng".

撑腰 Nghĩa đen là chống lưng, nghĩa bóng là bảo kê, ủng hộ, làm chỗ dựa.

"Bài hát của party boys, các anh em chống lưng bạn..."

Tiếng vỗ tay như sấm, chắc là họ nhảy rất khỏe.

Vệ Lăng không đáp, Ôn Chước bèn siết áo sơ mi xoắn trên cổ tay anh chặt hơn.

"Tớ... tớ nên... nên..."

Hai chữ cuối cùng bị nhấn chìm trong âm thanh vang vọng trên sân khấu.

Ngay cả bản thân Vệ Lăng cũng không biết rốt cuộc mình đã nói gì, nhưng Ôn Chước chỉ nhìn khẩu hình miệng của anh, bỗng kéo anh dậy.

Khó khăn lắm mới đứng lên được, Vệ Lăng lảo đảo.

"Bài hát của party boys, các anh em chống lưng bạn..."

Đúng lúc hai chữ "chống lưng" vang lên, Ôn Chước đột nhiên đỡ lưng Vệ Lăng chống anh dậy.

Tất cả như thể lệch khỏi quỹ đạo, tựa tàu lượn siêu tốc lao lên trời.

Chân Vệ Lăng lảo đảo mấy phát liền mới đứng trên mặt đất.

Ôn Chước như muốn khóa cứng anh, ngay cả hít thở một lần Vệ Lăng cũng cần Ôn Chước tha cho một con đường sống.

Ôn Chước chạm vào chóp mũi anh dịu dàng hơn trước cả trăm lần.

"Lần sau... đừng thế này nữa. Em là bé hư."

Gì cơ?

Đừng thế nào?

Cả không gian xoay tròn nhanh chóng, Vệ Lăng ngửa ra sau...

Anh đang trượt như bay trên mặt băng, bỗng ngã nhào ra sau, ánh mắt của Ôn Chước trước mặt lạnh lùng, kéo mạnh, ôm chầm lấy Vệ Lăng, mặt băng vốn bao bọc Ôn Chước dần dần khôi phục khỏi trạng thái cong vẹo.

Ôn Chước ôm Vệ Lăng trượt liên tiếp mười mấy vòng trên sân trượt băng, cuối cùng dừng lại.

Hắn cúi đầu, từ từ ngồi xuống mặt băng, còn Vệ Lăng dựa trong lòng hắn, hoàn toàn thiếp đi.

Đây là cái giá cho việc Vệ Lăng dùng năng lực của mình, sau khi đại não thu thập và phân tích thông tin nhanh hơn, cũng sẽ mệt mỏi nhanh hơn.

"Em có biết mình vừa làm chuyện rất nguy hiểm không?"

Ôn Chước đỡ ót Vệ Lăng, ấn nhẹ anh vào lòng mình.

"Sao em dám bẫy tôi?"

Vệ Lăng phát ra tiếng thở đều đặn, tay buông thõng bên cạnh, ngủ rất say.

"Nhưng tôi chưa dạy em, em đã học được cách bẫy... Có phải tôi có thể coi như bản năng em muốn hấp dẫn tôi không?"

Vài giây trôi qua, câu hỏi của Ôn Chước không có ai trả lời.

Hắn bế Vệ Lăng lên, trượt ra ngoài sân.

*

Giấc ngủ này, Vệ Lăng ngủ rất say.

Tới tận khi anh bỗng ngã từ trên cao xuống, một tiếng phịch, anh mới tỉnh dậy.

Phát hiện ra mình ngã dưới đất, một góc chăn vẫn còn trên người.

Ế... Lúc trước hình như anh còn đang trượt băng với Ôn Chước mà, sao... sao tự dưng lại về phòng rồi?

Đây là ký túc giảng viên của Ôn Chước mà!

Vệ Lăng hì hục bò dậy, ngó ra ngoài, phát hiện Ôn Chước không ở đây.

Anh cầm lấy đồng hồ thông minh của mình nhìn thử, đang ba giờ sáng.

Anh còn nhớ mình và Ôn Chước đến sân trượt băng lúc ba giờ chiều, thoắt cái đã mười hai tiếng đồng hồ trôi qua?

Mình đã ngủ bao lâu rồi? Quả là bất tỉnh nhân sự!

Nhưng đang đêm hôm, sao Ôn Tiểu Tửu không ngủ? Chạy đi đâu mất rồi?

Vệ Lăng ra bậu cửa sổ, bèn nhìn thấy dưới ngọn đèn đường màu vàng cam, Ôn Chước ngồi trên ghế dài, hình như đang hút thuốc, tay còn lại của hắn cầm điện thoại, đang gọi điện với ai đó.

Nghĩ lại thì hình như lần nào mình ngủ, Ôn Chước nhận được bất kỳ cuộc gọi nào đều đi ra ngoài, anh chưa bao giờ bị đánh thức bởi việc Ôn Chước gọi điện.

Ánh đèn màu ấm đáp trên người Ôn Chước, toàn thân trở nên dịu dàng pha lẫn chút ấm áp.

Ôn Tiểu Tửu đúng là... càng ngày càng ưa nhìn...

Khoảnh khắc đó, cảnh tượng trong phòng thay đồ ùa vào đầu Vệ Lăng.

Sức mạnh và áp đảo của Ôn Chước tấn công thần kinh Vệ Lăng, anh loạng choạng lùi lại.

Đó là cái gì?

Mình vừa nghĩ đến cái gì?

Tiệc liên hoan năm ba, Vệ Lăng cúi đầu, anh nhớ ra rồi... Hôm đó mình bật coca làm bẩn sơ mi, Ôn Chước lấy áo mình đến đưa cho anh.

Nhưng trong phòng thay đồ đó, Ôn Chước vẫn luôn rất im lặng, chờ Vệ Lăng thay xong sơ mi bèn đi mất!

Vốn... vốn không xảy ra những việc mình vừa nghĩ tới!

Ôn Chước... Sao Ôn Chước có thể... ngang ngược như thế, hơn nữa tràn ngập h*m m**n kiểm soát.

Vệ Lăng vẫn ngây người ở bậu cửa sổ, còn Ôn Chước ngồi trên ghế dài dưới tầng bỗng ngước mắt lên nhìn.

Ánh mắt hai người chạm nhau, trái tim Vệ Lăng chìm xuống, như bị Ôn Chước siết trong lòng bàn tay, suýt thì chạy trốn.

Ôn Chước hơi ngoảnh mặt đi, hắn trùng hợp kết thúc cuộc điện thoại, thong dong rít một hơi thuốc, từ tốn nhả ra, khói làm dịu cảm giác sức mạnh trong ánh nhìn của hắn.

Vệ Lăng nhìn thấy hình như khẩu hình miệng hắn nói "xuống đây".

Vãi... Những việc anh vừa nghĩ trong đầu vượt ngoài tưởng tượng!

Vệ Lăng cảm thấy mình mà đứng trước mặt Ôn Chước thật, hai chân cũng phải run rẩy nhỉ?

Chỉ cảm thấy, hình như mình đã thầm tưởng tượng đen tối về Ôn Chước... không đúng... rõ ràng là Ôn Chước đơm anh mà!

Nhưng cứ rụt rè chạy trốn mãi, e là anh vĩnh viễn không thể biết được rốt cuộc thế giới khác mà mình nghĩ đến ở sân trượt băng là như thế nào.

Tất cả những điều này, chỉ có Ôn Chước mới có thể cho anh đáp án.

Vệ Lăng quay người hít vào một hơi, xỏ bừa giày vào, mang theo tâm trạng coi cái chết nhẹ như lông hồng, xuống tầng.

Vừa xuống, anh vừa nghĩ tới Ôn Chước ngang ngược trong phòng thay đồ đêm liên hoan, Vệ Lăng vô cớ muốn chạy trốn.

Anh nhớ tới câu "đồ nhát cáy" của Ôn Chước khi đứng ở cửa sáng hôm qua.

Anh chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ say đắm của Ôn Chước, nhưng lúc này nhớ tới sự bướng bỉnh của Ôn Chước và nụ hôn không để lại chút kẽ hở của hắn, thế giới như thể bị đập nứt toác, rốt cuộc đó là Ôn Chước thật sự, hay chỉ là tưởng tượng của mình?

Anh xuống tầng, đến trước mặt Ôn Chước, cảm giác thấp thỏm như mẹ sờ mặt sau máy tính, phát hiện ra anh nhân dịp trong nhà không có ai, chơi điện tử mấy tiếng đồng hồ liền... căng thẳng hơn cả thế.

"Hôm nay cậu ở sân trượt băng giỏi lắm."

Điếu thuốc của Ôn Chước đã hút hết, hắn nhẹ nhàng vứt nó vào thùng rác đằng xa, trong vẻ điềm tĩnh hòa lẫn với điển trai.

Vệ Lăng không ngốc đến mức tưởng "giỏi" của Ôn Chước là khen anh.

"Tớ... tớ đã làm gì? Tớ không nhớ nữa, ha ha ha..."

Vớ vẩn, anh nhớ rất rõ.

Nhưng anh không chắc rốt cuộc Ôn Chước có biết thứ trong đầu anh lúc đó không, nếu không biết thì còn có thể giấu giếm cho qua, nếu biết... bảo mình không nhớ là có thể giả chết rồi.

Nhát cáy, đúng là nhát muốn nổ tung.

Thế nhưng, anh thật lòng không muốn đánh mất Ôn Chước.

Từ nhỏ đến lớn, Vệ Lăng có rất nhiều anh em bạn bè, có những người dần xa cách, có những người có lẽ gặp lại vẫn nói chuyện thoải mái.

Nhưng chỉ có Ôn Chước... họ có quan hệ sinh tử với nhau.

Vệ Lăng biết, có thể cả đời này mình không gặp lại Hạ Ninh từng thầm mến nữa, không thể xem Machiko Ono nữa, thậm chí cả đời không thể thích bất cứ ai nữa, nhưng anh không thể không có Ôn Chước.

Chỉ cần được gặp người này, Vệ Lăng bèn cảm thấy mình sống rất yên tâm.

Nhưng anh lại sợ hãi Ôn Chước tràn ngập d*c v*ng sở hữu và kiểm soát trong tưởng tượng của mình.

"Cậu là ốc sên à? Đây được mấy tầng lầu?" Ôn Chước hất cằm.

Thái độ này khiến Vệ Lăng yên tâm.

"Ò, đêm hôm khuya khoắt, cậu ra ngoài gọi điện cái gì? Noah lại có hành động gì lớn à?"

"Không phải. Sau khi dùng năng lực của mình ở sân trượt băng, cậu bèn ngất xỉu." Ôn Chước nói.

"Thế à! Tớ cũng chẳng biết thế nào, tớ nhớ... tớ nhớ lúc đó trạng thái của mình rất ổn, tất cả như thể tớ có thể kiểm soát hết vậy..."

Vệ Lăng chau mày, anh thật sự không biết mình ngất xỉu.

"Gồm cả việc kiểm soát tôi?"

Giọng Ôn Chước hung hãn đáp xuống lòng Vệ Lăng, khiến anh ngây người tại chỗ.

"Tớ... kiểm soát cậu..." Vệ Lăng nghĩ có phải tai mình hỏng rồi, suýt thì cắn phải lưỡi.

"Nguyên nhân khiến cậu ngất xỉu, không phải chỉ vì cậu dùng năng lực của mình. Nếu không lúc đó cậu cắt đuôi Sotsuki, xử lý Reina Yae, cũng đâu có ngất xỉu." Một tay Ôn Chước chống đầu gối, dựa gần Vệ Lăng, "Nhưng cậu thử bẫy tôi, sẽ mất lượng sức lực khổng lồ."

Đó là tư thế nhìn thì thảnh thơi nhưng cực kỳ giàu cảm giác áp đảo.

Dường như ánh mắt của Ôn Chước đã nhìn thấu tất cả, bất chấp Vệ Lăng định giấu giếm nhưng vẫn không giấu được.

"Xin lỗi, không ngờ tớ muốn kiểm soát..."

"Tại sao lại nói "xin lỗi"? Nếu có một ngày, cậu có thể thành công bẫy được tôi thật, thế thì tôi chết cũng không còn gì nuối tiếc."

Ôn Chước đứng dậy.

Vệ Lăng nhìn hắn, tim đập ngày càng dữ dội.

Rốt cuộc là vì tất cả đều là tưởng tượng của mình, Ôn Chước không hay biết, nên mới bảo hy vọng "cậu có thể thành công bẫy được tôi thật"?

Với độ mạnh của Ôn Chước, nếu ngay cả Ôn Chước mà Vệ Lăng cũng bẫy được, thế có nghĩa là anh có thể bắt được Noah trong cơ thể Sion Kraven ư?

Hay là, Ôn Chước biết ảo tưởng của Vệ Lăng, muốn nó biến thành thật?

Đang yên đang lành tại sao mình lại nghĩ cái này!

Đúng là chết mất!

Thế nhưng câu "chết cũng không còn gì nuối tiếc" của Ôn Chước khiến lòng Vệ Lăng như có hàng ngàn con kiến đang bò, dày đặc, hết đợt này đến đợt khác, ngứa đến mức phát điên.

Một tiếng "bịch", Vệ Lăng tông phải cột điện.

Ôn Chước đằng trước quay người, tay đút túi nhìn anh, ngược ánh sáng đèn đường, Vệ Lăng không chắc lắm... có phải Ôn Chước cười không?

Trước Tiếp