Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Vì Vương Hạo... nam hay nữ đều được."
Vệ Lăng há miệng, ngớ người, hồi lâu mới nói một câu: "Ồ..."
Nội tâm anh đang rung chuyển.
Sao tên Vương Hạo này lại vô liêm sỉ thế?
Thích nam thì nam, thích nữ thì nữ chứ!
Lúc thì nam lúc thì nữ, chẳng chung thủy tẹo nào!
Không giống Vệ Lăng, thích Ono mấy chục năm như một!
"Ôn Tiểu Tửu, tớ có một câu hỏi muốn hỏi cậu."
Vệ Lăng chống cằm, hỏi như có điều suy tư.
"Câu hỏi gì?"
"Machiko Ono... cô ấy còn sống không? Một mỹ nữ vóc dáng đẹp, lại xinh đẹp như cô ấy, có bị Noah ký sinh không? Hay là biến thành chủng lai rồi?" Câu hỏi này đã làm Vệ Lăng âu sầu rất lâu.
"... Đi ra." Giọng Ôn Chước rất lạnh.
"Cậu bảo gì? Cậu bảo tớ "đi ra"?"
Ban đầu ai nằng nặc trông nom tớ bảo vệ tớ 24h hả?
Chỉ vì Machiko Ono mà cậu bảo tớ đi ra?
"Cậu chưa bao giờ thích Ono, xem phim của cô ấy cậu cũng không phản ứng... không phải là cậu thích..."
"Đi ra!" Giọng Ôn Chước trầm hẳn xuống.
Vệ Lăng sững sờ nhìn cổ Ôn Chước, hình như cần cổ trắng ngần của hắn ửng đỏ?
"Đi ra thì đi ra. Bye bye! Tớ ra phòng ăn rửa mặt ăn cơm!"
Vệ Lăng nín cười đi ra cửa, đi được hai bước thì bỗng ngoái đầu mở cửa, hét một câu với bóng lưng Ôn Chước: "Giáo sư Ôn, có phải cậu thích đàn ông không! Xem Ono mà không cảm giác..."
Trong nháy mắt, Ôn Chước quay người, ánh mắt dữ dội, khiến Vệ Lăng đông cứng tại chỗ.
"Cậu có muốn thử không, xem tôi thích gì?"
Ôn Chước đứng dậy, đi tới từng bước một.
Hôm nay không có tiết, hắn không thay sang sơ mi cà vạt tiêu chuẩn, mà mặc đồ ngủ bằng bông màu xám khói.
Hắn đi tới trước mặt Vệ Lăng, một tay chống trên khung cửa, ngón tay móc cổ áo, cởi cúc đầu tiên.
Vệ Lăng nuốt nước bọt, ngắm nhìn cổ họng cực kỳ có cảm giác tồn tại của Ôn Chước, rồi lùi lại một bước.
Nhưng Ôn Chước lại nắm vai anh, đẩy anh về.
Ôn Chước cầm tay Vệ Lăng, đưa tới cúc áo ngủ thứ hai của mình, hắn cúi đầu nhìn anh, dường như đang nói "cởi nó ra".
Trong đầu Vệ Lăng nổ oành, anh lùi lại.
Ôn Chước buông tay, Vệ Lăng loạng choạng, bèn thấy Ôn Chước hừ khẽ một tiếng, nói ba chữ.
"Đồ nhát cáy."
Nói đoạn, hắn bèn đóng cửa.
Vệ Lăng rùng mình, hồi lâu mới phản ứng lại – Ôn Tiểu Tửu cậu được lắm!
Trước đây trêu cậu, cậu còn biết đỏ mặt cứng cổ, bây giờ biết trêu lại rồi?
Vệ Lăng vỗ trái tim đập thình thịch của mình, phát hiện ra dù đập thế nào thì trái tim vẫn đập rất nhanh.
Trong đầu phát lại vô số lần, đều là cảnh Ôn Chước cởi cúc áo ngủ bằng một tay.
Vệ Lăng mơ màng, lúc xuống tầng bước hụt, ngã nhào xuống.
Mẹ ơi!! Ngã cú này như chà mặt lên ván giặt vậy – Sẽ hỏng mặt mất!
Có người đỡ được anh.
Đây không phải cánh tay của Ôn Chước, Vệ Lăng vô thức đẩy đối phương ra.
Vừa ngước mắt bèn nhìn thấy giáo sư Dương.
Đối phương nhoẻn cười: "Vệ Lăng, cậu xuống tầng bất cẩn quá, ngộ nhỡ ngã bị thương ở đâu, giáo sư Ôn sẽ đau lòng lắm đấy."
"Giáo... giáo sư Dương, là anh à. Tan học rồi à?"
"Ừm. Ăn cơm trưa chưa? Sao không thấy giáo sư Ôn ở cùng cậu?" Giáo sư Dương hỏi.
"Tôi đâu phải con trai Ôn Chước, phải ở bên cạnh mọi lúc mọi nơi đâu." Vệ Lăng nhếch môi.
Giáo sư Dương sờ cằm, nụ cười trên mặt càng rõ ràng hơn.
"Tôi bảo... không phải cậu cãi nhau với thầy Ôn đấy chứ? Bị anh ấy đuổi ra ngoài?"
"Hả? Ha ha, ha ha, bị anh đoán đúng rồi. Cậu ta làm việc cái là chẳng nhận bạn bè gì hết, tôi nói đùa với cậu ấy chút thôi bèn bị đuổi ra ngoài. Anh xem... tôi còn chưa xỏ cả giày này..."
Mũi chân Vệ Lăng vểnh lên, giáo sư Dương cúi đầu nhìn, càng cười to hơn.
"Ngón chân cậu đáng yêu hơn tính cách cậu." Giáo sư Dương nói.
Chân Vệ Lăng rất trắng, nhìn thấy lờ mờ mạch máu bên dưới mu bàn chân, móng chân cũng rất gọn gàng sạch sẽ, lại không mảnh mai như con gái.
"Giáo sư Dương... anh đừng tưởng tôi không nghe hiểu, anh bảo tính cách của tôi không đáng yêu bằng ngón chân tôi, tức là tính cách của tôi không tốt phải không?"
Vệ Lăng ngước nhìn đối phương, thầm ngẫm nghĩ xem mình gây sự với y khi nào.
Rất rõ ràng không phải sau khi anh tỉnh lại.
Thời gian này anh luôn bị giáo sư Ôn "trông nom" nghiêm ngặt, muốn làm ít chuyện đáng ghét để điều tiết cuộc sống, nhưng chỉ có thể lấy giáo sư Ôn ra mua vui, không có quan hệ trực tiếp với giáo sư Dương.
Vậy nên... nếu không có việc gì xảy ra, chắc cũng là mười mấy năm trước.
Tuổi trẻ ngông cuồng thiếu suy nghĩ, kẻ tám lạng người nửa cân mà!
Đã bao nhiêu năm rồi, cụ không thể mỉm cười xóa tan thù hận ư?
"Vệ Lăng, lên đây."
Bỗng nhiên, giọng nói lạnh giá của Ôn Chước vang lên, Vệ Lăng vừa ngẩng đầu bèn nhìn thấy Ôn Chước xách một đôi giày thể thao, đứng trên cầu thang nhìn anh.
Ánh nhìn đó rất áp đảo, dường như... dường như giáo sư Dương là kẻ địch.
"Ờm... thầy Dương, tôi lên đi giày đây!"
Vệ Lăng sải bước chạy lên, thấy Ôn Chước thả giày xuống đất, chân Vệ Lăng vừa giẫm vào giày, Ôn Chước khom lưng, quỳ một chân trước mặt anh, thắt dây giày cho anh.
Vệ Lăng vốn nghĩ không cần đến mình, nhưng xung quanh Ôn Chước toàn là khí áp thấp, Vệ Lăng chẳng dám hít thở to tiếng.
Đồ nhát cáy ơi là đồ nhát cáy, anh đúng là đồ nhát cáy...
Giáo sư Dương bước lên, đầy hứng thú nhìn Ôn Chước thắt dây giày cho Vệ Lăng, nói: "Giáo sư Ôn, trưa rồi, Vệ Lăng nên ăn cơm. Lúc nãy cậu ấy đi lại cũng lảo đảo, suýt thì ngã, không biết có phải hạ đường huyết hay không."
Ngón tay Ôn Chước cứng đờ, nói bằng giọng lạnh lùng: "Thầy mất công quan tâm quá."
Giáo sư Dương đi ngang qua họ, quay người lên tầng tiếp.
Vệ Lăng cúi đầu, bèn nhìn thấy gáy Ôn Chước.
Không biết có phải vì mình từng bị Angela cắn gáy hay không, giây phút đó, Vệ Lăng bỗng rất muốn cắn vào chỗ đó của Ôn Chước.
Thậm chí anh bắt đầu mặc sức tưởng tượng... Angela cắn mình, cho anh nội tiết tố tăng tốc tiến hóa.
Thế có phải anh cũng có thể cắn Ôn Chước, cho hắn nội tiết tố không?
"Được rồi, tôi dẫn cậu đi ăn trưa."
Ôn Chước ngẩng đầu lên, nhìn dáng vẻ của Vệ Lăng, hơi ngây người.
"Ừm, ăn trưa." Vệ Lăng nhìn đi chỗ khác.
Trên đường hai người đi đến nhà ăn, tin tức được truyền đi.
"Giáo sư Ôn lại đến căng tin ăn cơm!"
"Đi mau! Nếu không là hết chỗ đấy!"
Đến khi Vệ Lăng đến căng tin, nhìn thời gian, đã gần một giờ trưa, rõ ràng đã qua giờ ăn cơm, nhưng trong nhà ăn chật ních sinh viên.
Thậm chí anh còn nhìn thấy Liên Vũ và Hà Liễm.
Vệ Lăng nheo mắt, không vội quét mặt gọi món, mà ngồi cạnh Liên Vũ, cánh tay choàng lên vai cậu.
"Ái chà, không phải bảo chủng lai các cậu không ăn cơm ư?"
"Đương nhiên là chúng tôi đến xem anh và giáo sư Ôn ăn cơm rồi."
"Chúng tôi là gấu trúc quốc bảo ăn tre trúc à? Bạn nhỏ muốn đến vườn thú thăm quan?" Vệ Lăng hỏi.
Liên Vũ cảm nhận được ánh mắt của Ôn Chước, cực kỳ tự giác hạ cánh tay Vệ Lăng xuống.
"Anh và thầy Ôn ngồi đây đi." Hà Liễm đối diện cười nói.
"Được, thế tôi đi gọi món đây. Chờ tôi về, có việc hỏi các cậu."
Nói đoạn, Vệ Lăng còn hung dữ vò đầu Liên Vũ.
Liên Vũ không vui nói: "Dựa vào cái gì mà anh ta dám xoa đầu tớ!"
"Có hai đáp án. Cậu muốn nghe cái khiến cậu vui, hay cái khiến cậu rất mất vui?" Hà Liễm ngả ra sau tựa vào ghế.
"Sao tớ cảm thấy tớ nghe hai đáp án này đều không vui?"
Liên Vũ ngẫm nghĩ, lại nói: "Hay là nói cái khiến tớ vui trước đi."
"Đáp án khiến cậu vui là, tóc cậu mềm mại, sờ rất sướng, Vệ Lăng thích."
"Ai thèm được anh ta thích!"
"Ò, còn một đáp án khác."
"Tớ không muốn nghe!" Liên Vũ ra hiệu cho Hà Liễm ngậm miệng bằng ánh mắt.
Nhưng Hà Liễm hoàn toàn không định ngậm miệng: "Đáp án khác là... cậu dễ bị bắt nạt nhất, anh ấy chọn bóp quả hồng mềm."
Liên Vũ làm biểu cảm cuộc đời không còn gì luyến tiếc.
Cậu, đường đường một quan chấp hành cấp hai, lại bị một nhân loại bình thường coi là quả hồng mềm.
Tức quá!
Nhưng hết cách!
Vệ Lăng lúc này đang xếp hàng trước máy gọi món.
Ôn Chước đứng bên cạnh anh.
Bạn học xếp đằng trước anh thường xuyên không kìm được lòng ngoái đầu lại nhìn, còn có người rút điện thoại ra, mở chức năng tự sướng chụp đằng sau.
Vệ Lăng biết họ đang chụp Ôn Chước, cố tình huých hắn bằng cùi chỏ: "Giáo sư Ôn, cười đi."
"Tại sao?" Ôn Chước hỏi.
Vệ Lăng thầm nghĩ, với năng lực quan sát của cậu, biết rõ còn hỏi.
"Có người đang chụp ảnh cậu kìa."
"Không cười." Ôn Chước đáp.
Hôm nay sinh viên đầy ních nhà ăn, đến khi Vệ Lăng gọi món, phát hiện rất nhiều món đã trống không.
Cuối cùng, món anh gọi là trứng gà xào cà chua phổ biến nhất.
Lúc anh bưng cơm về bàn Liên Vũ và Hà Liễm, phát hiện ra khác với các bàn khác, bàn của họ chỉ có mình anh là cần ăn cơm.
"Bé Lông Vũ, món thịt xào ớt xanh của cậu cho tôi ăn đi."
Vệ Lăng dùng đũa gắp khay cơm của Liên Vũ lại gần.
"Anh ăn đi. Tôi vừa nhả nước bọt vào đó." Liên Vũ cười hì hì đáp.
"Tôi không để bụng đâu."
Trong nhà ăn rất yên tĩnh, cứ như giảng đường của Ôn Chước vậy.
Vệ Lăng biết các sinh viên không phải đến xem anh ăn cơm, mà là đến ngắm Ôn Chước ăn cơm, sao anh có thể không thỏa mãn nhu cầu tâm lý của các sinh viên đây?
Vệ Lăng gắp thịt xào ớt xanh, đung đưa trước mặt Ôn Chước: "Ôn Tiểu Tửu, cậu có muốn ăn một miếng không, xem trong món này có vị nước bọt của Liên Vũ không?"
"Có nước bọt của anh còn được!" Liên Vũ đảo mắt đáp trả Vệ Lăng.
Vệ Lăng chỉ thấy hình như đũa của mình bị thứ gì cắn, anh ngạc nhiên nhìn Ôn Chước nghiêng mặt, ăn thịt xào ớt xanh, một tay còn lại thì hứng bên dưới đũa của anh.
Ôn Chước thong thả nhai đồ ăn rồi nuốt.
Vệ Lăng vẫn giữ nguyên tư thế giơ đũa, nhìn cổ họng Ôn Chước chuyển động, không biết tại sao, hình như tai anh hơi nóng.
"Liên Vũ, cậu nhả nước bọt vào rồi à?" Ôn Chước hỏi.
"Chưa... chưa ạ..."
Lúc này, dù có nhả nước bọt vào thật thì cũng phải cắn chặt răng – chưa nhả nước bọt!
Vệ Lăng liếc nhìn các sinh viên khác đang dùng bữa qua khóe mắt.
Ầy, các bạn nhỏ, diễn xuất của các bạn gượng gạo quá.
Các bạn đến ăn cơm à? Hay là đến ngắm giáo sư Ôn!
Hiện tại họ đều nhìn chằm chằm vào miệng Ôn Chước...
Có điều, miệng Ôn Chước nhìn rất đẹp...
Mặt mày không sâu thẳm... Đường nét... cũng rất đẹp...
Không đúng, Vệ Lăng... Mày bị làm sao vậy?
Từ ban ngày đến đêm khuya, nhìn Ôn Chước hàng triệu lần, lần nào... mày cũng vô liêm sỉ cho rằng Ôn Chước nhà người ta lông mi đẹp, mắt đẹp, chân dài vai rộng eo săn vóc dáng đẹp thì thôi... Ngay cả cổ Ôn Chước mày cũng thấy đẹp...
Mười mấy năm trước mày cũng là một tên cuồng mặt mặt dày, nhưng có thấy mày thích Ôn Chước cỡ này đâu!
Bỗng có suy nghĩ nào đó lướt qua đầu Vệ Lăng, đũa anh run bắn, suýt thì rơi xuống.
"Anh sao thế? Parkinson à?" Liên Vũ sung sướng trên nỗi đau của người khác.
Ý nghĩ đó vang vọng xoáy quanh liên tục trong đầu, khiến Vệ Lăng gần như sắp đánh mất năng lực tư duy – Ôn Chước từng nói, để tán tỉnh, chủng lai sẽ liên tục tiến hóa phát triển để hấp dẫn đối phương.
Đợi đã... Không phải Ôn Chước vẫn đang ở trong đầu anh chứ?
Nếu vẫn còn, thế thì những suy nghĩ vừa rồi của anh, há chẳng phải hắn đều biết rồi ư?
Vệ Lăng liếc nhìn Ôn Chước, may mà sắc mặt hắn vẫn như thường, đang gắp hết ớt xanh Vệ Lăng bới ra về chỗ cũ.
Tên này vẫn vậy, ăn bữa cơm thôi còn để ý đến việc tại sao anh không ăn ớt xanh!
Như để che giấu việc mình chột dạ, Vệ Lăng cố tình thò đầu về phía Liên Vũ: "Bé Lông Vũ, cậu xem tóc cậu vừa mềm vừa mảnh, cực kỳ hợp gu tôi..."
Không cần nghe câu tiếp theo của anh, Liên Vũ lập tức ra dấu tay dừng lại.
Tuy nhiên Vệ Lăng đã nói nốt vế sau chẳng khác nào tận thế: "Có phải cậu rất muốn quyến rũ tôi, nên mới tiến hóa theo sở thích của tôi không?"
"Tôi... tôi đâu có! Tôi... tôi... tôi chập mạch mới muốn quyến rũ anh!"
Sau khi nói xong, Liên Vũ lại cảm thấy mình đã nói gì đó cực kỳ sai lầm, cổ cứng đờ nhìn về phía Ôn Chước.
Cậu ta không nhìn thì thôi, vừa nhìn Ôn Chước, trong đầu Vệ Lăng lại vô cớ ngẫm nghĩ.
Tại sao Liên Vũ lại nhìn Ôn Chước?
Là bởi anh là người Ôn Chước luôn bảo vệ, Liên Vũ sợ Ôn Chước không vui... hay là... hay là... hay là người mà Liên Vũ bảo "chập mạch mới muốn quyến rũ anh" là Ôn Chước?
Trời ơi! Vệ Lăng, mày đang nghĩ gì vậy?
Ôn Chước muốn quyến rũ mày? Đó là cậu ta có tố chất sức khỏe tốt, IQ cao, độ tương hợp với Angela cao, vậy nên đặc điểm ngoại hình vốn đã ưu tú trở nên càng ưu tú hơn!
Trên mặt Vệ Lăng vẫn nở nụ cười xấu xa, trong đầu lại là bão táp sao Mộc.
Ôn Chước bên cạnh cầm đũa gõ lên mép khay cơm của Vệ Lăng, dùng ánh mắt ra hiệu: Ớt xanh trong thịt xào ớt xanh, cậu cũng phải ngoan ngoãn ăn hết cho tôi.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn là giật bắn mình – từ sâu thẳm trong đầu, từ vẻ bề ngoài nông cạn đến linh hồn sâu bên trong, đều thấy Ôn Tiểu Tửu đẹp trai vãi.
Vệ Lăng rất muốn khóc... muốn đổi chế độ suy nghĩ, nhớ lại Machiko Ono, phát hiện ra mình chẳng còn chút nhu cầu rút khăn giấy nào...
Lông mày của Ôn Chước hơi nhếch lên, việc này không quan trọng, trái tim nhỏ của Vệ Lăng lại run theo.
"Ăn hết đi."
Vệ Lăng vội cúi đầu xuống, gắp đầy ớt xanh nhét vào miệng.
... Mấy miếng khó ăn quá...
Liên Vũ bị bầu không khí quái dị này ép đến mức sắp tắc thở, Hà Liễm bên cạnh giơ tay ra, khoác lên vai Liên Vũ.
"Anh Lăng, tôi cũng đặc biệt thích mái tóc mềm mại của Bé Lông Vũ, và cả dáng vẻ mỗi lần tức giận của cậu ấy. Nếu nói mỗi chủng lai chỉ có một điểm hấp dẫn anh, đó chỉ là trùng hợp, ví dụ tóc của Liên Vũ, ví dụ mũi của tôi, mắt của Dạ Đồng, cằm của lão Hạ... Đây đều là bảng xếp hạng sắc đẹp sau khi chủng lai chúng tôi bình chọn, chỉ có giá trị tham khảo." Hà Liễm cười nói.
"Gì cơ, các cậu còn có cả bảng xếp hạng sắc đẹp chủng lai á?" Vệ Lăng sửng sốt.
Chủng lai các cậu cũng yêu bản thân và thích buôn chuyện thế à?
"Ừm, chắc là giám đốc Châu ngồi trong văn phòng lâu quá, nên làm mấy cái vớ vẩn này." Hà Liễm ngừng lại, một tay chống cằm, trong mắt loáng thoáng vẻ sung sướng trong nỗi đau của người khác, "Nhưng nếu có một chủng lai, anh phát hiện ra người đó... hoàn hảo đến mức anh không thể bới móc được sai sót gì, thì anh phải cẩn thận đấy..."
Đầu ngón tay của Vệ Lăng run rẩy, đáy lòng có nơi nào như mảng kiến tạo trôi dạt, ầm ầm, người bên ngoài không nhìn thấy, trong lòng lại sắp không chịu đựng được nữa, chỉ cần bất cẩn là sẽ nứt toác.
"Cẩn thận... người đó đang quyến rũ anh đấy. Anh là con mồi của người đó, anh càng chống cự, người đó sẽ càng tiến hóa theo sở thích của anh... cho tới giới hạn anh chịu đựng được."
Hà Liễm vẫn giữ nguyên tư thế một tay khoác Liên Vũ, một tay chống cằm.
Mọi khi thấy y khiêm tốn không nổi bật, không biết tại sao, lúc này cứ như nhìn thấu thứ trong đầu Vệ Lăng, còn cố tình vạch trần trước mặt mọi người.
Chậc chậc chậc... Vệ Lăng nghĩ mình hiểu rồi.
Anh chớp mắt với Liên Vũ: "Vui không... Vì cậu, đồng đội của cậu xông pha chiến trường vì mỹ nhân đấy!"
"Hả? Anh bảo ai? Giáo sư Ôn á?" Liên Vũ mông lung nhìn Vệ Lăng.
Giây phút đó, Vệ Lăng thấy ngay cả hơi thở cũng bị nghẹn trong cổ họng.
Xông pha chiến trường vì mỹ nhân... Quyết tâm chỉ vì một người mà không màng đến hậu quả này, hình như đúng là không có ai sánh bằng Ôn Chước.
Tám năm như một ngày, để đến mặt trăng mang Vệ Lăng về.
Giám đốc Châu cũng từng nói, trung tâm kiểm soát liên hợp vốn định bí mật bảo vệ Vệ Lăng, nhưng Ôn Chước lại từ chối, khăng khăng giữ Vệ Lăng bên cạnh.
Vệ Lăng tỏ vẻ không tình nguyện, tiếp tục nhét ớt xanh vào miệng, nhưng trong đầu thì ong ong.
Rất muốn liếc nhìn xem Ôn Chước có biểu cảm gì, nhưng anh không dám nhìn, quả là sắp đến giới hạn nhát cáy cả đời này của anh rồi!
Liên Vũ nói vớ vẩn gì vậy! Người xông pha chiến trường vì mỹ nhân là giáo sư Ôn? Có phải đầu cậu muốn bị nhét vào thùng rác hay không!
Nhưng nếu cậu ta nói sai, tại sao Ôn Chước không cãi?
Dẫu là một ánh mắt khiến Liên Vũ hoảng sợ cũng được.
"Ờm... Vệ Lăng, anh và giáo sư ăn thong thả nhé, tôi và Hà Liễm về trước đây! Ha ha ha!"
Liên Vũ cảm thấy "cảnh đẹp" giáo sư Ôn dùng bữa liếc một cái là tổn thọ, nên nhìn cái rồi thôi, mau mau đi thôi!
"Ế, đợi đã! Cậu ngồi xuống cho tôi!"
Vệ Lăng túm cổ tay Liên Vũ, cậu ngây người, rồi liếc nhìn Ôn Chước.
"Anh... có gì thì nói... đừng... đừng đụng chạm lung tung..." Liên Vũ lắp ba lắp bắp.
"Đang yên đang lành cậu căng thẳng cái gì? Cậu tưởng mình là mỹ nữ à? Hay là bị tôi kéo một cái sẽ mang bầu?"
Vệ Lăng vừa ăn cơm rang trứng gà xào cà chua, vừa bực dọc nói.
Trong lòng thầm nghĩ – Đệt! Hai tên khốn đổ dầu vào lửa này, cấu kết xong bèn muốn bỏ chạy?
Một mình tôi đối mặt với Ôn Tiểu Tửu, không phải là giết tôi ư?
Vãi... một đĩa ớt xanh mà mình ăn hết rồi?
"Anh... anh còn muốn thế nào nữa?" Liên Vũ hỏi.
"Tôi muốn hỏi các cậu, Diệp Ngữ thế nào rồi?" Vệ Lăng hỏi.
Liên Vũ không nói gì, Hà Liễm lên tiếng: "Sức khỏe của cô ấy không có vấn đề gì, nhưng đại não của cô ấy bị Noah chiếm dụng thời gian dài, bị tổn thương rất nghiêm trọng."
"Thần kinh não của cô ấy bị tổn thương, hay là cô ấy không chịu tỉnh lại?" Vệ Lăng lại hỏi.
"Dựa theo phán đoán của chúng tôi, rất có thể trái tim của Hạ Nhiễm và Tiểu Hàn đã bị Diệp Ngữ móc ra."
Liên Vũ cúi đầu, bàn ăn vốn thoải mái trở nên nặng nề.
"Sion Kraven... lúc y chiếm dụng đại não của Diệp Ngữ, còn cố tình cho cô ấy giữ được một phần tỉnh táo, để cô ấy nhìn Hạ Nhiễm và Tiểu Hàn chết trong tay mình, phải không?"
Lúc Vệ Lăng thốt lên cái tên ấy, biểu cảm của Liên Vũ và Hà Liễm thay đổi hoàn toàn.
Sau đó, Vệ Lăng cũng từng lên mạng tra cứu cái tên "Sion Kraven", chỉ biết y là một tiến sĩ tốt nghiệp từ đại học M, rất có tiếng trong hai lĩnh vực vật lý thiên văn và kỹ thuật cơ khí.
Ngoài ra, mọi thông tin về y đều không thể tìm thấy trên mạng nữa. Chắc là đã bị cố ý niêm phong.
Không chỉ luận văn thời kỳ đầu của y, ngay cả một tấm ảnh thuộc về Sion Kraven cũng không có.
"Giáo sư Ôn... kể cho anh à?" Liên Vũ nhìn Ôn Chước.
"Tôi chưa từng kể cho cậu ấy. Là Sion Kraven hấp dẫn Vệ Lăng đọc ký ức của y thông qua Diệp Ngữ." Ôn Chước vẫn luôn im lặng lên tiếng.
Giọng nói lạnh lẽo khiến Vệ Lăng bừng tỉnh.
To gan thật, chính chủ ngay ở bên cạnh, mày còn nghĩ lung ta lung tung, trước mặt Ôn Chước, mày cứ như một cuốn sách mở!
Có điều chỉ là một cuốn sách th* t*c, người ta tạm thời chưa muốn đọc!
Kể từ lúc học đại học, từ mắt mũi cằm đến bóng lưng ném cho mày lúc đóng cửa của Ôn Chước, mày đều không thể bới móc ra chỗ nào mà!
"Vãi? Sion Kraven từng mời anh!" Liên Vũ trợn trừng mắt nhìn Vệ Lăng.
"Phải, mười giây du hành ký ức của Sion Kraven, nếu cậu có hứng thú thì tôi bảo anh ta mời cậu lần sau." Vệ Lăng nhét miếng trứng cuối cùng vào miệng.
Éc... không thể ăn tiếp nổi nữa, no quá!
"Ai mà thèm được y mời! Anh... anh... anh cũng đi xét nghiệm đi! Chưa biết chừng Sion Kraven vẫn còn đang ở trong đầu anh đấy!" Liên Vũ hiếm khi có biểu cảm lo lắng.
Vệ Lăng chống đũa, nhìn Ôn Chước: "Sao, giáo sư Ôn, cậu đã xét nghiệm đầu tớ chưa?"
Điều mà anh thực sự muốn hỏi là, lúc nãy tớ nghĩ lung tung, cậu có còn trong đầu tớ hay không?
"Trong thời gian ngắn chắc là Sion Kraven không có năng lực xâm nhập từ xa đâu." Ôn Chước nói rất bình tĩnh.
"Tại sao?" Vệ Lăng hỏi.
"Y có thể mời cậu thông qua Diệp Ngữ, tôi cũng có thể tấn công y thông qua Diệp Ngữ."