Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vệ Lăng lập tức nhớ đến Diệp Ngữ bị thương, Cao Hoa, bác sĩ ở cơ sở y tế...
"Chẳng có bất kì chỗ nào là an toàn cả." Anh cúi đầu, há miệng ăn cơm.
"Ở bên tôi, không có Noah nào dám làm hại cậu."
Vệ Lăng siết chặt đũa.
Trước đây anh còn lo sự tồn tại của mình sẽ làm liên luỵ đến Ôn Chước, thế nhưng những ngày này, Vệ Lăng cũng phát hiện ra bất kể là Diệp Ngữ hay Liên Vũ đều hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh của hắn. Diệp Ngữ cũng từng nói, cấp bậc của Ôn Chước cao hơn cô rất nhiều.
Vậy năng lực của Ôn Chước rốt cuộc là mạnh đến mức nào, có thể khiến các chủng lai khác cúi đầu vâng lời, lại có thể nói "ở bên tôi, không có Noah nào dám làm hại cậu" một cách rất tự tin?
"Thủ tục nhập học, tôi cũng giúp cậu làm xong cả rồi."
"Ế, đợi đã! Tớ với cậu là bạn học cũ mà, cậu để bạn học cũ trở thành học sinh của cậu dưới bục giảng, cậu có nghĩ đến lòng tự tôn của tớ chút nào không vậy?"
"Dù sao thì học sinh cả trường cũng chẳng biết cậu là ai. Hơn nữa nghe tôi giảng bài, cậu cũng có thể nhanh chóng lấy lại tri thức đã bị cậu vứt bỏ trên mặt trăng."
Cậu nói có lí lắm, nhưng tớ cứ muốn phản bác thì sao?
Thế là Vệ Lăng lại tiến vào trạng thái cả đêm lăn qua lộn lại không ngủ được.
Anh không muốn vậy! Anh không muốn vậy! Anh không muốn đi học!
Nỗi sợ khai giảng hoàn toàn lấn át nỗi sợ Noah.
Đối với anh mà nói, ngồi trên ghế nhìn đúng một người hơn mười phút đồng hồ chính là tra tấn.
Cậu có phải là Ono Yuki đâu, tớ có thể chọn không nhìn cậu được không!
.
Sắp đến trưa ngày hôm sau rồi, Vệ Lăng vẫn nằm trên giường ngáy o o.
Nhưng tám giờ sáng, Liên Vũ và Hà Liễm đã đến cổng biệt thự.
"Giáo sư Ôn, bọn em đến rồi." Liên Vũ đến huyền quan, lúc cúi đầu thay dép, cậu kinh ngạc phát hiện ra cả căn phòng khách, ngay cả cầu thang lên tầng cũng được trải thảm.
Căn biệt thự tràn ngập mùi vị sự sống.
Trong gạt tàn trên bàn nước là giấy gói kẹo đã ăn xong, dưới gạt tàn còn đè lên miệng gói bim bim mới ăn một nửa, trên ghế sofa còn có một tấm chăn bị vò nhàu nhĩ.
Trên bàn bếp kiểu mở là nước hoa quả đang vắt dở.
Ngay cả trên thảm còn có một... mô hình máy bay vứt lăn lóc.
"Nhà trưng bày hàng mẫu cuối cùng cũng có người ở rồi? Sao lại cảm giác như thầy có con nhỉ?"
Liên Vũ thì thào với Hà Liễm đằng sau mình.
Hà Liễm đeo kính không gọng, so với vẻ trẻ con của Liên Vũ, cậu ta rõ ràng là chín chắn điềm tĩnh hơn hẳn. Cậu ta để tay lên môi, hơi lắc đầu, ra hiệu cho Liên Vũ đừng nói nữa.
"Thầy ơi, Vệ Lăng còn chưa dậy ạ?" Hà Liễm hỏi.
"Ừ, có thể tối qua cậu ấy tâm trạng không được tốt, bị mất ngủ. Chắc là trưa mới dậy."
Liên Vũ sờ cằm, "Có phải là hôm qua ở trung tâm xét nghiệm liên hợp bị sợ không? Lúc về, em thấy anh ấy còn ổn lắm mà."
"Không, là tại tôi bảo cậu ấy sắp khai giảng rồi, cậu ấy phải đi học với tôi."
Nói xong, Ôn Chước liền bước lên cầu thang.
Liên Vũ suýt thì sặc.
Ghê thật đấy, không sợ bị Noah đòi mạng, ngược lại còn sợ đi học!
"Phải rồi, chốc nữa mà Vệ Lăng dậy, có thể chơi trò chơi với cậu ấy, nhưng không được chơi bất cứ hoạt động trí tuệ nào như cờ vây, cờ tướng vân vân."
"Hả, tại sao?" Liên Vũ không hiểu nổi.
"Vì sẽ làm tổn thương lòng tự trọng." Sau khi Ôn Chước nói xong, hắn liền vào thư phòng và đóng cửa lại.
Liên Vũ đóng cằm lại, nhìn về phía Hà Liễm: "Cũng đúng... IQ của tớ với cậu gấp 1,25 người bình thường, các hoạt động tốn não như chơi cờ đối với cậu và tớ đều chẳng tốn chút sức nào. Vệ Lăng tốt xấu gì cũng từng có IQ siêu việt, nhưng giờ cũng có khoảng cách với tớ và cậu rồi... Ngộ nhỡ Vệ Lăng phải chịu ba tầng áp lực chân tay bất tiện, khai giảng và IQ bị đè bẹp, bị trầm cảm thì biết làm sao?"
Hà Liễm thản nhiên mỉm cười.
Thế là khoảng thời gian từ tám giờ sáng đến một giờ trưa, Liên Vũ khoanh chân ngồi trên sofa, Hà Liễm duỗi cặp chân dài, hai người ôm điện thoại cùng chơi điện tử, tới tận khi phòng ngủ chính trên lầu vọng ra tiếng "á", Vệ Lăng dậy rồi.
Tay của anh còn đang đặt trên nắm cửa, đầu thò ra ngoài, rõ là đang xem xét xem Ôn Chước có ở đó hay không.
Trải qua cả đêm suy nghĩ, anh cảm thấy mình hãy cứ bỏ nhà ra đi thôi! Cần phải khiến Ôn Chước tôn trọng mong muốn của anh!
Liên Vũ hẵng còn chìm đắm trong game, Hà Liễm thì đã bỏ điện thoại xuống, mau chóng bước tới.
"Vệ Lăng, để tôi dìu anh. Anh còn nhớ tôi không?"
"Tôi nhớ, cậu là đồng nghiệp của Liên Vũ, tôi từng gặp cậu trên trực thăng."
"Vậy à, hôm nay giáo sư có rất nhiều chuyện phải xử lí, vậy nên tôi và Liên Vũ đến chăm sóc anh. Cơm trưa chuẩn bị xong rồi, anh cứ từ từ xuống rồi ăn."
Ai dè Liên Vũ dưới tầng lại buông câu: "Chắc chắn anh ấy còn chưa đánh răng rửa mặt!"
"Vì gặp cậu, nên đánh răng rửa mặt đều được bỏ bớt cả rồi."
"Hả?"
"Gặp bạn bình thường mới cần đánh răng rửa mặt. Gặp bạn tương đối quan trọng, đánh răng rửa mặt tắm rửa thay quần áo. Gặp bạn vô cùng quan trọng còn phải đi làm tóc."
Ý của Vệ Lăng là Liên Vũ còn chưa đạt đến cả cấp độ bạn bè bình thường.
"Thôi, tôi không so đo với người mắc chứng sợ khai giảng."
Hà Liễm dìu Vệ Lăng đến bàn ăn, bưng cơm trưa từ bếp ra.
"Các cậu không ăn cùng à? Hay là... ăn rồi?" Vệ Lăng hơi chột dạ liếc nhìn thời gian.
Không ngờ lại có hai người đến chăm anh!
Không thể bỏ nhà ra đi gì đó nữa rồi.
"Bọn tôi không cần đâu." Hà Liễm ngồi đối diện Vệ Lăng, đẩy nước trái cây đến trước mặt anh.
"Bọn tôi ăn những thứ này không thể thoả mãn được nhu cầu dinh dưỡng, cũng không có cảm giác no bụng. Những thực phẩm này có nhiệt lượng quá thấp, vừa mới vào người đã bị tiêu hoá sạch. Ăn cơm đối với chúng tôi mà nói cứ như xem phim vậy, chỉ là một cách điều hoà đời sống thôi."
Liên Vũ cũng ôm điện thoại bước đến.
"Nhưng Ôn Chước bữa nào cũng ăn mà."
"Hả? Tôi chưa từng nhìn thấy giáo sư ăn gì cả, chắc hẳn thầy cũng dùng thuốc dinh dưỡng như chúng ta chứ?" Liên Vũ nhìn Hà Liễm.
"Không sao, nếu như anh cảm thấy ăn cơm một mình rất chán, thì tôi với Liên Vũ ăn cùng anh một chút." Hà Liễm mỉm cười nói.
"Nếu... đối với Ôn Chước mà nói ăn cơm là chuyện không cần thiết, cậu ấy còn làm bếp tự động hoá..."
Cậu ấy còn làm bếp tự động hoá để làm gì? Để đãi khách sao?
Vậy nên mỗi lần Ôn Chước ngồi đối diện mình ăn cơm, thực ra toàn chỉ để ăn cùng anh thôi sao?
Ôn Chước từng nói, căn biệt thự này đứng tên Vệ Lăng... vậy nên cái nhà bếp tự động này, chắc không phải là hắn chuẩn bị thay anh đấy chứ?
"Nghe nói anh buồn vì chuyện khai giảng đi học. Thực ra không cần đâu. Tôi và Hà Liễm đảm nhiệm trợ giảng, có thể một trái một phải nom anh nghe giảng tử tế." Liên Vũ nở nụ cười xấu xa.
Thằng nhóc này thật lòng muốn Vệ Lăng không nuốt nổi cơm.
"Lúc tôi lên mặt trăng, cậu vẫn còn mặc quần hở chim đó, cậu nhóc." Vệ Lăng lườm Liên Vũ một cái.
"Nhưng mấy ngày trước anh vẫn còn mặc tã mà." Liên Vũ không cam lòng chịu yếu thế.
"Đó cũng là tã do đích thân giáo sư Ôn của các cậu mặc cho anh, quý lắm đó nha."
Hà Liễm bất lực nhìn hai người ấu trĩ.
Ăn xong cơm trưa, Vệ Lăng liền đi nghịch cái thùng rác nhỏ "Wendy" kia.
Vệ Lăng thích thú đứng trên xe tự cân bằng, tiến hành chuyển động vòng tròn với toà biệt thự làm tâm.
Hà Liễm cứ nhìn theo mãi, chỉ sợ Vệ Lăng ngã từ trên xe xuống.
Liên Vũ hắt xì thật to: "Làm bảo mẫu còn khổ cực hơn cả ra ngoài làm nhiệm vụ."
Lúc này, Vệ Lăng cưỡi xe tự cân bằng đảo qua trước mặt họ.
"Chán à? Chán thì các cậu dẫn tôi đi chơi điện tử đi!" Vệ Lăng mở to mắt, để anh lái xe tự cân bằng nữa, chắc anh sẽ tự tay tháo dỡ Wendy ra mất.
Liên Vũ nhìn tay Vệ Lăng, lắc đầu: "Bây giờ tốc độ tay của anh chậm như vậy... Tôi và Hà Liễm song kiếm hợp bích cũng không cứu nổi tên đồng đội heo nhà anh."
"Vậy được, chơi cờ vua đi!"
Liên Vũ làm bảo mẫu cho Vệ Lăng một buổi sáng, chán đến độ sắp mọc lông rồi.
Hơn nữa vừa nghĩ đến việc Ôn Chước thích Vệ Lăng, Liên Vũ vẫn còn hơi khó chịu nữa.
"Thế thì chơi. Thua đừng khóc nhè đó." Liên Vũ vặn ngón tay.
"Đánh một ván cờ vua, làm như thể đi đánh trận giả vậy, có ngốc không hả?"
Vệ Lăng giẫm trên xe tự cân bằng, chậm rãi dừng trước cửa.
Hà Liễm kéo Liên Vũ một cái: "Cậu quên giáo sư đã nói gì rồi à? Cờ tướng, cờ vua, bất kì hoạt động nào cần động não đều không được để Vệ Lăng..."
"Cậu yên tâm, tớ sẽ nhường anh ta."
Hiện tại bàn cờ cờ vua cũng là đồ mô phỏng, hoàn toàn không chiếm chỗ.
Vệ Lăng và Liên Vũ khai chiến ở ngay bàn trà trong phòng khách.
Hà Liễm lắc đầu, chỉ đành ngồi một bên quan sát cuộc chiến.
Ba phút sau, Liên Vũ hơi mất kiên nhẫn, dùng ngón tay gõ bàn trà: "Tôi bảo này, anh có thể nhanh hơn được không hả? Sao mỗi nước cờ đều dài như cả đời thế?"
Vệ Lăng không đáp, nhưng vẻ mặt rất nghiêm túc.
Năm phút sau, Liên Vũ chống cằm nhếch khoé môi: "Thú vị đấy. Không hổ là người cùng giáo sư Ôn lên mặt trăng."
Vệ Lăng vẫn không đáp, thế nhưng lông mày đang dần dần giãn ra.
Mười lăm phút sau, lông mày của Liên Vũ chau lại, ngược lại là Vệ Lăng đối diện hé miệng với Hà Liễm, Hà Liễm tốt tính mỉm cười, chọc một miếng táo nhét vào miệng anh.
Nhìn cảnh này, gò má Liên Vũ phồng cả lên.
Hà Liễm và cậu hợp tác lâu như vậy, mà còn chưa bao giờ đút cho cậu ăn đâu!
Ba mươi phút sau, Liên Vũ đã đổi liên tục mấy tư thế liền rồi.
Ngược lại, Vệ Lăng đối diện tựa sang một bên, lười nhác nói: "Tôi bảo này, Bé Lông Vũ... Cậu nghĩ xong chưa hả?"
"Tôi đang nghĩ đây, đừng làm ồn."
"Tôi thấy não cậu ấy không đủ dùng rồi, ờm... Hà Liễm, hay là cậu ngồi sang bên đó tiếp cho cậu ấy chút sức mạnh đi?"
"Không cần, chúng ta chơi ván khác."
Liên Vũ vừa nghe liền tức giận: "Hà Liễm! Cậu cho rằng tớ ắt phải chết không nghi ngờ gì phải không? Cậu đã muốn làm ván khác với Vệ Lăng từ lâu rồi đúng không? Cậu ghét bỏ tớ có phải không!"
Hà Liễm mỉm cười hờ hững, tất thảy chứa hết trong im lặng.
Ba mươi lăm phút sau đã thấy Vệ Lăng dùng ngón tay chuyển cờ đến trước mặt Liên Vũ, nhếch miệng nói: "Chiếu tướng."
Liên Vũ ngơ ngẩn nhìn anh.
Ánh nắng lúc ba bốn giờ lọt qua rèm cửa mỏng manh, vừa khéo đáp trên người Vệ Lăng, từ tóc tơ đến đầu mày đều là ánh sáng nhàn nhạt.
Trên mặt anh là biểu cảm biếng nhác hoà với trêu chọc, bởi đã lâu rồi không được tắm nắng, làn da anh trắng nhợt, lờ mờ nhìn thấy được mạch máu li ti bên dưới.
Anh có một vẻ đẹp rất sạch sẽ, khiến thứ đầu tiên người ta nghĩ tới khi liếc nhìn là dáng vẻ ga trải trắng muốt đón gió bay lên dưới ánh mặt trời.
Liên Vũ cúi đầu, không kìm được nghĩ, nếu như năm đó trên mặt trăng không xảy ra chuyện, có phải cái tên này cũng là giáo sư đại học rồi không?
Hơn nữa nhất định là cái kiểu thầy giáo hài hước dí dỏm, dễ gần dễ mến, rất được nam sinh toàn trường yêu quý.
"Này, này, nghĩ gì đấy?" Vệ Lăng hất cằm.
"Chả nghĩ gì cả! Không phải chỉ là cờ vua thôi sao? Hà Liễm, cậu đánh cờ vây với anh ta đi! Tớ xem anh ta còn có thể đắc ý thế này được nữa không!"
Liên Vũ xoay bàn cờ một cái, nó liền biến thành bàn cờ vây 19×19, sau đó y vẫy tay với Hà Liễm.
Hà Liễm đá nhẹ cậu một cái.
"Làm gì thế?"
"Đến giờ trà chiều rồi, vào bếp mang bánh ngọt của Vệ Lăng ra đây." Hà Liễm nói.
"Cái gì? Tớ còn phải bưng bánh cho anh ta á! Vậy tớ có phải tận tay đút cho anh ta luôn không!" Mức khó chịu của Liên Vũ tăng cao.
"Có chứ." Hà Liễm đáp.
"Có chứ." Vệ Lăng đáp.
"..." Lần đầu tiên Liên Vũ cảm nhận được thì ra địa vị của mình lại thấp thế này!
"Vậy chúng ta bắt đầu đi." Hà Liễm nhìn về phía Vệ Lăng.
Đợi đến khi Liên Vũ mang bánh gato ra, ván cờ đã bắt đầu.
Nhận thức của Liên Vũ về Hà Liễm chính là kiên nhẫn và dẻo dai.
Bố cục chơi cờ Hà Liễm đã rất quen thuộc rồi, có điều Vệ Lăng chơi giỏi hơn Liên Vũ tưởng tượng nhiều, dứt khoát quyết đoán.
Anh ngồi nghiêng người, một tay đặt trên đầu gối, ánh mắt rõ ràng chuyên chú hơn khi chơi cờ vua lúc trước.
Đến giữa ván, Liên Vũ không thể không nói Vệ Lăng tính toán khá là thâm sâu, người là chủng lai cũng hơi bái phục anh rồi.
Vừa đến giữa ván, Hà Liễm liền bắt đầu theo kịp, bởi hình như Vệ Lăng tính toán sai lầm, cách ăn cờ tách xa chiến trường chủ yếu, điều này khiến Liên Vũ rất muốn vỗ tay.
Cho anh đắc ý này! Anh tưởng rằng anh có thể thông minh hơn chủng lai sao? Dù cho anh có thông minh hơn tôi, thì anh cũng không thắng được Hà Liễm đâu!
"Này! Cậu đã bưng bánh ra rồi mà không đút tôi ăn là sao hả? Thầy cậu gọi cậu đến chăm sóc tôi, cậu thế này chẳng có thành ý gì cả!"
"Được! Tôi đút cho anh ăn! Anh ăn nhiều vào!" Liên Vũ xiên một miếng bánh, nhét đầy miệng Vệ Lăng.
Thế nhưng nhìn dáng vẻ phồng má của anh, chẳng hiểu sao Liên Vũ lại cảm thấy lúc đắc ý, cái tên này vừa đáng ghét vừa hơi đáng yêu, lúc nghiêm túc cũng rõ là đẹp trai.
Đợi đến khi cậu hoàn hồn, cậu đã xoa đầu Vệ Lăng một cái rồi.
"Cậu sờ ai như chó mèo đấy hả!"
Vệ Lăng cũng xoa đầu Liên Vũ, thuận tiện lén lút bôi kem trên bánh lên đầu cậu ta.
Vốn tưởng rằng Hà Liễm nhìn thấy cảnh này sẽ mỉm cười. Nhưng ai dè từ đầu đến cuối nét mặt cậu ta vẫn căng cứng, như thể thế cờ rất hung hiểm.
Thoạt nom Hà Liễm rất ôn hoà, thế nhưng sát chiêu lại càng ngày càng sắc bén, dường như phải ép Vệ Lăng nhận thua giữa ván vậy.
Liên Vũ nhớ tới lời dặn dò của Ôn Chước, "Liễm Liễm, cậu đừng nghiêm túc quá thế! Đây mới giữa ván mà!"
Giữa ván cậu đã gỏi sạch Vệ Lăng rồi, anh ta mà khóc thì chúng ta phải làm gì?
Nhưng Hà Liễm chẳng có chút ý gì gọi là nương tay cả.
Vệ Lăng bị cậu ta ép đến mức nhanh chóng nhả "át chủ bài" ra, đánh vào vùng đen bên trái, nói thẳng ra là tự đưa mình vào miệng cọp.
Thế nhưng tiếp theo, cách chơi của Vệ Lăng đẹp đến nỗi khiến Liên Vũ phải trợn mắt, thái dương của Hà Liễm cũng bắt đầu ứa mồ hôi lạnh.
Vệ Lăng làm một hơi phá vỡ gọng kìm của Hà Liễm, cậu ta mạnh mẽ đỡ chiêu, nhưng anh đã bắt đầu tấn công thế như chẻ tre.
Như thể tất thảy là khúc dạo đầu, Vệ Lăng đã bày bố tất cả từ lâu, tới tận hiện tại mới lộ hết ra, Vệ Lăng một tay song phi yến, tấn công vào trận địa của Hà Liễm, đậu má đúng là khí thế như hổ, Hà Liễm bên này... đã sắp sụp đổ rồi.
Song phi yến: Một định thức trong cờ vây.
"Tôi thua rồi." Hà Liễm có thể nghe thấy trái tim thắt chặt của mình trong giây phút thả lỏng ấy, mạch máu cuối cùng cũng chảy chậm trở lại.
Vệ Lăng giơ tay vò đầu: "Cậu rất lợi hại mà! Lâu lắm rồi tôi không động não thế này."
Liên Vũ hơi do dự nhìn Hà Liễm: "Ờm, Liễm Liễm, một ván cờ vây thôi mà..."
Một ván cờ vây thôi mà, cậu đừng buồn.
Ế đợi đã, không phải nên an ủi Vệ Lăng sao? Sao lại biến thành an ủi Hà Liễm rồi?
Hà Liễm nhắm mắt lại thở dài: "Không... Đây không phải chuyện về cờ vây, là về độ sâu rộng của tư duy. Thảo nào..."
"Thảo nào cái gì?"
"Thảo nào giáo sư bảo, đừng chơi cờ với anh, sẽ tổn thương lòng tự trọng."
Hà Liễm vừa nói vậy, Liên Vũ cũng hiểu ra, hoá ra "tổn thương lòng tự trọng" mà Ôn Chước nói không phải là tổn thương lòng tự trọng của Vệ Lăng, mà là lòng tự trọng của chủng lai bọn họ.
Đúng lúc này, thư phòng của Ôn Chước trên tầng mở cửa, Ôn Chước bước xuống.
"Sao rồi? Các cậu đang chơi cờ à?"
Liên Vũ cứ như nhìn thấy cứu tinh, gào lên: "Giáo sư! Bọn em đều thua Vệ Lăng cả rồi! Dựa vào thầy cả đấy!"
Tại thầy quên mất tôn nghiêm của chủng lai bọn em!
Ai dè Vệ Lăng vừa nghe vậy, lập tức lắc đầu: "Không không không! Tôi không chơi với cậu ta đâu!"
"Tại sao?"
"Tôi không thắng nổi cậu ta!"
Nói xong, Vệ Lăng liền đóng bàn cờ lại.
"Thầy hết bận rồi à? Vậy em với Hà Liễm về nhà đây!" Liên Vũ kéo Hà Liễm dậy, thuận tiện nở nụ cười xấu xa với Vệ Lăng, "Khai giảng gặp nha~"
Nghe đến hai chữ "khai giảng", vỏ não của Vệ Lăng lại đau.
Liên Vũ và Hà Liễm lái xe về, trong xe hoàn toàn im lặng.
Hồi lâu, Hà Liễm lên tiếng: "Thực ra Vệ Lăng chơi cờ vua thắng được cậu, tôi không ngạc nhiên lắm."
"Tớ biết. Dẫu sao thì năm đó Vệ Lăng và giáo sư Ôn đều là nghiên cứu viên cấp cao cùng một trình độ, trong mức trí tuệ của nhân loại cũng là đỉnh cao kim tự tháp. Thế nhưng anh ta chơi cờ vây thắng cậu... hơn nữa đi nước đầu đã bày bố đến mấy chục thậm chí là cả trăm nước sau đó... Đây quả thật là năng lực xử lí của máy tính, chứ không phải con người." Liên Vũ cau mày nói.
"Hôm đó cậu bảo tôi tìm lịch sử khám sức khoẻ của anh ta kể từ sau khi từ mặt trăng trở về, chẳng có vấn đề gì thật. Anh ấy hoàn toàn là con người." Tay của Hà Liễm vô thức siết chặt bánh lái.
"Đây chắc hẳn là lí do tại sao Angela chọn anh ta là vật chủ tốt nhất." Liên Vũ thở hắt ra.
"Hoặc... đây là một hướng tiến hoá khác."
.
Vệ Lăng lúc này đang tuyệt vọng nhìn Ôn Chước thu dọn hành lí khai giảng cho anh trong phòng.
Chú ý, là hành lí khai giảng! Khai giảng!
"Bộ đồ ngủ này tôi cũng gói cho cậu nhé."
Ôn Chước gập đồ ngủ của Vệ Lăng gọn gàng như vừa mua ngoài cửa hàng về.
"Tớ đã nói rồi, tớ không muốn đi học. Nếu có kiến thức gì cần tìm về, tớ sẽ tự học!"
Mất mặt quá, trên chứng minh thư anh đã ba mươi sáu tuổi rồi!
Ôn Chước ngồi xuống cạnh Vệ Lăng trên giường, giơ tay lên vuốt nhẹ tóc tơ bên mai của anh.
"Nếu cậu ngủ trong lớp của tôi, tôi cũng sẽ không nói cậu đâu."
Vệ Lăng ngoảnh đầu đi, không nhìn đối phương.
Anh biết mình đang ấu trĩ, hơn nữa còn rước thêm phiền phức cho Ôn Chước vẫn luôn chăm sóc mình, thế nhưng...
"Tôi cũng đảm bảo, sẽ không cho cậu bài tập về nhà."
"Vậy còn giáo viên các môn khác thì sao?"
"Các môn khác cậu không cần học."
Vệ Lăng ngẩn người, vậy nên đây chỉ là Ôn Chước muốn trông nom anh mà thôi?
"Tớ được tham gia hoạt động của trường không?"
Vệ Lăng biết mình đã bị tách rời xã hội quá rồi, anh cần phải xã giao.
"Được. Trong trường có 1/3 học sinh là chủng lai."
"Gì cơ?"
Vậy nếu có bạn học nữ, chắc là xinh lắm nhỉ?
"Chỉ có điều cấp tiến hoá không cao như Hà Liễm hoặc Liên Vũ."
"Very good. Tớ đến trường đi học."
Tâm trạng của Vệ Lăng được thả lỏng hẳn.
"Vậy việc của cậu hết bận rồi à?"
"Ừm." Ôn Chước đáp.
"Thực ra hồi đại học, tớ đã từng tưởng tượng một việc."
"Việc gì?"
"Chơi điện tử với cậu. Có muốn chơi cùng không?" Vệ Lăng cười nói.
"Được." Ôn Chước đáp.
"Tớ tưởng cậu sẽ bảo điện tử không có lợi cho sức khoẻ cơ!" Vệ Lăng lập tức lấy lại tinh thần.
"Nhưng có lợi cho cậu hồi phục khả năng khống chế ngón tay."
Vệ Lăng cực kì nịnh bợ giúp Ôn Chước đặt gối dựa, hai người ngồi song song ở đầu giường, cầm điện thoại lên.
Sau khi vào trò chơi, Vệ Lăng ngây người: "Ôn Tiểu Tửu! Tớ chỉ là người chơi mới, sao cậu cũng là người chơi mới hả!"
"Tôi cũng là lần đầu chơi."
"Vậy hai đứa người chơi mới bọn mình... định tặng mạng cho người ta à?" Vệ Lăng rất muốn khóc.
Biết trước thế này thì dù có phải quỳ xuống, anh cũng phải ôm chặt đùi to của Liên Vũ.
"Tôi đã nghiên cứu quy tắc rồi, chắc không khó lắm đâu. Chúng ta thử đi." Ôn Chước lên tiếng.
"Cậu nghiên cứu quy tắc lúc nào?" Vệ Lăng hỏi.
"Vừa xong."
Câu trả lời của Ôn Chước khiến Vệ Lăng bật cười ngay tại chỗ.
"Cậu cười gì?"
"Tớ cứ cảm thấy cậu vĩnh viễn sẽ không dùng cái từ "nghiên cứu" này ngoài chuyện học thuật! Tưởng tượng xem học trò của cậu nghe nói giáo sư Ôn thế mà lại phí... phí mấy phút nghiên cứu quy tắc trò chơi, nhất định sẽ ngạc nhiên đến mức không khép được miệng lại!"
"Tôi cũng muốn biết thứ khiến cậu mê mẩn rốt cuộc có gì đặc biệt."
Đáy mắt Ôn Chước dường như còn mang ý cười mỉm.
Sau khi họ vào trận, đúng là tay của Vệ Lăng động tác quá chậm, thế nhưng mỗi lần sắp bị người khác giết, Ôn Chước đều giết được đối phương trước.
Cảm giác đó giống như mình có phần mềm gian lận cực mạnh vậy.
Trong máy chủ không ít người còn tưởng Ôn Chước là tài khoản phụ của một cao thủ nào đó, đang dẫn bạn gái chơi vậy.
Họ chém giết hai tiếng đồng hồ liền, Ôn Chước còn dẫn quả tạ vàng là Vệ Lăng thăng cấp thuận lợi thật.
"Ôn Tiểu Tửu! Ôn Tiểu Tửu! Ôn Tiểu Tửu!" Vệ Lăng vui đến mức lăn lộn tại chỗ, "Tớ muốn ôm đùi to của cậu mãi mãi."
Không ngờ Ôn Chước bên cạnh lại co đầu gối lên thật: "Cậu ôm đi."
Vệ Lăng hớn hở: "Ế, bây giờ cậu biết tiếp lời lắm nha! Tớ ôm thật nà!"
"Cậu ôm đi."
Ôn Chước tựa vào đầu giường, nghiêng mặt nhìn anh.
"Tớ ôm nhé?"
"Ừm."
"Cứ cảm thấy cậu sẽ đá chết tớ..."
"Tôi sẽ không để cậu chết đâu."
"Câu này của cậu có nhiều nghĩa nha, rốt cuộc là sẽ đá tớ, chỉ không đến mức chết? Hay là hoàn toàn không có động tác đá?"
"Cậu rầy rà thế, tôi về đây." Ôn Chước đặt điện thoại xuống bên cạnh, chuẩn bị đứng dậy.
"Đừng mà!! Chơi phát nữa đi!"
Vệ Lăng nhanh tay nhanh mắt, ăn cơm cũng không thấy anh động tác nhanh như vậy, lật người một cái ôm chặt lấy hắn.
Anh vốn chẳng có chừng mực gì, cánh tay đè lên ngay nơi không nên đè.