Bẫy Ngược - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 10: Trồng mẫu đơn trên giường bệnh, gần chết vẫn còn mê hoa

Trước Tiếp

Chỗ nào đó trong đáy lòng như thể bị điện giật, cảm giác tê dại lan tràn đến tận chân tóc.

Nhốt tớ ở nhà cậu là thế nào hả!

Vệ Lăng biết mình có hỏi tiếp thì Ôn Chước cũng sẽ không trả lời rõ ràng hơn.

"Chờ cậu khoẻ lại rồi tôi sẽ kể hết mọi chuyện cho cậu."

"Vậy... tớ có thể yêu cầu một chuyện được không?"

"Chuyện gì?"

"Cậu có thể bình thường trở lại không?"

Tấm đệm bên cạnh Vệ Lăng lõm xuống, là Ôn Chước dựa lại gần, chống một tay lên gối của anh.

"Tôi không bình thường chỗ nào?"

"..."

Vệ Lăng có thể cảm nhận được Ôn Chước ngay sát anh, bản thân bị hơi thở của hắn bao trùm, bị nó bao bọc hoàn toàn.

Cậu nghĩ bản thân cậu bình thường à? Ai có thể trực bên giường bệnh của bạn đại học suốt 24 tiếng đồng hồ chứ!

Vệ Lăng biết, dù cho bố mẹ mình cơ thể có kém thế nào cũng sẽ muốn ở bên con trai mình nhiều hơn, thế nhưng rất rõ ràng là thời gian Dung Lan và Vệ Quân đến thăm anh bị hạn chế.

Điều quan trọng hơn là, Ôn Chước chẳng hề nóng nảy tí nào này... có còn là Ôn Chước nữa không?

Trời sáng thì sợ nóng, trời mưa thì sợ lạnh, Vệ Lăng nghĩ lại thấy mình cũng rõ lắm chuyện, người khác đối xử tốt với mình, thế mà còn bới móc như vậy.

"Nếu tôi ở đây làm cậu thấy không tự do, thì tôi có thể ra ngoài." Ôn Chước lên tiếng.

Vệ Lăng bỗng dưng nhớ tới hồi học đại học, anh ra ngoài lên mạng chơi điện tử, trước khi đi còn bảo Ôn Chước đừng khoá cửa phòng kí túc, để đêm anh trèo tường về.

Kết quả rạng sáng Vệ Lăng trèo tường, phát hiện ra thùng rác để đặt chân đã bị người ta dời đi chỗ khác, anh ngồi trên bờ tường lên không được xuống chẳng xong, Ôn Chước đứng ngay dưới chân tường vươn tay ra cho anh.

"Cút xuống đây."

Giọng nói đó rõ là lãnh đạm, như thể phát hiện ra Vệ Lăng lén lút tích trữ tất bẩn chưa giặt trong phòng vậy.

"Cậu không phải lo lắng cho tớ, vẫn luôn đợi tớ đấy chứ?"

"Không xuống thì tôi đi đây."

"Tớ xuống! Xuống ngay!"

Mẹ ơi, lẽ nào phải giẫm lên tay Ôn Chước mà xuống? Cái hàng này có bệnh ưa sạch sẽ đó!

"Cậu muốn tôi giơ tay ra bao lâu nữa?"

"Ngay đây! Ngay đây!"

Đây là Ôn Chước có tình người nhất tồn tại trong năm tháng đại học của Vệ Lăng.

Nếu như lúc này Ôn Chước rời khỏi phòng bệnh thật, có phải hắn sẽ đứng cạnh tường đợi anh, giống như đêm hôm đó?

"Không cần đâu, cậu ở trong phòng là tốt lắm. Nếu không có mình tớ thì sợ lắm."

"Được."

.

Ở một nơi hoang vu, có một toà nhà như lô cốt phản chiếu lại ánh nắng. Vách tường như bị nứt ra do gió cát thổi.

Mặt tường phía đông viết vài chữ: Cơ sở y tế số ba trực thuộc trung tâm kiểm soát liên hợp.

Trên tháp tín hiệu cách đó một nghìn năm trăm mét, một bóng người đội mũ trùm ngồi xổm trên trực thăng.

"Sếp à, cuối cùng cũng tìm được rồi, căn bản không ở thành phố mới! Mà là ở căn cứ y tế số ba! Vệ Lăng vẫn còn sống, có điều hình như bị liệt rồi."

"Bị liệt không phải là rất dễ ra tay sao?"

Giọng nói mang vẻ giễu cợt vang lên.

"Ôn Chước trực bên cạnh anh ta 24 tiếng đồng hồ, ai lại gần là chết ngay á!"

"Hắn ta còn có thể không ăn không ngủ, nhìn Vệ Lăng mãi à?"

"Thật sự là không ăn không ngủ nom Vệ Lăng, em cách cơ sở y tế hơn một nghìn năm trăm mét, mà còn có thể cảm thấy d*c v*ng bảo vệ b**n th** của giáo sư Ôn đó!"

"Đúng là... hắn là một đối thủ b**n th** hết cỡ."

Người đàn ông được gọi là "sếp" thấy mừng rỡ khi người khác gặp hoạ.

"Vậy phải làm sao? Em không sợ chết, nhưng em không muốn chết vô ích." Thanh niên đội mũ trùm nói một cách đáng thương, "Hơn nữa cái tên Vệ Lăng đó... đã bại liệt thế rồi! Một tên vô dụng! Mang về cũng chẳng có ích gì!"

"Dù cho là vô dụng, thì cũng là thứ vô dụng mà Angela ưng ý. Bây giờ đành phải dương đông kích tây vậy. Ta sẽ tạo cơ hội bắt Ôn Chước rời khỏi đó."

"Cảm ơn sếp!"

Một cơn gió thổi qua, bóng người trên đỉnh trực thăng biến mất.

.

Sáng sớm hôm sau, Vệ Lăng khịt mũi một tiếng, đang định vươn vai duỗi eo, sau đó đau khổ nhớ ra mình không cử động được nữa.

"Tỉnh rồi, có khát không?" Giọng nói của Ôn Chước vang lên.

Vệ Lăng giật mình, dưới chăn đột nhiên nóng hẳn.

Đầu óc trống rỗng hai giây, Vệ Lăng ý thức được một chuyện nghiêm trọng nào đó, mặt anh lập tức đỏ bừng: "Ờm... sớm thế mà cậu đã đến rồi à? Mẹ tớ đâu?"

Mẹ ơi! Mẹ đi đâu rồi! Sao lại không ở đây bảo vệ thằng con trai không cử động được của người!

Mẹ có biết con... con... hình như đái dầm rồi không?

"Cô Dung Lan đi làm gì đó cho cậu ăn rồi, mặc dù bây giờ cậu ăn được rất ít."

Ôn Chước bước tới, cúi người xuống, luồn tay vào chăn của Vệ Lăng.

"Đừng!!"

Nhưng đã muộn rồi, chắc chắn Ôn Chước đã phát hiện ra rồi!

Mẹ ơi! Chàng trai hai mươi tám tuổi là anh đái dầm rồi! Còn bị bạn học đại học phát hiện ra nữa!

"Tôi đổi đệm giường rồi lau người cho cậu."

Ôn Chước rất tự nhiên quay người đi bưng chậu vào nhà vệ sinh riêng trong phòng bệnh.

Như có một tia sét đánh thẳng vào người Vệ Lăng, anh đột nhiên có một tưởng tượng không được... không được hài hoà cho lắm.

"Ờm... Ôn Chước... không phải là... đây không phải lần đầu tớ tè dầm đấy chứ?"

Đây cũng không phải lần đầu cậu thay quần giúp tớ ư?

"Ừm. Ngày nào cũng vậy, tôi thay cho cậu. Làm ống dẫn tiểu sẽ đau, vậy nên không lắp cho cậu." Giọng nói của Ôn Chước hoà cùng tiếng nước chảy vọng ra từ trong nhà vệ sinh.

Vệ Lăng trợn to mắt nhìn trần nhà, trong lỗ tai ong ong theo cái câu "tôi thay cho cậu" ấy.

Tại sao anh vẫn còn sống? Anh chẳng còn mặt mũi nào mà sống tiếp nữa!

Anh không chỉ tè dầm, mà còn bị Ôn Chước nhìn thấy hết! Mẹ nó chẳng công bằng gì cả!

Rõ ràng ở trường Ôn Chước chưa bao giờ đi nhà tắm công cộng, chỉ tắm trong nhà vệ sinh.

Vệ Lăng còn chưa được nhìn Ôn Chước đó, mà hắn đã nhìn thấy hết của anh rồi!

Ôn Chước lúc này đã bưng chậu nước tới bên giường, mặt Vệ Lăng đỏ đến mức sắp nổ tung.

"Có thể... để mẹ tớ đến lau giùm tớ không..." Giọng nói của Vệ Lăng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

"Bố mẹ cậu có tuổi rồi. Giúp cậu thay quần áo, còn phải bế nửa người cậu lên, họ không đủ sức làm."

Lí do này rất trọn vẹn.

"Có thể... thuê điều dưỡng cho tớ được không?" Vệ Lăng đáng thương nhìn Ôn Chước.

Tớ làm nghiên cứu viên cấp cao lâu như vậy, chung quy phải có tiền lương chứ? Không đến nỗi không thuê nổi điều dưỡng chứ hả?

Ôn Chước đã xắn ống tay áo sơ mi lên trên bắp tay, đang giặt khăn mặt.

"Cậu muốn bị người khác nhìn lắm à?"

Ôn Chước chẳng có biểu cảm gì, thế nhưng Vệ Lăng nhạy bén cảm giác được hắn không vui cho lắm.

"Tớ... tớ không muốn..."

So sánh việc bị người khác nhìn với bị cậu nhìn, tớ chọn bị người khác nhìn!

"Vậy là xong."

Nói xong, Ôn Chước dễ dàng nhấc chăn của Vệ Lăng lên, có vẻ như anh đang mặc cái gì đó như tã lót.

Trời ơi, hai mươi tám tuổi đầu rồi vẫn mặc tã lót, Vệ Lăng thật sự dở khóc dở cười.

Chỉ nghe thấy một tiếng "xoẹt", trái tim của Vệ Lăng như nhảy thót lên.

"Ôn... Ôn Chước... cậu mới xé... quần (tã) của tớ à?"

"Phải. Nếu không, cởi ra phải qua chân của cậu, chẳng phải là cọ khắp người sao?"

Cậu nói có lí lắm, nhưng tại sao tớ lại thấy sai sai nhỉ?

Khăn lông của Ôn Chước chà qua thân thể của anh, khi hắn dùng một tay nhấc chân của anh lên, Vệ Lăng chỉ cảm thấy chỗ hắn đụng vào như bị điện giật, ầm ầm chạy vào máu của anh, ùa vào não anh.

Động tác của Ôn Chước rất vững vàng, nhấc Vệ Lăng lên như thể không tốn chút sức nào vậy.

Nhưng trong đầu Vệ Lăng toàn nghĩ đủ các loại câu hỏi hỗn loạn như "Ôn Chước đang nhìn chỗ nào", "có thể xin cậu nhắm mắt lại không", "cậu đừng có thầm so to nhỏ với tớ đấy nhé", "chỗ đó của tớ trông như nào tớ còn chẳng nhớ nữa", quện lại thành một đống hồ dán.

Trên người được lau sạch sẽ rồi, tã lót cũng được thay rồi, Ôn Chước kéo chăn lên, đắp cho Vệ Lăng.

Thế nhưng lòng tự trọng mong manh của Vệ Lăng vẫn bị sụp đổ hoàn toàn.

Anh nằm viện ba tháng trời, cũng tức là chín mươi ngày.

Trong chín mươi ngày này, có lẽ ngày nào anh cũng tè dầm, sau đó Ôn Chước đổi ga giường và thay tã lót cho anh cũng chín mươi lần rồi..

Không biết Ôn Chước đến bên giường anh từ lúc nào, hắn dùng một tay chống bên gối của Vệ Lăng, cúi đầu xuống.

Đây là lần đầu tiên Vệ Lăng nhìn Ôn Chước ở khoảng cách gần như vậy kể từ sau khi tỉnh lại.

Đường nét cặp mắt của hắn, thậm chí cả hàng mi hơi cong lên cũng có thể nhìn thấy rõ nét.

Hắn đúng là rất... đẹp... mặc dù dùng chữ "đẹp" để hình dung một người đàn ông hơn ba mươi tuổi hình như có gì đó không đúng lắm.

Vệ Lăng phát hiện ra chỉ cần nhìn Ôn Chước lâu thêm chút, là rất khó thu hồi ánh mắt.

Cũng như lúc này, trong cặp mắt màu hổ phách ấy, Vệ Lăng nhìn thấy rõ dáng vẻ của mình.

Vệ Lăng, mày có bị ngu không hả!

Trồng mẫu đơn trên giường bệnh, gần chết vẫn còn mê hoa!

Không nhìn xem đoá hoa này không chỉ có gai, mà còn lạnh như băng nữa!

"Cái dáng vẻ chẳng còn thiết sống đó của cậu là sao hả?"

"Tớ... cảm thấy ngại quá... Ai tè dầm lại hi vọng... bị bạn học đại học của mình nhìn thấy chứ..."

"Đây là hiện tượng rất bình thường. Đợi thần kinh của cậu khôi phục hoàn toàn là cậu có thể tự kiểm soát được mình. Không cần phải xấu hổ."

Ống tay áo sơ mi của Ôn Chước vẫn còn xắn lên, điều này cũng khiến cho Vệ Lăng đưa mắt một chút là có thể nhìn thấy đường nét bắp tay của hắn.

Rõ ràng là đường nét nhẵn mịn thon dài, chẳng khoa trương chút nào, nhưng anh lại có thể cảm thấy một loại sức mạnh khoẻ khoắn đến độ không thể cưỡng lại được.

Anh đột nhiên nảy sinh ra cảm giác sợ hãi kì lạ, toàn thân run lên một cách vô cớ.

Phản ứng của Ôn Chước quá nhạy bén, hắn cúi người xuống, cầm lấy ngón tay của Vệ Lăng: "Cậu lại sợ tôi à?"

"Không... không phải, tớ sợ cậu làm gì? Tớ chỉ là cần thích nghi và điều chỉnh lại một chút... cố gắng không thấy xấu hổ..."

Kì thực là trước đây rõ ràng cậu trông như một đoá hoa mộc lan trắng be bé, giờ đột nhiên đầy vẻ đàn ông, tớ thì lại nằm liệt giường, so sánh một cái là thấy đau lòng.

"Ừm."

Ôn Chước khẽ đáp lại một tiếng, đứng thẳng lưng lên.

Cảm giác áp đảo cuối cùng cũng biến mất, Vệ Lăng chậm rãi thở phào.

"Đừng lo, bệnh viện đã mời đủ chuyên gia từ khắp nơi đến hội chẩn cho cậu rồi."

"Tớ có máu mặt thế cơ à?" Vệ Lăng cười.

"Ừm."

Vệ Lăng hiểu, chuyện này ắt hẳn không phải do bệnh viện mời tới, mà là do nể mặt Ôn Chước.

.

Chuyến bay chở mười hai vị chuyên gia tiến vào bầu trời của sân bay "Lightyear" ở thành phố mới.

"Chuyến bay số 14125 xin chú ý, bạn đã bay vào địa phận của sân bay "Lightyear", xin duy trì độ cao, chờ chỉ thị hạ cánh."

Kiểm soát viên không lưu đã liên hệ với chuyến bay này ba lần, nhưng không được đáp lại.

Thế nhưng chuyến bay này đã tự mình hạ cánh rồi, tín hiệu hiển thị là "trạng thái hạ cánh tự động".

"Thế này là thế nào?" Trong lòng kiểm soát viên lờ mờ dâng trào một chút cảm giác bất an.

Trước Tiếp