Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngay khi hai người ngồi xuống thu thập tinh thể lưu huỳnh dưới đất, đồng tử Vân Lạc Hòa bỗng nhiên co lại, rồi cô gọi với về phía Vu Trần Tẫn: "Cẩn thận."
Chỉ thấy một đàn ruồi độc khổng lồ đông đảo từ trong đá Hắc Diệu trên đỉnh đầu bay ra, cơ thể chúng to lớn, cánh lấp lánh ánh sáng đỏ, sở dĩ trước đó không phát hiện ra sự tồn tại của chúng là vì khi chúng không xòe cánh thì toàn thân đều màu đen, cùng màu với đá Hắc Diệu, căn bản không nhìn ra.
Lúc này chúng phát hiện có người lạ đến, liền lập tức thức tỉnh, bay thẳng về phía hai người.
Những con ruồi độc này diện mạo đáng sợ, phần miệng như ống tiêm nhọn hoắt, phát ra tiếng vo ve rợn người trong không khí.
Vân Lạc Hòa và Vu Trần Tẫn lập tức căng thẳng thần kinh, bước vào trạng thái chiến đấu.
Vu Trần Tẫn tay nắm chặt thiền trượng, đứng trước mặt Vân Lạc Hòa, hai người kề sát lưng vào nhau.
Họ không ngờ rằng, số lượng ruồi độc này lại nhiều đến vậy, dày đặc, không ngừng bay xuống, đã bao vây họ.
Vân Lạc Hòa vừa vung dao săn, vừa chỉ huy Vân Thôn phòng thủ.
Vân Thôn phản ứng cũng rất nhanh, nhanh chóng nhả tơ nhện, dệt thành một tấm lưới dai chắc trước mặt hai người.
Trên tấm lưới tỏa ra hơi lạnh, còn có độ dính cực cao.
Khi đàn ruồi độc đâm vào lưới tơ, nhất thời tiếng vo ve vang lên lớn.
Phần lớn ruồi độc bị tơ nhện dính chặt, giãy giụa điên cuồng phát ra tiếng kêu chói tai.
Nhưng chúng bị dính chặt trên tơ nhện khó có thể thoát ra.
Nhện vốn là khắc tinh của ruồi nhặng, nên Vân Thôn rất thích hợp để đối phó chúng.
Nhưng rất nhanh, càng nhiều ruồi độc bay vòng qua lưới tơ, tiếp tục lao tới.
"Số lượng nhiều quá!" Vân Lạc Hòa trầm giọng nói.
Cứ thế này, thể lực cạn kiệt cũng không giết hết được.
"Hay để tôi gánh một lúc, cô nghỉ ngơi đã."
Lời chưa dứt, Vu Trần Tẫn đã tiên phong vung thiền trượng, tạo ra một luồng gió, vút một tiếng, đánh những con ruồi độc bay gần rơi xuống đất.
Xác ruồi độc khổng lồ rơi lả tả trên mặt đất.
Vân Lạc Hòa nghĩ thầm, không biết mấy con ruồi độc này có tác dụng gì không.
Cô nhặt một con bỏ vào ba lô xem thử.
[Ruồi độc núi lửa: Cơ thể khổng lồ, trên cánh có kịch độc, phân bố gần mạch quặng Hắc Diệu nồng độ cao, chất nọc độc của chúng có thể dùng để chế tạo thuốc độc, không xuất hiện đơn lẻ, sống thành đàn với số lượng hơn 500.]
Tuy chỉ có thể dùng để chế tạo thuốc độc, nhưng biết đâu sau này lại có ích, Vân Lạc Hòa vẫn tranh thủ thu gom xác ruồi độc dưới đất.
Có Vân Thôn hỗ trợ bên cạnh, Vu Trần Tẫn đối phó với mấy con ruồi độc này không đến nỗi quá tốn sức.
Vân Lạc Hòa có thể rảnh tay để uống chút nước.
Cô phải nhanh lên, phục hồi trạng thái xong phải thay thế Vu Trần Tẫn, để anh có thời gian bổ sung thể lực và nước.
Trong này quả thực quá nóng, huống chi cả hai còn đang đeo mặt nạ phòng độc, nên còn nóng hơn.
Động tác của Vu Trần Tẫn rất nhanh mạnh, mỗi đòn đều trúng chính xác vào cơ thể ruồi độc.
Nhưng mỗi lần ra đòn đều tiêu hao rất nhiều điểm thể lực.
"Đổi lượt nào, anh nghỉ một lát."
Vân Lạc Hòa đứng chắn trước mặt Vu Trần Tẫn, trước tiên dùng dao săn phối hợp với đòn tấn công của anh, chặn những con ruồi độc bay từ phía bên cạnh tới, rồi thay anh xuống.
Tuy nhiên, số lượng ruồi độc thực sự quá nhiều, từng đợt nối tiếp từng đợt, dường như vô tận.
Vân Lạc Hòa cảm thấy thể lực đang bị tiêu hao nhanh chóng, trán đầy mồ hôi.
Cứ thế này không ổn, phải giải quyết nhanh gọn, tìm cách bắt chúng cùng lúc.
Vân Lạc Hòa đành vừa tấn công, vừa dùng Tảo Miêu Chi Nhãn quan sát lũ ruồi độc.
Vì những con ruồi độc này sợ Vân Thôn, lại đều tấn công theo đàn, chắc chỉ có Vân Thôn mới đối phó nổi chúng.
Trong lúc đó, Vu Trần Tẫn cũng nghĩ ra một ý.
Anh nhớ lại lần trước Vân Thôn trong lúc nguy cấp đã ăn Quỷ Diện Đằng, liền liên tưởng đến một số thông tin trong cẩm nang lang thù.
Vu Trần Tẫn: "Tôi vẫn có thể gắng thêm một lúc, cô mở cẩm nang lang thù tôi đã tặng cô ra xem mấy điểm về việc cho lang thù ăn ấy."
Vân Lạc Hòa không hiểu dụng ý, nhưng biết Vu Trần Tẫn nói thế chắc chắn có ý đồ, liền vội lùi ra chỗ an toàn bên cạnh, lấy cẩm nang lang thù ra xem.
Thông tin trong cẩm nang rất nhiều, tuy cô rất hứng thú, nhưng không có thời gian xem hết, chỉ có thể đọc lướt, tìm thứ Vu Trần Tẫn muốn cô xem.
---------
Cẩm nang giải chi tiết về Lang Thù biến dị:
Một: Quy tắc thức ăn và thức tỉnh thuộc tính.
Hai: Hệ thống cấp bậc và tiến hóa kỹ năng cốt lõi.
Ba: Chiến lược cho ăn và kiểm soát rủi ro.
...
Vân Lạc Hòa đọc tiếp.
Cuối cùng thì ở trang thứ ba cũng tìm thấy chi tiết về mặt cho ăn.
1: Giới hạn hấp thụ tinh thạch quặng mỗi ngày: tinh thạch x 3, mảnh vỡ tinh thạch x 5, vượt quá sẽ gây ra phản ứng khó chịu, gây tổn hại đến cơ thể và tinh thần của lang thù.
2: Gia tăng hiệu quả từ thức ăn độc: Cho ăn các loại thức ăn độc khác nhau có thể nâng cao thể chất của lang thù, khi cùng một loại độc tố tích tụ trong cơ thể lang thù đến một số lượng nhất định, sẽ tạo ra sự biến đổi về chất, k*ch th*ch cơ thể thăng cấp, có được kỹ năng tương ứng.
Nhưng cũng có rủi ro, có thể gây hôn mê trong thời gian ngắn, khiến cơ thể trúng độc, cần một khoảng thời gian hấp thụ mới có thể giải trừ trạng thái trúng độc.
3: Ăn động thực vật biến dị có khả năng gây ra biến dị cơ thể.
...
Vân Lạc Hòa đại khái biết Vu Trần Tẫn muốn cô xem cái gì rồi.
Ý của anh là Vân Thôn có thể ăn những con ruồi độc núi lửa này.
Nhưng số lượng ruồi độc cũng nhiều quá.
"Anh muốn Vân Thôn ăn những thứ này, tôi lo sẽ có tác dụng phụ, lỡ đâu gây hại gì cho Vân Thôn thì sao..."
Vu Trần Tẫn: "Tôi nghĩ với năng lực của nó có thể tiêu hóa được, hơn nữa nếu có thể k*ch th*ch Vân Thôn thăng cấp lần nữa, thì cũng là chuyện tốt, và dù cho độc tố có tích tụ, thì cũng có thể từ từ tiêu hóa được."
Đủ loại khả năng, Vu Trần Tẫn cũng đã cân nhắc cả rồi.
"Nếu cô không yên tâm thì tôi có một lọ mật ong từ ong Lửa Địa Ngục, có công dụng giải độc, có thể nhanh chóng đào thải độc tố ra khỏi cơ thể, nếu lát nữa Vân Thôn xuất hiện tình trạng trúng độc, có thể cho nó ăn."
Vu Trần Tẫn dĩ nhiên hy vọng Vân Thôn nắm bắt cơ hội thăng cấp, tiềm lực của Vân Thôn vô hạn, phát triển tiếp, có khả năng thực sự lên được cấp 8, thậm chí cấp 10.
Nếu là việc của Vân Lạc Hòa, có lợi ích lớn như vậy, chắc chắn cô sẽ đồng ý thử ngay.
Nhưng đối với Vân Thôn thì khác rồi, cô không muốn để Vân Thôn gặp rủi ro quá lớn.
Nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người, Vân Thôn đại khái hiểu tình hình, và nó có thể cảm nhận được tâm trạng của Vân Lạc Hòa, vì thế nó lập tức làm nũng với cô: "Hòa Hòa, tôi làm được mà, cậu không nói tôi là bảo bối giỏi nhất, lợi hại nhất à? Chẳng lẽ cậu không tin tôi sao?"
Vân Lạc Hòa mỉm cười: "Tất nhiên là tin cậu rồi."
Vân Thôn tự hào nói: "Vậy cậu chỉ cần nói cho tôi biết phải làm gì thôi, nhất định tôi sẽ hoàn thành xuất sắc!"
"Vân Thôn đúng là một bảo bối dũng cảm."
Vân Lạc Hòa cũng không ngờ tới, chính vào lúc then chốt lại là Vân Thôn giúp cô đưa ra quyết định.
-------------
Vì đã quyết định rồi, Vân Lạc Hòa và Vu Trần Tẫn bàn bạc xong, liền bắt đầu thực hiện kế hoạch.
Vân Lạc Hòa: "Chúng ta tấn công vào gốc cánh của chúng, dồn chúng lại một chỗ."
Vu Trần Tẫn gật đầu tỏ vẻ hiểu, anh lợi dụng lợi thế chiều dài của thiền trượng, chủ động xuất kích, thu hút sự chú ý của lũ ruồi độc, cùng với Vân Lạc Hòa, dẫn lũ ruồi độc về phía vách đá.
Còn Vân Thôn thì lợi dụng thân hình linh hoạt của mình, bay lượn giữa đàn ruồi độc.
Sợi tơ nó nhả ra không chỉ dính được ruồi độc, mà còn có thể làm nhiễu đường bay của chúng.
Tiếp theo, Vân Thôn dùng tơ nhện kết lưới, nhốt và bọc hơn một nửa đàn ruồi độc lại, phát động kỹ năng Hơi thở Băng Sương, điều khiển làn sương băng phun thẳng vào đàn ruồi độc.
Trong chớp mắt, khí lạnh tuôn ra, băng sương nhanh chóng lan tỏa, bao phủ toàn bộ đàn ruồi độc.
Khi băng sương bao phủ, hành động của lũ ruồi độc trở nên chậm chạp rõ rệt, quỹ đạo bay cũng bắt đầu hỗn loạn, chúng giãy giụa trong làn sương băng, cố gắng thoát thân.
Và khi nhiệt độ môi trường xung quanh hạ xuống nhanh chóng nhờ băng sương, đạt đến mức nhiệt độ thấp mà ruồi độc khiếp sợ, từng con ruồi độc bắt đầu mất khả năng bay, lần lượt rơi rụng, nhưng lại bị tơ nhện chặn lại và quấn lấy.
Vân Thôn liên tục phát động Hơi thở Băng Sương, vì thế phạm vi băng sương bao phủ cũng ngày càng rộng lớn hơn.
Dù ruồi độc có kéo đến nhiều hơn nữa, tất cả đều bị khí lạnh bao phủ, mất đi sức chiến đấu.
Vân Thôn dùng các bộ phận khác nhau trên cơ thể, lần lượt cho từng sợi tơ đang kẹt ruồi độc vào miệng.
Mỗi lần ăn một con, cơ thể nó lại lóe lên ánh đỏ, tần số rất ổn định.
Theo từng con ruồi độc được nó nuốt vào, bụng nó trở nên to một cách kinh ngạc.
Ban đầu, nó còn có thể nhanh chóng đưa ruồi độc vào miệng, nhưng khi số ruồi độc trong bụng càng lúc càng nhiều, động tác của nó dần chậm lại.
Băng sương lúc này cũng dần tan biến, nhưng cũng chẳng còn con ruồi độc nào bay tới nữa.
Vân Lạc Hòa ở bên cạnh căng thẳng dõi theo Vân Thôn, trên khuôn mặt tràn đầy lo lắng.
Bởi vì có thể nhìn thấy rõ bằng mắt thường, lớp vỏ của Vân Thôn bắt đầu xuất hiện những ánh sáng kỳ lạ.
Trên lớp lông tơ vốn màu trắng bạc, lờ mờ hiện ra những vệt sọc đỏ, đó là dấu hiệu chất độc của ruồi độc đang phát huy tác dụng trong cơ thể nó.
Đôi mắt nó cũng trở nên hơi lờ đờ.
Rõ ràng, một lượng lớn độc tố đang xâm nhập vào cơ thể và thần kinh của nó.
"Vân Thôn, ăn không nổi thì đừng ăn nữa."
Vân Thôn vẫn cố chấp với giọng nói ngọng nghịu: "Hòa Hòa, tôi... tôi vẫn có thể cố được."
Nói rồi, nó lại gian nan nuốt thêm một con ruồi độc nữa.
Khi con ruồi độc cuối cùng được Vân Thôn nuốt vào, cơ thể nó bỗng nhiên run lên dữ dội.
Tám cái chân yếu ớt chống đỡ thân hình, bụng phình lên cao, trông như thể bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung.
Bây giờ chính là lúc then chốt nhất.
Nếu có thể cố gắng qua được, thì sẽ thăng cấp ngay lập tức, nhưng nếu không cố được thì chẳng lẽ...
Vân Lạc Hòa biết mình phải tin tưởng vào Vân Thôn, không thể làm phiền nó, và cảm xúc của cô cũng sẽ ảnh hưởng đến Vân Thôn, cô chỉ có thể bình tĩnh, không nói một lời, chỉ lặng lẽ động viên, cổ vũ cho nó trong lòng.
Vân Thôn hình như cũng cảm nhận được, cơ thể nó khẽ động đậy, dùng chút hơi sức cuối cùng, nhả ra một sợi tơ, bổ nhào vào lòng Vân Lạc Hòa.
Tim Vân Lạc Hòa như thắt lại.
"Hòa Hòa, tôi đã ăn hết rồi nhé."
Thực ra dưới đất còn rớt rất nhiều con, nhưng nó đã ăn đủ nhiều rồi.
Vân Lạc Hòa gật đầu, mừng rỡ nói: "Ừ, cậu giỏi lắm."
Vân Thôn: "Tôi hơi mệt rồi."
Vân Lạc Hòa có thể cảm nhận được cơ thể nó đang run lên.
Cô suy nghĩ một lát, nhìn về phía Vu Trần Tẫn.
Vu Trần Tẫn đưa qua một chiếc lọ sứ nhỏ.
"Cho nó ăn đi."
Vân Lạc Hòa đón lấy xem thử.
[Mật ong từ ong Lửa Địa Ngục (Phẩm chất tím)]
Cô lộ ra vẻ ngạc nhiên, không ngờ Vu Trần Tẫn lại cho thứ tốt đến vậy.
Vân Lạc Hòa nói lời cảm ơn, không chút do dự đổ mật ong vào miệng Vân Thôn.
"Vân Thôn, ăn nhanh đi."
Vân Thôn l**m mật ong, cơn run rẩy của cơ thể dần dịu lại.
"Hòa Hòa, tôi muốn ngủ một giấc, tôi no quá rồi."
Giọng nói của nó yếu ớt, mềm mại khiến Vân Lạc Hòa vô cùng xót xa.
Lần này, Vân Thôn không giống như lần trước khi ăn Quỷ Diện Đằng là lập tức thăng cấp ngay.
Có lẽ nó cần thời gian để tiêu hóa lượng độc tố này và tự điều chỉnh, chữa lành cơ thể.
Sau khi thăng cấp, cơ thể nó đã xảy ra biến dị, vì vậy không còn dễ dàng nâng cấp như trước nữa.
Vân Thôn khẽ nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ sâu.
Vân Lạc Hòa thương xót ôm Vân Thôn đặt vào túi đựng đồ thú cưng.