Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lục Hòa Húc cầm mật thư trở vào phòng.
Tô Trăn Trăn vẫn đương say giấc.
Hắn ngả lưng xuống, ôm trọn nàng vào lòng.
Tô Trăn Trăn theo bản năng tìm một tư thế thật thoải mái để vùi giấc.
Tuy trong phòng đã đeo túi thơm đuổi muỗi, nhưng vẫn có vài con lọt lưới bay vào.
Lục Hòa Húc vươn tay cầm lấy chiếc quạt ba tiêu đặt bên mép giường, khẽ khàng quạt mát cho nàng.
Giấc này Tô Trăn Trăn ngủ cực kỳ an giấc.
Sáng hôm sau lúc tỉnh dậy, nàng phát hiện Lục Hòa Húc đã không còn bên cạnh.
Chải chuốt rửa mặt xong xuôi, nàng đẩy cửa bước ra, chợt nghe thấy tiếng động truyền đến từ gian bếp nhỏ.
Lục Hòa Húc xắn tay áo, đang đích thân xuống bếp làm đồ điểm tâm cho nàng.
Thái độ thì vô cùng nghiêm túc, nhưng thành phẩm lại "cảm động" muốn khóc.
Quả thực là phá nát nhà bếp, tạo ra một bữa sáng kinh thiên động địa.
Tô Trăn Trăn cúi đầu nhìn đĩa trứng ốp la trước mặt, cháy đen thui đến mức chó cũng chê.
Lục Hòa Húc: "..."
"Bỏ đi." Lục Hòa Húc bưng đĩa trứng lên, "Đem cho cá ăn vậy."
"Để ta làm cho." Tô Trăn Trăn xắn tay áo, chỉ huy Lục Hòa Húc đi cọ rửa nồi niêu xoong chảo. Nàng lượn một vòng quanh bếp, rốt cuộc tìm được ít vừng và bột mì.
Nàng dùng cối đá nhỏ xay nhuyễn vừng, rắc thêm đường trắng trộn đều làm nhân, sau đó nhào nặn cục bột đã ủ nở, bắt đầu gói bánh bao.
Trời oi bức nên bột nở rất nhanh, bên này Tô Trăn Trăn vừa gói được vài chiếc bánh, bên kia Lục Hòa Húc đã dọn dẹp xong xuôi bước tới.
Hắn cũng bắt chước bộ dạng của nàng bắt tay vào gói.
Khổ nỗi tay nghề quá tệ, bánh bao qua tay hắn chiếc thì há miệng, chiếc thì rách vỏ.
"Được rồi, đừng phá đám nữa, ra ngoài chơi với Tô Sơn đi."
Lục Hòa Húc: "..."
Hắn đành lủi thủi ra ngoài cho mèo ăn.
Chừng hơn nửa khắc sau, bánh bao ra lò.
Tô Trăn Trăn và Lục Hòa Húc ngồi trên chiếc ghế tựa dưới mái hiên, mỗi người bưng một chiếc bánh bao nhân vừng.
"Trăn Trăn."
Chén xong ba chiếc bánh, Lục Hòa Húc đột ngột lên tiếng.
"Dạ?"
"Phiên vương sắp làm loạn rồi."
Tô Trăn Trăn khẽ bóp chặt nửa chiếc bánh đang ăn dở trong tay. Nàng cúi đầu, thấy nhân vừng bên trong bị mình bóp trào ra, rớt xuống đầu ngón tay.
Nàng cúi xuống, l**m sạch chỗ nhân vừng dính trên tay.
Quả nhiên, chuyện gì đến cũng phải đến.
"Ta chuẩn bị ngự giá thân chinh, muốn sớm ngày bình định xong cuộc chiến này."
Tô Trăn Trăn ngoắt đầu sang nhìn Lục Hòa Húc.
Phiên vương chi loạn, chính là trận chiến cuối cùng của triều Đại Chu.
Lục Hòa Húc vốn dĩ không mang trên mình vầng hào quang của nam chính.
Nàng cúi gằm mặt, nước mắt bất giác lã chã tuôn rơi.
"Ta ghét binh đao khói lửa."
"Ta sẽ bình an trở về mà, Trăn Trăn." Lục Hòa Húc tiến tới, ôm siết lấy nàng.
Tô Trăn Trăn rúc mặt vào lồng ngực hắn.
"Nhất định phải đi sao?"
"Ừm, không thể không đi." Bàn tay hắn v**t v* suối tóc mềm mại của nữ nhân, "Chỉ tiếc là cửa hiệu của chúng ta ở Dương Châu đã xây xong xuôi, vậy mà chẳng có cơ hội quay lại nhìn ngắm một phen."
Tô Trăn Trăn túm chặt lấy tay áo hắn: "Đợi chàng khải hoàn trở về, chúng ta sẽ cùng đi xem."
Giọng nam nhân ôn nhu đáp lời: "Được."
Loạn phiên vương rốt cuộc cũng bùng nổ.
Tô Trăn Trăn thay mặt chấp chưởng ngọc tỷ, trấn thủ hậu phương vững chắc cho Lục Hòa Húc.
Chiến báo từ tiền tuyến liên tiếp truyền về, nghe tin Hoàng đế ngự giá thân chinh, sĩ khí đại quân dâng cao ngùn ngụt, liên tiếp giành được nhiều thắng lợi.
Tô Trăn Trăn ngồi trong Ngự thư phòng, trước mặt là những chồng tấu chương chất cao cả nửa người.
Nàng một tay chống cằm, đôi mắt khép hờ dán chặt vào phong tiệp báo trên bàn, khóe môi khẽ vương một nét cười nhạt.
"Nương nương, đêm đã khuya rồi."
Ngụy Hằng bưng khay trà nước bước vào.
Tô Trăn Trăn nâng chén trà nguội lạnh lên nhấp một ngụm, cái lạnh buốt khiến thân thể nàng run rẩy.
"Nương nương, tiết trời đã trở lạnh, ngài vẫn nên dùng trà nóng thì hơn."
Tô Trăn Trăn lắc đầu: "Trà lạnh mới giúp đầu óc tỉnh táo được." Dứt lời, nàng đi rửa mặt qua loa bằng nước lạnh, rồi lại tiếp tục ngồi xuống phê duyệt tấu chương.
Tuy những bản tấu này đã được Ngụy Hằng cùng Nội các noi theo thói quen trước kia của Lục Hòa Húc mà thanh lọc trước một lượt, nhưng số lượng chất đống trên ngự án vẫn ngày một nhiều thêm.
"Nương nương, Thủ phụ đại nhân tới."
Tạ Lâm Châu nay đã thay thế vị trí của Thẩm Ngôn Từ, trở thành vị Tân Thủ phụ của Nội các. Từ lúc nhậm chức đến nay, y đã dâng lên vô số sách lược hữu ích cho triều đình.
Trúng lúc phiên vương làm loạn, Tô Trăn Trăn cũng thường xuyên triệu y tiến cung để cùng bàn bạc quốc gia đại sự.
"Nương nương, Hàng Châu xảy ra nạn lụt, thương nhân tích trữ lương thực, ác ý đẩy giá lên cao, việc này ngài định liệu thế nào?"
"Cứ chờ đã." Tô Trăn Trăn một tay day day trán, lại nhấp thêm ngụm trà lạnh.
Tạ Lâm Châu nhíu mày. Y và vị Hoàng hậu nương nương này vốn dĩ chẳng mấy thân thiết, lúc làm việc chung cũng thường xuyên nảy sinh bất đồng. Những chuyện nhỏ nhặt thì chẳng nói làm gì, nhưng sự việc lần này lại liên quan đến tính mạng của hàng vạn bách tính Hàng Châu.
Đại Chu hiện thời bên ngoài thì có phiên vương nổi loạn, nếu bên trong lại xuất hiện nạn dân bạo động, vậy chẳng khác nào thù trong giặc ngoài, tứ bề thọ địch.
"Nương nương, việc này vạn lần không thể trì hoãn thêm được nữa."
"Bản cung đã phái người đến đó xử lý rồi."
"Rốt cuộc Nương nương định xử lý bề nào? Ngài có biết ngoại hoạn của Đại Chu nay vẫn chưa trừ, nếu Hàng Châu lại sinh loạn, tất sẽ kéo theo sự hoang mang cho các tỉnh thành khác. Đến lúc đó, Đại Chu sớm muộn gì cũng rơi vào cảnh phong phanh trước gió, vĩnh viễn chẳng còn ngày tháng thái bình."
"Bản cung tự có chừng mực." Tô Trăn Trăn nâng mắt nhìn Tạ Lâm Châu, đột nhiên bật cười một tiếng, "Tạ đại nhân, nghe đồn phu nhân nhà ngài đã lâm bệnh nặng mấy năm ròng, mãi vẫn cáo ốm không tiện tiếp khách thì phải?"
Sắc mặt Tạ Lâm Châu thoáng chốc biến đổi: "Vâng, đa tạ Nương nương đã bận tâm. Thê tử của vi thần sức khỏe yếu ớt, nên vẫn luôn an dưỡng trong nhà."
Thê tử của Tạ Lâm Châu tên là Liễu Thính Nguyệt, vốn là ám cọc do Thẩm Ngôn Từ cài cắm bên cạnh y. Sáu năm trước lúc Tô Trăn Trăn rời đi, nghe đâu Liễu Thính Nguyệt cũng đã nhận lệnh rút lui theo.
Cho tới tận lúc này, Tạ Lâm Châu vẫn bặt vô âm tín, chẳng thể dò ra tung tích của nàng ta.
Một Tạ đại nhân cả đời quang minh lỗi lạc, duy chỉ có chuyện thê tử nhà mình là nghịch tặc là y chọn cách dối gạt người đời, lại còn bưng bít suốt bao năm nay.
"Bản cung vừa hay cũng rành chút y thuật, lát nữa sẽ sai Ngụy Hằng lấy cho Tạ đại nhân vài thang thuốc bổ mang về, để Tạ phu nhân bồi bổ thân thể."
"Vi thần đa tạ Nương nương."
Tạ Lâm Châu mím môi, chắp tay cáo lui.
Liễu Thính Nguyệt chính là điểm tử huyệt của Tạ Lâm Châu, chỉ cần Tô Trăn Trăn cãi không lại y, nàng sẽ đem nàng ta ra y.
Cứ mỗi lần như thế, một người vốn dĩ không biết nói dối như Tạ Lâm Châu vì sợ để lộ sơ hở, bao giờ cũng chọn cách thoái lui trước.
Tô Trăn Trăn lắc đầu cười trừ, lại cắm cúi phê duyệt tấu chương.
Nàng vốn tưởng chuyện này cứ vậy là cho qua, nào ngờ đến ngày hôm sau lại nhận được mật báo từ Cẩm y vệ, nói rằng Tạ Lâm Châu đã tự ý rời khỏi Kim Lăng, lên đường hướng thẳng tới Hàng Châu.
Tô Trăn Trăn: "..."
Nàng phải nốc liền ba bát trà lạnh mới có thể ép mình bình tĩnh lại.
Lại chẳng thể đem Tạ Lâm Châu ra chém đầu.
Thật sự không chém được sao?
Nàng trân trân nhìn bức thư thỉnh tội của Tạ Lâm Châu do Ngụy Hằng dâng lên, trong thư viết mọi chuyện cứ đợi hắn từ Hàng Châu trở về hẵng hay, tới lúc đó sống chết ra sao, toàn quyền do Nương nương định đoạt.
Tô Trăn Trăn xem xong, cõi lòng càng thêm sầu não.
"Ngụy Hằng, lấy cho ta một con bồ câu đưa thư."
Chưa đầy nửa nén hương sau, Ngụy Hằng đã ôm một con bồ câu tới.
Tô Trăn Trăn giấu bức mật thư vừa viết xong vào ống nhỏ dưới chân chim, rồi sải bước đẩy cửa Ngự thư phòng, phóng thích bồ câu bay vút lên không trung.
Con bồ câu vỗ cánh vút bay, lướt qua những hành lang ngói đỏ, lao vút ra khỏi hoàng cung.
Một năm trước, Thẩm Ngôn Từ đã ôm theo vô số vàng bạc châu báu cùng giấc mộng phục quốc chìm sâu vào cõi Ám Lăng.
Lục Hòa Húc tuân thủ giao ước, cũng không làm khó dễ gì đám thuộc hạ của y.
Lúc kiểm kê danh sách, Tô Trăn Trăn lại chẳng hề thấy tên Liễu Thính Nguyệt.
Nàng mãi bận tâm chuyện này, nên đã sai Giang Vân Thư đi điều tra tin tức.
Giang Vân Thư dốc sức tra xét hồi lâu vẫn bặt vô âm tín, chỉ bảo nữ nhân này có bản lĩnh phản trinh sát cực kỳ ghê gớm, một nữ nhân thông tuệ như thế, chắc chắn đang sống rất tốt.
Do vậy, ngay đến cả bản thân Tô Trăn Trăn cũng chẳng rõ Liễu Thính Nguyệt hiện đang trôi dạt phương nào.
"Nương nương gửi thư cho ai vậy?"
"Ở Hàng Châu có một nữ chưởng quỹ tiệm vải, có chút cơ duyên với sư phụ Liễu Trần của ta. Chuyến này Hàng Châu gặp tai ương, ta đã bắt mối với tỷ ấy, bảo tỷ ấy vơ vét tích trữ lương thực, cố tình đội giá lên cao. Hiện mưu kế mới tiến hành được một nửa, nhất định không thể để Tạ Lâm Châu phá hỏng."
Tạ Lâm Châu một ngựa một người, ròng rã suốt ba ngày trời rốt cuộc cũng từ Kim Lăng chạy tới được Hàng Châu.
Y dắt ngựa len lỏi giữa đám đông. Lương thực cạn kiệt, bách tính quần áo rách nát co ro ngồi la liệt hai bên vệ đường, ai nấy đều mặt vàng nanh vạn, ánh mắt đờ đẫn vô hồn, ngay cả sức lực để cất lời cũng chẳng còn.
Các cửa hiệu lương thực đều đóng im ỉm, bảng giá dán trên tường một ngày nhảy vọt tới ba lần, những hộ dân đen bình thường sớm đã chẳng còn đào đâu ra bạc để mua nổi nửa đấu gạo.
Tạ Lâm Châu nhíu chặt đôi lông mày.
Y dò được tin tức, hiệu vải lớn nhất Hàng Châu là Vân Cẩm Tú Phường hiện đang dùng giá trên trời để vơ vét lương thực.
Tạ Lâm Châu tìm đến trước cửa Vân Cẩm Tú Phường, chỉ thấy bên ngoài có vô số hán tử vạm vỡ đang vây quanh canh gác kho lúa. Thấy y lảng vảng, đám người nọ lập tức phóng tới những ánh nhìn hung tợn bặm trợn.
"Ta đến bán lương thực, nghe nói chỗ các người có thu mua." Tạ Lâm Châu chẳng hề nao núng.
Tên hán tử cầm đầu liếc nhìn y từ trên xuống dưới một lượt, thô lỗ hỏi: "Có bao nhiêu?"
"Một ngàn cân."
Gã hán tử nghe vậy vô thức đứng phắt dậy. Gã chằm chằm nhìn Tạ Lâm Châu, hất hàm: "Đi theo ta."
Tạ Lâm Châu cất bước theo gã đi vào trong.
Tiệm vải này hiện đã tạm thời đóng cửa ngừng kinh doanh lụa là, chỉ chuyên lo việc thu mua và bán ra lương thực.
Chỗ vốn dùng để trưng bày xấp vải nay chất đầy những bao gạo, ngay cả khoảng sân lộ thiên cũng được dựng lều lán che chắn cẩn thận để bảo quản số lúa mì tích trữ khổng lồ bên dưới.
Tạ Lâm Châu theo gã hán tử tiến sâu vào bên trong, được dẫn vào gian nhà chính.
Trời sang thu, khí trời chớp mắt đã chuyển lạnh buốt. Gian phòng ngột ngạt mùi than đốt từ chậu lửa. Có một nữ tử ngồi khuất bóng sau tấm mành sậy, đang lách cách gảy bàn tính.
Xuyên qua tấm mành thưa thớt, tầm mắt Tạ Lâm Châu vô tình đậu lại trên đôi bàn tay đang lướt trên hạt toán kia.
Đôi tay thon dài, đều đặn, nơi đầu ngón tay vương những vết chai mỏng manh, trông quen mắt đến lạ.
"Liễu chưởng quỹ, có người tới bán lương thực."
Tô Trăn Trăn đã phi thư tới Hàng Châu, dặn dò vị chưởng quỹ nọ bằng mọi giá phải kìm chân Tạ Lâm Châu lại, đợi thời cơ chín muồi, tự khắc nàng sẽ ra lệnh mở kho phát chẩn.
Một Tạ Lâm Châu mưu trí song toàn là thế, chẳng ngờ lại mù tịt về phương diện đạo lý kinh thương, đến mức chẳng thể nhìn thấu mưu đồ sâu xa của nàng.
Tô Trăn Trăn buông tiếng thở dài, đưa tay bóc bức thư tiền tuyến vừa gửi tới.
Nét chữ của Lục Hòa Húc lại thêm phần nhuần nhuyễn rồi.
Tô Trăn Trăn cẩn thận miết nhẹ những ngón tay lên từng hàng chữ trên mặt giấy, sau đó mới tĩnh tâm đọc những lời hắn nhắn gửi.
Lục Hòa Húc trước nay chưa từng ca than với nàng về nỗi hung hiểm nơi sa trường, hắn chỉ dông dài kể lể rằng thịt bò khô ở đây ngon tuyệt, hay canh thịt cừu uống rất trôi cơm.
Đứa ngốc cũng biết hắn vốn là kẻ chán ghét mấy món mặn chát.
Nàng tháo mở gói thịt bò khô được bọc kèm theo phong thư, chậm rãi nhai một miếng.
Mùi vị quả thực không chê vào đâu được.
Chẳng vương chút gia vị tẩm ướp tạp nham nào, miếng thịt bò khô được chế biến thuần chất từ thịt bò tươi, cắn vào một ngụm là ngập tràn vị mặn mòi, thơm nức nở, thớ thịt dai dai mà không hề bã.
Trong thư hắn còn than vãn tiếc nuối vì không thể đóng gói canh thịt cừu đem về cho nàng nếm thử, nên đành gửi tạm chút mỡ cừu đông đặc thay thế.
Tô Trăn Trăn bới tay nải ra, quả nhiên tìm thấy một tảng mỡ cừu nhỏ nằm gọn lỏn bên trong.
Ngụy Hằng dâng ngự thiện buổi tối bước vào, liếc thấy tảng mỡ cừu và đống thịt bò khô bày trên ngự án.
"Nương nương, có cần nô tài phân phó Ngự thiện phòng chế biến lại một chút không ạ?"
"Chỉ cần thái lát mỏng ra là được."
"Vâng ạ."
Ngụy Hằng cầm lấy tảng mỡ cừu kia, quay gót bước khỏi Ngự thư phòng.
Tô Trăn Trăn tiếp tục đọc dở phong thư.
Lục Hòa Húc đề cập đến chuyện khí trời ở mạn Bắc ngày càng khắc nghiệt, dược liệu trong quân doanh đang trong tình trạng cạn kiệt.
Nàng chợt nghĩ đến tảng mỡ cừu đông đặc vừa rồi.
Nàng cầm bút, mài mực thảo thư đáp lời: Lấy mỡ cừu tinh khiết ninh trên lửa riu riu cho tan chảy thành dạng cao, lúc nguội lại sẽ có màu trắng muốt, sờ vào mềm mịn ôn nhuận. Đem thứ cao này đắp lên vết thương, có thể làm dịu cơn đau và k*ch th*ch sinh cơ liền da.
Phiên vương chi loạn kéo dài dai dẳng hơn sức tưởng tượng của Tô Trăn Trăn rất nhiều.
Ban đầu nàng cứ ngỡ việc mình cứu mạng Lục Minh Khiêm sẽ làm thay đổi mạch truyện nguyên tác đôi chút, nào ngờ vận mệnh đã định, tránh cũng chẳng thoát.
Tuy nhiên, vì Lục Minh Khiêm vẫn còn sống sờ sờ ra đó, nên trước lúc lâm chung, Túc vương đã truyền lại tước vị phiên vương cho cậu.
Trong số mười tám lộ phiên vương, có tám lộ kết giao bằng hữu sâu đậm với Túc vương.
Nguyên tác có viết, để dấy lên ngọn lửa binh biến, Lục Trường Anh đã cố tình đổ vấy cái chết của Lục Minh Khiêm lên đầu tân đế Thẩm Ngôn Từ, vu oan rằng đó là đòn phủ đầu đẫm máu nhằm thị uy chính sách tước phiên.
Đúng lúc đó, Túc vương lại chịu đả kích từ cái chết thê thảm của nhi tử, thân thể vốn đã suy nhược nay lại càng sa sút trầm trọng, cuối cùng uất hận mà xuôi tay quy tiên.
Con người đâu phải cỏ cây gỗ đá mà vô tình.
Tám vị phiên vương kia xưa nay lại thâm giao gắn bó với Túc vương.
Mang danh tạo phản là nắm chắc bản án rớt đầu.
Bọn họ vốn dĩ chỉ cầu mong một cuộc sống bình yên, cớ sao Tân đế lại một mực bức bách dồn họ vào chỗ chết.
Vết xe đổ của Túc vương bày ra sờ sờ trước mắt, hỏi sao không khiến lòng người lạnh lẽo bàng hoàng.
Chính điều này đã châm ngòi nổ cho một cuộc bạo loạn phiên vương với quy mô chấn động triều đình.
Còn nay, Lục Minh Khiêm tai qua nạn khỏi, cộng thêm tài thương thuyết dẹp loạn của cậu, tám lộ phiên vương rốt cuộc cũng vỡ lẽ đầu đuôi sự tình, hạ quyết tâm liên minh chống lại thế lực làm phản.
Cục diện hiện tại đã sáng sủa hơn hẳn so với nguyên tác.
Lục Hòa Húc không hề nắm trong tay hào quang nam chính vô địch như Thẩm Ngôn Từ, có lúc Tô Trăn Trăn đã nơm nớp lo sợ hắn không gánh vác nổi, ai dè hắn chẳng những đích thân ra trận xông pha giết giặc, mà còn liên tiếp khải hoàn ca khúc.
Đón nhận những phong tiệp báo báo tin thắng trận của Lục Hòa Húc, Tô Trăn Trăn tất nhiên là mừng rỡ vạn phần.
Nhưng đi liền với đó là nỗi lo âu thắt ruột thắt gan chẳng sao vơi bớt.
Chốn sa trường tên rơi đạn lạc, đao kiếm nào có mắt.
Tô Trăn Trăn cúi gục đầu, những giọt lệ trong suốt vô thức rớt xuống trang giấy viết dở.
Nàng hoảng hốt quệt đi, nhưng càng lau lại càng nhem nhuốc.
Vết mực loang lổ trên mặt giấy mỏng, nhuộm đen xì cả bức thư nàng vừa nắn nót.
Nàng hít một hơi thật sâu, ép mình nuốt ngược nước mắt vào trong, bày giấy bút ra viết lại một phong thư mới, sau đó cẩn thận gói ghém cùng mấy lọ thuốc nàng cất công bào chế lúc rảnh rỗi vào tay nải gửi đi.
Ngụy Hằng bưng đĩa mỡ cừu thái mỏng tiến vào, đập vào mắt là hình ảnh Tô Trăn Trăn mắt đỏ hoe đứng tựa lan can ngắm trăng lạnh.
Nữ nhân dạo này đã gầy sọp đi trông thấy, song cốt cách lại toát ra vẻ đoan trang, bề thế đến lạ, chỉ lẳng lặng đứng đó thôi cũng đủ tỏa ra một cỗ uy nghi nhiếp nhân.
"Nương nương."
Tô Trăn Trăn quay lưng lại, tầm mắt chạm vào khay gỗ sơn son trong tay Ngụy Hằng.
Mỡ cừu được thái thành từng lát mỏng tang xếp đầy một đĩa, bên cạnh còn đính kèm chén nước chấm tinh xảo.
Tô Trăn Trăn nâng đũa gắp thử một lát đưa vào miệng, mùi vị nồng nặc vị ngai ngái của sữa.
"Nương nương, sắp tết Trung thu rồi."
Phải rồi.
Tô Trăn Trăn bùi ngùi ngẩng nhìn vầng trăng khuyết đang nhích dần đến độ tròn vành vạnh.
"Một năm mới có một dịp rằm, hãy ban phát đồ ăn thức uống, bạc vụn, vải vóc, chăn bông ấm cùng mấy loại cao dược hay dùng cho người trong cung đi."
"Tuân chỉ." Ngụy Hằng cẩn thận ghi tạc từng lời.
Tầm mắt Tô Trăn Trăn lại dời lên, neo chặt vào vầng trăng sáng vằng vặc trên cao kia.
"Nương nương, sắc trời không còn sớm nữa, xin ngài hãy an giấc nghỉ ngơi đi ạ."
Tô Trăn Trăn khẽ gật đầu, rời khỏi Ngự thư phòng để trở về tẩm điện quen thuộc của nàng và Lục Hòa Húc.
Trong tẩm điện vắng lặng như tờ, chỉ có con mèo Tô Sơn cuộn tròn chễm chệ ngủ trên gối đầu.
Nghe thấy động tĩnh, nó giật mình vểnh tai ngóc đầu dậy, thấy người bước vào là Tô Trăn Trăn, nó liền ụp mặt xuống ngáy tiếp.
Tô Trăn Trăn bước tới, vươn tay v**t v* bộ lông mềm mượt như nhung của Tô Sơn, sau đó vùi luôn cả mặt vào lớp lông bông xù ấy hít hà một hơi thật sâu.
Chà, thơm quá đi mất.
Cứ như mùi bắp rang bơ vậy.
Nàng cọ cọ gò má lên bụng con mèo lười một trận thỏa thuê, lúc bấy giờ mới tiến đến chiếc ngự án kê gần cửa sổ.
Ngổn ngang trên án là những bộ kinh Phật nàng đã miệt mài chép suốt ba ngày ròng rã.
Trước kia, Tô Trăn Trăn vốn dĩ chẳng bao giờ màng tới tín ngưỡng thần phật.
Nhưng kể từ lúc Lục Hòa Húc xông pha sa trường, trái tim nàng luôn trong trạng thái phập phồng, bất an tột độ.
Nàng mới bắt đầu cắn răng chép kinh Phật cầu phúc cho nam nhân ấy.
Ban ngày dốc sức lo liệu triều chính, tối đến lại tranh thủ nắn nót từng trang kinh.
Chỉ có mượn cách này, nàng mới dằn lòng nhắm mắt chợp mắt được đôi chút.
Khắp tẩm điện tỏa ngập mùi hương an thần do chính tay nàng tự tay bào chế.
Mùi vị tuy ngày một nồng nặc, song công hiệu lại ngày càng giảm sút.
Xem chừng nàng đã sinh ra kháng thuốc luôn rồi.
Hoàn thành xong trang kinh Phật nốt ngày hôm nay, Tô Trăn Trăn vẫn chẳng cảm thấy buồn ngủ, nàng thừa hiểu đêm nay e là lại một đêm trằn trọc chong đèn thao thức rồi.
Nàng chống tay đứng dậy, đã thấy Tô Sơn nhảy phốc từ gối đầu xuống, uốn éo tiến về phía mình.
Chớp mắt mà Tô Sơn đã ngót nghét sáu, bảy tuổi rồi, nhưng ánh mắt trong veo ngây ngô kia trông vẫn hệt như thuở còn lọt lòng.
Nó chồm hai chân trước cào cào nhẹ lên tay nàng, cất tiếng kêu nũng nịu ch** n**c.
Tô Trăn Trăn bật nắp chiếc vại gốm, rút một mẩu cá khô giòn rụm đút cho nó.
Nhác thấy mồi ngon, Tô Sơn lập tức ngoạm chặt mẩu cá khô, lon ton chạy tót về phía gối đầu đánh chén.
Tô Trăn Trăn: "..." Gối đầu của nàng mà.
Tô Trăn Trăn dở khóc dở cười buông tiếng thở dài, riết rồi cũng quen nết, nàng cứ ngồi im thin thít tại chỗ.
Thu dọn xong xấp Phật kinh vừa ráo mực, nàng mới đứng lên đẩy cửa tẩm điện, cất bước hướng về phía tiểu phật đường vắng vẻ nằm cách đó không xa.
Bức tượng Quan Âm hiền từ đang ngự tọa tĩnh mịch bên trong phật đường nhỏ.
Tô Trăn Trăn thắp một nén nhang thành tâm c*m v** bát hương, đoạn lạy phục xuống nền đá lạnh lẽo, tĩnh lặng khấn nguyện, rồi cung kính dâng xấp Phật kinh vừa chép hôm nay lên bệ thờ.
"Nguyện Đại Chu quốc thái dân an."
"Nguyện phu quân vạn sự bình an."
Tết Trung thu năm nay ở chốn cấm cung lướt qua có phần quạnh quẽ thê lương.
Tô Trăn Trăn không phô trương tổ chức yến tiệc linh đình, mà đặc ân ban thưởng cho bá quan văn võ được nghỉ ngơi một ngày.
Thử hỏi có ai đời lại dở hơi đi tháp tùng người bề trên nhậu nhẹt trong đêm đoàn viên sum vầy của chính gia đình mình cơ chứ.
"Nương nương, trời sương lạnh ngắt rồi." Ngụy Hằng mang tấm áo choàng lông cáo choàng lên vai Tô Trăn Trăn.
Nàng vây áo thật chặt, bất thình lình nhảy mũi một cái.
Nàng đăm đăm đứng nán lại trên thềm đá, ngước nhìn vầng trăng rằm vành vạnh treo lơ lửng trên cao.
"Ngụy Hằng, Bệ hạ đã có thư hồi âm chưa?"
Ngụy Hằng dè dặt lắc đầu đáp lại.
Đã ròng rã bảy ngày trời bặt vô âm tín rồi.
Chuyện quái gở này từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ.
Đôi mày thanh tú của Tô Trăn Trăn cau tít lại.
"Nương nương cứ an tâm, nô tài đã cắt cử người đi nghe ngóng tình hình cặn kẽ rồi ạ."
Nàng ậm ừ gật đầu, ngón tay níu chặt vạt áo choàng cũng chầm chậm siết chặt theo.
Nỗi bứt rứt trong lòng cuồn cuộn cuộn trào, nàng một mình rời khỏi Ngự thư phòng, lang thang bước dạo ra Ngự hoa viên giải khuây.
Mùa thu sang, cúc hoa trong Ngự hoa viên bung nở rực rỡ một góc trời.
Nàng thui thủi ngồi trơ trọi dưới mái hiên, một tay chống cằm hững hờ đưa mắt đăm đăm nhìn xuống làn nước lững lờ trôi.
"Ảnh Nhị."
Tô Trăn Trăn khẽ gọi một tiếng.
Bóng đen vút một cái, Ảnh Nhị đã hiện hình từ cõi tối.
Bản tính của Ảnh Nhị vốn trầm ngâm kiệm lời, chẳng giống gã Ảnh Nhất cái mỏ tía lia suốt ngày lải nhải không ngừng.
"Không có gì đâu, chỉ gọi cho vui thôi."
Ảnh Nhị là ám vệ Lục Hòa Húc sắp xếp ở lại để bảo hộ nàng.
Tuy bản thân Tô Trăn Trăn cũng chẳng hiểu ở cái hoàng cung nội bất xuất ngoại bất nhập này thì có mối họa gì cần canh chừng, nhưng lúc nào rảnh rỗi lôi gã hộ vệ đần độn này ra trêu đùa đôi chút cũng giải khuây.
Ảnh Nhị: "..."
Đằng xa trên mặt nước chợt chập chờn trôi đến một chiếc đèn hoa sen.
Chiếc đèn bé bằng cỡ bàn tay, leo lét hắt ra đốm nến hắt hiu, nương theo gợn sóng lững lờ trôi dạt ngang qua tầm mắt Tô Trăn Trăn.
Lần theo hướng trôi của đóa hoa đăng, nàng ngạc nhiên bắt gặp một tiểu cung nữ đang cung kính chắp tay lạy phục bên bờ, thành tâm lẩm nhẩm khấn nguyện.
Cung nữ kia cầu nguyện xong xuôi vội đứng dậy, đập vào mắt là một vị mỹ nhân bận y phục lộng lẫy uy nghi đang nghiêng đầu chăm chú quan sát mình từ đằng xa.
Vị mỹ nhân này quả thật là tiên dung thoát tục, đôi mày đường mắt toát lên sự thuần thiện, dung mạo thanh tao tuyệt diễm, làn da mịn màng óng ả hệt như ngọc thạch, khí vận cao quý bức người, tựa hồ như Hằng Nga lỡ giáng trần hạ giới.
"Ngươi đang làm gì đấy?" Tô Trăn Trăn nhẹ nhàng cất tiếng dò hỏi.
Ánh nhìn vị mỹ nhân phóng tới thật sự bao dung, nàng lại đẹp thanh tú rạng ngời, đôi tròng mắt trong veo sóng sánh nước, tựa như thu gom cả một đêm thu tĩnh mịch, sáng sủa mà cũng thật ôn nhu.
Tiểu cung nữ thấp thỏm đưa mắt ngó quanh quất, thấy bốn bề vắng lặng không người, bấy giờ mới rụt rè thưa: "Nô tỳ đang cầu phúc thưa ngài."
Tô Trăn Trăn đứng lên, men theo dãy hành lang uốn lượn trên mặt nước tiến bước lại gần cung nữ kia.
"Cầu phúc cho ai vậy?"
"Cho ca ca của nô tỳ, huynh ấy sung quân nhập ngũ rồi."
Hóa ra là vậy.
Tô Trăn Trăn rũ cụp hàng mi đượm buồn, cất tiếng thỏ thẻ yếu ớt: "Phu quân của ta... cũng xông pha nơi hòn đạn mũi tên rồi."
Tiểu cung nữ chìa tay ra vội đưa vật gì đó: "Cái này xin tặng cho ngài ạ."
Là một chiếc đèn hoa sen tinh xảo.
"Đèn hoa đăng cầu phúc linh nghiệm lắm đấy ngài."
"Đa tạ." Tô Trăn Trăn cong môi họa ra một nụ cười nhạt, vươn tay nâng niu nhận lấy ngọn đèn. Nàng mượn luôn ống thổi lửa của tiểu cung nữ nhen lửa, cẩn trọng ấp ủ chiếc đèn lồng trong hai lòng bàn tay.
Ngọn bấc tí teo bùng cháy tĩnh lặng, hắt ra vầng sáng lung linh huyền ảo dịu êm, rắc một quầng ấm áp nhàn nhạt lên màn đêm u ám cô liêu.
Từng cánh hoa gấp nếp bằng lụa tơ sống cuộn xếp tầng tầng lớp lớp lên nhau, sinh động tựa hồ như nụ đóa chớm e ấp nở.
Tô Trăn Trăn rướn người, thành kính đẩy đóa sen trôi dạt xuống mặt sông.
Làn sóng gợn nhẹ, sắc đèn lồng hắt bóng huyền ảo, quầng sáng bồng bềnh lấp lánh điểm lên sóng nước.
"Ước nguyện ca ca của nô tỳ và phu quân ngài đều tai qua nạn khỏi trở về bình an."
"Ừm."
Đã ròng rã nửa tháng trăng tròn Lục Hòa Húc bặt vô âm tín.
Manh mối từ chỗ Ngụy Hằng cuối cùng cũng hồi âm, rỉ tai rằng trong quân doanh chợt bùng phát ôn dịch trầm trọng, hòng bưng bít thông tin khỏi rò rỉ làm nao núng quân tâm, mới hạ lệnh phong tỏa giấu giếm bằng mọi giá.
Hèn gì mà Lục Hòa Húc ngưng viết thư báo an, ngay cả mớ quà bánh thức ăn cũng cắt đứt hẳn.
"Ngụy Hằng, ông đã đánh hơi được từ lâu rồi đúng không?" Tô Trăn Trăn vò nát lá thư trong tay, đôi mắt phượng bất thình lình bắn ánh nhìn sắc lẹm xoáy thẳng vào Ngụy Hằng.
Ông lão cúi gằm mặt chôn chân tại chỗ, lặng thinh cân nhắc một chốc mới khẽ khàng biện bạch: "Bệ hạ không nỡ để Nương nương kinh hoảng lo âu, xin Nương nương rộng lòng an tâm, toàn bộ y sư lân cận đều bị hỏa tốc cắt cử tới trợ chiến rồi ạ."
"Ngụy Hằng, ta bắt buộc phải rời cung một chuyến." Tô Trăn Trăn đẩy dạt xấp tấu chương vướng bận trước mặt bật dậy, "Chính sự chốn này tạm thời phó thác cho ông chống đỡ."
"Nương nương..." Ngụy Hằng đánh liều thò tay bấu chặt lấy khuỷu tay Tô Trăn Trăn ghì lại, "Nương nương, vạn lần không thể mạo hiểm."
Tô Trăn Trăn thoắt quay người lại, ngước thẳng đôi con ngươi đong đầy sự bàng hoàng âu lo không tài nào vùi lấp nhìn xoáy vào mặt Ngụy Hằng.
Nàng dán mắt vào ông lão trung thành, thanh âm mỏng tang như tơ thốt ra hai chữ: "Cha nuôi."
Đôi tròng mắt của Ngụy Hằng rung lên bần bật.
Nữ nhân hiển hiện trước mắt ông phút chốc rũ bỏ hết vẻ bề ngoài uy quyền của bậc Mẫu nghi thiên hạ đang gồng gánh giang sơn, bấy giờ đây chỉ rặt là một nữ nhi thường tình yếu hèn, vì kẻ mình yêu thương mà dấn thân vào cõi chết cũng cam lòng.
Tay vịn của Ngụy Hằng trên cánh tay Tô Trăn Trăn từ từ lỏng lẻo dần.
Cổ họng ông khô khốc lắp bắp mấy lượt, song cuối cùng chỉ đành nghẹn đắng dặn dò: "Nương nương... hãy dẫn theo Ảnh Nhị."
Trận tuyến xa xôi vạn dặm, tít tận nơi Tuyên Phủ biên cương lạnh lẽo.
Gần đây mưa giăng xối xả liên miên, Tô Trăn Trăn cuộn mình trong xe ngựa, quần áo giản tiện lên đường gọn lẹ, thúc ngựa ruổi dong ngày đêm sương gió, vất vả tiêu tốn đúng một tháng trời ròng rã mới đặt chân đến đất này.
Gió bấc cuộn thốc từng luồng H**ng S* tạt quất vào mặt bỏng rát tựa dao cứa thịt rách da.
Cho dù Tô Trăn Trăn có bó rịt cả người trong lớp chăn bông áo kép sụ sụ trong xe, thân thể nhỏ bé vẫn rét lạnh đến tím tái bờ môi, nhợt nhạt cả khuôn diện.
Nàng khẽ hé bức mành xe ngựa ngóng ra ngoài, thu vào tầm mắt chỉ rặt một cõi trời đất tiêu điều tịch liêu u ám, cỏ cây sớm đã chết cóng đóng băng cứng đơ, ngay cả những dòng sông nước chảy ào ạt cũng kết thành tầng tầng lớp lớp băng tảng cứng ngắc.
"Nương nương, đến nơi rồi ạ."
Bên ngoài buồng xe dội lại thanh âm cứng cỏi của Ảnh Nhị.
Tô Trăn Trăn lật đật xuống xe, nàng ngẩng cao đầu, thấp thoáng qua vành mũ lụa trùm kín mặt là những là cờ tinh kỳ cắm chót vót trên chòi canh đương quật phần phật trước gió lộng.
Binh lính canh gác trên đầu thành đã săm soi phát giác thấy cỗ xe ngựa khả nghi này từ đằng xa tít, lập tức có người tất tả chạy xuống chất vấn.
Cổng chính nội thành đóng kín im ỉm như bưng, chỉ he hé chừa lại một lối cửa nách lách người hẹp tí teo.
Tô Trăn Trăn đội ngược giông gió bão bùng lê từng bước, bóng dáng nữ nhi mảnh mai yếu nhược tưởng chừng như sắp bị lốc xoáy bẻ gãy quấn bay đi.
"Kẻ nào? Đến làm gì?"
"Bọn ta phụng mệnh giao dược liệu."
Tô Trăn Trăn đáp lời nhỏ nhẹ, đồng thời rút tấm ngọc bài giắt thắt lưng ra trình diện.
Tên lính gác săm soi kỹ càng lệnh bài ấn tín một chốc, gằn giọng đe dọa: "Đã bước chân vào trong là tuyệt đối không cho phép trở ra đâu." Tầm mắt gã lướt dọc thân hình gầy gò của Tô Trăn Trăn, "Rất có thể sẽ bỏ xác luôn ở trỏng đấy."
Tô Trăn Trăn chẳng vương chút gợn sóng dao động gật đầu: "Đã rõ."
Tên lính hé miệng, cách một lớp mạng che mặt chống dịch lây nhiễm, gã lặng im đứng sững một lúc lâu bèn lách mình né sang một bên nhường lối: "Tiến vào đi."
Phân nửa dân chúng trong nội thành đều đã dính ôn dịch bạo bệnh.
Đám người nhiễm bệnh bị gom nhốt sạch bách vào dải điền trang phía Nam thành.
Tô Trăn Trăn vừa đặt chân lọt thỏm qua cổng thành, luồng tử khí nồng nặc mùi thuốc Đông y gay gắt đắng chát đã xộc thẳng bít mũi.
Nàng trùm găng tay đeo mạng che mặt kín mít không hở chút kẽ da thịt nào, phóng tầm mắt quan sát dải rào chắn cách ly chằng chịt cách đó chẳng xa xôi mấy nẻo.
Dân chúng bách tính đều bị nhốt chặt rịt trong nhà, nội bất xuất ngoại bất nhập.
Những kẻ chớm có mầm mống biểu hiện bạo bệnh, sẽ được áp giải ra sương phòng cách ly theo dõi, nếu vô sự nhiễm bệnh mới được hoàn trả hồi gia. Còn nếu lỡ xui xẻo nhiễm dính, sẽ bị đưa tống giam vào điền trang phía Nam thành mặc tình phó thác chờ lang y chữa chạy.
Đội hộ vệ tuần tra rảo bước khắp hang cùng ngõ hẻm nội thành, rà soát nhân khẩu tận nhà vạch khám triệu chứng cẩn mật gắt gao.
Nhanh nhạy bắt bóng được thân ảnh người thân quen chốn triều đình, Tô Trăn Trăn cất cao giọng xướng: "Chu tướng quân."
Chu Trường Phong đương bệ vệ ngồi vắt vẻo trên lưng ngựa đi tuần tra bỗng nghe tiếng xướng gọi tên, lập tức giật mình đánh thót xoay đầu tìm kiếm, đập vào mắt là một bộ dạng... kín cổng cao tường hệt cái bánh tét.
"Ngươi là ai?"
Tô Trăn Trăn vén vành mũ lụa mỏng manh, phơi trần phân nửa khuôn diện tái nhợt thanh lãnh.
Sắc mặt Chu Trường Phong thoắt cái chao đảo khiếp đảm, hắn ta vừa toan tính há họng thốt lời đã bị Tô Trăn Trăn ra hiệu ngưng bặt.
"Chu tướng quân, Bệ hạ nay ở phương nao rồi?"
Sắc mặt Chu Trường Phong phút chốc ủ dột tối sầm lại.
Nắm đấm bấu chặt lấy dây cương ngựa gân guốc run rẩy.
"Chu Trường Phong." Tô Trăn Trăn gằn giọng thấp rịt, ánh mắt tóe lên tia nghiêm nghị đanh thép sắc nhọn.
Chu Trường Phong ủ rũ cúi gập mặt, phi thẳng xuống lưng ngựa, huýt tay hiệu triệu một binh sĩ chạy tới.
Người lính ấy cũng bưng bít kín mít, trơ trọi độc nhất hai con mắt.
"Đưa nương tử này vào trong tìm vị đại nhân kia."
Người lính ngó nghiêng dò xét Tô Trăn Trăn một cái, đoạn gật đầu tuân lệnh.
"Ảnh Nhị, đừng lẽo đẽo bám đuôi theo ta vào nữa." Tô Trăn Trăn hạ lệnh bắt ép Ảnh Nhị chôn chân ngoài vùng an toàn, "Ngươi theo phò tá Chu tướng quân, phòng hờ ngoại địch xâm lăng."
"... Vâng."
Ảnh Nhị đành bất lực nán lại, Chu Trường Phong đau đáu dõi theo bước chân Tô Trăn Trăn, cẩn trọng xác nhận lại lần cuối: "Vi thần phận bề tôi trấn giữ Tuyên Phủ không được phép lơ là rời trạm canh chui rúc vào tận hang hùm, nương nương, một khi bước vào, trừ phi ôn dịch tiêu tán, nếu không ngài cũng vô pháp trốn thoát đâu ạ."
"Ta hiểu."
Tô Trăn Trăn quấn bồi thêm một tấm mạng trùm che kín mít dung nhan.
Nàng gạt phắt mọi chần chừ, quả quyết nhấc gót sải bước lầm lũi theo người binh sĩ tiến sâu vào trong chẳng buồn quay đầu nhìn lại.
Chu Trường Phong quay sang hỏi Ảnh Nhị: "Các ngươi đến đây bằng cách nào?"
"Đi xe ngựa, nương nương mang theo rất nhiều thảo dược." Dứt lời, Ảnh Nhị xoay người, "Đến giúp ta một tay bốc dỡ dược liệu đi."
Đặt chân vào ổ dịch phía mạn Nam thành hoang vu, Tô Trăn Trăn quét mắt quan sát phát giác các biện pháp cách ly khá tươm tất khắt khe.
Nhưng khâu dọn dẹp vệ sinh hãy còn sơ sài lôi thôi.
"Y phục, chén bát người bệnh đã dùng bắt buộc phải đem thiêu rụi hoặc dùng nước sôi đun kỹ!" Tô Trăn Trăn vồ lấy cổ tay một gã y sư, ngăn cản hắn ném bát đũa ăn dở lem luốc xuống vũng nước rửa bẩn thỉu.
"Phải tách biệt triệt để rạch ròi!"
Vừa dứt lời khiển trách, đập vào mắt Tô Trăn Trăn là cảnh đám lính khiêng một người bất tỉnh xám ngắt từ bên trong đi ra.
Xác người nọ bị cuốn vội vã trong xấp manh chiếu rơm rách bươm, ném phịch xuống thềm sân.
"Lại chết thêm một người." Gã y sư tay lóng ngóng vẫn cầm rổ bát, dẫu có lớp khẩu trang che mặt, Tô Trăn Trăn vẫn tinh ý nhận ra nét mặt nhợt nhạt xám xịt bất lực của hắn, "Đều thành ra thế này rồi, bày vẽ kiêng khem ngăn tách thì ích lợi gì nữa."
"Ngươi dẫn người đem những thi thể này đi mai táng, không được để lộ thiên thế này." Tô Trăn Trăn thần sắc bình tĩnh dặn dò tên lính khiêng xác, rồi ném thêm một nắm ngải cứu và thương truật vào chậu than sưởi đang cháy giữa sân để xua tan chướng khí.
Cả khoảnh sân chìm trong bầu không khí chết chóc tiêu điều.
Nàng nắm chặt nhánh ngải cứu trong tay, lướt mắt qua những thi thể nằm la liệt, cuối cùng ngước nhìn tên lính kia, giọng nói run rẩy bật ra: "Huynh ấy đâu rồi?"
Tên lính dẫn Tô Trăn Trăn đi vào tận trong cùng.
Nơi đây là một tiểu viện biệt lập, cửa nẻo đóng chặt kín mít, lờ mờ tỏa ra mùi thuốc đắng nghét.
Tô Trăn Trăn chôn chân trước cửa, chầm chậm vươn tay đẩy cửa bước vào.
Căn phòng tối om, trên giường bệnh, nam nhân đắp chiếc chăn mỏng tang, tiếng ho sù sụ liên hồi vọng lại.
Lục Hòa Húc gập người ho một trận dữ dội, cảm giác cổ họng khô khốc ran rát.
Chợt có bóng người kế bên dâng bát nước tiến lại.
Lục Hòa Húc run run đưa tay đón lấy, ngụm nước ấm trôi tuột xuống cổ họng, cảm giác ngứa ngáy nóng rát tiêu tán đi không ít, song cơn sốt cao hầm hập vẫn khiến hắn choáng váng đầu óc, toàn thân rã rời vô lực chẳng thể gượng dậy nổi.
"Ngươi lui ra ngoài đi." Lục Hòa Húc lấy tay che miệng, "Từ nay đừng bước chân vào đây nữa."
"Ta là y sư, đến đây khám bệnh cho chàng, sao có thể lui ra ngoài được chứ."
Một thanh âm êm ái quá đỗi quen thuộc vang lên, Lục Hòa Húc sững người ngoắt đầu sang, xuyên qua lớp mạng che mặt và hai tầng vải phòng dịch, hắn chạm mắt vào đôi con ngươi trắng đen rõ ràng trong trẻo lạ lùng.
Kim Lăng hoa lệ cách Tuyên Phủ biên ải đằng đẵng ngàn dặm xa xôi.
Lục Hòa Húc cứ ngỡ bản thân vì cơn sốt cao mà sinh ra ảo giác.