Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong góc phòng thắp một ngọn đèn lưu ly đứng tỏa ánh sáng dìu dịu.
Dù rằng trạch viện này về đêm vắng lặng như tờ, nhưng ban ngày chắc chắn vẫn luôn có người đến dọn dẹp thường xuyên.
Ánh đèn lưu ly sáng tỏ, soi rõ hai chậu băng đặt bên trong mới chỉ tan chảy chưa đến một nửa.
Cửa sổ và cửa ra vào đều được che chắn kỹ lưỡng bằng rèm lau, phải đợi đến khi màn đêm buông xuống mới được mở ra.
Gió hè mang theo hơi ẩm ướt lùa vào phòng, Tô Trăn Trăn vẫn giữ nguyên tư thế đứng lặng ở đó.
"Quay lại đây."
Từ phía sau lại vang lên giọng nói lạnh lẽo kia.
Tô Trăn Trăn hơi mím môi, chầm chậm xoay người lại.
Nàng cúi gằm mặt đứng đó, hai tay bồn chồn xoắn vào nhau.
"Mang thuốc đến cho ngài." Giọng nàng khẽ khàng, bị gió hè thổi tản ra, mơn man lọt vào tai Lục Hòa Húc.
Nam nhân ngồi trên sập, đầu óc mụ mị, từng cơn buồn ngủ ập đến cắn nuốt tâm trí. Hắn cố gắng duy trì sự tỉnh táo, một tay chống trán, khuỷu tay tì lên đầu gối, những ngón tay vô thức xoa nhẹ lên xương chân mày, ấn vào các huyệt đạo để giảm bớt cơn buồn ngủ.
Hắn vẫn giữ nguyên tư thế đó, ngước mắt lên quét một vòng quanh người Tô Trăn Trăn, rồi nhìn bao quát căn phòng một lượt, giọng nói càng thêm trầm thấp: "Thuốc đâu?"
Tô Trăn Trăn: ...
"... Ta quên mang rồi... ngài có tin không?"
Rõ ràng là hắn không tin.
Lục Hòa Húc chống tay ngồi thẳng dậy.
Để cưỡng lại cơn buồn ngủ đang hoành hành, đôi mắt hắn hằn lên những tia máu đỏ rực, vùng giữa hai hàng lông mày cũng đỏ ửng vì bị xoa ấn liên tục.
Hắn nheo mắt, bước thẳng đến trước mặt Tô Trăn Trăn.
Cái bóng đen cao lớn của Lục Hòa Húc từ từ đổ ập xuống, bao trùm lấy nàng.
Tô Trăn Trăn theo phản xạ ngẩng đầu lên. Ánh mắt vừa chạm phải đôi đồng tử đen ngòm, âm u của hắn liền như bị bỏng, hoảng hốt vội vàng cúi gằm mặt xuống.
Đêm đã khuya, nàng mặc bộ áo mùa hè màu hoa sen nhạt đứng đó, chiếc cổ thon thả cong lên một đường nét mong manh, yếu ớt.
Ánh mắt Lục Hòa Húc dán chặt vào chiếc cổ của Tô Trăn Trăn.
"Trên cổ nàng là cái gì vậy?"
Hắn vươn tay ra, đầu ngón tay miết mạnh qua cổ nàng, khiến vùng da vốn đã ửng đỏ lại càng thêm tấy lên.
"Mèo l**m đấy."
[Ngài l**m đấy.]
Bàn tay đang đặt trên cổ Tô Trăn Trăn của Lục Hòa Húc chợt khựng lại.
Hắn rút tay về, nhìn nàng với ánh mắt kỳ lạ.
Tô Trăn Trăn cảm thấy bầu không khí trong phòng dường như có chút khác thường.
Nàng lén ngước mắt nhìn hắn một cái rồi lại cụp mắt xuống thật nhanh.
"Nếu không có việc gì, ta đi trước đây?"
Nam nhân vẫn nhìn nàng chằm chằm, không nói lời nào.
Tô Trăn Trăn mím môi: "Mèo ở nhà ta vẫn chưa được ăn."
Trong tầm nhìn của nàng, hắn đang phải gồng mình chống chọi với cơn buồn ngủ dữ dội.
Tô Trăn Trăn biết thể chất Lục Hòa Húc rất đặc biệt, những loại thuốc bình thường hoàn toàn không có tác dụng với hắn.
Do đó, nàng chỉ cần chế ra loại thuốc không bình thường là được.
Có điều, loại thuốc này không thể dùng nhiều vì dễ gây ra tác dụng phụ cho cơ thể.
Nhưng thỉnh thoảng dùng một lần cũng chẳng sao, dù sao thì cũng là vì cái mạng nhỏ của mình mà thôi.
"Ngày mai ta lại mang thuốc đến cho ngài."
Tô Trăn Trăn lẩm bẩm một mình, rồi lùi ra khỏi phòng.
Lục Hòa Húc đứng đó, ánh mắt đã bắt đầu lờ đờ.
Hắn vươn tay cầm lấy chén trà trên bàn, uống cạn một hơi.
Nước trà lạnh lẽo trôi xuống họng, giúp hắn tỉnh táo được một lát, nhưng ngay sau đó cảm giác choáng váng lại ập đến dữ dội hơn.
Lục Hòa Húc khựng lại một lát, lắc mạnh đầu như sực nhớ ra điều gì, đứng dậy bước ra khỏi phòng.
Gió ngoài cửa sổ thổi vào, cơn buồn ngủ không những không bị xua tan mà còn trở nên mãnh liệt hơn.
Sao lại buồn ngủ thế này?
Lục Hòa Húc day trán, ngước nhìn lên tòa lầu gác trên núi đá giả.
Hắn men theo những bậc thang đá bước lên lầu, đi lên tầng hai.
Cửa sổ đóng kín, Lục Hòa Húc đưa tay đẩy hé ra một khe hở.
Tô Trăn Trăn đi vòng qua cánh cửa nhỏ kia, về thẳng ngõ sau nhà mình, rồi bước vào sân.
Tô Sơn nghe thấy tiếng động liền chạy ra từ góc sân, rồi đứng bằng hai chân sau, dùng hai chân trước cào mạnh vào chân nàng.
Tô Trăn Trăn sực nhớ ra mấy ngày nay mải lo chăm sóc Lục Hòa Húc nên quên mất làm cá khô nhỏ cho Tô Sơn ăn.
Tuy bây giờ Tiểu Hồng Thị cũng hay chăm sóc nó, nhưng Tô Trăn Trăn làm đồ ăn vặt cho mèo khéo tay hơn nhiều.
Nào là ức gà sấy khô, cá khô nhỏ, pate mèo tự làm...
"Được rồi, được rồi, lát nữa ta hấp pate cho mi ăn nhé."
Dạo này Tô Sơn rất thích ăn gan lợn. Tô Trăn Trăn thường luộc chín gan lợn rồi trộn thêm chút thịt nạc thăn và ức gà hấp, nghiền nhuyễn thành pate. Nàng không nêm thêm bất kỳ gia vị nào vì đồ ăn nhạt tốt cho sức khỏe của mèo hơn.
Pate làm theo cách này vừa tươi ngon, bổ dưỡng, lại hoàn toàn tự nhiên, rất tốt cho việc chữa trị chứng kén ăn của mèo.
"Ngon không?"
Tô Trăn Trăn lấy hộp pate đã được làm nguội trong chậu nước lạnh ra, đổ vào đĩa ăn riêng của Tô Sơn.
Tô Sơn biết đây là đồ ăn làm riêng cho mình nên đã mừng rỡ đến không chờ nổi nữa.
Tô Trăn Trăn vừa đặt đĩa xuống đất, nó liền lao vào ăn ngấu nghiến.
Tô Trăn Trăn ngồi xổm bên cạnh, v**t v* bộ lông của nó.
Có lẽ cảm thấy bị làm phiền, Tô Sơn kêu hừ hừ vài tiếng nhưng cũng không phản kháng.
Tô Trăn Trăn quan sát kỹ, trên người Tô Sơn không có bọ chét hay rận.
Thời xưa không có thuốc trị rận rệp. Sau khi tìm hiểu, Tô Trăn Trăn thấy cách đơn giản nhất là dùng nước lá đào tươi và rễ cây xoan nấu lên tắm cho nó, hoặc dùng nước tro bếp cũng được.
Nhưng Tô Sơn lại ghét tắm vô cùng, lần nào lôi nó đi tắm cũng như đánh vật vậy.
Chẳng ngoan ngoãn bằng Lục Hòa Húc.
Sao lại nghĩ đến hắn nữa rồi.
Tô Trăn Trăn tì hai cẳng tay lên đầu gối, áp má lên cánh tay.
Không biết giờ này hắn đang làm gì nhỉ.
Chắc là đang ngủ rồi.
Mong là hắn có một giấc ngủ ngon.
Tô Sơn đã đánh bay đĩa pate, l**m láp sạch sẽ móng vuốt, rửa mặt xong xuôi rồi lại chạy đến làm nũng với nàng.
Tô Trăn Trăn vươn tay bế chú mèo đang nũng nịu lên, bước ra khỏi bếp nhỏ. Lúc băng qua khoảng sân, nàng chợt sững người, vô thức ngước nhìn về phía lầu gác của trạch viện bên cạnh.
Cửa sổ hé mở, không nhìn rõ bên trong, chỉ thấy một mảng đen mờ ảo.
Tô Trăn Trăn thu hồi ánh mắt, bế Tô Sơn vào nhà.
Lục Hòa Húc nép mình vào tường, đứng im lặng một lúc lâu mới đưa một tay ra đóng cửa sổ lại.
Chắc nàng... không nhìn thấy hắn đâu.
Cơn buồn ngủ ập đến không thể chống cự. Lục Hòa Húc nắm chặt hai tay, lòng bàn tay hằn lên những vệt màu mờ mờ.
Hắn không biết mình bị làm sao nữa.
Chẳng phải hắn đang ở Kim Lăng sao? Tại sao lại về Dương Châu?
"Ảnh Nhất."
Lục Hòa Húc cất giọng khàn khàn.
Ảnh Nhất bước ra từ bóng tối.
"Tại sao trẫm lại ở Dương Châu?"
"Bệ hạ tự mình trở về ạ."
Tự hắn trở về sao?
Lục Hòa Húc biết mình sắp phát bệnh nên đã tự nhốt mình trong tẩm điện từ trước.
Lục Hòa Húc đưa tay ra: "Lại đây."
Ảnh Nhất bước tới, quỳ xuống chân Lục Hòa Húc.
"Nhắc lại câu vừa rồi xem." Bàn tay nam nhân đặt lên vai Ảnh Nhất.
Ảnh Nhất ngoan ngoãn lặp lại câu nói vừa rồi.
Là tự hắn trở về.
Hắn phi ngựa trong đêm mưa từ thành Kim Lăng về thành Dương Châu, rồi gõ cửa nhà Tô Trăn Trăn.
Lục Hòa Húc đưa tay day trán.
Không nhớ nổi gì cả.
Lục Hòa Húc lảo đảo bước xuống bậc thang đá. Cơn buồn ngủ nặng nề cùng những khoảng trống trong ký ức khiến hắn cảm thấy bứt rứt, bực bội.
Hắn bước xuống hồ nước suối trong sân.
Người đàn ông dang rộng hai cánh tay, ngâm trọn tấm lưng vào làn nước, rồi ngửa đầu tựa vào thành hồ.
Lục Hòa Húc nhắm mắt lại.
Gió mùa hè lướt qua má, hàng mi người đàn ông khẽ động nhưng hắn không mở mắt ra.
Đây là lần Lục Hòa Húc chìm vào giấc ngủ nhanh nhất.
Thực ra hắn có thể cầm cự lâu như vậy, đã sớm nằm ngoài dự liệu của Tô Trăn Trăn rồi.
Ánh trăng bàng bạc như sương chiếu qua lớp lụa xanh trên cửa sổ.
Hắn mặc một bộ trường bào màu đỏ, vạt áo mở tung, một tay nâng khuôn mặt nữ nhân lên mà hôn.
Nữ nhân dường như không muốn bị hắn hôn, nghiêng đầu né tránh.
Nhờ ánh trăng, Lục Hòa Húc nhìn thấy khuôn mặt nàng ửng hồng.
Rất xinh đẹp.
Như một cây kẹo bông tuyết đính quả anh đào chín mọng.
Lục Hòa Húc cúi người, lại tiếp tục hôn lên đôi môi nàng.
Đôi cánh tay mảnh khảnh của nàng quấn quanh lưng hắn, những đầu ngón tay lướt từ gáy xuống dưới.
Có lẽ do lâu ngày không được cắt tỉa móng tay, cũng có thể vì bị hắn hôn đến nghẹt thở, những ngón tay của nàng khẽ bấu vào da thịt hắn, nhưng cũng đã kiềm chế lực đạo.
Cho đến khi ngoài sân vang lên tiếng vỡ xoảng của một chiếc bình.
Bàn tay nữ nhân đột ngột trượt mạnh xuống dưới.
Cào ba vết rạch rớm máu trên lưng hắn.
Rát buốt.
Lục Hòa Húc khựng lại, hắn ngước mắt nhìn nàng.
Nữ nhân đã ngồi bật dậy, ánh mắt hoảng hốt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cho đến khi một cái bóng trắng muốt nhảy phốc lên bậu cửa sổ, kêu lên một tiếng thật khẽ.
"Meo..."
"Là Tô Sơn."
Lục Hòa Húc nghe thấy nàng khẽ khàng thốt ra hai chữ đó.
"Ta còn tưởng là..."
Nàng ngập ngừng muốn nói lại thôi, rồi quay sang nhìn hắn.
Những đầu ngón tay nóng rực của nàng áp lên gò má ẩm ướt của hắn: "Hôn đủ rồi thì đi ngủ đi, được không?"
Dường như nàng đã mệt lả đi rồi.
Hắn ngồi đó không nói lời nào.
Nàng liền tới dỗ dành hắn: "Hôm qua ngài làm ta đau lắm, hôm nay ta muốn nghỉ ngơi một chút."
Nàng hôn lên trán hắn, h*n l*n ch*p m** hắn, rồi lại hôn lên đôi môi hắn.
Lục Hòa Húc hơi hé miệng, nhưng đôi môi mềm mại kia lại không áp xuống. Hắn hoảng hốt nhìn quanh, chợt nhận ra mình chỉ đang nằm mơ.
Nhưng hắn không muốn tỉnh mộng chút nào.
Hắn lại quay về bên cạnh nàng.
Bóng rèm mờ ảo, nữ nhân bất lực, đỏ mặt nhìn hắn: "Được rồi, được rồi, ta giúp ngài một lần, chỉ một lần thôi nhé."
Trong sân rợp bóng cây cỏ, những chú đom đóm lần theo mùi hương mà thi nhau tỏa sáng, những đốm sáng nhỏ xíu len lỏi qua từng tán lá, tạo thành một màn sương sáng lung linh, huyền ảo. Đám sáng ấy dập dờn bay lượn, lướt nhẹ qua hồ nước, trong tích tắc soi rõ khuôn mặt của người đàn ông.
Ngâm mình trong dòng nước suối lạnh giá, khuôn mặt người đàn ông lại ửng lên sắc hồng diễm lệ, lan tỏa từ dưới khóe mắt như được tô điểm bởi lớp phấn son.
Lục Hòa Húc đột ngột th* d*c, mở choàng mắt.
Những đầu ngón tay đang bám víu vào thành hồ nước chầm chậm rỉ nước.
Từng giọt "tí tách, tí tách" rơi xuống nền đá.
Lục Hòa Húc co những ngón tay lại, đồng tử khẽ rung lên bần bật.
Hắn đưa tay lên ôm lấy trán.
Những giọt nước lạnh buốt thi nhau chảy dọc xuống khuôn mặt, nhưng vẫn không thể làm dịu đi sự nôn nóng trong lòng hắn.
Những tạp chất trong dòng nước suối nương theo dòng chảy đã trôi đi sạch sẽ, chỉ còn lại thứ hương vị thanh mát, trong trẻo.
Lục Hòa Húc trượt cơ thể xuống, ngâm toàn bộ cơ thể, kể cả đỉnh đầu, chìm ngỉm vào trong nước.
Những bọt nước nhỏ xíu thi nhau nổi lên từ dưới đáy hồ, từng bong bóng, từng bong bóng kêu "ùng ục" nổi lên mặt nước.
Mãi cho đến khi cơ thể cảm nhận được sự nghẹt thở đến tột cùng, hắn mới ngoi lên khỏi mặt nước.
Lục Hòa Húc bám tay ra phía sau thành hồ, ngửa cổ lên trời thở hổn hển.
Người đàn ông há miệng hớp từng ngụm khí, lồng ngực phập phồng lên xuống dữ dội cho đến khi nhịp thở dần dần ổn định lại.
Rốt cuộc là mơ, hay là thật?
Hắn mang theo thân hình ướt sũng bước lên bờ.
Chiếc áo choàng trên người Lục Hòa Húc đã thấm đẫm nước suối, hắn đi đến đâu là để lại những vệt nước ướt đẫm đến đó.
Lục Hòa Húc chẳng hề bận tâm, bước thẳng vào trong phòng, rồi đảo mắt tìm kiếm quanh phòng một vòng.
Không có.
Gương đâu rồi?
"Ngụy Hằng! Ngụy Hằng!"
"Bệ hạ."
Ngụy Hằng nghe tiếng gọi liền vội vàng chạy vào.
"Ngài về rồi ạ."
"Gương."
Ngụy Hằng sững người, lập tức gật đầu, sai người khiêng một chiếc gương vào.
Chiếc gương cao nửa người, phản chiếu rõ mồn một toàn bộ vóc dáng của Lục Hòa Húc trong đó.
Ngụy Hằng đưa ngọn đèn lưu ly đến gần gương, bóng dáng người đàn ông trong gương càng trở nên rõ ràng hơn.
Lục Hòa Húc bắt đầu cởi áo.
Ngụy Hằng cúi người lui ra ngoài, thuận tay khép cửa lại.
Hắn đứng dưới mái hiên, nhìn thấy Lục Hòa Húc bình an vô sự xuất hiện trong phòng, tảng đá đè nặng trong lòng mới được trút bỏ.
Chẳng biết từ bao giờ, Ngụy Hằng đã coi vị Bệ hạ này là xương sống của mình, là rường cột vững chắc của Đại Chu.
Bên trong phòng, Lục Hòa Húc trút bỏ lớp áo choàng bên ngoài, rồi cởi luôn cả chiếc áo trong, xoay người sang một bên.
Hắn ngước mắt nhìn vào trong gương.
Ba vết cào rướm máu in hằn rõ rệt trên lưng hắn.
Không phải là mơ.
Lại là sự thật sao?
Lục Hòa Húc ngồi đó, những mảnh ký ức chắp vá dần kết nối lại với nhau, cảnh tượng trong giấc mơ cũng trở nên rõ nét hơn.
Phải, không phải là mơ, là thật, hắn đã nhớ ra rồi.
Hắn phi ngựa trong đêm từ thành Kim Lăng về thành Dương Châu, đập cửa nhà Tô Trăn Trăn, quấn quýt môi hôn với nàng, rồi lại bị nàng đuổi về.
Nàng luôn luôn... từ chối hắn.
-
Tối hôm sau, Ngụy Hằng đến tiệm thuốc đón Tô Trăn Trăn.
Tô Trăn Trăn vừa hấp xong một mẻ pate mèo cho Tô Sơn, ánh mắt lại hướng về liễn chè vừng đen sữa tươi, món này cũng là đồ ăn cho "con mèo" kia.
Tô Trăn Trăn đặt bát thuốc đã sắc xong và liễn chè vừng đen sữa tươi vào hộp thức ăn, xách đi ra ngoài.
Trước cổng viện, Ngụy Hằng đang đứng đợi nàng bên chiếc xe ngựa.
Thực ra khoảng cách rất gần, Tô Trăn Trăn chỉ cần đi bộ qua là tới. Đi xe ngựa không được đi đường tắt mà phải vòng qua đường lớn, vừa mất thời gian lại thêm rườm rà.
Nhưng Tô Trăn Trăn không thể nói ra.
Nếu nói ra, chẳng khác nào thừa nhận nàng biết sự tồn tại của cánh cửa nhỏ kia.
Có khi còn bị bắt đền tiền cái khóa sắt nữa chứ.
Tô Trăn Trăn lên xe ngựa, ngồi đối diện với Ngụy Hằng.
Ánh mắt Ngụy Hằng nhìn nàng đầy vẻ phức tạp.
Tô Trăn Trăn giả vờ như không thấy.
Chắc là không ai phát hiện ra việc nàng đưa Lục Hòa Húc về đâu nhỉ?
Xe ngựa lọc cọc chạy một đoạn đường rồi dừng lại trước cổng trạch viện, đi vào từ cửa phụ.
Tô Trăn Trăn xách hộp thức ăn đi theo sau Ngụy Hằng vào phòng chính.
Người đàn ông đã ngồi đợi sẵn trong phòng, vẻ mặt trông có vẻ không được tốt cho lắm.
Tô Trăn Trăn đặt hộp thức ăn lên bàn, lấy bát thuốc ra trước, sau đó lại bưng ra một liễn chè vừng đen sữa tươi.
Nét mặt Lục Hòa Húc khẽ dao động.
Hắn vươn tay định cầm lấy liễn chè.
Lại bị Tô Trăn Trăn ngăn cản: "Uống thuốc trước." Vừa dứt lời, nàng chợt nhận ra mình lại lớn tiếng với một Lục Hòa Húc đang tỉnh táo, vội vàng im bặt.
Lục Hòa Húc liếc nhìn nàng một cái rồi nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác.
Hắn đón lấy bát thuốc, uống ực một hơi cạn sạch, rồi lại dán mắt vào liễn chè vừng đen sữa tươi.
Tô Trăn Trăn vội vàng mở nắp liễn chè, đưa thìa cho hắn.
Lục Hòa Húc cúi đầu ăn một miếng, đôi mắt khẽ nheo lại.
"Ta cho thêm một thìa mật ong đấy."
Hôm nọ lúc Lục Hòa Húc phát bệnh, món chè nàng làm cho hắn là theo khẩu vị bình thường.
Nam nhân ăn một miếng, rồi lén lút trốn sau lưng nàng xuống bếp ôm hũ mật ong về, tự xúc thêm hai thìa to.
Sau khi bị phát hiện, Tô Trăn Trăn đã tịch thu luôn hũ mật ong đó.
Lần này Tô Trăn Trăn chỉ cho thêm một thìa, không dám cho quá nhiều, ăn ngọt nhiều không tốt cho sức khỏe.
Nam nhân ngồi đó thong thả thưởng thức món chè vừng đen sữa tươi, Tô Trăn Trăn đứng được một lúc thấy hơi mỏi chân, đành lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống.
"Hôm nay ngài còn thấy chóng mặt không?"
Tô Trăn Trăn đã điều chỉnh đơn thuốc vài lần, thậm chí còn mạnh dạn thay thế một số vị thuốc bên trong.
Chiếc thìa trong tay nam nhân va vào thành liễn sứ tạo ra âm thanh lanh canh khe khẽ.
"Không chóng mặt nữa."
"Có buồn nôn không?"
"Không."
"Còn mất ngủ không?"
"Không."
Xem ra hiệu quả cũng khá tốt.
Trên mặt Tô Trăn Trăn lộ ra vẻ vui mừng.
Có vẻ như đơn thuốc hiện tại rất phù hợp với cơ thể của Lục Hòa Húc.
"Tối qua ta rất buồn ngủ, nhất là sau khi uống ngụm trà trên bàn."
Hả?
Sau khi nàng rời đi, hắn lại uống trà ư?
"Ta bắt mạch cho ngài nhé?"
Người đàn ông nhìn chằm chằm vào nàng, chậm rãi đưa tay ra.
Tô Trăn Trăn lấy chiếc khăn tay gập lại kê dưới cổ tay hắn, rồi đặt ba ngón tay lên bắt mạch.
[Nóng quá.]
Trong đầu Tô Trăn Trăn bất giác hiện lên những hình ảnh quấn quýt của hai người mấy ngày trước.
[Vai và lưng có vẻ rộng hơn rồi.]
[Eo vẫn thon gọn như xưa.]
[Những ngón tay vuốt dọc sống lưng, có thể cảm nhận rõ ràng xương bả vai.]
[Và cả hai hõm eo sâu hoắm quyến rũ nữa.]
Tô Trăn Trăn cúi đầu càng lúc càng thấp, cho đến khi trán gần chạm xuống mặt bàn mới lí nhí nói: "Can hỏa vượng bốc lên quấy nhiễu thanh khiếu... Ngài bị can khí uất kết hóa hỏa, nên dạo này dễ sinh phiền táo, trên mặt hay ửng đỏ..."
Tô Trăn Trăn vội vàng rụt tay lại: "Cái đó... không có gì đáng ngại đâu, trời nóng quá thôi, ta sẽ kê cho ngài một đơn thuốc thanh nhiệt giải độc, uống vài ngày là khỏi."
"Thế à." Ánh mắt Lục Hòa Húc đăm đăm nhìn vào khuôn mặt Tô Trăn Trăn: "Mặt nàng cũng rất đỏ."
"Trời nóng quá mà." Tô Trăn Trăn theo bản năng đưa tay lên che nửa khuôn mặt.
Nàng hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào Lục Hòa Húc.
Trong đầu toàn chứa đựng những suy nghĩ linh tinh, vớ vẩn.
Thuốc uống cạn, chè vừng đen sữa tươi cũng đã hết nhẵn.
Tô Trăn Trăn thu dọn bát đĩa cất vào hộp thức ăn.
"Ta xin phép đi trước."
Tô Trăn Trăn như chạy trốn khỏi căn phòng.
Về đến cái sân nhỏ, Tô Trăn Trăn dọn dẹp đống bã thuốc còn sót lại trong bếp.
Nhìn bã thuốc vứt trong góc sân vun bón cho mấy dây dưa chuột, Tô Trăn Trăn ngồi xổm xuống, sắc đỏ trên mặt mờ dần, nhường chỗ cho vẻ lạc lõng, trống rỗng.
Nàng ngồi đó, ngước đầu lên.
Chỉ thấy được bức tường rêu phong loang lổ nhà mình, chứ không còn thấy được tòa lầu gác kia nữa.
Không thấy cũng tốt.
Dù sao thì... cũng đâu phải là thứ thuộc về mình.
Tô Trăn Trăn thở dài sườn sượt, đứng dậy.
Ái chà, tê chân quá.
Lại còn hơi chóng mặt nữa.
Ngày mai phải nấu bát canh bổ khí huyết để tẩm bổ cho bản thân mới được.
Tô Trăn Trăn lê bước vào phòng ngủ.
-
Hôm sau, nàng lững thững bước ra khỏi phòng với hai quầng thâm to đùng dưới mắt.
Tiểu Hồng Thị thấy bộ dạng bơ phờ của nàng, không khỏi ngạc nhiên.
Mấy ngày trước nàng còn hăng hái tự mình kéo cả tảng đá lớn cơ mà, sao hôm nay lại thành ra bộ dạng này rồi?
Từ sau khi đưa Lục Hòa Húc về, Tô Trăn Trăn bỗng nhiên không quen với việc ngủ một mình nữa.
Vì thế, hai đêm liền nàng đều trằn trọc không chợp mắt được.
Tô Trăn Trăn vừa ngáp ngắn ngáp dài, vừa gục đầu xuống bàn nghỉ ngơi.
Vất vưởng cả một ngày trời, cuối cùng nàng cũng tiễn được vị bệnh nhân cuối cùng ra về.
Tô Trăn Trăn quay lại sân nhỏ, sực nhớ ra vẫn phải sắc thuốc cho Lục Hòa Húc.
Sấm chớp rền vang từ phía chân trời, có vẻ như hôm nay trời sẽ mưa lớn.
Nàng vội vàng thu dọn đống thảo dược đang phơi ngoài sân, Tiểu Hồng Thị cũng chạy ra phụ giúp một tay.
Xắn tay áo lên, trên cánh tay thiếu niên lộ ra những nốt mẩn đỏ li ti như bị côn trùng cắn.
Cậu nhóc thi thoảng lại đưa tay gãi gãi vài cái.
Tô Trăn Trăn nhíu mày hỏi: "Sao vậy đệ?"
Tiểu Hồng Thị lắc đầu, ý bảo không có gì.
"Vào nhà đi, để ta xem nào."
Tô Trăn Trăn dẫn Tiểu Hồng Thị vào phòng mình, nàng bắt mạch cho cậu nhóc rồi bảo cậu cởi bỏ y phục trên người.
"Cởi áo trên thôi là được, để ta xem qua một chút."
Tiểu Hồng Thị ngượng ngùng cởi áo ra.
Tô Trăn Trăn quan sát kỹ, có vẻ như là bị dị ứng.
"Dạo này đệ hạn chế ăn đồ phong hàn nhé, cũng đừng tắm bằng nước nóng. Ta sẽ kê cho đệ vài thang thuốc uống trong vài ngày. Tối đến nếu thấy ngứa cũng cố gắng đừng gãi, dễ để lại sẹo lắm."
Tiểu Hồng Thị gật đầu.
"Ta lấy thêm cho đệ ít thuốc mỡ bôi giảm ngứa, thoa vào sẽ thấy dễ chịu hơn." Ngập ngừng một chút, Tô Trăn Trăn lại hỏi: "Sao không nói sớm?"
Tiểu Hồng Thị cúi gằm mặt.
Tô Trăn Trăn lặng lẽ thở dài, cũng không hỏi thêm gì nữa.
Thiếu niên tuy tuổi đời còn nhỏ nhưng lại mang nhiều tâm sự, rất khó để mở lòng với người khác.
Hễ gặp chuyện gì cũng chẳng bao giờ chia sẻ, chỉ biết tự mình xoay xở giải quyết.
"Được rồi, về nghỉ ngơi đi."
Tô Trăn Trăn đưa tay xoa nhẹ đầu Tiểu Hồng Thị.
Tiểu Hồng Thị gật đầu, cầm đơn thuốc Tô Trăn Trăn đưa rồi bước ra ngoài.
Trên tòa lầu gác, Lục Hòa Húc vẫn đứng im lìm ở đó. Qua khung cửa sổ, ánh sáng từ ngọn đèn khung tre hắt ra soi rõ cảnh nữ nhân dịu dàng v**t v* đỉnh đầu thiếu niên.
Thiếu niên cởi áo, để lộ thân hình gầy gò, ốm yếu. Nữ nhân cúi người xuống, những ngón tay mềm mại lần lượt lướt qua cổ, vai, rồi đến lưng cậu ta.
Lục Hòa Húc vẫn nhớ thiếu niên này.
Là một tên câm không biết nói.
Thiếu niên bước ra khỏi phòng Tô Trăn Trăn, quay đầu nhìn lại vào bên trong.
Qua lớp lụa xanh mỏng manh, cậu nhìn thấy tấm lưng mảnh mai của nữ nhân.
Dưới mái hiên nhà nàng treo lủng lẳng hàng chục chiếc túi thơm đuổi muỗi.
Ánh mắt cậu chuyển hướng về phía phòng mình. Dưới mái hiên phòng cậu cũng treo hàng chục chiếc túi thơm tương tự, trước cửa còn bày vài bó ngải cứu.
Tầng trệt vốn ẩm thấp, lại thêm nhiều cây cối xung quanh nên ruồi muỗi rất nhiều.
Tô Trăn Trăn đã rắc một ít bột đuổi côn trùng quanh sân.
Tiểu Hồng Thị dẫm lên lớp bột ấy, chợt nhớ về nơi mình từng sống trước kia.
Bọn họ thường dùng trầm hương, đàn hương, an tức hương và nhiều loại hương liệu đắt tiền khác, kết hợp với bạc hà, thạch xương bồ, bèo tây và các loại thảo mộc đuổi muỗi, tán nhuyễn thành "hương dược" rồi đốt trong những chiếc lò Bác Sơn tinh xảo. Mùi hương ấy nồng nặc vô cùng, vương vấn trên quần áo, tích tụ năm này qua năm khác, ngấm sâu vào trong xương tủy, lạnh lẽo, cô quạnh.
So với thứ mùi hương đắt đỏ xa xỉ ấy, cậu lại thích mùi hương từ chiếc túi thơm Tô Trăn Trăn làm cho cậu hơn.
Gió hè khẽ thổi qua, túi thơm lan tỏa một mùi hương dễ chịu vô cùng.
Thiếu niên ngửa đầu ngắm nhìn một lúc rồi cúi đầu bước vào phòng.
Trong phòng bày biện rất nhiều đồ đạc, chủ yếu là sách vở cậu mượn từ Văn Cẩm Đường.
Trên bàn vẫn còn đặt một bộ bát đũa, bên trong là hai bát hoành thánh họ gọi ăn đêm.
Thức ăn dân dã chốn thị thành, vậy mà lại hợp khẩu vị cậu hơn hẳn những món sơn hào hải vị, long can phượng đảm trước kia từng nếm thử.
Thiếu niên thổi tắt đèn, ngả lưng xuống giường.
Chẳng bao lâu sau, cậu lại giật mình tỉnh giấc vì một cơn ác mộng kinh hoàng.
Trong nỗi hoảng loạn tột độ, cậu bắt đầu nôn mửa dữ dội.
Những thứ ăn tối nay đều bị nôn ra hết sạch.
Đến khi bụng trống rỗng không còn gì để nôn, cậu lại tiếp tục nôn khan, cho đến khi không thể nôn ra nổi một giọt dịch axit nào nữa, cơ thể mới chịu dừng lại.
-
Khoảng sân nhỏ chìm vào tĩnh lặng hoàn toàn.
Lục Hòa Húc mặt không chút biểu cảm, nhìn chằm chằm vào phòng Tiểu Hồng Thị.
Hắn nhìn thấy cậu ta đẩy cửa bước ra, cầm theo một chiếc chậu, múc nước suối để rửa sạch, rồi mở cửa sổ cho thoáng khí.
Ngụy Hằng đứng bên cạnh Lục Hòa Húc, nhớ lại dáng vẻ của thiếu niên kia.
"Thiếu niên này, nhìn cũng có vài phần giống Bệ hạ hồi trẻ."
Ánh mắt Lục Hòa Húc sắc lẹm lướt qua khuôn mặt Ngụy Hằng.
Nụ cười trên mặt Ngụy Hằng cứng đờ, vội vàng cúi đầu lùi ra sau.
"Ngụy Hằng, mang cung lại đây."
Trên tòa lầu gác, cửa sổ mở hé.
Dưới sân, Tiểu Hồng Thị đã dọn dẹp xong xuôi. Cậu đứng lặng im trước cửa phòng mình, rướn người lên định tháo chiếc túi thơm treo dưới mái hiên xuống.
Vì vóc dáng còn nhỏ bé nên cậu phải kiễng hẳn chân lên mới với tới.
Giây tiếp theo, một mũi tên dài xé gió lao tới, xuyên thủng chiếc túi thơm.
Bột thuốc trong túi tung tóe rơi lả tả, rắc đầy lên đầu, lên người thiếu niên.
Và mũi tên cắm phập vào cột gỗ hành lang, rung lên bần bật.
Tiểu Hồng Thị giật mình hoảng hốt, sắc mặt nhợt nhạt ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy trên tòa lầu gác cách đó không xa, một người đàn ông tay cầm trường cung, đang dùng ánh mắt âm u, đáng sợ nhìn chằm chằm vào mình.
Tiểu Hồng Thị chạm mắt với hắn.
Sắc mặt người đàn ông càng thêm u ám.
Thiếu niên nhanh chóng đầu hàng trước áp lực ấy, lẩn vội vào trong phòng.
-
Đêm khuya thanh vắng, Lục Hòa Húc ném cây trường cung xuống, bước xuống những bậc thang đá rời khỏi giả sơn.
Người đàn ông ngồi trong phòng, mũi tên vừa rồi vẫn chưa thể dập tắt sự bực dọc trong lòng hắn.
"Ảnh Nhất." Lục Hòa Húc cố kìm nén cảm xúc đang cuộn trào.
"Bệ hạ."
"Đi điều tra tên Tiểu Hồng Thị kia cho trẫm."
Ảnh Nhất cúi người nhận lệnh, rồi biến mất như một bóng ma.
Lục Hòa Húc ngồi trong phòng một lúc rồi lại đứng dậy, bước trở lại tòa lầu gác trên núi giả.
Trong sân, bóng dáng thiếu niên kia lại xuất hiện.
Cậu ta khệ nệ khiêng một chiếc ghế, nằm co ro ngủ trước cửa phòng Tô Trăn Trăn.
-
Dạo này trời thường hay mưa. Màn đêm buông xuống, Tô Trăn Trăn lại nghe thấy tiếng mưa rơi.
Mưa rả rích gõ lách tách trên cửa sổ.
Tô Trăn Trăn mơ màng nghĩ thầm, may mà dạo trước đã kịp thời sửa lại chỗ mái nhà bị dột.
Hòa cùng tiếng mưa rơi là một trận đập cửa rộn rã.
Vào mùa hè, giấc ngủ thường không sâu. Tô Trăn Trăn trở mình một cái, chẳng buồn dậy.
Bên phòng Tiểu Hồng Thị có tiếng động, có vẻ cậu đã dậy rồi.
Tô Trăn Trăn nhắm mắt lại, định ngủ tiếp.
Thế nhưng nàng lại nghe thấy tiếng gõ cửa chuyển sang phòng mình.
Tô Trăn Trăn bực mình vì bị quấy rầy giấc ngủ, mãi nàng mới chợp mắt được một lúc cơ mà.
Tô Trăn Trăn kìm nén cơn giận, xỏ đôi hài thêu vào, giật mạnh cánh cửa mở toang, rồi ngẩng phắt mặt lên định mắng.
Vẻ bực bội trên mặt nàng lập tức tan biến.
Người đàn ông trước mặt khoác một chiếc áo choàng màu đen, mũ trùm đầu rủ xuống che khuất nửa khuôn mặt. Toàn thân hắn ướt sũng vì mưa, mái tóc đen dính bết nước, từng giọt nước mưa rỏ xuống từ vành mũ.
Hắn đứng lặng im trước cửa, nhìn nàng bằng ánh mắt ngờ nghệch, ngây dại.
Tô Trăn Trăn: ???
Tiểu Hồng Thị đứng ngay sau Lục Hòa Húc, dùng tay ra hiệu.
"Hắn gõ cửa cổng? Vào sân rồi lại gõ cửa phòng tỷ à?"
Tiểu Hồng Thị gật đầu.
Tô Trăn Trăn nhận ra có điều gì đó không ổn.
"Được rồi, không sao đâu, đệ về ngủ tiếp đi."
Tiểu Hồng Thị nhìn nàng với vẻ mặt lo âu, đầy quan ngại.
"Không sao đâu, ngài ấy đến tìm ta khám bệnh thôi."
Tiểu Hồng Thị mím môi, quay người bước về phòng ngủ.
Sân nhỏ bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng mưa rơi rào rạt.
Tô Trăn Trăn nhìn người đàn ông đang đứng dưới mái hiên.
Rũ bỏ vẻ âm u đáng sợ lúc hai người gặp nhau ở trạch viện ban nãy, ánh mắt người đàn ông nhìn nàng lúc này lại ánh lên một tia u tối khó lường.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi mở cửa, Tô Trăn Trăn đã nhận ra Lục Hòa Húc có gì đó bất thường.
Triệu chứng y hệt như lúc hắn phát bệnh mấy ngày trước.
Chuyện gì thế này? Không phải cơn bệnh phát tác của năm nay đã qua rồi sao?
Chẳng lẽ là do thuốc của nàng có vấn đề?
Không thể nào!
Tô Trăn Trăn đang định bắt mạch cho Lục Hòa Húc để kiểm tra lại dược tính của thuốc.
Người đàn ông bỗng đưa tay ra, ôm lấy khuôn mặt nàng.
Đôi bàn tay ướt sũng nước mưa.
Nước mưa từ tay hắn dính lên mặt Tô Trăn Trăn, nàng theo phản xạ hơi ngửa đầu lên. Những giọt nước trượt dọc theo xương hàm nàng, làm ướt một phần cổ áo.
Người đàn ông vùi mặt vào hõm cổ nàng: "Trăn Trăn, đói."