Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mưa rả rích suốt ba ngày, hôm nay cuối cùng cũng tạnh, nhưng lại có tin báo từ phía trước rằng quan đạo bị đất đá sạt lở lấp kín.
Từ Cô Tô đến Kim Lăng chỉ có duy nhất con đường quan đạo này, do đó, chuyến đi của đại đội lại một lần nữa bị trì hoãn.
"Quả thật là sạt lở đường mòn trên núi bên cạnh quan đạo." Hàn Thạc cưỡi ngựa đi thăm dò một vòng, khi trở về báo cáo với Ngụy Hằng: "Rất nhiều tảng đá lớn chắn ngang, vị Tri phủ Cô Tô kia đang sai người dọn đá sửa đường."
"Mấy ngày trước mưa lớn cũng không thấy sạt lở, sao hôm nay lại sập vậy?" Ngụy Hằng cảm thấy có chút bất thường.
Hàn Thạc cười nói: "Mấy ngày trước mưa to, nước đọng làm đất mềm nhão. Hôm nay có một đoàn thương buôn đi qua, người đông, xe ngựa chở nhiều rương hòm nặng đi đường núi, sức nặng ép xuống gây sạt lở luôn."
"Không có thương vong về người chứ?"
"Người thì không sao, chỉ nghe nói có vài con ngựa bị đè chết."
Ngụy Hằng và Hàn Thạc vừa nói chuyện vừa đi vào trong viện.
Chuyện sạt lở đường núi coi như đã qua, Ngụy Hằng đẩy cửa bước vào gian phòng chính: "Ta mới kiếm được ít trà Bích Loa Xuân, ngươi vào thưởng thức thử xem."
Cô Tô nổi danh nhất là trà Bích Loa Xuân ở động Đình Sơn. Ngụy Hằng vừa đến dịch quán Cô Tô đã sai tiểu thái giám chạy đi mua ngay một hộp.
Vào trong gian phòng chính, Hàn Thạc đập vào mắt là vô số sách vở chất đầy trên sàn.
Căn phòng không có mấy đồ trang trí, chỉ có vài món đồ nội thất đơn giản.
Gần cửa sổ kê một chiếc bàn, trên đó đặt khay trà.
Mưa thu lất phất, cách một ô cửa sổ, Ngụy Hằng ngồi xuống, vén ống tay áo rộng, tráng ấm, pha trà, rót nước, chắt nước trà, rồi nâng chén trà dâng đến trước mặt Hàn Thạc.
Hàn Thạc uống ực một ngụm như ngưu ẩm: "Ngon."
Ngoài ra cũng chẳng nói thêm được lời hay ý đẹp nào nữa.
"Vụ án vũ nữ của ngươi đã giải quyết xong chưa?" Ngụy Hằng bưng chén trà thơm ngát lên nhâm nhi, hương trà thoang thoảng, vị ngọt thanh đọng lại đầu lưỡi.
Sau khi Hàn Thạc trở về, bận rộn xử lý chuyện của Triệu Lăng Vân cùng Chu Trường Phong, mãi đến tận bây giờ, Ngụy Hằng và Hàn Thạc mới có thời gian ngồi lại đây trò chuyện.
"Nói là xong cũng là xong, nói chưa xong thì vẫn là chưa xong." Hàn Thạc thở dài một tiếng, gõ gõ vào chén trà, ra hiệu Ngụy Hằng rót thêm cho mình một chén nữa.
Ngụy Hằng nhấc ấm Tử Sa trên khay trà bằng tre, rót thêm cho Hàn Thạc một chén.
"Vũ nữ đó tại sao lại vu oan cho ta, kẻ đứng sau giật dây là ai, đến nay vẫn chưa tra ra được."
"Có manh mối gì không?"
Hàn Thạc lắc đầu: "Không có." Ngập ngừng một chút, ánh mắt hắn đảo quanh viện của Ngụy Hằng, rồi chỉ vào khóm hoa dừa cạn ở góc sân: "Lúc đó ta say quá, ngay cả dung mạo vũ nữ đó ra sao cũng không nhớ rõ, chỉ nhớ trên trán cô ta có dán một bông hoa điền, hình dáng tựa tựa như bông hoa này."
Thành Cô Tô đang thịnh hành trang điểm hoa điền, dán cũng có, vẽ cũng có, ra đường là thấy nhan nhản, thậm chí ngay cả trong dịch quán Cô Tô cũng rộ lên trào lưu này. Do đó, chút ký ức này của Hàn Thạc đối với vụ án gần như vô dụng.
Ngụy Hằng nhíu mày, nét mặt đột nhiên trở nên nghiêm nghị: "Vụ án ngay cả Tùng Giang Thân cũng khó lòng tra ra, rốt cuộc phía sau ẩn chứa con cá lớn cỡ nào đây."
Hàn Thạc cũng mang vẻ mặt nghiêm trọng: "Cẩm Y Vệ và Đại Lý Tự đều đang dốc toàn lực truy xét."
-
"Sao thế?" Tô Trăn Trăn đứng trước mặt Mục Đán, nghiêng đầu quan sát gương mặt hắn, "Bị ai đánh à?"
Đang yên đang lành một mỹ thiếu niên, mặt lại sưng vù một bên, biến thành con mèo bị ong đốt rồi.
"Đau răng."
Đáng đời, ai bảo thích ăn đồ ngọt cơ.
"Đau lắm không?"
"Ưm..."
Vừa ậm ừ trả lời, Lục Hòa Húc vừa đưa tay với lấy viên kẹo bạc hà mật ong Tô Trăn Trăn để trên bàn, nhưng bị nàng giật lại: "Sưng vù lên thế này rồi mà còn ăn kẹo, không muốn giữ răng nữa à."
"Súc miệng trước đã." Tô Trăn Trăn lấy nước bạc hà tự đun cho Mục Đán súc miệng, sau đó lại bắt hắn dùng bột đánh răng chải răng.
Thời cổ đại đã có bàn chải đánh răng, được gọi là "xoát nha tử", lông bàn chải thường làm bằng lông đuôi ngựa hoặc lông lợn rừng. Bột đánh răng chủ yếu làm từ muối xanh, kết hợp với các loại thảo dược như hòe giác, bạc hà, thạch cao, phục linh... Những gia đình khá giả còn thêm bột ngọc trai, trầm hương... để tăng thêm mùi thơm.
Đánh răng xong, thiếu niên bị Tô Trăn Trăn ấn ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ.
"Để ta xem nào, há miệng ra."
Lục Hòa Húc ngồi trên ghế đẩu, hơi nhón chân nhấc hai chân ghế phía trước lên, rồi há miệng hướng về phía Tô Trăn Trăn.
Tô Trăn Trăn nghiêng đầu nhìn vào trong, thấy sau chiếc răng hàm tận cùng của thiếu niên nhú lên một chiếc mầm răng nhỏ xíu.
Là mọc răng khôn rồi.
May mà không phải sâu răng, nếu không với điều kiện y tế thời cổ đại thì chẳng có phương pháp chữa trị nào tốt, lúc đó một chiếc lây sang hai chiếc thì khổ.
Bốn chiếc răng khôn của Tô Trăn Trăn đã nhổ sạch từ lâu.
Răng khôn mọc thẳng thì không cần nhổ, tiếc là bốn chiếc của nàng đều mọc không tốt, cái thì xiên cái thì vẹo, quan trọng nhất là cứ sưng viêm là lại sưng mặt.
Thời cổ đại kỹ thuật y tế hạn chế, không có môi trường vô trùng và kỹ thuật gây mê, tỷ lệ tử vong khi nhổ răng rất cao.
Tô Trăn Trăn có thể dùng châm cứu để giảm đau cho Mục Đán, nhưng nghĩ đến việc thiếu niên sợ kim châm đành thôi.
Nàng lấy một ít băng phiến nghiền thành bột, dùng đầu ngón tay chấm một chút rồi nhẹ nhàng bôi lên chỗ sưng của thiếu niên.
Lục Hòa Húc ngửa đầu nhìn nàng, hơi nghiêng mặt, chóp mũi sượt qua tay nàng.
Sau khi bôi xong băng phiến, Tô Trăn Trăn lại nâng mặt hắn lên quan sát một lúc.
Đúng là sưng rất rõ.
Thiếu niên vốn có khuôn mặt nhỏ, thon gọn như vầng trăng khuyết, nay một nửa đã thành trăng tròn.
Thật muốn véo một cái.
Không được không được, Tô Trăn Trăn, ý nghĩ này của ngươi thật quá xấu xa.
Nhưng mà dễ thương quá đi mất.
"Nào, uống viên thuốc này."
Tô Trăn Trăn lại lấy ra một viên Ngưu Hoàng Giải Độc Hoàn.
Lục Hòa Húc đưa tay nhận lấy, tống vào miệng rồi uống cùng nước trà.
"Đây là Ngưu Hoàng Giải Độc Hoàn, có tác dụng tiêu sưng thanh nhiệt, mấy ngày nay mỗi ngày uống một lần, không được uống nhiều."
"Ưm."
"Sáng tối nhớ súc miệng, tốt nhất là ăn xong súc miệng ngay."
"Ừm."
Nhìn thiếu niên một tay chống cằm, ngồi đó ủ rũ nghịch mèo, Tô Trăn Trăn ngước mắt nhìn thời tiết.
Trời tạnh mưa rồi.
"Cây trâm chúng ta đặt làm lần trước vẫn chưa đi lấy, hôm nay chàng có rảnh không?"
"Ừm."
Mặt thiếu niên sưng khá rõ, vừa hay trời cũng trở lạnh, Tô Trăn Trăn quàng cho hắn một chiếc khăn choàng cổ bằng nỉ trắng, vừa khéo che đi nửa khuôn mặt đang sưng, chỉ để lộ chóp mũi và đôi mắt đen nhánh.
Đường hơi xa, Tô Trăn Trăn cũng đội cho mình một chiếc mũ nỉ màu trắng.
Đến thành Cô Tô, vì Mục Đán đau răng nên Tô Trăn Trăn không mua đồ ngọt cho hắn nữa. Hai người tìm một quán nhỏ, ngồi xuống gọi hai bát hoành thánh.
Hoành thánh được gói và nấu tại chỗ. Thịt lợn tươi băm nhuyễn, thêm chút muối gia vị, chút hành gừng khử mùi tanh, rồi dùng vỏ bột gói lại, thả vào nước sôi sùng sục. Khi chín, vớt ra bát, rắc thêm nắm hành lá.
"Có ngay, hai bát hoành thánh của hai vị đây."
Chủ quán hai tay bưng hai bát hoành thánh đặt trước mặt Tô Trăn Trăn và Mục Đán.
Trời lạnh, hoành thánh nóng hổi bốc hơi nghi ngút vừa gặp không khí lạnh liền tỏa ra một luồng hơi nóng phả vào mặt.
Tô Trăn Trăn cầm thìa múc một muỗng nước dùng, thổi nhè nhẹ.
Lục Hòa Húc học theo dáng vẻ của nữ nhân, cũng thổi nhè nhẹ nước dùng.
"Chàng ăn hoành thánh bao giờ chưa?"
Lục Hòa Húc lắc đầu.
Thức ăn trong Dịch Đình rất cố định, màn thầu, cơm trắng, cháo là nhiều nhất. Rau củ thường là các loại rẻ tiền như cải thảo, củ cải, chẳng có mùi vị gì, còn thịt thì thường chỉ vào dịp lễ tết mới được ăn vài miếng.
Sau khi lên ngôi Hoàng đế, vì vị giác thoái hóa nên hắn không còn hứng thú với đồ ăn.
Quan trọng nhất là những món ăn bình dân như hoành thánh này không bao giờ được dâng lên trước mặt hắn.
"Ngon lắm đấy."
Tô Trăn Trăn rất thích ăn hoành thánh, vỏ mỏng thịt tươi. Đặc biệt là những ngày trời lạnh, húp một miếng hoành thánh, cả người đều ấm lên.
Ở đây có rất nhiều quán hàng, Tô Trăn Trăn ăn xong một bát hoành thánh đã lửng dạ. Nàng thấy quán bên cạnh bán khoai môn nấu hoa quế liền mua thêm một bát.
Trời lạnh, phải tích trữ chút mỡ để qua đông.
Vì đau răng nên Lục Hòa Húc không có cảm giác ngon miệng, hắn chậm rãi ăn hoành thánh. Thấy Tô Trăn Trăn bưng một bát khoai môn nấu hoa quế tới, ánh mắt khẽ động.
"Muốn ăn một viên không?"
Thiếu niên sưng mặt, giọng nói cũng trở nên yếu ớt. Đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào nàng, bị gió thu thổi qua, gợn lên từng vòng sóng lăn tăn, trông có chút đáng thương.
Tô Trăn Trăn không chịu nổi nhất là mỹ thiếu niên làm nũng.
Nàng dùng thìa múc một viên khoai môn đưa đến miệng Mục Đán.
Lục Hòa Húc kéo chiếc khăn quàng cổ xuống, cúi đầu ăn viên khoai môn nữ nhân dâng tận miệng.
Khoai môn được nấu với đường đỏ, thêm chút tương hoa quế, khi đưa vào miệng có vị ngọt ngào, béo ngậy, cắn một miếng là cảm nhận được độ dẻo bùi của khoai môn.
Khoai môn trơn tuột, chưa kịp nhai đã trôi tuột xuống bụng.
Ăn xong, hai người đến Kim Điền Các lấy hàng.
Hôm nay thiếu niên buộc tóc đuôi ngựa. Tô Trăn Trăn cầm chiếc trâm vàng hình tai mèo ngắm nghía một lúc, sau đó mới đưa tay búi tóc cho Mục Đán và cài trâm lên.
"Tiểu lang quân cài trâm này đẹp quá đi mất." Người bán hàng cầm gương đứng bên cạnh xuýt xoa khen ngợi, "Hôm nay tiệm chúng tôi cũng có nhiều mẫu mới về, tiểu nương tử và tiểu lang quân có muốn xem thử không?"
"Không cần đâu." Tô Trăn Trăn vội vàng từ chối.
Nuôi mỹ thiếu niên đã vét sạch túi tiền của nàng rồi.
Lục Hòa Húc đưa tay lấy chiếc gương có cán từ tay người bán hàng, hơi nghiêng đầu chăm chú ngắm nghía.
Thực ra chiếc trâm này cũng không quá đắt tiền, đối với một đại thái giám như Mục Đán, có lẽ còn chẳng đáng để tâm.
Trâm cài tuy đẹp, nhưng khuôn mặt thiếu niên lại càng làm tôn lên vẻ đẹp của nó.
Hoa tươi xứng giai nhân.
Trâm vàng xứng mỹ thiếu niên.
Tô Trăn Trăn giúp Mục Đán chỉnh lại góc độ để đôi tai mèo dựng đứng lên.
[Đẹp quá đi mất.]
[Đáng yêu quá đi mất.]
Ánh mắt Lục Hòa Húc dời xuống, rơi trên gò má trắng trẻo mềm mại của nữ nhân.
"Có thật lòng muốn tặng ta không?"
Tô Trăn Trăn gật đầu: "Tất nhiên rồi."
Chiếc trâm vàng đắt tiền như vậy, đương nhiên là nàng thật lòng muốn tặng rồi.
Thiếu niên rũ mắt, đầu ngón tay thon dài xinh đẹp v**t v* tai mèo: "Chỉ được tặng cho ta, không được tặng cho ai khác."
Người khác nàng cũng không có tiền mà tặng nữa.
"Được."
Nuôi một người đã tốn bao nhiêu công sức rồi.
Dường như đã nhận được câu trả lời ưng ý, trên môi thiếu niên nở một nụ cười cực kỳ nhạt.
Bên ngoài lại bắt đầu đổ mưa. Lúc Tô Trăn Trăn và Mục Đán ra ngoài trời không mưa, hai người sợ phiền nên không mang ô.
Bên trong Kim Điền Các có bố trí khu vực nghỉ ngơi dành riêng cho khách.
Tô Trăn Trăn và Mục Đán cùng ngồi xuống góc nghỉ ngơi, còn có người mang trà bánh đến mời.
Khu vực nghỉ ngơi nằm cạnh cửa sổ, Tô Trăn Trăn nghiêng đầu nhìn ra ngoài đường, phát hiện có rất nhiều tiểu nương tử dán hoa điền trên mặt.
Đa phần dán ở giữa trán, cũng có người dán ở hai bên má. Chất liệu và hình dáng cũng đa dạng, Tô Trăn Trăn nhìn lướt qua, thấy nhiều nhất là hoa trường xuân màu đỏ.
Cô Tô thịnh hành hoa trường xuân đến vậy sao?
Ánh mắt Tô Trăn Trăn dời xuống, nhìn thấy cả nam giới cũng vẽ hình hoa trường xuân trên mu bàn tay, trên cổ hoặc trên cánh tay.
"Tiểu nương tử, đây là hoa điền tiệm chúng tôi tặng kèm." Người của Kim Điền Các bưng đến một giỏ hoa điền cắt bằng vàng lá, "Ngài và tiểu lang quân có thể tùy ý chọn hai miếng."
Hoa điền bằng vàng lá có rất nhiều kiểu dáng và màu sắc khác nhau. Tô Trăn Trăn chọn một miếng hình hoa bảo tướng, dán lên mu bàn tay mình, rồi hỏi Mục Đán: "Chàng thích miếng nào?"
Vì đau răng nên Lục Hòa Húc có vẻ chẳng màng hứng thú: "Tùy ý."
Vậy lấy miếng này đi.
Tô Trăn Trăn chọn xong, chấm chút nước trà, dán lên trán thiếu niên.
"Hình gì vậy?"
"Chàng đoán xem."
Lục Hòa Húc đưa tay sờ thử, chạm vào các góc cạnh của miếng hoa điền.
"Là con vịt con."
Chết tiệt, sao mà đoán ra được!
Lục Hòa Húc đưa tay chỉ vào chiếc gương lăng kính nhỏ đặt trên bàn.
Tô Trăn Trăn nghiêng đầu, ghé sát vào người thiếu niên, quả nhiên thấy chiếc gương đó đang hướng thẳng vào mặt hắn.
Tô Trăn Trăn: ...
-
Mưa tạnh, Tô Trăn Trăn và Mục Đán bước ra khỏi Kim Điền Các. Khi đi ngang qua một tiệm thuốc, nàng nhớ lại một chuyện mình vẫn luôn đau đáu.
"Lần trước ở miếu Dược Vương, ta tìm thấy một bài thuốc cổ trên bia đá, nói là có thể chữa được chứng du hồn." Ngập ngừng một chút, Tô Trăn Trăn hỏi: "Vẫn chưa biết hiệu quả thế nào, chàng có muốn thử không?"
"Được."
Nghe thiếu niên trả lời dứt khoát, Tô Trăn Trăn có chút ngạc nhiên, sau đó lại lộ vẻ do dự: "Dù sao cũng là bài thuốc cổ, không biết công hiệu ra sao, trong đó còn có vài vị thảo dược độc tính khá mạnh."
Đây chính là lý do khiến Tô Trăn Trăn luôn chần chừ.
Vì không có kinh nghiệm lâm sàng nên bài thuốc này rốt cuộc có tác dụng hay không vẫn là một ẩn số.
"Đợi về Kim Lăng rồi tính, dù sao cũng còn vài vị thuốc chưa tìm được. Đến lúc đó chàng đi hỏi cha nuôi xem có thể xin một ít từ Thái y viện không."
"Ừm."
Tô Trăn Trăn nhìn thiếu niên ngoan ngoãn gật đầu, không nhịn được đưa tay xoa má hắn.
Má Lục Hòa Húc vẫn chưa xẹp, nhưng cũng không sưng to hơn.
Chiếc khăn quàng cổ được hắn kéo lên tận dưới mắt, che đi phần má sưng, chỉ để lộ đôi mắt, hình dán con vịt trên trán, và chiếc trâm vàng tai mèo cài trên búi tóc.
Mỹ nam mình dồn tâm huyết chăm sóc, tình cảm tự nhiên cũng khác hẳn.
[Đệ đệ ngọt ngào.]
[Hôn một cái nào.]
Ánh mắt Lục Hòa Húc nhìn Tô Trăn Trăn chợt thay đổi.
Hai người đang đi trên phố, mặt đường lát đá xanh gồ ghề, đọng vũng nước, đế giày Tô Trăn Trăn bị nước mưa làm ướt sũng. Nàng đang cúi đầu xem giày thì bỗng cảm thấy eo bị ôm chặt, cả người bị kéo tuột vào con hẻm nhỏ phía sau.
Hẻm rất hẹp, chỉ vừa một người lách qua.
Hai người phải nghiêng mình chen chúc bên trong, lưng ép chặt vào tường.
Đa số các con hẻm ở Cô Tô đều như vậy, giống như một hang động, bị bịt kín phía trên, bước vào là tối om như mực, không thắp đèn thì chẳng thấy đường đi.
Lúc này, Tô Trăn Trăn bị thiếu niên ôm chặt trong vòng tay, lưng tựa vào bức tường ẩm ướt.
Nàng không nhìn rõ mặt thiếu niên, nhưng có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực phả lên mặt mình.
Lưỡi bị hôn đến tê dại, Tô Trăn Trăn định hé miệng nuốt nước bọt, thiếu niên lại dùng đầu lưỡi chặn môi nàng, nụ hôn mãnh liệt cướp đoạt hơi thở của nàng.
Tiếng th* d*c của hai người giấu kín trong hẻm nhỏ. Tô Trăn Trăn nghe thấy tiếng bước chân người đi ngang qua ngoài hẻm, giật mình cắn mạnh vào lưỡi Mục Đán.
Thiếu niên khẽ rên lên một tiếng, nhưng dường như lại được tiếp thêm sức mạnh, không lùi mà tiến tới, một tay giữ chặt cằm nàng đẩy sâu nụ hôn.
Tô Trăn Trăn bị hôn đến gần như nghẹt thở, nhưng thiếu niên vẫn không chịu buông tha, mãi đến khi nàng sắp phát khóc mới buông ra cho nàng thở vài hơi. Nhưng chưa kịp để nàng điều hòa nhịp thở, hắn lại tiếp tục hôn.
Mưa tạnh, trên phố dần đông đúc trở lại, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến nghẹt thở trong con hẻm.
Tô Trăn Trăn đỏ bừng mặt, nắm tay Mục Đán bước ra khỏi hẻm.
Môi nữ nhân đỏ mọng, lúc nói chuyện vô tình chạm vào vết cắn nơi khóe môi: "Lần sau đừng làm thế này ở bên ngoài nữa."
[A a a a xấu hổ chết đi được!]
"Là nàng cho ta hôn mà." Thiếu niên từ phía sau xán lại gần, nhìn thấy vành tai nữ nhân vẫn còn vương chút ửng đỏ.
"Nói hươu nói vượn."
[Ta cho phép chàng hôn từ lúc nào!]
"Khoan đã, có phải chàng lại lén ăn kẹo không?" Tô Trăn Trăn đột nhiên dừng bước, đưa tay chọc chọc vào má sưng của hắn qua lớp khăn quàng.
Lục Hòa Húc nhìn lên trời: "Trời lại sắp mưa rồi."
Đánh trống lảng.
-
Mưa thu lại rơi, tí tách đập vào cửa sổ không ngớt.
Chậu than trong phòng đã được nhóm lên, nhưng nhiệt độ vẫn chưa ấm lên.
Tấm màn lụa mỏng manh màu hồng buông rủ xuống tận sàn nhà, những nếp gấp mềm mại trải dài trên mặt đất.
Tô Trăn Trăn bôn ba cả ngày, vốn định thay ga giường mới, nhưng không ngờ vừa ngả lưng xuống giường là cơn buồn ngủ ập đến.
Buồn ngủ thì đi ngủ thôi, việc gì phải ép bản thân thay ga giường làm gì.
"Ngày nở đêm tàn hoa trường xuân, Thánh tôn ban cho thuyền vãng sinh.
Đội đóa hoa tiên tránh ba kiếp, vào cửa huyền diệu lên đài sen!"
Âm thanh ồn ào vang lên xé toạc màn đêm, trên bệ tre cao chót vót đứng sừng sững một nam nhân mặc trường bào màu nguyệt bạch, mặt đeo mặt nạ hoa trường xuân.
Ánh trăng như dải lụa mỏng phủ lên người y, khoác cho y một vầng hào quang của thần linh.
Dưới bệ tre, hàng trăm người đang quỳ rạp, trên người họ đều có dấu ấn của hoa trường xuân.
Họ ngẩng đầu bái lạy vị thần của mình, khuôn mặt tràn đầy sự si mê và cuồng nhiệt.
Trường Xuân Tôn Giả đưa tay, xách lên một vật được bọc trong lớp vải đen tuyền.
Bàn tay nam nhân vô cùng sạch sẽ, trắng trẻo thon dài, những khớp xương rõ ràng, vốn dĩ phải là bàn tay để viết những câu thơ lãng mạn, cùng người đối ẩm dưới trăng, vẽ nên những nét chữ hoa mỹ, vậy mà lúc này lại đang xách một cái túi vải đen bẩn thỉu.
Y rút ra một thanh chủy thủ, thanh chủy thủ ấy từ chuôi đến mũi dao đều được quấn quanh bằng những họa tiết hoa trường xuân tuyệt đẹp.
Y dùng thanh chủy thủ rạch toạc lớp vải đen.
Lớp vải đen bị rách bươm, để lộ ra một cái đầu bê bết máu bên trong.
"Đây là thủ cấp của tên bạo quân, nay dùng thủ cấp này tế trời, dâng lên đất trời, bình an non sông, rạng danh Thanh Hư, đắc đạo trường sinh."
Giọng nói của nam nhân thô ráp nhưng đầy uy lực, tựa như cố tình thay đổi giọng điệu.
Cái đầu kia vẫn còn đang rỉ máu, dòng máu đặc quánh chảy dọc theo kẽ tay nam nhân nhỏ giọt xuống. Y tung cái đầu lên cao, ném vào giàn giáo tre cao hơn ở phía sau, sau đó cầm lấy bó đuốc bên cạnh, châm lửa.
Ngọn lửa hừng hực bùng cháy, nam nhân chậm rãi bước xuống khỏi bệ tre.
Y đứng đó, xuyên qua lớp mặt nạ, ngước nhìn cái đầu bị ngọn lửa nuốt chửng, cuối cùng bị giàn giáo tre sụp đổ đè bẹp dưới cùng, hoàn toàn hóa thành tro bụi trong biển lửa.
Ngọn lửa thật nóng.
Tô Trăn Trăn giật mình tỉnh dậy từ giấc mộng, dường như nàng vẫn còn cảm nhận được mùi khói nồng nặc phả vào mặt và sức nóng thiêu đốt của ngọn lửa hừng hực.
Tô Trăn Trăn nhớ ra đây là một đoạn cốt truyện trong nguyên tác.
Sau khi Triệu Lăng Vân băm vằm tên bạo quân thành bùn nhão, Thẩm Ngôn Từ mang theo thủ cấp của bạo quân tập hợp các tín đồ ở ngoại ô, tiến hành một nghi lễ hiến tế.
Một mặt là để xoa dịu vong linh của triều đại trước, mặt khác cũng là để củng cố thêm vị thế của mình trong lòng các tín đồ.
Sau buổi tế lễ này, tin đồn "Trường Xuân Tôn Giả có pháp lực vô biên, lấy được thủ cấp của bạo quân từ xa ngàn dặm" lan truyền khắp Đại Chu nhanh như tuyết bay.
Các tín đồ càng thêm sùng bái Trường Xuân Tôn Giả, đồng thời sự thống trị của Thẩm Ngôn Từ cũng ngày càng vững chắc.
Hoa trường xuân.
Tô Trăn Trăn mang máng nhớ lại những nam nữ mang dấu ấn hoa trường xuân trên người mà nàng nhìn thấy trên phố ngày hôm qua.
Nếu chỉ có một bộ phận nhỏ mang dấu ấn hoa trường xuân, thì quả thực có chút kỳ lạ, nhưng nếu cả thành Cô Tô đều say mê hoa điền, vậy thì những tín đồ ẩn mình trong đó cũng không còn quá lộ liễu nữa.
Dấu ấn trên người họ đã trở thành một trào lưu mà nam nữ đều có thể bắt chước.
Cho dù quan phủ có nhận ra điều bất thường, muốn truy bắt, thì đối mặt với vô số người mang hoa điền và dấu ấn hoa trường xuân như vậy, cũng chẳng biết phải bắt ai.
Hàng vạn tín đồ tụ tập ở thành Cô Tô để làm gì?
-
Vì giấc mộng đêm qua, Tô Trăn Trăn cảm thấy tâm thần bất ninh.
Nàng tự sắc cho mình một thang thuốc an thần, uống xong mới cảm thấy trái tim đang đập loạn nhịp dần ổn định lại.
Sau đó nàng lại nhớ đến khuôn mặt vẫn còn sưng của Mục Đán. Sau sương giáng tháng Chín là lúc đào hoàng liên tốt nhất. Nàng nhớ phía sau dịch quán Cô Tô có một ngọn núi, không biết có tìm được tung tích của hoàng liên hay không.
Trời mưa suốt mấy ngày, hôm nay cuối cùng cũng hửng nắng.
Tô Trăn Trăn đeo gùi tre vào núi.
Khí núi se lạnh, cành lá rụng lả tả, sương sớm vẫn còn đọng trên ngọn cây. Tô Trăn Trăn mặc áo ấm vào núi, nhưng lúc bước đi vẫn cảm nhận được gió núi buốt lạnh ngấm vào tận xương tủy.
Hôm nay lạnh thật, lại giảm nhiệt độ nữa sao?
Tô Trăn Trăn rụt cổ, kéo chặt chiếc mũ nỉ trên đầu, cầm chiếc xẻng nhỏ tìm kiếm dấu vết của hoàng liên trong núi, cuối cùng cũng tìm thấy dưới một gốc cây.
Vì thổ nhưỡng ở Cô Tô không thực sự thích hợp cho hoàng liên hoang dã sinh trưởng, nên Tô Trăn Trăn cũng chỉ thử vận may, không ngờ lại tìm thấy thật.
Tô Trăn Trăn dùng xẻng nhỏ khẽ đào men theo những chiếc lá xanh mướt, sau đó từ từ bẩy lên, sợ làm đứt rễ.
Lớp đất tơi xốp được lật lên, để lộ ra những rễ hoàng liên phát triển không được tốt cho lắm.
Có còn hơn không.
Tô Trăn Trăn cẩn thận cho hoàng liên vào gùi tre, đang định đi tìm thêm vài loại thảo dược khác thì phía sau lưng đột nhiên vang lên tiếng bước chân.
Nàng theo bản năng quay đầu lại, liền thấy một người ăn mặc như nông phu đứng sau lưng mình từ lúc nào, trên tay cầm một chiếc lưỡi liềm sáng loáng.
Tô Trăn Trăn cúi nhìn, thấy dấu ấn hoa trường xuân trên mu bàn tay người đó.
Nét mặt nàng lập tức trở nên cảnh giác, vô thức nắm chặt chiếc xẻng nhỏ trong tay.
Người nông phu này dò xét Tô Trăn Trăn một lượt, sau đó chậm rãi lên tiếng: "Hoa trường xuân nở."
Mật hiệu?
Mật hiệu là gì nhỉ?
Cái đầu đất này mau nghĩ đi!
"Sương sớm thấm áo."
Không gian xung quanh im lặng trong chốc lát, người nông phu kia nở nụ cười: "Cùng một phe, đến đây, sư muội, chúng ta cùng đi tìm Tôn giả."
Tín đồ trong Thanh Hư Thái Huyền Hội đều gọi nhau bằng sư huynh, sư đệ, sư muội.
Tìm cái gì cơ?
Tô Trăn Trăn vừa định từ chối, liền thấy phía sau người nông phu kia xuất hiện mười mấy người, rõ ràng là đã trốn gần đó từ nãy, chỉ cần nàng nói sai mật hiệu, chắc chắn đã chầu Diêm Vương rồi.
Tô Trăn Trăn đành rụt rè ngoan ngoãn đi theo, nàng lề mề tụt lại phía sau, định tìm cơ hội bỏ trốn, không ngờ vị đại ca nông phu bắt chuyện với nàng lúc nãy lại giơ lưỡi liềm đến bên cạnh nàng: "Sư muội, dấu ấn của muội đâu?"
Tô Trăn Trăn nhìn vị đại ca này khoe dấu ấn trên mu bàn tay hắn.
Nàng nuốt nước bọt: "Ở trước ngực, Trường Xuân Tôn Giả, mãi trong tim ta." Vừa nói, Tô Trăn Trăn vừa đưa tay vỗ vỗ lên ngực mình.
Nghe lời của Tô Trăn Trăn, đám tín đồ lập tức trở nên cuồng nhiệt: "Trường Xuân Tôn Giả, mãi trong tim ta."
Tất cả đều vỗ ngực mình kêu bộp bộp.
Tô Trăn Trăn: ...
Nàng đi theo đám người tiếp tục tiến sâu vào trong núi, cho đến khi đứng trước một hang động bị dây leo che khuất.
Tô Trăn Trăn hít một hơi thật sâu, đi theo vào trong.
Hang động rất sâu, mặt đất trơn trượt, hai bên vách đá có gắn những chân đèn tỏa ra ánh sáng mờ ảo, miễn cưỡng soi sáng con đường phía trước.
Tô Trăn Trăn mấy lần muốn chuồn, đều bị vị đại ca nông phu nhiệt tình gọi giật lại: "Đi sai đường rồi, sư muội."
Tô Trăn Trăn kìm nén cơn xúc động muốn chửi thề, dưới sự giúp đỡ của "sư huynh nhiệt tình", cuối cùng cũng đến được đích cuối cùng.
Đó là một tế đàn ẩn sâu trong rừng núi hoang vu.
Bốn góc tế đàn dựng bốn cột đá cao năm mét, trên cột quấn những sợi xích sắt to và nặng, đầu dây xích được cố định bằng vòng sắt. Đỉnh cột cháy bùng một ngọn lửa màu xanh lam kỳ dị, ánh lân quang lờ mờ, nhuộm không gian xung quanh tế đàn thành một màu xanh lạnh lẽo, hệt như hiện trường của một bộ phim kinh dị kinh phí lớn.
Tiếng kéo xích sắt vang lên, tế đàn đó bắt đầu xoay tròn, vô số bông hoa trường xuân bay ra từ dưới tế đàn đang xoay.
Trong cơn mưa cánh hoa bay lượn đầy trời, một bóng người mặc trường bào màu nguyệt bạch từ từ được nâng lên từ dưới tế đàn.
Đám tín đồ thi nhau quỳ rạp xuống đất, bắt đầu dập đầu bái lạy.
"Ngày nở đêm tàn hoa trường xuân, Thánh tôn ban cho thuyền vãng sinh.
Đội đóa hoa tiên tránh ba kiếp, vào cửa huyền diệu lên đài sen!"
Tô Trăn Trăn cố gắng thu mình vào góc khuất nhất, quỳ theo số đông, đầu óc trống rỗng, lẩm bẩm đọc theo một cách hỗn loạn: "Ờ ờ ờ... hoa trường xuân... ờ ờ ờ... lên đài sen."