Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Gió thu thổi bay rèm cửa hé ra một khe hở, Tô Trăn Trăn theo bản năng rụt người vào trong thùng tắm.
"Đóng cửa."
Không đúng.
"Đóng rèm."
Thời cổ đại không có khóa kéo, người ta thường treo một thanh gỗ phía dưới rèm lều để cố định, xung quanh rèm đính khuy bấm, cả trong lẫn ngoài đều có.
Thiếu niên quay người đi đóng rèm.
Tô Trăn Trăn thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu c** q**n áo.
Bộ đồ ướt sũng được nàng cởi ra, ném ra khỏi thùng tắm, rơi xuống đất, bắn lên những tia nước nhỏ.
Tô Trăn Trăn cầm bồ kết lên bắt đầu tắm.
Ốm mấy ngày nay, nàng nằm trên giường cùng lắm cũng chỉ lau qua mặt mũi chân tay, giờ được tắm nước nóng thoải mái thế này quả là xa xỉ.
Thực ra với thân phận cung nữ thấp kém như nàng, dù ở trong hoàng cung, số lần được tắm rửa thỏa thích thế này cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Mồ hôi lạnh trên người được nước nóng gột rửa sạch sẽ, Tô Trăn Trăn dùng hai tay vò tóc, gội đầu qua loa xong, quay người định lấy khăn lau thì nhìn thấy bóng người đang dựa nghiêng bên rèm cửa.
Tô Trăn Trăn: ...
Cánh tay vươn ra lấy khăn của Tô Trăn Trăn khựng lại giữa không trung.
Nàng từ từ cử động đầu ngón tay, giọt nước đọng trên đó rơi xuống đất.
Nàng rụt tay về, thu cả người vào trong thùng tắm.
"Sao chàng... lại ở trong này."
Nàng ngồi xổm trong thùng tắm, để lộ nửa khuôn mặt, đôi mắt đen láy được hơi nước nóng hun ướt át, ửng lên sắc hồng xinh đẹp. Mái tóc dài được nàng vắt khô, búi qua loa trên đỉnh đầu thành búi tóc nửa ướt nửa khô.
"Nàng bảo ta canh chừng mà."
Tô Trăn Trăn: ... Ta bảo chàng ra ngoài canh chừng! Chứ không phải canh chừng ở bên trong!
"Tắm xong rồi à?"
"... Ừm."
Lục Hòa Húc cử động đôi chân đứng lâu hơi tê mỏi, bước về phía Tô Trăn Trăn.
Trong lều chỉ thắp một ngọn đèn lồng sa, ánh sáng mờ ảo, bóng thiếu niên cao lớn đổ xuống, bao trùm cả người lẫn thùng tắm.
Nàng ngước nhìn hắn.
Nước trong thùng tắm đã không còn nóng nữa, làn nước âm ấm bao bọc cơ thể, hơi nước mịt mờ, không chỗ trốn tránh.
Tô Trăn Trăn cảm giác ngay cả ngón chân mình cũng co quắp lại.
Thiếu niên đứng bên thùng tắm, ánh mắt quét một vòng, rồi vươn tay, cầm lấy thùng nước nóng nhỏ bên cạnh, dội vào thùng tắm.
Thùng nước nóng này không quá bỏng, nhưng đủ để nhiệt độ nước trong thùng tắm tăng lên mức ấm áp dễ chịu.
"Ta tắm xong rồi." Tô Trăn Trăn định nói không cần lãng phí nước nữa, thì cảm giác có một bàn tay bóp lấy gáy nàng.
"Ừm." Giọng thiếu niên hơi khàn, hắn trầm thấp đáp một tiếng, đầu ngón tay v**t v* vùng da sau gáy trắng ngần mềm mại vì ngâm nước nóng của Tô Trăn Trăn.
Trên người nữ nhân thoang thoảng mùi bồ kết thanh mát, hòa quyện với mùi thuốc bắc trong lều, rất dễ chịu.
"Nàng thơm quá."
Thiếu niên ghé sát vành tai nàng, giọng nói như va vào màng nhĩ, Tô Trăn Trăn cảm thấy d** tai hơi đau, như bị ai đó cắn nhẹ.
Vì không mặc gì nên Tô Trăn Trăn theo bản năng né sang một bên.
Bàn tay thiếu niên bóp sau gáy nàng khẽ siết chặt.
Tô Trăn Trăn run rẩy, không biết trốn vào đâu.
Nàng cứ thấy câu nói này quen quen, nhưng không nhớ ra đã nghe ở đâu.
Tô Trăn Trăn hơi nghiêng đầu, môi lướt qua cổ thiếu niên, nàng ngửi thấy trên người hắn thoang thoảng mùi tanh ngọt, như mùi sắt gỉ trộn lẫn mật ong, kỳ quái dính dớp, vừa ngọt vừa lạnh.
Lều nhỏ chật hẹp, không khí không lưu thông, hơi nước bốc lên từ thùng tắm khiến Tô Trăn Trăn hoa mắt chóng mặt.
Tất nhiên, cũng một phần do nàng vừa ốm dậy, sức khỏe chưa hồi phục hẳn mà cứ cố tắm.
Nhưng nàng thật sự không chịu nổi cái mùi hôi hám trên người mình nữa rồi.
Nước trong thùng tắm khá đầy, thiếu niên cúi người đứng bên thùng hôn nàng, Tô Trăn Trăn chân mềm nhũn không ngồi vững nữa, người trượt xuống, hắn một tay ôm lấy eo nàng, vớt nàng lên khỏi mặt nước.
Tô Trăn Trăn bị kéo đứng dậy, nước trên người chảy xuống rào rào, bắn tung tóe ra ngoài một nửa.
Nàng kiễng chân, vòng hai tay qua cổ thiếu niên, dường như muốn vùi mình vào hõm cổ hắn để trốn tránh sự xấu hổ.
Hắn mặc kệ nàng ôm, nghiêng đầu tiếp tục hôn nàng.
Tô Trăn Trăn cố ngửa đầu hít thở, nhưng chỉ hít được không khí loãng và mùi hương trên người thiếu niên.
Bí bách quá, nàng sắp ngất rồi.
Cơ thể nữ nhân lại bắt đầu không trụ vững trượt xuống, cánh tay thiếu niên siết chặt eo nàng, vệt nước ướt đẫm dính sát vào người cả hai, quần áo hắn cũng ướt sũng.
Lục Hòa Húc hôn được một nửa mới phát hiện người ta đã ngất rồi.
Hắn nhìn nữ nhân ngất xỉu trong vòng tay mình, khựng lại một chút, lại hôn thêm mấy cái, rồi hơi cúi người bế bổng nàng ra khỏi thùng tắm.
Tô Trăn Trăn không mặc gì, hắn một tay bế nàng, tay kia với lấy khăn tắm bên cạnh quấn người nàng lại, rồi đặt lên giường.
Búi tóc của nữ nhân đã bung ra, tóc dài ướt sũng dính bết vào người.
Lục Hòa Húc ngồi bên cạnh, chậm rãi gom tóc nàng lại, rồi bắt chước động tác của nàng trước đây, vắt khô tóc cho nàng.
Mái tóc đen nhánh xõa tung trên gối, để lộ chiếc cổ trắng ngần mảnh khảnh của Tô Trăn Trăn, ửng lên sắc trắng hồng.
Ánh mắt Lục Hòa Húc di chuyển xuống dưới, chậm rãi.
Hắn chống cằm, lặng lẽ ngắm nhìn.
Tô Sơn bên cạnh tỉnh dậy, nó không thích nước, thấy dưới đất lênh láng nước b*n r* từ thùng tắm, theo bản năng kêu "meo" một tiếng, thấy không ai để ý đến mình đành kiễng chân nhảy lò cò đi tới.
Tô Sơn ngồi xổm bên giường, thấy Tô Trăn Trăn nằm đó, chân sau lấy đà định nhảy lên thì bị ai đó túm lấy gáy, ném bay xa ba mét.
Tô Sơn lộn một vòng trên không, tiếp đất hoàn hảo.
Nó ngồi xổm đó, l**m l**m móng vuốt, không dám lại gần nữa.
Lục Hòa Húc quay lại nhìn Tô Trăn Trăn.
Hơi nóng từ thùng tắm tan dần, có lẽ nàng thấy lạnh, sắc hồng trên da thịt nhạt đi, chuyển sang màu trắng ngà.
Rất đẹp.
Như bạch ngọc.
Lục Hòa Húc sờ thử, thấy hơi lạnh, hắn đứng dậy, dùng khăn lau khô những giọt nước còn đọng trên người nàng.
Từ đầu đến chân.
Chỉ có một chỗ lau mãi không khô.
Ướt quá.
Lục Hòa Húc giơ ngón tay lên.
Không giống nước.
Là cảm giác dính nhớp.
-
Tô Trăn Trăn ngủ một giấc dậy, phát hiện mình đã mặc quần áo nằm trên giường, người ngợm khô ráo sạch sẽ, chắc là đã được lau người rồi.
Nàng thế mà lại ngất xỉu.
Tô Trăn Trăn xấu hổ trùm chăn kín đầu.
Một phần đúng là do thùng tắm nóng quá, nàng vừa ốm dậy còn yếu nên không chịu nổi, một phần cũng tại Mục Đán.
Hắn hôn sâu quá, nàng hoàn toàn không thở nổi.
Tô Trăn Trăn xấu hổ muốn chết, may mà Mục Đán không có trong lều.
Âm u bao nhiêu ngày, hôm nay trời cuối cùng cũng hửng nắng, Tô Trăn Trăn nhìn ánh nắng chiếu qua khe lều đoán, bệnh sợ nắng của Mục Đán vẫn chưa khỏi, chắc lại trốn vào cái lều nào đó rồi, hơn nữa đêm qua hắn thức trắng đêm chăm sóc nàng, chắc chắn rất mệt.
Tô Trăn Trăn vén chăn ngồi dậy, rồi chợt nhận ra có gì đó sai sai.
Nàng đưa tay sờ ra sau đầu, sờ thấy mái tóc rối bù, tuy ngủ dậy hơi rối, nhưng nàng vẫn lờ mờ sờ ra được hình thù.
Tô Trăn Trăn bật dậy lao đến trước bàn trang điểm, nhìn thấy mình trong gương.
Tóc hai chùm?
Đồ xấu xa.
-
Trời quang mây tạnh, Cẩm Y Vệ ngừng truy bắt người tung tin đồn "trời phạt", đám mây u ám bao phủ trong lòng mọi người dần tan biến theo ánh nắng ấm áp.
Trong lều đế vương kín mít, một ngọn đèn lưu ly chân đứng đặt ở góc lều, soi sáng không gian tối tăm.
Lục Hòa Húc ngồi sau ngự án, trước mặt bày tấu chương mấy ngày nay.
Hắn chậm rãi lật một trang, ánh mắt lại lơ đãng nhìn xuống đầu ngón tay mình, bắt đầu thất thần.
Lục Hòa Húc theo bản năng vê vê đầu ngón tay, rồi tiếp tục xem tấu chương.
Một lát sau, Ngụy Hằng vội vã đi vào, thấy Lục Hòa Húc ngồi sau ngự án liền vội vàng hành lễ thỉnh an: "Bệ hạ."
Lục Hòa Húc không ngẩng đầu lên: "Ảnh Nhất nói với ngươi rồi chứ."
"Vâng." Ngụy Hằng gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc, "Ý của Bệ hạ là, trong Cẩm Y Vệ có lẫn người của Tuần phòng doanh?"
Đây là chuyện lớn, người thông minh nhìn qua là biết Triệu Lăng Vân muốn làm gì.
Hắn muốn mưu phản, giết vua.
"Nô tài lập tức điều cấm quân tới ngay."
"Không vội." Lục Hòa Húc uống một ngụm trà nguội, thấy vị nhạt nhẽo, hắn múc thêm một thìa mật ong, nghĩ ngợi một lát lại múc thêm thìa nữa, rồi cầm thìa khuấy đều.
Mật ong vàng nhạt tan trong trà nguội, Lục Hòa Húc uống một ngụm, mới chậm rãi nói: "Ngụy Hằng, đánh rắn động cỏ không tốt đâu."
Ngụy Hằng hiểu ý Lục Hòa Húc.
"Vâng, nô tài đã hiểu."
-
Một ngày của người hướng nội năng lượng thấp bắt đầu.
Vẫn chưa dậy.
Có phúc thì hưởng, không có phúc cũng phải cố mà hưởng.
Tô Trăn Trăn nằm trên giường ăn uống ngủ nghỉ mấy ngày liền, ngày nào cũng ăn như heo chưa xuất chuồng. Tuy lúc ốm chán ăn một chút, nhưng có thể khắc phục.
Mặt mũi chân tay sờ vào thấy có da có thịt hẳn lên.
Vẫn phải vận động chút thôi.
Tô Trăn Trăn cầm một cái đai lưng chơi với Tô Sơn.
Tô Sơn đứng bằng hai chân sau vồ lấy cái đai lưng rủ xuống, mấy lần bắt được rồi lại bị Tô Trăn Trăn giật lại.
Tô Trăn Trăn cầm đai lưng xoay vòng quanh người, Tô Sơn chạy theo nàng mấy vòng, chóng mặt quá nằm bẹp xuống đất thở, rồi bất ngờ chồm lên vồ lấy chiếc hoa tai Tô Trăn Trăn làm rơi dưới đất.
Đó là một chiếc hoa tai ngọc trai, Tô Sơn có vẻ rất hứng thú với viên ngọc trai trên đó.
Nó dùng chân khều khều chơi đùa.
Tô Trăn Trăn cũng kệ nó chơi, lơ đễnh một cái quay lại đã thấy Tô Sơn chui tọt vào gầm tủ quần áo khều khều.
Gầm tủ quần áo có một khe hở rất hẹp, chân mèo cũng không chui lọt.
Tô Trăn Trăn cúi người nhìn, không thấy rõ, lại ngồi xổm xuống nhìn, cuối cùng nằm bò ra đất nhìn.
Quả nhiên, chiếc hoa tai ngọc trai của nàng bị khều vào trong đó rồi.
Cái tủ quần áo này làm bằng gỗ thịt, chạm khắc hoa văn đơn giản, nhìn thớ gỗ là biết rất chắc chắn.
Tô Trăn Trăn thử một chút, không xê dịch nổi.
Để đấy đợi bố mày đến nhé.
Tô Trăn Trăn bỏ cuộc rất nhanh, không cần thiết phải cố chấp với việc mình không làm được.
Vận động xong rồi, ngủ nướng tiếp thôi.
Trời thu mát mẻ, tối cũng sớm.
Trời vừa sẩm tối, Tô Trăn Trăn đang ngồi trong lều trêu Tô Sơn thì thấy thiếu niên xách đèn lưu ly đi tới từ xa.
Thiếu niên càng đến gần, ánh mắt Tô Trăn Trăn càng không tự chủ được dán vào môi hắn.
Màu môi Mục Đán rất đẹp, đỏ hồng tự nhiên, sau khi hôn xong màu sẽ đậm hơn, như trái anh đào chín nẫu.
Tô Trăn Trăn nhớ lại chuyện mình bị hôn đến ngất xỉu tối qua, vội vàng đỏ mặt quay đi: "Hoa tai của ta bị Tô Sơn khều vào trong gầm tủ rồi, ta không bê nổi cái tủ này."
Đôi khi trốn tránh mới là cách tốt nhất để tránh xấu hổ.
Lục Hòa Húc đứng trước tủ, đưa tay thử độ nặng, rồi nói với Tô Trăn Trăn: "Yếu quá."
Tô Trăn Trăn: ... Bao giờ cha mẹ mới chấp nhận sự tầm thường của con cái đây.
Chẳng phải do chàng quá khỏe sao!
Lục Hòa Húc một tay nhấc cái tủ vác lên vai, chuyển sang chỗ khác, thậm chí đèn lưu ly trên tay cũng không thèm bỏ xuống.
Tô Trăn Trăn: ...
"Cái đó... dưới gầm giường cũng có..."
Lục Hòa Húc đi tới, một tay nhấc bổng chiếc giường lên.
Tuy biết thiếu niên sức lớn nhưng thế này thì quá đáng lắm rồi, quả thực vượt quá phạm vi người thường.
"Bốn ngón tay được không?" Tô Trăn Trăn tò mò.
Lục Hòa Húc cau mày, buông một ngón tay ra.
"Ba ngón thì sao?"
"Hai ngón?"
"Một ngón!"
Thiếu niên nghiêng đầu nhìn Tô Trăn Trăn mắt sáng lấp lánh, như muốn nói: Có ý nghĩa gì không?
Đúng là chẳng có ý nghĩa gì cả.
Một hơi tìm hết hoa tai, trâm cài, đồ chơi bị Tô Sơn khều lung tung ra, Tô Trăn Trăn tiện thể dọn dẹp lều một chút.
Lục Hòa Húc mở tủ quần áo hôm qua mới dọn dẹp xong.
Một đống quần áo từ bên trong ùa ra, Tô Sơn vui vẻ chạy tới chui vào trong.
Tô Trăn Trăn hơi ngượng, vội vàng nhét cả mèo lẫn quần áo trở lại.
"Cái đó, chàng dùng bữa tối chưa?"
"Chưa."
Vừa hay nàng cũng chưa ăn.
"Ta nhớ đằng kia có một rừng hồng, không biết chín chưa nữa."
Ngay ngày đầu tiên đến đây, Tô Trăn Trăn đã tăm tia rừng hồng đó rồi.
"Hồng hái xuống ăn luôn được, còn có thể nướng, hoặc làm hồng treo gió, mứt hồng."
"Ừm."
Lục Hòa Húc đã cầm đèn lưu ly đứng đợi nàng ở cửa lều.
-
Vì Hoàng đế xuất hành nên khu vực xung quanh bị cấm người ngoài ra vào nghiêm ngặt.
Rừng hồng này nằm ngay ranh giới tuần tra của Cẩm Y Vệ.
Tô Trăn Trăn và Mục Đán có lệnh bài, đi lại thông suốt.
"Sao mãi chưa đến thế?"
Tô Trăn Trăn cảm thấy mình đã đi được một quãng đường rất dài, nàng đưa tay nắm lấy tay Mục Đán.
[Ngón tay dài thật.]
Rõ ràng lúc đứng trước lều nhìn rừng hồng thấy rất gần, sao giờ đi mãi chưa tới nơi?
Lục Hòa Húc liếc nhìn nàng.
"Đến rồi."
Thiếu niên giơ cao đèn lưu ly, Tô Trăn Trăn ngước mắt nhìn, quả nhiên thấy rừng hồng phía trước.
Ánh trăng mờ nhạt, quét qua vỏ hồng, Tô Trăn Trăn lại gần, phát hiện mấy quả hồng trên ngọn cây cao nhất đã bị chim ăn mất một nửa, lộ ra thịt hồng mọng nước bên trong.
Đêm đen như mực, Tô Trăn Trăn bảo Mục Đán giơ cao đèn lưu ly lên.
Ánh đèn chiếu xuống, vừa vặn rọi vào cây hồng trĩu quả trước mặt.
Có lẽ do hướng nắng nên cây này phát triển tốt nhất.
Tô Trăn Trăn kiễng chân hái hồng, thấy hơi thấp, may mà bên cạnh có tảng đá, nàng bèn trèo lên đứng.
Tô Trăn Trăn hái hai quả, đưa cho Mục Đán một quả.
"Vừa nãy đi qua đây hình như có suối nước đúng không?"
Tô Trăn Trăn theo Mục Đán quay lại một đoạn, quả nhiên có một hồ nước suối trong veo.
Nước suối chảy từ vách đá xuống, tụ lại thành hồ nước nhỏ này.
Lục Hòa Húc đặt đèn lưu ly lên tảng đá, ánh đèn hắt xuống mặt nước, phản chiếu lấp lánh.
Tô Trăn Trăn rửa hồng bằng nước suối, rồi nóng lòng cắn một miếng.
Ọe.
Chát muốn chết, tiêm thuốc ngọt vào đi.
Hồng này không ăn được, chát quá.
Tô Trăn Trăn cầm quả hồng cắn dở quay sang nhìn Mục Đán.
Thiếu niên còn nhanh hơn nàng, Tô Trăn Trăn nghi ngờ hắn còn chưa rửa, không biết có phải lén cắn trộm lúc đi đường không?
Bắt gặp ánh mắt Tô Trăn Trăn, thiếu niên đã vứt quả hồng đi đâu mất rồi gật đầu: "Khó ăn lắm."
Tô Trăn Trăn nghĩ, vị giác phục hồi cũng có cái hại.
Tiếng nước róc rách, Tô Trăn Trăn cúi đầu nhìn xuống đất, vừa nãy nàng cảm giác như giẫm phải cái gì đó.
Nàng cúi người nhặt lên, soi dưới ánh đèn lưu ly.
Hình như là... hạt dẻ?
Tô Trăn Trăn nhìn sang bên cạnh, quả nhiên thấy mấy cây hạt dẻ dại.
Dã ngoại đúng là tốt thật, nhất là mùa thu, đúng mùa quả chín, hạt dẻ nâu chín rụng đầy đất.
So với quả hồng xanh chát xít kia thì hạt dẻ này rõ ràng là ăn được.
"Là hạt dẻ này, chúng ta mang về nướng ăn đi." Tô Trăn Trăn giơ hạt dẻ lên khoe với thiếu niên, rồi hào hứng nói: "Chàng rung cây, ta nhặt hạt."
Lục Hòa Húc đứng dậy, đi đến bên cây hạt dẻ, đưa tay rung một cái.
Thiếu niên sức lớn, cành cây to tướng trong tay hắn như cây trúc nhỏ, từng chùm hạt dẻ to đùng bọc trong lớp vỏ gai xanh rụng rào rào như mưa.
"Đủ rồi, đủ rồi."
Tô Trăn Trăn xua tay ngăn thiếu niên tiếp tục tạo mưa hạt dẻ, rồi vội vàng ngồi xổm xuống nhặt.
Để hái hồng, nàng còn mang theo một cái giỏ nhỏ, dọc đường đều do Mục Đán đeo. Hồng thì chẳng ăn được miếng nào, lại được một giỏ hạt dẻ đầy ắp.
Tô Trăn Trăn ném hạt dẻ vào giỏ, loáng cái nàng và Mục Đán đã nhặt đầy một giỏ.
Hai người bội thu trở về.
"Bao giờ hồng mới ăn được?"
Thiếu niên xách giỏ hạt dẻ, nghiêng đầu hỏi Tô Trăn Trăn đi bên cạnh.
Tô Trăn Trăn nghĩ ngợi: "Chắc nửa tháng nữa."
Hai người về đến lều nhỏ, bóc lớp vỏ gai xanh bên ngoài hạt dẻ ra trước, rồi lấy nước suối rửa sạch, cuối cùng bới tro nóng trong bếp lò vừa tắt chưa lâu ra chậu.
Tô Trăn Trăn bảo Mục Đán khía hình chữ thập lên mỗi hạt dẻ.
"Làm thế này lúc nướng hạt dẻ sẽ không bị nổ."
Tô Trăn Trăn vùi hạt dẻ Mục Đán đã khía xong vào tro nóng nướng.
"Chúng ta làm thêm một nồi hạt dẻ rang nữa nhé."
Tô Trăn Trăn chỉ đạo Mục Đán đi lấy ít cát thô về rang hạt dẻ.
Cát thô nhanh chóng được mang về, lại còn được rửa sạch sẽ.
Tô Trăn Trăn đổ cát vào nồi, đợi bếp lò làm nóng cát xong thì đổ hạt dẻ vào, rồi rưới nước mật ong quanh thành nồi.
"Được rồi, rang đi."
Tô Trăn Trăn giao nhiệm vụ gian khổ này cho Mục Đán.
Thiếu niên ngồi trên ghế đẩu nhỏ, một tay cầm xẻng đảo, một tay trêu mèo.
Mùi thơm hạt dẻ lan tỏa trong lều, cát nóng rang vỏ hạt dẻ nứt ra vàng rộm, mật ong bọc lấy cát cọ xát lên vỏ hạt dẻ tạo thành lớp đường bóng bẩy, vị mật ong theo khe nứt thấm vào trong.
"Được rồi đấy." Tô Trăn Trăn nhìn qua, tắt bếp lò, tiện thể bới luôn đống hạt dẻ vùi trong tro nóng ra.
So với đống hạt dẻ nướng tro xám xịt, thiếu niên rõ ràng hứng thú với hạt dẻ bọc mật ong hơn.
Vị mật ong thấm vào hạt dẻ, từng hạt căng mọng được rang chín mềm ngọt bùi, ăn vào thấy vị ngọt ngào của mật ong.
Mềm quá, ngọt thơm quá.
Tô Trăn Trăn và Mục Đán ngồi cùng nhau, mỗi người một cái ghế đẩu nhỏ, quây quần bên nồi bóc hạt dẻ ăn.
Hai người bóc đến đen nhẻm đầu ngón tay.
Hạt dẻ rang mật ong trong nồi hết rồi, Lục Hòa Húc bèn bưng một bát mật ong ra, ném hạt dẻ nướng vào, rồi chấm mật ong ăn.
Đúng là sành ăn thật.
Tô Trăn Trăn quay đầu, thấy khóe môi thiếu niên dính tro.
Nàng đưa tay lau khóe môi cho hắn: "Mèo con tham ăn."
"Meo..." Tô Sơn đang ngủ bên bếp lò kêu một tiếng.
Lục Hòa Húc đưa tay lau khóe môi mình.
Càng đen hơn.
Tô Trăn Trăn cười tít mắt, khoảnh khắc tiếp theo, thiếu niên nghiêng người tới, má kề má cọ qua mặt nàng, môi hôn lên, nàng trốn thế nào cũng không thoát.
-
Chỉ còn vài ngày nữa là đến lễ tế mùa thu, ai nấy đều tất bật chuẩn bị, ngay cả Tô Trăn Trăn - kẻ có quan hệ ô dù cũng bị giao việc.
Thực ra với thân phận đối thực của thái giám quyền lực như nàng, vốn chẳng đến lượt nàng phải làm việc, nhưng vụ "trời phạt" vừa rồi giết nhiều người quá, nhân sự thiếu hụt trầm trọng.
Việc Tô Trăn Trăn được giao là vào Hoàng Miếu lau chùi tế khí.
Việc tu sửa chính điện Hoàng Miếu sắp hoàn thành, tế khí được cất trong kho tế khí, đợi đến ngày tế lễ mới được bày ra hết.
Công việc của Tô Trăn Trăn và mấy cung nữ thái giám khác là lau chùi tế khí trong kho.
Đây là một nhà kho rộng năm gian, sâu một gian, bên trong bày hàng trăm món tế khí.
Nhỏ như thìa múc canh, lớn như đỉnh đồng, chuông biên chung.
Tô Trăn Trăn được phân công lau chùi tế khí loại bình rượu.
Lau từ sáng đến tối mịt mới được nghỉ.
Việc thì không mệt, chỉ hơi nhàm chán và căng thẳng thần kinh.
Dù sao mấy thứ này cũng cực kỳ đắt tiền, làm hỏng hay làm mất là mất đầu như chơi.
Có người quản lý kho tế khí, ngày nào cũng kiểm kê lại một lượt để tránh mất mát thiếu sót.
Tô Trăn Trăn đứng cùng các cung nữ thái giám khác, yên lặng chờ quản sự đến đăng ký tế khí hôm nay.
Vào thu rồi, trời tối sớm.
Tô Trăn Trăn không thích đêm thu muộn, nhìn cứ thấy lòng hoang vắng.
Cửa kho tế khí bị Cẩm Y Vệ đẩy ra, trời đã tối, thiếu niên xách đèn lưu ly bước vào.
Tô Trăn Trăn ngẩn người.
Ánh mắt Lục Hòa Húc lướt qua mặt Tô Trăn Trăn, rồi chậm rãi đặt đèn lưu ly lên bàn, nhận lấy sổ đăng ký từ tay Cẩm Y Vệ bên cạnh, đối chiếu từng món tế khí trong kho để kiểm kê.
Thiếu niên đã thay một bộ áo dài cổ tròn màu đỏ phù hợp với thân phận, thắt lưng ngọc, đầu đội mũ cánh chuồn chế tác tinh xảo, vành mũ ép sát trán, tôn lên ngũ quan tinh xảo xinh đẹp.
Đây là lần đầu tiên Tô Trăn Trăn nhìn thấy dáng vẻ làm việc của Mục Đán.
Nàng còn đang ngẩn ngơ thì thiếu niên đã đi đến trước mặt nàng.
Lục Hòa Húc liếc nhìn tế khí bày sau lưng Tô Trăn Trăn, thản nhiên nói: "Tế khí đầy đủ."
Coi như qua cửa.
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của thiếu niên, Tô Trăn Trăn có cảm giác người quen giả làm sếp.
Được rồi, hắn đúng là sếp của nàng thật.
Đi làm thành đối thực với sếp?
"Kiểm tra xong, không có vấn đề gì."
Dứt lời, đám thái giám cung nữ trong kho thở phào nhẹ nhõm, lần lượt cúi đầu tan làm ra về.
Tô Trăn Trăn đi cuối cùng, đi được ba bước lại quay đầu nhìn Mục Đán một cái.
Lục Hòa Húc cầm chìa khóa, đợi mọi người ra hết, dưới sự giám sát của Cẩm Y Vệ, khóa cửa kho tế khí lại.
Cung nữ và thái giám không được phép nán lại trong Hoàng Miếu.
Tô Trăn Trăn đi thẳng ra khỏi Hoàng Miếu, đứng đợi ở cổng một lúc thì thấy Mục Đán chậm rãi đi tới từ phía sau.
Tô Trăn Trăn luôn cảm thấy thiếu niên hợp với những màu sắc rực rỡ.
Ví dụ như đỏ, hồng, vàng sáng.
Tất nhiên không phải nói những bộ quần áo trước kia hắn mặc không đẹp, chỉ là không đẹp bằng những màu có độ bão hòa cao này.
Tô Trăn Trăn vẫn nhớ dáng vẻ hắn mặc hỉ phục đỏ.
Tuy đẹp nhưng tiếc là kiểu dáng chất liệu bộ hỉ phục đó thực sự không xứng tầm.
"Sao trước kia chàng không mặc bộ này?"
Trong Hoàng Miếu trống trải, chỉ còn lại Cẩm Y Vệ tuần tra.
"Ngày thường không tiện."
Lục Hòa Húc mượn cơ hội này để thăm dò xem trong Cẩm Y Vệ rốt cuộc trà trộn bao nhiêu người của Tuần phòng doanh.
Hiện tại xem ra số lượng không nhiều lắm.
Lục Hòa Húc đi bên cạnh Tô Trăn Trăn, đang suy nghĩ chuyện này thì ánh mắt chợt liếc về phía nàng.
Trang phục cung nữ mùa thu năm nay màu xanh nhạt, thêu hoa và bướm, áo ngắn váy dài, chiết eo tôn dáng, trông thanh tân trang nhã.
Tô Trăn Trăn vốn là mỹ nhân hệ thanh thuần, trên tóc cũng chẳng cài trâm gì cầu kỳ, chỉ có một cây trâm ngọc trai đơn giản, mặc bộ cung nữ phục mùa thu này càng thêm thanh tú đáng yêu, mắt sáng cười tươi, không chút tà niệm, đứng đó đoan trang thục nữ.
[Màu đỏ thật đẹp.]
[Cho ta sờ chút đi.]
[Cho ta sờ chút đi.]
[Cho ta sờ chút đi.]