Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Chương 28: Nghĩ cũng không được sao?

Trước Tiếp

 

Tô Sơn tan chảy dần trong chiếc đĩa nhỏ.

Thiếu niên chẳng buồn động đến, lại thành ra hời cho con mèo trắng nhỏ.

Mèo con ngồi xổm bên bờ hồ, vẫy đuôi, cúi đầu l**m láp.

Có lẽ vì Tô Sơn có vị sữa béo ngậy nên nó ăn rất ngon lành.

Tô Trăn Trăn bị Mục Đán đè trong hồ, hồ vốn đã nhỏ, tay nàng quơ quào lung tung, nắm trúng mái tóc đen của thiếu niên bồng bềnh trên mặt nước.

Mái tóc đen dày mượt, ướt sũng quấn lấy ngón tay nàng như dải lụa trải rộng.

Lục Hòa Húc một tay nâng cằm nàng, tay kia dẫn tay nàng trượt xuống.

"Có thể nhìn."

[Nhìn cái gì?]

Lục Hòa Húc rũ mắt, giữ chặt lấy cơ thể Tô Trăn Trăn đang định trèo ra khỏi hồ, hắn đè hờ lên người nàng, hơi thở nóng hổi phả ra khiến xương cốt nàng cũng như muốn tan chảy tê dại.

Đầu ngón tay Tô Trăn Trăn đặt trên thành hồ cũng dâng lên cảm giác tê dại kỳ lạ, nàng nhớ lại lúc nãy hai người ở trên bàn, thiếu niên cắn nhẹ đầu ngón tay nàng, ngón tay nàng trượt từ lông mày hắn xuống, s* s**ng khắp khuôn mặt hắn.

"Có thể nhìn."

Thiếu niên lặp lại lần nữa.

Hắn cụp mắt nhìn nàng, đôi mắt ấy chứa đựng ánh trăng và ánh sáng dịu dàng hắt ra từ mái hiên, như vòng xoáy hút hồn phách nàng vào.

Sắc đẹp làm mờ lý trí.

Đầu óc Tô Trăn Trăn bắt đầu mơ hồ, nàng nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp.

Ánh mắt nàng trượt từ gò má ướt át của thiếu niên xuống, nhìn thấy yết hầu không mấy rõ ràng và chiếc cổ của hắn.

Cổ của hắn thực sự rất gợi cảm.

Vừa có sự dẻo dai của thiếu niên, lại vừa không thiếu cảm giác mạnh mẽ.

Tô Trăn Trăn bắt chước động tác lúc trước của thiếu niên, vươn bàn tay trắng nõn mềm mại, nhẹ nhàng nâng cằm hắn, rồi lần theo vệt nước chảy trượt xuống, nắm lấy cổ hắn.

Thiếu niên rõ ràng cảm thấy hơi khó chịu, nhưng không giãy giụa, chỉ dùng đôi mắt đẫm lệ nhìn nàng.

Cổ Mục Đán rất mảnh, đường nét gọn gàng thanh thoát, làn da trắng bệch đến mức có thể nhìn thấy những mạch máu xanh nhạt ẩn hiện. Khi hắn thở, da thịt bên cổ cũng phập phồng theo, toát lên vẻ yếu đuối mong manh như chỉ cần bóp nhẹ là gãy.

[Cổ nhỏ quá.]

[Yếu ớt thật đấy.]

Tô Trăn Trăn không kìm được dùng đầu ngón tay miết nhẹ, làn da trắng bệch nơi đó lập tức hằn lên vết đỏ.

Hóa ra da hắn còn mỏng manh hơn cả nàng sao?

Vì động tác ngửa đầu nên nốt ruồi đen trên cổ thiếu niên lúc này trông vô cùng gợi cảm, Lục Hòa Húc khẽ khép mắt, chịu đựng cảm giác rung động kỳ lạ này.

Hắn vô thức áp sát người tới, tay Tô Trăn Trăn liền theo động tác của hắn tiếp tục trượt xuống.

Y phục trên người thiếu niên đã bị nước làm ướt sũng, dán chặt vào da thịt, để lộ mảng lớn xương quai xanh.

Bàn tay nữ nhân du tẩu trên người, bàn tay Lục Hòa Húc chống bên thành hồ vô thức siết chặt.

Hắn nghe thấy tiếng th* d*c nặng nề của chính mình.

Lục Hòa Húc cúi đầu tìm kiếm đôi môi nữ nhân.

Đôi môi lành lạnh áp tới, Tô Trăn Trăn vẫn đang chìm đắm trong cơn mê man, không hề từ chối.

Bên cạnh, con mèo trắng nhỏ l**m xong đĩa Tô Sơn vẫy vẫy cái đuôi, cái đuôi dài thon thả rơi xuống nước, rồi lại nhanh chóng giơ lên vẫy mạnh, phát ra tiếng kêu mềm mại đáng yêu.

"Meo~"

Tiếng mèo kêu vang lên rõ mồn một trong khoảng sân yên tĩnh, phá tan bầu không khí kiều diễm kỳ lạ này.

Tô Trăn Trăn bừng tỉnh.

Nàng nghiêng đầu đẩy người ra, trên môi vẫn còn vương lại hơi thở ẩm ướt của thiếu niên: "Cái đó, thuốc của ta sắp cháy rồi."

Hắn đã thỏa mãn nguyện vọng của nàng rồi.

Nàng vẫn trốn tránh hắn.

Màu mắt Lục Hòa Húc lập tức trở nên u ám.

Tô Trăn Trăn nhoài nửa người ra khỏi hồ, lại bị thiếu niên kéo giật lại.

Nước bắn tung tóe, mèo trắng kêu "meo" một tiếng rồi chạy biến.

Tô Trăn Trăn bị đè vào thành hồ, thiếu niên đè lên người nàng, dán chặt vào lưng nàng, áp lực vô hình từ bốn phía ập xuống, Tô Trăn Trăn theo bản năng run rẩy hàng mi, giọt nước đọng trên mi mắt ngưng tụ lại, hóa thành giọt lệ trong suốt, lăn dài trên gò má mịn màng.

Tô Trăn Trăn cảm thấy ngón tay thiếu niên đang trượt dọc theo cổ nàng xuống dưới.

Đầu ngón tay hắn rất lạnh, móng tay có lẽ đã lâu không cắt, hiện lên màu trắng hồng trong suốt, nhìn vào càng khiến ngón tay thêm thon dài, như những cánh hoa sen đang nở rộ.

Đầu ngón tay sắc nhọn màu hồng lướt qua da thịt nàng, như muốn mổ bụng moi gan người ta vậy.

Lục Hòa Húc đè lên người Tô Trăn Trăn, nhớ lại câu nói thoáng qua trong đầu nữ nhân lúc ngồi trên bàn.

[Muốn quá... buộc tóc hai bên lần nữa.]

Hắn nhắm mắt lại, nói: "Có thể buộc, tóc hai bên."

Hả?

-

Thật sự được sao?

Tô Trăn Trăn đứng sau bàn trang điểm, thiếu niên đã thay bộ đồ ướt sũng ra.

Tuy hắn không thường xuyên về ở, hai người thành thân rồi vẫn ở riêng, nhưng từ sau lần Mục Đán phát bệnh rối loạn phân ly, trong phòng hắn dần xuất hiện thêm một số đồ dùng thường ngày.

Ví dụ như một chiếc đèn lưu ly hoa sen dây leo thích hợp để bàn, trong tủ có hơn chục bộ quần áo thái giám giống hệt nhau, giày tất đơn giản, sách vở, đồ dùng vệ sinh cá nhân...

Tóc thiếu niên đã xõa tung, vì buộc hơi lâu nên nhìn hơi xoăn nhẹ.

Mái tóc đen dài buông xuống tận eo, như tấm vải đen phủ lên thân hình gầy gò của hắn.

Tô Trăn Trăn cầm chiếc lược gỗ chải tóc cho Mục Đán.

Tóc hắn chưa khô hẳn, Tô Trăn Trăn đặt lược xuống, dùng khăn bông lau khô cho hắn.

Thiếu niên ngồi đó cau mày, ngón tay đặt trên đầu gối co rúm lại.

"Đau quá à?"

Lau khô tóc thì phải dùng chút lực chứ.

"Không."

"Không đau à?"

"... Không."

Thiếu niên nhả từng chữ một, như đang kìm nén điều gì.

Tô Trăn Trăn nhận được câu trả lời khẳng định, tiếp tục làm việc.

Tóc Mục Đán vừa dày vừa đen, lượng tóc này thực sự khiến người ta ghen tị.

Cuối cùng cũng lau khô tóc cho Mục Đán, Tô Trăn Trăn cũng toát cả mồ hôi.

Nàng dùng ngón tay tách từng lọn tóc cho hắn, để hong khô.

Chiếc giá gỗ vốn dùng để treo quần áo bị nàng bê ra phơi tóc cho thiếu niên.

Mái tóc dày nặng vắt trên giá gỗ, gió hè thổi qua.

Vì trời nóng nên tóc thiếu niên khô rất nhanh.

Tô Trăn Trăn nhìn Mục Đán một tay chống cằm, ngoan ngoãn ngồi trước bàn trang điểm mặc nàng muốn làm gì thì làm, không nhịn được lại hỏi: "Thật sự được sao?"

Thiếu niên khẽ mở mắt, ánh mắt chạm phải ánh mắt Tô Trăn Trăn trong gương.

Trong tấm gương không quá rõ nét, ánh mắt hai người giao nhau.

Lục Hòa Húc mở miệng: "Được."

[Vậy thì ta không khách sáo nữa nhé.]

Tô Trăn Trăn cầm lược lên, chải mượt tóc cho Mục Đán, rồi chia làm hai nửa.

"Chàng muốn dây buộc tóc màu gì?"

Tô Trăn Trăn vừa chia tóc cho thiếu niên vừa hỏi.

Thiếu niên nhắm mắt, không phản ứng.

Tô Trăn Trăn nghĩ ngợi, lấy từ ngăn kéo nhỏ dưới bàn trang điểm ra một nắm dây buộc tóc.

Nàng nhìn đám dây buộc tóc đủ màu sắc, đầu tiên lấy cái màu xanh lục ướm thử lên tóc thiếu niên.

Đẹp thì đẹp đấy, nhưng màu hơi tối.

Lại lấy cái màu đỏ.

Rực rỡ thì rực rỡ đấy, nhưng màu hơi chói.

Cuối cùng nàng chọn một cái màu hồng phấn.

Quá hoàn hảo.

Tô Trăn Trăn buộc cho thiếu niên một bên trước.

"Có chặt không?"

Nàng sợ làm đau da đầu mỏng manh của thiếu niên.

Trong phòng Tô Trăn Trăn ngập tràn mùi hương của nàng, mùi thảo dược thoang thoảng xen lẫn chút hương thơm nhàn nhạt đặc trưng của nữ nhân.

Lục Hòa Húc ngửi mùi hương này, tinh thần bất ngờ dịu lại, nhưng thay vào đó là một cảm giác khác, hắn bình tĩnh lại, chậm rãi đáp một câu: "Không chặt."

Hôm đó buộc chặt hơn nữa đi.

Da đầu truyền đến lực kéo căng, Lục Hòa Húc mở mắt, ngửa đầu nhìn Tô Trăn Trăn phía sau.

"Chặt quá à?" Tô Trăn Trăn hơi chột dạ, nới lỏng tay ra một chút.

Lục Hòa Húc hít sâu một hơi, lại nhắm mắt: "Tiếp tục."

Ồ.

Thực ra hứng thú của Tô Trăn Trăn mới chỉ bắt đầu.

Nàng có cảm giác mình đang trang điểm cho búp bê BJD (Ball-jointed Doll) phiên bản người thật.

Thường thì búp bê BJD lớn nhất cũng không quá 90cm, nhà Tô Trăn Trăn có một con búp bê size 1/6, cao 30cm, đặt trên bàn học.

Bình thường rảnh rỗi nàng thích mua quần áo đẹp cho nó mặc.

Thiếu niên hoàn toàn là khuôn mặt được mô phỏng theo búp bê BJD, không phải kiểu đẹp trai lạnh lùng góc cạnh, mà là kiểu búp bê em trai ngọt ngào da trắng môi đỏ không tì vết. Nhưng trên người hắn lại toát ra cảm giác giả người thật của búp bê BJD, đặc biệt là đôi mắt này, rõ ràng đẹp đến cực điểm, nhưng lại mang vẻ thủy tinh vô hồn.

Buộc xong một bên, Tô Trăn Trăn thắt cho hắn một cái nơ bướm màu hồng xinh xắn, rồi bắt đầu chải bên còn lại.

Vì là kiểu tóc hai bên cực kỳ đơn giản nên Tô Trăn Trăn buộc rất nhanh.

Thiếu niên đang ở độ tuổi phi giới tính, làn da trắng sứ mỏng manh như ngọc, vì một tay chống má, nhắm mắt nên che đi vẻ u ám trong mắt, chỉ còn lại khuôn mặt đẹp đến nao lòng.

Tuy ở đây không có kiểu tóc hai bên này, nhưng Tô Trăn Trăn lại rất thích.

Nàng một tay nắm lấy một bên tóc đuôi gà, cẩn thận vuốt từ gốc đến ngọn.

Một bên tóc của người ta còn nhiều hơn cả đầu tóc của nàng.

Rồi nàng phát hiện người Mục Đán run lên một cái, rất rõ ràng.

Hả?

Tô Trăn Trăn nắm lấy túm tóc dài đến eo, cẩn thận buông ra, rồi thử tiếp tục vuốt từ chỗ cái nơ bướm xuống ngọn tóc lần nữa.

"Ưm..." Cơ thể thiếu niên theo bản năng nghiêng về phía trước một chút, dường như đang né tránh động tác của nàng.

Tô Trăn Trăn nghe thấy tiếng r*n r* hơi ướt át phát ra từ cổ họng hắn, vang lên rõ mồn một trong căn phòng yên tĩnh.

Động tác nắm tóc của Tô Trăn Trăn khựng lại, ánh mắt hơi liếc lên trên, nhìn thấy đôi mắt thiếu niên chậm rãi mở ra trong gương, bên trong vương một tầng đỏ nhạt.

Tô Trăn Trăn tuy chưa ăn thịt heo nhưng cũng từng thấy heo chạy.

Nàng cũng từng nghe nói đến điểm nhạy cảm.

Có người điểm nhạy cảm là... tóc sao?

Nhớ lại lúc nãy nàng dùng khăn lau khô tóc cho hắn, thiếu niên cứ nhíu mày mãi, hóa ra không phải khó chịu, mà là...

Tô Trăn Trăn nhớ lại rất lâu trước đây, nàng cũng từng chải tóc hai bên cho thiếu niên, lúc đó hắn trừng mắt nhìn nàng là vì... nàng chạm vào chỗ không nên chạm của người ta!

"Buông ra."

[Không phải được sờ sao? Giờ lại không cho sờ nữa.]

Tuy trong lòng thầm oán trách nhưng Tô Trăn Trăn vẫn ngoan ngoãn buông tay.

Thiếu niên buộc tóc hai bên trông quá đỗi ngoan ngoãn đáng yêu, chút phòng bị trong lòng Tô Trăn Trăn đã bị đánh tan tành.

Nàng len lén ghé sát lại, nghiêng đầu tì cằm lên vai thiếu niên.

[Nếu thay bộ đồ thái giám trên người bằng váy...]

Ánh mắt vốn còn đang lười biếng mềm mại của thiếu niên lập tức thu lại, hắn như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Tô Trăn Trăn, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng qua tấm gương.

"Khụ."

Tô Trăn Trăn chột dạ vô cớ.

[Ta chỉ nghĩ thôi mà.]

[Nghĩ cũng không được sao?]

-

Đêm khuya, Tô Trăn Trăn uống thuốc rồi đi ngủ.

Gần đây nàng hơi khó ngủ nên tự kê cho mình một thang thuốc bổ dưỡng an thần, thêm chút thảo dược giúp dễ ngủ, tác dụng cũng ngang ngửa melatonin thời hiện đại.

Tô Trăn Trăn nằm trên giường sắp ngủ đến nơi rồi mà trong lòng vẫn còn vương vấn kiểu tóc hai bên của thiếu niên.

Tiếc là không có điện thoại, nếu không nàng nhất định phải chụp vạn tấm ảnh để tự mình ngắm nghía.

"Đừng tháo... đẹp lắm..."

Tô Trăn Trăn lầm bầm nói xong, cuối cùng không địch lại cơn buồn ngủ, thiếp đi.

Lục Hòa Húc ngồi bên cửa sổ, ánh mắt từ chiếc đèn lồng sa vẽ hình cún con dưới mái hiên rơi xuống.

Nữ nhân đã ngủ say, nàng thích nằm sấp ngủ, tướng ngủ rất bình thường, mái tóc dài xõa tung bên gối.

Nàng thích dùng gối mềm, một cái ôm, một cái kẹp, một cái kê sau lưng, còn một cái gối đầu.

Nhưng vì thời tiết quá nóng nên mấy cái gối mềm tạm thời chưa dùng đến, được thay bằng gối ôm bằng tre.

Trên màn giường treo rất nhiều túi thơm, mùi nhạt đi sẽ được thay cái mới.

Lục Hòa Húc cúi đầu nắn nắn cái túi thơm xấu xí bên hông mình, hai bím tóc trên đầu rủ xuống che khuất tầm nhìn.

Lục Hòa Húc nhíu mày, đang định tháo ra thì đột nhiên thần sắc khựng lại, quay đầu nhìn ra sân.

"Chủ tử, có người đến."

Ảnh Nhất lặng lẽ tiến lại gần Lục Hòa Húc, rút thanh kiếm mềm giấu bên hông ra, che chắn cho Lục Hòa Húc.

Ban nãy Ảnh Nhất nấp ở xa, chỉ nhìn thoáng qua qua cửa sổ hé mở.

Giờ lại gần, đôi mắt đen láy trên khuôn mặt đen sì của Ảnh Nhất không tự chủ được liếc nhìn ra sau lưng Lục Hòa Húc, rồi lại liếc thêm cái nữa, mãi đến khi bị Lục Hòa Húc lườm cho một cái đầy hung dữ mới vội vàng thu hồi tầm mắt không kiểm soát được về.

Thiếu niên vẫn giữ tư thế ngồi bên cửa sổ, hắn đưa tay tháo hai bím tóc trên đầu ra, ngón tay quấn hai dải lụa hồng, mái tóc đen dài buông xuống, xõa tung như tấm lụa đen.

Ánh mắt hắn nhìn vào trong phòng.

Tô Trăn Trăn ngủ say sưa.

Trong tiểu viện không biết từ lúc nào đã có ba tên áo đen nhảy vào.

Bọn chúng cầm vũ khí, cũng không biết làm sao vượt qua được vòng vây của Cẩm Y Vệ đến được đây.

Tên áo đen cầm đầu nhìn thấy thiếu niên ngồi bên cửa sổ, ánh mắt trầm xuống.

Lục Hòa Húc chậm rãi đứng dậy, cởi áo khoác ngoài trùm lên người Tô Trăn Trăn.

Áo trùm kín đầu, Tô Trăn Trăn mơ màng một chút nhưng không mở mắt.

Hiệu quả thang thuốc hôm nay nàng uống hơi mạnh.

"Đừng gây động tĩnh lớn quá."

Lục Hòa Húc đứng bên giường, thuận tay hạ rèm giường xuống.

Trong sân vang lên tiếng binh khí va chạm, tên áo đen cầm đầu dường như không ham chiến, thấy Ảnh Nhất ra tay liền nhanh chóng rút lui.

Nhưng một tên đi sau hắn bất ngờ cầm đao xông lên, nhân lúc tên áo đen kia đang quấn lấy Ảnh Nhất, lao về phía Lục Hòa Húc bên cửa sổ.

Lục Hòa Húc một chân gác lên bệ cửa sổ, nghiêng đầu nhìn kẻ đó.

"Đừng..."

Tên áo đen cầm đầu vừa thốt ra hai chữ này.

Một tia sáng bạc lóe lên, một ám vệ khác xuất hiện như ma quỷ, sợi dây bạc mảnh mai quấn quanh cổ kẻ đó, cứa đứt cổ họng.

Máu tươi bắn tung tóe lên cửa sổ, nhuộm đỏ cả một lớp mỏng trên nền gạch.

Lục Hòa Húc nhíu mày, vẩy vẩy vết máu dính trên đầu ngón tay.

"Tam đệ..." Tên áo đen trong sân r*n r* đau đớn, bị tên cầm đầu túm lấy cánh tay.

Hai người nhảy qua tường rào, chạy thẳng.

Trong sân thoáng chốc yên tĩnh trở lại, chỉ còn mùi máu tanh thoang thoảng.

Ảnh Nhị quấn sợi dây bạc trên tay, cụp mắt đứng đó.

Đó là một nữ tử dáng người mảnh khảnh rắn rỏi, mặc đồ đen, che mặt bằng khăn đen.

Ảnh Nhất vẻ mặt nghi hoặc đứng trong sân, thanh trường kiếm trong tay mới chỉ giao đấu với hai tên áo đen vài chiêu.

Mấy kẻ này không giống thích khách, giống thám thính tin tức hơn.

Ảnh Nhất hiểu rõ đạo lý giặc cùng đường chớ đuổi, không đuổi theo mà quay lại bên cạnh Lục Hòa Húc.

"Dọn sạch sẽ đi." Lục Hòa Húc nói xong, quay người vào phòng.

Ảnh Nhất giẫm lên vũng máu, không nhịn được nhìn Ảnh Nhị: "Cô lúc nào cũng làm bẩn thế này."

Ảnh Nhị không tiếp lời, chỉ chậm rãi dùng tay áo lau sợi dây bạc của mình.

Sợi dây bạc này mảnh như sợi tóc nhưng cực kỳ dẻo dai, nước lửa bất xâm, còn chịu được lực kéo ngàn cân.

Ảnh Nhất cam chịu đi xách nước lau nhà lau cửa sổ.

Trong phòng rất yên tĩnh, Lục Hòa Húc vén rèm giường, rồi vén áo trùm ra.

Nữ nhân ngủ rất say, vì vừa nãy bị áo trùm kín nên hô hấp hơi khó khăn, mặt đỏ bừng.

Sau khi bỏ áo ra, nàng vô thức hít sâu một hơi, rồi ôm trúc phu nhân trong lòng trở mình.

Lục Hòa Húc vươn tay, vết máu trên đầu ngón tay dính lên mặt nàng.

Hắn cau mày, đi đến giá gỗ, lấy khăn mặt nhúng nước, mang đến bên giường lau sạch cho nàng.

-

Triệu Lăng Vân dẫn theo tên áo đen còn lại rời khỏi tiểu viện.

Hai người chạy một mạch không nghỉ, vì thời gian đã được lên kế hoạch kỹ càng.

Theo bản đồ Thanh Lương Cung và lịch trực của Cẩm Y Vệ có được, nhân lúc đổi ca tránh Cẩm Y Vệ đến tiểu viện ám sát Mục Đán, sau đó lại lợi dụng khe hở này thoát thân đến Thính Hà Viện.

Đêm đã khuya, hơi nóng vẫn chưa tan.

Trong viện ngay cả tiếng ve kêu ếch ộp cũng không có.

Một chiếc đèn lồng dưới mái hiên tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, in bóng song cửa xuống đất.

Thẩm Ngôn Từ đang ngồi sau cửa sổ đánh cờ với Lưu Cảnh Hành.

Triệu Lăng Vân nhìn thấy người qua song cửa sổ, đẩy cửa đi thẳng vào, tháo khăn che mặt xuống.

"Xác định rồi, Mục Đán chính là tên bạo quân kia, ám vệ bên cạnh hắn rất lợi hại."

Thẩm Ngôn Từ không ngẩng đầu lên, tiếp tục hạ cờ.

Ngược lại Lưu Cảnh Hành khách sáo hơn, một tay hạ cờ, một tay giơ lên mời Triệu Lăng Vân ngồi.

Triệu Lăng Vân ngồi giữa hai người, đối diện bàn cờ.

Bàn cờ đã đi được một nửa, hai bên đối đầu, phong cách chơi cờ của Thẩm Ngôn Từ không tàn độc bằng Lưu Cảnh Hành, đang rơi vào thế yếu.

Lưu Cảnh Hành liếc nhìn chủ tử nhà mình, biết phong cách chơi cờ của ngài ấy xưa nay vẫn vậy, sửa bao nhiêu năm cũng không được.

"Ám vệ bên cạnh hắn đã giết tam đệ của ta." Tên áo đen đi theo Triệu Lăng Vân tháo khẩu trang xuống, trong mắt lộ vẻ bi phẫn.

"Chẳng phải đã bảo các ngươi đừng hành động thiếu suy nghĩ sao?" Lưu Cảnh Hành nhíu mày.

Tên áo đen mím môi: "Tam đệ quá nóng vội, thấy ám vệ bên cạnh bạo quân bị chúng ta cầm chân, liền muốn đi giết tên bạo quân đó, không ngờ... còn một ám vệ khác ẩn nấp trong bóng tối."

"Ám vệ Tiên đế để lại đâu chỉ có hai người." Lưu Cảnh Hành nói xong, ngước mắt nhìn Triệu Lăng Vân, "Triệu Chỉ huy sứ đã tự mình xác nhận rồi, quyết định thế nào?"

Triệu Lăng Vân đau đớn mất đi em trai và lão tổ tông, bên trong bộ đồ dạ hành còn quấn khăn tang trắng.

Bàn tay đặt trên đầu gối hắn ta nắm chặt thành quyền, cứ nghĩ đến tên bạo quân kia, cổ họng lại trào lên vị máu tanh, hắn ta trầm giọng nói: "Ta sẽ hợp tác với các ngươi."

"Tốt." Lưu Cảnh Hành gật đầu: "Vậy xin Triệu Chỉ huy sứ đừng hành động thiếu suy nghĩ, hãy kiên nhẫn chờ thời cơ."

Triệu Lăng Vân đứng dậy rời đi, trong phòng chỉ còn lại Lưu Cảnh Hành và Thẩm Ngôn Từ.

Thẩm Ngôn Từ nhìn chằm chằm bàn cờ trước mặt, đang suy nghĩ xem nên hạ quân cờ vào đâu.

"Chủ tử thấy sao, nên lợi dụng Triệu Lăng Vân này thế nào?"

Ngón tay Thẩm Ngôn Từ kẹp một quân cờ trắng, hắn dừng lại ở đó: "Tiên sinh trước đây nói, Triệu Lăng Vân là con át chủ bài cuối cùng."

"Đó là trước đây." Lưu Cảnh Hành đứng dậy nói với Thẩm Ngôn Từ: "Chủ tử đi theo ta."

Thẩm Ngôn Từ đứng dậy, theo Lưu Cảnh Hành ra khỏi Thính Hà Viện.

Lưu Cảnh Hành ở ngay cái viện nhỏ bên cạnh Thẩm Ngôn Từ, hai người chỉ cách nhau một bức tường.

Viện Lưu Cảnh Hành ở đương nhiên không tốt bằng Thẩm Ngôn Từ, hắn ta đẩy cửa viện, bên trong trống trải, không có bất kỳ trang trí nào, chỉ có một hòn non bộ trơ trọi.

Lưu Cảnh Hành dẫn Thẩm Ngôn Từ vào phòng mình.

Phòng không lớn, vì lâu không thông gió nên mùi đàn hương nồng nặc xộc vào mũi.

Thẩm Ngôn Từ nhíu mày, không nói gì.

Trong phòng rất lộn xộn, sách trên giá ở góc phòng bị lục tung khắp nơi, trên đất rải rác la bàn và các vật dụng khác, trên tường dán đầy quẻ từ lời đoán.

Sau án thư treo một bức tranh tinh tú, có thể thấy rõ vết mài mòn.

Trên án đài giữa phòng đặt mai rùa và ba đồng tiền xu.

"Chủ tử xem quẻ tượng này."

Lưu Cảnh Hành chỉ vào ba đồng tiền xu trên án.

Thẩm Ngôn Từ xem không hiểu.

Lưu Cảnh Hành thay đổi vẻ mặt bình tĩnh ban nãy, kích động nói: "Ta tính toán ba ngày ba đêm, cuối cùng cũng tính ra quẻ tượng biến động. Chủ tử, thiên đạo có biến, Triệu Lăng Vân không thể dùng làm con át chủ bài như trước nữa, vận mệnh của hắn đã thay đổi, vận số Triệu gia đã đến sớm hơn." Lưu Cảnh Hành đứng trước mai rùa, nhìn chằm chằm ba đồng tiền xu, "Như vậy, chúng ta cũng phải thay đổi theo."

Thẩm Ngôn Từ đứng sau lưng Lưu Cảnh Hành, nhìn vẻ điên cuồng trên mặt Lưu Cảnh Hành, không hiểu sao lại có cảm giác hoảng hốt.

"Chủ tử?"

Thẩm Ngôn Từ hoàn hồn, gật đầu nói: "Mọi việc nghe theo lời tiên sinh."

Trên mặt Lưu Cảnh Hành lộ vẻ hài lòng, hắn quay người lấy từ trong hộp gỗ trên giá sách ra một vật đưa cho Thẩm Ngôn Từ.

"Đây là kiếm trừ tà ta tự tay khắc cho chủ tử."

Lưu Cảnh Hành biết Thẩm Ngôn Từ đêm ngủ không ngon, thường bị ác mộng quấy nhiễu.

Thẩm Ngôn Từ cúi đầu nhìn, là một thanh kiếm gỗ đào to bằng bàn tay, bên trên khắc bùa chú trừ tà.

"Đa tạ tiên sinh nhọc lòng."

Y đưa tay nhận lấy, cảm tạ Lưu Cảnh Hành xong liền trở về viện của mình.

Đóng chặt cổng viện, rồi lại đóng chặt cửa phòng, Thẩm Ngôn Từ vào trong nhà, vừa định làm theo lời Lưu Cảnh Hành treo thanh kiếm gỗ đào lên đầu giường thì đột nhiên thần sắc khựng lại.

Y chậm rãi cất thanh kiếm gỗ đào đi, quay người bỏ vào hộp gỗ trên giá sách, sau đó lấy từ một hộp gỗ khác ra một chiếc túi thơm.

Mùi hương của túi thơm đã nhạt đi rất nhiều, dù Thẩm Ngôn Từ cố gắng giữ lại, nhưng cái nóng ẩm của mùa hè vẫn dần nuốt chửng mùi hương này.

Y quay người, treo chiếc túi thơm lên đầu giường, nơi vốn dĩ phải treo thanh kiếm gỗ đào theo lời dặn của Lưu Cảnh Hành.

-

Sáng sớm hôm sau, Tô Trăn Trăn ngủ dậy dường như ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí.

Nàng đứng dậy mở cửa sổ nhìn ra ngoài, mèo trắng nhỏ đang ngồi xổm trên đất phơi nắng.

Trời nóng thế này mà con mèo ngốc này còn đi phơi nắng.

Trong viện không hiểu sao trông gọn gàng hơn mọi ngày rất nhiều.

Tô Trăn Trăn tính ngày, sắp đến rằm tháng tám Trung thu rồi, nàng nhớ đến ngọn đèn Ngao Sơn khổng lồ trong thành Kim Lăng lại thấy ngứa ngáy trong lòng, rồi lại nghĩ đến những món ăn và cây gậy trêu mèo lần trước mua, càng thấy tiếc, đều vứt hết trên đường chạy trốn rồi.

Nhưng nếu bảo nàng tự đi ra ngoài, nàng lại có chút bóng ma tâm lý chưa khỏi hẳn.

Đêm đã khuya, tuy đã vào thu nhưng nhiệt độ vẫn chưa có dấu hiệu giảm.

"Tô Sơn, lại đây."

Tô Trăn Trăn gọi con mèo trắng một tiếng.

Thiếu niên nằm trên ghế bập bênh và con mèo trắng đồng thời ngước mắt nhìn nàng.

Bắt gặp ánh mắt Tô Trăn Trăn, mèo trắng nhảy xuống, dựng đuôi chạy về phía nàng.

Tô Trăn Trăn nhìn con mèo trắng chạy đến quấn quýt quanh chân mình, giải thích với Mục Đán: "Tên nó đặt rồi, là Tô Sơn."

"Meo~" Tô Sơn dường như rất đồng tình với cái tên này.

Lục Hòa Húc cau mày, lại nhắm mắt.

Tô Trăn Trăn ôm Tô Sơn đi tới: "Trung thu chàng định đón thế nào?"

Lục Hòa Húc nhạt giọng: "Không đón."

Tô Trăn Trăn v**t v* cái đuôi dài của Tô Sơn, đổi cách nói khác: "Lần trước ta vào thành thấy tiệm kẹo có nhiều loại kẹo mới lắm," nói đến đây, Tô Trăn Trăn lén liếc nhìn thiếu niên, "Muốn đi mua thêm ít về nếm thử quá."

-

Lời tác giả:

Trăn Trăn hát tặng: Mỹ thiếu niên của ta ơi ta hy vọng, chàng đừng quá lương thiện, hãy làm con sói hung dữ trên thế giới này~

Trước Tiếp