Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 49: Bảo mẫu đạt chuẩn

Trước Tiếp

Triệu Dương thật ra không hiểu biết nhiều về Quách Phóng. Tuy đúng là từng sống chung dưới một mái nhà khá lâu, nhưng trong vài năm cộng lại, những câu hai người nói với nhau cũng chỉ là vài câu chào hỏi xã giao hết sức bình thường.

Triệu Dương chỉ biết Quách Phóng làm kinh doanh, còn cụ thể làm ngành gì thì anh cũng không biết. Trước đây cậu không muốn tìm hiểu, còn Hà Uyển cũng chẳng tự chuốc mất mặt mà đi kể những chuyện đó với cậu.

Nhưng theo ấn tượng trước kia, Quách Phóng trông như một người cha "rất tốt". Tất nhiên, vai trò người cha đó là dành cho Quách Dật Giai. Dù rất bận, mỗi tuần hắn vẫn dành ra một khoảng thời gian cố định để ở bên Quách Dật Giai. Gia đình ba người họ cũng từng có không ít khoảnh khắc ấm áp. Triệu Dương nhớ mình từng lướt thấy vài đoạn video như vậy trên vòng bạn bè của Hà Viện.

Triệu Dương rất khó liên hệ hình ảnh Quách Phóng trong ấn tượng của mình với người đàn ông ngoại tình, bạo hành gia đình mà Hà Viện kể.

Anh nghĩ mình nên gặp Quách Phóng một lần trước. Dù thế nào, ít nhất cũng phải hiểu xem Quách Phóng nghĩ gì. Anh không thấy có lý do gì để Quách Phóng không cho Hà Viện rời đi. Nếu đã ngoại tình, mà Hà Viện cũng không muốn dây dưa nữa, vậy tại sao lại không chịu ly hôn?

Hà Viện vừa mới vào phòng chưa lâu, còn một tiếng rưỡi nữa buổi tư vấn mới kết thúc.

Triệu Dương lần lượt gọi điện cho Tạ Diệc Thành và Tiểu Vĩ, nhờ hai người đi cùng anh đến gặp Quách Phóng. Hôm nay vừa đúng chủ nhật, nếu không có gì bất ngờ thì Quách Phóng hẳn đang ở nhà với Quách Dật Giai.

Tiểu Vĩ lúc đó vốn đang ngủ. Vừa nghe Triệu Dương nói chuyện liền tỉnh hẳn. Ba người hẹn gặp ở cửa ga tàu điện ngầm gần nhà Quách Phóng.

Khi gặp mặt, trên lưng Tiểu Vĩ đeo một cây gậy bóng chày.

Tạ Diệc Thành tặc lưỡi: "Mày còn chơi bóng chày à?"

Tiểu Vĩ cười âm u: "Mới mua đó, nhìn có uy lực ghê chưa."

Tạ Diệc Thành có chút cạn lời: "Chúng ta đâu phải đi đánh nhau. Thứ này mang lên tàu điện ngầm được à?"

Tiểu Vĩ làm vẻ "không nói chuyện nổi với người văn minh": "Để phòng bất trắc thôi mà. Lúc lên tàu điện ngầm còn bị chặn lại một chút. Tao nói tao đi chơi bóng chày, thế là người ta cho qua. Có phải dao bị cấm đâu, chẳng lẽ còn không cho người ta chơi bóng chày à?"

Khi Triệu Dương đến nơi cũng nhìn chằm chằm cây gậy của Tiểu Vĩ một lúc: "Cái gì vậy?"

Tiểu Vĩ cười hì hì: "Đồ tăng khí thế."

Quách Phóng quả nhiên ở nhà. Người ra mở cửa là Quách Dật Giai. Mấy năm không gặp, cậu bé đã từ một thằng nhóc con thành một cậu thiếu niên. Bảy năm... chắc mười ba tuổi rồi, chắc đã học cấp hai.

Hồi nhỏ còn khó nhận ra, nhưng nhiều năm trôi qua như vậy, nhìn thoáng qua đã thấy Quách Dật Giai thật ra rất giống Hà Viện.

Quách Dật Giai nhìn thấy Triệu Dương rõ ràng sững lại. Trong cuộc sống của cậu ta có lẽ từ lâu đã xóa mất sự tồn tại của Triệu Dương. Bây giờ kiểu tóc và khí chất của Triệu Dương đều thay đổi, Quách Dật Giai mất một lúc mới lên tiếng: "Triệu Dương?"

Tiểu Vĩ từ sau lưng Triệu Dương thò đầu ra, "xì" một tiếng: "Không biết lễ phép à, gọi anh đi. Đây là anh của mày đó biết không?"

Quách Dật Giai bĩu môi.

Triệu Dương hỏi: "Quách Phóng có ở nhà không?"

Quách Dật Giai chặn ở cửa: "Anh có việc gì à? Mẹ anh đã không còn ở nhà tôi nữa rồi."

Triệu Dương đáp: "Tao biết. Tao không tìm bà ấy, tao tìm Quách Phóng."

Quách Phóng trong nhà cũng nghe thấy động tĩnh. Ông từ phòng khách đi tới, xoa đầu Quách Dật Giai, dịu dàng nói với con trai: "Tiểu Giai vào phòng làm bài tập đi, đi đi."

Quách Dật Giai cảnh giác nhìn hai người một lúc, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn quay về phòng làm bài.

Quách Dật Giai vừa đi, biểu cảm trên mặt Quách Phóng cũng thay đổi đôi chút. Ông nhìn Triệu Dương với ánh mắt lạnh lùng: "Hà Viện đi tìm cậu rồi à? Cái này thì tôi không ngờ, dù sao mấy lần trước bà ta cũng đâu có tìm cậu."

Triệu Dương đi thẳng vào vấn đề: "Tại sao ông không đồng ý ly hôn?"

Quách Phóng lấy mấy lon nước ngọt từ trong tủ lạnh ra, ra vẻ tiếp khách: "Ngồi đi. Bà ấy là mẹ của Tiểu Giai, tại sao tôi phải ly hôn với bà ấy?"

Tiểu Vĩ là người thẳng tính, cũng nhiều lời: "Ông chẳng phải đã có người mới rồi sao? Ông ngoại tình thì phải ra đi tay trắng. Bây giờ chúng tôi cũng không cần ông bồi thường, ly hôn ông cũng không chịu? Ông đang tính cái gì, nói thật đi!"

Quách Phóng nghe xong bật cười: "Mấy cậu bao nhiêu tuổi rồi, cầm cái gậy đến dọa tôi à? Có hiểu luật không? Trên mạng thấy vài từ là đem ra dùng. Điều luật nào quy định ngoại tình thì nhất định phải ra đi tay trắng?"

Tiểu Vĩ liếc nhìn Triệu Dương. Cậu đúng là đọc trên mạng thấy người ta nói vậy mà, chẳng lẽ không phải sao? Nhận ra mình nói sai, Tiểu Vĩ lập tức ngậm miệng.

Triệu Dương lên tiếng: "Tôi không đến để uy h**p ông. Tôi đã liên hệ luật sư rồi. Hẳn ông cũng không muốn kéo nhau vào một vụ kiện kéo dài. Tại sao ông không muốn ly hôn? Ông muốn cái gì? Trên người Hà Viện chắc cũng không có thứ gì ông cần."

Mấy người họ vẫn đứng đó, còn Quách Phóng cũng chẳng bận tâm, tự mình ngồi xuống ghế sofa, vắt chân chữ ngũ với tư thế cực kỳ nhàn tản. Ngón tay hắn gõ nhịp lên đầu gối từng cái một, nhìn Triệu Dương rồi cười: "Không có à? Bà ta nghe lời, ngoan ngoãn, là một bảo mẫu đạt chuẩn, lại còn là mẹ của Tiểu Giai. Như vậy còn chưa đủ sao?"

Tiểu Vĩ bị câu này chọc tức, tay đã sờ vào túi đựng gậy bóng chày, nhưng bị Tạ Diệc Thành nắm chặt cổ tay lại.

Trong mắt Quách Phóng, mấy người Triệu Dương chỉ giống như mấy đứa trẻ không biết tự lượng sức mình. Hắn căn bản không coi Triệu Dương ra gì, hắn cũng không ngại nói thêm vài câu với anh: "Thật ra lúc đầu cưới mẹ cậu là vì nhà tôi đang ép tôi cưới một người phụ nữ tôi không thích. Nhưng cậu cũng không cần nghĩ tôi xấu xa quá. Lúc đó tôi thật sự thích bà ta. Chỉ là bà ta là kiểu phụ nữ rất nhàm chán. Lâu dần thì cũng chẳng còn thú vị nữa. Nhưng bà ta muốn rời đi thì không được. Chỉ có thể là tôi muốn cho bà ta đi, chứ không thể là bà ta tự muốn đi."

Triệu Dương bình tĩnh nhìn Quách Phóng: "Ngoại tình đúng là không cần phải ra đi tay trắng, nhưng bạo hành gia đình là phạm pháp, ông biết không?"

Quách Phóng làm vẻ rất ngạc nhiên: "Bạo hành gia đình? Thế thì cậu hiểu lầm rồi. Biết đâu là bà ta tự làm ra vết thương ấy. Vì muốn ly hôn cũng nên. Hoặc có thể tự va đập đâu đó. Không thể cứ thấy bà ta bị thương là nói tôi bạo hành được chứ, như vậy hơi vô lý rồi. Tôi chưa từng đánh bà ta."

Triệu Dương gật đầu: "Vậy à?"

Sau đó anh đưa tay ra. Tiểu Vĩ lập tức tháo gậy bóng chày ra đưa cho anh.

Quách Phóng nhíu mày: "Cậu điên à? Cậu biết tôi là ai không?"

Triệu Dương cân thử cây gậy trong tay: "Tôi không điên. Hai người họ đều là nhân chứng, có thể chứng minh mọi vết thương trên người ông đều là do ông tự ngã bất cẩn. Còn nữa, Quách Phóng, tôi biết ông là ai. Nhưng ông không biết tôi là ai."

Nói xong, Triệu Dương vung cây gậy bóng chày lên, mang theo tiếng gió giáng xuống người Quách Phóng. Quách Phóng không kịp phòng bị, biểu cảm trên mặt vỡ vụn. Khi ông chuẩn bị chờ cơn đau nổ tung trên cánh tay mình thì lại thấy cây gậy dừng lại vững vàng ngay trước người ông.

Triệu Dương lạnh lùng liếc hắn một cái, quay người: "Đi."

Cánh cửa đóng sầm lại.

Tiểu Vĩ vỗ đùi: "Đánh hắn một cái đi chứ! Con súc sinh này nói chuyện tức thật."

Triệu Dương đưa gậy bóng chày lại cho Tiểu Vĩ: "Không cần. Không có thời gian dây dưa với hắn. Gặp luật sư trước, lo ly hôn đã."

Tạ Diệc Thành cũng gật đầu: "Nếu thật sự đánh hắn thì chắc chắn phải phân tâm đối phó với hắn. Loại người này bản chất đã là đồ xấu xa, dây vào hắn cũng là chuyện phiền phức."

Tiểu Vĩ cất gậy bóng chày lại: "Ngoại tình thật sự không cần ra đi tay trắng à? Mẹ nó, vậy chẳng phải muốn ngoại tình thế nào cũng được sao. Tao cứ tưởng mấy thứ đọc trên mạng là thật."

Tạ Diệc Thành đùa: "Mày còn chưa từng yêu ai mà đã nghĩ đến chuyện ngoại tình rồi à?"

Tiểu Vĩ vội nói: "Tao chỉ thấy mấy thằng ngoại tình như vậy quá rẻ mạt thôi!"

Trên chuyến tàu điện ngầm trở về, Triệu Dương sắp xếp lại những thông tin mình biết rồi gửi cho Lệ Phong. Giờ này Lệ Phong vẫn chưa dậy nên chưa trả lời.

Tạ Diệc Thành thấy anh gửi tin nhắn, hỏi: "Phong ca giúp mày tìm luật sư à?"

Triệu Dương gật đầu: "Ừ."

Tạ Diệc Thành nói: "Mày cứ yên tâm xử lý chuyện của Hà Viện đi. Dạo này quán bar cứ để tao với Tiểu Vĩ lo."

Tiểu Vĩ cũng gật đầu theo, nói: "Anh Dương yên tâm."

Triệu Dương cảm ơn hai người.

Tạ Diệc Thành phải quay về cửa hàng kính mắt. Ban ngày cậu cũng phải trông tiệm, dù khá nhàn. Còn Tiểu Vĩ thì không biết đi đâu, dứt khoát đi theo Tạ Diệc Thành đến tiệm kính của cậu ta để giết thời gian, tối vừa hay cùng nhau đến quán Ngựa Hoang.

Bên phía Hà Viện cũng sắp kết thúc buổi tư vấn. Khi Triệu Dương quay lại thì Hà Viện vừa từ trong phòng đi ra. Trạng thái của bà trông khá tốt, chỉ là rõ ràng đã khóc, hai mắt đỏ hoe.

Triệu Dương nhìn sang Trác Thanh Nguyên. Trác Thanh Nguyên cười: "Không sao, trao đổi rất tốt. Bình thường là mỗi tuần đến một lần, cũng có thể điều chỉnh thành một tuần hai lần, tùy nhu cầu của mọi người."

Hà Viện dè dặt hỏi: "Một... một lần bao nhiêu tiền?"

Trác Thanh Nguyên nhướng mày, không trả lời câu hỏi đó.

Triệu Dương tiếp lời: "Mẹ không cần quan tâm bao nhiêu tiền. Nếu muốn nói chuyện với cậu ấy thì một tuần hai lần."

Hà Viện mở miệng, nhưng cũng không nói đồng ý hay không.

Triệu Dương bất lực. Xem ra chỉ mới một lần thôi mà Hà Viện về mặt cảm xúc đã khá dựa dẫm vào Trác Thanh Nguyên rồi. Còn cần anh công nhận năng lực của cậu ta nữa sao? Triệu Dương liền nói: "Vậy ba ngày sau được không?"

Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Không vấn đề. Tiểu Trình, ghi lại đi: mỗi tuần chủ nhật và thứ tư, mười giờ sáng, đúng không?"

Triệu Dương gật đầu.

Tiểu Trình mỉm cười dẫn Hà Viện đi lập hồ sơ. Triệu Dương theo Trác Thanh Nguyên ra một ban công nhỏ bên ngoài phòng làm việc.

Trác Thanh Nguyên nói: "Tình hình không nghiêm trọng, không cần lo. Tháng đầu tiên một tuần hai lần là được. Sau một tháng thì điều chỉnh thành một tuần một lần, hai lần là không cần thiết, phí tiền."

Triệu Dương cũng không hỏi thêm: "Được." Anh do dự một lát rồi vẫn nói: "Tôi vừa đi gặp Quách Phóng. Hắn không muốn ly hôn chắc là vì coi Hà Viện như... đồ của mình. Hắn có thể chủ động thả bà ấy đi, nhưng bà ấy tự muốn đi thì không được. Hắn cũng không thừa nhận từng đánh bà ấy."

Trác Thanh Nguyên không hề ngạc nhiên: "Ừ, tôi đoán được rồi. Nếu không thì với địa vị xã hội và tài sản của hắn, hắn sẽ không bám lấy Hà Viện như vậy. Cậu đã nghĩ kỹ việc khởi kiện hắn chưa? Đây tuyệt đối không phải chuyện đơn giản. Hắn có vốn liếng để tự tin như vậy. Pháp luật... pháp luật dĩ nhiên là công bằng, nhưng người thực thi pháp luật thì chưa chắc."

Sắc mặt Triệu Dương vẫn không đổi: "Giúp bà ấy ly hôn đi. Bà ấy tự mình không làm được. Còn nếu bảo tôi đứng nhìn thì chắc tôi cũng không làm được."

Trác Thanh Nguyên không nói thêm. Cậu cũng không có lập trường để khuyên nên hay không nên: "Nếu cần tôi giúp gì thì cứ nói. Dù tôi không học luật, nhưng thầy hướng dẫn của tôi chắc quen khá nhiều người. Hồi đi học hình như ông ấy có học qua tâm lý tội phạm."

Triệu Dương cười: "Cái đó thì không cần thật. Tôi đã tìm Phong ca rồi."

Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Được."

Trước Tiếp