Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 46: Bám cành cao

Trước Tiếp

Triệu Dương không giả vờ ngủ, anh chỉ rất dứt khoát là không muốn trả lời.

Hai tiếng trước Triệu Dương đã tỉnh rồi. Tắm xong anh gọi đồ ăn ngoài. Lúc đang ăn thì tin nhắn thứ hai của Trác Thanh Nguyên gửi đến: [Chỉ cần nhìn một cái là biết cậu đang giả vờ ngủ.]

Triệu Dương mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm con mèo kia.

Có lẽ vì mấy ngày nay Trác Thanh Nguyên xuất hiện trước mặt anh với tần suất khá cao, cũng có thể vì bạn bè xung quanh nhắc đến Trác Thanh Nguyên quá nhiều, nên tối qua Triệu Dương không hề bất ngờ khi mơ thấy Trác Thanh Nguyên. Trong mơ giống như đang phát lại hiện thực: tối hôm đó Triệu Dương đứng trước cửa Ngựa Hoang hút thuốc, Trác Thanh Nguyên mập mờ tiến lại gần, nói mấy chuyện lời lỗ.

Triệu Dương trong mơ cũng nổi giận như ngoài đời, lời thoại nói ra y hệt, hỏi cậu ta có phải xem mình như "trai bao" không.

Nhưng giấc mơ lại cho thêm một đoạn tiếp theo mà ngoài đời không biết có đáng tin hay không. Trác Thanh Nguyên nghe câu đó xong thì cười, đưa tay sờ đường quai hàm của Triệu Dương, cười phong lưu: "Đừng nói khó nghe vậy chứ, ông chủ Triệu. Chúng ta mỗi người lấy thứ mình cần thôi. Cậu dám nói cậu không muốn sao?"

Câu nói ấy làm Triệu Dương bị k*ch th*ch. Anh nhìn chằm chằm vào mắt Trác Thanh Nguyên, muốn kiên quyết buột miệng nói hai chữ "không muốn", nhưng đối diện với gương mặt đó lại khó mà nói dối.

Vốn dĩ cậu ta đã đủ đẹp rồi. Không ai nghi ngờ rằng chắc chắn lúc này cậu ta đang tìm mọi cách quyến rũ Triệu Dương, vì thế vẻ đẹp ấy lại mang thêm nhiều thứ khác, trở nên đầy đặn và sống động hơn.

Trác Thanh Nguyên bị phản ứng của anh chọc cười: "Cậu xem, rõ ràng là rất muốn mà."

Triệu Dương gần như tức đến mức tỉnh giấc. Sau khi tỉnh dậy chính anh cũng không nói rõ mình rốt cuộc đang giận cái gì, vừa giận thái độ của Trác Thanh Nguyên, lại vừa giận chính thái độ của mình. Cơn tức bừa bãi nổi lên một trận, đừng nói trả lời tin nhắn, anh thậm chí còn muốn chặn luôn Trác Thanh Nguyên.

Bữa ăn này của Triệu Dương cũng trở nên nhạt nhẽo. Tin nhắn không trả lời, giống như quay lại mùa hè năm đó. Khi vừa thi đại học xong, Trác Thanh Nguyên liên tục gửi đủ loại tin nhắn, Triệu Dương nhìn thấy mà giả vờ không thấy.

Triệu Dương chỉ là không muốn yêu đương, chỉ là luôn không muốn thừa nhận nội tâm mình, chứ không phải là người chậm tiêu.

Sau mùa hè đó, anh đương nhiên rất rõ cảm tình của mình dành cho Trác Thanh Nguyên. Những tin nhắn kia không phải anh không muốn trả lời, mà là cảm thấy không thể trả lời. Anh từng trải qua cảm giác muốn trả lời nhưng lại do dự lùi bước, từng trải qua nỗi nhớ dai dẳng sau khi mất liên lạc với Trác Thanh Nguyên, từng trải qua niềm vui bất ngờ khi gặp lại và bản năng muốn tiến gần hơn.

Tất cả những điều đó anh đều đã trải qua.

Phản ứng trong mơ cũng rất chân thật. Trác Thanh Nguyên trong mơ có phải là thật hay không thì anh không biết, nhưng Triệu Dương trong mơ chắc chắn là thật. Người ta nói giấc mơ là tiềm thức, như vậy thì đó còn là một Triệu Dương chân thật hơn cả trong hiện thực.

Bây giờ anh hoàn toàn có thể cầm điện thoại lên, giả như không có chuyện gì mà trả lời tin nhắn của Trác Thanh Nguyên, hai người tự nhiên qua lại với nhau, thậm chí chấp nhận đề nghị hôm đó của cậu ta, thử hẹn hò xem sao.

Dù sao thì cũng khá có lợi. Với Triệu Dương mà nói, đúng là có lợi thật.

Triệu Dương cúi đầu, ăn nốt mấy miếng cơm cuối cùng.

Lúc chập tối chuẩn bị ra ngoài, Triệu Dương nhận được một cuộc điện thoại lạ.

Với số lạ anh gần như không đề phòng. Bây giờ anh tự mở quán, số điện thoại treo công khai trên nền tảng liên hệ của cửa hàng. Bắt máy mới biết là Hà Viện, lại là Hà Viện.

Hơn một năm rồi Hà Viện không liên lạc với Triệu Dương. Lần trước bà tìm cậu cầu cứu nhưng bị từ chối. Triệu Dương nghĩ mình đã quá tuyệt tình, mối duyên mẹ con này chắc cũng coi như đi đến đây là hết. Không ngờ hôm nay vẫn còn nhận được điện thoại của bà.

Trong điện thoại Hà Viện ấp úng mãi. Triệu Dương hiếm khi không tỏ ra khó chịu, có lẽ chính vì lần trước đã tuyệt tình, nên lần này anh lại có thêm chút kiên nhẫn.

"Rốt cuộc mẹ có chuyện gì không?" Triệu Dương hỏi.

"Tiểu Dương, bây giờ con đã có nhà riêng chưa? Mẹ... mẹ xin con, Triệu Dương, mẹ xin con, cho mẹ sang ở nhờ mấy ngày được không?"

Hơn bảy giờ tối, Triệu Dương đến ga tàu điện gần nhà nhất để đón Hà Viện.

Hai mẹ con đã tròn bảy năm không gặp nhau.

Hà Viện bây giờ rất khác so với trong ấn tượng của Triệu Dương. Trong trí nhớ của cậu có hai hình ảnh về bà: một là người mẹ thời thơ ấu, dù sống tiết kiệm nhưng luôn cười hiền từ, mãn nguyện;
một là bà Quách khi anh học cấp ba, trên người đã chất đầy hàng hiệu, nhìn Triệu Dương với ánh mắt vừa lấy lòng vừa mệt mỏi.

Bây giờ Hà Viện trông hơi giống một kẻ điên. Tóc bà rối bù, quần áo trên người cũng không được chỉnh tề. Vừa nhìn thấy Triệu Dương bà liền chạy vội tới, túm chặt vạt áo anh, ánh mắt như cảnh giác nhìn quanh, không biết đang tìm cái gì. Hà Viện lên tiếng trước: "Tiểu Dương, hắn... hắn có đi theo mẹ tới không?"

Triệu Dương nhíu mày, không kéo áo mình ra khỏi tay bà: "Mẹ bị làm sao vậy?"

Hà Viện ngẩng đôi mắt ngập nước lên, ngay trước cửa ga tàu điện đã định vén váy lên cho Triệu Dương xem, nhưng bị anh kịp thời giữ lại. Hà Viện cố chấp muốn gạt tay anh ra: "Chỗ hắn đánh mẹ đều là chỗ không nhìn thấy, mẹ phải cho con xem."

Triệu Dương hít sâu một hơi: "Hà Viện, mẹ nhìn xem đây là chỗ nào."

Trong suốt một năm qua Hà Viện đã tìm cách ly hôn nhưng đều không thành. Chi tiết cụ thể Triệu Dương không biết, nhưng Hà Viện chắc cũng không nói dối. Bây giờ ly hôn vốn dĩ không phải chuyện dễ, lại thêm thái độ của Quách Phóng, đến tiền thuê luật sư ly hôn Hà Viện còn phải đi vay, bà ly hôn kiểu gì được?

Hà Viện lấy Quách Phóng đã nhiều năm nhưng chưa từng thật sự bước vào vòng quan hệ của ông ta. Giới của người có tiền bà không hòa nhập nổi, mà bà cũng tự ti tự hạ mình nên càng không muốn hòa nhập. Bà luôn cảm thấy người khác đang chờ chế giễu mình là người phụ nữ từng ly hôn lại còn có con. Vì thế Hà Viện không có bạn bè, lúc trước mới gọi điện vay tiền Triệu Dương.

Câu nói kia của bà là thật lòng, bà đúng là chỉ còn Triệu Dương là người thân duy nhất.

Triệu Dương đưa Hà Viện về nhà. Trong nhà không có quần áo phụ nữ, anh chỉ có thể tạm lấy đồ của mình cho bà thay rồi bảo bà đi tắm. Trong lúc Hà Viện tắm, Triệu Dương nhắn cho Tạ Diệc Thành, bảo hôm nay anh ta tới Ngựa Hoang mở cửa trước, bên này anh có chút việc tạm thời không đi được.

Tạ Diệc Thành trả lời một chữ ok, rồi hỏi có chuyện gì.

Triệu Dương nói Hà Viện tới rồi.

Không lâu sau điện thoại của Tạ Diệc Thành gọi tới. Triệu Dương liếc nhìn cửa phòng tắm, bên trong vang lên tiếng nước rào rào, chắc Hà Viện còn phải một lúc nữa mới ra. Anh ra ban công nghe điện thoại, giọng bên kia của Tạ Diệc Thành có chút gấp: "Bà ấy sao biết nhà mày ở đâu? Bà ấy tới làm gì? Hay hôm nay để Tiểu Vĩ qua trông quán, tao tới tìm mày."

"Không cần, tao đón bà ấy tới rồi"

"..."

"Bà ấy... khá đáng thương."

"Lúc trước mày còn nhỏ như vậy, không đáng thương à?"

"Vừa nãy tao đón bà ấy ở ga tàu điện, trông điên điên khùng khùng. Ở chỗ công cộng mà bà ấy còn muốn vén váy cho tao xem chỗ bị Quách Phóng đánh. Tao đoán năm nay bà ấy sống cũng... khá khổ. Thành Tử, dù sao bà ấy cũng là mẹ tao. Khi không nhìn thấy tao có thể nói chuyện của bà không liên quan đến tao, nhưng bây giờ tao đã nhìn thấy rồi, không thể giả vờ không quan tâm."

"Được rồi, tao không nhiều lời nữa. Chuyện này mày tự biết chừng mực là được. Cần giúp gì cứ gọi tao. Vậy tao qua Ngựa Hoang trước nhé?"

"Ừ, cảm ơn. Phong ca thế nào rồi?"

"Không sao. Trưa lúc anh ấy tỉnh tao mới đi, uống nhiều quá nên đau đầu, nghỉ một ngày là được."

"Được."

Thật ra đối với Hà Viện, Triệu Dương cũng đã quên mất năm đó rốt cuộc mình có đáng thương hay không. Bảy năm trôi qua, trong lòng anh ngoài người cha đã qua đời và Lệ Phong được xem như người nhà, thì không còn người thân nào khác nữa. Tạ Diệc Thành nói anh đáng thương, vậy có lẽ lúc đó đúng là đáng thương thật.

Triệu Dương dường như rất giỏi hòa giải với đau khổ và tiếc nuối. Chuyện đã qua thì quên đi, anh chưa bao giờ tự hành hạ mình. Bây giờ Hà Viện lại xuất hiện trước mặt anh, Triệu Dương thậm chí rất khó nhớ được quãng thời gian mình sống nhờ nhà người khác khi đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tâm trạng ra sao, thậm chí quên cả vì sao năm ngoái khi nhận điện thoại của Hà Viện lại có thể từ chối dứt khoát như vậy.

Hà Viện từ phòng tắm bước ra trông tươm tất hơn nhiều, chỉ là quần áo trên người không vừa, rộng hơn khá nhiều. Tâm trạng của bà cũng bình tĩnh hơn. Bà ngồi co ro trên ghế sofa nhà Triệu Dương, cẩn thận nhìn quanh một lượt. Bà gần như đã quên mất một người mẹ nên có dáng vẻ gì trước mặt con trai, chỉ lấy ra thói quen lấy lòng: "Đây là nhà con mua hay thuê vậy? Giỏi thật đấy. Mẹ đã biết con nhất định sẽ sống tốt mà."

Triệu Dương châm một điếu thuốc trước mặt bà, dùng để đè nén sự mơ hồ và bực bội trong lòng: "Mẹ rốt cuộc làm sao vậy?"

Hà Viện rất nhạy cảm với chút khó chịu trong giọng Triệu Dương. Bà thậm chí sợ đến mức rụt người lại, im lặng cuộn ống quần lên rồi kéo áo lên lộ ra phần lưng dưới: "Một năm nay mẹ đều tìm cách ly hôn, nhưng Quách Phóng không chịu thả mẹ đi. Mỗi lần hắn phát hiện là lại đánh mẹ, chuyên đánh vào những chỗ quần áo che được. Nửa năm đầu hắn còn vì tức giận mới đánh, sau này thì đã thành thói quen rồi... Mẹ thật sự... mẹ chỉ có thể bỏ chạy. Mấy lần trước đều bị hắn bắt về, bắt về rồi lại đánh mẹ một trận rất nặng. Triệu Dương, mẹ không cố ý làm phiền cuộc sống của con. Mẹ thật sự không còn đường nào nữa. Mấy lần trước mẹ cũng không tìm con, lần này mẹ thật sự không còn cách nào... mẹ không còn cách nào nữa."

Trên người Hà Viện chỗ xanh chỗ tím, vô cùng chật vật.

Triệu Dương rít một hơi thuốc, không biết nên nói gì.

Trong phòng khách nhất thời chỉ còn lại tiếng nức nở khe khẽ của Hà Viện. Dường như bà cũng không biết tiếp theo nên nói gì. Bà biết Triệu Dương chắc chắn sẽ không hoan nghênh mình, nhưng Triệu Dương đã là chỗ dựa cuối cùng của bà. Nếu trên thế giới này còn lại nơi cuối cùng khiến Hà Viện có cảm giác an toàn, thì chắc chắn là ở bên cạnh Triệu Dương.

"Xin lỗi," Hà Viện lên tiếng. Khi nói ra ba chữ đó bà khóc dữ dội hơn, nước mắt rơi từng giọt lớn, "Chuyện trước kia... là mẹ có lỗi với con. Cho nên dù con không quan tâm mẹ, mẹ cũng sẽ không trách con. Lúc đó... mẹ biết mình lấy Quách Phóng là bám cành cao, mẹ dùng việc lạnh nhạt với con để tỏ lòng trung thành với cha con họ. Mẹ thật sự đáng chết. Con hận mẹ là đúng. Bây giờ mẹ đáng đời... mẹ đáng đời."

Triệu Dương không thích nghe những lời như vậy. Dù trước kia anh từng hận Hà Viện giấu mình lập gia đình mới, hận bà thiên vị lạnh nhạt với mình, nhưng Triệu Dương chưa từng có một giây nào trong lòng nghĩ rằng Hà Viện lấy Quách Phóng là bám cành cao.

Triệu Dương còn chưa kịp nói gì thì đột nhiên có tiếng gõ cửa từ ngoài.

Hà Viện lập tức như một con thỏ bị kinh hãi. Bà bật dậy khỏi sofa, hoảng loạn tìm chỗ có thể trốn. Nhìn một vòng xong bà quay sang Triệu Dương, đột nhiên quỳ sụp xuống bên chân anh, nắm chặt ống quần anh: "Là hắn! Tiểu Dương, là Quách Phóng tìm tới rồi! Mẹ xin con... mẹ xin con... đừng để hắn đưa mẹ đi. Hắn sẽ đánh chết mẹ mất! Triệu Dương, mẹ xin con!"

Hà Viện khóc đến méo mó, toàn thân run rẩy, trong mắt chỉ còn sợ hãi và cầu xin.

Trước Tiếp