Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngựa Hoang khai trương cũng gần một tuần rồi, ngoài hai ngày đầu, Trác Thanh Nguyên không đến nữa, cũng không nhắn tin cho Triệu Dương. Tối ngày thường khách ít hơn, ngày mai còn phải đi làm, hiếm ai chơi ở bar tới nửa đêm.
Tạ Diệc Thành đưa cho Triệu Dương một điếu thuốc: "Mấy hôm nay Trác Thanh Nguyên không đến à?"
Triệu Dương tiện miệng cảm ơn, dùng luôn bật lửa trong tay hắn châm thuốc: "Không. Mày đừng có ngày nào cũng treo tên cậu ấy bên miệng. Mày mà tự mình thích thì tự đi theo đuổi đi"
Tạ Diệc Thành nghiêng đầu nhìn anh, suýt bị chọc tức đến bật cười: "Mày có muốn nghe lại xem mình vừa nói cái gì không?"
Hôm nay Song Nhi cũng qua. Mai cậu ta còn đi làm, vốn không nên ở lại quá muộn, nhưng vẫn ôm cốc sinh tố sữa chua giả vờ say sưa mộng tửu, nói không muốn về nhà, hôm nay mà về ngủ một giấc thì mai lại phải đi làm, chỉ cần không về nhà thì coi như không phải đi làm.
Tiểu Vĩ dỗ như dỗ trẻ con: "Hay là mày nghỉ việc đi, qua đây anh lừa tiền đàn ông nuôi mày."
Song Nhi rùng mình: "Ghê quá. Mới làm marketing được mấy ngày đã thành ra thế này rồi à? Ngay cả anh em cũng phải hoa ngôn xảo ngữ một chút."
Bên kia, Triệu Dương và Tạ Diệc Thành vẫn đang hút thuốc.
Tạ Diệc Thành lười mắng anh: "Mày thật sự không muốn nghe thì sau này tao không nói nữa. Tao điên à mà cứ phải treo tên cậu ấy bên miệng? Mày tự mình ngày nào cũng nghĩ đi, đừng có kể với tao nữa nhé."
Triệu Dương không đáp. Tạ Diệc Thành như chợt nhớ ra điều gì: "Mẹ mày dạo này không liên lạc à?"
Câu hỏi này không phải vô cớ. Khoảng một năm trước, Hà Viện từng làm ầm lên một trận.
Triệu Dương vốn không thích kể chuyện gia đình, nên bọn họ chỉ biết đại khái: bố anh lúc nhỏ đã bệnh qua đời, mẹ tái giá sinh thêm một cậu con trai, thiên vị đứa nhỏ đó, anh không thích ở cái nhà ấy, chưa tốt nghiệp cấp ba đã dọn ra ngoài. Cụ thể hơn thì họ không rõ.
Mùa xuân năm ngoái, Hà Viện liên tục gọi điện cho Triệu Dương, hỏi anh có tiền không.
Lúc đầu anh còn nghe máy: "Mẹ hỏi tôi xin tiền? Mẹ còn giàu hơn tôi ấy chứ."
Bên kia Hà Viện ấp úng: "Tiểu Dương, mẹ biết, mẹ biết không nên hỏi con xin tiền, nhưng mẹ không còn ai khác, mẹ chỉ có mình con là người thân."
Câu đó nói ra nghe vô lý. Triệu Dương lười nghe bà phát bệnh, trực tiếp cúp máy. Về sau bà cứ gọi mãi, anh chặn luôn WeChat, rồi chặn cả số điện thoại. Kết quả Hà Viện dùng điện thoại người khác gọi tới, cuối cùng mới chịu nói lý do, bà muốn ly hôn với Quách Phóng, nhưng không có tiền thuê luật sư, muốn mượn anh ít tiền.
Khi ấy Triệu Dương cười nhạt trong điện thoại: "Lấy ông ta bao nhiêu năm, sống sung túc như vậy, giờ tiền thuê luật sư cũng không có?"
Hà Viện bật khóc. Khóc rất lâu, Triệu Dương không nỡ cúp máy, nghe bà khóc đến cuối, giọng đứt quãng: "Tiểu Dương, ông ta đánh mẹ. Ông ta có một người phụ nữ trẻ hơn, người đó còn tới nhà, bị mẹ phát hiện. Mẹ bảo ông ta cắt đứt với cô ta, ông ta liền đánh mẹ."
Chuyện của mùa xuân năm ngoái rồi. Triệu Dương không quản.
Khi nghe bà khóc anh quả thực không nỡ cúp máy. Tim anh không phải đá. Hà Viện là mẹ ruột anh, giữa họ từng có quãng thời gian tình thân đẹp đẽ thuần khiết. Nhưng đi đến hôm nay, dù bị mắng là máu lạnh, Triệu Dương vẫn muốn nói một câu, tự làm tự chịu. Anh nhíu mày cúp máy, nghĩ đó là lựa chọn của bà, mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.
Sau cuộc gọi cuối cùng ấy, Hà Viện không tìm cách liên lạc với anh nữa.
Anh cũng không biết bây giờ bà đã ly hôn chưa, hay vẫn nhẫn nhục làm bà vợ chính thất.
Tạ Diệc Thành nhắc lại chuyện này, Triệu Dương lắc đầu: "Không."
Song Nhi vẫn than thở về khổ cực đi làm: "Tao nói mày nghe, tao thật sự cảm thấy sếp cố ý giữ tao lại. Ông ta thích kiểu nhân viên không có nghề nên ngày nào cũng liều mạng học như tao. Chứ mà tuyển một cao thủ Photoshop vào thì còn sao mà chỉ tay năm ngón được? Phiền chết đi được, yêu cầu thì nhiều, công ty lại nhỏ, ông ta thỉnh thoảng còn lượn tới sát tai tao lải nhải..."
Cậu ta càm ràm mãi không thôi, khiến Tiểu Vĩ càng hiểu vì sao thời buổi này bar dễ làm ăn, áp lực công việc của người trẻ lớn thật, nếu không tìm chỗ xả thì chắc phát điên.
Song Nhi lại nói: "Haizz, cảm giác có tuổi rồi, dạo này tao hay hối hận hồi đi học không chăm chỉ."
Tiểu Vĩ an ủi: "Thôi đi, sinh viên tốt nghiệp chẳng phải vẫn đi giao hàng ship đồ à? Đồng nghiệp cũ của tao là sinh viên chính quy đấy, học cái gì ấy nhỉ? Hình như quản lý môi trường? Hắn nói mà tao cũng chẳng hiểu."
Song Nhi mơ mộng: "Đại học xịn chắc là trâu bò lắm. Ví dụ như học bá ấy, tốt nghiệp xong vào chỗ nào làm, có khi sếp còn phải nịnh cậu ấy." Thật ra Song Nhi chẳng hiểu tầng lớp của "học bá" là thế nào, chỉ là tự mình tưởng tượng, đặt mình vào đó mà mơ cái cảm giác không bị sếp càm ràm.
Tiểu Vĩ bỗng "xì" một tiếng: "Không đúng, sao tôi cảm giác mình quên chuyện gì nhỉ?"
"Leng keng", chuông cửa Ngựa Hoang vang lên vì có người mở cửa. Hôm nay nhạc trong quán dịu nhẹ, nên tiếng chuông càng dễ lọt vào tai. Mấy người cùng nhìn về phía cửa. Tiểu Vĩ bật dậy: "Đù, tao đã nói mà tao quên chuyện gì đó! Học bá!"
Song Nhi nhìn theo ánh mắt hắn: "Học bá nào?"
Tiểu Vĩ nói: "Người đó đó! Trác Thanh Nguyên!"
Trác Thanh Nguyên vừa bước vào đã nghe có người gọi tên mình. Ánh mắt cậu đảo một vòng rồi chạm phải ánh nhìn của Tiểu Vĩ và Song Nhi. Song Nhi tròn xoe mắt: "Không phải đây là cái người tới hôm khai trương... à?"
Tiểu Vĩ đã bước tới đón: "Học bá tới rồi à? Tôi vừa nãy còn nói với Song Nhi là tôi quên chuyện gì. Hôm đó uống nhiều quá, hôm sau tỉnh dậy đầu óc như hồ dán, còn tưởng mình nằm mơ. Thật là cậu à."
Trác Thanh Nguyên cười: "Hôm nay không uống nhiều chứ?"
Tiểu Vĩ cũng cười: "Ôi, ngày thường ít người, rảnh."
Song Nhi vẫn ôm cốc sinh tố: "Học bá, đúng là cậu à! Hôm đó tôi không nhận ra. Cậu nhận ra bọn tôi rồi phải không? Thế mà cũng không chào một tiếng. Hôm đó bọn tôi còn nhắc tới cậu đấy!"
Trác Thanh Nguyên bước tới, véo nhẹ má Song Nhi. Hồi đi học mặt đã như búp bê, giờ vẫn là mặt búp bê. Mặt búp bê đúng là trẻ mãi, nhìn như trẻ con.
Song Nhi bị véo má nói không rõ: "Tới tìm Dương ca đúng không? Hai người còn liên lạc à? Nó chẳng nói với bọn tôi, quá đáng thật! Hai người cũng không nói gì trong group, ghét quá đi! Cậu quên luôn bọn tôi còn có một cái group rồi phải không?"
Nghe vậy, Trác Thanh Nguyên ngẩng đầu nhìn về phía quầy bar. Vừa vặn thấy Triệu Dương ấn điếu thuốc tắt trong gạt tàn, vừa vặn thấy Tạ Diệc Thành vỗ vai anh một cái. Không biết hai người nói gì, nhưng nụ cười của Tạ Diệc Thành dường như có ý vị sâu xa.
Triệu Dương thấy miệng ngứa ngáy, cũng không hiểu vì sao lại dụi tắt điếu thuốc trong tay, từ đâu ra cái phản xạ vô thức ấy?
Thật ra anh không nghiện thuốc. Hồi đó quên mất vì sao học hút rồi, có lẽ đúng là tự nhiên mà thành. Ở Bến Đò toàn mấy lão nghiện thuốc, có lúc khách quen tới, Lãng ca pha chế còn ngậm điếu thuốc trong miệng. Trước đây khi Triệu Dương chưa đủ tuổi, Lệ Phong còn quản bọn họ, qua sinh nhật mười tám tuổi một cái, quán bar chẳng khác gì bếp sau nhà hàng, trong môi trường như thế học hút thuốc cần gì lý do.
Lúc giao tiếp xã giao, châm thuốc đã thành thói quen. Không chịu nổi mỗi lần bọn họ hút thuốc lại kêu cùng hút một điếu, cũng chẳng biết rốt cuộc muốn "bồi" ai, nhưng Triệu Dương nhỏ tuổi nhất, cảm thấy mình đương nhiên nên "bồi" một điếu.
Thật ra khi ở một mình, anh rất ít hút, không nghiện.
Nhưng mấy ngày nay anh cảm thấy số lần mình muốn châm thuốc tăng lên. Cứ thấy miệng ngứa.
Tay cũng ngứa.
Tim cũng ngứa.
Trác Thanh Nguyên ngồi xuống trước quầy bar. Tạ Diệc Thành chào cậu một tiếng rồi sang bên kia tiếp khách.
Triệu Dương không nhìn Trác Thanh Nguyên, chỉ đẩy thực đơn qua.
Trác Thanh Nguyên giơ tay, dùng một ngón gõ nhẹ lên mặt quầy: "Này, lần đầu tôi uống rượu cậu pha cho tôi cái gì nhỉ?"
Triệu Dương im lặng một lát, thu lại thực đơn, quay người lấy rượu nền trên kệ.
Trác Thanh Nguyên nhìn bóng lưng anh: "Tôi còn tưởng cậu sẽ nói là quên rồi."
Triệu Dương vẫn không đáp.
Chậc, kín miệng thật. Trác Thanh Nguyên thầm phàn nàn một câu, nhưng không hề mất kiên nhẫn. Ngược lại còn thấy dáng vẻ này của Triệu Dương rất thú vị. Cậu học tâm lý, thậm chí không cần chuyên môn đến mức phân tích biểu cảmhay động tác chi tiết, trong tình huống này, im lặng còn nói lên nhiều thứ hơn lời nói.
Ví dụ...
Ví dụ Triệu Dương không tìm được thái độ thích hợp để đối diện với cậu: nên thân thuộc hay nên lạnh nhạt? Nên nói chuyện quá khứ hay hiện tại?
Ví dụ trong lòng Triệu Dương không xác định được quan hệ giữa họ là gì: là người bạn từng thân thiết, từng chia sẻ thật lòng? Là bạn học bình thường bị kỳ thi đại học chia cách? Hay là "người cũ" sau khi một "trò chơi mập mờ" kết thúc?
Trác Thanh Nguyên chắc chắn, sự xuất hiện của mình không nằm trong kế hoạch của Triệu Dương, nhưng đủ để làm rối loạn cảm xúc của anh.
Vậy ít nhất cũng chứng tỏ, bảy năm trước, Triệu Dương không phải là hoàn toàn không có chút ý gì với Trác Thanh Nguyên.