Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 30: Mất lịch sự

Trước Tiếp

Bảy năm, Triệu Dương chưa từng nghĩ giữa anh và Trác Thanh Nguyên sẽ còn có một khoảnh khắc nào đó gặp lại. Anh không giỏi tưởng tượng, vì thế cũng không tìm được một thái độ thích hợp để đối diện.

"Cấp ba, đúng không?"

Bốn chữ ấy chẳng đầu chẳng đuôi, nghe xong Lệ Phong ngẩng lên liếc Triệu Dương một cái. Triệu Dương vẫn đứng trong quầy bar. Hôm nay quán cũng chẳng có mấy khách, nên bật đèn trần sáng choang, hoàn toàn không có chút không khí mờ ảo nào. Anh cứ đứng dưới ánh đèn trắng chói đó, biểu cảm trên mặt dường như không có gì thay đổi.

"Nó á? Cấp ba của hắn nó còn không biết sao, yêu đương á?" Lệ Phong cười nói, ý tứ trong lời rất rõ ràng. Như để kiểm chứng, Lệ Phong quay đầu tiện miệng hỏi mấy người đang đánh bài: "Dương tử hồi cấp ba có từng yêu ai chưa?"

Tạ Diệc Thành đang cầm hai lá "2" trong tay, nghe câu hỏi này chậm mất một nhịp mới đánh bài, bị người dưới nhà chặn mất. Hắn lười tranh, thu bài lại, nhìn Lệ Phong một cái: "Chắc không."

Tiểu Vĩ giọng châm chọc: "Nó ấy hở? Nói yêu đương gì, trong não nó làm gì có sợi tơ tình nào đâu."

Song Nhi như chợt nhớ ra điều gì: "Nhưng Dương ca có nhiều CP lắm mà, với mày cũng có CP đấy thôi"

Đó là chuyện của nhiều năm trước rồi, Tiểu Vĩ vừa nhớ lại cái tên cp của hai người hồi đó liền vội ngăn: "Dừng dừng dừng, đù má, hồi đó đúng là trẻ người non dạ, cái tên CP gì cũng dám đặt."

* Tên CP của họ là Dương 阳 - Vĩ  伟, cùng âm với 阳痿 nghĩa là liệt dương =))

Tạ Diệc Thành cười: "Giờ là lớn tuổi rồi, bắt đầu biết lo à?"

Tiểu Vĩ "xì" một tiếng: "Cút đi! Ông đây chức năng mạnh lắm nhé."

Song Nhi hồi tưởng: "Còn có học bá nữa, xì... ơ? Học bá tên gì tôi quên mất rồi, cứ học bá học bá mãi."

Nhắc đến người này, Tiểu Vĩ cũng nghiêm túc nhớ lại một chút: "Tao vẫn còn kết bạn với cậu ấy đấy, nhưng ghi chú cũng lưu là học bá. Đù? Tao cũng quên mất rồi, cậu ấy tên gì nhỉ? Tao nhớ là đọc khá vướng miệng, dù sao cũng không trôi tai như tên Dương ca."

Mấy người tự nhiên nói chuyện rôm rả, đối với "học bá" trong lời họ rõ ràng chỉ là tiện miệng nhắc tới rồi tiện thể hồi tưởng một phen, chẳng ai cố chấp muốn nhớ cho ra rốt cuộc hắn tên gì, cũng chẳng ai thật sự quan tâm người bạn cũ lâu ngày không liên lạc đó giờ sống ra sao.

Bên quầy bar, Triệu Dương nhìn người đàn ông trước mặt, lại hỏi một lần nữa: "Uống gì."

Người đàn ông chống cằm bằng một tay. Ngoài kia mưa lớn, lúc đến hắn có cầm ô, vậy mà không hiểu sao trên người vẫn dính không ít nước mưa. Đuôi tóc vì nước thừa mà dính lại thành từng lọn, cong thành một đường móc nhỏ xinh móc lên xương quai xanh.

Khóe môi hắn cũng cong lên: "Cậu còn nhớ không, tôi tên gì?"

Triệu Dương cảm nhận được tim mình đang dần mất kiểm soát, biên độ và tần suất nhịp tim đều tăng lên. Anh hé miệng, cố để không khí tràn vào phổi nhiều hơn một chút, nhịn xuống ý nghĩ lúc này phải rít một điếu thuốc, rồi hỏi: "Rốt cuộc cậu có uống không?"

Hôm nay Ngựa Hoang khai trương. Theo tưởng tượng của Tiểu Vĩ, tối nay nhất định sẽ trắng đêm, làm ăn bùng nổ tới tận sáng. Nào ngờ mưa lớn vô tình, lác đác cũng có khách. Bạn bè của Triệu Dương ai tới thì uống vài ly, ai không tới đều nhắn tin xin lỗi. Cuối cùng hơn mười hai giờ đã đóng cửa.

Hơn một giờ, Triệu Dương về đến nhà thuê.

Căn nhà này đại khái thuê từ bốn năm trước, hai phòng ngủ một phòng khách. Khi đó sau kỳ thi đại học Triệu Dương đã làm việc ở Bến Đò, Lệ Phong trả lương cho anh không thấp, lương tháng đầu anh hoàn toàn có khả năng tự thuê nhà. Khi ấy Lệ Phong không đồng ý, nói có chút tiền không biết để dành à? Thế là lại ở chỗ Lệ Phong thêm ba năm. Trong tay Triệu Dương cũng có không ít tiền, Lệ Phong cuối cùng mới chịu để anh dọn ra ở riêng.

Lúc thuê nhà nghĩ rằng tiện cho bạn bè đến ở nhờ. Khi đó Triệu Dương cũng không đến mức thiếu tiền, ít nhất tiền thuê hai phòng không thành vấn đề. Căn nhà này cứ thế thuê đến tận bây giờ, bốn năm qua số lần có người đến ở nhờ không quá mười lần.

Hơn ba giờ Triệu Dương vẫn chưa ngủ, quả thực có liên quan đến đồng hồ sinh học. Sau khi chính thức làm ở Bến Đò, gần như ngày nào anh cũng cùng Lệ Phong nửa đêm mới về nghỉ, hai người sinh hoạt rất đồng bộ.

Nhưng cũng không hẳn vì đồng hồ sinh học.

Anh chưa từng nghĩ mình còn có thể gặp lại Trác Thanh Nguyên.

Bảy năm.

Thật ra Triệu Dương đã sớm quên mất trước kia rốt cuộc mình và Trác Thanh Nguyên là quan hệ thế nào. Khi đó anh có từng thích cậu không? Hai người lúc ấy có phải bạn rất thân không? Sau này rốt cuộc vì sao không còn liên lạc, là anh chủ động hay Trác Thanh Nguyên chủ động? Triệu Dương thực sự không nhớ.

Anh nhớ từng có thời gian Tạ Diệc Thành hiểu lầm quan hệ giữa hai người, luôn khăng khăng Triệu Dương nhất định đã thích Trác Thanh Nguyên, thỉnh thoảng lại nhắc đến cái tên này.

Mày thật sự không hối hận à? Khai giảng cũng một thời gian rồi, Trác Thanh Nguyên không nhắn cho mày nữa? Mày cũng không chủ động liên lạc người ta? Bây giờ không đuổi theo, sau này càng không theo kịp. Mày cũng rõ sau này cậu ấy sẽ quen những người ưu tú hơn, giờ theo đuổi vẫn còn kịp. Không thừa nhận có ích gì, không thừa nhận với tao thì được, với chính mình cũng không thừa nhận luôn? Thôi đi mày.

Khoảng thời gian đó Triệu Dương thực sự rất phiền Tạ Diệc Thành.

Anh và Trác Thanh Nguyên thật sự đã cắt đứt liên lạc, cũng tuyệt đối không còn cần thiết phải liên lạc nữa. Chỉ có Tạ Diệc Thành suốt ngày bên tai anh Trác Thanh Nguyên Trác, Thanh Nguyên, Trác Thanh Nguyên, nói mãi không chán, cứ nhất định phải tẩy não anh thừa nhận mình thích Trác Thanh Nguyên. Có cần thiết không?

Nếu một hai năm đó Tạ Diệc Thành không suốt ngày treo cái tên này trên miệng, có lẽ Triệu Dương đã quên người này sớm hơn một chút, nói không chừng hôm nay cũng không còn nhớ tên cậu, giống như Tiểu Vĩ bọn họ, có thể rất thoải mái nhắc đến việc từng quen một học bá, nhưng không quan tâm học bá đó hôm nay ở đâu, sống thế nào.

Triệu Dương lướt danh bạ, tìm được một người có biệt danh "Creek".

Ảnh đại diện của Trác Thanh Nguyên đã thay đổi, không còn là con mèo Ragdoll tên Muffin nữa, mà là một ngọn đèn đường, dưới nền trời đêm tông xanh thẫm có một ngọn đèn vàng ấm. Vòng bạn bè trống rỗng, chỉ hiển thị ba tháng gần đây, xem ra trong ba tháng không đăng gì.

Trác Thanh Nguyên uống một ly rượu rồi rời đi, không nhắc thêm chuyện Triệu Dương thời cấp ba từng yêu đương. Cậu giống như một người qua đường lạc vào đàn ngựa hoang trong ngày mưa lớn, gọi một ly rượu, ngồi ở quầy bar nghe Lệ Phong lải nhải về Triệu Dương, uống xong liền xoay người rời đi, ngay cả tạm biệt cũng không nói. Chỉ có Tiểu Vĩ chạy theo nói mấy câu kiểu lần sau lại đến.

Tiễn người xong Tiểu Vĩ quay lại buôn chuyện, hỏi Dương ca đây là ai vậy, sao tao chưa từng gặp, có phải từng gặp rồi không, cứ thấy hơi quen quen?

Tối nay Triệu Dương có rất nhiều tin nhắn. Lúc đầu anh còn trả lời, đều là bạn bè nói mưa to thế này thực sự ra ngoài bất tiện, Triệu Dương tùy tiện đáp một câu không sao. Sau đó anh cũng lười trả lời nữa, điện thoại chất đống tin chưa đọc.

WeChat không có chức năng đánh dấu đã đọc một lượt. Triệu Dương nhìn một đống tin nhắn thấy phiền, đành tự tay mở từng cái một, dọn dẹp mất khoảng mười phút, cuối cùng cùng với tin nhắn tài khoản cộng đồng chưa xử lý suốt một tuần cũng xóa sạch.

Ba giờ rưỡi sáng, danh sách tin nhắn vừa dọn xong lại nhảy ra một tin chưa đọc.

Creek: 【hình ảnh mặt trời】

Triệu Dương nhìn tin nhắn đó rất lâu.

S: [?]

Creek: [Chưa ngủ à]

S: [Có việc?]

Creek: [Xa cách vậy sao]

S: [Chuẩn bị ngủ]

Creek: [Nói bừa đi, mở bar mà ba giờ đã ngủ?]

S: [Ba giờ rưỡi]

Creek: [Không muốn nói chuyện với tôi à? Vậy cậu xóa tôi đi]

Creek: [Xăm rồi à]

S: [Ừ]

Creek: [Ngầu]

Creek: [Không nhìn rõ, xăm gì vậy?]

S: [?]

Creek: [Gửi tôi xem]

S: [Không]

Creek: [Keo kiệt]

Creek: [Không ngủ được]

S: [Tôi ngủ được]

Creek: [Vậy cậu ngủ đi, đừng trả lời nữa]

Creek: [Quán bar của cậu khai trương không đăng vòng bạn bè à? Hay là chặn tôi rồi]

S: [Không đăng, không chặn cậu]

Creek: [Không phải ngủ được sao?]

S: [Vậy cậu đừng nhắn nữa.]

Creek: [Cậu quản tôi à? Vậy cậu xóa tôi đi]

Creek: [Xóa chưa]

Creek: [Xem ra chưa]

S: [Cậu có việc không?]

Creek: [Không]

Creek: [Bạn cũ lâu ngày gặp lại, ôn chuyện một chút cũng không được?]

S: [Bốn giờ sáng ôn chuyện?]

Creek: [Hai chúng ta cũng có ai ngủ đâu]

S: [Tôi ngủ]

Creek: [Vậy cậu ngủ đi, nói mấy lần rồi mà vẫn chưa ngủ, đợi cái gì?]

Creek: [Lần sau đến quán bar của cậu có được giảm giá không?]

S: [Không]

Creek: [Vẫn trả lời à?]

Creek: [Không trêu cậu nữa, ngủ đi]

Creek: [Ngủ ngon]

Creek: [Này, thật sự quên tôi tên gì rồi à?]

Creek: [Mất lịch sự]

Creek: [Ngủ ngon cũng không nói]

Trước Tiếp