Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lúc Triệu Dương tới trường thì tiết một đã bắt đầu. Buổi sáng tiết đầu chưa bao giờ có tiết ngoài trời, nên khuôn viên trường trông trống trải, yên ắng lạ thường.
Anh không phải chưa từng nghênh ngang đi qua cổng chính rồi bị ghi tên vì đi trễ. Nhưng phiền phức. Bảo vệ phải ghi tên, mã số học sinh, hỏi lớp, hỏi chủ nhiệm, rồi giáo huấn một trận bảo lần sau đừng tái phạm. Chủ nhiệm lại phải làm đúng "quy trình" gọi anh ra nói chuyện giáo dục.
Chi bằng trèo tường cho nhanh gọn.
Triệu Dương có một chỗ trèo quen, ở góc rẽ phía đông cổng chính. Ở đó vừa hay có một cái cây, hình dáng lại rất tiện để lấy đà. Anh tìm đến cái cây, ném balo vào trong trước, rồi hai ba động tác đã leo lên được, bám mép tường nhìn xuống, lập tức chạm phải một ánh mắt.
Điểm duy nhất không ổn ở chỗ này là đối diện nhà vệ sinh nam. Nếu xui có thể gặp giáo viên đi vệ sinh.
Lần này không phải giáo viên. Có người đứng bên ngoài nhà vệ sinh. Hiển nhiên người đó bị cái đầu bất thình lình thò ra khỏi tường làm giật mình, theo phản xạ lùi lại một bước, rồi nhìn thẳng vào mặt Triệu Dương, nhướn mày.
Gương mặt này quen. Không chỉ cùng khối 12, e rằng cả trường Nhị Trung cũng chẳng mấy ai mà không biết. Ngay cả người ít tham gia hoạt động tập thể, ghét nghe phát biểu đại diện học sinh như Triệu Dương cũng từng thấy vài lần. Chủ yếu vì gương mặt ấy đúng là nhìn một lần khó quên.
Ánh nắng sớm không quá chói chang, chỉ phủ lên người một lớp sáng trắng dịu, dưới ánh nắng, mái tóc cậu ta được cắt tỉa gọn gàng mát mẻ. Nổi bật nhất là đôi mắt, đẹp đến mức bắt mắt, đuôi mắt hơi cong lên. Khuyết điểm duy nhất có lẽ là trong đôi mắt ấy thấp thoáng nét trêu chọc.
Triệu Dương lập tức bực bội:
"Nhìn cái gì."
Cậu ta đáp rất thẳng thắn:
"Chưa thấy bao giờ. Xem cậu trèo tường cũng phải mua vé à?"
Triệu Dương chống tay leo hẳn lên tường, ngồi xổm trên đó nhìn xuống, cao cao tại thượng:
"Hai mươi tệ, chuyển đi."
Cậu ta bật ra một tiếng cười khẽ. Triệu Dương không phân biệt được đó là ý gì, chỉ nghe cậu ta nói:
"Vé học sinh hai mươi tệ đủ vào vườn thú rồi."
Hàm răng sau của Triệu Dương siết chặt. Lười đôi co, anh nhanh nhẹn nhảy xuống, xách balo quay người đi thẳng.
Xui thật.
Tiết này lớp 7 đang học toán, môn Triệu Dương nghe không hiểu, lại còn là tiết của chủ nhiệm Từ.
Không chỉ mình anh không hiểu. Cả lớp hiểu được chắc cũng chẳng mấy người.
Lớp 7 là lớp "cá biệt", gần như lần nào thi cũng đội sổ. Có lẽ chỉ khi lão Từ trước kỳ thi đốt hương cầu may thì mới đổi được một lần hạng... hai từ dưới lên.
Ở lớp 7, kỳ thi đại học chẳng có mấy sức răn đe. Lão Từ trên bục giảng phun nước bọt giảng đề thi hôm qua, dưới lớp người ngủ thì ngủ, người chơi điện thoại thì chơi.
Triệu Dương thản nhiên bước vào từ cửa sau. Vừa vào đã bị Hồ Tiểu Vĩ phát hiện. Cậu ta vội vàng moi từ hộc bàn ra một hộp sữa chuối với một cơm nắm đùi gà Orleans, cung kính đặt lên bàn Triệu Dương như dâng lễ.
Chắc là vì vừa nãy từ chối cho Triệu Dương ở nhờ nên thấy áy náy. Thực ra không phải cậu ta muốn từ chối, mà là bố mẹ Hồ Tiểu Vĩ vốn không cho cậu chơi với Triệu Dương.
Dù Hồ Tiểu Vĩ cũng học hành chẳng ra sao, nhưng bố mẹ cậu luôn tin con trai mình ít nhất vẫn là "đứa trẻ ngoan", chỉ là học kém một chút. Còn Triệu Dương thì khác, ra vào quán bar, giao du với mấy người "không ra gì", đêm khuya mới về, hôm sau đi học lại trễ hoặc nghỉ.
Tất cả đều được ghép nhặt từ vài câu Hồ Tiểu Vĩ lỡ lời ở nhà. Cậu ta rất áy náy vì vô tình xây dựng hình tượng như vậy cho bạn, từng cố giải thích:
"Giờ quán bar đầy đường, người ta kinh doanh hợp pháp hết nhé? Phần lớn rất là sạch sẽ đó, ba mẹ biết bar sạch là gì không? Không có nhảy nhót loạn xạ hay mấy trò linh tinh đâu. Mấy quán kiểu đó là chuyện mấy chục năm trước rồi. Với lại Triệu Dương đâu phải đi chơi, cậu ấy học pha chế mà."
Tai bố mẹ cậu như có bộ lọc:
"Con biết mấy chuyện nhảy nhót linh tinh đó từ đâu? Chắc chắn là bị Triệu Dương dạy hư."
Hình tượng "hư hỏng" của Triệu Dương đã không cứu vãn được nữa. Hồ Tiểu Vĩ chỉ có thể càng ngày càng ân cần với anh để bù đắp.
Triệu Dương liếc "lễ vật" trên bàn rồi nhìn Hồ Tiểu Vĩ:
"Ăn rồi."
Hồ Tiểu Vĩ nhỏ giọng:
"Vậy để làm bữa xế, đói thì ăn."
Triệu Dương lại nói:
"Anh đây không uống sữa chuối."
Hồ Tiểu Vĩ giật khóe miệng:
"Trường giảm giá còn có hai loại thôi, dâu với chuối. Tao vất vả lắm mới giành được đấy."
Triệu Dương:
"Đưa anh mày dâu."
Hồ Tiểu Vĩ:
"Tao uống dâu."
Triệu Dương nhịn không trợn mắt:
"Sắp hết hạn à?"
Hồ Tiểu Vĩ:
"Hôm nay bốn rưỡi chiều hết hạn, mày uống trước bốn rưỡi là được."
Triệu Dương lười nói thêm, đẩy đầu cậu ta quay lên phía trước.
Hai tiết toán liền nhau. Dù không nghe vẫn cảm thấy như bị rút ngắn tuổi thọ.
Chuông tan học vừa reo, dãy cuối lớp lập tức náo loạn. Hai tiết toán làm ai cũng ngột ngạt. Giờ ra chơi dài, mấy cậu con trai tụ lại chơi "Quốc Vương". Dạo gần đây họ mê trò này, lấy cớ "những tháng ngày cuối cùng thời cấp ba, phải chơi lớn mới không tiếc thanh xuân".
Tuần trước Hồ Tiểu Vĩ thua, bị phạt sau lễ chào cờ phải hét: "Mọi người yên lặng, tôi có hai câu muốn nói!" Phạt là làm thật. Cả sân trường cười nghiêng ngả, tai Hồ Tiểu Vĩ suýt bị lão Từ vặn đứt.
Sáng nay Triệu Dương ngủ không đủ. Đáng lẽ còn có thể ngủ thêm, tiếc là bị rét đánh thức. Hai tiết vừa rồi cũng ngủ không yên, giọng lão Từ quá to, ảnh hưởng chất lượng giấc ngủ.
Anh không muốn tham gia, nhưng bị Hồ Tiểu Vĩ kéo vào. Thái độ lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
Chỉ khoảng sáu bảy người, mấy đứa ồn ào nhất lớp 7 đều tụ đủ.
Họ lập nhóm nhỏ tung xúc xắc. Vòng đầu Hồ Tiểu Vĩ và Triệu Dương đều ra số trung bình. Hồ Tiểu Vĩ hỏi:
"Tối nay sao mày không về?"
Triệu Dương:
"Sinh nhật Quách Dật Giai . Ở nhà tổ chức tiệc."
Mặt Hồ Tiểu Vĩ lập tức biến sắc. Cậu biết sơ chuyện nhà Triệu Dương, đương nhiên đứng về phía anh:
"Nó lại bày trò gì nữa? Thằng nhóc tí xíu mà bày đặt tiệc sinh nhật? Tao sắp mười tám rồi còn chưa từng mở tiệc."
Triệu Dương:
"Bình thường thôi. Nhà nó mà, nó muốn làm gì thì làm."
Hồ Tiểu Vĩ không phục:
"Đó cũng là nhà mày mà." Nói xong lại hối hận, lén nhìn sắc mặt Triệu Dương. Thấy anh không phản ứng mới tiếp tục: "Dù sao thi xong mày cũng không định ở đó nữa. Đừng nghĩ nhiều. Tối nay ở chỗ Phong ca? Nói với anh ấy chưa?"
Triệu Dương lắc đầu:
"Chưa. Trưa nói sau. Giờ chắc anh ấy còn chưa dậy."
Hồ Tiểu Vĩ "xì" một tiếng:
"Quán mở tới rạng sáng, ồn chết đi được. Mày ngủ kiểu gì? Hay bọn mình góp tiền thuê phòng cho mày đi?"
Triệu Dương:
"Không quý giá vậy."
Tung thêm vòng nữa, vẫn không dính hai người.
Hồ Tiểu Vĩ lại hỏi:
"Vậy thi xong là mày đi làm luôn à? Đi du lịch thư giãn đi. Tao với Song Nhi định vào Nam chơi, lớn vậy rồi chưa từng vào Nam."
Đúng lúc đó Lưu Song vừa đi vệ sinh về, nghe thấy tên mình liền chen vào:
"Gì? Gì thế?"
Cậu ta cận thị, đeo kính gọng đen dày cộp, trông ngoan hiền bất ngờ. Hồ Tiểu Vĩ luôn nói cậu cố tình đeo kính giả mọt sách, thực ra trong bụng chẳng có mấy chữ.
Hồ Tiểu Vĩ vỗ một cái:
"Lười như lừa, đi du lịch hè đó."
Lưu Song cũng hỏi:
"Dương ca đi cùng không?"
Trước đây Triệu Dương đã từ chối một lần, lần này vẫn vậy:
"Thôi. Không muốn đi. Mùa hè miền Bắc đã đủ nóng rồi, còn chạy vào Nam làm gì."
Vòng ba, xui xẻo thay, Triệu Dương tung ra ngay số "1".
Mấy cậu con trai "ồ" lên. Nãy giờ anh với Hồ Tiểu Vĩ chỉ lo nói chuyện, mấy hình phạt trước đó họ chẳng để ý, đám kia đã sớm muốn chỉnh hai người.
Người tung được "6" là lớp phó thể dục, quan hệ với Triệu Dương cũng khá. Cậu ta đảo mắt mấy vòng. Thấy Hồ Tiểu Vĩ suốt ngày nịnh Triệu Dương, lại nghe trong lớp có người "đẩy thuyền" hai người, trong lòng nổi ý xấu:
"Dương à, thế này đi. Còn hai tháng nữa thi đại học. Mày tìm một thằng trong lớp yêu thử một tháng, cho anh em vui chút, được không?"
Lời này vừa dứt, không chỉ nhóm họ mà cả mấy đứa xung quanh hóng chuyện cũng ồn lên phụ họa. Không ít người nhìn Hồ Tiểu Vĩ, chắc mẩm Triệu Dương sẽ chọn cậu ta.
Triệu Dương bật cười tức đến bật cười:
"Mày có thù với tao à?"
Lớp phó thể dục cười đến mức mờ cả hình: "Tao đây không phải đang tạo cơ hội cho mày à? Nhớ đấy, mày phải diễn cho giống vào, để bọn tao đều nhìn thấy trong một tháng này hai đứa mày mười~ phần ngọt ngào, mười~ phần dính nhau." Chỉ nghe thôi đã thấy buồn nôn rồi.
Triệu Dương: "Bọn mày không thấy buồn nôn à?"
Lưu Song cũng cười ngốc theo: "Nó chẳng phải chỉ để buồn nôn mày sao, buồn nôn mày còn chưa đủ, còn phải tiện thể làm bọn tao buồn nôn theo."
Hồ Tiểu Vĩ đã chuẩn bị sẵn tinh thần hi sinh, động tác vô cùng khoa trương: "Đến đi Dương ca, tao nguyện ý!"
Triệu Dương nuốt xuống một câu chửi thề. Trong lòng cậu thật ra không sao cả, chỉ là chơi thôi, kiểu đùa có chừng mực thế này bình thường vẫn hay mở, chẳng ai thật sự để trong lòng.
Nếu đã có người muốn làm cậu buồn nôn, cậu cũng phải làm người khác buồn nôn lại. Hồ Tiểu Vĩ chắc chắn không được, đó là anh em thật, không xuống tay nổi, lỡ buồn nôn quá mức thì sao. Ánh mắt quét một vòng trong lớp, lão Từ vẫn đang đứng trên bục giảng giảng bài cho người ta. Khóe môi cậu cong lên: "Chỉ cần là nam đang ở trong lớp bây giờ là được?"
Lớp phó thể dục nhìn quanh một vòng: "Được."
Triệu Dương hất cằm, ra hiệu về phía lão Từ, còn chưa kịp mở miệng thì thấy cửa lớp có người bước vào.
Quen mắt thật đấy, hôm nay gặp lần thứ hai rồi.
Học sinh ngồi phía trước không để ý trò chơi phía sau, nhìn thấy người kia liền lập tức xì xào nho nhỏ: "Ê, ê! Trác Thanh Nguyên!"
"Nó sao lại đến lớp bọn mình?"
"Nhanh nhanh lên, đây có thể là cơ hội duy nhất trước kỳ thi đại học được tiếp xúc gần với học bá đó, để tao tắm mình trong hào quang học bá cái đã!"
Trác Thanh Nguyên cầm một xấp tài liệu trong tay, đi lên bục giảng đưa cho lão Từ, hơi cúi người ghé sát tai lão Từ nói mấy câu. Thật ra Trác Thanh Nguyên cũng chỉ là một học sinh cấp ba, trên người mặc đồng phục của trường, tóc theo quy định nam sinh không quá mày không chạm tai, ngoài việc diện mạo quả thật nổi bật hơn chút, cũng không nhìn ra chỗ nào đặc biệt, nhưng cậu đứng ở lớp Bảy lại thật sự có cảm giác lạc lõng.
Triệu Dương đột nhiên cười, nhớ lại mấy câu vị học bá này nói lúc sáng khi trèo tường.
Trước mặt giáo viên giả vờ rất giống học sinh ngoan, không biết sau lưng có mách lão Từ chuyện học sinh lớp mình đi trễ trèo tường không.
Triệu Dương đột nhiên mở miệng, giọng không lớn không nhỏ, vừa đủ để cả lớp nghe thấy: "Ê, Trác Thanh Nguyên."
Trong lớp lập tức yên tĩnh đi không ít, lão Từ trên bục và Trác Thanh Nguyên đều nhìn về phía này.
Triệu Dương cười hiền lành, mời gọi: "Tôi chơi game thua rồi, bọn nó bắt tôi tìm một thằng con trai yêu đương một tháng. Mấy đứa trong lớp tôi không xuống tay nổi, với cậu được không?"