Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 28: May mắn đều cho cậu

Trước Tiếp

Tối tự học trước ngày thi đại học vẫn diễn ra như thường lệ. Theo cách nói của các thầy cô thì gọi là "bình thường hóa kỳ thi đại học". Mỗi lần thi thử đều nói đến rát cả miệng rằng nhất định phải coi thi thử như thi đại học, kỳ thi đại học thật sự đang ở ngay trước mắt. Đến lúc thật sự tới nơi thì lại đổi cách nói, bảo mọi người hãy coi thi đại học như thi thử, tuyệt đối đừng căng thẳng.

Đừng căng thẳng, đừng căng thẳng.

Triệu Dương cảm thấy có lẽ người căng thẳng nhất là lão Từ. Trình độ của lớp bảy thế này, thầy còn căng thẳng gì chứ? Ba chữ đó lặp đi lặp lại mãi, nghe đến mức Triệu Dương cũng bắt đầu có chút căng thẳng theo.

S: [Căng thẳng không?]

Creek: [Không căng thẳng]

Creek: [Cậu căng thẳng à?]

S: [Chắc là không]

Creek: [ chắc là?]

S: [Có thể có một chút]

Creek: [Bạn học này mục tiêu là trường nào vậy?]

S: [Tối nay ngủ sớm đi]

Creek: [Ừ]

S: [tôi không tham gia thi đại học]

Creek: [Tôi biết]

S: [Bố mẹ cậu tới đón à]

Creek: [Cậu đón cũng được]

S: [Hỏi cậu mà]

Creek: [Ha ha ha, tới đón tôi]

S: [Được]

Tối về đến nhà đã hơn mười hai giờ, Triệu Dương không nhắn thêm cho Trác Thanh Nguyên nữa.

Hồ Tiểu Vĩ và mấy người kia đang nói chuyện sôi nổi trong cái nhóm không có Trác Thanh Nguyên. Cố ý chuyển sang bên đó để nói, chỉ sợ tin nhắn nhiều quá làm phiền Trác Thanh Nguyên nghỉ ngơi. Mấy người này toàn là hưng phấn với kỳ thi đại học, trong đầu không có bao nhiêu kiến thức, vận may chiếm phần lớn, nên căng thẳng cũng đúng là không có nhiều ý nghĩa.

Triệu Dương vốn không định tham gia thi đại học. Lúc kỳ thi tốt nghiệp không qua, lão Từ đã nói có thể anh sẽ không lấy được bằng tốt nghiệp cấp ba. Triệu Dương không quá để ý, anh cảm thấy tấm bằng cấp ba trong cuộc đời mình chắc cũng không đóng vai trò gì mang tính bắt buộc.

Đến bằng tốt nghiệp cấp ba còn không muốn, Triệu Dương thật sự rất khó cảm nhận được sự căng thẳng hay kích động của học sinh lớp mười hai trong tối nay. Mười hai năm ngồi trong trường học, hai ngày tới làm mấy tờ đề thi là sẽ chốt lại một con số không thể thay đổi cho mười hai năm đó. Triệu Dương cảm thấy vô cùng hoang đường.

Khoản chuyển khoản ngày sinh nhật của Hà Viện anh không nhận. Sau đó Hà Viện lại gửi thêm mấy tin nhắn, thậm chí còn gọi điện, Triệu Dương đều không trả lời. Khi đó anh từng nghĩ hay là dứt khoát chặn Hà Viện, cuối cùng lại không nỡ. Hơn mười giờ tối, lúc đó Triệu Dương còn đang ở Bến Cảng, Hà Viện lại nhắn tin nói về chuyện ngày mai thi đại học, bảo Triệu Dương giữ tâm thái bình tĩnh, thi ra sao cũng không sao, đại khái đều là mấy lời an ủi như vậy.

Hà Viện không biết rằng Triệu Dương thậm chí còn không định bước vào phòng thi.

Sẽ là tâm trạng thế nào?

Đương nhiên sẽ căng thẳng, sao có thể hoàn toàn không căng thẳng? Chắc cũng sẽ kích động và mong đợi. Thi đại học là dấu chấm hết mang ý nghĩa tuyệt đối của nền giáo dục thi cử. Đại học hẳn sẽ có nhiều tự do hơn. Ngoài căng thẳng và kích động thì còn gì nữa? Triệu Dương chợt nhận ra, mình thậm chí còn không có tư cách để cảm nhận những tâm trạng đó.

Bắc Sư...

Triệu Dương lên mạng tìm kiếm ngôi trường này, vào trang web chính thức của Bắc Sư. Trang web giới thiệu vô cùng chi tiết, có thể dùng từ hoa cả mắt để hình dung. Đó là một thế giới khác hoàn toàn không liên quan gì đến anh.

Anh chưa từng nảy sinh cảm xúc gọi là hối hận.

Thật ra hồi tiểu học thành tích của Triệu Dương cũng không tệ, dù chỉ là tiểu học. Trên lớp cũng chăm chú nghe giảng, lời thầy cô đều làm theo, bài tập về nhà cũng ngoan ngoãn hoàn thành.

Có lẽ là sau khi Hà Viện tái hôn, tâm trí của Triệu Dương bị phân tán.

Lần đầu tiên thành tích tụt dốc nghiêm trọng, giáo viên chủ nhiệm cấp hai đã tìm Hà Viện nói chuyện. Khi đó Hà Viện vẫn còn đến trường, nghe thầy cô khuyên nhủ rằng con cái không phải cứ giao cho nhà trường là xong, về nhà làm cha mẹ cũng phải đôn đốc chứ.

Hôm đó từ văn phòng giáo viên chủ nhiệm đi ra, lần đầu tiên Hà Viện nhìn Triệu Dương bằng ánh mắt như vậy, dường như trách anh không hiểu chuyện: "Tiểu Dương, mẹ bây giờ đang mang thai, không có nhiều sức lực nữa. Chuyện học tập con phải tự cố gắng nhiều hơn. Bản thân mẹ cũng không có văn hóa gì, những thứ con học mẹ đều không hiểu nữa rồi. Ở trường phải chăm chỉ hơn, chẳng lẽ về nhà mẹ còn dạy con được sao?"

Thôi.

Triệu Dương cũng không biết vì sao mình lại nhớ về quá khứ.

Tóm lại bây giờ đúng là như vậy, anh đã trở thành một người không còn liên quan gì đến việc học. Đây cũng là lựa chọn của chính anh. Anh không thích hai chữ "hối hận", từ trước đến nay chưa từng sắp xếp nó vào cuộc đời mình.

Anh đuổi hình ảnh Hà Viện ra khỏi đầu, tắt điện thoại, một đêm không mộng mị.

Sáng hôm sau, Triệu Dương đặt báo thức bảy giờ, tám giờ đúng có mặt ở lớp.

Chứng minh thư và giấy báo dự thi của Nhị Trung đều được thu trước, chỉ sợ thí sinh căng thẳng sơ suất làm mất, đến lúc vào thi ảnh hưởng tâm trạng và phát huy. Trong lớp ồn ào náo nhiệt, lớp trưởng đang phát cho từng người túi văn phòng phẩm trong suốt đã đựng sẵn chứng minh thư và giấy báo dự thi.

Hồ Tiểu Vĩ thành kính uống sữa dâu.

Triệu Dương thuận miệng hỏi: "Hôm nay không mua một tặng một à?"

Tiểu Vĩ đặc biệt lạnh lùng: "Hôm nay tôi không mua hàng cận date, giá gốc, không tặng."

Triệu Dương muốn cười: "Sợ đau bụng à?"

Tiểu Vĩ cuối cùng cũng quay sang nhìn anh: "Mày vậy mà không ngủ ở nhà! Sao, vẫn quyết định trải nghiệm phó bản duy nhất trong đời này à?"

Triệu Dương còn chưa kịp trả lời, điện thoại của hai người đồng thời rung lên.

Trứng Ốp la: [@Creek a a a a a a học bá a a a a!]

Trứng Ốp la: [Có thể cho tôi một chút chúc phúc của học bá không!]

Tiểu Vĩ cứ thi là đậu: [Tôi cũng muốn!]

Đầu bếp nói tôi là món ngon: [Thế tôi cũng muốn?]

Creek: [Chia cho mấy cậu một ít may mắn, mong mấy cậu khoanh bừa đều trúng]

Trứng Ốp la: [Yên tâm rồi]

S: [Lấy lại đi, may mắn tự giữ lấy]

Tiểu Vĩ cứ thi là đậu: [?]

Trong nhóm lập tức mở ra cuộc "thảo phạt" Triệu Dương đứng nói chuyện không đau lưng, rằng anh có thi đâu, bọn họ xin chút may mắn thì sao vân vân. Triệu Dương không xem nhóm nữa, vì tin nhắn riêng của anh có thông báo mới.

Creek: [Chỗ rẽ phía đông tầng hai, đợi cậu]

S: [?]

Creek: [Đến đi]

Trong trường có chút xao động. Hôm nay khối mười và mười một đều được nghỉ, nên chỉ còn lại sự náo động.

Bên ngoài trường toàn là các cơ sở luyện thi quảng bá, cũng có vài điểm phục vụ do tình nguyện viên lập nên. Rất nhiều phụ huynh sáng đưa con tới rồi không định rời đi, ở lại đây chờ đến khi con thi xong buổi trưa. Dù trong phòng thi họ chắc chắn không giúp được gì, nhưng vẫn chủ yếu là cảm giác yên tâm khi được đồng hành.

Trên tòa nhà giảng đường treo đầy băng rôn, đủ loại khẩu hiệu khích lệ cổ vũ. Lúc Triệu Dương đến cũng không đọc kỹ.

Trác Thanh Nguyên đã tựa vào tường ở chỗ rẽ tầng hai, liếc mắt đầu tiên đã nhìn thấy Triệu Dương.

Học bá cười hỏi: "Không phải cậu không tham gia thi đại học sao?"

Triệu Dương đáp: "Cảm nhận không khí một chút."

Học bá quả không hổ là học bá: "Đến ở cùng tôi à?"

Triệu Dương nhìn cậu: "Cậu tự tin thế, may mắn tùy tiện chia cho người khác, còn cần tôi ở cùng sao?"

Trác Thanh Nguyên cười nửa ngày: "Tôi không cần may mắn, tôi dựa vào kiến thức."

Triệu Dương nhíu mày: "Nói gì thế, may mắn cũng phải có."

Trác Thanh Nguyên: "Trưa tôi nhắn cậu ha?"

Triệu Dương: "Không cần, trưa thi xong ngủ một giấc, chiều phát huy cho tốt."

Trác Thanh Nguyên: "Bạn trai."

Trò chơi một tháng đã kết thúc từ lâu, nhưng Triệu Dương không chỉnh cậu cách xưng hô này: "Hửm?"

Trác Thanh Nguyên cười: "Đừng lo cho tôi, tôi không vấn đề gì đâu"

Tám giờ, học sinh thi ở trường khác đúng giờ lên xe buýt của trường. Hôm nay giao thông đều nhường đường. Hai trường vốn cũng không xa, mười mấy phút là tới. Hồ Tiểu Vĩ và Tạ Diệc Thành được phân tới Nhất Trung thi. Trước khi đi, Tiểu Vĩ một tay kéo Triệu Dương, một tay kéo Lưu Song: "Tao đi đây!"

Triệu Dương: "Đi đi."

Tiểu Vĩ gần như sắp khóc: "Tôi thật sự đi đấy!"

Tạ Diệc Thành thúc cậu ta: "Đi hết rồi, không đi nữa lão Từ quay lại bắt cậu bây giờ."

Tiểu Vĩ lưu luyến buông tay. Song Nhi vẫy tay với họ: "Cố lên Tiểu Vĩ, cố lên Thành Tử!"

Triệu Dương đột nhiên nói phía sau: "Hai đứa nó cũng chẳng còn bao nhiêu chỗ để cố đâu, ngược lại là mày, cố lên."

Bóng lưng hai người đã xa. Song Nhi xoa xoa ngực mình: "Tim đập nhanh quá. Nhưng thật ra tao cảm thấy mình cũng không căng thẳng lắm. Thành tích của tao chắc là có trường học, nhưng chắc chắn không phải trường tốt gì, hình như cũng chẳng có gì để căng thẳng."

Triệu Dương vỗ vai cậu ta.

Lão Từ không đi tiễn xe. Trường sắp xếp giáo viên chuyên trách đưa xe. Tiễn người đi xong lão Từ quay về lớp bảy. Học sinh khác đều đi thi, lão Từ dứt khoát gọi Triệu Dương cùng giúp việc: "Chứng minh thư giúp tôi kiểm tra lại một lượt. Các em thi xong là giải phóng rồi, hôm nay tôi mới là người căng thẳng nhất, biết không?"

Triệu Dương cảm thấy buồn cười: "Trình độ lớp mình thế này thầy còn căng thẳng?"

Lão Từ đánh anh một cái: "Miệng quạ đen!" Đánh xong lại nhìn Triệu Dương, "Thật sự nghĩ kỹ rồi? Không tham gia?"

Triệu Dương bất lực: "Giờ em có đổi ý thì có tác dụng không? Thầy chẳng lẽ nghĩ thời gian em trốn học, thời gian ngủ trong giờ là đang lén học bài sao?"

Lão Từ cũng không nói gì thêm: "Thôi, kiểm tra chứng minh thư đi."

Tám giờ rưỡi vào phòng thi. Tám giờ hai mươi, lão Từ vậy mà đứng trên bục giảng lén lau nước mắt.

Vừa hay bị Triệu Dương lên bục nhìn thấy. Anh khựng lại một chút, không lộ dấu vết đứng chắn trước mặt lão Từ, hỏi: "Đến mức đó à?"

Lão Từ thở dài: "Sau này các em phải đi khắp bốn phương rồi. Tôi biết các em đều không thích cấp ba, thấy đại học tự do muốn học gì thì học, không muốn học thì không học, đủ thứ phong phú. Đợi các em... đợi bọn họ lên đại học rồi sẽ biết, không còn thầy cô theo sau lưng lải nhải nữa. Giáo viên cấp ba là người mong các em tốt nhất."

Triệu Dương: "Nói với em vô dụng, em không học đại học."

Lão Từ: "Em cũng vậy, thầy hy vọng con đường sau này của em được thuận lợi."

Triệu Dương: "Đừng khóc nữa. Năm sau ngày Nhà giáo em về thăm thầy."

Lão Từ cũng không khóc nữa, mắng anh: "Tôi cần em chắc? Về phát tờ rơi quảng cáo quán bar cho học sinh của tôi à?"

Triệu Dương cười cười.

Tám giờ rưỡi, lão Từ vung tay một cái, vào phòng thi. Tất cả điện thoại nộp lại cho lão Từ.

Triệu Dương giúp thu điện thoại. Điện thoại của anh vẫn để trong túi. Bỗng nhiên rung lên một cái.

Triệu Dương nhét thùng đựng điện thoại vào tay lão Từ, dùng tốc độ nhanh nhất mở tin nhắn.

Creek: [Đếm ngược nộp điện thoại]

Creek: [3]

Creek: [2]

S: [Cố lên]

Creek: [Đã Nhận]

S: [May mắn đều cho cậu]

Trước Tiếp