Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Giờ nghỉ trưa, trong nhóm cuối cùng cũng xuất hiện một tin nhắn từ avatar mèo nhỏ.
Creek: [Nhất khối chắc chắn là tôi rồi, còn hồi hộp gì nữa?]
Đạn Hạt Nhân: [Học bá! Tôi tụt bốn hạng! Cứu mạng!]
Creek: [Song bảo thảm thế, Trứng Ốp La ngon lành biến thành Hạt Nhân Nổ rồi]
Creek: [Không sao, ít nhất cậu còn có không gian tụt. Cậu nhìn Triệu Dương đi, một chút không gian để tụt lùi cũng không có.]
Tiểu Vĩ Vĩ Đại: [Đù má, học bá, sao cậu gọi cậu ta là bảo, gọi tôi một tiếng đi.]
Creek: [Bảo]
Tiểu Vĩ Vĩ Đại: [Sao của tôi lạnh lùng thế, không có chút tình người nào]
Creek: [Vĩ bảo nghe không hay]
Tiểu Vĩ Vĩ Đại: [Tiểu bảo không được à?]
Creek: [Ha ha ha được rồi, Tiểu bảo]
Hồ Tiểu Vĩ cười hớn hở. Cậu thật sự thấy tính cách học bá rất tốt, hoàn toàn khác ấn tượng trước đây. Trước kia còn tưởng kiểu học bá như Trác Thanh Nguyên chắc rất coi thường mấy đứa đội sổ như họ.
Ngón tay Tiểu Vĩ gõ lách cách trên bàn phím định nói thêm gì đó, bỗng nghe sau lưng vang lên giọng Triệu Dương.
"Chậc." Một tiếng cực kỳ mất kiên nhẫn.
Tiểu Vĩ quay đầu, thấy Triệu Dương đang cau mày: "Sao vậy anh?"
Triệu Dương liếc cậu: "Không sao."
Tiểu Vĩ không nghi ngờ gì, tiếp tục nhắn tin trong nhóm.
Tiểu Vĩ Vĩ Đại: [Trưa ăn cùng không học bá? Qua lớp tôi đi, bọn tôi định nấu lẩu]
Creek: [Nấu lẩu trong lớp?]
Đạn Hạt Nhân: [Ừ đó, đặt nguyên liệu giao tận nơi rồi, tôi mang nồi điện từ nhà]
Creek: [Biết chơi thật]
Creek: [Thế tôi chuẩn bị gì? Mua nước chưa?]
Tiểu Vĩ Vĩ Đại: [Anh Dương mua một thùng sữa dâu rồi]
Creek: [Cậu ấy làm gì thế, sao không nói gì]
Tiểu Vĩ quay đầu: "Mày làm gì thế?"
Triệu Dương: "Liên quan mày à?"
Tiểu Vĩ "xì" một tiếng: "Ăn thuốc nổ à, bị Đạn Hạt Nhân Nổ bắn rồi?"
Triệu Dương: "Bớt quản."
Tiểu Vĩ bĩu môi: "Không cho quản thì thôi."
Trác Thanh Nguyên xách một túi đồ ăn vặt đến lớp Bảy.
Giờ nghỉ trưa trong lớp không đông lắm. Có người ra ngoài ăn trưa không quay lại, học sinh nội trú và bán trú đều về ký túc xá, trong lớp chỉ còn hơn chục người.
Triệu Dương là người đầu tiên nhìn thấy Trác Thanh Nguyên, nhưng không lên tiếng.
Sau đó là Lưu Song, cậu rất nhiệt tình: "Học bá tới rồi! Mau vào đây, đợi cậu lâu lắm rồi, nồi sắp sôi rồi."
Trác Thanh Nguyên nói: "Tôi qua siêu thị mua ít đồ ăn vặt, mọi người chia nhau đi?"
Lưu Song nhận lấy túi lục lọi nửa ngày, rút ra một que kem: "Cảm ơn học bá, ăn que này xong lần sau thi chắc chắn điểm tôi sẽ tăng."
Trác Thanh Nguyên cười tít mắt, dùng hai tay véo má Lưu Song: "Song bảo nhà ta dễ thương thế này, miệng lại ngọt nữa."
Lưu Song mặt búp bê, dáng vẻ ngoan ngoãn, đeo kính gọng đen, trông rất khiến người ta muốn động tay. Lần trước ăn thịt nướng cùng nhau Trác Thanh Nguyên đã ngứa tay rồi, chỉ là khi đó hai người chưa quen lắm, không tiện.
Lớp Bảy bốc hơi nghi ngút, không khí náo nhiệt, hương thơm lan tỏa.
Mấy bạn không tham gia nấu lẩu tò mò nhìn Trác Thanh Nguyên, dường như muốn biết vì sao cậu lại ăn lẩu cùng nhóm Triệu Dương, cảm thấy hơi khó tin. Còn Trác Thanh Nguyên thì đứng trước bảng điểm của lớp Bảy, xem rất chăm chú.
Tạ Diệc Thành vớt ra một đũa thịt bò: "Học bá, đừng xử tội điểm của bọn tôi nữa, lớp Bảy với lớp Một các cậu không cùng đẳng cấp đâu. Thịt bò chín rồi."
Trác Thanh Nguyên quay về chỗ ngồi, ngồi cạnh Hồ Tiểu Vĩ, nhìn Tạ Diệc Thành: "Cậu là cái người trong nhóm..."
Tạ Diệc Thành nói: "Đầu bếp khen tôi là món ngon đấy."
Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Ra là cậu à, nãy không nhận ra mặt."
Một nồi thịt bò đã ăn sạch, Triệu Dương từ đầu tới cuối không nói câu nào.
Trác Thanh Nguyên nhìn Triệu Dương mấy lần.
Nồi thứ hai nấu viên thả lẩu, thứ này chín chậm hơn một chút. Ba người kia rảnh rỗi quá liền mở một ván Đấu Địa Chủ. Vốn dĩ nên kéo Triệu Dương chơi mạt chược cho đủ bốn người, nhưng giờ Trác Thanh Nguyên ở đây, cũng không tiện để cậu ta lẻ loi, thế là ba người dứt khoát bỏ lại Triệu Dương và Trác Thanh Nguyên ngồi đó, tự đi Đấu Địa Chủ.
Trác Thanh Nguyên bèn ngồi sát bên Triệu Dương, dùng khuỷu tay huých huých cậu: "Bạn trai."
Triệu Dương nhíu mày:
"Nói chuyện cho đàng hoàng."
Trác Thanh Nguyên nhìn cậu: "Bạn học."
Triệu Dương: "..."
Triệu Dương: "Sao?"
Trác Thanh Nguyên: "Chẳng phải mua sữa dâu rồi sao, sao không đưa tôi một chai? Bọn họ đều có, loại trừ tôi à?"
Triệu Dương lấy một chai sữa dâu từ túi dưới chân, đặt trước mặt Trác Thanh Nguyên.
Trác Thanh Nguyên không nhận, lại hỏi: "Tâm trạng không tốt à?"
Triệu Dương: "Không."
Trác Thanh Nguyên gật gù như đã hiểu: "Không phải tâm trạng không tốt, vậy là không muốn nói chuyện với tôi."
Triệu Dương: "Chẳng phải đang nói với cậu đây sao."
Trác Thanh Nguyên: "Tôi lại chọc cậu rồi à?"
Triệu Dương: "Không."
Hồ Tiểu Vĩ đột nhiên hét lên: "Đù, mày đừng chặn bài tao chứ! Tao chẳng phải đã 'khụ khụ' nhắc mày rồi sao? Mày không hiểu ý tao à? Tao đi thêm hai lượt nữa là bọn mình thắng rồi!"
Tạ Diệc Thành cầm điện thoại cười: "Đám dân đen các người đừng mơ lật mình làm chủ."
Lưu Song bĩu môi: "Tao tưởng tao đi thêm hai lượt nữa là thắng mà......"
Hồ Tiểu Vĩ tức đến mức ném điện thoại, mở nắp nồi xem viên thả lẩu, lập tức quên luôn cơn giận lúc nãy, gọi mọi người: "Chín rồi chín rồi!"
Hơi nóng phả vào mặt Triệu Dương và Trác Thanh Nguyên, hai người đều không động đũa.
Bọn họ vừa ăn viên vừa bắt đầu tổng kết lại ván bài vừa rồi, cũng chẳng để ý hai người bên này có hòa nhập hay không.
Lưu Song nói: "Mày trách tao làm gì? Mày cũng chặn bài tao mấy lượt đó thôi. Nông dân không đoàn kết là để địa chủ thừa cơ chui vào đấy!"
Hồ Tiểu Vĩ bị nóng bỏng, vừa hít hà vừa nói: "Mày không biết đếm bài, tao dám đặt hy vọng vào mày à?"
Lưu Song phản bác: "Tao..."
Triệu Dương không nghe bọn họ nói gì. Trong tiếng ồn ào và hơi nóng bốc lên, cậu khẽ nói: "Cậu chẳng phải cũng không để ý tôi sao."
Câu nói nhỏ đến mức gần như tự lẩm bẩm, bị tiếng ồn che lấp, nhưng Trác Thanh Nguyên lại nghe rõ ràng.
Trác Thanh Nguyên kinh ngạc nhìn Triệu Dương.
Nhưng Triệu Dương vẫn giữ vẻ mặt bình thường, hơi mất kiên nhẫn, như thể câu nói ngượng ngập vừa rồi không phải do mình thốt ra.
Không để ý cậu? Trác Thanh Nguyên thật sự không biết. Là vì sáng nay cậu ta @ mình trong nhóm mà mình không trả lời? Hay vì câu "đáng yêu" trong tin nhắn riêng?
Lưu Song gắp một viên thả vào bát Trác Thanh Nguyên: "Hai người ăn đi, lát nữa bị cướp hết đấy."
Trác Thanh Nguyên suýt bật cười.
Cậu mượn màn hơi nóng che chắn, lặng lẽ chuyển viên trong bát mình sang bát Triệu Dương, nhỏ giọng bên tai cậu: "Bạn học."
Triệu Dương không tự nhiên nhích sang bên: "Làm gì."
Trác Thanh Nguyên bật cười: "Có gì đâu, viên chín rồi, ăn đi."
Triệu Dương không nói nữa, dùng đũa gắp hai viên về bát mình, liền nghe bên tai Trác Thanh Nguyên thấp giọng nói: "Không phải tôi không để ý cậu đâu. Kết quả thi thử lần hai vừa ra, giáo viên chủ nhiệm gọi tôi lên phân tích điểm. Tôi muốn thi Tâm lý ở Bắc Sư Đại, thầy giúp tôi xem thành tích hiện tại có ổn không, còn có thể tiến bộ ở đâu, dự đoán điểm chuẩn năm nay các kiểu, bận lắm, thật sự không xem điện thoại."
Hơi nóng hun đến mức trong lòng Triệu Dương cũng nóng theo.
Thấy cậu không đáp, Trác Thanh Nguyên lại hỏi:
"Nghe chưa?"
Triệu Dương giả vờ bình thản: "Cái gì, nói với tôi làm gì, tôi có thi đại học đâu."
Trác Thanh Nguyên nói: "Tôi thích nói với cậu đấy, cậu quản được à?"
Triệu Dương nghiến nát viên trong miệng: "Biết rồi."
Hai người im lặng một lúc.
Trác Thanh Nguyên lại cười hỏi: "Hay tôi cũng gọi cậu một tiếng Tiểu Bảo nhé?"
Nụ cười đó hoàn toàn là trêu chọc.
Triệu Dương cắn viên mạnh thêm mấy phần, mặt đen lại: "Không cần."
Trác Thanh Nguyên cười không ngừng: "Ồ, vậy thôi."
Triệu Dương nuốt mạnh viên xuống, nhìn Hồ Tiểu Vĩ và Lưu Song thấy chướng mắt vô cùng, vô cớ bắt lỗi: "Ai cho hai đứa mày ăn thanh cua? Nhả ra."
Hồ Tiểu Vĩ còn nửa thanh cua ở ngoài miệng, sững sờ: "Hả?" Cậu ta ngơ ngác dùng đũa gắp nửa thanh cua bên ngoài xuống, đưa cho Triệu Dương:
"Mày muốn ăn thì nói sớm chứ? Lúc nãy không nói, giờ hết rồi mày mới nhớ......"
Triệu Dương một đũa đánh rơi thanh cua: "thấy ghê không."
Hồ Tiểu Vĩ nổi cáu: "Không phải, tao chọc gì mày à?"
Trác Thanh Nguyên không nhịn được nữa: "Ha ha ha ha ha ha!"
Hồ Tiểu Vĩ tố cáo: "Học bá, cậu còn cười! Bình thường nó toàn bắt nạt tao thế đấy!"
Tạ Diệc Thành gật đầu: "Bạo lực học đường lâu năm."
Lưu Song đánh giá: "Bị bạo hành mà không chia tay thì mặc định là khoe ân ái."
Tạ Diệc Thành giải thích với Trác Thanh Nguyên:
"Hai người họ ở lớp là CP."
Trác Thanh Nguyên gật gù: "Còn có chuyện này nữa à."
Triệu Dương buột miệng: "Không có."
Hồ Tiểu Vĩ cười lạnh: "Hôm nay tao nhất định phải đòi chia tay."
Trác Thanh Nguyên tỏ vẻ rộng lượng: "Được thôi, tôi không ngại, tôi có thể tiếp nhận."
Hồ Tiểu Vĩ mong đợi nhìn cậu: "Tiếp nhận tôi hay tiếp nhận nó đây học bá? Tôi với cậu còn là quan hệ "cậu gọi tôi là Tiểu Bảo" mà."
Trác Thanh Nguyên nghiêm túc suy nghĩ một phen, hỏi ý kiến Triệu Dương: "Tiếp nhận cậu hay tiếp nhận cậu ta đây?"
Triệu Dương lạnh lùng: "Ấu trĩ không."
Trác Thanh Nguyên tiếc nuối: "Vậy chắc tiếp nhận Tiểu Vĩ thôi, cậu ấy không chê tôi ấu trĩ."
Triệu Dương lại lạnh lùng: "Một tháng còn chưa tới đã ngoại tình?"
Hồ Tiểu Vĩ quát: "Mày ấu trĩ không!"
Lưu Song lần nữa đánh giá: "Giới của tụi mày loạn thật."
Tạ Diệc Thành từ dưới đống rau lặng lẽ mò ra một thanh cua chưa ai phát hiện, trong góc không ai chú ý, nhanh tay vớt vào bát mình.