Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trần Kiến Khanh không cảm xúc kiểm tra sơ qua cơ thể Khương Tuế, phát hiện ngoại trừ khuỷu tay và lòng bàn tay bị trầy xước thì cũng không có thương tích nghiêm trọng nào khác. Mày hắn giãn ra, giọng điệu dịu lại đôi chút:
“Tiến sĩ, ngài nên tắm rửa một chút đi. Nếu không, dù có băng bó vết thương cẩn thận đến mấy, cũng dễ nhiễm trùng.”
Khương Tuế lạnh nhạt đáp:
“Các người đối xử với tù binh ân cần như vậy sao?”
Trần Kiến Khanh không nói gì, chỉ ra hiệu cho người đi chuẩn bị nước ấm. Trên thuyền điều kiện tồi tàn, không có vòi sen, chỉ có thể dùng chậu nước ấm để lau rửa. Vốn dĩ, Khương Tuế chẳng muốn nhận cái gọi là “quan tâm” giả tạo đó, nhưng cả người nồng nặc mùi tanh hôi khiến chính y cũng không chịu nổi, đành phải giữ vẻ mặt lạnh lùng, đi theo Trần Kiến Khanh vào phòng.
Khi y cởi áo khoác, phát hiện Trần Kiến Khanh vẫn đứng yên ở cửa, liền cau mày:
“Ra ngoài.”
“Ngài bị thương mà,” Trần Kiến Khanh vừa xắn tay áo, thử nhiệt độ nước, vừa nói tự nhiên như không: “Tôi giúp ngài tắm.”
“……”
Khương Tuế thật muốn tát cho hắn một cái, nhưng vừa giơ tay lên lại nhớ lòng bàn tay mình bị thương. Cái tát này đánh ra, Trần Kiến Khanh chưa chắc đau, nhưng y thì chắc chắn.
“Không cần.” Khương Tuế nói.
Dù sao tay phải bị thương, nhưng tay trái y vẫn còn dùng được.
“Được thôi.” Trần Kiến Khanh đáp:
“Thật ra tôi chỉ lo ngài nhân lúc tôi sơ ý lại bỏ trốn. Lần trước ngài chui vào phòng chứa đồ trốn, tìm lại ngài.....cũng phiền phức lắm đấy.”
Khương Tuế nhìn quanh, trong phòng ngoài cánh cửa ra thì chỉ có một khung cửa sổ bé tí, còn không to bằng cái đầu y. Cuối cùng, không nhịn được mà nói:
“Trần Kiến Khanh, đừng có quá đáng!”
“Nếu cậu một vừa hai phải muốn có người canh, vậy để tôi gọi người khác.” Khương Tuế lạnh mặt nói: “Bên ngoài ai cũng được, miễn là không phải cậu.”
Trần Kiến Khanh khẽ cười, dường như đã quen với kiểu ngạo mạn và miệng lưỡi sắc bén của vị tiến sĩ này, vẫn giữ giọng dịu dàng, ôn hòa như cũ:
“Vậy Allison được chứ?”
Khương Tuế: “……”
Dù mặt y có dày đến đâu, cũng không thể để cô trợ lý 24 tuổi, trẻ trung kia vào tắm giúp mình được.
Trần Kiến Khanh bất đắc dĩ thở dài, như thể đang dỗ một đứa trẻ bướng bỉnh:
“Tiến sĩ, c** đ* đi, kẻo lát nữa nước nguội.”
Khương Tuế mím môi, rồi ném thẳng chiếc áo khoác vừa bẩn vừa hôi vào người hắn. Vết bẩn lập tức loang lên áo sơ mi trắng tinh của Trần Kiến Khanh. Hắn cúi đầu nhìn, rồi lại ngẩng lên nhìn Khương Tuế, dửng dưng bắt đầu cởi nút áo sơ mi:
“Vừa hay, tôi cũng giặt luôn.”
Khương Tuế: “?!”
Lúc trước y còn tưởng Ares là kẻ hạ lưu nhất, nhưng giờ mới thấy, hóa ra Trần Kiến Khanh mới thật sự là hạng hạ lưu!
Khương Tuế quay lưng lại, bắt đầu c** đ*, cổ và tai đều đỏ bừng vì tức giận, cả khuôn mặt cũng thoáng ửng hồng. Dù cố lờ đi, y vẫn cảm nhận rõ rệt ánh mắt phía sau, vừa nặng nề, vừa nóng bỏng, như thể có thực thể. Y chỉ có thể tự thôi miên mình: Ánh đèn mờ, đều là đàn ông, chẳng có ghê gớm.
Vừa cởi xong quần áo định cúi xuống múc nước, bỗng có một bàn tay ấm áp đặt lên vai y. Cảm giác nóng rực ấy lan khắp làn da, khiến toàn thân y cứng đờ. Khương Tuế phẫn nộ quay đầu:
“Cậu....”
Trần Kiến Khanh đứng ngay sau lưng y, hơi thở nóng hổi phả lên gáy khiến y cực kỳ khó chịu. Y định tránh ra, nhưng Trần Kiến Khanh nói nhỏ:
“Đừng nhúc nhích, giơ tay bị thương lên. Nếu chậm nữa nước sẽ nguội mất.”
“……”
Khương Tuế đành nén giận, im lặng làm theo. Quả nhiên, Trần Kiến Khanh chỉ chuyên tâm giúp y rửa ráy, từng động tác đều có chừng mực. Y chỉ cần phối hợp giơ tay, duỗi chân theo hướng dẫn là được.
.....Nếu như người kia không tiện tay chạm nhẹ lên xương vai y và buông một câu nhận xét vô thưởng vô phạt, tâm trạng của y có lẽ đã khá hơn một chút.
Khương Tuế lạnh mặt, không kiên nhẫn. Ngược lại, Trần Kiến Khanh lại trông rất hài lòng, còn lấy một chiếc khăn tắm lớn quấn quanh người y, mỉm cười nói:
“Rửa sạch rồi.”
Khương Tuế liếc hắn một cái đầy ngờ vực. Câu nói ấy nghe sao mà kỳ lạ, như thể y vừa được “rửa sạch” để bày lên bàn ăn vậy.
“Trần Kiến Khanh.”
Khương Tuế khẽ cụp mắt nhìn hắn, tay hắn giúp y cài cúc áo sơ mi. Trong căn phòng nhỏ còn vương hơi nước ấm, không khí ẩm ướt có chút oi bức khiến người ta có chút ngột ngạt. Giọng y khàn đi.
“Lúc đó… vì sao cậu không tự mình rời đi, mà lại quay lại cứu tôi? Tôi nghe nói, cậu khi ấy suýt chút nữa đã chết giữa đường.”
Động tác của Trần Kiến Khanh khựng lại.
“Tôi còn tưởng ngài sẽ chẳng quan tâm đến những chuyện như vậy.”
Hắn cài nốt chiếc cúc cuối cùng, ngẩng đầu mỉm cười:
“Dù sao thì, trong mắt ngài, ai yêu ngài cũng là điều hiển nhiên.”
“...Yêu?” Khương Tuế không thể hiểu được. “Cậu yêu tôi vì cái gì? Khuôn mặt? Thân thể? Chắc chắn không phải cái tính khí thối của tôi rồi.”
Trần Kiến Khanh nhẹ nhàng nâng tay y lên, khẽ đặt một nụ hôn lên mu bàn tay. Nói:
“Có lẽ, sẽ có một ngày ngài hiểu được.”
“Dĩ nhiên, nếu không phải nghe chính miệng tôi nói ra, thì tôi lại hy vọng ngài vĩnh viễn đừng bao giờ hiểu.”
Khương Tuế buông một câu:
“Đồ bệnh thần kinh.”
Thời điểm Ansel bước vào, vừa vặn thấy cảnh Khương Tuế đã được băng bó xong, lúc này đang bị Trần Kiến Khanh ôm trong ngực, dùng máy sấy tóc hong khô tóc. Dưới ánh sáng yếu ớt trong căn phòng tối, làn da trắng mịn của y như ánh lên một tầng sáng nhè nhẹ, mịn màng như ngọc.
“Các người đã làm gì Cafu rồi?” Cuối cùng Khương Tuế vẫn không nhịn được hỏi.
Khi y tỉnh lại, Cafu - người lúc trước bị trói dưới đất, đã biến mất không thấy tăm hơi. Y không biết đối phương đã bị ném đi đâu.
Trần Kiến Khanh và Ansel liếc nhau, rồi Trần Kiến Khanh đáp:
“Xin ngài đừng lo, quản lý Garcia không sao cả.”
Ansel kéo ghế ngồi xuống, liếc nhìn Khương Tuế:
“Ông ta có nói gì với cậu không?”
Khương Tuế không trả lời.
“Có lẽ cậu đã hiểu lầm bọn tôi.” Ansel nói: “Mục tiêu của chúng tôi từ đầu đến cuối đều là Cafu Garcia, chuyện này không liên quan gì đến cậu. Cậu không cần đề phòng, chúng tôi sẽ không làm hại cậu.”
Khương Tuế cười lạnh:
“Nhốt tôi lại, thế gọi là ‘không làm hại’ sao?”
“Đó là vì muốn tốt cho ngài.” Trần Kiến Khanh nói. “Trước khi đến tổng bộ, ngài sẽ không gặp được Garcia. Dĩ nhiên, đến nơi rồi cũng chưa chắc còn cơ hội.”
Khương Tuế giận dữ hỏi:
“Rốt cuộc các người muốn làm gì?! Vì sao tổng bộ lại nhắm vào Cafu? Các người muốn giết anh ta để làm gì?!”
Ansel liếc sang Trần Kiến Khanh, ra hiệu bằng ánh mắt, ý rằng: Cậu dỗ cậu ta đi, tôi hết cách rồi.
Trần Kiến Khanh vẫn nói bằng giọng dịu dàng nhưng có phần cứng rắn:
“Nếu ông ta chịu hợp tác, chúng tôi sẽ không lấy mạng ông ta.”
Rồi hắn nhìn Khương Tuế.
“Trễ rồi, tiến sĩ. Nghỉ ngơi đi. Ngày mai chúng ta sẽ đến Puerto Rico.”
Nhưng Khương Tuế làm sao ngủ được.
Quá nhiều chuyện xảy ra dồn dập, Trần Kiến Khanh, Ansel, Cafu, mỗi người đều có bí mật, ai nấy đều giấu giếm y điều gì đó.
Y nghĩ mình sẽ trằn trọc cả đêm, nhưng vừa khi Trần Kiến Khanh tắt đèn, cơn buồn ngủ đã ập đến sau một cái ngáp.
Cơn buồn ngủ như sóng thủy triều đánh úp, trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ, y mơ hồ nhận ra.
Cái tên chó Trần Kiến Khanh đó nhất định đã bỏ thuốc vào sữa của mình...cho nên cơn buồn ngủ này hoàn toàn không bình thường.
Nhưng ý thức mơ màng dần tan, y không còn phản kháng được nữa.
Và lần này, dưới tác dụng thuốc ngủ, y không mơ thấy gì cả.
Khi y tỉnh lại, căn phòng yên tĩnh đến lạ thường, hay đúng hơn là, yên tĩnh quá mức.
Thông thường, lúc mở mắt ra, bên cạnh y sẽ có Trần Kiến Khanh, hoặc Allison, hoặc Cafu, đôi khi là cả Ansel vô dụng. Nhưng hôm nay, y ngồi trên giường hồi lâu, vẫn chỉ còn mình y.
Khương Tuế vén chăn xuống giường, vừa mở cửa thì một mùi tanh nồng của máu ập thẳng vào mũi. Toàn thân y cứng đờ, cúi đầu nhìn xuống, dưới chân là một v*t c*ng.
Một người đàn ông trẻ tuổi, đôi mắt mở trừng trừng, như vừa chết trong nỗi kinh hoàng tột độ. Dưới thân hắn là một vũng máu sẫm đã khô nửa chừng.
....Đây là một thi thể đã chết khá lâu.
Hô hấp Khương Tuế dồn dập, y lùi về sau hai bước, trong ánh trăng yếu ớt nhìn rõ gương mặt người đó, là một trong những thủy thủ Cafu từng thuê.
Khoan đã... ánh trăng?
Y nhớ rõ mình ngủ khi trời vẫn là đêm khuya, nhưng sao tỉnh dậy vẫn là đêm, vẫn có trăng?
Lẽ nào y đã ngủ suốt một ngày một đêm? Đây là buổi tối ngày hôm sau ư?
Nếu thế, dù thuyền có đi chậm đến đâu, giờ này cũng phải đến Puerto Rico rồi mới đúng. Vì sao nó vẫn còn đang lênh đênh giữa biển?
Còn xác người này... là chuyện gì vậy?!
Trong đầu y sắp bị những manh mối phức tạp làm cho nhức nhối, chưa kịp nghĩ cho rõ thì một tràng tiếng bước chân vang lên.
“Cộp... cộp... cộp...”
Tiếng bước chân chậm rãi, nặng nề, như từng nhịp giẫm lên tim y.
Khương Tuế theo phản xạ nhặt lấy món vũ khí gần nhất từ bên cạnh thi thể, giơ lên chĩa về hướng âm thanh.
Dưới ánh trăng nhợt nhạt, người tới cuối cùng cũng hiện rõ diện mạo.
Dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt thanh tú, vẻ mặt nôn nóng, là Allison!
“Tiến sĩ!” Allison nhìn thấy y thì mừng rỡ, lập tức nói:
“Ngài cuối cùng cũng tỉnh rồi! Tôi còn tưởng ngài xảy ra chuyện!”
Nhận ra là cô, Khương Tuế lập tức thấy đôi chân mình như nhũn ra. Y lau mồ hôi trán, vừa định bước tới hỏi:
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì—”
Nhưng chưa kịp nói hết, một bàn tay mạnh mẽ bất ngờ túm chặt lấy cánh tay y từ phía sau.
“Con mẹ nó Khương Tuế! Cậu không thấy con dao trong tay cô ta vẫn còn đang nhỏ máu sao?!”