Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ân Chiếu Ngọc một kéo Lê Y ra, gân xanh nơi thái dương giật thình thịch:
“Anh làm gì vậy?!”
Lê Y nhìn hắn đầy khó hiểu:
“Không phải anh nói an toàn của Khương tiên sinh không được bảo đảm sao?”
“Anh tốt nhất đừng nói với tôi là miệng anh đã được khai quang, hôn một cái là có thể tăng thêm công lực.” Ân Chiếu Ngọc giận đến bật cười, “Đạo sĩ Lê, nói thật, đến tận bây giờ tôi vẫn cho rằng anh chỉ là một kẻ giả thần giả quỷ. Những lời anh dùng để lừa người khác, ở chỗ tôi không có bất cứ tác dụng gì, bởi vì tôi là một kẻ vô thần triệt để.”
Lê Y:
“Ai lại dùng miệng để khai quang?”
“Là máu đầu lưỡi.” Hắn cúi mắt, giọng hơi uể oải, dường như đã mất kiên nhẫn, “Cơ thể người có hai giọt máu chí dương khi còn trẻ: một ở ngón giữa, một ở đầu lưỡi. Máu ngón giữa dương khí thịnh vượng nhất, nhưng Khương tiên sinh âm khí nhập thể, dương khí quá mạnh sẽ tổn hại thần hồn, nên tôi dùng máu đầu lưỡi, giám ngục trưởng còn gì muốn hỏi nữa không?”
Ân Chiếu Ngọc đáp:
“Tôi đã nói, tôi không tin mấy chuyện ma quỷ này.”
“Nếu giám ngục trưởng từng nghe qua ma quỷ thật sự nói chuyện, anh sẽ thấy lời tôi còn êm tai chán.” Lê Y hút một ngụm đá bào vị quýt, thản nhiên nói, “Hôm nay tạm như vậy. Khương tiên sinh, nhớ kỹ lời tôi vừa dặn. Chỉ cần cậu vây khốn được nó, lập tức gọi cho tôi.”
Khương Tuế vẫn chưa hoàn hồn khỏi nụ hôn lạnh lẽo kia.
Môi Lê Y mang theo hương quýt thanh mát, còn thoảng chút ngọt. Y không biết đó là vị ngọt của đá bào hay của máu, rõ ràng chỉ thoáng qua trong nháy mắt, vậy mà đến giờ y vẫn cảm nhận được dư vị ngọt nhàn nhạt ấy. Lẽ nào đó thật sự là pháp thuật huyền diệu của Đạo giáo?
“Vâng.” Khương Tuế gật đầu rất nghiêm túc, “Tôi sẽ.”
Lê Y khẽ gật, đi được vài bước lại quay lại nhìn Ân Chiếu Ngọc:
“Giám ngục trưởng, phiền anh đưa tôi một đoạn, ở đây không bắt được xe.”
Ân Chiếu Ngọc dịu giọng nói:
“Tôi muốn ở lại đây với Tuế Tuế một lúc. Hay đạo sĩ Lê tự lái xe tôi đi trước?”
Hắn đưa chìa khóa xe ra, nhưng Lê Y không nhận, mặt không biểu cảm hút thêm một ngụm đá bào:
“Tôi không có bằng lái, cũng không biết lái xe.”
Ân Chiếu Ngọc: “……”
Khương Tuế khẽ đẩy hắn, nhỏ giọng nói:
“Tôi không cần anh ở lại đâu. Anh ở đây, anh ấy sẽ không ra. Anh đưa đạo sĩ Lê đi trước đi.”
Ân Chiếu Ngọc cười mà như không cười:
“Vậy tôi đưa đạo sĩ Lê một đoạn.”
Cuối cùng, mọi người đều rời đi, trong biệt thự chỉ còn lại một mình Khương Tuế.
Y đưa tay chạm lên môi dưới, rồi vào phòng tắm soi gương. Môi dưới của y rõ ràng hồng hào hơn trước, như thể giọt máu đầu lưỡi của Lê Y đã thấm vào làn da vậy.
Khương Tuế lặng lẽ nhìn chính mình trong gương. Quả thật là dáng vẻ bị quỷ quấn thân, quầng xanh nhạt dưới mắt vì làn da quá trắng mà càng hiện rõ, cả người uể oải tiều tụy, không biết còn tưởng y vừa được thả ra từ trại cai nghiện.
Y nhớ lại mấy hôm trước, mỗi sáng thức dậy đều thấy kem đánh răng đã được bóp sẵn. Khi đó y còn nghi mình mộng du, nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ là Kỳ Huyên làm. Cả cuốn album bỗng nhiên được lấy ra khỏi két sắt cũng vậy. Nếu linh hồn Kỳ Huyên thật sự còn tồn tại trên đời này, thì những chuyện trước đây tưởng như vô lý đều có thể giải thích được.
Không biết Ân Chiếu Ngọc đã dùng cách gì, nhưng từ khi Khương Tuế ở một mình trong biệt thự, Kỳ Thành Húc không còn tìm đến nữa. Y cuối cùng cũng có thể thở phào, sống những ngày tháng chẳng khác gì mấy hôm vừa ra tù.
Kỳ Huyên không xuất hiện.
Trong nhà cũng không xảy ra bất cứ chuyện dị thường nào.
Mọi thứ bình thường đến mức Khương Tuế gần như cho rằng tất cả những gì trước đây xảy ra chỉ là ảo giác của chính mình.
Cho đến ngày thứ tư, biệt thự mất điện.
May mà quản gia robot có nguồn điện dự phòng, thông báo với Khương Tuế rằng mạch điện bị hỏng, đã liên hệ nhân viên sửa chữa, khoảng một tiếng nữa sẽ có điện lại. Đồng thời nó còn giúp y thắp nến, một công cụ chiếu sáng cổ xưa, ngày nay thường chỉ xuất hiện trong những bữa tối dưới ánh nến hay trên bánh sinh nhật.
Nến trong biệt thự là số còn dư lại từ bữa tối dưới ánh nến năm năm trước. May mà chất lượng khá tốt, đến giờ vẫn có thể cháy bình thường.
Khương Tuế từng cho rằng mình đã quen với bóng tối như thế này. Năm xưa ở tinh cầu rác thải, họ không có bất kỳ thiết bị chiếu sáng nào, mỗi khi đêm xuống y chỉ có thể cuộn mình trong hang mà ngủ. Thứ bóng đêm tĩnh mịch tuyệt đối ấy từng là cơn ác mộng đeo bám y suốt một thời gian dài.
Mười mấy năm trôi qua, Khương Tuế tưởng rằng mình đã vượt qua được rồi. Nhưng khi ý thức rằng dù có ấn công tắc bao nhiêu lần, trong phòng cũng không hề có chút ánh sáng nào bật lên, y vẫn cảm thấy lồng ngực như bị bóp nghẹt.
Y ôm đầu gối ngồi trên sofa, canh giữ ngọn nến leo lét, trên người quấn thêm một tấm chăn mỏng.
Quản gia robot vì mất điện nên chuyển sang chế độ ngủ đông. Khương Tuế nhìn chằm chằm vào “đôi mắt” màu xanh lục đã tắt của nó đến xuất thần. Cả căn biệt thự như chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng, không một tiếng động.
Bỗng nhiên.....
“Cốp, cốp, cốp.”
Tiếng động vang lên. Khương Tuế khẽ run vai, vội kéo chăn trùm kín người, hàng mi khẽ run rẩy. Sau hai giây trấn tĩnh, y mới nhận ra đó là tiếng gõ cửa.
Là nhân viên sửa chữa đến rồi sao?
Khương Tuế xỏ dép, đi ra cửa. Qua mắt mèo, y nhìn thấy người đứng bên ngoài… lại là Kỳ Thành Húc.
Chàng trai với mái tóc bạc cúi đầu đứng trước cửa, trông như một con chó nhỏ bị bỏ rơi, lẻ loi cô độc. Bóng dáng ấy thậm chí còn lộ ra vài phần thê lương.
Dù Khương Tuế không muốn gặp Kỳ Thành Húc cho lắm, nhưng trong một đêm tối mịt không ánh sáng thế này, nhìn thấy người quen vẫn khiến y yên tâm hơn đôi chút. Y mở cửa, hỏi:
“Cậu… sao lại đến giờ này?”
Kỳ Thành Húc ngẩng đầu nhìn y. Có lẽ hắn ý thức được lỗi lầm của mình, rõ ràng hắn có thể dùng vân tay hoặc quét mống mắt để vào thẳng, vậy mà lại ngoan ngoãn đứng gõ cửa. Hắn thấp giọng:
“Em có thể vào không, anh?”
“……”
Khương Tuế có chút không chịu nổi giọng điệu ấy.
Trong ấn tượng của y, Kỳ Thành Húc luôn kiêu ngạo khó thuần, rực rỡ như mặt trời chói chang. Nếu nhìn thẳng vào hắn, có khi còn bị ánh sáng ấy làm bỏng rát. Vậy mà lúc này, hắn lại giống như một học sinh tiểu học lần đầu đến nhà người khác làm khách, vừa câu nệ vừa thấp thỏm.
Đúng lúc ấy, một tia chớp xé ngang bầu trời, tiếp theo là tiếng sấm ầm ầm. Mây đen nhanh chóng che khuất vầng trăng lạnh, đất trời càng thêm u ám. Khương Tuế còn chưa kịp phản ứng thì mưa lớn đã ào ào đổ xuống.
Y vốn định đuổi Kỳ Thành Húc đi. Dù sao hắn cũng mang thứ tâm tư kia với y. Nhưng giờ mưa gió dữ dội thế này, nếu không cho hắn vào, tên “đầu bạc” này cũng chẳng biết phải đi đâu.
Rốt cuộc vẫn mềm lòng.
Khương Tuế khẽ thở dài, nghiêng người tránh ra:
“Vào đi.”
Y đóng cửa lại, nghe Kỳ Thành Húc hỏi:
“Sao không bật đèn?”
“Đường điện hỏng rồi. Có lẽ năm năm không có người ở, hệ thống không được bảo trì thường xuyên. Nhân viên sửa chữa sắp tới rồi.”
Khương Tuế bưng ấm trà sứ trên bàn, rót cho Kỳ Thành Húc một tách nước đường ấm, y không thích uống trà, bộ trà cụ xinh đẹp này thường bị y dùng để pha đủ loại nước ngọt.
Tối nay Kỳ Thành Húc dường như có tâm sự. Hắn ít nói, chỉ nhìn chằm chằm vào bộ trà cụ mà ngẩn người. Khương Tuế cuộn mình vào góc sofa, cảm thấy bầu không khí có chút ngượng ngập.
May mà Kỳ Thành Húc rốt cuộc cũng lên tiếng:
“Bộ trà cụ này… anh thích không? Em tìm người đặt làm.”
Khương Tuế nhìn chiếc chén sứ trắng trong tay mình. Chất sứ mịn màng, lạnh nhẹ nơi đầu ngón tay. Dù không hiểu về đồ sứ, y cũng biết đây tuyệt đối là hàng tốt. Y khẽ gật đầu.
“Anh thích là tốt rồi.” Kỳ Thành Húc nói khẽ, “Em vẫn luôn lo anh sẽ không thích.”
“… Vết thương của cậu khá hơn chưa?” Khương Tuế nhẹ giọng hỏi.
“Cũng ổn, không sao nữa.” Kỳ Thành Húc có chút không tự nhiên đáp, “Em không sao rồi.”
Khương Tuế có chút bất đắc dĩ.
Việc hắn và Ân Chiếu Ngọc đánh nhau rồi bị thương nặng hơn dường như là điều gì đó rất mất mặt đối với Kỳ Thành Húc, nhắc đến liền tỏ ra gượng gạo. Nhưng thật ra lúc ấy hắn vốn đã bị thương một tay, Ân Chiếu Ngọc thắng cũng chẳng vẻ vang gì.
“Sau này cậu đừng làm như vậy nữa.” Nghĩ đi nghĩ lại, Khương Tuế vẫn cảm thấy nên nói rõ mọi chuyện, “Tôi không đáng để cậu thích. Tôi chẳng ra gì, lại đầy rẫy khuyết điểm… Hơn nữa, tôi là vợ của anh trai cậu.”
Kỳ Thành Húc chợt ngẩng đầu, nhìn chằm chằm y:
“Anh còn yêu anh Kỳ Huyên không?”
“……”
Khương Tuế nghiêng mặt đi, tránh ánh nhìn ép sát ấy. “Chuyện đó không liên quan đến cậu.”
“Anh từ chối em, ít nhất cũng phải cho em một lý do đủ thuyết phục.” Giọng Kỳ Thành Húc khàn khàn, “Anh còn yêu anh ấy không?”
Khương Tuế khẽ mím môi.
“… Còn.”
Kỳ Thành Húc lập tức hỏi tiếp:
“Nếu anh còn yêu anh ấy, vậy vì sao anh lại ở bên Ân Chiếu Ngọc?”
Hắn đột ngột đứng dậy, quỳ một gối trên sofa, chặn Khương Tuế giữa góc ghế và thân thể mình. Hắn nắm chặt cổ tay y, giọng khàn đặc:
“Khương Tuế, vì sao?”
“Cậu làm gì vậy?”
Khương Tuế bị dọa đến lạnh sống lưng. Sự áp bức từ Kỳ Thành Húc quá mạnh, khiến y vô thức co rút lại. “Kỳ Thành Húc, đừng…”
“Trả lời em.”
“… Tôi muốn sống!” Khương Tuế nghiến răng, “Cậu từng đến nhà tù số một chưa? Cậu biết bên trong là thế nào không? Nếu không có Ân Chiếu Ngọc, ngày đầu tiên tôi vào đó đã chết rồi.”
Đó là điều Kỳ Huyên từng dạy y.
Bất kể thế nào, chỉ có sống sót mới còn hy vọng. Dù Khương Tuế có lạnh lùng đến đâu, y cũng không thể phủ nhận suốt năm năm qua, Ân Chiếu Ngọc đã chăm sóc y tỉ mỉ đến mức nào.
“Anh yêu hắn sao?” Giọng Kỳ Thành Húc dịu đi vài phần. “Anh yêu Ân Chiếu Ngọc sao?”
“Tôi không biết.” Khương Tuế đáp lạnh nhạt. “Đó không phải điều cậu nên hỏi. Kỳ Thành Húc, cậu vượt giới hạn rồi. Bây giờ buông tôi ra, rồi đi ra ngoài. Nơi này không chào đón cậu.”
Khương Tuế vốn hiếm khi nổi giận, nhưng tối nay Kỳ Thành Húc quá mức bức ép, khiến y cảm thấy bị xúc phạm.
Kỳ Thành Húc khẽ cười.
Khương Tuế còn chưa kịp hiểu tiếng cười ấy có ý gì, hắn đã nâng gáy y, cúi xuống hôn.
Y không hề phòng bị, dễ dàng bị hắn luồn lưỡi vào miệng. Rõ ràng y không cắn hắn, nhưng trong khoang miệng lại tràn ngập mùi máu tanh nồng, là Kỳ Thành Húc đang chảy máu.
Thế nhưng hắn không hề buông ra.
Hắn dùng đầu lưỡi đẩy dòng máu sền sệt, ép Khương Tuế nuốt xuống. Y giãy giụa loạn xạ nhưng vô ích. Tiếng “ừng ực” nuốt xuống vang lên rõ ràng trong phòng khách tĩnh lặng.
Kỳ Thành Húc ôm chặt lấy Khương Tuế. Những ngón tay lạnh lẽo siết lấy eo y. Môi lưỡi hắn càng thêm dữ dội, càn quét khắp khoang miệng y, cướp lấy từng chút nước bọt như thể đó là mật ngọt khiến hắn say mê nuốt trọn.
Khương Tuế thậm chí có ảo giác rằng hắn muốn nuốt cả đầu lưỡi của y.
Bị hôn đến thiếu oxy, đầu óc y trở nên hỗn loạn. Y mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Cho đến khi quần áo xộc xệch, bị Kỳ Thành Húc ép xuống sofa, mắt nhìn lên trần nhà tối đen, y mới đột nhiên nhận ra....
Kỳ Thành Húc… dường như không hề có hơi thở.