Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 168

Trước Tiếp

Kỳ Thành Húc rời đi, theo bọn La Hổ uống liền mấy ly rượu. Càng nghĩ càng thấy hành động vừa rồi của mình — quay lưng bỏ đi — chẳng khác nào đang giận dỗi.

Hiện tại Khương Tuế có thể nói là vật sở hữu của hắn. Hắn muốn đối xử với y thế nào cũng được. Đừng nói là trước mặt bao người sờ mặt y, cho dù hắn hôn y một cái giữa đám đông thì đã sao?

—— Dĩ nhiên hắn không thể thật sự đi hôn Khương Tuế, đó chỉ là cách so sánh mà thôi.

Nghĩ thông suốt điều này, Kỳ Thành Húc quyết định đi tìm người về. Nhưng Khương Tuế chẳng biết đã trốn đâu mất. Hắn đi một vòng quanh đại sảnh yến tiệc mà vẫn không thấy bóng dáng.

Kỳ Thành Húc bực bội gãi đầu, liếc về phía ban công bị màn nhung che khuất. Vốn dĩ hắn không định vào đó, nhưng loáng thoáng nghe thấy tiếng người nói chuyện, liền cất tiếng:

“Khương Tuế? Khương Tuế, anh ở trong đó sao?”

Không ai đáp lại.

Hắn nhíu mày, giật mạnh tấm màn.

Khác hẳn với đại sảnh xa hoa ngợp trong vàng son, ban công thoảng hương hoa dịu nhẹ, gió đêm mơn man, như thể bước sang một thế giới khác. Không gian không lớn ấy quả thực có một người đang đứng, chỉ là ánh đèn quá mờ, hắn nhìn không rõ.

Người kia lại lên tiếng trước:

“… Thành Húc?”

Kỳ Thành Húc lúc này mới nhận ra đó là Ân Chiếu Ngọc.

Trong lòng hắn dường như còn ôm một người khác, nhưng người ấy đứng khuất trong bóng tối, Kỳ Thành Húc càng nhìn không rõ. Hắn vốn chẳng hứng thú với đời sống tình cảm của Ân Chiếu Ngọc, chỉ cười nhạt trong lòng —— nên để lão già kia nhìn thấy mới phải. Hình mẫu “tuổi trẻ đầy hứa hẹn” trong miệng ông ta, rốt cuộc cũng chỉ là uống rượu tán gái, có khác gì ai.

“À, anh Chiếu Ngọc” Kỳ Thành Húc vẫn nể mặt hắn vài phần, nói: “Xin lỗi đã làm phiền. Vị này là…chị dâu sao?”

Nghe hai chữ “chị dâu”, Khương Tuế đang vùi chặt trong lòng Ân Chiếu Ngọc bỗng siết lấy tay áo hắn.

Trái lại, Ân Chiếu Ngọc vô cùng bình thản. Hắn thậm chí còn nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay Khương Tuế như trấn an, mỉm cười nói:

“Vẫn còn đang trong giai đoạn yêu đương, nhưng đã có ý định kết hôn.”

Kỳ Thành Húc nhướng một bên mày.
“Anh Chiếu Ngọc vẫn chưa kết hôn à?”

Tuổi tác của Ân Chiếu Ngọc xấp xỉ Kỳ Huyên. Kỳ Huyên đã kết hôn trước khi chết, vậy mà Ân Chiếu Ngọc đến giờ vẫn độc thân?

“Khi còn trẻ luôn muốn dốc sức cho sự nghiệp.” Ân Chiếu Ngọc dường như hoàn toàn không phải đang ôm anh dâu của Kỳ Thành Húc lén lút yêu đương vụng trộm. Dù chuyên gia biểu cảm có đến, e rằng cũng không tìm ra nửa phần khác lạ trên mặt hắn.

Hắn vừa nói chuyện với Kỳ Thành Húc, vừa xoa tóc Khương Tuế:
“Trong nhà cũng từng giới thiệu vài người, nhưng đều không có cảm giác.”

“Gặp được chị dâu rồi mới tìm được chân ái?” Kỳ Thành Húc hỏi.

“Có thể nói vậy.” Ân Chiếu Ngọc mỉm cười. “Cậu còn trẻ, e là chưa hiểu được cảm giác đó. Anh trai cậu hẳn là hiểu.”

“….”

Kỳ Thành Húc chép miệng một tiếng.
“Hắn đương nhiên hiểu. Yêu đến chết đi sống lại, hận không thể moi tim mình ra cho người ta. Nhưng đáng tiếc người ta lại chẳng biết trân trọng.”

Hắn cảm nhận được người trong lòng mình khẽ run lên, hô hấp cũng gấp gáp hơn.

Ân Chiếu Ngọc cụp mi xuống, giọng vẫn tao nhã như cũ:
“Vậy sao? Trước đây tôi không làm việc ở Thủ Đô tinh nên cũng không rõ lắm. Chỉ nghe nói vợ của Kỳ Huyên đến từ XD2311. Tôi từng đến tinh cầu đó.”

Khương Tuế có chút ngơ ngác ngẩng đầu nhìn hắn. Chuyện này, Ân Chiếu Ngọc chưa từng nhắc với y.

“Vậy thì anh với anh dâu của tôi cũng có duyên đấy.”

Kỳ Thành Húc tùy ý dựa lưng vào lan can.
“Y đúng là xuất thân từ cái rác rưởi tinh đó. Không cha không mẹ, lớn lên bằng nghề nhặt rác. Khi ấy anh tôi đang bay đến một hành chính tinh khác để bàn chuyện làm ăn, giữa đường phi thuyền gặp trục trặc, buộc phải hạ cánh khẩn cấp xuống XD2311. Ở đó, hắn gặp Khương Tuế. Khi ấy Khương Tuế mới chỉ là một đứa nhóc mười hai tuổi.”

Ân Chiếu Ngọc dường như rất hứng thú với câu chuyện này.
“Trong ấn tượng của tôi, Kỳ Huyên không phải kiểu người thích xen vào chuyện bao đồng. Sao hắn lại đột nhiên nhặt một tên ăn mày về?”

Kỳ Thành Húc trầm mặc hồi lâu mới đáp:
“Vì đẹp.”

“Cái gì?”

“Vì y rất đẹp.” Giọng hắn nhàn nhạt. “Ai từng gặp y cũng sẽ không phủ nhận điều đó.”

Ân Chiếu Ngọc khẽ cười, không nói thêm.

“Trước đó y từng thụ án ở nhà tù số một.” Kỳ Thành Húc vòng vo một hồi, cuối cùng cũng hỏi ra điều hắn muốn hỏi nhất khi cố tình nán lại đây nói chuyện với Ân Chiếu Ngọc. Phản ứng lúc nãy của Khương Tuế quá mức khác thường, khiến nghi ngờ trong lòng hắn lan rộng. “Anh Chiếu Ngọc chưa từng gặp y sao?”

“Ừm?” Ân Chiếu Ngọc hơi nhíu mày. “Nhà tù số một có quá nhiều phạm nhân, tôi không thể gặp từng người một.”

Kỳ Thành Húc nhìn chằm chằm hắn:
“Ban đầu tòa án tuyên mười năm. Nhưng nghe nói vì biểu hiện trong ngục rất xuất sắc nên án giảm một nửa. Một phạm nhân cải tạo tốt như vậy, anh Chiếu Ngọc với tư cách giám ngục trưởng, lại hoàn toàn không có ấn tượng sao?”

“Việc quản lý phạm nhân có quản giáo chuyên trách phụ trách.” Ân Chiếu Ngọc bình thản đáp. “Tôi chủ yếu xử lý cơ chế vận hành của nhà tù, nên không quá nắm rõ chi tiết từng người. Đúng là việc giảm án lớn như vậy cần tôi ký tên, nhưng tôi luôn tin tưởng cấp dưới. Có lẽ ai đó trong tầng quản lý cho rằng y thực sự hối cải nên trình hồ sơ lên, mà tôi lại không xem kỹ.”

Lời hắn nói kín kẽ không một sơ hở.

Dù sao hắn là giám ngục trưởng, công việc bận rộn, chuyện cần xử lý nhiều vô kể. Không có thời gian chú ý đến một phạm nhân giết người nhỏ bé, nghe qua cũng hợp tình hợp lý.

Nhưng Kỳ Thành Húc vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.

Có lẽ là trực giác của dã thú. Hắn cảm thấy Ân Chiếu Ngọc chưa nói thật. Song hắn cũng không tiếp tục truy vấn. Khi một chính khách muốn che giấu điều gì, dù có hỏi đến cùng cũng không thể moi ra một câu thật lòng.

“Đã vậy, hôm nào tôi giới thiệu hai người làm quen.” Hắn nói.

Rồi hắn nhìn về phía người trong lòng Ân Chiếu Ngọc:
“Anh Chiếu Ngọc không giới thiệu chị dâu cho tôi sao?”

“……”

Khương Tuế bỗng mở to mắt. Trái tim gần như nhảy khỏi lồng ngực gầy gò. Y càng rúc sâu vào lòng Ân Chiếu Ngọc, như thể muốn xé ngực hắn chui vào trong đó, để Kỳ Thành Húc vĩnh viễn không tìm thấy mình.

“Không được.”

Ân Chiếu Ngọc ôm eo y, lễ độ từ chối:
“Em ấy hơi thẹn thùng. Để hôm khác đi.”

Kỳ Thành Húc nhìn bóng người trong vùng tối một lát, rồi nhanh chóng dời mắt.

“Vậy cũng được. Tôi còn phải đi tìm người anh dâu ham chơi của tôi. Không biết giờ lại chạy đi đâu rồi. Xin phép.”

Hắn bước ra ngoài vài bước, quay đầu lại, liền thấy Ân Chiếu Ngọc cúi xuống, tựa như đang hôn người trong lòng. Hai người dính chặt như thể sinh đôi liền thể, thân mật đến mức không kẽ hở.

Kỳ Thành Húc vô thức nhíu mày.

… Yêu đương mà lén lút như vụng trộm. Đám chính khách này chẳng lẽ không biết viết bốn chữ “quang minh chính đại” thế nào sao?

“... Tôi có hơi… không thở nổi…”

Khương Tuế yếu ớt túm lấy cổ áo Ân Chiếu Ngọc, chân mềm nhũn gần như đứng không vững. Ân Chiếu Ngọc cúi xuống, đầu lưỡi khẽ lướt qua động mạch nơi cổ y, giọng nói trầm thấp mà nhẹ như gió:

“Em nghe thấy chưa? Hắn khen em xinh đẹp đấy.”

Khương Tuế th* d*c, hàng mi ướt đẫm, “Tay… rút tay ra… tôi chịu không nổi…”

Ân Chiếu Ngọc không hề lay chuyển.

“Cưng à, nghe hắn khen như vậy, em có cảm giác gì?”

“… Hắn là em ruột của Kỳ Huyên!” Khương Tuế cắn môi, giọng run lên: “Anh đang nghĩ gì vậy?”

Ân Chiếu Ngọc khẽ cười.

“Tôi chỉ thấy hắn nói không sai thôi. Sao tự nhiên em lại nổi giận?”

Hắn hôn lên môi Khương Tuế, “Đừng cắn nữa, cắn nữa là chảy máu đấy.”

Khương Tuế vừa buông lỏng hàm răng, đầu lưỡi Ân Chiếu Ngọc đã tiến thẳng vào, thâm nhập không chút kiêng dè, tìm đến khoang miệng mềm mại của y, như muốn dùng cách ấy để đánh dấu thuộc về mình. Khương Tuế không còn sức chống cự, chỉ có thể ngoan ngoãn chịu đựng.

Nhưng Ân Chiếu Ngọc biết rất rõ, y chưa bao giờ là kẻ luôn luôn ngoan ngoãn.

Giống như lần đầu tiên hắn gặp y.

Ân Chiếu Ngọc quả thật không nói dối Kỳ Thành Húc. Hắn bận rộn đến mức không thể nào chú ý tới từng phạm nhân trong ngục. Nhưng nếu phạm nhân đó là vợ của Kỳ Huyên, thì lại là chuyện khác.

Vì thế hôm ấy, sau giờ làm, hắn tùy ý đi dạo đến phòng giam 842, nơi giam giữ Khương Tuế.

Phòng 842 có sáu người, đều là tội phạm trọng án. Bọn họ vì đủ loại nguyên nhân mà thoát khỏi án tử hình, miễn cưỡng giữ được mạng sống. 842 gần như đứng trên đỉnh “chuỗi thức ăn” trong nhà giam, đến cả nhiều quản giáo cũng không dám dây vào.

Khương Tuế bị đưa vào 842, đương nhiên là do người nhà họ Kỳ sắp đặt.

Ân Chiếu Ngọc đến đây chỉ đơn giản muốn nhìn thử kẻ giết Kỳ Huyên trông ra sao. Hắn không có ý định xen vào chuyện người khác.

Dù hắn biết rõ, ở căn phòng này, Khương Tuế sẽ phải đối mặt với những gì, nhục mạ, ẩu đả, xâm hại t*nh d*c, thậm chí là cái chết.

Trong nhà giam, những chuyện ấy vốn dĩ quá đỗi bình thường.

Khi hắn đến nơi, vừa lúc nhìn thấy mấy gã đàn ông vạm vỡ đang lột quần áo Khương Tuế.

Khương Tuế thực sự quá dễ nhận ra.

Nhỏ nhắn, gầy gò như một thân cây non trong gió, dường như chỉ cần khẽ bẻ là sẽ gãy. Bị mấy gã đàn ông bao vây, y giống hệt một con thỏ non bị bầy linh cẩu rình rập.

Ở chốn tối tăm không thấy ánh mặt trời này, chỉ cần gương mặt hơi ưa nhìn một chút cũng đủ để trở thành mục tiêu của bạo lực t*nh d*c, huống chi là nhan sắc quá mức xuất chúng như Khương Tuế.

Ân Chiếu Ngọc từng nghe cấp dưới nói rằng, khi Khương Tuế được áp giải tới ngục, dọc hành lang các phòng giam, ánh mắt của những phạm nhân khác như thể nhỏ cả nước dãi xuống.

Khi lớp da trắng như tuyết lộ ra, đám đàn ông càng thêm kích động, buông lời th* t*c bẩn thỉu.

Khương Tuế từ đầu đến cuối không mở miệng, cũng không phản kháng.

Chỉ đến khi một trong số họ thò tay vào trong quần y...

Một lưỡi dao mỏng như tờ giấy chợt lóe lên.

Y cắt phăng yết hầu đối phương.

Không ai biết y đã giấu thứ đó vào bằng cách nào. Không ai hiểu vì sao thân thể gầy yếu ấy có thể bộc phát sức lực đáng sợ đến vậy.

Trong khoảnh khắc, tất cả đều sững sờ, rồi tiếng chửi rủa và gào thét vang lên hỗn loạn.

Bọn họ vừa gọi người, vừa điên cuồng đánh đập Khương Tuế.

Lần này y không phản kháng nữa.

Y ôm đầu, nằm co quắp trên nền đất, như một con chó nhỏ sắp chết.

Bởi vì Ân Chiếu Ngọc có mặt, viên cảnh ngục trực ban vốn đã thấp thỏm chờ ở gần đó lập tức xông vào khống chế tình hình. Người bị thương được đưa đi cấp cứu, những kẻ đánh người bị đè chặt xuống sàn.

Kẻ vừa dùng dao cắt cổ người — kẻ hung tàn nhất — lại đang ngồi thu mình nơi góc tường, ôm chặt đầu gối run rẩy.

Y ngẩng đôi mắt đỏ hoe lên.

Ánh mắt ấy xuyên qua khung cửa sắt, chạm vào ánh nhìn của Ân Chiếu Ngọc đứng bên ngoài.

Cảnh ngục dè dặt xin chỉ thị nên xử lý Khương Tuế thế nào.

Ân Chiếu Ngọc lặng lẽ nhìn y một lúc.

Có thể là một phút.
Cũng có thể chỉ là một giây.

Sau đó, ánh mắt hắn hạ xuống tấm thẻ thân phận trước ngực Khương Tuế.

Hắn lên tiếng:

“Phạm nhân số 7883, theo tôi đến văn phòng.”

Trước Tiếp