Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tháng tư cỏ non vươn dài, chim oanh bay lượn lờ.
Hàng cây ven đường xanh mướt, nhưng mặt lá phủ một tầng bụi mỏng, che lấp sắc xanh vốn tươi sáng, khiến cả con phố trông có phần u ám mơ hồ. Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá, rơi xuống mặt đất đầu hạ những vệt sáng loang lổ.
Một chiếc siêu xe đỉnh cấp rít bánh lướt qua mặt đường, cuốn lên từng mảng bụi lớn. Lốp xe ma sát phát ra âm thanh chói tai. Con quái thú thép ấy dừng lại trước cổng Nhà ngục số Một của Thủ Đô tinh, đến cả lính canh cũng không khỏi liếc nhìn.
Ngoài những người lính vác súng trên vai, đạn đã lên nòng đứng gác trước cổng ngục, chỉ có một bóng dáng lẻ loi.
Y đã đứng dưới nắng suốt một tiếng rưỡi. Làn da bị phơi đến ửng đỏ, sau gáy trắng mịn rịn một lớp mồ hôi mỏng. Trên người y chỉ mặc một chiếc áo dài tay rẻ tiền và đơn giản nhất, đầu cúi thấp khiến người khác không nhìn rõ gương mặt. Nắng to như vậy mà cũng không biết tìm chỗ râm tránh, trông có phần ngốc nghếch.
Khương Tuế vì biểu hiện cải tạo xuất sắc nên được ra tù trước thời hạn.
Nhưng người đến đón y đã trễ suốt một tiếng rưỡi.
Cửa chiếc siêu xe kiêu ngạo mở ra. Một nam một nữ bước xuống.
Người đàn ông cao ráo chân dài, mặc áo sơ mi xám nhạt, cúc cổ mở vài khuy để lộ lồng ngực rắn chắc. Hắn đeo kính râm, mái tóc nhuộm bạc trắng dựng tùy ý, trông chẳng khác nào minh tinh thần tượng được giới trẻ săn đón.
Người phụ nữ bên cạnh có mái tóc uốn lọn sóng lớn, quyến rũ động lòng người. Cô đưa mắt quan sát xung quanh một lượt, cuối cùng dừng lại trên người Khương Tuế.
“Kỳ thiếu, đây là….anh dâu của ngài sao?”
Người đàn ông trẻ tháo kính râm xuống. Dưới ánh mặt trời, đồng tử hắn hiện lên sắc xanh rực rỡ như ngọc lục bảo quý hiếm, nhưng trong đó lại tràn đầy chán ghét và mỉa mai.
“Đúng vậy.”
“Trời ạ…” Người phụ nữ che miệng kinh ngạc. “Trông chẳng giống người sẽ giết người chút nào.”
Cô không khỏi nhớ đến vụ án chấn động toàn bộ Thủ Đô tinh năm năm trước —— người nắm quyền Tập đoàn Kỳ thị bị chính vợ đâm liên tiếp mười hai nhát dao, chết tại nhà.
Kỳ gia sừng sững ở Thủ Đô tinh mấy trăm năm không ngã, thế lực gia tộc rắc rối chằng chịt, đến cả hoàng thất cũng phải tránh mũi nhọn. Người đứng đầu một gia đình có danh tiếng đỉnh cấp như vậy, lại cưới một người xuất thân từ một hành tinh rác, một kẻ bình thường không hơn không kém. Ấy vậy mà Kỳ Huyên lại yêu thương y như báu vật, hận không thể dâng cả những gì tốt nhất trên đời đến trước mặt y.
Kết cục đổi lại là mười hai nhát dao, nhát nào cũng chí mạng.
Nhưng lúc này nhìn một trong hai nhân vật chính của lời đồn, người phụ nữ lại không khỏi sinh nghi.
Vị “phu nhân Kỳ” này trông yếu ớt đến mức gió thổi cũng bay, hoàn toàn không giống một kẻ hung hăng độc ác. Y thật sự có khả năng giết một người đàn ông trưởng thành cường tráng rồi còn phân xác sao?
Nghĩ vậy, cô bỗng có chút thương cảm cho người trước mắt. Có lẽ đây chỉ là vật hi sinh trong cuộc đấu đá gia tộc. Dù sao chuyện dơ bẩn trong giới hào môn thế gia vốn nhiều vô kể. Khi sự việc vỡ lở, luôn phải có một kẻ gánh tội thay.
Mà Khương Tuế, có lẽ chính là kẻ đó.
Thấy ánh mắt thương hại trong mắt người phụ nữ, sắc mặt Kỳ Thành Húc lạnh đi vài phần.
Người tên Khương Tuế này dường như có một loại ma lực như vậy. Y không cần nói gì, cũng chẳng cần làm gì, chỉ cần đứng ở đó, ai cũng sẽ cảm thấy y là người đáng thương, vô tội và đáng được đồng tình nhất thế gian.
Năm đó, chính bộ dạng ấy đã khiến Kỳ Huyên mê muội đến đầu óc choáng váng, bất chấp sự phản đối trong nhà, cưới y về nâng niu trong lòng bàn tay.
Cũng chính người “đáng thương vô tội” ấy, đã g**t ch*t anh ruột của hắn, phân xác thi thể, rồi một mình ở trong căn phòng có người chết suốt ba ngày ba đêm. Đến sáng ngày thứ tư, y mới tự mình đến cục cảnh sát đầu thú.
Điều kỳ quái nhất là, khi cả nhà họ Kỳ trên dưới phẫn nộ muốn Khương Tuế đền mạng, luật sư của Kỳ Huyên lại mang theo thư xin giảm tội xuất hiện.
Chính tờ thư ấy đã trực tiếp rút ngắn hơn nửa thời hạn thi hành án của Khương Tuế. Cũng không biết trong tù y “biểu hiện xuất sắc” đến mức nào, mà một kẻ giết người phân xác lại chỉ ngồi tù năm năm đã được thả!
Đường quai hàm Kỳ Thành Húc siết chặt, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên từng đợt.
Hắn phải dùng hết sức kiềm chế, mới không lao tới đấm Khương Tuế một trận.
Khi Kỳ Huyên kết hôn với Khương Tuế, hắn vẫn còn đang du học ở nước ngoài. Mãi đến khi Kỳ Huyên bị giết, tổng cộng hắn cũng chỉ gặp Khương Tuế hai lần.
Không phải vì quan hệ giữa hắn và anh trai không thân thiết, trái lại, hắn là do chính anh trai một tay nuôi lớn, tình cảm anh em sâu đậm. Sở dĩ hắn hiếm khi gặp Khương Tuế, là vì Kỳ Huyên “kim ốc tàng kiều”, lúc nào cũng lo người nhà Kỳ gia sẽ dọa đến người vợ yếu ớt không thể tự gánh vác của mình, nên rất ít khi để y ra ngoài gặp người.
Trong ký ức của Kỳ Thành Húc, Khương Tuế vĩnh viễn là dáng vẻ cúi đầu sợ hãi như vậy, không dám nhìn mặt người khác, càng đừng nói nhìn thẳng vào mắt ai. Kẻ xuất thân từ hành tinh rác, phế vật đại khái cũng chỉ đến thế, từ đầu đến chân đều toát ra vẻ đê tiện.
“Còn đứng đó làm gì.” Kỳ Thành Húc lạnh giọng nói, “Chờ tôi bế anh lên xe sao?”
Khương Tuế không đáp, lặng lẽ đi đến bên xe. Y đưa tay kéo cửa hai lần nhưng không mở được, thoáng lộ vẻ mờ mịt, không biết phải làm sao. Kỳ Thành Húc cười nhạt: “Ngu xuẩn.”
Hắn bấm điều khiển trong tay, cửa xe bật mạnh ra, suýt đập trúng Khương Tuế. Người phụ nữ bên cạnh khẽ kêu lên, còn Kỳ Thành Húc thì chẳng hề để ý, trực tiếp ngồi vào ghế lái.
Nếu không phải vì di nguyện của anh trai, hôm nay hắn tuyệt đối sẽ không đến đón Khương Tuế.
Nếu nói trên đời có “cao thủ não yêu đương” đỉnh cấp, thì theo Kỳ Thành Húc, Kỳ Huyên tuyệt đối xứng đáng hạng nhất. Hắn đã sớm để lại di thư, gần như muốn giao cả Kỳ gia cho Khương Tuế. Trong đó, tám phần nội dung đều là dặn dò Kỳ Thành Húc phải chăm sóc Khương Tuế cho tốt.
Dù trong lòng hắn chán ghét vô cùng, vẫn không làm trái di nguyện của anh trai.
Nhưng bảo hắn đối xử với Khương Tuế tốt bao nhiêu thì không thể. Có cơm ăn, có chỗ ở là đủ rồi. Trước kia khi Khương Tuế còn nhặt rác ăn ở hành tinh rác, cuộc sống như vậy đối với y đã là thiên đường rồi.
Xe chạy một mạch đến căn biệt thự từng là nhà tân hôn của Kỳ Huyên và Khương Tuế. Đó là một biệt thự đơn lập ở vị trí cực tốt. Kỳ Thành Húc dừng xe trước cổng, tay chống lên vô-lăng, lạnh lùng nói: “Xuống.”
Khương Tuế không nói một lời bước xuống xe. Kỳ Thành Húc căn bản không định đưa y vào trong, vừa khởi động xe chuẩn bị rời đi thì chợt nghe một giọng nói rất khẽ vang lên:
“Cảm ơn.”
Kỳ Thành Húc khựng lại.
“Tôi còn tưởng anh là người câm.”
Hắn khịt mũi, xoay tay lái, xe lao đi khỏi biệt thự, hất lên người Khương Tuế một lớp bụi mù.
Khương Tuế vừa ho khan vừa đi vào trong. Nơi này hiển nhiên vẫn luôn có người chăm sóc, hoa cỏ trong sân xanh tốt, vẫn giữ nguyên dáng vẻ khi y rời đi. Năm năm trôi qua dường như không để lại dấu vết gì ở đây.
Thế cho nên khi tay y đặt lên tay nắm cửa bằng sắt nghệ thuật, tim đập dữ dội khác thường, toàn thân gần như run rẩy.
Sẽ không…
Sau khi mở cửa, sẽ không còn nhìn thấy người kia nữa.
Khương Tuế tự nói với mình.
Biệt thự quả nhiên không có ai. Trống rỗng.
Y bước vào trong, dường như vẫn ngửi thấy mùi máu tươi của năm năm trước. Trước mắt cũng là sắc đỏ chói mắt, đó là máu của Kỳ Huyên, nhuộm ướt cả người y, như thấm vào da thịt, dù thế nào cũng không thể rửa sạch.
Khương Tuế chống tay lên quầy bar, hít sâu, thật sâu một hơi. Đúng lúc ấy, đầu cuối trên cổ tay vang lên một tiếng báo, có người gửi tin nhắn cho y:
【 Đến rồi? 】
“… ”
Khương Tuế như con cá cuối cùng cũng giãy khỏi đáy biển sâu, đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán.
Ngay sau đó, đối phương lại gửi thêm một tin:
【 Tôi gọi đồ ăn cho anh rồi, ăn chút gì đi. 】
Tin nhắn vừa tới, chuông cửa đã vang lên. Robot giao hàng mang đồ ăn đến.
Tất cả đều là món chay.
Từ sau khi Kỳ Huyên qua đời, y không còn ăn được bất kỳ món thịt nào.
Thực ra, y không muốn trở lại nơi này. Cảm giác như chỉ cần ngồi xuống đây, giây tiếp theo Kỳ Huyên sẽ từ phía sau ôm lấy y, hôn lên gáy y, dịu dàng nói những lời yêu thương.
Không biết có phải vì ký ức quá mức chân thực hay không, mà Khương Tuế thật sự cảm thấy bên hông dường như có một đôi tay siết chặt lấy mình. Nụ hôn lạnh lẽo từ sau gáy lan dần xuống cổ, lướt qua hầu kết, cằm, khóe môi.
Bàn tay hữu lực nâng lấy gương mặt y, buộc y hé môi, lộ ra đ** l*** **t *t đang run rẩy. Trong khoang miệng hồng hào ấy như có chiếc lưỡi vô hình càn quét. Phần đệm thịt lưỡi mẫn cảm trong miệng bị l**m, bị m*t, bị hôn đến lần này lần khác. Cổ họng non mềm cũng bị chiếc lưỡi vô hình ấy xâm phạm.
Khương Tuế cảm thấy mình không thở nổi.
Chiếc lưỡi làm loạn kia rốt cuộc cũng rời khỏi khoang miệng, nhưng ngay giây sau, những ngón tay thon dài lại chen vào, ép xuống gốc lưỡi y, khiến y không thể khép môi. Nước bọt không ngừng tiết ra, tràn khỏi khóe miệng, uốn theo cổ, để lại những vệt ướt lạnh trên xương quai xanh.
Khó chịu quá…
Khó chịu quá…
Khó chịu quá!
Khương Tuế bỗng giật mình hoàn hồn, th* d*c từng hồi.
Y vẫn đang ngồi trên chiếc sofa mà năm đó y và Kỳ Huyên cùng nhau chọn. Phòng khách sáng sủa sạch sẽ, chỉ có một mình y. Y ngửa đầu tựa vào lưng ghế, dáng vẻ chật vật đến cùng cực.
Vành mắt y đỏ hoe. Y đưa tay lau đi chất lỏng nơi khóe môi.
Có lẽ… y thật sự điên rồi.
Kỳ Huyên đã chết. Chính tay y giết hắn. Trong căn nhà này, từ đầu đến cuối chỉ có một mình y.
Những gì vừa ăn vào lại nôn ra sạch sẽ. Khi bước ra khỏi phòng tắm, cả người y ướt sũng, như một con thủy quỷ vừa bò lên khỏi nước. Y đứng ở cửa hồi lâu mới chậm chạp nhớ ra mình nên thay quần áo.
Y để chân trần bước vào phòng thay đồ.
Kéo cánh tủ ra, bên trong quần áo được sắp xếp ngay ngắn chỉnh tề, tất cả đều là đồ của Kỳ Huyên.
Trong khoảnh khắc, đầu óc y hoảng hốt.
Y chậm rãi chui vào trong tủ, cuộn mình giữa những chồng quần áo ấy, mệt mỏi nhắm mắt lại. Mùi hương quen thuộc bao bọc lấy toàn thân. Khương Tuế khẽ run rẩy, nhưng không bước ra ngoài.
Y cứ thế trốn trong tủ quần áo… rồi thiếp đi.
……
Hôm nay Kỳ Thành Húc hẹn một đám bạn bè ăn chơi đi đánh khúc côn cầu trên băng. Không biết ai đó nhắc đến Khương Tuế, còn lớn gan hỏi hắn sao không gọi “anh dâu” ra cho mọi người gặp mặt.
Khi Khương Tuế còn là đại thiếu phu nhân Kỳ gia, Kỳ Huyên giữ y rất kỹ, người ngoài hầu như chưa từng gặp. Bọn họ đều tò mò rốt cuộc là mỹ nhân thế nào mới có thể khiến một người mắt cao hơn đỉnh như Kỳ Huyên yêu thương, coi như bảo vật đến vậy.
Càng nói càng hăng, đám người ồn ào đòi Kỳ Thành Húc gọi điện bảo Khương Tuế ra cùng chơi.
Bị làm phiền đến phát bực, Kỳ Thành Húc vẫn gọi.
Mẹ kiếp —— số liên lạc của Khương Tuế thậm chí vẫn là số đôi năm năm trước dùng chung với Kỳ Huyên.
Nhưng gọi liền năm sáu cuộc, không ai bắt máy.
Kỳ Thành Húc nhíu mày: “Chết rồi sao?”
“Thôi bỏ đi, y đến cũng xui xẻo, khỏi gọi, mất hứng.”
Những người khác thấy sắc mặt hắn không tốt cũng không dám làm ầm nữa. Ai cũng biết, người phẫn nộ nhất trước cái chết của Kỳ Huyên chính là Kỳ Thành Húc. Nếu không vì di thư của anh trai, hắn đã sớm băm Khương Tuế thành trăm mảnh.
Sau khi đánh khúc côn cầu với đám bạn xong , Kỳ Thành Húc vốn định về nhà. Nhưng khi hoàn hồn nhìn lại, hắn đã lái xe đến căn biệt thự từng là nhà tân hôn của Kỳ Huyên và Khương Tuế.
Kỳ Thành Húc: “……”
Vừa vận động xong máu nóng dâng trào, chẳng lẽ tiềm thức dẫn hắn tới đây để một gậy đập nát đầu Khương Tuế?
Hắn bực bội châm một điếu thuốc. Hút hết một điếu, rốt cuộc vẫn xuống xe.
Hắn định vào xem thử người “anh dâu tốt bụng” kia không bắt máy có phải thật sự chết trong nhà rồi không.
Kết quả tìm một vòng khắp biệt thự cũng không thấy người.
“… Mẹ nó, chẳng lẽ chạy mất rồi?”
Kỳ Thành Húc đón người về nhưng không hề định trả lại tự do cho y. Mọi hành động của Khương Tuế đều phải nằm trong tầm giám sát của Kỳ gia. Hắn đã đóng băng toàn bộ tài sản đứng tên y, giấy tờ tùy thân cũng giữ trong tay.
Không tiền, không thân phận, y có thể chạy đi đâu?
Kỳ Thành Húc bực bội vò đầu bứt tóc, đúng lúc nghe thấy một tiếng nức nở rất khẽ.
Hắn lần theo âm thanh vào phòng thay đồ.
Cánh tủ không đóng kín, hé ra một khe nhỏ. Tiếng khóc chính từ bên trong truyền ra, rất nhẹ, như muốn khóc mà lại không dám khóc.
Kỳ Thành Húc mạnh tay kéo bật cửa tủ.
Bên trong lộn xộn. Khương Tuế cuộn mình giữa đống quần áo, giống như một con mèo nhỏ không có cảm giác an toàn.
Kỳ Thành Húc tức đến bật cười.
Giường không ngủ, lại chui vào tủ quần áo?
Hắn vươn tay kéo y ra. Cả người Khương Tuế mềm nhũn như không xương, trực tiếp ngã vào lòng hắn.
Kỳ Thành Húc cứng đờ.
Nhưng tay Khương Tuế đã vòng qua cổ hắn. Giọng y rất nhẹ, rất mềm, còn mang theo âm rung mơ hồ:
“… Tôi không ra ngoài… thật sự không ra ngoài. Tôi sẽ không rời khỏi anh.”
Trong lòng hắn như ôm một đám mây mềm mại, tỏa ra hương thơm ngọt ngào nhàn nhạt.
Kỳ Thành Húc luống cuống tay chân, không biết phải làm sao.
Khương Tuế lại khẽ hôn lên vành tai hắn.
“Đừng giận nữa… được không?”