Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 133

Trước Tiếp

Nụ hôn này vừa hung hãn vừa tàn nhẫn, còn mang theo một thứ vội vàng khó gọi tên, giống hệt một con chó hoang đã đói lả mấy ngày liền, đột nhiên vồ được miếng thịt tươi mới béo ngậy, một khi đã ngậm trong miệng thì quyết không chịu nhả ra.

Khương Tuế cảm thấy mình chính là miếng thịt kia.

Bởi vì Cảnh Trường Linh không chỉ ngậm lấy đầu lưỡi y, liên tục l**m m*t hôn hàm, mà còn từng chút từng chút thăm dò khoang miệng y, không bỏ sót bất kỳ tấc thịt mềm mại nào. Trong khoảnh khắc đó, Khương Tuế thậm chí có cảm giác thân thể mình đã không còn thuộc về bản thân nữa, mà hoàn toàn bị Cảnh Trường Linh khống chế. Ngay cả đầu lưỡi cũng bị hắn cuốn vào trong miệng, ép y dùng cùng một cách thân mật mà hôn trả lại hắn. Nước bọt nơi khóe môi không ngừng tràn ra, cằm và cổ đều ướt sũng.

Khương Tuế hơi thở không thông, đưa tay đẩy Cảnh Trường Linh, nhưng không tài nào đẩy nổi. Y dứt khoác hung hăng cắn mạnh một cái lên đầu lưỡi hắn. Người đàn ông kia đau đến “ah” một tiếng, cuối cùng cũng chịu buông y ra.

“Chậc.”
Cảnh Trường Linh nhíu mày, “Em là chó con à? Sao còn biết cắn người thế?”

Khương Tuế cau mày:
“Miệng tôi sắp sưng lên rồi mà cậu còn không chịu buông, là cậu ép tôi.”

Cảnh Trường Linh khựng lại, lúc này mới nhìn thấy đôi môi vốn hồng nhạt, đầy đặn của Khương Tuế giờ đỏ au như sắp rướm máu, quả thật có hơi sưng. Gương mặt trắng nõn cũng nhiễm một tầng ửng hồng nhàn nhạt, trông vừa xinh đẹp vừa động lòng người.

Hắn lại nổi hứng trêu chọc, nói:
“Bảo em đút kẹo cho tôi, kẹo đâu rồi?”

Khương Tuế tức giận:
“Dưới đất đó, cậu tự nhặt lên mà ăn đi!”

Nói xong liền xoay người bỏ đi. Cảnh Trường Linh theo sát phía sau, hỏi:
“Giận rồi à?”

“Không có.”

Cảnh Trường Linh xoay người chặn trước mặt y:
“Rõ ràng là giận rồi còn gì, em xem cái miệng kia chu lên đến mức có thể treo bình dầu được rồi… Tôi hôn mạnh quá là tôi không đúng, tôi xin lỗi em.”

Khương Tuế hừ một tiếng, vẫn không thèm để ý hắn. Cảnh Trường Linh càng thêm khó hiểu:
“Không phải vì chuyện này mà giận sao? Vậy là vì cái gì? Tiểu đồng chí, dù có tuyên án tử hình thì cũng phải cho người ta biết rốt cuộc mình phạm tội gì chứ?”

“Chính cậu làm chuyện gì, cậu không biết sao?”
Khương Tuế bị hắn chặn đường cảm thấy phiền, dứt khoát dừng bước. Trên sườn núi mọc một bụi dâu tằm, ánh nắng xuyên qua tầng tầng cành lá rậm rạp, rơi xuống thành những đốm sáng loang lổ. Những mảnh sáng vụn ấy phủ lên người Khương Tuế, khoảnh khắc đó khiến Cảnh Trường Linh gần như có ảo giác rằng cả người y sắp tan ra trong ánh sáng, tim hắn bỗng nhiên đập mạnh một nhịp.

Hắn đè nén cảm giác rung động kỳ lạ kia, hỏi:
“Vậy tôi làm chuyện gì?”

Khương Tuế khoanh tay trước ngực:
“Cậu cũng hôn những ‘cậu bé’ trước kia cậu nuôi như thế sao?”

Câu này hỏi thẳng đến mức làm Cảnh Trường Linh ngơ ra:
“Dĩ nhiên là không có… Không phải, suýt nữa bị em dẫn lệch rồi, tôi khi nào nuôi mấy cậu bé đó?”

Khương Tuế nói:
“Cừu Nguyên nói, hắn bảo mấy đại thiếu gia suốt ngày chơi bời lêu lổng như các cậu, các cô gái xinh đẹp đã không thỏa mãn được nữa, còn ra ngoài nuôi mấy đứa con trai.”

Thái dương Cảnh Trường Linh giật mạnh hai cái:
“Em đừng nghe hắn nói bậy! Tôi không nuôi các cô gái xinh đẹp, càng không nuôi mấy cậu trai xinh đẹp!”

“Vậy sao cậu lại thuần thục như thế?”
Khương Tuế nhíu mày, “Đừng tưởng tôi không biết, cậu vốn dĩ muốn hôn tôi. Lúc trước tôi đi tìm cậu xin chocolate, cậu đã muốn hôn tôi rồi, ánh mắt nhìn tôi cứ như sắp ch** n**c miếng.”

“……”
Cảnh Trường Linh nói: “Rõ ràng đến vậy sao?”

Hắn tự nhớ lại một chút, cảm thấy… đúng là rất rõ ràng. Ho khan một tiếng, hắn nói tiếp:
“Vậy thì… em có bằng lòng ở bên tôi không?”

Khương Tuế dứt khoát:
“Không bằng lòng.”

“?”
Cảnh Trường Linh lập tức không vui. Tại sao lại không?

Khương Tuế nói:
“Tôi không muốn ngồi tù. Nam với nam ở cùng nhau là tội lưu manh, tôi là người tốt tuân thủ kỷ luật pháp luật, không muốn làm tội phạm.”

Nói xong, y đẩy mạnh Cảnh Trường Linh ra:
“Tôi phải về gặt lúa, cậu đừng có chặn đường tôi nữa.”

Cảnh Trường Linh:
“……”

“Em đừng tưởng tôi không biết,” Cảnh Trường Linh nắm lấy cổ tay Khương Tuế, giọng không nặng không nhẹ, “mọi việc của em đều là Trì Thiết Ngưu đứng ra làm giúp. Em về cắt cái gì mà cắt lúa.”

“Chuyện này ở nước ngoài rất thường thấy, chẳng có gì là không được cả.”

“Nhưng chúng ta đâu có ở nước ngoài.”
Khương Tuế nói rất có lý, còn nghiêm túc cảnh cáo:
“Cậu muốn phạm tội thì tự đi mà phạm, đừng có kéo theo tôi.”

Cảnh Trường Linh: “……”

Khương Tuế đã đi ra xa một đoạn, Cảnh Trường Linh mới cao giọng gọi theo:
“Ngày mai tám giờ sáng, tôi chờ em ở điểm thanh niên trí thức!”

Khương Tuế không quay đầu lại, chỉ xua xua tay, tỏ ý mình đã nghe rõ.

Trì Nhung thấy Khương Tuế trở về cũng không hỏi gì. Thực ra Khương Tuế cảm nhận được rất rõ, từ lúc y quyết định sẽ theo Cảnh Trường Linh rời đi, cảm xúc của Trì Nhung vẫn luôn trầm xuống. Đêm qua hắn trằn trọc mãi không ngủ được, nửa đêm còn ra ngoài đứng hóng gió lạnh suốt hai tiếng đồng hồ.

“Anh.”
Khương Tuế chọc chọc vào tấm lưng rộng lớn, rắn chắc của Trì Nhung, nhẹ giọng hỏi:
“Anh luyến tiếc tôi đi như vậy, sao còn muốn cho tôi đi?”

“……”
Trì Nhung không quay đầu, giọng trầm thấp:
“Tôi có thể đưa em về thành phố, nhưng tôi nghèo quá, không cho em được cuộc sống tốt. Cũng không thể để em yên tâm mà thi đại học.”

Chuyện này, Trì Nhung đã suy nghĩ rất lâu.

Hắn và Khương Tuế dĩ nhiên có thể đợi đến khi chính sách chính thức ban hành rồi cùng nhau về thành phố, nhưng gia đình Khương Tuế không thể trông cậy, quay về thành phố thì ngay cả chỗ ở cũng là vấn đề, huống chi còn phải lo cho Khương Tuế thi đại học.

Khương Tuế từ phía sau ôm lấy Trì Nhung, nói nhỏ:
“Anh không phải nói sẽ tìm tôi sao? Tôi sẽ luôn chờ anh.”

Trì Nhung không nói gì.

Nếu không làm nên chút thành tựu nào, hắn không có mặt mũi đi tìm Khương Tuế. Hắn không thể để y theo mình chịu khổ.

Cuối cùng, hắn chỉ đưa tay xoa nhẹ đầu y:
“Khi nào đi?”

“…… Sáng mai.”
Khương Tuế nhỏ giọng đáp.

“Ừ.”
Giọng Trì Nhung nghe không có gì khác lạ.
“Sáng mai tôi đưa em qua đó.”

Hắn nói tiếp:
“Ra ngoài chơi một lát đi. Tìm chỗ nào mát, không có nắng.”

Buổi tối, Khương Tuế đi tìm Ngụy Tư Miên, kể cho cô nghe chuyện này. Ngụy Tư Miên sững người rất lâu, mới nói:
“Tôi biết ba của Cảnh Trường Linh là đại quan lớn, nhưng hắn… không thân không thích, vì sao lại muốn giúp chúng ta?”

“Có lẽ là hắn tốt bụng thôi.”
Khương Tuế bình tĩnh nói.
“Cậu có thể về được, chú thím chắc chắn sẽ rất vui. Thành tích của cậu tốt như vậy, thi đậu đại học cũng không phải chuyện khó.”

Ngụy Tư Miên trầm mặc hồi lâu, mới khẽ nói:
“Tôi muốn về, không phải vì muốn thi đại học, mà là vì nơi này khiến tôi thấy sợ. Trước kia thím Lâm đối xử với tôi tốt như thế, trong nhà có gì ngon cũng nhường tôi ăn trước… ai ngờ bà ta lại tính toán như vậy……”

Nói đến đây, cô lại hỏi:
“Nhà họ Lâm thế nào rồi? Tôi nghe bạn nói Lâm Đại Tráng vào nhà vệ sinh, bị cậu đá cho một cú. Nếu hắn xảy ra chuyện gì, nhà họ Lâm có tìm cậu gây phiền phức không?”

“Ngày mai chúng ta đi rồi.”
Khương Tuế nói.
“Họ muốn tìm tôi gây chuyện cũng không tìm được.”

“Nhưng Trì Nhung vẫn còn ở trong đội mà.”

Khương Tuế dừng lại một chút, rồi nói:
“Họ không dám tìm anh Thiết Ngưu gây chuyện đâu. Anh ấy rất lợi hại.”

Ngụy Tư Miên nghĩ lại cũng thấy đúng. Ngay cả Hồng Anh với tính tình đanh đá như thế còn không dám động vào Trì Nhung, nói hắn là “đại ca” cũng chẳng quá.

Sau khi trấn an Ngụy Tư Miên thêm một lúc, Khương Tuế mới trở về nhà muộn. Đến bữa tối, ngay cả Chương Thần – người vốn có thần kinh thô, cũng nhận ra bầu không khí trong nhà không ổn, tưởng rằng mọi người vẫn còn tức giận chuyện nhà họ Lâm hôm qua, liền vội nói:

“Đội trưởng đã đích thân đi phê bình Lâm Đại Tráng rồi, còn ra lệnh nghiêm cấm sau này hắn không được làm mấy chuyện như thế nữa. Bên điểm thanh niên trí thức cũng sẽ sắp xếp lại chỗ ở cho Tư Miên, mọi người đừng lo.”

Khương Tuế qua loa đáp hai tiếng, không mấy hứng thú. Chương Thần thấy vậy cũng không nói thêm gì nữa.

Đợi đến khi ăn cơm xong, ai về phòng nấy, Trì Nhung vừa giũ tấm thảm nhỏ của Khương Tuế ra, chuẩn bị trải cho y ngủ, thì Khương Tuế đột nhiên từ phía sau ôm chặt lấy hắn, còn chặt hơn cả ban ngày.

Vì sắp đi ngủ, cả hai đều mặc rất mỏng. Khương Tuế chỉ mặc một chiếc áo cộc tay, còn Trì Nhung thì chỉ khoác một chiếc áo ba lỗ màu đen, để lộ bờ vai và tấm lưng rắn chắc, cùng những đường cơ bắp trên cánh tay. Đó đều là cơ bắp được tôi luyện thực sự từ những năm tháng làm việc nhà nông, không phô trương, nhưng ẩn chứa sức bùng nổ đáng kinh ngạc.

Khoảnh khắc thân thể mềm mại của Khương Tuế dán sát lên, tấm lưng Trì Nhung lập tức cứng đờ. Hắn nắm chặt tấm thảm trong tay, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Ngay trong khe hở cứng ngắc đó, hắn bỗng cảm nhận được người phía sau khẽ kiễng chân, hôn nhẹ lên khối xương cổ nhô ra sau gáy hắn.

Chỉ là một nụ hôn lướt qua như chuồn chuồn chạm nước, nhưng Trì Nhung lại cảm thấy nơi bị đôi môi mềm mại kia chạm vào giống như bị châm lửa, ngọn lửa hừng hực bùng lên, thiêu đốt da thịt xương cốt hắn thành tro tàn. Hơi nóng nhanh chóng lan khắp toàn thân. Hắn muốn chạm vào Khương Tuế, lại sợ làm y bị bỏng.

“… Tuế Tuế?”
Giọng Trì Nhung khàn hẳn đi.
“Em đang làm gì vậy?”

Khương Tuế tựa trán lên lưng hắn, nhỏ giọng nói:
“Anh… hay là sau này anh đừng tìm vợ nữa.”

“Vì sao?” Trì Nhung hỏi.

“Nếu anh có vợ rồi,” Khương Tuế nói, “anh chắc chắn sẽ không còn đối tốt với em như bây giờ. Cũng sẽ không đến đón em nữa.”

“Sẽ chứ.”
Trì Nhung thở dài bất lực.
“Anh nhất định vẫn sẽ đi đón em.”

Hắn vừa xoay người định nói thêm, Khương Tuế đã kiễng chân hôn lên môi hắn.

Trong khoảnh khắc đó, Trì Nhung hoàn toàn ngây người, không kịp phản ứng gì. Hắn lại cảm nhận rất rõ đầu lưỡi Khương Tuế thè ra, nhẹ nhàng l**m qua khe môi hắn, như muốn cạy mở hàm răng. Trì Nhung vốn chẳng hề phòng bị, Khương Tuế dĩ nhiên dễ dàng luồn vào.

Y hôn hắn rất vụng về, hoàn toàn không có quy củ, nghĩ đến đâu làm đến đó. Thế nhưng Trì Nhung lại bị y l**m, hôn, cắn đến mức sắp không chịu nổi. Trên cổ, trên mu bàn tay, từng đường gân xanh nổi lên rõ rệt, hiển nhiên hắn đang cố gắng kiềm chế bản năng của mình.

Mãi đến khi Khương Tuế mệt đến mức th* d*c, muốn rút lưỡi về, Trì Nhung mới như hoàn hồn, ôm chặt lấy eo y, đè y xuống giường.

Giường gỗ phát ra một tiếng “kẽo kẹt”, nhưng vì Trì Nhung đã gia cố lại giường từ sớm, nên không lo xảy ra chuyện gãy sập.
Khương Tuế ngửa đầu dựa trên tấm thảm đỏ, mái tóc đen rối tung che trán, khuôn mặt vừa trắng vừa hồng, đôi môi hơi sưng đỏ, từng ngụm từng ngụm thở gấp, hơi thở phảng phất hương ngọt khiến người ta muốn mạng.

Yết hầu Trì Nhung lên xuống, hắn nắm lấy cổ tay Khương Tuế, giọng khàn đặc:
“Ai dạy em?”

“… Không ai dạy em cả.”
Khương Tuế chột dạ quay mặt đi, cắn nhẹ khóe môi.
“Anh… trước kia hai người đàn ông sống với nhau, họ cũng sẽ hôn môi sao? Ngoài hôn môi ra còn làm gì nữa?”

“Muốn biết sao?”
Giọng Trì Nhung khàn đến lạ, nhưng nét mặt vẫn cố giữ bình tĩnh, còn có thể thong thả nói chuyện với Khương Tuế. Chỉ là phía dưới đã cứng đến không chịu nổi, cọ sát lên y. Dù Khương Tuế không nhìn, cũng biết “Tiểu Ngưu” kia chắc chắn đã hưng phấn đến cực điểm.

“… Ừ.”
Khương Tuế đưa tay móc lấy cổ Trì Nhung, hàng mi đen dày rũ xuống.
“Anh dạy em đi.”

Mắt Trì Nhung đỏ lên. Hắn cúi đầu cắn lên chiếc cổ non mềm của Khương Tuế, nhưng lại không nỡ dùng lực, chỉ dùng răng cọ đi cọ lại trên mảng thịt mềm kia. Ngón tay Khương Tuế luồn vào tóc hắn, thở hổn hển:
“Anh… đừng cắn… đau.”

Thật ra không đau, nhưng Khương Tuế từ nhỏ đã quen làm nũng, cố ý nói vậy để Trì Nhung mềm lòng.

Quả nhiên, Trì Nhung nhanh chóng buông miệng, men theo đường xương quai xanh gồ ghề xinh đẹp của Khương Tuế mà hôn xuống, để lại một chuỗi dấu đỏ rực rỡ. Da Khương Tuế quá trắng, dấu hôn hiện lên vô cùng rõ ràng. Y đưa tay che mắt, ngượng ngùng không dám nhìn. Trì Nhung lại hôn lên lòng bàn tay y, kéo vạt chiếc áo cộc tay mỏng nhẹ lên, nói khẽ:
“Cắn.”

Khương Tuế xấu hổ đến mức không chịu nổi:
“Không cần đâu…”

Trì Nhung hôn lên môi y.
“Tuế Tuế, nghe lời anh.”

“……”
Khương Tuế đỏ bừng mặt, tự mình cắn lấy vạt áo, nửa thân trên mảnh khảnh trắng nõn phơi ra trong không khí. Trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn dầu, ánh sáng không mấy sáng sủa, nhưng chính sự mờ nhạt ấy lại càng khiến cảnh tượng thêm mê người. Vì căng thẳng, thân thể y vô thức căng lên, vòng eo khẽ nhấc cao. Đó là một đoạn eo thon gầy đến mức mong manh, vậy mà lúc này lại uốn cong thành một đường cong đầy đặn, khiến người ta không thể rời mắt.

Trì Nhung nhìn đến khô cả miệng lưỡi, cúi người nắm lấy vòng eo thon ấy, hôn lên ngực Khương Tuế.

Hắn nghe thấy tiếng Khương Tuế khe khẽ phát ra. Vì trong miệng còn ngậm vạt áo, âm thanh ấy vừa nhỏ vừa yếu ớt, đáng thương đến mức khiến người ta không nhịn được mà nảy sinh thương xót, lại cũng không nhịn được muốn bắt nạt thêm vài phần. Hai cảm xúc hoàn toàn trái ngược ấy đan xen trong lòng Trì Nhung, gần như muốn làm trái tim hắn căng đến mức nổ tung.

Nhưng nếu là vì Khương Tuế, Trì Nhung nghĩ...

Cho dù phải tan vỡ thành vô số mảnh vụn, không thể ghép lại thành hình, hắn cũng cam tâm tình nguyện.

Tuy trong mắt Khương Tuế, Trì Nhung dường như không gì không làm được, nhưng riêng chuyện này, hắn cũng chỉ nghe nói qua. Đừng nói đến kinh nghiệm thực tế, ngay cả lý thuyết hắn cũng chẳng có bao nhiêu, chỉ có thể lần mò mà làm. Vì thế, sau khi mọi chuyện kết thúc, lưng hắn đầy dấu móng tay, cổ cũng mang theo vết cắn, thật chẳng oan uổng gì, rốt cuộc chiếc giường gỗ cũ kỹ kia đã kẽo kẹt suốt nửa đêm.

Cuối cùng, Trì Nhung lau khô người cho Khương Tuế, rồi dùng tấm thảm nhỏ màu đỏ đắp kín y lại. Dưới ánh đèn dầu lay động, trong khoảnh khắc hắn thậm chí sinh ra ảo giác rằng đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của hắn và Khương Tuế.

Hắn đưa tay chạm lên gương mặt Khương Tuế. Y ngủ mơ mơ màng màng, lại tiện tay vỗ hắn một cái, giọng khàn khàn mơ hồ:
“Thôi đi anh… đau… buồn ngủ…”

Trì Nhung hôn nhẹ lên trán y, khẽ nói:
“Ngủ đi.”

Có lẽ vì chuyện này, sáng hôm sau khi Khương Tuế phải rời đi, trong nhà lại chẳng có chút không khí chia ly nào. Trì Nhung dậy sớm hầu hạ y mặc quần áo, ăn sáng. Khương Tuế từ đầu đến cuối không nói với hắn câu nào. Ngay cả Chương Thần, người vốn có thần kinh thô, cũng nhận ra bầu không khí có gì đó không ổn. Hắn tưởng hai người còn giận vì chuyện nhà họ Lâm hôm qua, muốn khuyên vài câu, nhưng lại cảm thấy họ cũng không giống đang thật sự cãi nhau.

Bữa sáng khiến hắn ăn đến nghẹn ngào khó chịu, đành phải kiếm chuyện nói:
“Anh Trì, lần trước anh sửa giường có phải chưa chắc chắn không? Tối qua tôi dậy đi tiểu, nghe giường trong phòng anh kêu suốt.”

Khương Tuế vốn đang ngậm bánh ngô, lơ mơ buồn ngủ, lập tức tỉnh táo hẳn, tức giận trừng mắt nhìn Trì Nhung.

Trì Nhung lại rất bình thản:
“Có thể vậy, hôm nay tôi sẽ xem lại.”

Hắn đưa tay đặt quả trứng luộc đã bóc sẵn vào bát Khương Tuế, nói:
“Ăn cái này đi.”

Chương Thần đã quen với việc Trì Nhung chăm sóc Khương Tuế tỉ mỉ, vốn cũng không để tâm. Nhưng đột nhiên hắn nhìn thấy trên cánh tay Trì Nhung một vết răng rất sâu, không khỏi kinh ngạc:
“Anh Trì, anh bị ai cắn vậy? Ác thật đó… chảy máu luôn rồi à?”

Trì Nhung khựng lại, cúi mắt nhìn về phía vết cắn ấy.

Đó là vết tối qua Khương Tuế không chịu nổi, vừa khóc vừa ôm lấy tay hắn mà cắn ra. Quả thật đã chảy máu, còn dính lên cánh môi Khương Tuế, rất đẹp.

Trước Tiếp