Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 130

Trước Tiếp

Loại chuyện này thật ra chẳng hề hiếm lạ. Ở nông thôn, sau khi trời tối thì gần như không có hình thức giải trí nào khác, đêm dài lê thê, con người khó tránh khỏi cô quạnh. Thế là luôn có kẻ không chịu nổi sự tịch mịch ấy, lén lút ra ngoài tìm chút k*ch th*ch. Chuyện lăn bắp, lăn cao lương ngoài đồng vốn đã nhiều, hôm nay lại có chiếu phim ngoài trời, mọi người đều kéo nhau đi xem cho vui, đúng là một cơ hội tuyệt hảo để “lăn bắp”.

Đối với Trì Nhung mà nói, mấy chuyện này chẳng có gì mới mẻ; nhưng với Khương Tuế thì hoàn toàn khác. Trước đây y chỉ nghe nói qua, đây là lần đầu tiên tận mắt gặp phải, dĩ nhiên tò mò không chịu nổi, liên tục giục Trì Nhung tiến lại gần xem thử.

Trì Nhung không còn cách nào khác, đành thổi tắt đèn bão, cõng Khương Tuế, nhẹ tay nhẹ chân áp sát lại gần.

Càng đến gần, tiếng th* d*c dồn dập kia càng rõ ràng, thỉnh thoảng còn xen lẫn vài câu dâm từ tục ngữ. Cũng không biết có phải vì Khương Tuế đang ở bên cạnh hay không, Trì Nhung vốn trước nay nhìn mấy cảnh này luôn mặt không biểu cảm, vậy mà lúc này vành tai lại đỏ lên. Cũng may ánh trăng mờ nhạt, da hắn lại ngăm đen, còn toàn bộ tâm trí Khương Tuế dồn cả vào cặp uyên ương đang dã chiến nơi khoảng đất trống phía trước, hoàn toàn không chú ý tới hắn.

Thực lòng mà nói, Trì Nhung không hề khuyến khích Khương Tuế xem mấy thứ này. Thịt da thì ai chẳng có, mà có vài người nhìn còn cay cả mắt. Nhưng hắn nghĩ tới thị lực ban đêm của Khương Tuế, lại cảm thấy cũng chẳng cần lo lắng, e là y cũng không nhìn rõ được bao nhiêu.

Kết quả, cũng không biết là do gã đàn ông kia quá nhanh, hay là lúc bọn họ tới thì mọi chuyện đã gần kết thúc, hai người kia vậy mà chỉ ôm nhau, dính dính ngọt ngào trò chuyện. Đến khi nghe thấy người phụ nữ dùng giọng nũng nịu gọi một tiếng “anh Cừu Nguyên”, Khương Tuế mới giật mình nhận ra, thì ra lại là người quen.

Cừu Nguyên chẳng sợ muỗi cắn, để trần nửa thân trên, ôm người trong lòng mà th* d*c. Nghe giọng, người phụ nữ kia tuổi cũng không lớn, nàng nói:
“Anh Cừu Nguyên, rốt cuộc khi nào anh tới nhà em cầu hôn đây? Cha mẹ em mà biết anh muốn cưới em, chắc chắn sẽ vui lắm.”

“… Gấp cái gì.” Nhắc tới chuyện hôn sự, Cừu Nguyên liền trở nên lấp lửng, ho khan một tiếng rồi nói, “Anh chẳng phải đã nói với em rồi sao, trong thành phố bọn anh thịnh hành chuyện quen nhau một thời gian trước khi cưới. Anh xuống nông thôn là để rèn luyện, chứ đâu phải đồ nhà quê thật sự.”

Người phụ nữ bĩu môi:
“Sao nào, anh coi thường bọn em làm ruộng à? Vậy sao anh còn ngủ với em!”

“Anh nói người khác, đâu có nói em!” Cừu Nguyên vội vàng hôn lên mặt nàng một cái, dỗ dành, “Em không giống bọn nhà quê kia.”

Người phụ nữ lúc này mới được dỗ cho vui vẻ, lại hỏi:
“Rốt cuộc là thằng chết tiệt nào đánh anh vậy? Đánh nặng thế này, mặt mũi cũng hỏng cả rồi, em nhìn mà đau lòng thật sự.”

Nhắc tới chuyện này, Cừu Nguyên liền đầy bụng lửa giận, cười lạnh nói:
“Chắc chắn là thằng chó Cảnh Trường Linh đó làm! Ngoài hắn ra còn ai vào đây nữa?! Trước kia ở trong thành phố đã có cái tính chết tiệt ấy rồi, một chút thiệt cũng không chịu ăn. Khi đó hắn là thiếu gia, ai cũng nhường hắn, giờ thì hắn là cái thá gì…”

Người phụ nữ nói:
“Nhưng lúc đó chẳng phải hắn đang ở chỗ chị Thu Cúc sao?”

“Không thể là người khác, chính là thằng khốn đó!” Cừu Nguyên chắc nịch nói.

Khương Tuế thầm nghĩ, lời này của Cừu Nguyên tuy ngang ngược vô lý, nhưng lại thật sự không sai. Quả đúng là Cảnh Trường Linh ra tay. Chỉ có điều, Cừu Nguyên nên may mắn vì người đánh hắn không cần chứng cứ ngay tại chỗ, nếu không, Cảnh Trường Linh mà tự mình đi đánh tiếp, e rằng lúc này Cừu Nguyên còn đang nằm trong nhà xí. Dù sao, cái cách Cảnh Trường Linh đánh nhau với Trì Nhung lúc trước hung hãn đến mức nào, y đã tận mắt chứng kiến. Nếu thật sự bị Cảnh Trường Linh cho một trận, làm gì còn sức mà ra ngoài lén lút phong lưu như thế này.

—— Cô gái đang ngồi trong ruộng trò chuyện cùng Cừu Nguyên, Khương Tuế cũng nhận ra. Trước đây khi y đi tìm Ngụy Tư Miên nói chuyện, từng nghe mấy cô em thân của Ngụy Tư Miên nhắc tới. Cô gái ấy tên là Thúy Liên, thực ra đã lấy chồng từ sớm, nhà chồng cũng không ở xa đây là mấy. Thế nhưng chưa đầy nửa năm sau khi cưới, chồng nàng đã chết. Người nhà chồng khăng khăng nói là Thúy Liên khắc chồng, liền đuổi nàng ra khỏi nhà.

Thúy Liên không còn cách nào, đành trở về đội sản xuất Mai Cương, tiếp tục sống cùng cha mẹ. Thời buổi này, tư tưởng trọng nam khinh nữ vô cùng nặng nề. Thúy Liên được ở lại nhà không phải không có điều kiện: nàng phải hầu hạ cha mẹ, chăm lo hai đứa em trai phía dưới. Mỗi ngày không chỉ phải ra đồng làm việc kiếm công điểm, mà còn phải ôm đồm toàn bộ việc thủ công trong nhà.

Công việc đã nhiều thì thôi, nàng còn thường xuyên bị đánh chửi trong nhà. Các em gái cũng oán hận nàng, cho rằng chính cái danh “khắc phu” của nàng truyền ra ngoài đã làm liên lụy tới bọn họ, đến nỗi chẳng ai dám bàn chuyện hôn nhân. Có lẽ Thúy Liên cũng thật sự không chịu nổi nữa, khát khao rời khỏi gia đình này, vì thế đã làm không ít chuyện chẳng mấy trong sáng. Trong thôn, không ít đàn ông đều từng dây dưa với nàng.

Lần này Thúy Liên dây dưa với Cừu Nguyên, đại khái cũng là hy vọng hắn có thể kéo nàng ra khỏi hố lửa. Nhưng đàn ông miệng lưỡi toàn quỷ kế, ở trên giường lời ngon tiếng ngọt gì cũng nói được, xuống giường kéo quần lên là phủi sạch quan hệ. Cừu Nguyên tự cao tự đại, làm sao có thể thật lòng cưới nàng, rõ ràng chỉ là qua loa lấy lệ.

Khương Tuế không biết Thúy Liên rốt cuộc là thật sự không nhìn ra Cừu Nguyên chỉ đang dối trá, hay là đã nhìn thấu mà vẫn giả vờ không biết. Hai người kia tiếp tục chửi rủa, y nghe mà thấy chán, liền chọc nhẹ vào vai Trì Nhung, ngụ ý có thể rời đi rồi.

Đúng lúc ấy, Cừu Nguyên bỗng nhiên nhắc đến tên Khương Tuế:
“… Còn cả cái tên họ Khương kia nữa, y cũng chẳng phải thứ tốt lành gì! Rốt cuộc y với Cảnh Trường Linh có quan hệ gì, mà dám giúp hắn đối phó anh?!”

“Họ Khương? Anh nói cái cậu thanh niên trí thức đẹp hơn cả con gái kia à?” Thúy Liên nói, “Em thấy người ta khá tốt mà…”

“Tốt cái gì!” Cừu Nguyên vừa định mắng thêm hai câu, bỗng đảo mắt, cười nham hiểm: “Đẹp hơn con gái…Anh biết rồi, chưa chắc y với Cảnh Trường Linh không có quan hệ mờ ám! Trước kia trong vòng của Cảnh Trường Linh vốn đã có người chơi nam rồi, chẳng lẽ Cảnh Trường Linh cũng có sở thích đó?”

Thúy Liên ngẩn người:
“Nam với nam… làm sao ở bên nhau được?”

“Cái đó em không hiểu đâu.” Cừu Nguyên đắc ý nói, “Có người còn thích đi cửa sau, thấy vậy mới k*ch th*ch. Loại như Khương Tuế da thịt mềm mịn thế kia, chắc chắn nhiều người thích y,...A!!”

Hắn còn chưa nói hết câu, đã bị một cú đấm nặng nề giáng thẳng vào mặt, suýt nữa đánh bay cả chiếc răng hàm. Cừu Nguyên phẫn nộ gào lên:
“Thằng nào ăn gan hùm mật gấu dám đánh tao?!”

Vừa quay đầu lại, hắn đã đối diện với đôi mắt đen kịt của Trì Nhung. Sắc mặt Trì Nhung lạnh lẽo đến đáng sợ, Cừu Nguyên lập tức chột dạ, từ tư thế chuẩn bị đánh nhau chuyển sang bộ dạng muốn nói lý. Nhưng thái độ Trì Nhung không hề thay đổi, hắn túm tóc Cừu Nguyên, kéo thẳng hắn đập vào thân một cây bạch đàn bên bờ ruộng, không nói một lời đã đập liên tiếp.

Cây bạch đàn đó phải hai người trưởng thành ôm mới xuể, vô cùng to lớn. Nhưng lực tay Trì Nhung quá mạnh, mỗi lần Cừu Nguyên bị đập vào, cả thân cây rung lên, lá rơi lả tả. Thúy Liên đứng bên cạnh nhìn đến ngây người. Đến khi hoàn hồn, nàng cũng mặc kệ Cừu Nguyên đang kêu thảm thiết, ôm vội quần áo rồi bỏ chạy.

Cách đánh người của Trì Nhung hoàn toàn khác Cảnh Trường Linh.

Nếu nói Cảnh Trường Linh thiên về làm nhục đối phương, thì Trì Nhung lại là kiểu đánh thật, càng chú trọng đau đớn thể xác, ra tay không hề lưu tình. Chẳng mấy chốc, đầu Cừu Nguyên đã rách máu chảy, thở ra nhiều hơn hít vào. Lúc này Khương Tuế mới bước lên, giữ tay Trì Nhung lại, nói:
“Được rồi anh, đánh nữa là chết người đấy!”

Trì Nhung buông tay, Cừu Nguyên mềm nhũn như sợi mì ngã vật xuống đất, máu chảy không biết bao nhiêu, thậm chí nhuộm đỏ cả vỏ cây bạch đàn. Khương Tuế ngồi xổm xuống, dùng cành cây nhỏ chọc chọc hắn:
“Này, cậu còn sống không đấy?”

“Các người… dựa vào cái gì… đánh người…” Cừu Nguyên thoi thóp nói. Rõ ràng thương tích không nhẹ.

Thấy hắn chưa chết, Khương Tuế vứt cành cây đi, lạnh nhạt nói:
“Miệng cậu không sạch sẽ, còn hỏi người khác vì sao đánh cậu? Nếu không phải tôi ngăn lại, anh Trì đã đánh chết cậu tại đây rồi, tiện thể chôn luôn. Cậu không cảm ơn tôi thì thôi, còn dám chất vấn tôi?”

Cừu Nguyên tức đến suýt phun máu. Hắn từng thấy người ta lật trắng thay đen, nhưng chưa từng thấy ai làm trắng thay đen trắng trợn như vậy.

Khương Tuế lại tiếp tục uy h**p:
“Tôi không muốn dính vào mấy chuyện rách nát giữa cậu và Cảnh Trường Linh. Sau này ân oán của hai người đừng lôi tôi vào. Còn nữa, nếu cậu còn dám ở sau lưng nói mấy lời đó, tôi sẽ nói cho mọi người biết cậu nửa đêm lén lút ra đồng làm chuyện bậy bạ!”

Cừu Nguyên lập tức hoảng hốt. Hắn với Thúy Liên chỉ là vui chơi qua đường. Nếu chuyện này bị làm lớn, hắn sẽ buộc phải cưới nàng về. Chưa nói Thúy Liên đã từng lấy chồng, riêng hai thằng em trai lười biếng, ăn bám, chờ tiền cưới vợ trong nhà nàng thôi cũng đủ khiến hắn sợ mất mật. Những lời định chửi mắng đều nghẹn lại trong cổ họng, không dám nói ra.

Thấy đe dọa có hiệu quả, Khương Tuế lại đá hắn một cái, lúc này mới đứng dậy, phủi tay rồi cùng Trì Nhung trở về.

Nơi này cách nhà Trì Nhung cũng không xa, rất nhanh đã tới nơi. Trì Nhung vào nhà thắp đèn, tìm rượu thuốc ra xoa mắt cá chân cho Khương Tuế. Thật ra Khương Tuế đã không còn thấy đau, chỉ là chỗ bị trẹo vẫn sưng đỏ một mảng, trông rất đáng sợ. Lòng bàn tay Trì Nhung dày và ấm, rất nhanh đã xoa tan máu bầm.

Xong xuôi, hai người chuẩn bị đi ngủ. Khương Tuế vốn đã trải chăn riêng, nằm được một lúc lại nghiêng đầu nhìn Trì Nhung, nghi hoặc hỏi:
“Anh à, thật ra mấy lời Cừu Nguyên nói… tôi nghe không hiểu lắm.”

“Không phải lời gì hay ho, em không cần hiểu.” Trì Nhung thản nhiên đáp.

“Nhưng tôi tò mò.” Khương Tuế úp cằm lên gối, nói, “Cừu Nguyên nghĩ rằng tôi và Cảnh Trường Linh đang quen nhau sao?”

Nhắc tới chuyện này, Trì Nhung lại nhớ tới cảnh Khương Tuế giả làm con gái đi theo Cảnh Trường Linh khắp nơi. Giờ người ngoài đều đồn rằng vợ của Trì Thiết Ngưu lén lút dan díu với thanh niên trí thức. Ngày mai ra ngoài, còn chưa biết tin đồn sẽ bị thêu dệt thành cái dạng gì nữa.

Khương Tuế hiển nhiên cũng nghĩ tới chuyện đó, liền khẽ ho một tiếng, nói:
“Anh à, thật ra là do Cảnh Trường Linh thấy suốt ngày có con gái tìm cậu ta phiền quá, nên mới nhờ tôi giả làm đối tượng của cậu ta cho xong chuyện một lần là xong. Cậu ta còn hứa, nếu làm thành công thì sẽ cho tôi cả một hộp chocolate cơ!”

Nghe y nói vậy, trong lòng Trì Nhung không hiểu sao lại nhẹ nhõm hẳn ra, hắn hỏi:
“Em thích chocolate đến thế à?”

“Ngon mà.” Khương Tuế trừng hắn, nói:
“Khó khăn lắm tôi mới cho anh ăn một viên, vậy mà anh nuốt cái rụp!”

Trì Nhung: “…… Xin lỗi.”

“Ngày mai tôi sẽ đi hỏi xem chỗ nào mua được.” Hắn nói tiếp, “Sau này em đừng qua lại với hắn nữa, hắn không phải người tốt.”

Khương Tuế:
“Vì hắn nuôi mấy cậu con trai nhỏ à?”

Trì Nhung: “…… Trẻ con đừng nghe mấy chuyện này.”

Khương Tuế lại tò mò không thôi:
“Nam cũng có thể ở bên nam sao? Anh à, tôi chưa từng thấy bao giờ, như vậy không kỳ quái à?”

Vì nói chuyện nhỏ giọng, Khương Tuế ở rất gần Trì Nhung, gần đến mức hắn có thể rõ ràng ngửi thấy mùi hương rất nhạt trên người y. Rõ ràng mùi ấy không hề nồng hay gắt, nhưng lại như xuyên thẳng vào tim phổi, khiến người ta không sao làm ngơ được.

Cả hơi thở mềm nhẹ của y cũng rõ ràng đến lạ, tựa như có ai đó dùng lông vũ không ngừng chọc vào tim hắn, làm nhịp tim càng lúc càng nhanh, càng lúc càng gấp.

Trong khoảnh khắc ấy, thế giới của Trì Nhung dường như chỉ còn lại duy nhất một người tồn tại là Khương Tuế.

“… Đã bảo không phải lời hay rồi.” Trì Nhung đưa tay che mặt Khương Tuế lại, giọng nói khàn đi, “Mau ngủ đi.”

Khương Tuế lại không chịu yên, ỷ vào tính tình Trì Nhung tốt, trực tiếp bò lên người hắn. Trì Nhung cao lớn, thân thể rắn chắc, cứng rắn hơn cả tấm phản giường, ban đêm dù hơi lạnh nhưng người hắn vẫn tỏa ra hơi ấm. Nằm trên đó thật ra chẳng thoải mái mấy, nhưng lúc này Khương Tuế đâu còn để ý những chuyện ấy.

Y vòng tay ôm lấy cổ Trì Nhung, giọng mềm đi:
“Anh Thiết Ngưu… anh nói cho tôi nghe đi mà.”

Giọng nói này, e là chẳng ai chống đỡ nổi. Trì Nhung thở dài một hơi, cuối cùng vẫn lên tiếng:
“Thật ra tôi cũng không rõ lắm. Trước đây chỉ nghe nói, có nhà nghèo quá cưới không nổi vợ, hai người đàn ông đành ghép lại sống chung với nhau. Nhưng đó đều là vì quá nghèo. Cảnh Trường Linh đâu có nghèo, vì sao hắn lại như vậy, tôi không hiểu.”

Khương Tuế sờ sờ cằm:
“Người khác là vì nghèo, còn bản thân hắn là vì thích sao?”

Trì Nhung không sửa lại việc Cừu Nguyên nói kỳ thực là ám chỉ những người khác trong vòng của Cảnh Trường Linh chứ không phải chính hắn ở bên mấy cậu trai nhỏ. Trong mắt Trì Nhung, Cảnh Trường Linh tuyệt đối chẳng phải thứ tốt đẹp gì, nếu Khương Tuế vì thế mà tránh xa hắn, thì càng hay.

“Anh à,” Khương Tuế lại hỏi, “nếu anh nghèo, anh có tìm một người đàn ông để sống chung không?”

“……” Trì Nhung im lặng rất lâu, rồi nói:
“Còn phải xem là ai.”

Khương Tuế thuận miệng đáp:
“Nếu là tôi thì sao?”

Trong nháy mắt, Trì Nhung chỉ cảm thấy trái tim mình như muốn phá tan cả máu thịt xương cốt mà lao ra ngoài. Máu trong người như nghịch lưu, khiến toàn thân hắn nóng rực, thậm chí có chút không thở nổi. Tựa như có thứ gì đó cứng rắn mắc kẹt trong tim, vừa đau vừa ngứa, lại vừa vui sướng.

Thứ ấy, tên là Khương Tuế.

Đợi hồi lâu không nghe thấy câu trả lời, thân thể Trì Nhung lại càng lúc càng nóng. Khương Tuế định xoay người trở về ngủ, thì Trì Nhung bỗng đưa tay giữ y lại.

Trong phòng không thắp đèn, chỉ có ánh trăng xuyên qua rèm cửa mỏng manh chiếu vào. Khương Tuế không nhìn rõ gương mặt Trì Nhung, chỉ nghe thấy giọng hắn khàn khàn, khác thường:
“Nếu là em…”

Hắn nói:
“Anh nhất định sẽ đến nhà em cầu hôn.”

Khương Tuế hơi mở to mắt, bị lời này làm cho kinh ngạc. Y chống tay lên lồng ngực rắn chắc của Trì Nhung, định ngồi dậy, đúng lúc Trì Nhung cũng cử động, Khương Tuế lập tức ngã chúi xuống, ngã trở lại trên người hắn.

Môi y lướt dọc theo phần cổ tr*n tr** của người đàn ông, từ từ hôn tới yết hầu. Cánh môi ấm áp mềm mại vừa khéo chạm lên yết hầu đang nhấp nhô, khe khẽ động đậy. Hàng mi Khương Tuế run rẩy, hơi thở phả cả vào cổ Trì Nhung.

Trong chốc lát, gian phòng yên tĩnh đến cực độ, thậm chí còn nghe rõ cả tiếng côn trùng rả rích ngoài bụi cỏ. Không ai nói gì.

Không biết qua bao lâu, trán Khương Tuế đã lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng, y mới khẽ mở miệng:
“Anh… anh làm tôi cộm.”

“……” Trì Nhung nắm lấy vai Khương Tuế, vừa định nói thì Khương Tuế đã cúi đầu nhìn xuống, do dự hỏi:
“Lâu vậy rồi vẫn chưa xuống… có cần tôi giúp anh không?”

Trước Tiếp