Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cô gái chậm rãi di chuyển bước chân, cuối cùng cứng đờ nhích vào vòng tay cô. Hứa Lê Minh liền khép cánh tay lại.
Chiếc áo phông rộng thùng thình không ôm sát cơ thể gầy gò, ôm vào người mềm mại như bông. Mùi hương thanh khiết từ làn da nàng theo không khí tràn ra từ cổ áo, phả vào mặt cô.
Thân thể gầy quá. Tuy có thể cảm nhận được những đường cong của thiếu nữ đang độ xuân thì, nhưng vẫn rất gầy. Da thịt trên vai và lưng mềm mại mà mỏng manh. Hứa Lê Minh đưa tay v**t v*, trong lòng thầm cảm thán.
Lục Bạch Thiên thì đầu óc đã sớm trống rỗng. Nàng không dám giơ tay lên, chỉ cần cằm chạm vào vai Hứa Lê Minh là đã cảm thấy từng cơn choáng váng ập đến.
Vầng trán cảm nhận được hơi nóng từ hơi thở của đối phương, giống như bị trúng bùa chú, sắp tan chảy ra đến nơi.
Chưa kể đến bàn tay Hứa Lê Minh đang v**t v* vai và lưng nàng. Lục Bạch Thiên vội vàng lùi lại, thoát khỏi vòng tay cô. Nàng sợ nếu cứ được ôm tiếp, mình sẽ thực sự mềm nhũn trong lòng Hứa Lê Minh mất.
Còn bao nhiêu người ở đây cơ mà. Lục Bạch Thiên che giấu khuôn mặt đỏ bừng như sắp nhỏ ra máu, cúi đầu trốn vào trong bóng tối.
Cô gái nhỏ linh hoạt chui đi mất. Hứa Lê Minh buông thõng bàn tay trống không, thế mà lại có chút thất vọng.
Cảm giác mềm mại khi ôm thật thoải mái...
Các nhóm biểu diễn xong có thể chọn ở lại xem người khác diễn hoặc xuống sân khấu trước. Các thành viên trong nhóm sau khi thả lỏng đều nhất trí muốn ra ngoài đi dạo. Vừa khéo Hứa Lê Minh cũng không muốn tạo áp lực quá lớn cho mọi người nên đồng ý ngay.
"Mọi người cứ tự do đi chơi đi, chú ý an toàn nhé. Đúng 6 giờ tối tập trung ở cổ trấn, tôi mời mọi người đi ăn." Hứa Lê Minh cười tươi nói với họ.
Thực ra giảng viên hướng dẫn Dương Ba có nhắn tin cho cô, bảo là với tư cách giáo viên dẫn đoàn thì nên mời mọi người tụ tập một bữa, nhưng bị Hứa Lê Minh khéo léo từ chối.
Thứ nhất là ông thầy này căn bản chẳng quan tâm gì đến họ. Thứ hai là tụ tập đồng nghĩa với việc phải ngồi chung bàn với Lâm Vãn.
Cô không muốn, cô thấy khó chịu.
Nhìn các thành viên reo hò chạy đi, ngay cả Tần Triều Hạc cũng đeo khẩu trang đi dạo phố, Hứa Lê Minh cong mắt quay đầu lại, bắt gặp một đôi mắt đen láy phân minh.
Hứa Lê Minh khựng lại một chút, rồi buông lời mời: "Đi dạo cùng nhau không? Lục Bạch Thiên."
Ở Nam Tầm, đến không khí cũng dịu dàng. Dòng sông xanh biếc dường như tĩnh lặng, chỉ khi du thuyền lắc lư trôi dọc theo dòng nước mới thấy được nó đang chảy.
Những bức tường trắng ngói đen ven đường in hằn dấu vết thời gian. Thi thoảng có thể thấy vài dòng chữ thư pháp to tướng trên tường, khiến hơi thở hiện đại nổi bật lên giữa dòng chảy năm tháng đằng đẵng.
Đi qua vài quán trà, có thể nghe thấy tiếng hát kịch ê a vọng ra từ bên trong.
Hứa Lê Minh phát hiện Lục Bạch Thiên đi đường rất hay tránh người. Chỉ cần có người đi ngược chiều tới, nàng sẽ âm thầm né sang một bên, mấy lần suýt nữa thì ngã xuống sông.
Nhìn dáng vẻ cẩn trọng của nàng, Hứa Lê Minh bỗng nảy sinh chút thương xót âm thầm.
Thế là cô bước sang trái một bước, kéo Lục Bạch Thiên về phía cách xa bờ sông.
"Tại sao cậu lại muốn giấu thân phận biên kịch thế?" Hứa Lê Minh rốt cuộc không nhịn được hỏi, "Tôi không trách cậu đâu, tôi chỉ tò mò thôi."
"Cậu chịu đưa kịch bản cho tôi dùng khi không ai tin tưởng tôi, tôi thực sự rất cảm kích." Hứa Lê Minh nói.
Lục Bạch Thiên giấu tay ra sau lưng: "Cậu thực sự không giận sao?"
"Đương nhiên là không rồi." Hứa Lê Minh ngạc nhiên nhìn nàng, "Rõ ràng là giúp tôi mà, tại sao tôi phải giận chứ?"
Lục Bạch Thiên thả lỏng đôi môi đang mím chặt. Hứa Lê Minh không giận là tốt rồi, nàng thực sự rất sợ cô tức giận.
"Bởi vì, tôi biết cậu không thích tôi lắm." Lục Bạch Thiên thấp giọng trả lời, "Nên tôi sợ cậu biết kịch bản là do tôi viết thì sẽ không muốn dùng nữa."
Đó quả thực là một nỗi lo lắng nhỏ.
Nhưng nguyên nhân chính thực sự là, đối với nàng, thích vĩnh viễn là sự tịch mịch không lời. Nàng chỉ có chút tâm tư hèn mọn ấy, đôi khi, để lộ ra lại là một sự báng bổ.
Nàng không muốn bị người mình thích ghét bỏ.
Nàng chỉ muốn đứng từ xa nhìn ngắm mặt trời.
Đầu óc Hứa Lê Minh xoay chuyển vài vòng mới hiểu được góc nhìn của Lục Bạch Thiên. Ít nhất là vào đầu học kỳ này, cô vẫn một lòng hướng về Lâm Vãn.
Nhớ lại bản thân trước kia, đúng là vì Lâm Vãn bài xích Lục Bạch Thiên mà ấn tượng của cô về nàng không được tốt lắm.
Lục Bạch Thiên cũng không biết cô của hiện tại đã đi một vòng từ cõi chết trở về.
Thế là Hứa Lê Minh nảy sinh cảm giác áy náy ngập tràn đối với Lục Bạch Thiên - người từng bị cô xem nhẹ, thậm chí là không thích.
Một cô gái tốt như vậy, sao mình lại vì Lâm Vãn mà cảm thấy cậu ấy vừa cổ hủ vừa nhàm chán chứ? Hứa Lê Minh không kìm được cứ nhìn sang bên tay phải mình.
Làn da dưới ánh mặt trời trông như sữa bò vị cam, mịn màng trắng nõn. Những chỗ trắng hơn bị áo phông che khuất, chỉ lờ mờ lộ ra một mảng nhỏ khi nàng giơ tay lên.
Nếu tháo cặp kính đen dày cộp kia xuống, sẽ thấy được đôi mắt ướt át xinh đẹp, còn trong hơn cả nước sông có thể nhìn thấy đáy bên cạnh. Quầng sáng trong mắt như con cá chép trắng dưới đáy sông, đuôi vừa vẫy là lấp lánh biến mất.
Nhưng môi hơi khô, nếu tô thêm chút son cho ướt át thì càng đẹp...
Vãi chưởng, mày đang nghĩ cái gì với Lục Bạch Thiên thế hả? b**n th**!
Phản ứng lại, Hứa Lê Minh tự mắng mình trong đầu, rồi giả vờ bình tĩnh dời mắt đi chỗ khác.
Ép buộc bản thân lắng nghe tiếng hát kịch truyền ra từ con ngõ nhỏ, lúc này mới khôi phục được vẻ chính trực.
Hai người đi theo dòng người qua một cây cầu vòm. Đứng trên đỉnh cầu có thể nhìn ra xa dòng sông uốn lượn, nước sông được bao bọc bởi bóng cây hai bên bờ, hòa quyện với màu xanh tươi mát ướt át.
Hứa Lê Minh lại nhớ tới một chuyện, bỗng nhiên quay sang hỏi: "Bạch Thiên, cậu bắt đầu viết lách từ cấp ba à?"
Lục Bạch Thiên bám hai tay vào lan can nhìn xuống, gật đầu.
Lúc đó không có ai chơi cùng, nàng chỉ có thể viết tâm sự cho cuốn sổ tay nghe, viết mãi viết mãi thành ra những câu chuyện.
"Giỏi thật đấy." Hứa Lê Minh cảm thán, "Thế cậu có mấy bút danh?"
Tay Lục Bạch Thiên bám trên lan can trượt đi một chút. Nàng gục đầu lên lan can, không để Hứa Lê Minh nhìn thấy sự hoảng loạn thoáng qua.
Một lát sau, nàng mới khẽ mở miệng: "Chỉ có một cái thôi, tên là Tiểu Bạch."
Hứa Lê Minh "à" một tiếng, lại xác nhận thêm một câu: "Vậy sao cậu bảo bút danh là Dấu Ngắt?"
"Vì lúc đó không nghĩ ra được tên gì, nên nói đại tên WeChat." Lục Bạch Thiên trả lời.
Được rồi, Hứa Lê Minh hoàn toàn dập tắt ý nghĩ đó. Xem ra chủ nhân Weibo kia không phải là Lục Bạch Thiên.
Trên đời quả nhiên không có chuyện trùng hợp đến thế. Hứa Lê Minh có chút thất vọng.
Hứa Lê Minh thất vọng nên không nhìn thấy sự thất thần ngắn ngủi của Lục Bạch Thiên bên cạnh.
"Cậu khát nước à? Muốn uống nước không?" Hứa Lê Minh dừng lại khi đi ngang qua một tiệm trà sữa, sau đó không đợi Lục Bạch Thiên trả lời liền quét mã mua một ly trà hoa quả.
Sau đó mới xác nhận: "Trà hoa quả uống được chứ?"
Lục Bạch Thiên còn chưa kịp nói gì, cô đã lẩm bẩm chắc là uống được, rồi ấn nút thanh toán.
Thế là năm phút sau, Lục Bạch Thiên hai tay ôm ly trà hoa quả to như cái xô nước, nhấm nháp từng ngụm nhỏ, có chút ngượng ngùng đi trong đám đông.
"Xin lỗi nhé, tôi không để ý nó là size siêu lớn." Hứa Lê Minh sờ sờ mặt, "Cậu uống không hết thì cứ vứt đi."
Lục Bạch Thiên gật đầu "ừ" một tiếng, nhưng suốt dọc đường nàng không hề vứt bỏ ly trà khổng lồ đó.
----
Kỳ kiểm tra giữa kỳ kéo dài ba ngày nhanh chóng kết thúc. Hứa Lê Minh cùng mọi người ngồi xe buýt trở về Hoa Truyện, quay lại với việc học hành ngày qua ngày.
Chỉ là trên chuyến xe trở về, có thêm một Lục Bạch Thiên ngồi một mình ở hàng ghế sau, yên lặng.
Hứa Lê Minh với tư cách là đạo diễn ngồi ở phía trước. Thi thoảng trên chuyến xe xóc nảy cô quay đầu lại nhìn, Lục Bạch Thiên vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, không bị say xe, cũng không ngủ như những người khác.
Tuần đầu tiên trở lại trường, nhà trường đã dán kết quả kiểm tra giữa kỳ trên đường hoa anh đào. Thang điểm một trăm, tên của tất cả thí sinh Hoa Truyện đều được in trên poster.
Hứa Lê Minh cũng đã xin nhà trường bổ sung tên Lục Bạch Thiên vào danh sách nhóm của mình.
Lúc công bố thành tích người đông nghìn nghịt. Hứa Lê Minh bị đám sinh viên đẩy lên tận hàng đầu. Khi ngẩng đầu lên nhìn, cô thấy ngay tên mình.
Treo ở vị trí cao nhất, ngang hàng với tên của Lâm Vãn.
Điểm số thế mà lại bằng nhau. Hứa Lê Minh ngạc nhiên nhưng cũng không quá bất ngờ. Dù sao vẫn chưa đến vòng đánh giá cuối cùng, cô chưa tung ra hết thực lực, chắc hẳn Lâm Vãn cũng vậy.
Ít nhất cô đã thành công tiến thẳng vào liên hoan kịch nói cuối cùng. Cả trường Hoa Truyện chỉ có bốn nhóm vượt qua vòng kiểm tra, các đoàn phim khác đều bị loại.
Bên cạnh truyền đến tiếng bàn tán không ngớt, phần lớn đều cảm thán Lâm Vãn và Hạ Thả quả nhiên đạt điểm cao như vậy, tiếp theo mới là sự kinh ngạc.
"Khoan đã, tôi không nhìn nhầm chứ?" Có người thì thầm, "Hứa Lê Minh và Lâm Vãn điểm bằng nhau á?"
"Hứa Lê Minh là ai?" Một nữ sinh khác hỏi.
"Học viện mình đấy, nghe nói là con nhà giàu." Người kia trả lời, "Tóm lại thành tích và danh tiếng đều chẳng ra sao."
"Con nhà giàu à?" Nữ sinh thở dài, "Thế thì bình thường, quả nhiên mấy cuộc thi kiểu này là trò chơi của người giàu."
"Cũng không thể nói thế được, nghe nói giám khảo chính năm nay là cô Tô Lệ Hoa. Cô ấy tính tình nghiêm khắc như vậy, không thể nào nương tay được đâu?"
Hứa Lê Minh nghe hết những lời đó nhưng tâm trạng không bị ảnh hưởng. Cô khoanh tay, cùng mọi người ngước nhìn tên mình.
Định kiến là thứ khó phá vỡ nhất, nhưng cũng rất dễ bị phá vỡ.
Cứ chờ mà xem.
Hôm nay là thứ Sáu, Hứa Lê Minh cho các diễn viên trong đoàn nghỉ một ngày để về nghỉ ngơi sớm. Không biết vì nguyên nhân gì, gần đây số người mắc cúm đặc biệt nhiều, chỉ riêng đoàn phim mười mấy người kia đã ốm quá nửa.
Trong lớp cũng có vài người xin nghỉ, trong đó có cả mấy cán bộ lớp bao gồm Lâm Vãn, cùng với hai cô bạn cùng phòng của Hứa Lê Minh. Cho nên cả ngày thứ Sáu, giờ học diễn ra có chút lộn xộn.
Lúc tan học, Hứa Lê Minh nhận được tin nhắn của Đào Ninh, bảo là cả hai đều bị lây cúm rồi, bảo cô đêm nay tuyệt đối đừng về ký túc xá.
Hứa Lê Minh không có chỗ về, đi dạo một vòng quanh trường, cuối cùng quyết định đi tìm Lục Bạch Thiên chơi.
Dù sao thì ngoài Đào Ninh và Tôn Mộc Nhã ra, cô ở trường cũng chỉ có mỗi Lục Bạch Thiên là bạn.
Tiện thể còn có thể bàn với nàng chuyện đổi phòng.
Kết quả kiểm tra giữa kỳ rất quan trọng, cho nên người quan tâm đến thứ hạng cũng không chỉ có mình Hứa Lê Minh.
...
Trong thư phòng rộng lớn, cô gái đang ngồi ngẩn ngơ trước đàn piano. Cô mặc bộ đồ ở nhà bằng lụa, tóc búi thành một búi tròn trịa trên đỉnh đầu.
Bên kia đàn piano là một khung cửa sổ sát đất khổng lồ. Ngoài cửa sổ xanh mướt một màu, mấy chú cún con trắng muốt kéo chủ nhân chạy qua sủa gâu gâu.
Cô gái nhìn chúng, đáy mắt lộ ra chút ghen tị.
Cửa thư phòng bỗng mở ra, cô gái lập tức thu hồi ánh mắt, giả vờ nhìn bản nhạc.
"Đến rồi à Vãn Vãn, uống thuốc đi con." Lâm Hành Ý bưng cái cốc vào cửa, đặt cốc xuống rồi nhìn Lâm Vãn.
Làm như lơ đễnh nhắc tới: "Bố nghe mấy đồng nghiệp nói, kết quả kiểm tra giữa kỳ đã có rồi."
Lâm Vãn vô thức cào nhẹ phím đàn, "vâng" một tiếng.
"Con phát huy không tệ, đúng là điểm số lý tưởng của bố. Có điều..." Lâm Hành Ý đẩy kính, cười cười, "Cái cô bé Hứa Lê Minh kia hình như... cũng rất khá."
Ông ta bất động thanh sắc quan sát phản ứng của Lâm Vãn, tiếp tục nói: "Đồng nghiệp của bố làm giám khảo ở đó bảo, Lục Bạch Thiên..."
Lưng Lâm Vãn lập tức căng thẳng, sắc mặt trắng bệch.
"... viết kịch bản cho Hứa Lê Minh. Nội dung kịch bản bố xem rồi, rất có năng khiếu."
"Bố, bố muốn nói cái gì?" Lâm Vãn bật dậy, quay người đối mặt với Lâm Hành Ý, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy phẫn nộ, "Kịch bản của nó chỉ là đầu cơ trục lợi thôi, có cái gì tốt chứ?"
Thấy con gái tức giận, Lâm Hành Ý lập tức cười xin lỗi: "Bố chỉ thuận miệng nhắc tới, quan tâm con thôi mà. Dù sao Hoa Truyện tổ chức liên hoan kịch nói, cũng có chút ảnh hưởng trong giới kịch nghệ."
"Bố nghe thấy nó có chút danh tiếng liền muốn quay lại tìm nó chứ gì?" Lâm Vãn nắm chặt tay, hất đổ bát thuốc trong cốc. "Vãn Vãn, bố và mẹ con đã ly hôn..."
"Nó là đứa con hoang dơ bẩn do người đàn bà dơ bẩn kia sinh ra. Nếu bố dám mang nó về nhà của con và mẹ, con sẽ không tha thứ cho bố đâu!"
Lâm Vãn ném mạnh bản nhạc lên đàn piano. Phím đàn bị va chạm phát ra tiếng vang lớn chấn động cả căn phòng. Cô ta lao nhanh ra khỏi cửa.
Lâm Hành Ý bịt một bên tai, thở dài một hơi. Đôi mắt sau tròng kính không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.
...
Hứa Lê Minh hớn hở đi vào nhà ăn. Giờ này nhà ăn chưa có mấy người, Lục Bạch Thiên cũng chưa đến, cô bèn tìm đại một góc ngồi chờ.
Sau đó bỗng nhiên nhớ ra, cô có WeChat của Lục Bạch Thiên mà!
Thế là lôi điện thoại ra gõ chữ lia lịa, gửi tin nhắn cho "Dấu Ngắt": "Đợi cậu ở nhà ăn, đến nhanh nhé."
Sau đó tắt khung chat, ngón tay nhàm chán chạm vào Weibo, cái avatar quen thuộc kia.
Từ hôm xóa trạng thái đó đi, Weibo này không cập nhật thêm gì nữa. Trên trang chủ trống trải vẫn chỉ có câu "Tôi rất nhớ cô ấy".
Sau khi biết hai Dấu Ngắt không phải là một người, Hứa Lê Minh vốn định không xem Weibo này nữa. Nhưng không biết xuất phát từ tâm lý gì, thi thoảng cô vẫn bấm vào xem.
Không biết cô gái tài hoa hơn người nhưng lại bị cuộc sống khốn khó gặm nhấm không ngừng này hiện giờ rốt cuộc ra sao.
Chỉ hy vọng 2 năm sau, có người có thể ôm lấy cô ấy một cái, Hứa Lê Minh nghĩ.
Một người phụ nữ mập mạp đẩy cửa bước ra từ bếp. Bà đeo đôi găng tay và cái mũ bóng nhẫy dầu mỡ, tay cầm cái xẻng xào nấu, lớn tiếng nói với Hứa Lê Minh.
"Cháu ngoan ơi, quầy này sớm quá chưa có cơm đâu, hay cháu sang nhà ăn số 2 xem thử đi?"
Hứa Lê Minh bỏ điện thoại xuống, nhìn bà một cái rồi trả lời: "Cháu không phải đến ăn cơm, cháu đợi bạn. Dì cứ làm việc của dì đi ạ."
"Đợi ai thế?" Dì Phương đặt cái xẻng xuống hỏi.
"Cậu ấy làm thêm ở đây ạ." Hứa Lê Minh trả lời, "Tên là Lục Bạch Thiên, dì có biết không ạ?"
"Tiểu Lục à..." Biểu cảm của dì Phương thay thế bằng nụ cười đầy ẩn ý, đánh giá cô từ trên xuống dưới, "Cháu bé này nhìn quý khí nhỉ. Cháu là ai thế?"