Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 88

Trước Tiếp

Chương 88

"Oaaaa!"

"Han Yoo Young! Han Yoo Young!"

Giống hệt lúc đồng thanh hô vang tên Do Won khi nãy, tiếng gọi tên cậu bùng nổ khắp nơi. Yoo Young khẽ thở dài, cam chịu để vị giảng viên dắt tay kéo lên phía trước.

'Cầu trời đừng bắt mình làm trò gì quái đản.' Thà bảo cậu hát một bài còn hơn, cậu thật chẳng hiểu sao bầu không khí cứ lái theo hướng bắt cậu phải làm gì đó với Choi Do Won thế này.

"Nào, Trưởng phòng đẹp trai của chúng ta đã giới thiệu xong rồi. Giờ mời Trợ lý của chúng ta chào hỏi một tiếng nhé."

Yoo Young một tay che đi gương mặt đang nóng bừng, bất đắc dĩ nhận lấy micro từ tay giảng viên. Cậu cúi gập người chào phía dưới rồi giới thiệu bản thân bằng giọng phát âm chuẩn xác, rành mạch.

"Xin chào mọi người. Tôi là Han Yoo Young, Trợ lý Đội 1."

"Oa! Đẹp trai quá!"

Giọng nói tinh nghịch của Joo Yeon vang dội khắp hội trường. Cùng lúc đó, những tràng cười lại rộ lên lần nữa. Yoo Young đỏ mặt lườm cô một cái không mấy giận dỗi, nhưng bầu không khí lúc này đã nóng lên đến mức cực kỳ thích hợp để tiến hành hoạt động tiếp theo.

"Nào, vậy chúng ta bắt đầu nhé. Mọi người còn nhớ khái niệm giao tiếp tôi đã nói khi nãy chứ? Điều quan trọng nhất trong việc chia sẻ tâm hồn là gì nào?"

"Là thể hiện ra ạ!"

"Chính xác. Thể hiện bằng gì? Chính là bằng lời nói và hành động. Vậy thì bây giờ, chúng ta sẽ dành thời gian để Trưởng phòng và nhân viên thân thiết bày tỏ một cách tích cực thông qua lời nói và hành động nhé. Trước tiên, hai người hãy đứng đối diện nhau. Sau đó, hãy đưa hai tay ra phía trước."

Yoo Young mím môi, đứng đối diện với Do Won. Chẳng hiểu sao cậu không đủ tự tin để nhìn thẳng vào mắt anh, nên chỉ dám đặt tầm mắt quanh vùng vai anh. Vì thế, cậu chẳng thể biết được lúc này Do Won đang mang biểu cảm gì.

Yêu cầu của giảng viên vẫn tiếp tục vang lên.

"Tốt lắm. Tiếp theo, hãy nắm lấy hai bàn tay đang đưa ra ấy."

Lần này, cậu cảm giác như cả vành tai mình cũng đang bốc hỏa. Bắt cậu đứng đối diện rồi nắm tay nhau trước mặt bao nhiêu người thế này sao...?

Trong thoáng chốc, cậu đã tưởng tượng ra cảnh mình hét lên 'không làm được' rồi bỏ chạy, nhưng nếu làm vậy thật thì chẳng khác nào quảng cáo cho thiên hạ biết cậu và Do Won có mối quan hệ mờ ám. Yoo Young dẹp bỏ những suy tưởng viển vông đó, đưa tay ra nắm lấy hai bàn tay anh đang đợi sẵn.

'Trấn tĩnh lại nào. Cấp trên cấp dưới nắm tay nhau thì có gì to tát đâu.' Nghĩ vậy, Yoo Young hít một hơi thật sâu khiến hai má phồng lên như sóc chuột rồi nhanh chóng thở ra.

"Nào, chuẩn bị xong rồi nhé. Vậy thì từ bây giờ, mọi người thấy nội dung tôi vừa chiếu lên không? Hãy nói đúng y như nội dung đó. Chỗ trống thì điền tên đối phương vào, và phía sau hãy thêm vào lý do của riêng mình. Nào, Trưởng phòng thị phạm trước nhé?"

Nhắc mới nhớ, nãy giờ mải buôn chuyện với Joo Yeon nên cậu chẳng nhớ trên màn hình chiếu cái gì. Khoảnh khắc chậm rãi quay đầu nhìn lên màn hình, Yoo Young chết lặng. Những dòng chữ sến súa đến mức nổi da gà đập vào mắt cậu. Cùng lúc đó, giọng nói trầm bổng của Do Won rót vào tai.

"Trợ lý Han, có cậu ở bên tôi luôn thấy vững chãi. Cảm ơn cậu vì đã luôn nỗ lực hết mình cho đội."

Ngay khi anh kết thúc câu nói bằng giọng phát âm chuẩn xác và thanh lịch, những tiếng trầm trồ vang lên khắp nơi. Yoo Young cảm thấy mình giống như một kẻ không mời mà đến, lỡ lạc vào buổi họp mặt người hâm mộ của một ngôi sao nào đó.

"Trợ lý Han! Đừng chỉ đứng nghe thế chứ. Cậu phải đáp lại chứ. Nào, hãy lặp lại y như vậy."

"...Khừm... Trưởng phòng."

Vẫn không dám chạm mắt với Do Won, Yoo Young cúi đầu lí nhí.

"...Vì có Trưởng phòng... nên em luôn thấy vững chãi. Anh luôn nỗ lực vì đội nên lúc nào em cũng kính trọng anh."

Giữa bao nhiêu ánh mắt mà phải nắm tay Do Won nói những lời này, dù có xấu hổ thật nhưng ít ra tầm này vẫn còn chịu đựng được. Cậu khẩn thiết mong được tha cho về chỗ, nhưng đáng tiếc là mọi chuyện mới chỉ bắt đầu.

"Nào, hai người đã cho chúng ta thấy một ví dụ mẫu mực rồi đúng không? Vậy từ bây giờ, các bạn đang ngồi phía dưới cũng hãy tìm cho mình một người đồng nghiệp quý giá bên cạnh để ghép cặp, và làm y hệt như thế nhé."

Theo chỉ thị của giảng viên, những khán giả nãy giờ vẫn đang hào hứng xem kịch hay cũng bắt đầu tìm đối tác cho mình. Giữa bầu không khí đang xôn xao, giảng viên chuyển sang trang tiếp theo.

"Nào, chuyển sang lời thoại kế tiếp. Trưởng phòng! Mời anh đọc."

"Trợ lý Han, tôi muốn hiểu thêm về con người cậu, người đã luôn nỗ lực vì đội."

Lại là giọng nói điềm nhiên ấy đọc lên những câu chữ trên màn hình. Rõ ràng nó chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt, chỉ là đọc theo lệnh của giảng viên, vậy mà chẳng hiểu sao lời nói ấy lại cứ bóp nghẹt rồi lay chuyển trái tim cậu. Sau gương mặt và vành tai, đến lượt vùng cổ cũng đỏ rực lên, Yoo Young cố định tầm mắt vào màn hình, lắp bắp đọc theo.

"...Trưởng phòng, em muốn... hiểu thêm về anh, người đã luôn vững vàng dẫn dắt đội."

Vừa đọc cậu vừa thầm nghĩ: 'A, đáng lẽ mình nên đọc một cách khô khan hơn mới đúng.' Vì cậu cứ ngập ngừng nên sự do dự và thẹn thùng giữa những quãng nghỉ càng lộ rõ mồn một.

May mắn là hội trường đang ồn ào vì mọi người cũng đang thực hành y hệt với người bên cạnh, nên dáng vẻ dao động của Yoo Young không mấy gây chú ý.

Thế nhưng mặt cậu thì càng lúc càng nóng ran. Rõ ràng đây chỉ là những lời sáo rỗng thường thấy giữa cấp trên và cấp dưới trong những dịp thế này, nhưng chẳng hiểu sao khi lọt vào tai cậu, chúng lại mang một ý nghĩa đặc biệt đến thế.

Hạ quyết tâm phải thật bình tĩnh, cậu mạnh dạn ngẩng đầu lên, và thứ đập vào mắt cậu chính là vành tai cũng đang đỏ ửng của Do Won.

'...Cái gì vậy?'

Ánh mắt Do Won vốn luôn thẳng thắn, chẳng bao giờ biết né tránh ai. Nhưng ánh mắt mà Yoo Young đang thấy lúc này lại mang một sắc thái hơi khác so với thường ngày. Giống như anh cũng đang thẹn thùng vậy.

"Nào, và bây giờ là phần cuối cùng! Lần này, Trưởng phòng hãy thay cho lời cảm ơn vì suốt thời gian qua đã vất vả dưới trướng mình! Hãy nói câu thoại đó và trao nhau một cái ôm nồng thắm nhé. Những bạn phía dưới cũng làm theo nhé. Tuy nhiên những cặp khác giới thì có thể thay bằng bắt tay."

Ôm nhau sao.... Mặt Yoo Young lúc này gần như sắp nổ tung đến nơi. Những khán giả phía dưới chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, cứ thế làm theo chỉ thị, vừa nói vừa trao nhau cái ôm nhẹ nhàng hoặc bắt tay. Thế nhưng hai người đang đứng trên bục thì ánh mắt lại va vào nhau giữa không trung đầy vẻ nan giải.

Tuy nhiên, sự do dự của Do Won rất ngắn ngủi. Ngay sau đó, anh dang rộng đôi tay. Trước tư thế như đang bảo cậu hãy mau lại đây mà ôm, trái tim Yoo Young rơi hẫng xuống tận đáy. Tiếp đó, anh sải bước tiến tới, thu hẹp khoảng cách rồi ôm chặt lấy cậu.

"Cậu luôn là người của tôi. Trợ lý Han. ...Tôi yêu cậu."

Giọng của Do Won vang lên qua chiếc micro mà giảng viên vừa đưa sát vào. Cùng lúc đó, anh rút ngắn khoảng cách trong tích tắc. Khoảnh khắc luồng pheromone ấm áp bao phủ khắp cơ thể, tim Yoo Young bắt đầu đập dữ dội như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Trợ lý đang làm gì thế! Mau ôm lại rồi trả lời đi chứ!"

Đôi cánh tay đang buông thõng đờ đẫn vì mất phương hướng của cậu run rẩy đưa lên, vòng qua ôm lấy lưng Do Won. Suýt chút nữa theo thói quen cậu đã quàng tay lên cổ anh để đu bám. Vì đã ôm cơ thể anh không biết bao nhiêu lần nên cơ thể Yoo Young tự động khớp vào người Do Won như được vẽ sẵn.

"...Trưởng phòng cũng luôn là người của... của em. Em yê... Khừm."

Cậu không thể nào thốt ra được vế sau. Dù biết thừa trong tình cảnh này đó chỉ là lời thoại vô nghĩa, nhưng kỳ lạ thay, khi định nói ra, từ đôi môi đến lồng ngực đều cảm thấy ngứa ngáy lạ thường.

"Hai người đẹp đôi quá đi mất!"

"Oaaaa!"

Đâu đó vang lên một giọng nói tinh nghịch. Lời nói ấy khiến mọi người cười rộ lên, bầu không khí vốn đang căng cứng bỗng chốc đảo chiều trong nháy mắt. Trước khi tiếng reo hò của khán giả lớn hơn, giảng viên vội vàng kết thúc chương trình.

"Ha ha ha, có vẻ mối quan hệ giữa Trưởng phòng và nhân viên của chúng ta thường ngày rất gắn bó. Đúng là một nhà lãnh đạo thực thụ luôn thực hành giao tiếp bằng cảm xúc! Chúng ta đã được thấy dáng vẻ hạnh phúc của hai người rồi. Xin cho một tràng pháo tay cho hai người đã vất vả nãy giờ nào!"

Trong tiếng hoan hô nhiệt liệt, hai người trở về chỗ ngồi. Khi Do Won ngồi xuống hàng ghế đầu, Yoo Young trở về chỗ với gương mặt đỏ rực sắp nổ tung. Joo Yeon vừa cười khúc khích vừa lấy ngón tay chọc chọc vào má cậu.

"Trông anh y như một quả cà chua chín ấy. Hai người trông cứ như tranh vẽ vậy."

"Cô Joo Yeon... đừng trêu tôi nữa."

Chỉ riêng Yoon Seok là bĩu môi không nói lời nào. Nhưng lúc này Yoo Young chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến chuyện đó. Ngay cả khi đã ngồi xuống, cậu vẫn chỉ lo tiếng tim đập thình thịch sẽ lọt ra ngoài. Yoo Young nơm nớp lo sợ quan sát xung quanh, bàn tay siết chặt lấy lồng ngực.

❖ ❖ ❖

Trên những chiếc bàn ở khu nướng BBQ ngoài trời rộng lớn, những khay thịt trông đầy hấp dẫn và rượu đã được bày biện sẵn sàng. Thời tiết dù lạnh nhưng bầu trời buổi tối đang chuyển sang những sắc màu tuyệt đẹp, dưới ánh đèn ấm áp, các thành viên trong bộ đồ dày cộm đang ríu rít trò chuyện đầy hào hứng.

"Đúng rồi, phải thế này chứ. Thiếu cái này thì sao gọi là đi chơi được."

Joo Yeon vừa pha rượu bằng động tác điêu luyện vừa chia rượu cho mọi người ngồi cùng bàn. Yoon Seok thì đang mồ hôi nhễ nhại chạy việc cho Do Won, còn Do Won thì trực tiếp đứng trước lò nướng, nơi những miếng thịt đang xèo xèo chín tới.

"Oa, Trưởng phòng còn đích thân nướng thịt cho chúng em nữa... Thật ngại quá đi mất."

"Mọi người cứ ăn thật nhiều và ngon miệng nhé."

Một câu trả lời ngắn gọn và lịch lãm đáp lại. Dáng vẻ Do Won xắn tay áo, đeo găng tay vải nướng thịt dù chỉ mặc bộ đồ thể thao nhưng vẫn tỏa ra khí chất ngời ngời.

Ngay sau đó, những miếng thịt nướng vừa chín tới được đặt lên đĩa dùng chung. Sau khi nướng được một lượng thịt nhất định, Do Won đặt kẹp xuống, nhấc ly rượu mà Joo Yeon đã pha sẵn lên. Những người còn lại cũng đồng loạt nâng ly.

"Mời Trợ lý Kim Joo Yeon làm một câu chúc nào."

"Vâng! Cứ giao cho em."

Joo Yeon cười tinh nghịch, đứng bật dậy giơ cao ly rượu.

"Vì sự phát triển không ngừng của Đội Kế hoạch Kinh doanh 1, vì đêm nay tuyệt đẹp, và vì hai người cực kỳ đẹp đôi kia!"

"Cô Joo Yeon!"

Yoo Young đang ngồi yên bỗng dưng bị lôi ra trêu chọc, giật mình hét lên. Cả những đồng nghiệp ở bàn bên cạnh cũng cười hố hố nhìn về phía cậu. Trái ngược với biểu cảm điềm nhiên của Do Won, chỉ mình Yoo Young đỏ bừng mặt, Joo Yeon lại bồi thêm một câu: "Nhìn anh cứ như đang đòi người ta trêu thêm ấy."

"Trêu thế đủ rồi, mọi người ăn nhiều vào."

"Vâng! Trưởng phòng cũng dùng nhiều vào nhé!"

Trong bầu không khí hòa hợp, những chén rượu liên tục được mời qua lại. Khác với buổi trưa phải nhịn uống để tham gia hoạt động, từ giờ trở đi không còn lịch trình nào nữa nên tất cả các thành viên, bao gồm cả bàn của Yoo Young, đều uống hết mình.

Trong cơn say bắt đầu chuếnh choáng, Yoo Young thỉnh thoảng lại lén nhìn sang bên cạnh. Khác với lúc ăn trưa, Do Won đã tự nhiên ngồi xuống cạnh cậu. Chẳng hiểu sao điều đó lại khiến cậu thấy an lòng và vui sướng đến thế. Với trái tim rộn ràng nhưng cũng đầy bình yên, Yoo Young liên tục nốc rượu.

Do Won cũng không từ chối bất kỳ ly nào mà Joo Yeon mời, nhưng vì tửu lượng cao nên gương mặt anh vẫn không hề biến sắc. Nhờ vậy, Joo Yeon vốn là người mê rượu lại càng phấn khích liên tục mời rồi lại uống. Những vỏ chai rượu trên bàn cứ thế tăng dần, bầu không khí ngày một nồng nhiệt hơn.

Trước Tiếp