Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 86

Trước Tiếp

Chương 86

"…Dạ?"

Yoo Young, người vừa định đeo tai nghe vào tai, quay sang nhìn. Do Won đang hơi nghiêng đầu quan sát gương mặt cậu, ánh mắt chậm rãi lướt qua diện mạo và thứ đang cầm trên tay Yoo Young.

"Cậu định nghe nhạc à?"

"Vâng. Nhưng có chuyện gì sao ạ…?"

Nhìn gương mặt anh với vẻ ngẩn ngơ, Yoo Young chỉ biết chớp mắt khi thấy lòng bàn tay anh đang chìa ra trước mặt mình.

Nhìn điệu bộ ấy, có vẻ anh đang muốn cậu đưa thứ gì đó, nhưng cậu chẳng rõ là cái gì. Trong hoàn cảnh này chắc không phải đột nhiên đòi xem báo cáo, càng không phải muốn nắm tay giữa chốn đông người thế này. Chẳng lẽ… anh muốn nghe nhạc cùng cậu sao.

Trước vẻ mặt kinh ngạc của Yoo Young, Do Won hơi cúi người tới trước. Anh thì thầm vào tai cậu, âm lượng chỉ đủ để mình cậu nghe thấy.

"Cho tôi nghe cùng với."

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, khi Do Won hơi nghiêng đầu như thể đang hỏi 'Được không?' để mượn tai nghe, mặt Yoo Young bỗng chốc đỏ bừng. Đôi mắt cong cong dịu dàng cùng nụ cười nơi khóe môi anh thực sự quá đỗi lịch lãm. Đến mức cậu vô thức đưa một bên tai nghe ra bằng động tác tay đầy lúng túng.

"Cảm ơn nhé."

Do Won nói khẽ rồi đeo tai nghe vào. Yoo Young cố đè nén trái tim đang đập loạn nhịp, mở danh sách phát nhạc lên. Vốn định nghe bừa thứ gì đó cho thoải mái khi đi một mình, nhưng giờ nghĩ đến việc nghe cùng anh, cậu bỗng thấy lo lắng không biết nên chọn bài nào. Đúng lúc đó, Do Won bồi thêm một câu:

"Cứ cho tôi nghe những gì cậu hay nghe ấy. Cứ tự nhiên đi."

Đó cũng là một giọng nói rất nhỏ, chỉ vừa đủ lọt vào tai cậu. Nghe thanh âm thầm kín ấy rót vào tai mình, Yoo Young cố gắng che giấu những đầu ngón tay đang run rẩy. Với gương mặt ửng hồng, cậu nhấn phát một bản nhạc cổ điển vẫn thường nghe mỗi khi muốn tĩnh tâm.

Bản piano thanh nhã vang lên. Giai điệu tinh tế như đang v**t v* tâm hồn, đổ tràn vào lòng cậu như những tia nắng ấm.

Chẳng hiểu sao giai điệu tuyệt đẹp ấy lại khiến một góc lòng cậu tê tái. 'Consolation' – đúng như cái tên mang nghĩa 'An ủi' hay 'Vỗ về', âm nhạc dường như đang bao bọc lấy tâm trí cậu. Dù là bản nhạc vẫn thường nghe khi thiền định hay lúc tắm rửa, nhưng khi nghe cùng Do Won, nó lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Tiếng nhạc vang vọng bên tai với âm lượng vừa phải, ánh nắng phản chiếu qua cửa kính xe, phong cảnh chậm rãi lướt qua bên ngoài và người đàn ông đang ngồi ngay cạnh khiến lồng ngực cậu thổn thức.

"Là Liszt nhỉ."

Do Won lười nhác cất lời.

"Cậu thường xuyên nghe bài này à?"

"Vâng. Những lúc thiền… hay khi đi tắm ạ."

"Hay đấy."

Sau khi buông lời cảm nhận chậm rãi, Do Won lại ghé sát miệng vào tai Yoo Young lần nữa.

"Sau này hãy nghe thường xuyên nhé. Cùng với tôi."

Những sợi lông tơ mịn màng trên vành tai cậu như dựng đứng cả lên. Chẳng biết có nhận ra lời nói của mình đã khiến tai Yoo Young đỏ rực lên hay không, Do Won cứ thế dời người ra.

Sau khi buông một câu dễ khiến người ta hiểu lầm như vậy, anh lại thản nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Yoo Young thấy cái vẻ ấy thật đáng ghét, liền lén lườm anh một cái.

Giai điệu vừa lắng xuống lại một lần nữa dâng cao. Thế nhưng, thứ khiến lòng cậu xao động mạnh mẽ hơn cả tiếng piano đầy mê hoặc chính là sự hiện diện của người đàn ông đang ngồi cạnh.

'…Phù.'

Kể từ khi tìm thấy câu trả lời cho sự hỗn loạn của chính mình, mọi khoảnh khắc bên anh đối với Yoo Young đều là một nỗi khổ tâm vừa đau đớn vừa ngọt ngào.

Cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đi thích đơn phương một ai đó. Bởi cậu vốn chẳng thể hiểu nổi tại sao người ta lại nuôi dưỡng một cảm xúc kém hiệu quả đến nhường ấy.

Thế nhưng, cảm giác đơn phương hóa ra lại mờ mịt hơn cậu tưởng, và cũng ngọt ngào hơn cậu nghĩ. Mờ mịt là bởi kể từ khi thừa nhận tình cảm, cậu hoàn toàn không thể kiểm soát nổi những cảm xúc đang lớn nhanh như thổi; còn ngọt ngào là vì cậu có thể nhìn thấy người mình thích ở cự ly gần bất kể ngày đêm.

Đôi khi khoảng cách không thể thu hẹp giữa hai người mang đến cho Yoo Young chút đau đớn, nhưng nhìn chung thì vẫn ổn. Vì Do Won tử tế luôn đối xử với cậu dịu dàng như thế này. Dẫu cho dưới góc độ của anh, đó có thể chỉ là sự tử tế để thực hiện trọn vẹn vai trò vợ chồng đã được ghi rõ trong hợp đồng.

'…Chẳng biết nữa….'

Yoo Young gượng ép ngăn lại dòng suy nghĩ đang trôi xa rồi nhắm mắt lại. Cứ một mình trăn trở thế này cũng chẳng ích gì. Bây giờ cậu đang đi hội thảo cùng với Trưởng phòng của công ty. Cậu phải thu xếp cảm xúc này thật tốt trước khi làm ra điều gì sơ suất vì mớ tình cảm ngốc nghếch kia.

'Ngủ một giấc thôi.'

Cảm nhận luồng pheromone đang dần đậm đặc và bao bọc lấy mình đầy ấm áp, Yoo Young nhắm mắt lại không chút kháng cự. Trên xe không có Omega nào khác, và một người giỏi kiểm soát pheromone như anh chắc chắn sẽ không sơ suất, vậy nên hẳn là anh đang cố tình quan tâm để cậu được nghỉ ngơi thoải mái.

Vừa có chút oán trách, vừa có chút biết ơn sự dịu dàng luôn được phát huy đúng lúc của anh, Yoo Young nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ.

❖ ❖ ❖

"Nào mọi người ơi, dậy thôi nào. Có vẻ bình thường mọi người mệt mỏi quá rồi. Chúng ta sẽ xuống xe từ từ nhé!"

Giọng nói của Joo Yeon qua loa đã đánh thức cậu khỏi giấc nồng. Không biết đã ngủ ngon đến mức nào mà khi mở mắt ra đã thấy đến nơi, khiến cậu cảm thấy thật ngỡ ngàng.

"Hàaaa…."

Ngay khoảnh khắc định ngáp dài và vươn vai một cái, Yoo Young chợt nhận ra suốt quãng đường đi mình đã tựa vào vai Do Won một cách thoải mái, cơn buồn ngủ đang bao trùm lấy mí mắt lập tức bay biến đi đâu mất.

Bảo sao cậu cứ thấy ghế xe du lịch sao mà êm ái thế. Hóa ra là vậy. Ngay khi Yoo Young hốt hoảng ngẩng đầu lên, giọng nói trầm khàn của Do Won đã rơi xuống bên tai.

"Ngủ ngon chứ?"

"…Vâng, vâng. Chắc là nặng lắm phải không ạ? Em xin lỗi."

"Không nặng đâu. Không sao cả."

Do Won khẽ cười rồi nhìn quanh. Sau khi xác nhận mọi người đã xuống gần hết, anh đưa tay v**t v* mái tóc đang bị xới tung của Yoo Young. Trước cái chạm nhanh chóng ấy, Yoo Young khẽ hắng giọng để che giấu sự bối rối.

"Xuống thôi."

"À… vâng."

Các thành viên trong đội xuống trước đang đồng thanh reo hò khi nhìn về một hướng. Đó là biển, nơi luôn khiến trái tim người ta xao xuyến mỗi khi nhìn thấy.

"Oa! Thật sự đẹp như tranh vẽ ấy."

"Thích quá đi mất. Suốt ngày cứ bị giam chân trong văn phòng."

Tiếng những con sóng trong vắt vỗ vào bãi cát trắng tạo thành bọt tuyết trắng xóa khiến tâm hồn người ta như thanh sạch hơn. Dưới ánh nắng rực rỡ, những đợt sóng dạt dào mang theo hơi thở trong lành. Mọi người đều cười nói rạng rỡ sau lớp kính râm. Có người đã vội vàng lấy điện thoại ra chụp ảnh.

Nụ cười tự nhiên nở trên môi cậu. Trái tim đang phập phồng háo hức vô thức hướng về phía bên cạnh. Yoo Young định là người đầu tiên bắt chuyện với Do Won rằng 'Biển đẹp quá phải không anh?', nhưng chưa kịp làm vậy thì Joo Yeon và Yoon Seok đã hớn hở chạy tới bám lấy cậu.

"Anh Yoo Young, biển đẹp quá phải không!"

"Đúng thế ạ. Tiền bối, chúng ta chụp ảnh đi!"

Đúng lúc Quản lý Yoo và Trợ lý Kim cũng bắt chuyện với Do Won, khiến Yoo Young và Do Won bị tách ra vào những nhóm người khác nhau một cách tự nhiên.

Vừa cùng hai người kia chụp ảnh với phông nền là biển, Yoo Young vừa lén quan sát phía Do Won. Khi Đội Kế hoạch 2 cũng nhập hội và số người bắt chuyện với anh tăng lên, khoảng cách giữa cậu và Do Won ngày càng xa dần.

'Ôi dào, đến tận đây rồi còn thế này làm gì. Mình cũng nên quên hết mà tận hưởng thôi.'

Nghĩ vậy, lòng cậu bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn. Nhắc mới nhớ, không biết đã bao lâu rồi cậu mới lại ra biển. Cho đến tận lúc bước vào nhà hàng, Yoo Young đã cùng Joo Yeon và Yoon Seok cười đùa vui vẻ chụp ảnh thỏa thích.

"Nào, tập trung đông đủ thế này đúng là một ngày không thể tốt hơn. Mọi người hãy ăn thật nhiều và ngon miệng nhé."

"Mọi người dùng bữa ngon miệng ạ!"

Những người đồng nghiệp ngồi thành hàng dài tại những chiếc bàn đã được sắp xếp sẵn, bắt đầu bận rộn đưa đũa sau lời nói điềm đạm của Trưởng phòng. Vừa nhón lấy con ốc nhỏ được dọn ra trước bữa chính, Joo Yeon vừa lầm bầm phàn nàn nhỏ:

"A, trước một khung cảnh thế này mà không được làm một ly bia thì đúng là phí quá."

"Cô ráng chịu đi. Tối nay tha hồ mà uống."

Đúng như lời Joo Yeon nói, mặt bên của bàn ăn hoàn toàn là kính nên có thể nhìn thấy biển rất rõ ràng. Lấy cảnh đẹp làm món đưa cơm, cả đoàn cùng nhau thưởng thức ngon lành món gỏi cá và cơm bào ngư lần lượt được phục vụ.

'Thật sự là ngon nhức nách luôn….'

Yoo Young với hai bên má phúng phính như chú sóc, tròn mắt thán phục. Món cơm nấu trong nồi đá với đủ loại hải sản hấp chín thực sự là một cực phẩm. Trong khi tự nhủ phải ăn thật nhiều vì đây là món bình thường khó có dịp thưởng thức, đôi mắt cậu chẳng hiểu sao lại như có gắn nam châm, cứ lén lút tìm kiếm Do Won.

'…Anh ấy ở đằng kia.'

Do Won đang ngồi dùng bữa cạnh Trưởng phòng Đội 2. Dáng vẻ cao ráo, ngồi thẳng lưng ngay ngắn trước bàn ăn kiểu ngồi bệt khiến anh nổi bật hẳn lên dù nhìn từ xa. Không cần phải cố tình đến gần nghe lén những gì nhân viên Đội 2 đang xì xầm liếc nhìn anh, cậu cũng có thể đoán biết được nội dung.

'Hầy… kệ đi, đừng để tâm nữa.'

Yoo Young cố gắng rời mắt đi, rũ bỏ suy nghĩ về anh và bắt đầu hăng hái xúc cơm. Múc một thìa gỏi cá chua ngọt đưa vào miệng, cảm giác mát lạnh sảng khoái khiến đầu óc cậu như bừng tỉnh.

"Oa… ngon thật đấy. Đúng không anh?"

"Đúng vậy. Chẳng biết bao lâu rồi em mới ra biển và ăn những món thế này nữa."

Cậu đang mải mê trò chuyện và dùng bữa cùng Joo Yeon và Yoon Seok tại bàn ăn. Bỗng nhiên Joo Yeon lén nhìn sang bên cạnh rồi cúi đầu thì thầm:

"Nhưng mà sao Trưởng phòng cứ nhìn về phía bên này mãi thế nhỉ?"

"…Dạ?"

"Từ nãy đến giờ tôi thấy anh ấy cứ chốc chốc lại nhìn sang đây. Đang tìm gì à?"

Câu nói đó khiến Yoo Young giật nảy mình ngẩng đầu lên. Tuy nhiên, ánh mắt có lẽ vừa hướng về phía này đã quay trở lại với những thành viên khác đang ngồi trước mặt anh.

Chẳng biết họ đang nói chuyện gì, nhưng anh vừa dùng bữa với thái độ trang nhã, vừa thỉnh thoảng nở một nụ cười điềm đạm. Dù chỉ là một nụ cười rất nhạt nhưng cũng đủ để khiến những người xung quanh phải xao xuyến. Nhìn dáng vẻ ấy của Do Won, lồng ngực vừa được làm mát bởi món gỏi cá lạnh của cậu lại một lần nữa nóng bừng lên.

"A, chẳng biết nữa. Ha…."

"Dạ?"

"À không có gì. Ý em là nhanh ăn thôi ạ. A, không được uống bia đúng là một nỗi hận mà. Phải không anh?"

Yoo Young vô tình thốt ra lời từ tận đáy lòng, vội vàng cười gượng gạo đổi chủ đề với Joo Yeon đang ngơ ngác. Trong suốt bữa ăn, dù trò chuyện với Joo Yeon và Yoon Seok — những người luôn tỏ ra phấn khích khi nhìn biển, Yoo Young vẫn cảm thấy có chút mờ mịt, không biết mình sẽ trải qua chuyến hội thảo hai ngày một đêm này như thế nào đây.

Trước Tiếp