Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 62
"…Vì vậy, tôi đã thiết lập nhân sự theo quy mô vừa trình bày, đồng thời lập kế hoạch để có thể tiến hành khảo sát thị trường ngay từ tháng Giêng năm sau. Và…."
Giọng nói rõ ràng của Joo Yeon đứng trước bục phát biểu vang vọng khắp phòng họp. Các thành viên trong nhóm đều mang vẻ mặt nghiêm túc lắng nghe, tay không ngừng ghi chép vào sổ tay. Duy chỉ có bàn tay của Yoo Young là vẫn bất động tại chỗ.
Ánh mắt cậu cũng lờ đờ không kém. Dù gương mặt thẫn thờ ấy vẫn đang hướng về phía trước, nhưng tiêu điểm dường như đã đánh mất linh hồn từ lâu. May sao trong phòng họp đang tắt đèn nên không ai nhận ra trạng thái này của Yoo Young.
"…Phần trình bày của tôi đến đây là hết. Xin cảm ơn mọi người."
Sau khi dùng bút laser chỉ vào màn hình và cúi chào kết thúc bài phát biểu, Do Won ngồi ở hàng ghế đầu tiên quay lại nhìn các thành viên và nói:
"Ai có câu hỏi gì xin mời lên tiếng."
Thế nhưng, không gian trong phòng họp chỉ có sự im lặng bao trùm.
"Không ai có ý kiến gì sao?"
"……."
Không phải vì mọi người thiếu nhiệt huyết, mà bởi lẽ từ trước đến nay, xét về độ hoàn thiện của một buổi thuyết trình thì không ai có thể theo kịp trợ lý Kim Joo Yeon. Do Won đưa ánh mắt sắc lẹm nhìn quanh một lượt rồi chậm rãi mở lời:
"Vậy thì, tôi sẽ nhận xét trước."
Vẻ tự tin trên gương mặt Joo Yeon bắt đầu nhường chỗ cho sự căng thẳng. Do Won nhìn thẳng vào cô, từ tốn nói:
"Tôi đã xem kỹ các câu chuyện thành công trong phần phân tích hiện trạng, nhưng tôi nghĩ nếu cô phân tích thêm các trường hợp thất bại thì sẽ tốt hơn. Theo tôi được biết, doanh nghiệp A đã thành công trong việc gọi vốn nhưng lại thất bại trong việc nâng cao thị phần ở giai đoạn sau. Hãy tìm hiểu thêm những trường hợp như vậy để đưa vào. Ngoài ra, mô hình kinh doanh cần được cụ thể hóa hơn nữa. Nếu bổ sung thêm về quy mô thị trường, xu hướng ngành và khảo sát hệ sinh thái, nội dung sẽ phong phú hơn nhiều."
"Vâng, tôi đã rõ ạ."
"Việc sắp xếp ý tưởng gãy gọn theo quy tắc 5W1H cũng rất tốt. Kế hoạch tương lai không tệ. Cách trình bày trực quan về các quy trình cụ thể cũng rất xuất sắc. Tuy nhiên, tôi cảm thấy phần phụ lục vẫn còn hơi sơ sài."
Đôi tay đang ghi chép của Joo Yeon và các đồng nghiệp bỗng trở nên hối hả hơn.
"Bản chất của một bản kế hoạch kinh doanh là tiếp thị. Như mọi người đã biết, phụ lục chính là công cụ tự quảng bá để tạo dựng niềm tin. Nó là một dạng dữ liệu nền tảng có thể củng cố cho toàn bộ nội dung từ đặt vấn đề đến kết luận. Vì thế, tôi muốn cô lồng ghép mạnh mẽ hơn thông điệp rằng nếu bỏ lỡ dự án này thì sẽ phải hối hận. Hãy thể hiện rõ ràng rằng: 'Tôi tự tin nên hãy tin tưởng tôi'. Những bản đề xuất mà trợ lý Kim Joo Yeon thể hiện từ trước đến nay hoàn toàn xứng đáng với điều đó. Hãy tự tin quảng bá hơn nữa."
"Vâng, tôi hiểu rồi ạ."
"Về phần này, hãy kết hợp với những điểm cần bổ sung mà tôi vừa nêu…."
Ánh mắt Do Won lướt qua phòng họp rồi dừng lại trên gương mặt của Yoo Young.
"Hãy cùng trợ lý Han Yoo Young chỉnh sửa lại. Cho đến chiều mai."
"……."
Thế nhưng, Yoo Young vốn đang chìm đắm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, thậm chí còn không nhận ra ánh mắt của Do Won đang dừng lại ở phía mình. Do Won nhíu mày, dùng ngón tay gõ nhịp cộc cộc xuống mặt bàn hai lần.
"Cậu có đang nghe không đấy?"
"……."
"Trợ lý Han Yoo Young."
Ngay khi giọng nói lạnh lùng vang lên, bầu không khí trong phòng họp như bị dội một gáo nước lạnh, lập tức chùng xuống. Quá trưởng Yoo ngồi bên cạnh vội dùng khuỷu tay th*c m*nh vào tay Yoo Young. Lúc này đôi mắt Yoo Young mới trợn tròn, cả người nảy bắn lên.
"Dạ, dạ?!"
"Trợ lý Han. Cậu không nghe tôi nói gì sao?"
"Dạ…?"
Trước những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, Yoo Young lúng túng đến mức khiến người ta thấy tội nghiệp.
"Tôi xin lỗi. Thưa Trưởng phòng."
"Tôi vừa bảo cậu phải làm gì?"
"……."
Mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm cả lòng bàn tay. Yoo Young vừa nắm mở những đầu ngón tay lạnh ngắt, vừa cố gắng nhớ lại những lời anh nói mà có lẽ cậu đã vô tình nghe được. Nhưng đáng tiếc thay, chẳng có một chữ nào hiện ra trong đầu cả. Bởi lẽ ngay từ giữa buổi thuyết trình, sự tập trung của cậu đã bay tận đến một nơi xa xăm nào đó rồi.
Gương mặt Do Won đanh lại đầy vẻ băng lãnh.
"Trong giờ họp mà cậu mải mê nghĩ ngợi chuyện gì thế hả? Không định tỉnh táo lại sao?"
"…Tôi thành thật xin lỗi."
"Đây là sân chơi đấy à? Trong khi đồng nghiệp vất vả phát biểu, trợ lý Han lại ngồi thẫn thờ một mình như vậy sao?"
"…Tôi thực sự xin lỗi ạ."
Yoo Young cúi đầu liên tục xin lỗi trong sự xấu hổ đến đỏ mặt. Thực tâm cậu chỉ muốn khóc lóc mà vặn hỏi anh rằng chẳng phải tất cả đều là tại anh sao. Rốt cuộc là ai đã nhào nặn tâm trí một người đang sống yên ổn bằng lời cầu hôn chấn động như vậy chứ.
Mặc cho Yoo Young có gào thét trong lòng thế nào đi chăng nữa, Do Won vốn không thể hay biết, anh khẽ thở dài một tiếng. Nhìn xuống đồng hồ đeo tay, anh lên tiếng:
"Buổi họp kết thúc ở đây thôi. Trợ lý Kim Joo Yeon, cô vất vả rồi."
"Tôi xin cảm ơn ạ!"
Bầu không khí im lặng đến nghẹt thở lúc nãy nhanh chóng bị thay thế bằng sự ồn ào náo nhiệt. Các thành viên trong nhóm vì bận họp mà chưa kịp bàn bạc thực đơn trưa qua tin nhắn, nay bắt đầu tụ năm tụ ba thảo luận xem nên đi đâu ăn gì.
Thế nhưng, bước chân của Yoo Young khi rời khỏi phòng họp lại chậm chạp hơn bất cứ ai. Một phần vì cậu thấy quá đỗi xấu hổ khi bị khiển trách vì tội lơ đãng, phần khác là vì tâm trí vẫn đang bị những suy nghĩ về Do Won hành hạ suốt từ đêm qua, khiến cậu chỉ muốn được ở một mình.
Nhưng Joo Yeon làm sao có thể để Yoo Young một mình được. Sau khi thu dọn tài liệu xong, cô nhanh chóng đuổi theo và vỗ nhẹ vào vai cậu.
"Yoo Young à!"
"À…. Joo Yeon. Chúc mừng cô đã hoàn thành buổi phát biểu nhé."
Nhìn Yoo Young đang cố gượng cười với gương mặt phờ phạc, Joo Yeon khẽ nheo mắt nhìn.
"Chuyện đó không quan trọng. Cậu có chuyện gì sao? Trông mặt cậu đầy rẫy sự ưu tư thế kia?"
"Không đâu…. Cũng không có chuyện gì đặc biệt cả."
Dù có chuyện gì đi chăng nữa thì làm sao cậu có thể nói ra cơ chứ. 'Vì hôm qua nhận được lời đề nghị gần như là cầu hôn từ Trưởng phòng nên tâm hồn tôi không chỉ tan vỡ mà còn thành tro bụi luôn rồi.' Không thể nói sự thật như vậy được, Yoo Young chỉ đành nở một nụ cười lấp lửng với cô.
"Mà này… khi nào thì Yoon Seok mới đi làm lại nhỉ?"
"Cậu ấy bảo mai sẽ đi làm. Nghỉ hết hôm nay thôi."
"À…. Đáng lẽ nên nghỉ thêm chút nữa."
"Cậu ấy vốn là người đầy nhiệt huyết mà."
"Nhưng mà… cô có thể cho tôi biết lúc nãy Trưởng phòng đã giao việc gì không? Ha ha…. Xin lỗi cô nhé."
"À, chuyện đó…."
Joo Yeon dùng tông giọng tử tế giải thích cho cậu về những điểm cần cùng nhau bổ sung. Trong lúc cả hai đang vừa đi vừa trò chuyện, khi vừa rẽ qua góc hành lang cuối phòng họp để tiến về phía thang máy, họ nhìn thấy gương mặt của Do Won đang đứng ở đó.
"Trợ lý Han. Gặp tôi một lát."
"À…. Trưởng phòng."
Nhìn thấy Do Won đột ngột xuất hiện, Joo Yeon lộ vẻ ngạc nhiên. Các thành viên khác đều đã đi thang máy xuống hết rồi. Việc Trưởng phòng đứng đợi một mình trước thang máy trông có vẻ hơi kỳ lạ. Hình ảnh đó giống như anh đang đứng đợi Yoo Young vậy.
Dù không rõ nguyên do nhưng Joo Yeon nghĩ mình nên tránh mặt đi, cô khẽ bước vào thang máy vừa kịp lúc cửa mở.
"Vậy hai người cứ nói chuyện đi nhé. Tôi xuống trước đây."
"Ơ, khoan đã…!"
Chưa kịp để Yoo Young nói câu nào, Joo Yeon đã biến mất sau cánh cửa thang máy. Cuối cùng, trước cửa thang máy chỉ còn lại mình Yoo Young và Do Won.
Đến nước này, Yoo Young bắt đầu nảy sinh chút oán trách đối với anh. Bản thân cậu vốn đã rối bời lắm rồi, nên lúc này nếu không phải việc công thì cậu muốn giữ khoảng cách với Do Won để bình tâm sắp xếp lại suy nghĩ. Dù Do Won không hề ép buộc cậu phải đi ăn trưa cùng anh, nhưng rốt cuộc kết quả là Joo Yeon – người mà cậu định đi ăn cùng – đã rời đi, khiến cậu không khỏi hụt hẫng.
Yoo Young vô thức nói bằng giọng hơi gay gắt:
"Thưa Trưởng phòng. Anh gọi tôi vì việc tư hay vì việc gì khác ạ?"
"Có gì khác nhau sao?"
Ngay cả biểu cảm cứng nhắc không chút thay đổi của anh trong tình huống này cũng khiến cậu thấy hơi ghét. Yoo Young khẽ thở dài rồi ngước mắt nhìn thẳng vào anh.
"Nếu là chuyện liên quan đến bản đề xuất cần sửa đổi hay các công việc khác, tôi đương nhiên sẽ lắng nghe ngay bây giờ. Nhưng mà…."
"……."
"Nếu là chuyện cá nhân… tối nay chúng ta nói chuyện sau có được không ạ."
Một khoảng lặng trôi qua. Nhìn lên gương mặt không hề có lấy một chút biến chuyển cảm xúc, Yoo Young thầm nghĩ đây là lần đầu tiên cậu thấy một người ít bộc lộ tình cảm đến thế.
'Liệu có thực sự ổn không. …Cho dù chỉ là kết hôn hợp đồng.'
Dù sao thì việc lo lắng như vậy cũng là điều không thể tránh khỏi. Cho dù có mang danh nghĩa hợp đồng đi chăng nữa, thì đối với cậu đó vẫn là ký ức và dấu ấn sẽ theo mình suốt đời. Lẽ dĩ nhiên là cậu không muốn ký kết một bản hợp đồng như vậy với người có thể làm mình tổn thương.
Suốt thời gian qua, Do Won trong mắt cậu là một người đáng tin cậy. Anh có rất nhiều thứ nhưng không hề phù phiếm, ít nói nhưng bù lại vô cùng chín chắn. Trên hết, dù ban đầu anh tỏ vẻ bài xích một Omega như cậu, nhưng thực tế anh lại là người đối xử với Yoo Young bằng cái nhìn công tâm nhất và luôn bảo vệ để cậu không bị tổn thương.
Do Won rõ ràng là một người tốt. Nhưng sao hôm nay cậu lại muốn giữ khoảng cách với anh đến thế?
Vì bị mắng ngay trước mặt mọi người trong phòng họp lúc nãy sao? Không, đó là lỗi của cậu khi không phân định được công tư, bị mắng là đúng. Vậy thì vì cậu định đi ăn trưa với Joo Yeon nhưng lại bị anh ngăn cản sao? Liệu đó có phải là lý do khiến cậu muốn tránh xa Do Won đến mức này không?
Nếu vậy, thì rốt cuộc là vì điều gì?
Đúng lúc đó, Do Won – người đã im lặng nhìn xuống Yoo Young đang mải mê suy nghĩ suốt nãy giờ – bỗng thốt ra:
"Tôi hiểu rồi. Chúc cậu ăn trưa ngon miệng."
Để lại câu nói đó, Do Won sầm sập bước về phía phòng Trưởng phòng. Nhìn theo bóng lưng anh, Yoo Young đứng lặng ở đó một lát rồi nhấn nút thang máy bước vào trong.
"Hà…."
Đến giờ cậu mới lờ mờ nhận ra lý do vì sao mình muốn giữ khoảng cách và ở một mình.
"…Rối rắm thật."
Vì đây là lần đầu tiên có một người có thể thao túng và xoay chuyển tâm trí cậu đến mức này, nên cậu thấy lạ lẫm. Người có thể đưa cậu bay bổng lên tận mây xanh rồi lại dìm cậu xuống tận đáy lòng, khiến cậu bồn chồn thế này, thực sự là lần đầu tiên cậu gặp phải.
Người đã ngăn cản giấc ngủ của cậu suốt đêm dài. Vậy mà mỗi khi đối mặt, người ấy lại cứ khiến cậu cảm nhận được những rung động chưa từng có. Do Won đối với cậu chính là một người như thế.
Yoo Young khẽ thở dài rồi bước ra khỏi thang máy. Với tâm trạng rối bời thế này, liệu cậu có thực sự nên dấn thân vào chuyện kinh thiên động địa này cùng anh không? Cậu không biết nữa. Tạm thời cứ phải đi ăn trưa đã rồi tính sau, nghĩ vậy, Yoo Young sải bước về phía nhà ăn tập thể.