Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 133

Trước Tiếp

"Thật chẳng ra làm sao cả. Hai đứa dám bày ra cả trò này…. Đúng là gan trời mà."

Người cha vừa cười vừa lắc đầu liên tục với vẻ mặt chính ông cũng không thể tin nổi. Sau khi đưa mắt nhìn luân phiên hai người với vẻ ngán ngẩm, ông lộ rõ vẻ mặt của một kẻ hoàn toàn chịu thua.

"Vậy mà ta lại đồng ý cho được…. Choi Do Won, dù sao đi nữa anh cũng nên biết rằng mình được thế này là nhờ vào bạn đời của anh đấy."

"…Con cảm ơn bố."

Trong ánh mắt người cha nhìn Yoo Young khi nói những lời đó, lạ thay lại chất chứa đầy vẻ trìu mến. Chứng kiến chồng mình nhìn Yoo Young bằng ánh mắt vừa bất lực vừa như thể đang thấy cậu rất đáng yêu, bà Lee lộ rõ vẻ kinh hoàng.

"Ông nó ơi, ông đang làm cái gì vậy?! Nó là đứa đã lừa dối chúng ta một vố lớn đấy. Làm sao biết được sau này nó còn dám làm ra những chuyện gì nữa?"

"Cứ để mặc hai đứa nó đi."

Lời nói nặng tựa ngàn cân của người cha lập tức cắt ngang tiếng chì chiết ồn ào của bà Lee.

"Hơn nữa, đây là lần đầu tiên tôi thấy Do Won nói thích một ai đó. Đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy con trai mình khẩn thiết cầu xin tôi điều gì đó đến vậy. Thế nên, bà cũng đừng nói thêm gì nữa."

"Làm gì có chuyện đó chứ. Tôi cũng…!"

"Nghe đâu sau khi kết hôn, bà vẫn cùng Sun Hyung gặp gỡ cả ba người đúng không?"

Khí thế hừng hực như lửa của bà Lee cuối cùng cũng khựng lại. Người cha tiếp tục nói với gương mặt đanh lại khô khốc.

"Và cả chuyện bà liên tục sỉ nhục Do Won khi không có mặt tôi nữa. Bà bảo dáng vẻ không thể quên được người mẹ đã khuất của nó trông thật ghê tởm."

Đôi mắt bà Lee mở to. Hoàn toàn cứng họng, bà mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày và bắt đầu lúng túng.

"…Chuyện, chuyện đó… là vì Do Won mãi không chịu mở lòng với tôi nên…!"

"Thôi đi. Chậc, dù gì thì với một đứa trẻ mà lại nói ra những lời như thế…. Lời đó chắc tôi cũng khó mà quên được."

Sau khi kết thúc bằng tông giọng lạnh lùng, người cha lại quay sang nhìn Yoo Young. Thấy ánh mắt ông đã dịu đi hẳn, Yoo Young mới dám nới lỏng nắm tay vốn đang siết chặt vì lo lắng. Đang định lau bàn tay ướt đẫm mồ hôi vào quần thì người cha lên tiếng.

"Dù sao hai đứa cũng đã sống chung với nhau rồi. Vậy chuyện đánh dấu hay lễ cưới cũng sẽ tiến hành ngay chứ?"

"Dạ! …Đúng là như vậy ạ."

Tông giọng vốn đang hớn hở như chú chó nhỏ vẫy đuôi rối rít bỗng chốc trầm xuống một cách đột ngột. Chứng kiến cảnh cậu cố gắng kìm nén sự phấn khích lộ rõ mồn một, lần này đến lượt gương mặt Do Won thoáng hiện nụ cười.

"Vậy thì hai đứa cứ thong thả chuẩn bị đi. Ta cũng cần phải gặp thông gia thêm một lần nữa."

"Vâng. Chúng con sẽ chuẩn bị thật tốt rồi báo cáo lại với bố. Chúng con cũng sẽ sắp xếp một buổi gặp mặt ạ."

"Được rồi. Vậy thì…."

Người cha chậm rãi đứng dậy, đưa ánh mắt uy nghiêm nhìn hai người.

"Ta cũng muốn dùng bữa cùng hai đứa, nhưng hôm nay ta còn phải xử lý nốt công việc đã tạm gác lại để về gấp, và cũng cần nói chuyện thêm với mẹ anh, nên để lần sau đi. Hai đứa dạo này chắc cũng đau đầu nhiều rồi, về nghỉ ngơi cho thoải mái."

"Vâng, con hiểu rồi ạ. Vậy chúng con xin phép xin đi trước."

Theo chân người cha, hai người cũng lấy áo khoác chuẩn bị ra về. Yoo Young vừa cúi chào người cha đang tiễn mình ra tận cửa, vừa nở nụ cười rạng rỡ thêm một lần nữa.

"Bố ơi, con cảm ơn bố nhiều ạ! Chúng con sẽ sớm quay lại thăm bố!"

Nghe giọng nói hớn hở của Yoo Young, người cha lại bật cười khanh khách. Khi cánh cửa khép lại, Yoo Young vẫn còn nghe loáng thoáng tiếng ông lầm bầm nhỏ: "Giờ thì ta đã hiểu tại sao thằng Do Won lại chết mê chết mệt rồi."

Bước lên chiếc xe đang chờ sẵn, Yoo Young nhìn thẳng vào mắt Do Won. Cảm giác như vừa vượt qua được một ngọn núi lớn. Một sự hưng phấn không thốt nên lời lan tỏa khắp cơ thể. Hướng về phía Yoo Young đang cười rạng rỡ, Do Won trầm tĩnh nói.

"…Trợ lý Han."

"Vâng, thưa Trưởng phòng."

Bàn tay ấm áp nắm chặt lấy tay Yoo Young một cách mạnh mẽ. Do Won chậm rãi nâng tay cậu lên, hạ mắt rồi đặt một nụ hôn lên mu bàn tay cậu. Sau khi kết thúc nụ hôn sâu lắng và tĩnh lặng như thể đang nâng niu một vật vô cùng quý giá, Do Won mở lời.

"Cảm ơn em. Vì đã đối xử và giải quyết mọi chuyện một cách trí tuệ như thế."

"Có gì đâu ạ…. Em đâu có làm gì to tát đâu…."

"Thực sự là rất phi thường đấy. Đây là lần đầu tiên anh thấy bố lộ ra biểu cảm như vậy."

Do Won liên tục khen ngợi rồi kéo cái đầu nhỏ của cậu vào lòng mình. Thình thịch, thình thịch, nhịp tim đập bình ổn bên tai khiến cậu thấy thật êm đềm. Cảm nhận trọn vẹn luồng pheromone đang lan tỏa đầy dễ chịu, Yoo Young nhắm mắt lại.

"Trợ lý Han đã làm tốt đến thế này rồi, giờ chỉ còn chờ anh thể hiện nữa thôi."

"Trưởng phòng lúc nào chẳng làm tốt ạ. Và cả, lúc nãy anh thấy thực lực của em rồi chứ? Em cũng sẽ chặn hết mọi sóng gió phía bố mẹ em cho anh. Tuyệt đối không để Trưởng phòng của em phải chịu tổn thương đâu."

Cậu bắt chước y hệt những lời Do Won từng nói bằng giọng điệu rất đỗi chững chạc. Ngay lập tức, lồng ngực vững chãi mà cậu đang tựa vào khẽ rung lên. Do Won bật cười sảng khoái, như thể thấy cậu đáng yêu đến mức không chịu nổi, anh giữ lấy mặt cậu bằng hai tay rồi đặt lên môi cậu vô số nụ hôn.

"Thật là đáng tin cậy quá đi mất. Chồng của anh."

Biểu cảm với đôi mắt cong lên cười dịu dàng ấy vẫn y hệt nụ cười như một thiếu niên mà lần đầu tiên Yoo Young cảm thấy anh thật bảnh bao. Trái tim cậu đập loạn nhịp một cách vô thức.

"Chắc là từ nay về sau cuộc sống sẽ chẳng có vấn đề gì nữa đâu. Nếu đã có một Trợ lý Han vững chãi thế này bảo vệ."

"Vâng, anh cứ tin ở em."

Được Do Won khen ngợi, Yoo Young đắc ý cười tinh nghịch rồi vỗ vỗ vào ngực mình hai cái.

"Em sẽ khiến anh hạnh phúc suốt đời."

Tiếng cười lại một lần nữa vang vọng trong xe trước lời nói của Yoo Young. Vì bận chạm vào nhau, hôn nhau và v**t v* nhau nên chiếc xe mãi mà chẳng chịu khởi hành. Trong khu vườn xinh đẹp không một bóng người, hai người cứ thế ôm ấp và vỗ về nhau một hồi lâu.

❖ ❖ ❖

Lần này, không có thời gian để nghỉ ngơi, đã đến lượt bố mẹ của Yoo Young. Bố của Do Won vốn đã biết 'sự thật' kia từ trước nên họ chỉ cần đến tạ lỗi, nhưng bố mẹ của Yoo Young thì hoàn toàn không hay biết gì, nên xét theo góc độ nào đó, họ cần phải chuẩn bị tâm lý kỹ càng hơn nữa.

Giờ này chắc hai người đang chẳng hay biết gì mà vừa ngân nga hát vừa chuẩn bị bữa tối: "Ông nó ơi! Hôm nay mấy giờ bọn trẻ bảo qua dùng bữa ấy nhỉ?". Nghĩ đến cảnh bố mẹ đang háo hức coi đây đơn giản chỉ là một buổi tụ họp cuối năm, lòng Yoo Young lại càng thêm nặng trĩu.

Dù ôm trong mình nỗi tội lỗi và lo lắng, Yoo Young vẫn kiên cường chuẩn bị đi gặp bố mẹ. Cậu tắm rửa kỹ càng hơn thường ngày, chọn bộ vest lịch sự nhất và chải chuốt mái tóc trông cho thật nhã nhặn. Khi chuẩn bị xong xuôi bước ra, cậu bắt gặp dáng vẻ của Do Won – người dĩ nhiên cũng đã chải chuốt kỹ lưỡng hơn hẳn mọi khi.

Nhìn gương mặt tỏa sáng của đối phương, cả Do Won và Yoo Young đều không khỏi bật cười khẩy.

"Trưởng phòng. Chúng ta thực sự là đang định đi gặp bố mẹ em đúng không ạ?"

"…Sao thế? Lẽ nào anh có chỗ nào không chỉnh tề sao?"

Hiếm khi thấy gương mặt Do Won đanh lại vì căng thẳng như vậy. Nhìn Do Won vội vàng soi gương kiểm tra lại khuôn mặt và nếp áo, Yoo Young bật cười thành tiếng.

"Không, không phải thế đâu ạ. Tại anh diện đồ bảnh bao quá… nhìn kiểu gì cũng thấy như anh đang định đi quyến rũ em ấy."

Đến lúc đó, gương mặt Do Won mới dãn ra một chút. Ngón tay dài của anh vươn tới trêu chọc bằng cách chạm nhẹ rồi v**t v* mặt cậu.

"Đừng làm anh giật mình chứ. Và cả, anh lúc nào chẳng là người luôn hừng hực ý định quyến rũ Trợ lý Han."

"Gì vậy chứ, thật là…."

Cuối cùng cậu cũng phải bật cười thật lớn. Yoo Young nhẹ nhàng đan tay mình vào tay Do Won, mười ngón tay quấn quýt.

"Đi thôi, Trưởng phòng."

"Đi thôi em."

Sau nụ hôn tự nhiên đặt lên vầng trán nhỏ nhắn tròn trịa của Yoo Young, hai người rời khỏi nhà. Hai bàn tay ấy vẫn luôn gắn kết chặt chẽ suốt quãng đường đến nhà của Yoo Young.

Đúng giờ đã hẹn, chiếc xe chở Do Won và Yoo Young đã dừng trước nhà chính của cậu. Quả nhiên, ngay khi xe vừa vào sân, mẹ Yoo Young đã đứng chờ sẵn từ trước và đón tiếp họ vô cùng nồng nhiệt.

"Ôi trời, hai đứa con của mẹ đã về rồi đây!"

"Mẹ ơi. Sao mẹ lại ra ngoài đứng thế này, trời lạnh lắm mà."

Đã thế còn đang trên đường đi thú tội mà mẹ lại đón tiếp bằng dáng vẻ rạng rỡ thế này khiến lòng cậu càng thêm cắn rứt. Yoo Young né tránh ánh mắt của mẹ khi bà ôm lấy cậu, rồi nở một nụ cười gượng gạo.

"Mấy đứa nhỏ yêu quý của mẹ về mà mẹ không ra đón sao được. Ôi chao, sao con rể Choi của mẹ dạo này trông lại càng phong độ thế này!"

"Ha ha. Mẹ cũng ngày càng trẻ đẹp ra đấy ạ."

"Ôi dào…. Mẹ chẳng biết đâu. Dạo này mẹ cũng chăm đi làm đẹp lắm, con thấy rõ à?"

"Vâng, dĩ nhiên rồi ạ."

Trái ngược với vẻ bồn chồn của Yoo Young, Do Won vẫn giữ nguyên dáng vẻ điềm tĩnh và lịch thiệp. Nhìn mẹ đang khoác tay Do Won dẫn cả hai vào nhà, Yoo Young thầm buông tiếng thở dài thứ một trăm trong lòng.

'Bình tĩnh nào…. Bố của Trưởng phòng mình còn giải quyết được thì mấy chuyện này có là gì. Mình sẽ làm tốt thôi. Bố mẹ người ta mình còn xử lý xong, lẽ nào bố mẹ mình lại không làm được.'

Cậu phải cố gắng suy nghĩ một cách táo bạo như vậy. Một khi đã đến đây để thưa chuyện thì quân xúc xắc đã gieo, nước đã đổ đi không thể lấy lại được nữa. Không thể trốn tránh thêm được nữa rồi.

Vừa vào trong nhà, đúng như dự đoán, mùi thức ăn thơm nức mũi đã xộc lên. Vì cho rằng sau khi nghe lời tuyên bố gây sốc này thì sẽ khó lòng mà dùng bữa được, nên Do Won và cậu đã bàn bạc rằng thà cứ ăn xong rồi mới thưa chuyện. Yoo Young nuốt nước miếng vì căng thẳng khi đang cởi giày thì người cha từ phía trong chậm rãi bước ra.

"Đến rồi à."

"Vâng, thưa bố. …Chúng con mới về."

Thế nhưng, sắc mặt của bố khác hẳn với mọi khi đón tiếp hai người. Là người đã nhìn mặt bố suốt cả đời, Yoo Young lập tức nhận ra ngay có điều gì đó không ổn.

'Bố đã biết rồi sao.'

Yoo Young linh cảm thấy điều đó. Cũng phải thôi, đêm Do Won bị bắt cóc, cậu đã nhờ bố giúp đỡ tìm anh, nên việc ông biết toàn bộ sự việc cũng không có gì lạ. Có lẽ ông cũng đã điện thoại trước cho bố của Do Won rồi.

Bộ não hoạt động hết công suất, Yoo Young đảo mắt nhìn sắc mặt của bố và Do Won luân phiên. Cậu thầm mong Do Won cũng sẽ nhanh chóng nhận ra trạng thái của bố mình.

"Thưa bố."

Giọng nói trầm thấp của Do Won gọi ông. Hướng về phía người cha đang lặng lẽ nhìn mình, Do Won mở lời một cách thận trọng và điềm tĩnh.

"Trước khi dùng bữa, con có chuyện muốn thưa với bố ạ."

Trước Tiếp