Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 131

Trước Tiếp

"Không… sao đâu. Anh cứ… làm đi."

Yoo Young nói khẽ với viền mắt hơi đỏ lên. Đây chẳng phải lần đầu tiên của hai người, lẽ nào chỉ vì một kỳ ph*t t*nh mà thế giới này đảo lộn sao?

Và thực tế, dù đang cố gắng kìm nén, nhưng bản thân Yoo Young cũng cảm thấy cơ thể nóng rực và phía dưới đã ướt đẫm đến mức khổ sở từ nãy đến giờ. Pheromone của Do Won trong kỳ ph*t t*nh quyến rũ đến mức không thể cưỡng lại, nó khơi dậy phản ứng cơ thể cậu một cách không thể che giấu.

Thế nhưng, Do Won vẫn nghiến răng lắc đầu.

"Sẽ rất khác với việc đối xử hơi thô bạo một chút. Alpha trong kỳ ph*t t*nh chỉ là… một con dã thú. Dù em có đấm đá hay xua đuổi, anh vẫn sẽ điên cuồng lao vào, như vậy em vẫn ổn chứ? Trong trường hợp xấu nhất, có thể sẽ xảy ra… cả chuyện mà Trợ lý Han vẫn luôn muốn tránh né bấy lâu nay."

Giọng nói xen lẫn những nhịp th* d*c đứt quãng. Dáng vẻ đau đớn của Do Won lúc này thực sự giống như một con mãnh thú bị trọng thương đúng như lời anh nói.

Đến lúc này, Yoo Young mới lờ mờ hiểu được ý anh. Thái độ khao khát cậu của Do Won hiện tại khác xa với ngày thường. Do Won đang mang đôi mắt của một Alpha hoàn toàn mất kiểm soát, đến mức cậu có thể tự hiểu được tại sao anh lại phải dùng bút máy tự đâm vào đùi mình.

Luồng pheromone đậm đặc bao vây lấy cơ thể Yoo Young cũng tương tự như vậy. Chẳng còn thấy đâu những làn hương mềm mại vốn vẫn bao phủ và vỗ về cậu như một tấm chăn ấm áp thường ngày. Pheromone thô bạo của Do Won dù đầy mê hoặc nhưng lại đang cố tình cưỡng ép mở toang cơ thể Yoo Young một cách đầy bạo liệt. Nếu không phải là một Omega trội, có lẽ cậu đã sớm lao vào anh trước khi anh kịp ngăn cản.

Trên hết, những gì anh nói không phải là điều có thể dễ dàng phớt lờ. Chuyện mà cậu muốn tránh né bấy lâu nay. Chính là khả năng mang thai.

Tất nhiên, bây giờ khi đã xác nhận tình cảm dành cho nhau, tâm thế của Yoo Young đã khác trước. Nếu có thể ở bên Do Won trọn đời, thì ngay cả cuộc hôn nhân vốn là phương tiện ràng buộc ấy cũng trở nên ngọt ngào. Nhưng đó là chuyện kết hôn, còn việc mang thai thì cậu vẫn chưa từng nghĩ tới.

'Mình có thể sẽ mang thai.'

Yoo Young sững sờ trong giây lát, thầm thì lặp lại dòng suy nghĩ ấy trong lòng.

"…Thế nên hãy cùng đến bệnh viện ngay đi, không, chỉ cần gọi người làm đến rồi em mau rời khỏi đây đi. Anh… chỉ có thể đẩy Trợ lý Han ra đến mức này thôi."

Sự kiên nhẫn của Do Won, người đang đẫm mồ hôi với gương mặt đỏ bừng vì kích động, dường như đã thực sự chạm đến giới hạn. Lẽ ra cậu nên quay lưng rời đi ngay lúc này như lời Do Won khuyên bảo. Dù miệng nói không sao một cách ngây thơ, nhưng thực chất cho đến tận bây giờ, Yoo Young vẫn chưa từng quan hệ với một Alpha đang trong kỳ ph*t t*nh.

"…Nhanh lên."

Thế nhưng, lạ lùng thay, đôi chân cậu lại không thể nhấc nổi.

Những giọt mồ hôi đọng nơi cằm đang nghiến chặt của anh nhỏ xuống sàn nhà tí tách. Anh đang khổ sở như một người vừa chạy không nghỉ suốt nhiều giờ đồng hồ. Do Won cố che đi phần dưới đã c**ng c*ng đến giới hạn, nỗ lực đè nén d*c v*ng thú tính. Những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay đang siết chặt lấy bụng dưới vì đau đớn.

Nhìn gương mặt vặn vẹo vì d*c v*ng cận kề nỗi đau ấy, Yoo Young vô thức cắn môi. Cậu sợ hãi. Chỉ cần tiến thêm một bước về phía anh, chuyện Do Won nói có thể sẽ thực sự xảy ra.

Phải, thế nhưng, đôi chân của Yoo Young vẫn bước tới phía Do Won như bị bỏ bùa mê. Một bước, rồi hai bước. Sau mỗi bước chân, Yoo Young lại càng thêm kiên định, cậu dừng lại ngay trước mặt Do Won. Rồi cậu chậm rãi giải phóng pheromone và bắt đầu cởi bỏ y phục.

"Han Yoo Young…!"

Đôi mắt Do Won mở to. Giọng nói trầm đục gầm gừ như đang trách móc quyết định đó của cậu. Nhưng biểu cảm của Yoo Young khi đã quyết định xong lại vô cùng bình thản. Xoạt, xoạt, từng lớp quần áo trên người cậu rơi xuống sàn.

Hít sâu một hơi, Yoo Young mở làn môi đỏ mọng đang nóng bừng vì k*ch th*ch.

"Em thích anh. Trưởng phòng. Thực sự, em thích anh rất nhiều…."

Và rồi, cơ thể hoàn toàn khỏa thân của cậu chậm rãi ngồi lên đùi Do Won.

"…Em yêu anh."

Cùng với câu nói ấy, thân hình trắng trẻo bị ấn mạnh xuống giường. Ngay sau đó, một cơ thể lực lưỡng đè lên phía trên. Hơi thở không còn một chút kiềm chế nào lan tỏa khắp cơ thể Yoo Young, căn phòng giờ đây tràn ngập pheromone của hai người.

Nhận lấy những cử chỉ thô bạo không chút thong dong, Yoo Young cứ thế vừa cười vừa khóc. Dù khao khát cậu đến tột độ nhưng Do Won vẫn nghiến răng vì sợ làm cậu bị thương, Yoo Young nắm lấy đôi bàn tay ấy và đặt lên đó những nụ hôn dịu dàng. Mỗi lần như thế, Do Won lại lao vào cậu như kẻ đang khát cháy và đói khát. Cơ thể rực lửa khao khát dính chặt lấy Yoo Young ngày một nóng bỏng hơn. Đó là khoảng thời gian hòa quyện hoàn toàn, nơi họ lấp đầy nhau bằng chính bản thân mình.

❖ ❖ ❖

Khoảng thời gian chiếm hữu lẫn nhau dường như kéo dài vô tận. Mỗi khi Yoo Young kiệt sức lả đi, Do Won lại bế cơ thể rã rời của cậu vào phòng tắm rửa bằng nước ấm. Khi trở ra, thức ăn đã được đưa tới phòng. Vừa mới ăn xong và định chìm vào giấc ngủ mê mệt, Do Won lại lao tới hôn cậu.

Giống như vùng đất khô cằn từ lâu đang tham lam hút lấy cơn mưa rào đầu mùa, Do Won không hề biết mệt mỏi, liên tục đòi hỏi cơ thể của Yoo Young. Sợi dây ý thức mỏng manh của cậu về sau thậm chí còn đứt quãng mơ hồ. Suốt một thời gian dài không thể đếm nổi là bao nhiêu giờ, hay bao nhiêu ngày, Yoo Young cứ liên tục khóc, cười, van nài rồi lại chìm vào giấc ngủ như người ngất xỉu.

Cuối cùng, cả hai không còn cách nào khác là phải cùng nhau xin nghỉ phép năm. Vốn dĩ có chế độ nghỉ riêng cho kỳ ph*t t*nh hoặc ph*t d*c nên việc này không quá khó khăn. Yoo Young chấp nhận mọi yêu cầu của Do Won – người thậm chí không cho cậu bước chân ra khỏi phòng khách sạn chứ đừng nói đến chuyện đi làm, cậu đã lịm đi vì kiệt sức không biết bao nhiêu lần.

Đôi khi mở mắt ra, cậu lại nghe thấy giọng nói của Do Won đang điện thoại. Giọng anh ra lệnh công việc và nhận báo cáo vẫn điềm nhiên y hệt những gì Yoo Young thường nghe ở công ty. Thế nhưng, ngay khi kết thúc cuộc gọi bằng tông giọng thản nhiên ấy, anh lại quay lại giường ôm lấy cơ thể cậu. Anh hôn lên vòng eo mảnh dẻ, v**t v* cặp đùi và lặp lại hành động mà họ đã làm vô số lần cho đến tận bây giờ.

"…Trưởng phòng."

Giọng nói khản đặc thốt ra. Cảm giác như chỉ riêng việc thốt ra tiếng thôi cũng đã là một nỗ lực phi thường rồi. Do Won, người đang vùi đầu cọ xát vào làn da mềm mại của Yoo Young, khẽ cười dịu dàng.

"Ơi, Yoo Young à."

"Chuyện… chuyện… cuộc điện thoại lúc nãy anh nói gì thế ạ."

"À. Chuyện đó."

'Em nghe thấy rồi sao.' Nói đoạn, Do Won ngẩng đầu lên khỏi bụng của Yoo Young. Anh đưa tay v**t v* gương mặt cậu, chậm rãi mở lời.

"Bố anh nói ông ấy sẽ về nước sớm hơn dự định."

"…Cái gì ạ?! Chẳng lẽ vì chúng ta mà…."

"Đúng vậy."

Do Won nở một nụ cười mờ nhạt.

"Có vẻ ông đã nghe chuyện từ Lee Sun Hyung rồi. Ông ấy đang nổi trận lôi đình."

"Hừ, cái người đó thật là, làm gì nên hồn đâu mà đến cuối cùng vẫn cứ…!"

"Thế mới nói. Chắc vì là đường cùng rồi nên mới vùng vẫy như vậy chăng."

Thấy Yoo Young định bật dậy với vẻ mặt giận dữ, Do Won nhẹ nhàng giữ cậu nằm xuống lại rồi đặt một nụ hôn lên trán cậu. Nhìn gương mặt điển trai đang nhìn mình chằm chằm, Yoo Young đành phải hạ đôi lông mày đang dựng ngược xuống. 'Đúng là gương mặt này quá đúng gu mình mà….' Cơn giận vừa bùng lên trong chốc lát bỗng tự dưng dịu lại.

Bằng giọng điệu đã bình tĩnh hơn nhiều, Yoo Young hỏi.

"Vậy, sau này Lee Sun Hyung sẽ ra sao ạ?"

"Cậu ta phải trả giá cho tội lỗi tàng gan làm ra chuyện lớn như thế này chứ. Vụ việc đã được tiếp nhận và tiến hành theo trình tự hình sự rồi. Phía bên kia chắc chắn cũng sẽ không vừa, nhưng luật sư nói rằng bằng chứng quá dư thừa nên không có gì phải lo lắng cả. Cậu ta sẽ phải bóc lịch ít nhất một hai năm rồi mới được ra."

"Nhưng… chẳng phải anh nói gia đình hai bên có mối quan hệ rất khăng khít sao."

"Chuyện đó cũng kết thúc rồi. Bố anh dù đang nổi giận với anh nhưng ông cũng đang thu xếp để cắt đứt nhân duyên với gia đình bên đó."

'Cuối cùng thì mọi chuyện cũng thành ra thế này.' Nghĩ vậy, Yoo Young thẫn thờ nhớ lại gương mặt của Sun Hyung. Khi nhớ đến cảnh cậu ta từng khéo léo lấy lòng mẹ anh, hay gương mặt đầy hào hứng khi chọn chiếc đồng hồ mà Do Won thích, bỗng dưng cậu cảm thấy có chút lạ lùng. Tình cảm của Sun Hyung dành cho anh cũng chẳng hề nhỏ bé chút nào.

Nhưng cảm giác đó nhanh chóng tan biến. Cậu không thấy xót xa như khi nghĩ về Yoon Seok. Bởi lẽ tình cảm sâu đậm không đồng nghĩa với việc nó là đúng đắn.

Sun Hyung đã yêu sai cách. Nếu thực sự thích Do Won, cậu ta không nên dùng đến những thủ đoạn đó. Giống như Yoon Seok, người vì thực lòng yêu nên đã dứt khoát buông tay để cậu đi, dù có đau khổ vì mối nhân duyên không thành thì lẽ ra cậu ta cũng nên chúc phúc cho hạnh phúc của Do Won và để anh được bình yên.

Sun Hyung đã quấy rối Do Won suốt một thời gian quá dài, bằng chính cái cách mà Do Won ghét nhất. Và cuối cùng, cậu ta còn phạm phải tội ác tồi tệ nhất. Thế nên, cậu chẳng còn lấy một chút lòng trắc ẩn nào dành cho cậu ta cả.

"Chuyện đó là vậy… nhưng giờ chúng ta tính sao đây? Còn bố anh nữa. Nếu ông ấy về nước sớm hơn dự định thì chắc hẳn là đang giận dữ lắm…."

"Đừng lo lắng."

Do Won dịu dàng nói rồi hôn lên trán Yoo Young.

"Anh sẽ thu xếp ổn thỏa, để Yoo Young xinh đẹp của anh không phải chịu tổn thương nào đâu."

"Trưởng phòng… lúc nào anh chẳng làm tốt mọi việc rồi."

Những lời nói ngọt ngào trao cho nhau. Nhìn đối phương thôi cũng đủ thấy hạnh phúc ngập tràn, Yoo Young liên tục hôn lên môi Do Won và không ngừng mỉm cười.

Dù thực tế là ngày mốt họ phải đối mặt với một chuyện hệ trọng, nhưng thay vì lo lắng, cậu chỉ thấy nụ cười cứ thường trực trên môi. Cậu luôn tin rằng chỉ cần ở bên cạnh người đàn ông đáng tin cậy nhất thế gian này thì mọi chuyện dù có thế nào cũng sẽ ổn thỏa. Giữa lúc ấy, thấy Do Won lại rục rịch định ôm lấy mình, Yoo Young vội vã ngăn lại.

"Thôi, thôi mà! Em muốn uống cà phê, Trưởng phòng. Chúng ta lên sảnh chờ đi anh."

"Vậy sao."

Thế nhưng Do Won, người vừa nói bằng tông giọng uể oải, đáng tiếc thay lại chẳng mảy may quan tâm đến thứ gọi là cà phê. Anh hôn chụt một cái lên môi Yoo Young rồi nheo mắt cười.

"Có một người xinh đẹp thế này ngay trước mắt, anh lại phải đi uống cà phê sao?"

"Em, em mà làm thêm lần nữa là chết thật đấy!"

"Không chết được đâu. Lẽ nào anh lại nỡ để em chết sao?"

"Chờ chút… chờ chút đã, á, nhột quá, Trưởng phòng!"

Sau vài lần vung tay đẩy Do Won một cách yếu ớt, Yoo Young cuối cùng cũng bật cười đầu hàng trước những cử chỉ v**t v* đầy sành sỏi. Dù dư âm của kỳ ph*t t*nh đã được giải tỏa sạch sẽ, nhưng không thể cưỡng lại sự khao khát khẩn thiết mà Do Won dành cho mình, Yoo Young đành tặc lưỡi nghĩ thầm: 'Thôi thì, cà phê cà pháo gì để sau vậy…'. Bởi lẽ, gương mặt của người tình đang hướng về phía cậu còn ngọt ngào hơn cà phê gấp trăm ngàn lần.

Trước Tiếp