Bạn Đời Định Mệnh Omega Của Tôi

Chương 16

Trước Tiếp

Vệ Lăng có sống mũi thẳng rất đẹp, chân mày cao hơn người bình thường nên hốc mắt sâu, nhìn càng thêm sắc nét. Lúc này anh khẽ nhướng mày, ngước mắt nhìn về phía trước, vừa tuấn tú vừa toát lên khí chất cao quý.

Tống Hội cắn môi, không chớp mắt ngắm gương mặt điển trai của chồng, bước chân vô thức tiến lại gần.

Vệ Lăng lập tức chú ý, đưa tay vòng hờ quanh người cậu, nhắc nhở: “Hoàn hồn, coi chừng dưới chân…”

Lời còn chưa dứt, Tống Hội đã nhào tới ôm chặt lấy eo anh.

“Ông xã đúng là cho người ta cảm giác an toàn nha!” Tống Hội mắt long lanh, nhìn người đàn ông vững vàng đỡ lấy mình.

Vệ Lăng nhịn không được vỗ nhẹ lên eo sau của cậu một cái: “Không nghe lời, lỡ té thì sao?”

Cánh tay rắn chắc hơi siết lại, anh bế Tống Hội xuống đất.

Chân vừa chạm đất, Tống Hội lại càng không kiêng dè, vẫn dính chặt trong lòng anh không chịu buông, làm nũng: “Có ông xã bảo vệ rồi mà, đúng không?”

Vệ Lăng bất lực, không chống nổi giọng nói mềm mại ấy, đành làm mặt nghiêm dạy dỗ: “Không được đem an toàn ra đùa.”

“Biết rồi mà~ em sai rồi ông xã. Tối nay em làm bò bít tết cho anh bồi tội, được không?”

○○○

Tối thứ Sáu, 7 giờ, bộ web drama ABO do Vệ Giản sản xuất chính thức lên sóng trên app Bảy Đường.

Bảy Đường là nền tảng phim ngắn có lưu lượng người xem cao hàng đầu trong nước, Vệ Lăng và Vệ Giản cũng có góp vốn đầu tư.

Sáu tập phim ngắn trôi qua rất nhanh, cộng lại cũng chỉ ngang một tập phim truyền hình bình thường, nhưng nội dung thì phải nói là dày đặc vô cùng.

Chỉ trong mấy chục phút mà đã có đủ hết: nam chính đánh nhau, nam chính bị ngược, vả mặt phản diện, rồi lại yêu đương ngọt ngào… Xem đến mức Vệ Lăng cũng phải ngơ ngác.

Phải công nhận, mấy tình tiết máu chó đúng là có sức hút kỳ lạ. Dù trong lòng người xem là chê hay khen thì vẫn không nhịn được mà chờ tập tiếp theo.

Tống Hội mở phần bình luận dưới phim. Bình luận ghim trên đầu là bài khảo sát chính thức.

【Cốt truyện tiếp theo sẽ do bạn quyết định! Ngược luyến tình thâm hay ngủ đông báo thù, bạn thích hướng nào hơn?】

Bên dưới, số lượng bình luận tăng vọt, liếc qua cũng thấy tranh luận rất căng.

“Xem ra hiệu quả khá tốt, độ chú ý cao đấy.” Vệ Lăng nói. “Ít nhất chắc không lỗ vốn.”

Tống Hội gật đầu, dùng tài khoản của mình bầu một phiếu cho phương án “Báo thù”.

“Ở đoàn phim làm việc có thu hoạch gì không?” Vệ Lăng hỏi.

“Có chứ!” Tống Hội gật đầu lia lịa. “Chị họ Vệ Giản với Triệu Vũ Thanh đều đối xử với em rất tốt. Rồi còn biên kịch, quay phim, hóa trang, các anh chị diễn viên nữa…” Cậu đếm từng người một. “Mọi người đều rất giỏi, lại còn nghiêm túc và có trách nhiệm. Em học được bao nhiêu là kiến thức mới luôn!”

“Nam chính Omega của tụi em còn hỏi em cách chăm sóc da thế nào nữa! Em dạy anh ấy hết kinh nghiệm của mình. Anh ấy cũng hơi nổi loạn, thích tập gym, trước đây còn để tóc rất ngắn.”

Vệ Lăng khẽ động lòng, hỏi: “Tóc dài của em rất đẹp, nhưng tóc ngắn thì tiện hơn. Sao lại để dài vậy?”

Tống Hội chớp mắt: “Ơ, ông xã thích tóc ngắn ạ? Vậy em cũng có thể thử cắt đó.”

“Thật ra em cũng thấy tóc dài hơi bất tiện, còn phải chăm sóc kỹ nữa. Nhưng Alpha chẳng phải đều thích Omega để tóc dài sao?” Tống Hội nghiêm túc hỏi.

Ánh mắt Vệ Lăng dừng lại nơi những ngón tay Tống Hội đang nghịch lọn tóc. Mái tóc đen óng ánh, mềm mượt đến mức nhìn thôi cũng biết cảm giác rất thích.

Anh… ho khẽ một tiếng, nhất thời cũng khó mà nói ra hai chữ “không thích”.

Nhưng Vệ Lăng vẫn mở miệng nói: “Em có toàn quyền quyết định với cơ thể của mình. Không cần phải vì chiều ý người khác mà thay đổi.”

“Nhưng mà…” Tống Hội nghiêng đầu, mái tóc đen đổ xuống vai, “Biểu cảm của ông xã rõ ràng đang nói thích tóc dài đó nha.”

“Khụ.” Vệ Lăng lập tức dời mắt đi.

“Anh thích gì không quan trọng, em thích mới là quan trọng nhất.”

“Được rồi.” Tống Hội dán sát vào ngực anh. Đầu cậu chạm phải cơ ngực rắn chắc, có chút đàn hồi.

Đôi mắt Tống Hội sáng rực lên. Thú vị ghê! Cậu lại nhích gần thêm chút nữa.

Vệ Lăng không phát hiện, còn định hỏi chuyện xã giao của bé con: “Vậy em có kết thân được với ai không?”

“À đúng rồi ông xã.” Tống Hội đột nhiên ngẩng đầu, “Em không biết thuộc tính của mọi người trong đoàn phim là gì. Chị Vệ Giản với chị Triệu Vũ Thanh là Alpha sao? Em thấy ai cũng giống Beta hết.”

“Em còn chẳng cảm nhận được tin tức tố của ai cả! Sao giờ em mới để ý nhỉ?” Tống Hội như bừng tỉnh, nhíu mày suy nghĩ, ánh mắt sốt ruột muốn có câu trả lời.

Vệ Lăng: !

Chuyện này… chẳng lẽ nói thẳng đây không phải thế giới ABO sao? Vấn đề này quá sâu xa, lỡ nói ra sự thật, Tống Hội làm sao chấp nhận được?

Đối diện ánh mắt chờ mong của cậu, đầu óc Vệ Lăng quay nhanh như chong chóng. Anh hé miệng: “Là vì…”

Ngay khoảnh khắc ấy, chút kiến thức ABO anh vừa nghiêm túc tìm hiểu chợt lóe lên cứu nguy: “Vì đoàn phim quản lý rất nghiêm, mọi người đều dùng miếng dán tuyến thể để kiểm soát tin tức tố của mình.”

“Hơn nữa, Vệ Giản là người rất coi trọng… bình đẳng ABO. Cô ấy không muốn công việc bị ảnh hưởng bởi yếu tố sinh lý.”

“Cho nên lúc làm việc, em cứ quên thân phận đi, tập trung toàn bộ vào công việc là được, không cần để ý chuyện Alpha hay Omega gì cả.”

Bao nhiêu lần thi đấu quốc tế, bao nhiêu cuộc cạnh tranh thương trường, Vệ Lăng cũng chưa từng thấy mình nhanh trí như lúc này.

“Ra là vậy.” Tống Hội quả nhiên vẫn còn đơn thuần, nghe xong liền tin, quay sang đọc tiếp bình luận của cư dân mạng.

Hơn nữa, dường như có một lực lượng huyền diệu nào đó ngăn cản cậu đào sâu mấy vấn đề này — giống như chú cá vàng trong bể kính, chỉ cần xoay người một cái là quên mất ý định khám phá ranh giới.

Xem ra vẫn chưa đủ bận. Bận lên rồi chắc sẽ chẳng còn thời gian nghĩ mấy chuyện này nữa. Nghĩ vậy, Vệ Lăng nói: “Hay là thế này, ngoài đoàn phim ra tôi giới thiệu anh họ khác cho em nhé? Anh ta học sinh vật, em có thể đến trường anh ta chơi cho khuây khỏa.”

Ở phòng thí nghiệm cách đó không xa, Triệu Hạo, người đang cầu nguyện cho đám vi khuẩn của mình sống sót, bỗng dưng hắt xì một cái.

Tống Hội im lặng một lúc, rồi khẽ nắm lấy tay Vệ Lăng. Tay cậu thon dài, trắng trẻo, khớp xương không quá rõ. Bàn tay Vệ Lăng thì to và rộng, lúc thả lỏng không quá lộ gân xanh, nhưng vẫn toát ra cảm giác mạnh mẽ.

“Ông xã… anh không thích em nữa sao? Thấy em phiền sao?” Giọng Tống Hội nhẹ bẫng, mang theo chút buồn bã.

“Em có thể yên lặng ở phòng cho khách, không làm phiền anh. Anh không cần phải tốn công nghĩ cách đưa em ra khỏi nhà…”

Một giọt nước nóng hổi rơi xuống mu bàn tay Vệ Lăng.

Anh giật mình, lập tức muốn nhìn mặt cậu, nhưng Tống Hội bướng bỉnh quay đi, không chịu ngẩng đầu.

Vệ Lăng vội vàng giải thích: “Sao có thể chứ? Tôi chỉ lo mình bận quá không có thời gian ở bên em, sợ em ở nhà một mình sẽ chán thôi. Nếu em thích ở nhà thì đương nhiên cũng được.”

“Có phải tôi quá áp đặt, không hỏi ý em đàng hoàng không? Xin lỗi…”

“Vậy… ông xã.” Tống Hội khịt mũi, phát ra tiếng nghèn nghẹn, “Ý anh là anh không ghét em… mà còn thích em, đúng không?”

Vệ Lăng chần chừ ba giây.

Trên mu bàn tay anh lập tức lại rơi thêm một giọt nước mắt nóng bỏng.

“…Thích.” Vệ Lăng thở dài.

Anh cũng từng thấy Vệ Giản khóc lớn, khi đó chỉ lặng lẽ đưa khăn giấy. Nhưng không hiểu sao, nhìn Tống Hội rơi nước mắt, anh lại thấy lòng mình rối bời, không chịu nổi.

“Đừng buồn nữa được không?” Vệ Lăng nghiêng người lại gần muốn xem mặt cậu.

Đúng lúc đó, Tống Hội lập tức quay phắt lại, vẻ mặt rạng rỡ hẳn lên: “Thật hả?”

Hốc mắt cậu hơi ửng đỏ, đôi mắt trong veo như vừa được nước rửa qua, nhưng ngoài chút đỏ ấy ra thì chẳng có dấu vết gì của việc khóc cả.

“Thật hả? Ông xã, em cũng thích anh nhất luôn!” Tống Hội chu môi, nhắm thẳng cằm Vệ Lăng mà hôn tới.

“Ưm!”

“Đúng là đồ lừa đảo.” Vệ Lăng tức đến bật cười, nhanh tay giữ cằm Tống Hội lại, cố định cậu trong khoảng cách một cánh tay.

“Em biết ông xã là vì muốn tốt cho em mà, cảm ơn anh.” Tống Hội cười tít mắt, cong cong như trăng non. “Em thích anh giúp em quyết định nên học gì, làm gì, kết bạn với ai.”

“Anh là Alpha tốt nhất em từng gặp.” Cậu rõ ràng rất thích ôm, nói xong lại dính vào lòng Vệ Lăng.

“Vậy là tốt rồi.” Thật ra Vệ Lăng không hề giận chuyện bị trêu, ngược lại còn thấy nhẹ nhõm.

“Nhưng mà…” Tống Hội lại bắt đầu không chịu ngồi yên, sột soạt áp sát hơn, hít hít ngửi ngửi làm cổ Vệ Lăng nóng lên. “Em chưa từng ngửi thấy tin tức tố của anh đó.”

“Á! Ông xã!” Tống Hội đột nhiên reo lên. “Có phải mùi gỗ đàn hương không? Em hình như ngửi thấy rồi…”

Bị cậu túm cổ áo ngửi tới ngửi lui, Vệ Lăng vội đưa tay che gáy mình, theo bản năng lùi ra. Dưới lòng bàn tay, anh cảm nhận rõ da mình nóng lên, mạch đập dồn dập.

Tống Hội khựng lại.

Bình thường chỉ Omega mới phản ứng nhạy như vậy. Alpha khi bị bạn đời lại gần thì đâu đến mức phòng thủ như thế, trừ khi là Alpha với Alpha, lúc đó mới mang ý khiêu khích.

Vệ Lăng cũng không ngờ mình phản ứng lớn như vậy. Anh lúng túng nhìn Tống Hội, nói: “Xin lỗi… không phải tôi ghét em. Chỉ là tôi chưa quen thôi.”

Hai người nhìn nhau một lúc, rồi lại rất ăn ý mà mỗi người quay sang nhìn một hướng khác.

“Khụ… cái đó.” Vệ Lăng lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng. “Thư ký Triệu nói gần đây có một vườn thú nhỏ, có thể cho chim ăn. Mai mình đi chơi nhé?”

Đây vốn là địa điểm hẹn hò do bạn gái thư ký Triệu nhiệt tình đề cử. Nhưng thực tế thì phụ huynh dắt con đi còn đông hơn các cặp đôi.

Cơ mà… người nhà anh đây cũng là “trẻ con mê chơi” mà, chắc sẽ thích.

○○○

Cuối thu se lạnh, sáng sớm nắng đẹp rực rỡ.

Tống Hội đội mũ beret, mặc sơ mi hồng nhạt khoác ngoài áo len xám, cả người tràn đầy sức sống. Tâm trạng vui vẻ gần như viết hết lên mặt.

Vệ Lăng thầm nghĩ: đến đúng chỗ rồi.

Vườn thú này thiên về tương tác. Có thỏ, có cừu, có lạc đà; cũng có mấy con thú nhỏ hiếm gặp như gấu mèo, chuột lang nước. Khu lớn nhất trong nhà kính dành cho những chú vẹt sặc sỡ, lanh lợi.

“Mẹ ơi, có sóc kìa!” Một cậu bé chạy vụt qua, vừa la vừa chen giữa đám đông.

Vệ Lăng nhíu mày, kéo Tống Hội né sang một bên.

“Ông xã, nhìn kìa! Sóc trắng!” Tống Hội cũng reo lên, nhảy nhót, mắt sáng lấp lánh.

Vệ Lăng cười. Anh chẳng nhìn rõ con sóc, chỉ thấy người trước mặt mình đáng yêu quá mức.

Anh mua cho Tống Hội mấy gói cà rốt và hạt kê, rồi đi theo phía sau nhìn cậu hết sờ con này lại chọc con kia.

Hai người dừng lại trước khu vẹt, đứng ngoài tường kính nhìn những chú chim đủ màu bay lượn vòng quanh. Tống Hội nhìn say mê, miệng hơi hé ra, trông có chút ngơ ngác.

Năm phút sau…

Tống Hội đã kéo Vệ Lăng vào hẳn bên trong khu nuôi, hai tay nâng hạt kê cho chim ăn.

Ban đầu Vệ Lăng không định vào, nhưng không cưỡng lại được ánh mắt mong chờ kia.

Thế là bây giờ, trên vai anh đậu hai con vẹt đang cạc cạc, trên tay là một vòng chim chen nhau mổ hạt, thỉnh thoảng còn có móng vuốt nhỏ dẫm lên đầu anh hai cái.

Haizz.

Vệ Lăng bất đắc dĩ. Nhưng nhìn Tống Hội cũng bị “vây công”, cười vui đến mức không khép miệng lại được, anh bèn đổ hết hạt kê trong tay mình sang tay cậu. Rảnh tay rồi, anh nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc dài bị chim làm rối của Tống Hội.

Trước Tiếp