Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 36

Trước Tiếp

Chương 36

Vì Mộc Thiêm trông cũng trạc tuổi họ nên lúc đầu mấy sinh viên đều nghĩ xe đồ nướng này là cậu thuê hoặc mượn, hoàn toàn không nghĩ tới việc cậu chính là chủ nhân của nó.

Giờ đây, nhìn thấy động tác nướng thịt điêu luyện của cậu, cùng với việc các loại nguyên liệu dưới bàn tay cậu trở nên ngày càng thơm, vẻ ngoài ngày càng hấp dẫn, họ mới nhận ra mình đã gặp phải dân chuyên nghiệp rồi.

"A! Tôi nhớ ra rồi!"

Ngay khi đồ nướng sắp ra lò, một bạn nữ tóc ngắn bỗng lộ ra vẻ mặt chợt hiểu.

"Sao thế?"

"Anh ấy chính là ông chủ quầy đồ nướng Thi Mới Nướng từng rất hot trên mạng đấy, trước đây tôi từng lướt thấy video rồi!" Bạn nữ tóc ngắn nói xong liền rút điện thoại ra tìm video chia sẻ với cả nhóm.

"Đúng là anh ấy rồi!"

"Ông chủ, đây là anh đúng không?"

Mộc Thiêm nhìn chiếc điện thoại đưa tới trước mặt, liếc qua màn hình một cái rồi gật đầu.

Dù có chút ngạc nhiên vì mình lại bị nhận ra, nhưng cậu cũng chẳng phải đại minh tinh gì, không thấy việc bị nhận ra có gì to tát cả.

"Vận may của tụi mình tốt thật đấy, tôi thấy trên mạng có bao nhiêu người muốn được ăn đồ nướng anh ấy làm."

"Vừa nãy tôi đã thấy kỹ thuật của ông chủ rất chuyên nghiệp rồi, quả nhiên không nhìn lầm mà."

Đám sinh viên cảm thấy mình thật may mắn, đặc biệt là khi nếm thử món đồ nướng do chính tay Mộc Thiêm làm, mắt ai nấy đều sáng rực lên.

"Quá tuyệt vời!"

"Ngon quá! Đây mới là đồ nướng chứ, cảm giác mấy thứ tôi nướng ban nãy cứ như đống phân vậy."

Cũng không cần phải nói mình như thế đâu...

Mộc Thiêm thầm nghĩ một cách buồn cười, thuận tay vừa sơ chế lại chỗ nguyên liệu còn lại vừa đặt lên bếp.

Đây chắc là nguyên liệu họ tự mua, trông cũng khá tươi, chỉ có điều cần cải thiện một chút, ví dụ như tỉ lệ mỡ nạc của xiên thịt, cánh gà cần khía vài đường để nướng dễ thấm gia vị hơn, hay hoa văn trên xúc xích khía quá nông, cần phải khía sâu thêm chút nữa.

Vừa rồi Mộc Thiêm chỉ là đang "cứu vớt" những nguyên liệu bị họ nướng hỏng mà đã khiến mấy sinh viên xuýt xoa khen ngon, đến khi cậu dùng nguyên liệu mới đã qua sơ chế đặt lên bếp, bắt đầu nướng lại từ đầu, quá trình trông lại càng hấp dẫn hơn.

Đám sinh viên nhìn cậu thong dong sơ chế nguyên liệu, rồi đặt lên lò, quét dầu, tiếp tục sơ chế, lật mặt những thứ cần lật, rồi bắt đầu rắc gia vị, không khỏi nghĩ đến cảnh tượng mấy người bọn họ vừa nãy cùng nướng mà vẫn chân tay luống cuống.

Dưới ánh mắt thán phục của họ, Mộc Thiêm luôn cảm thấy mùi thơm của đồ nướng trên tay vẫn thiếu thiếu thứ gì đó. Cậu cúi đầu ngửi kỹ mấy loại gia vị, lại nhúm một chút cho vào miệng, phát hiện bột thì là không đủ thơm, bột ớt vị cũng chẳng ra sao.

Có lẽ vì ngay từ tiết học đầu tiên đã tiếp xúc với gia vị do hệ thống cung cấp nên yêu cầu của cậu đối với đồ nướng đã cao lên lúc nào không hay. Lúc này cậu không hề do dự mà gạt đống gia vị đám sinh viên mua sang một bên, thay vào đó lấy gia vị của mình ra.

Sau khi bột thì là và bột ớt được rắc đều lên, mùi khói của than củi, mùi thơm của nguyên liệu và hương vị đậm đà của gia vị hòa quyện hoàn hảo vào nhau, xộc vào mũi, thật sự là thơm đến chết người.

Mộc Thiêm ngửi thấy mùi hương này mới thấy hài lòng. Trong lúc cậu khẽ gật đầu, mấy bạn sinh viên đứng ngoài xe không kìm được mà lấy điện thoại ra quay video.

Đã trải qua đợt bán hàng mệt đứt hơi trong kỳ nghỉ Quốc Khánh, tốc độ nướng của Mộc Thiêm cũng đã được rèn luyện, không bao lâu sau đã nướng xong hai đĩa đồ nướng đầy ắp.

"Ông chủ vất vả rồi, anh ăn trước đi!"

Mấy sinh viên rõ ràng là thèm đến ch** n**c miếng nhưng vẫn bưng đĩa chờ đợi vị đại đầu bếp ăn trước.

"Không cần đâu, các bạn tự ăn đi."

Mộc Thiêm chẳng thèm đồ nướng chút nào, nhưng không chịu nổi sự nhiệt tình của họ, họ còn nói nếu cậu không ăn thì họ cũng không nỡ ăn, thế là cậu đành lấy đại mấy xiên mang cho Khang Khang.

Có lẽ vì vừa nãy ăn phải xiên thịt cừu dở tệ nên Khang Khang khá thận trọng, ngửi thử hai cái rồi mới dè dặt cắn một miếng, thấy ngon mới bắt đầu ăn lấy ăn để.

Trước đây khi Mộc Thiêm trốn quản lý đô thị, dù ở trong ngõ nhỏ vẫn có thể thu hút khách hàng, huống hồ chỗ đậu xe này còn không hẻo lánh bằng cái ngõ đó, chẳng mấy chốc mùi thơm đã lôi kéo được vài người qua đường.

Người qua đường đi tới thấy mấy sinh viên vây quanh xe ăn đồ nướng ngon lành, cảm thấy họ không giống đang làm ăn chân chính cho lắm, bởi lẽ làm gì có ai bán hàng mà không rao, ngược lại còn tự mình ăn trước như thế.

Nhưng đối với những người đi chơi công viên cả buổi sáng, vốn dĩ đã hơi đói bụng mà nói, mùi đồ nướng ngửi thực sự quá hấp dẫn, nên họ cũng chẳng buồn để tâm đến chút thắc mắc trong lòng nữa mà mở miệng hỏi: "Đồ nướng bán thế nào vậy?"

Mấy sinh viên đang chìm đắm trong hương vị tuyệt hảo của đồ nướng phải mất một nhịp mới phản ứng lại được là người ta đang hỏi mình, sau khi nhìn nhau một cái đều không nhịn được mà bật cười.

"Ngại quá, chúng tôi không phải người bán đồ nướng ạ." Bạn nữ tóc dài nói xong như sực nhớ ra điều gì, cầm hai xiên đồ nướng đưa qua: "Nhưng mọi người có thể nếm thử, nếu thấy thích thì hôm nào đó đến cổng trường Đại học Q là có thể mua được ạ."

Dứt lời, dù mấy sinh viên khác có hơi tiếc nuối món đồ nướng mỹ vị này, nhưng vẫn cùng nhau chia sẻ cho người lạ.

Họ rõ ràng không phải là ăn không hết, chỉ là nghĩ đến ông chủ tốt bụng như thế, vừa cho mượn xe vừa giúp họ nướng đồ, nên muốn giúp cậu thu hút thêm chút khách hàng.

Những người qua đường cầm xiên nướng ăn thử vài miếng, ai nấy đều gật đầu khen ngợi: "Xiên thịt này nạc mỡ rất vừa vặn, ăn vào ngoài giòn trong mềm, thật sự rất ngon."

"Ngon quá, ở cổng trường Đại học Q đúng không? Tôi nhớ rồi, lần sau nhất định sẽ qua mua."

Trên bãi cỏ cách đó không xa, Mộc Thiêm hoàn toàn không biết mấy sinh viên kia đã kéo giúp mình một tệp khách hàng mới, lúc này cậu đã nằm xuống lần nữa.

Phải công nhận rằng, vào những ngày thời tiết trong lành, vạn vật đáng yêu thế này mà đến công viên, dã ngoại xong nằm trên bãi cỏ đón gió thì đúng là một loại hưởng thụ, khiến cậu cũng thấy hơi nghiện.

Khang Khang dù sao cũng có ngoại hình của một người trưởng thành, không sợ bị ai bắt cóc, Mộc Thiêm dặn anh cứ chơi quanh quẩn gần đây rồi nhắm mắt lại.

"Em trai ngủ rồi..."

Khang Khang lẩm bẩm một câu, anh đã nghỉ ngơi đủ nên đứng dậy chạy nhảy chơi đùa ở gần đó.

Mấy sinh viên cạnh xe qua thời gian ngắn tiếp xúc đã nhận ra anh như một đứa trẻ, nên vô thức muốn chăm sóc.

"Khang Khang, lại đây chơi này."

Họ sợ Khang Khang chạy xa nên vẫy tay gọi anh lại gần xe, vừa cho ăn đồ nướng và bánh kẹo, vừa chơi cùng.

Khang Khang rất thích cảm giác có người chơi cùng, còn hái cỏ bên cạnh bện thành hình côn trùng cho họ xem.

"Oa, giỏi thật đấy!"

Các sinh viên vỗ tay tán thưởng một cách đầy chân thành, cảm thấy quả nhiên khi ông trời đóng một cánh cửa lại, nhất định sẽ mở ra một cửa sổ khác.

Trên bãi cỏ, Mộc Thiêm ban đầu chỉ định nằm nghỉ một lát, không ngờ vì gió thổi quá dễ chịu nên đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Lúc tỉnh dậy cậu còn chẳng kịp xem giờ, phản ứng đầu tiên là ngồi bật dậy tìm Khang Khang, thấy Khang Khang đang chơi với mấy sinh viên trên bãi cỏ cách đó không xa, cậu mới lập tức nhẹ lòng, lúc này mới rảnh tay cầm điện thoại lên.

Giờ đã hơn ba giờ chiều, nhưng thấy Khang Khang chơi với họ khá vui vẻ nên cậu không lên tiếng làm phiền mà lặng lẽ quan sát.

Mấy người trẻ tuổi dẫn theo Khang Khang đá một quả bóng bện bằng cỏ trên bãi cỏ, ngay cả bạn nữ tóc dài đeo chân giả cũng tham gia. Các bạn đồng hành không hề coi cô là người tàn tật để đối xử đặc biệt, tự nhiên cũng sẽ không chăm sóc Khang Khang một cách quá khác biệt.

Mộc Thiêm nhìn thấy Khang Khang đá không lại họ, cuống quýt dùng tay ôm lấy bóng, khóe môi cậu bất giác cong lên.

"Em trai!"

Khang Khang chơi thêm một lúc, phát hiện cậu đã tỉnh thì lập tức bỏ mặc mấy sinh viên kia mà chạy về.

Thấy vậy, đám sinh viên một lần nữa cảm ơn Mộc Thiêm và cho biết xe đã được dọn dẹp sạch sẽ. Trước khi đi, họ vốn định gửi chút tiền cho Mộc Thiêm, dù sao mượn xe cậu là một chuyện, còn bắt cậu giúp nướng đồ, lại dùng cả than và gia vị của cậu nữa, nhưng vì cậu nhất quyết không nhận tiền nên cuối cùng họ tặng lại toàn bộ bánh kẹo, trái cây chưa ăn hết cho Khang Khang.

Mộc Thiêm tiễn họ rời đi rồi nói với Khang Khang: "Đi thôi, chúng ta cũng đến lúc phải về nhà rồi."

Hai người về đến nhà lúc hơn năm giờ, sáu giờ hơn ăn cơm tối, bảy giờ hơn Khang Khang được bác cả đón về nhà, tám giờ hơn Mộc Thiêm đã tắm rửa xong xuôi, ngồi trong phòng nghịch điện thoại.

Nghĩ đến giờ này bình thường mình vẫn đang ở ngoài bán đồ nướng, Mộc Thiêm cầm điện thoại thầm cảm thán, quả nhiên nghỉ lễ vẫn thoải mái hơn.

Thế nhưng cậu vừa mới cảm thán xong không lâu, điện thoại bỗng vang lên một chuỗi tiếng thông báo tin nhắn liên tục, cậu cúi đầu nhìn thì phát hiện nhóm chat đồ nướng đã nổ tung.

[Ông chủ, đã nói là nghỉ lễ cơ mà? Anh đang làm cái gì đấy?]

[@Ông chủ, có phải bên ngoài anh có "con mèo" nào rồi nên không còn yêu chúng tôi nữa đúng không?]

[Cuối cùng thì tình cảm này cũng trao lầm người rồi, không ngờ ông chủ anh lại là hạng người như thế!]

[Ông chủ, anh thật vô tình, thật tàn nhẫn, thật vô lý đùng đùng!]

Mộc Thiêm ngơ ngác không hiểu chuyện gì, cảm thấy mình vô tình tàn nhẫn, vô lý đùng đùng hồi nào chứ?

[Thuỷ Mộc: Mọi người đừng quậy nữa, nói tiếng người đi xem nào.]

[Ông chủ anh còn dám mắng chúng tôi? Quá đáng lắm rồi đấy.]

[(Hình ảnh) (Hình ảnh) Chứng cứ rành rành, ông chủ anh còn gì để giải thích nữa không?]

Sau khi Mộc Thiêm xuất hiện, nhóm chat tức thì càng náo nhiệt hơn. Cậu xem một hồi lâu mới hiểu ra, hóa ra là mấy bạn sinh viên trường Đại học H chiều nay đã quay video và chụp ảnh đăng lên mạng, tình cờ bị một khách quen nhìn thấy rồi chia sẻ vào nhóm, thế mới có chuyện này.

[Thủy Mộc: Hôm nay tôi đi công viên chơi, tình cờ gặp họ...]

[Không nghe không nghe, rõ ràng là ông chủ lén lút sau lưng chúng tôi đi tìm khách hàng khác.]

[Uổng công tôi thèm đồ nướng đến chết đi sống lại mà vẫn phải nhịn để anh được nghỉ ngơi, kết quả anh hay quá nhỉ, lại đi nướng cho người khác ăn.]

Trong nhóm không ít kẻ "diễn sâu", có lẽ thấy Mộc Thiêm giải thích một cách nghiêm túc trông khá vui nên họ cố tình trêu chọc cậu.

Nghỉ lễ tiện tay nướng hộ người ta mấy xiên thôi mà bị họ nói như thể cậu đi ngoại tình không bằng, Mộc Thiêm cảm thấy không tự nhiên chút nào.

Ban đầu cậu còn cố gắng giải thích, nhưng sau khi nhận ra họ chỉ đang cố ý trêu mình, cậu trực tiếp gõ chữ:

[Thủy Mộc: Họ là sinh viên trường Đại học H, tôi thấy trường Đại học H hình như cũng không tệ...]

Mấy người làm loạn hăng nhất chính là sinh viên trường Đại học Q, vừa thấy ý tứ chưa nói hết trong dòng tin nhắn này, họ lập tức im bặt.

[Ông chủ hôm nay chắc là nghỉ ngơi tốt rồi nhỉ? Ngày mai chúng tôi đợi anh ở cổng trường nhé~]

[Ông chủ, nghỉ lễ vui vẻ, hẹn gặp lại ngày mai.]

[Ông chủ nghỉ ngơi sớm đi, chúc ngủ ngon!]

Thấy nhóm chat im ắng trong nháy mắt, khóe môi Mộc Thiêm khẽ nhếch lên, cậu hài lòng thoát nhóm chuyển sang chơi game.

Có lẽ vì hồi nhỏ chưa được chơi nhiều, nên sau khi độc lập tài chính và tự mua được điện thoại, cậu không mấy hứng thú với những trò chơi di động mới nhất mà lại rất thích chơi các trò chơi hoài cổ ngày xưa. Thời gian trước cậu chơi Adventure Island, dạo gần đây thì bắt đầu chơi Contra.

Chưa đến mười giờ, cậu đặt điện thoại xuống, tiến vào không gian hệ thống để bắt đầu tiết học hôm nay.

Trong lúc cậu đang ngủ sớm để vào không gian học tiết nướng thịt mới, thì trên mạng có hai video liên quan đã trở nên cực kỳ hot.

Cả hai video đều được quay tại công viên ngoại ô thành phố Q. Video đầu tiên do người qua đường quay, nội dung là cảnh mấy sinh viên đối chất với nhân viên, tiêu đề video có kèm nội dung giải thích rõ ngọn ngành sự việc.

[Không phải chứ, nhà Thanh diệt vong lâu rồi mà, người ta mặc váy thì liên quan gì đến anh ta?]

[Đúng thế, còn bảo đừng để người khác sợ, nhát gan thế thì trốn trong nhà đừng ra ngoài nữa, thật làm xấu mặt đàn ông chúng ta.]

[Cái chân giả của bạn nữ rõ ràng rất ngầu! Em trai năm tuổi của tôi xem xong chẳng thấy sợ gì cả, ngược lại còn khen chị ấy rất giỏi.]

[Tức chết tôi rồi, đặt mình vào vị trí của bạn nữ đó mà xem, người ta vốn đã dũng cảm bộc lộ khiếm khuyết của mình để đi chơi với bạn bè, kết quả lại gặp phải hạng người này, chắc hẳn phải tổn thương lắm!]

Xem xong video này, những ai có tam quan bình thường chắc chắn đều đứng về phía các bạn sinh viên, thậm chí có những người đồng cảm cao còn bắt đầu lo lắng thay cho bạn nữ, sợ cô trải qua chuyện này sẽ thu mình lại, không dám để lộ chân giả nữa.

May sao cư dân mạng thời nay cái gì cũng tìm ra được, dưới sự hỗ trợ của thuật toán, họ nhanh chóng phát hiện ra video nướng thịt do chính nhóm sinh viên kia ghi lại.

Thấy trong video bạn nữ cười tươi rạng rỡ, không bị ảnh hưởng gì, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Sau khi yên tâm, sự chú ý của họ nhanh chóng dời từ bạn nữ sang món đồ nướng.

Trong video Mộc Thiêm không lộ mặt, nhưng có quay cảnh so sánh đồ nướng trước và sau. Những thứ họ tự nướng trước đó trông tệ hại bao nhiêu, thì những món đồ nướng sau này trông hấp dẫn bấy nhiêu. Đồng thời, họ còn quảng cáo giúp quầy đồ nướng Thi Mới Nướng của Mộc Thiêm ở phần tiêu đề, nói rằng ông chủ cực kỳ tốt bụng, không chỉ cho mượn lò mà còn giúp họ nướng đồ.

[Thấy tâm trạng của bạn nữ không bị ảnh hưởng là yên tâm rồi, nhưng mà sự tương phản giữa hai đĩa đồ nướng này mạnh mẽ quá.]

[Thi Mới Nướng? Sao nghe cái tên này quen quen nhỉ?]

[Thi Mới Nướng chẳng phải là cái quầy đồ nướng đang rất hot trên mạng dạo gần đây sao? Mà nói đi cũng phải nói lại, đây không phải là quảng cáo trá hình đấy chứ?]

[Người dân bản địa thành phố Q xin thưa là bạn nghĩ nhiều rồi, quán Thi Mới Nướng làm ăn cực kỳ phát đạt, ngày nào người ta cũng xếp hàng không xuể, chẳng việc gì phải quảng cáo cả.]

[Chỉ cần tìm hiểu một chút về Thi Mới Nướng là biết, ông chủ bây giờ bận đến mức muốn nghỉ ngơi mà phát điên luôn rồi.]

[Cười chết mất, một khách quen của Thi Mới Nướng cho biết, ông chủ khó khăn lắm mới được nghỉ một ngày, kết quả vẫn phải đứng nướng, tôi đoán là anh ấy thật sự không nhìn nổi cảnh có người nướng đồ thành cái dạng đó nên mới ra tay.]

[Nhìn mà thèm chết đi được, vừa hay ngày mai tôi có việc ở thành phố Q, để tôi nếm thử xem có thật sự ngon như lời đồn không.]

[Một người có duyên được ăn một lần khi đi du lịch thành phố Q dịp Quốc Khánh xin khẳng định là hương vị tuyệt đỉnh! Ăn xong bữa đồ nướng đó, về nhà tôi chẳng muốn ăn đồ nướng ở chỗ mình nữa.]

Ngày hôm sau khi Mộc Thiêm đi bày hàng, cậu vừa mới đến nơi đã có khách hàng đem chuyện này ra trêu chọc.

"Ông chủ à, anh nói xem anh đi công viên cũng không chịu ngồi yên, cứ nhất định phải nướng thịt, chi bằng ra bãi bán luôn cho rồi, ít ra còn kiếm được tiền."

"Đúng đấy, ông chủ tầm tuổi này đang là lúc sung sức để gây dựng sự nghiệp, hoàn toàn không cần phải nghỉ ngơi."

"Gì cơ? Mọi người đều muốn ăn đồ nướng cực cay à? Được rồi, tôi nhớ rồi." Mộc Thiêm vừa nhóm than vừa nói.

"Người ta bảo khách hàng là Thượng đế, sao ông chủ cứ hở ra là đe dọa Thượng đế thế?"

"Bởi vì nước mình không có Thượng đế, chỉ có Ngọc Hoàng Đại Đế thôi."

Mộc Thiêm vốn không muốn đối đầu với khách hàng, nhưng ai bảo nhóm khách của cậu đa phần là người trẻ, thực tế còn có không ít sinh viên đại học thích "nhây", nếu cậu không át được họ thì sẽ bị họ lấn lướt ngay.

Vị khách đứng đầu hàng thấy nói không lại cậu nên cuối cùng cũng chịu im lặng, giây tiếp theo mắt người này sáng rực lên khi phát hiện trên thực đơn có món mới.

"Cà tím nướng! Tôi thích ăn cà tím nhất, ông chủ chọn cho tôi quả nào to to nhé!"

Phát hiện có món mới, những vị khách hàng đầu lập tức chẳng còn tâm trí đâu mà đùa giỡn, bắt đầu cúi đầu nghiêm túc giải đề để gọi món.

Phía sau bếp nướng, Mộc Thiêm chẳng cần nghĩ cũng biết hôm nay sẽ có rất nhiều người gọi cà tím nướng, thế là cậu lấy cà tím ra trước.

Những quả cà tím đã được rửa sạch và để ráo nước từ trước, lớp vỏ có màu tím bóng loáng, trông vừa tươi vừa đẹp. Cậu dùng xiên sắt xiên cả quả, quét dầu rồi xoay đều trên bếp nướng một lúc để rút bớt phần nước bên trong.

"Ông chủ, không phải cà tím thường được rạch ra rồi đặt lên tấm gang hoặc vỉ sắt để nướng sao?" Một vị khách thắc mắc khi thấy cậu nướng trực tiếp cả quả trên bếp.

Mộc Thiêm giải thích: "Cà tím tươi có hàm lượng nước khá cao, nướng nguyên quả cho rút bớt nước trước rồi mới chế biến thì sẽ ngon hơn."

Nói xong, xác định nước trong cà đã rút gần đủ, cậu đặt cà tím lên vỉ nướng, dùng dao nhẹ nhàng rạch đôi quả cà, dàn phẳng ra, rồi quét một chút nước tương lên thịt cà để tạo màu. Rất nhanh sau đó, mùi thơm mang hơi thở khói than đặc trưng dần dần lan tỏa.

Đợi đến khi thịt cà đã mềm, Mộc Thiêm lần lượt rắc tỏi băm, quét thêm nước sốt bí truyền. Mùi cà tím quyện cùng hương tỏi và vị cay nồng ngay lập tức trở nên đậm đà hơn hẳn.

Dù là người thích hay không thích cà tím, hễ ngửi thấy mùi hương này đều cảm thấy thèm thuồng, không thể chờ đợi thêm để được thưởng thức.

Rất nhanh, vị khách đứng đầu đã nhận được đồ nướng, tìm một chỗ gần đó đặt xuống và bắt đầu nếm thử món cà tím nướng đầu tiên.

Ngay cả khi dùng vỉ nướng, lớp vỏ cà tím do Mộc Thiêm nướng vẫn không bị cháy đen mà giữ nguyên màu tím nguyên bản, còn phần thịt bên trong đã chuyển sang màu cánh gián, nhìn qua đã thấy cực kỳ thấm vị.

Bản thân cà tím vốn không có nhiều vị, chủ yếu dựa vào nước sốt để dậy mùi. Một miếng đưa vào miệng, cảm giác mềm dẻo tan chảy, hương vị nước sốt đậm đà, càng ăn càng thấy thơm.

"Cà tím nướng ngon quá, cảm giác chỉ cần món này thôi tôi cũng có thể ăn hết một bát cơm lớn!"

Cà tím là loại thực phẩm rất ngốn dầu, nhưng nếu cho quá nhiều sẽ dễ bị ngấy. Mộc Thiêm nắm bắt cực tốt khía cạnh này, giúp quả cà thấm đủ dầu nhưng lại không hề có cảm giác bóng mỡ.

Khoảng sáu bảy giờ tối là lúc Khang Khang được bác cả đón về, cũng là lúc nhiều khách hàng tan làm. Sau một ngày bận rộn, không ít khách thích ghé qua cổng trường Đại học Q mua ít đồ nướng mang về làm món thêm cho bữa cơm gia đình.

"Có cả cà tím nướng nữa sao! Ông chủ, anh tuyệt quá!" Có thể thấy vị khách này là một tín đồ của cà tím, nhìn thấy món mới liền phấn khích không thôi. Sau khi giải đề xong, cô đặt liền hai quả cà tím nướng và tự lẩm bẩm: "Một quả ăn tại đây, một quả mang về nhà..."

Đến khi nhận được đồ nướng, cô đóng gói phần mang về, sau đó cầm quả cà tím nướng để riêng kia lên và nóng lòng thưởng thức.

Vị mềm mượt khi vào miệng, hơi thở thanh mát tự nhiên của cà tím hòa quyện hoàn hảo với phong vị độc đáo của lửa than, cộng thêm hương thơm của tỏi băm và sốt ớt, ngon đến mức khiến người ta say đắm.

Có rất nhiều người khi ăn cà tím nướng chỉ ăn phần thịt mà bỏ vỏ, nhưng cà tím của Mộc Thiêm làm lại ngon đến mức khiến người ta ăn sạch cả vỏ lẫn thịt, không nỡ lãng phí một chút nào.

Trong khi hàng dài trước quầy đồ nướng ngày càng đông, vị khách nữ sau khi ăn xong đã giơ ngón tay cái tán thưởng Mộc Thiêm, khen ngợi đây là quả cà tím ngon nhất cô từng ăn rồi mới rời đi.

Vừa về đến nhà, cô vừa mở cửa đã vội vã gọi lớn: "Con trai ơi, mẹ mang đồ nướng về thêm món cho con đây!"

"A a a, mẹ là nhất!"

Cùng với tiếng đáp lại đầy phấn khích của cậu con trai là một giọng nói không tán thành vang lên: "Đồ nướng thì có gì tốt lành đâu? Có số tiền đó thà mua vài cân sườn về hầm canh cho Hào Hào uống còn hơn."

Mẹ của Hào Hào nghe thấy giọng của bố mẹ đẻ mình thì ngay lập tức thấy hơi đau đầu, không ngờ hôm nay ông bà lại sang chơi đúng lúc thế này.

Cô vừa thay giày vừa liếc nhìn chồng với ánh mắt trách móc, tại sao không báo trước cho mình.

Bố của Hào Hào tan làm sớm hơn, trên đường về đón con xong là vào bếp bận rộn nấu cơm tối, nào biết được bố mẹ vợ lại đột ngột ghé qua.

Nhìn khẩu hình không thành tiếng của chồng, biết được ông bà mới chỉ đến trước mình vài phút, mẹ Hào Hào đành thầm tự nhủ số mình đen, rồi nở nụ cười nói: "Bố mẹ không biết đâu, đây không phải đồ nướng bình thường..."

"Đồ nướng thì thường với chả không thường, toàn là thực phẩm rác cả, bớt ăn lại cho lành." Bà ngoại của Hào Hào nói.

"Ngoại ơi, đồ nướng mẹ mua ngon lắm, con cực kỳ thích ăn luôn, nhưng mẹ bảo đắt nên chỉ mua cho con có vài lần thôi."

Nghe cháu ngoại bảo chỉ được ăn vài lần, bà ngoại mới không cằn nhằn tiếp nữa, mà xoa đầu cháu bảo: "Đồ nướng có gì mà ngon, đợi mai ngoại làm thịt kho tàu cho ăn."

"Đồ nướng ngon thật mà!" Hào Hào ngước lên nói với bà ngoại.

Bữa tối đã chuẩn bị xong, trong lúc trò chuyện mọi người đã ngồi vào bàn ăn. Mẹ Hào Hào vẫn còn đang vương vấn hương vị cà tím nướng lúc nãy, nhanh tay mở gói đồ nướng ra.

Vốn dĩ những món ăn trên bàn ngửi đã thấy khá thơm rồi, nhưng khi mùi hương đặc trưng của đồ nướng lan tỏa khắp phòng ăn, nó lập tức lấn át hoàn toàn mùi thơm của các món xào.

"Thơm quá đi!"

Lúc Hào Hào reo lên, ngay cả ông bà ngoại vốn luôn cho rằng đồ nướng không tốt cho sức khỏe cũng không thể phủ nhận rằng đồ nướng thực sự rất thơm.

Sau khi đồ nướng được bày ra bàn, đừng nói là Hào Hào và mẹ cậu bé chỉ nhìn chằm chằm vào chúng, mà ngay cả ông bố - vị đầu bếp chính của gia đình - cũng chẳng buồn động vào món mình nấu mà bắt đầu gắp đồ nướng.

Cà tím nướng đậm đà vị nước sốt, không chỉ ăn riêng rất ngon mà ăn kèm với cơm lại càng tuyệt hảo, cực kỳ đưa cơm. Thịt cừu thì nạc mỡ đan xen, cảm giác giòn bên ngoài, mềm bên trong khi nhai cùng với cơm thì thơm ngon khôn tả...

"Mấy đứa ăn chút rau đi." Bà ngoại Hào Hào thấy cả nhà ba người chỉ mải mê ăn đồ nướng, không nhịn được mà lên tiếng.

"Mẹ, bố, hai người nếm thử món cà tím nướng này đi, ngon đặc biệt luôn." Mẹ Hào Hào quay sang tiếp thị ngược lại món đồ nướng.

Bà ngoại vẫn còn đang giữ kẽ, nhưng ông ngoại thì đã bị mùi thơm và vẻ ngoài của món ăn thu hút. Nghe lời con gái, ông cầm đũa gắp một ít cà tím, đôi mắt lập tức sáng rực lên.

Mẹ Hào Hào đã đặc biệt nhờ Mộc Thiêm chặt nhỏ sườn, móng giò, bắp... những thứ có thể chặt được, nên lúc này cả gia đình ăn uống khá thuận tiện.

Sau khi ăn cà tím nướng, ông ngoại Hào Hào gắp thêm một miếng sườn nướng nhỏ. Lớp vỏ cháy cạnh giòn rụm thơm lừng, bên trong mọng nước thịt, món sườn nướng này đã trực tiếp chinh phục vị giác của ông. Ông thầm nghĩ thảo nào con gái phải ra ngoài mua, ở nhà thực sự không làm ra được hương vị này.

Ăn xong, ông ngoại quay sang nhìn vợ mình: "Đúng là ngon thật, cảm giác nguyên liệu rất tươi, bà cũng nếm thử đi."

"Tôi không ăn, đồ nướng có gì mà ngon, toàn mùi gia vị thôi." Bà ngoại thấy cả nhà đều chỉ ăn đồ nướng mà bỏ qua các món khác nên có chút không vui.

Trước Tiếp